Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Tại Bắc Kinh, Mặc Cảnh Thâm vừa mới bước ra từ một cuộc họp, Thẩm Mục đã gọi điện thoại tới.
“Tổng Giám đốc Mặc, sau khi về Hải Thành, cô Quý không vội đến Cục Dân chính điều tra hồ sơ hôn nhân, mà lại bỗng nhiên chạy đến thành phố Cát.”
Mặc Cảnh Thâm dừng chân lại, nhìn lướt qua mấy đối tác đi ngang qua chào hỏi mình, lạnh nhạt nói: “Thành phố Cát?”
“Vâng. Tôi chưa từng nghe nói Tập đoàn MN có quan hệ hợp tác gì với một nơi như thành phố Cát. Hơn nữa cô ấy còn đi một mình, bên đó không có người của chúng ta, giao thông cũng không thuận tiện lắm, bây giờ chẳng biết tình hình thế nào. Điều duy nhất tôi biết được chính là trước khi lên máy bay, cô Quý đã mua rất nhiều quà, xem ra chắc là có bạn bè hay họ hàng gì ở bên đó.”
Mặc Cảnh Thâm chỉ dừng lại mấy giây rồi bước tiếp, sau một hồi trầm ngâm, anh hờ hững nói: “Quê mẹ cô ấy ở thành phố Cát.”
“Vậy… chẳng lẽ bây giờ cô ấy đang điều tra thân thế của mình? Nhưng cô ấy về một mình, có phải không được thỏa đáng lắm không? Hơn nữa, nhà họ Quý và người nhà của mẹ cô ấy hình như đã không liên lạc trong thời gian dài…”
“Cái gọi là họ hàng đã lâu không liên lạc, một khi có tâm tư gì đó thì không hề giống với kiểu gϊếŧ người không thấy máu như trong giới kinh doanh, nghèo khổ sinh ra điêu dân. Với tính cách hiện tại của cô ấy, đến đó một mình quả thật không ổn.”
“Vậy chúng ta có nên phái người tới đó không?”
Mặc Cảnh Thâm nhìn ra cửa sổ trước hành lang phòng họp, thấy thành phố Cát chếch về hướng Nam, trầm giọng nói: “Chờ tôi trở về.”
***
Buổi chiều, Quý Noãn nghỉ ngơi trong phòng, tuy cái giường này rất cứng, nhưng có lẽ do di chuyển nhiều nên cô đã quá mệt, cộng thêm nghĩ rằng đây là nơi mẹ đã từng sống từ nhỏ đến lớn, nên cô cũng bớt đề phòng, bất giác ngủ thϊếp đi.
Cho đến khi nghe thấy bên ngoài có tiếng di chuyển bàn ghế và tiếng xào rau, còn có mùi dầu mỡ bay vào, cô mới chợt thức giấc nhớ ra mình đang ở đâu.
Chắc là sắp tới giờ cơm tối rồi.
Quý Noãn trở mình, định chợp mắt thêm mấy phút nữa thì bỗng cảm nhận được có một lực nho nhỏ đang kéo thứ gì đó từ tay mình. Cô nắm chặt tay lại theo bản năng, nhưng đối phương vẫn cố chấp muốn lôi ra.
Quý Noãn không kìm được, mở mắt ra, bất ngờ nhìn thấy Tống Tư Tư đang đứng bên giường, đang cầm điện thoại kiểu mới nhất trong tay cô.
Không ngờ Quý Noãn vẫn đang ngủ lại bỗng thức dậy, Tống Tư Tư hơi xấu hổ, vội vàng rút tay về, ra vẻ điềm nhiên như không, chùi tay vào váy.
Quý Noãn cúi đầu nhìn thử, thấy màn hình điện thoại của mình bị dính rất nhiều dấu tay khó coi.
Trước khi ngủ cô có xem điện thoại, cứ cầm như thế rồi bất giác thϊếp đi, cũng quên bỏ điện thoại xuống. May mà cô luôn cầm trong tay, chứ nếu bỏ bên cạnh, chắc bây giờ đã bị hai chị em này lấy đi rồi.
Giá cả không quan trọng, mấy bộ quần áo mà hai chị em này lấy trong vali không có cái nào rẻ cả. Một bộ đồ ngủ tùy tiện cũng bốn chữ số trở lên.
Nhưng điện thoại và laptop lại có rất nhiều tư liệu, còn có danh sách thông tin công việc thường xuyên qua lại, đây là giới hạn cuối cùng.
“Chị họ, chị dậy rồi hả?” Tống Tư Tư cố ý hỏi một câu, sau đó lại len lén nhìn vào điện thoại di dộng của Quý Noãn. Đây là điện thoại kiểu mới nhất, hình như mới vừa đưa ra thị trường không lâu, nghe nói có giá gần mười nghìn tệ.
“Ừ.” Quý Noãn lặng lẽ đứng dậy, vẻ mặt lạnh nhạt.
“Mẹ và bà ngoại bảo em gọi chị dậy ăn cơm tối.”
“Được.” Quý Noãn nhìn cửa phòng. Xem ra, hai ngày ở đây, cô phải nghĩ cách khóa cửa lại, nếu không ngay cả ngủ cũng ngủ không yên mất.
“Chị họ, bình thường chiều nào chị cũng ngủ sao? Có phải làm thiên kim tiểu thư trong gia đình giàu có thì không cần phải làm gì, ngày nào cũng ăn ngủ và mua sắm đúng không?”
“Nghe nói nhà họ Quý còn là một trong tứ đại gia tộc gì đó ở Hải Thành, nhiều tiền đến nỗi tiêu mãi không hết. Đại tiểu thư nhà giàu kiểu này, tiền tiêu vặt mỗi tháng ít nhất cũng mấy trăm nghìn tệ, thậm chí còn nhiều hơn…”
“Chị họ, điện thoại của chị đẹp thật đấy, là kiểu mới nhất hả? Không phải chỉ mua một cái thôi chứ? Có mua thêm mấy cái mang về không?”
“…”
Quý Noãn vừa chỉnh lại quần áo, vừa nghe Tống Tư Tư ở bên cạnh hỏi liên tục như pháo nổ. Cô vừa thức dậy, không có kiên nhẫn nói chuyện với “cô bé” hơn hai mươi tuổi lại giả vờ khờ dại này. Nhưng cô lại ngại vì dù sao những người này cũng là những họ hàng cuối cùng của mẹ trên đời này, nên không tỏ thái độ gì, chỉ nhẫn nại đáp lại đôi câu ngắn gọn lấy lệ.
Bác Cả đang giục ăn cơm bên ngoài, Quý Noãn đứng dậy, không để ý tới cô ta nữa.
“Chị họ, chị không mua thêm mấy cái điện thoại thật sao? Điện thoại của chị cũng bằng ba bốn tháng tiền lương của người khác rồi. Em chỉ mới thấy trên quảng cáo thôi…” Tống Tư Tư lề mà lề mề không muốn ra ngoài, cứ như nếu Quý Noãn không đưa di động cho cô ta thì cô ta sẽ không bỏ qua vậy. Cô ta sợ nếu đi ra ngoài, có thể Tống Khả Khả sẽ tranh giành nên muốn nói rõ ràng trong này.
Thấy Quý Noãn hoàn toàn không để ý tới mình, Tống Tư Tư lại đuổi theo hỏi: “Chị họ, chị đều tự mua tất cả mọi thứ sao? Chị có bạn trai không? Điện thoại có phải là bạn trai tặng không?”
Quý Noãn làm như không nghe thấy, đẩy cửa đi ra ngoài.
Tống Tư Tư không vui bĩu môi, cũng bước nhanh ra ngoài.
Quý Noãn chẳng thèm trả lời, nếu cứ tiếp tục thế này, Tống Tư Tư chắc chắn sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế lôi kéo cô, hơn nữa còn chiếm lấy di động của cô.
Đã nhiều năm rồi cô chưa từng liên lạc với họ hàng bên mẹ. Bọn họ lại cứ nghĩ Quý Noãn là thiên kim tiểu thư của nhà họ Quý, chỉ dựa vào nhà họ Quý để sống. Cho nên trong miệng bọn họ toàn là những lời cay nghiệt, nào là tiểu thư nhà giàu các thứ, mà hoàn toàn chẳng biết gì về những chuyện khác của Quý Noãn ở nhà họ Quý.
Trên bàn ăn, bà ngoại hơi run tay, nhưng lại bướng bỉnh không chịu để người khác đút ăn, thế là quần áo toàn nước canh. Người trong nhà này chắc là đã quá quen với cảnh này nên chẳng ai nói gì.
Bác Cả bê món cuối lên, Tống Khả Khả đã ngồi vào bàn chờ cơm từ lâu. Cô nàng đã sớm thay bộ váy hàng hiệu của Pháp vơ vét được trong vali của Quý Noãn trước đó, tỏ vẻ đắc ý.
Tống Tư Tư cũng đi qua. Sau khi ngồi xuống, cả nhà mang tâm sự riêng ăn cơm, chỉ có bà ngoại là thỉnh thoảng nhìn Quý Noãn, bởi vì cô quá giống mẹ cô lúc trẻ.
“Quý Noãn à, trông cháu cũng không còn nhỏ, hai mươi mấy rồi nhỉ?” Sau khi ngồi xuống, bác Cả nhìn sang Quý Noãn, thấy cô chẳng đeo trang sức gì, cũng chẳng đeo nhẫn cưới hay nhẫn đính hôn, lúc này lại càng nhíu mày nói: “À phải rồi, hai mươi bốn rồi đấy chứ. Ở chỗ của bác, qua hai mươi lăm mà chưa lấy chồng đều bị coi là gái lỡ thì. Cháu vẫn chưa kết hôn đúng không? Không có bạn trai sao?”
Câu hỏi quá thẳng thừng, tay cầm đũa của Quý Noãn bất giác khựng lại, cô lạnh nhạt ngước nhìn người đàn bà trung niên trước mặt.
Chương 618: Nào chỉ có việc làm, đã thế giá trị bản thân còn lên đến mấy chục tỷ
Nói đến đây, bác Cả lại thở dài: “Nghe nói hôn nhân trong gia đình giàu có thường xảy ra chuyện đại tiểu thư trẻ tuổi kết hôn với mấy lão già bụng bự hom hem. Vừa nghĩ tới sau này cháu cũng sẽ sống như thế, bác thật sự cảm thấy tiếc nuối thay mẹ cháu.”
Bà bác Cả lập tức đơ mặt, bởi vì rõ ràng lời này của Quý Noãn mang hàm ý mỉa mai.
Lúc trước bọn họ đến nhà họ Quý đã chứng kiến gia đình giàu có thật sự. Mặc dù không khoa trương như trên phim ảnh, nhưng đó thật sự là gia đình giàu có. Người ở nơi đó, cho dù là tiền tài, bối cảnh, thậm chí là tố chất và giáo dục, đều không phải dạng mà bọn họ có thể vượt mặt.
Bác Cả nhún vai, cố nén giận, mỉm cười: “Cũng phải, gả cho lão già hom hem đúng là không thực tế cho lắm, dù sao tướng mạo của cháu trông cũng được, kém nhất cũng có thể gả cho mấy cậu ấm ăn chơi lêu lổng.”
Quý Noãn không nói tiếp, dù cô có nói gì thì bà bác Cả này cũng tìm được mấy lời để an ủi trái tim bất công của mình thôi.
Tuy đây là một thành phố nhỏ, nhưng cũng may là Quý Noãn ăn quen đồ ăn trong nhà này, không có gì không hợp. Ngoại trừ bà ngoại vì lý do sức khỏe mà ăn uống không gọn gàng lắm, thì bát đũa cũng coi như sạch sẽ. Quý Noãn vừa ăn cơm vừa nghĩ phải mau chóng dọn hết đồ đạc của mẹ đi rồi rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Cô không cần thiết phải nán lại nơi này quá lâu.
Với những lời này, Quý Noãn chỉ nghe rồi để ngoài tai. Cô có thể có chuyện gì cần họ giúp đỡ cơ chứ?
Lúc này, bà bác Cả bỗng tiếp lời: “Khoảng hai năm nữa là Tư Tư và Khả Khả tốt nghiệp đại học rồi. Đến lúc đó, chắc chắn bác phải chi rất nhiều tiền lôi kéo quan hệ để tìm việc làm, nếu cháu dư dả, lần này về chi bằng để lại chút tiền, xem như là giúp đỡ hai đứa em họ của cháu chút đỉnh.”
“Mẹ, tốt nghiệp xong, tìm việc thực tập gì đó, còn phải thay đổi đủ kiểu quần áo và vật dụng nữa đấy.” Tống Tư Tư nói xen vào.
“Đúng đấy Quý Noãn, dù sao bình thường cháu cũng không thiếu tiền, lần này về thấy cháu mua những món quà kia chắc cũng không rẻ, không cần thiết phải lãng phí như thế, chi bằng đưa tiền mặt luôn đi.” Nói đến đây, bác Cả dừng một lát: “Cũng đâu có nhiều nhặn gì, hai đứa em họ của cháu mỗi đứa một trăm nghìn tệ là đủ rồi. Trước khi đi để lại cho các bác hai trăm nghìn tệ, cháu thấy thế nào? Sau này nếu còn cần gì, bác sẽ gọi điện liên lạc với cháu.”
Tống Tư Tư và Tống Khả Khả vừa nghe thấy hai trăm nghìn tệ thì mắt sáng rỡ, liếc nhìn nhau, lại đẩy nhẹ nhau một cái, đùa giỡn một lúc, rõ ràng là đang mừng thầm.
Bà ngoại cũng gật đầu: “Đúng đấy, dù sao họ hàng của mẹ cháu cũng chỉ còn lại mấy người chúng ta. Bác Cả của cháu cũng không phải người ngoài, giúp đỡ nhau một chút. Quý Noãn à, cháu luôn ở thành phố lớn, gặp được nhiều người, nếu có anh chàng nào gia sản không tệ thì đừng quên giới thiệu cho Tư Tư và Khả Khả nhé.”
“Người quen của chị họ chắc chắn toàn là người có tiền.” Tống Khả Khả bỏ bát đũa xuống, nói: “Đúng rồi, vừa rồi em không dám động đồ linh tinh, nhưng lại nhìn thấy trong vali của chị họ có cái laptop rất đắt tiền. Chị à, ký túc xá trường của chị em mình vẫn còn thiếu laptop, đúng không?”
Tống Khả Khả vừa nói xong, ánh mắt của những người trong bàn đều dồn vào Quý Noãn.
Quý Noãn lạnh nhạt, hoàn toàn không nhìn những người này, chỉ nhếch môi một cách tự nhiên, cười nhẹ nói: “Cháu từ ngàn dặm xa xôi chạy đến thành phố Cát, còn cố ý mang theo máy tính, vậy chắc chắn là có việc phải làm, bên trong đều là tư liệu công việc, rất quan trọng.”
Nghe xong câu này, Tống Khả Khả vốn đang rất hưng phấn nghĩ rằng cô sẽ nhả ra lập tức xụ mặt.
Bác Cả lại liếc mắt nhìn cô: “Cháu có việc làm sao?”
Quý Noãn nhìn bà ta: “Bác cũng biết cháu không còn nhỏ, chẳng lẽ có việc làm là lạ lắm sao?”
Cô nào chỉ có việc làm, đã thế giá trị bản thân còn lên đến mấy chục tỷ.
Nhưng e rằng cô không thể nói ra ở đây, nếu không chỉ sợ người trong nhà này sẽ nghĩ cách uống hết máu của cô rồi mới bỏ qua.
Hai trăm nghìn tệ? Ha ha, bây giờ Quý Noãn đã hiểu vì sao mẹ mình không thân thiết với người nhà. Nếu mẹ chưa từng chu cấp, đương nhiên cô không thể thỏa mãn nhu cầu hai trăm nghìn tệ của bọn họ.
Đừng nói là hai trăm nghìn, hai chục nghìn cũng không cho.
Dù sao thì vấn đề đòi tiền này có lần đầu tiên thì sau này sẽ mãi mãi không ngừng. Mấy người này tưởng cô là cái máy rút tiền chắc?
Với loại họ hàng kiểu này, dù cô tùy tiện cho một tên ăn mày hai trăm nghìn tệ cũng sẽ không đến lượt họ.
Sau đó, bác Cả còn muốn nói điều gì đó, hai cô em họ cũng muốn góp lời, nhưng Quý Noãn hoàn toàn không tiếp, mà tập trung ăn cơm. Bầu không khí trên bàn lập tức trở nên lúng túng, đương nhiên người lúng túng không phải Quý Noãn, mà là mấy người vẫn đang muốn nói chuyện, nhưng hết lần này tới lần khác đều bị cô phớt lờ kia.
Cuối cùng, bọn họ ăn bữa cơm này chẳng ngon lành gì, trái lại Quý Noãn lại ăn no nê, đứng dậy đi vào căn phòng của mẹ cô khi còn sống. Cô thấy bên trong vẫn còn lộn xộn, Tống Khả Khả nói là dọn dẹp, kết quả thật ra hoàn toàn chẳng có ý nhường lại căn phòng đó cho cô, thế thì sao mà dọn cho được?
Thấy Quý Noãn đi vào căn phòng đó dọn dẹp đồ đạc, còn mang hết những tấm ảnh ố vàng của mẹ cô ra ngoài, Tống Khả Khả liếc mắt ra hiệu cho Tống Tư Tư, hai chị em bèn đứng dậy đi ra.
“Chị, cho chị xem cái này này.” Tống Khả Khả cầm chiếc điện thoại nhỏ xíu của mình, tìm một tấm hình trong đó: “Chị xem người này có phải là Quý Noãn không?”
Chương 619: Phòng đã dọn xong, tôi đổi phòng được chưa?
Tống Khả Khả nói: “Lúc chiều không biết em chạm phải trang web nào mà nó nhảy ra trang này, thấy có bức ảnh nhỏ đăng trong góc, bấm mở ra thì không ngờ có cả một bài báo. Chị bảo người trong ảnh này có phải là Quý Noãn không?”
Tống Tư Tư chăm chú nhìn thật lâu, thấy tuy bức ảnh có vẻ rất giống, nhưng ảnh bị photoshop sáng quá, chỉ có thể nhìn thấy mờ mờ. Hơn nữa người đẹp thì nhìn qua ai cũng na ná nhau, nên có lẽ chỉ là dung mạo giống nhau mà thôi.
Hai chị em bàn tán về tấm ảnh, rồi lại bàn tán về Quý Noãn, sau đó huyên thuyên nói đến mấy bộ váy kia, cuối cùng nhanh chóng mơ mộng nghĩ đến chuyện khi có hai trăm nghìn thì sẽ tiêu như thế nào. Hai chị em đang cười to thì cửa phòng mở ra.
“Hả?” Tống Khả Khả ngây ngẩn, liếc sang Tống Tư Tư theo phản xạ.
Tống Tư Tư đứng lên nói: “Chị họ, không phải nói tối nay chị ngủ ở phòng khác sao? Sao tự nhiên lại đổi phòng?”
“Chiều nay tôi mới đến nên hơi mệt, mới vào đại phòng đó nghỉ ngơi. Hơn nữa chẳng phải Khả Khả nói muốn dọn dẹp sao? Tôi thấy hình như cô ta không định tranh thủ thời gian đi thu dọn, nên vừa rồi ăn cơm, tôi đã tự mình dọn xong, bây giờ có thể chuyển phòng rồi.” Quý Noãn mỉm cười thản nhiên nói: “Đổi càng nhanh càng nhẹ người, ngày mai đỡ phải mệt.”
Tống Tư Tư, Tống Khả Khả: “…”
“Nhưng mà em vẫn còn đồ…”
“Nhưng đã muộn thế này rồi mà em còn phải ôm chăn chuyển phòng thì cũng quá…”
“Có sao đâu, để Tư Tư cầm đỡ giúp cô, rất nhanh thôi.”
“Vậy, vậy em ngủ ở đây? Phòng Tư Tư rất chật, hai chị em em lớn rồi rất ít khi ở chung một phòng, dù sao giường cũng không rộng…”
“Vậy để mẹ cô sắp xếp căn phòng kia cho cô. Cô cũng không thể cứ ở mãi trong phòng của mẹ tôi chứ?” Quý Noãn mỉm cười, chậm rãi nhấn mạnh hai chữ “mẹ tôi”. Hai chị em nghe ra ý tứ nhắc nhở của cô nên không nói gì nữa.
“Chị họ, em thấy vali hành lý của chị cũng đang để ở trong phòng kia. Khả Khả đã quen ngủ ở trong phòng dì rồi thì cứ để Khả Khả ngủ ở đó đi. Chị cũng chỉ quay về có vài ngày thôi, không cần thiết phải đổi phòng làm gì.” Tống Tư Tư nói.
“Không được.” Quý Noãn từ chối thẳng thừng: “Tôi cần có thời gian để sắp xếp lại di vật của mẹ tôi. Nếu Khả Khả ở lại đó thì tôi thu dọn cũng không tiện, lỡ chẳng may cô ta mất cái sạc điện thoại mà lại đòi tôi phải đền cả cái điện thoại thì làm sao?”
“Ha, chị họ biết nói đùa thật, sao em lại bắt chị đền điện thoại cho em được…” Tống Khả Khả và Tống Tư Tư liếc nhìn nhau, nét mặt có chút ngượng ngập.
Thật ra thì đúng là trước đây hai chị em họ đã từng nghĩ đến cách này…
Quý Noãn không thèm tiếp tục nói chuyện với hai người này nữa, quay người đi lấy vali hành lý mang vào phòng của mẹ.
Nể tình quan hệ họ hàng nên lúc đầu Quý Noãn còn có thể nhẫn nhịn cho qua, nhưng giờ cô đã thấy sự ghê tởm của gia đình này nên đương nhiên sẽ không nhường bước.
Thấy cô vẫn khăng khăng, Tống Khả Khả không cách nào khác, đành phải dọn đồ đi. Tống Tư Tư cũng giúp cô ta, sau đó chường cái mặt khó coi nhìn Quý Noãn rồi mới quay đầu đi.
Quý Noãn không thèm để ý, đi vào phòng trải giường lại một lần nữa. Cũng may trong ngăn kéo có chăn gối sạch sẽ, tuy không biết đã cất bao lâu rồi nhưng nhìn qua thì cũng không tới nỗi nào.
Chắc lúc trước Tống Khả Khả coi phòng này là phòng chơi bời, ngoại trừ ở đây thì chắc cô ta còn đùa giỡn với bạn bè cùng lớp gì đó. Mỗi lần Quý Noãn quét nhà đều có thể quét ra được vài thứ dưới gầm bàn, đến cả quân bài poker cũ kỹ cũng có.
Tuy mẹ cô đã mất rất lâu rồi, nhưng dù sao cũng còn nhiều phòng khác để ở. Thế nhưng họ lại cứ đến phòng này làm loạn, không biết có suy nghĩ gì, rõ ràng không hề có chút kính trọng với người dì đã khuất của mình.
Gian phòng này khá riêng biệt, ngoại trừ bên trong có một cánh cửa nhỏ thông sang phòng khác thì còn một cửa chính đi ra sân. Quý Noãn khóa trái cánh cửa thông phòng lại, định bụng hai ngày tới đều đi ra đi vào từ cửa chính.
Nhưng vì Quý Noãn kiên quyết đổi phòng, lại mang toàn bộ đồ đạc của mẹ cô ra lau dọn sạch sẽ, nên trong mắt những người trong nhà này, Quý Noãn lại càng không được chào đón. Cũng không biết bác Cả lén nói chuyện gì với bà ngoại, mà sáng sớm hôm sau, khi thức dậy, bà ngoại nhìn thấy Quý Noãn đi lấy nước rửa mặt thì ánh mắt không được vui vẻ.
Khi ăn sáng, Quý Noãn nghe thấy bác Cả và bà ngoại thăm dò, nói muốn sửa cái cửa sổ bị vỡ đã lâu ở căn phòng kia lại, thay một cái cửa sổ khác để Tống Khả Khả ở được thoải mái. Bà ngoại vừa nghe nói cháu gái mình chịu khổ, lại còn là Quý Noãn chạy đến cướp chỗ, nên lập tức tự đẩy xe lăn đi về phòng, tự tay rút năm tờ một trăm tiền tiết kiệm đưa cho bác Cả để bà ta đi sửa.
Chiều qua, khi Quý Noãn nằm ngủ trong đó, người trong nhà này không hề có ý định sửa sang lại.
Cũng đều là cháu ngoại mà sao đối xử lại… ha ha.
Từ khi còn bé, trong ấn tượng của Quý Noãn, mẹ là một người phụ nữ xinh đẹp tài hoa và rất có chủ kiến. Bà sinh ra trong một gia đình có hoàn cảnh như thế này mà có thể tự dựa vào bản thân để tìm học bổng đi du học, cho thấy mẹ cô giỏi giang tới cỡ nào. Ít nhất bà không vì hoàn cảnh gia đình mà an phận, ngược lại còn muốn thoát ra khỏi đây.
Nghĩ đến những chuyện này, trong lòng Quý Noãn mới cảm thấy được an ủi phần nào.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire