Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Quý Noãn định chiều hôm sau thì đi luôn, nhưng đến chiều muộn thì bà ngoại cảm thấy người không khỏe. Bác Cả bảo Quý Noãn gọi người đưa bà đến bệnh viện khám, ý là để Quý Noãn trả tiền khám bệnh.
Quý Noãn cũng không phản đối, thấy bệnh tình bà ngoại có vẻ nặng nên gọi xe đưa bà đến bệnh viện.
Cô vật vã một ngày một đêm ở viện rồi mới quay về. Chẳng qua bà ngoại bị bệnh của người già, lại kết hợp với gió Thu se lạnh nên mới trở bệnh mà thôi, không có gì nghiêm trọng.
Sau khi đưa bà ngoại từ viện về, Quý Noãn vừa xuống xe đã thấy bác Cả đang phơi quần áo ở sân, trong đó có hai chiếc váy mà hai chị em nhà kia lấy của Quý Noãn. Chắc là đã mặc bẩn rồi nên mới giặt.
Hai bộ váy đó chỉ có thể giặt khô, không được dùng nước. Tuy giặt nước xong thì vẫn có thể mặc được nhưng sẽ không còn dáng váy ban đầu nữa, nói chung là khá khó coi.
Quý Noãn chỉ liếc mắt một cái mà không lên tiếng, nhưng bác Cả thấy hai bà cháu quay về nên hỏi thăm xem bệnh bà ngoại như thế nào. Khi biết là không sao thì bà ta cũng không hỏi thêm gì nữa.
Sau khi đỡ bà ngoại về phòng nghỉ ngơi, Quý Noãn quay người đi ra ngoài, chợt nhìn thấy Tống Khả Khả ngậm kẹo mυ"ŧ đi ra ngoài không biết đang tìm cái gì. Lúc nhìn thấy Quý Noãn về cô ta bỗng chốc trở nên hoảng hốt.
Quý Noãn như đoán ra được chuyện gì đó từ ánh mắt của cô ta nên rảo bước nhanh đến, đẩy cánh cửa phòng Tống Tư Tư ở đằng sau ra. Quả nhiên cô nhìn thấy Tống Tư Tư đang đặt chiếc laptop của cô lên bàn, nhưng máy tính của Quý Noãn có cài mật khẩu, hai chị em nhà kia không đoán ra được mật khẩu lại còn vẩy nước lên bàn phím máy tính. Vừa nhìn thấy màn hình máy tính đen ngòm cùng với bàn phím đọng nước, Thái dương Quý Noãn giật mạnh.
“Chị họ…” Thấy sắc mặt Quý Noãn đen như than, Tống Khả Khả đứng ở cửa không dám nói nhiều.
Tống Tư Tư cũng vội vàng lùi xa khỏi máy tính, nhìn thấy Quý Noãn lạnh mặt đi đến thì vội nói: “Chị họ, em chỉ tò mò thôi. Máy tính đắt tiền thế này em chỉ được nhìn trong quảng cáo thôi. Em vẫn chưa mở máy, tài liệu công việc của chị em cũng chưa nhìn thấy. Còn nước này… em không cố ý làm đổ, là do Khả Khả tranh giành với em nên mới không may…”
Quý Noãn mím môi nhấc laptop lên, quay người ra khỏi phòng.
Nhìn Quý Noãn đi ra ngoài, hai chị em bọn họ thấy rất ấm ức. Tống Tư Tư còn khẽ lầm bầm: “Xì, làm bộ làm tịch cái gì.”
Quý Noãn đã khóa trái cánh cửa thông sang phòng của mẹ, muốn về phòng thì phải vòng ra bên ngoài. Cô sầm mặt cầm laptop đi ra ngoài sân, bác Cả đang phơi quần áo quay lại nhìn thấy nét mặt Quý Noãn cũng đã biết chuyện gì xảy ra. Nhưng bà ta không nói một câu xin lỗi hộ hai cô con gái mà bất mãn nói: “Gớm nữa, trong nhà không mua được nổi cái máy tính, Tư Tư với Khả Khả tò mò nên mới lấy máy tính của mày nghịch một lúc, mày lại còn đặt mật khẩu để không ai mở được. Bây giờ chẳng phải mày đã lấy về được rồi còn gì, sao phải trưng cái vẻ mặt khó chịu ấy ra nữa?”
Quý Noãn vẫn giữ nét mặt lạnh như băng, làm như không nghe thấy bà ta nói gì, quay về phòng nhìn vali hành lý có chứa những di vật của mẹ.
Cuối cùng cô cũng gặp được bà ngoại, cũng coi như là biết mặt rồi. Đột nhiên sức khỏe bà ngoại có vấn đề, một mình cô đưa bà đến bệnh viện, quên ăn quên ngủ mà chăm sóc bà một đêm, nên cũng được coi là vẹn tình vẹn nghĩa.
Cô đi được rồi.
Thật ra tài liệu trong máy tính của cô cũng không vấn đề gì, ở công ty vẫn còn có tài liệu dự phòng. Chỉ có điều bây giờ máy bị ngấm nước thì cũng phải đợi hong khô tự nhiên rồi mới mở lại, không biết còn có thể dùng được nữa không. Có thể sẽ ảnh hưởng đến tiến độ công việc, nhưng cũng không phải là việc gì lớn lắm.
Nhưng giờ này rồi, kể cả cô có mua được vé tàu đi ra sân bay của thành phố Cát thì đến sáng sớm ngày mai cũng mới nhận được. Kể cả cô có đến được sân bay thì chuyến bay ở thành phố nhỏ này cũng không nhiều, một ngày chỉ có một chuyến bay đi Hải Thành, lại bay vào buổi chiều. Bây giờ đã quá giờ bay, cô chỉ còn có thể đợi đến ngày mai.
Quý Noãn gắng gượng chờ trời tối hẳn, định bụng sáng sớm ngày mai sẽ đi ngay.
Có lẽ do hôm qua ở bệnh viện chăm sóc bà ngoại, trong phòng nhiều người chen chúc lại không ngừng ho hắng, không khí ngột ngạt nên cô bị lây cảm rồi. Hoặc có thể ngày hôm qua không nghỉ ngơi đủ nên bây giờ cô cảm thấy đầu óc mơ mơ màng màng, buổi tối cũng không ăn cơm cùng mọi người, chỉ lấy ít nước nóng lau sơ người. Không phải cô ghét bỏ nhà tắm ở đây bất tiện, mà vì lúc ở ngoài giếng bác Cả châm biếm nói cô quá ưa sạch sẽ, không làm gì cả thì cần gì phải lấy nước nóng tắm rửa.
Sau cơn mưa, dù thành phố Cát không lạnh như Bắc Kinh, nhưng trời cũng đã vào Thu, ban đêm sẽ trở lạnh.
Trong phòng không có máy điều hòa, cũng không có máy sưởi, hôm nay Quý Noãn lại bị lây cảm trong viện, hơn nữa đợt sốt trước ở Bắc Kinh cũng mới qua có mấy ngày.
Đến chín giờ tối, bụng Quý Noãn khó chịu, nhưng mấy người họ không để lại chút đồ ăn nào, vì vậy cô quyết định cầm ô đi ra ngoài. Cô đi một đoạn đường rất xa mới tìm thấy siêu thị nhỏ để mua hộp mì ăn liền về. Đêm mưa đã khó đi rồi, huống hồ đây lại là loại đường đất bùn lầy, quần ướt nhẹp dính vào đùi, giày cũng ướt sũng. Gió Thu trong đêm mưa lạnh thấu xương, Quý Noãn đi một đoạn đường bùn quay về nhà. Ở đây mọi người đi ngủ sớm, chưa đến mười giờ mà phòng đã tắt hết đèn.
Quý Noãn không thể tưởng tượng được hai mươi mấy năm trước nếu mẹ vẫn còn ở đây thì cuộc sống của bà sẽ như thế nào, cũng không thể hiểu chuyện ngày xưa giữa mẹ, Quý Hoằng Văn và Tiêu Chấn Quân ra sao. Quả thật nơi này khiến cho cô cảm thấy ngột ngạt bí bách như nhà tù. Bầu trời mưa không có lấy một ngọn đèn đường như một tấm lưới thật to, chụp lên tất cả những người đang sống ở đây.
Đến khi về đến nhà thì cả người Quý Noãn đã ướt sũng. Trời mưa quá to, cô lết cơ thể bị nhiễm lạnh về phòng, có chút hối hận khi chỉ vì một gói mì ăn liền mà phải đi xa như vậy. Cô đang do dự không biết có nên đi tìm bình nước nấu mì ăn hay không thì chợt hắt hơi một cái. Quý Noãn giơ tay lên xoa cánh mũi, cởi bộ quần áo ướt sũng trên người xuống, lau khô nước mưa rồi chui luôn vào chiếc chăn ấm áp trước.
Cô vừa nằm xuống thì đã cảm thấy cơ thể lúc nóng lúc lạnh. Loại cảm giác sợ lạnh quen thuộc và chóng mặt hôn mê vì sắp sốt rần lên đột nhiên ập tới.
Không biết bao lâu sau, trong cơn mơ màng Quý Noãn dường như nghe thấy chuông điện thoại của mình reo lên. Cô lạnh đến run lẩy bẩy dưới chăn, muốn mở mắt ra nhưng cả người vừa nóng vừa lạnh, không thể mở nổi.
***
Trời mưa suốt đêm, đến gần sáng mới tạnh.
Trên con đường nhỏ gập ghềnh có một chiếc xe đen đi tới.
Buổi sáng sớm bốn bề vắng lặng, chỉ có chút ánh sáng trắng soi rọi vào làm xe ánh lên một vệt sáng.
Thẩm Mục lái xe vừa nhìn đường vừa liếc vào địa chỉ nhà trong điện thoại di động, cẩn thận nhìn từng số nhà. Sau khi lái về phía trước một đoạn, Thẩm Mục nhìn về người đàn ông đang nhắm mắt như ngủ say ở ghế sau: “Mặc tổng, đến rồi, chính là căn nhà trước mặt.”
Chương 621: Mặc cảnh thâm nhìn thấy cô không mặc gì nằm trong chăn
Cô rất lạnh, rất buồn ngủ, mệt muốn chết, không chút sức lực.
Đến khi có tiếng gõ cửa vang lên thì Quý Noãn nhíu mày trong cơn mơ, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa. Tuy bây giờ ngoài trời đã tờ mờ sáng, cũng có chút ánh nắng, nhưng trong phòng vẫn mờ tối. Cô chỉ nhìn thấy cánh cửa bị rung lên, người ở ngoài không gõ quá to, lại còn đang ở bên ngoài, nên có lẽ chỉ có một mình cô nghe được.
Quý Noãn muốn lên tiếng nhưng cổ họng đau không chịu nổi. Cô nhìn về phía cửa, mắt lại càng hoa lên choáng váng. Tiếng động trên cánh cửa rất khẽ, cô lại tiếp tục nhắm mắt lại.
Tiếng gõ cửa vang lên đến năm phút mà bên trong vẫn không có động tĩnh gì. Thẩm Mục lo lắng đứng ngoài, đảo mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm khoác áo đen đứng bên cạnh.
Mặc Cảnh Thâm có thể khẳng định Quý Noãn nằm trong phòng này là vì đêm qua trời mưa quá to, nên hiện rõ dấu chân đầy bùn từ bên ngoài đi thẳng vào hướng này.
Bên ngoài còn có đôi giày đã bị thấm nước ướt sũng của Quý Noãn, xung quanh đế giày bám đầy bùn. Cô để giày ở ngoài cửa, chắc vì sợ đi vào thì sẽ làm bẩn phòng.
Hơn nữa, tất cả các phòng khác đều không sáng đèn, chỉ trừ gian phòng này, nhìn có vẻ như cả đêm cũng không tắt đi. Gõ lâu như vậy rồi, nếu với tính tình cảnh giác thường ngày của Quý Noãn thì sẽ không thể nào không nghe thấy được.
Hơn nữa, điện thoại của Quý Noãn vẫn ở trong phòng, mỗi lần anh gọi điện thoại đều nghe thấy tiếng chuông của cô vang lên. Tuy tiếng chuông điện thoại rất nhỏ, không đánh thức người ở phòng bên cạnh, nhưng sự quen thuộc vẫn có thể giúp Mặc Cảnh Thâm chắc chắn rằng Quý Noãn ở trong phòng này.
“Không đâu, ở những nơi như thế này, cô ấy sẽ không để điện thoại quá xa mình.” Giọng nói của anh trong trẻo lạnh lùng, điềm tĩnh vang lên giữa buổi sáng sau cơn mưa.
“Nhưng cửa này…”
“Phá khóa.” Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt liếc nhìn cánh cửa gỗ bị khóa trái từ bên trong.
Thẩm Mục thoáng do dự rồi mới quay người đi ra sân tìm đồ, cố gắng mở cửa ra.
Ở đây chắc chắn không thể tìm một công ty phá khóa, bây giờ có gọi cảnh sát đến phá khóa cũng không kịp. Mà ở những vùng như thế này, một nhà vang thì cả xóm đều nghe thấy tiếng. Nếu họ gióng trống khua chiêng đạp cửa xông vào thì sẽ khiến cho người trong nhà và hàng xóm nghi ngờ, thậm chí còn gây phiền phức. Đến lúc đó, e rằng sẽ ảnh hưởng không tốt đến cô Quý.
Loại cửa này thật ra cũng không khó mở như mấy loại khóa chống trộm bên ngoài. Nhưng Thẩm Mục lại không có kinh nghiệm phá khóa. Cậu ta tìm thấy hai thanh sắt mỏng trên một tấm gỗ, quan sát nửa ngày rồi mới thử dùng thanh sắt chọc vào tìm ổ khóa.
Thẩm Mục đứng trước cửa dùng thanh sắt lắc qua lắc lại, rồi lại dùng miếng gỗ mỏng đặt ở khe cửa để giúp mở rộng ra.
Mặc Cảnh Thâm đứng một bên, lạnh lẽo nhìn đôi giày dính đầy bùn nước ở bên ngoài, ánh mắt thoáng mệt mỏi khi mới xuống xe đã đổi thành lo lắng.
Chiều hôm qua anh từ Bắc Kinh về Hải Thành, tham gia cuộc họp hai tiếng rồi không hề nghỉ ngơi mà lập tức bay thẳng đến thành phố Cát.
Trong ngày chỉ có một chuyến bay từ Hải Thành đến thành phố Cát, tính cả thời gian đi ra sân bay, chờ làm thủ tục ở sân bay, có lái xe với tốc độ nhanh nhất cũng bị muộn mất hai tiếng. Vì vậy họ quyết định lái xe cả đêm từ Hải Thành đến đây.
Quý Noãn không hề cố chấp quá với vấn đề thân thế của mình. Lần này cô bất chợt đến thành phố Cát thì có lẽ vì Quý Hoằng Văn đã nói gì đó. Nếu không, cô đã không đột nhiên chạy đến nơi như thế này.
Cửa gỗ ở vùng quê này rất dễ mở khóa, nhưng dù sao thanh sắt chọc vào lắc qua lắc lại cũng phát ra tiếng động nhỏ. Nếu không phải giờ phút này người bên trong không hề cảnh giác thì chắc đã sớm tỉnh giấc rồi.
Tiếng khóa bật mở từ bên trong bỗng vang lên rất khẽ. Thẩm Mục thở phào ra một tiếng, xem ra nếu sau này cậu ta có muốn đổi nghề thì ngón nghề phá khóa này cũng có đất dụng võ.
"Mặc tổng.” Thẩm Mục rút thanh sắt ra, quay đầu nhìn Mặc Cảnh Thâm.
Cuối cùng ánh mắt của anh cũng không dán vào đôi giày dính đầy bùn kia nữa mà bước đến đẩy cửa ra, bước nhanh vào trong.
Thẩm Mục không dám đi vào. Nếu đúng là Quý Noãn đang nằm ngủ bên trong thì cậu ta đi vào sẽ rất bất tiện, cho nên vô cùng tự giác đứng chờ ngoài cửa, đồng thời nhìn xung quanh một chút. Trời vẫn chưa sáng hẳn, người ở đây vẫn còn đang ngủ say.
Ánh sáng trong phòng phát ra từ chiếc bóng đèn cũ được nối với sợi dây màu đen, không tính là sáng nhưng ít ra vẫn có thể nhìn rõ.
Mặc Cảnh Thâm vừa vào cửa đã nhìn thấy quần áo Quý Noãn ướt sũng bị ném dưới đất, trong túi nilon có một hộp mì chưa đυ.ng đến, còn có một chiếc ô nằm dưới sàn, nước đọng xung quanh.
Còn ở bên kia thì có một chiếc giường đơn rất giản dị. Quý Noãn nằm trên giường trùm kín chăn, cả người không nhúc nhích, chỉ có một cánh tay trắng nõn để trần vươn ra ngoài, buông thõng bên cạnh điện thoại di động. Dường như vì khó chịu mà cô khẽ nhíu mày lại, gương mặt đỏ lên, rất giống dáng vẻ khi bị sốt cao cả đêm ở Bắc Kinh hôm trước.
Mặc Cảnh Thâm bước đến cạnh giường, lấy tay sờ trán Quý Noãn, quả nhiên rất nóng.
Năm nào cũng vậy, cứ đến thời điểm giao mùa sang Thu là cô đều rất cẩn thận. Căn bệnh cũ thể hàn gặp lạnh rồi dẫn đến cảm mạo sốt cao của cô vẫn không khá lên được. Mấy tháng vừa rồi thời tiết trong nước nắng nóng, bây giờ chỉ trong vòng vài ngày đã lại sốt đến vài lần. Mặc Cảnh Thâm nghi ngờ, không biết cô đã trải qua ba năm ở London như thế nào với thời tiết quanh năm lạnh ẩm như vậy.
“Quý Noãn.” Anh dời tay khỏi trán cô, áp xuống gò má nóng hầm hập của cô, cúi xuống gọi tên cô.
Quý Noãn nhíu mày một cái mà không mở mắt ra được, chỉ hơi cựa quậy người làm cho một góc chăn đang quấn bên người hơi hé ra. Mặc Cảnh Thâm liếc mắt thấy bên dưới lớp chăn, cô không mặc quần áo.
Anh lại nhìn bộ quần áo ướt sũng trên mặt đất, cũng đoán ra được tối qua cô sợ bị dính mưa nên cởϊ qυầи áo xong rồi đi nằm luôn. Sắc mặt sa sầm lại, anh cúi xuống bế cơ thể đang nóng hầm hập co quắp trong chăn của cô lên.
Tóc Quý Noãn vẫn còn ướt chạm vào ngực anh, Mặc Cảnh Thâm liền ngửi thấy ngay mùi mưa ẩm ướt.
Chương 622: Cô được mặc cảnh thâm thay một bộ quần áo sạch sẽ…
Thẩm Mục vâng một tiếng rồi quay ra xe lấy một chiếc chăn mỏng vào.
Đây là chiếc chăn giữ nhiệt ở trong xe, bình thường không hay dùng đến, nhưng bây giờ đã có chỗ để dùng rồi.
Khi Thẩm Mục đi vào, Quý Noãn đã bị Mặc Cảnh Thâm bế lên, mắt nhắm nghiền bất tỉnh, trên người cô bọc chiếc áo khoác màu đen, không để lộ chỗ nào. Nhưng Thẩm Mục mang chăn vào rồi cũng quay người bước nhanh ra ngoài.
Mặc Cảnh Thâm lấy chăn bọc kín người Quý Noãn rồi lấy áo khoác choàng bên ngoài, bế ngang cô lên bước ra.
Mặc Cảnh Thâm bế cô ngồi vào ghế sau, rồi cứ ôm ghì lấy cô trong lòng như vậy, lạnh nhạt ra lệnh: “Đến bệnh viện.”
***
Thành phố Cát rất nhỏ, muốn tìm một bệnh viện có điều kiện tốt là chuyện vô cùng khó.
Huống hồ từ khi bị bế ra đến bây giờ Quý Noãn vẫn hôn mê bất tỉnh. Thẩm Mục đi theo bản đồ đến một bệnh viện gần đó, chính là bệnh viện Quý Noãn đưa bà ngoại đến khám. Cậu ta chỉ liếc qua đã thấy điều kiện quá kém nên đi qua luôn, lái thẳng đến bệnh viện thành phố lớn nhất thành phố Cát cách đó mười kilomet.
Trời còn tờ mờ sáng, trước cửa bệnh viện tiêu điều, không có ai đứng bên ngoài. Bác sĩ trực ở tầng một vừa đi ra đã nhìn thấy một chiếc xe sang trọng đỗ trước bệnh viện. Sau khi cửa xe mở ra, một người đàn ông dáng người rắn rỏi bế một phụ nữ ra ngoài, cả người cô gái bọc kín trong chăn và áo khoác đen không rõ mặt. Nét mặt người đàn ông cũng lạnh lùng nặng trĩu như có thể kết thành băng.
Lúc này bác sĩ mới kịp phản ứng, cuống quýt quay người đi về phía sảnh cấp cứu.
***
Quý Noãn vẫn mê man ngủ, đến khi trên mu bàn tay bị kim chọc vào thì mới mơ hồ mở mắt ra, nhưng cũng chỉ hé ra một chút, ánh mắt vừa mông lung vừa mờ mịt, bên tai chỉ nghe thấy những âm thanh mơ hồ: “Bị lây cúm, mấy ngày nay có phải bệnh nhân đã từng tiếp xúc với virus cúm ở những nơi có điều kiện vệ sinh kém không? Hệ miễn dịch của cô ấy không được tốt lắm, vừa bị cúm lại vừa bị nhiễm lạnh, không tránh được bị sốt cao…”
Ai đang nói chuyện?
Ai bị sốt cao?
Cô sao?
Sao cô lại bị sốt cao được?
Còn chưa nghĩ được ra thì ý thức Quý Noãn đã dần dần chìm vào bóng tối. Cô ngủ một giấc dài, lại còn nằm mơ.
Cô đang ở thành phố Cát, sao lại có Mặc Cảnh Thâm ở đây được? Tự dưng cô lại mơ thấy anh là sao?
Trong giấc mơ, Mặc Cảnh Thâm ngồi bên cạnh giường, cầm lấy miếng bông bác sĩ đưa, dấp nước lên đôi môi nứt nẻ trắng bệch giúp cô. Sắc mặt Mặc Cảnh Thâm không được tốt lắm, nhất là sau mỗi lần bác sĩ đi vào đo nhiệt độ, thấy cô vẫn chưa hạ sốt thì sắc mặt anh đã không thể dùng hai từ khó coi để miêu tả được nữa rồi.
Quý Noãn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lúc tỉnh lúc ngủ. Đây là bệnh viện hạng ba ở thành phố Cát, trình độ bác sĩ cũng tàm tạm. Với tình trạng hiện tại, cô không thể di chuyển quá nhiều nên chỉ có thể ở đây truyền nước hạ sốt.
Kim truyền cắm trên mu bàn tay cô, chiếc bình truyền treo ngược ở cạnh giường. Thi thoảng cô nhíu mày khó chịu, rên một tiếng như muốn tỉnh lại nhưng cuối cùng lại vẫn mê man.
Thẩm Mục đi mua ít cháo về đã là hơn mười giờ sáng, Quý Noãn vẫn ngủ chưa dậy.
Cô đã được Mặc Cảnh Thâm mặc cho một quần áo sạch sẽ có chất liệu vừa ấm áp vừa mềm mại. Mặc Cảnh Thâm không có ý định để cô mặc quần áo bệnh nhân trong bệnh viện này.
“Mặc tổng, đã mua được cháo, nhưng sợ bây giờ cô Quý không ăn nổi.”
“Cậu cứ để xuống đi.”
Thẩm Mục không nói thêm, bước đến đặt cháo xuống, vừa cẩn thận mở nắp ra vừa đặt chiếc thìa dùng một lần bên cạnh.
Mặc Cảnh Thâm lấy khăn lông lau mặt cho Quý Noãn, lại dùng tay áp lên trán và má cô kiểm tra lần nữa. Cô vẫn vậy, chỉ cần bị sốt là sẽ sốt thật lâu. Mấy hôm trước ở Bắc Kinh anh vẫn chú ý tránh cô bị sốt lại, thế mà mới rời khỏi anh có mấy ngày đã như thế này rồi.
Những năm còn ở Ngự Viên, mấy lần cô sốt còn có anh và chị Trần chăm sóc, có người bên cạnh thì cũng không sao. Nhưng đêm qua cô gái này sốt một đêm trong phòng mà cũng không có một ai thăm hỏi.
Nếu không phải anh chạy đến kịp thì chắc cô phát sốt đến viêm phổi ở đây mất.
“Mặc tổng, anh từ Bắc Kinh về Hải Thành rồi đi họp, lại chạy một đường dài đến đây, vẫn chưa được nghỉ ngơi. Để tôi trông nom ở đây, anh đi nghỉ chút đi?” Thẩm Mục khẽ hỏi.
Mặc Cảnh Thâm lại nhìn người trên giường, hạ giọng nói: “Không cần, cậu cứ nghỉ ngơi đi, ở đây đã có tôi rồi.”
Tuy Thẩm Mục cũng lái xe một mạch từ Hải Thành đến đây rồi lại chạy đôn chạy đáo, nhưng không thể so được với Mặc Cảnh Thâm. Từ sau khi rời Bắc Kinh anh vẫn chưa được nghỉ phút nào, đến lúc ngồi trên xe cũng chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi chứ thật ra không hề ngủ.
Mặc Cảnh Thâm cầm lấy bát cháo, lấy thìa dùng một lần chắt nước, đặt lên khóe miệng Quý Noãn, từ từ đút vào miệng cô.
Tuy Quý Noãn ngủ mê man nhưng cũng chỉ sốt cao nên không mở mắt ra, chưa đến mức mất đi cả bản năng nuốt. Có điều vì tư thế cô nằm nên sẽ có chút nước cháo bị chảy từ khóe miệng xuống. Mặc Cảnh Thâm không ghét bỏ mà lấy khăn giấy lau miệng giúp cô, rồi chậm rãi múc từng thìa đút cho cô uống.
Từ gói mì chưa mở trong phòng Quý Noãn cũng có thể thấy được tối qua cô vẫn chưa ăn gì. Nếu không phải vì quá đói bụng hoặc bụng đau khó chịu thì cô sẽ không liều lĩnh đi ra ngoài mua đồ ăn giữa trời mưa to.
Cô mới về nhà bà ngoại được vài ba ngày mà đã bỏ cả cơm tối, sốt cao một đêm không ai biết, thậm chí còn có thể bị lây cúm.
Vừa nghĩ đến Quý Noãn sống ở thành phố Cát vài ngày giữa những người thân không đối xử tử tế với cô, ánh mắt Mặc Cảnh Thâm đã lạnh đi, động tác mớm nước cháo cho Quý Noãn cũng chậm đi rất nhiều.
Có lẽ trong bụng có ít nước cháo nên Quý Noãn không còn khó chịu nữa, hàng lông mày thi thoảng nhíu lại trong cơn mê cũng dần dãn ra. Có lẽ được nước cháo làm dịu đi nên đôi môi khô khốc trắng bệch cũng có vẻ khá hơn nhiều. Đến khi không còn nước cháo nữa, Mặc Cảnh Thâm bắt đầu đút cháo cho cô. Trong miệng bị vướng không dễ nuốt xuống, Quý Noãn vừa nuốt được một ngụm thì mở mắt ra theo bản năng.
Chương 623: Đường đường là tổng giám đốc tập đoàn shine mà còn học được cách phá cửa
Quý Noãn ngơ ngác một lúc lâu thì tầm mắt mơ hồ mới trở nên rõ ràng. Cô nhìn người đàn ông mặc áo sơ mi đen ở cạnh giường, thấy áo anh có vẻ hơi nhăn một chút, có lẽ bị từ lúc anh bế cô đến bệnh viện.
“Tỉnh rồi thì há miệng ra, ăn cháo đi đã. Em còn đang truyền dịch, để bụng đói thì không tốt cho dạ dày.” Bên tai cô lại vang lên giọng nói trầm thấp.
Quý Noãn nhìn chằm chằm Mặc Cảnh Thâm, vẫn còn hơi mơ hồ. Đây là đâu? Không phải cô đang ở thành phố Cát sao? Không phải Mặc Cảnh Thâm đang còn ở Bắc Kinh sao? Nhưng anh… sao anh lại ở đây?
Là cô đang nằm mơ hay cô không còn ở thành phố Cát nữa?
Tuy trong đầu vẫn còn rất nhiều chuyện chưa sáng tỏ, nhưng miệng cô vẫn rất tự giác há ra, phối hợp với động tác đút cháo của anh. Cô ăn được kha khá, cảm giác trong bụng không còn trống rỗng nữa, cả người cũng khỏe hơn.
Quý Noãn sốt một đêm, cơ thể bị mất nước. Sau khi uống rất nhiều nước thì cô lại ho vài tiếng. Anh nhẫn nại vỗ lưng cô, cô mới mím đôi môi nhợt nhạt, nhìn anh: “Sao anh lại ở đây?”
Mặc Cảnh Thâm vẫn không hề dao động, nghe thấy tiếng cô khàn đi thì kề nước bên miệng cho cô uống thêm.
Quý Noãn nghe lời uống thêm vài ngụm. Khi cô còn đang uống nước thì nghe thấy giọng nói của thản nhiên của người đàn ông vẫn đang kiên nhẫn đút nước kia vang lên: “Nếu anh không ở đây, cứ ở Hải Thành chờ em về thì chắc em đã sốt thành kẻ khờ luôn rồi.”
“Em… khụ khụ…” Quý Noãn nâng cánh tay không có kim truyền lên, đảo mắt nhìn một vòng xung quanh phòng. Có lẽ đây là phòng bệnh tốt nhất ở bệnh viện thành phố Cát. Cô nhìn thấy cạnh giường có biểu tượng ghi Bệnh viện Trung tâm thành phố Cát thì mới biết mình vẫn còn ở nơi này.
“Anh đến đây từ lúc nào?” Quý Noãn gắng gượng hỏi anh với cái cổ họng khàn đặc, nói xong thì lại ho vài tiếng.
Mặc Cảnh Thâm lại duỗi tay ra vỗ nhẹ lên lưng cô: “Đừng hỏi vội, chờ một lát nữa rồi nói.”
Quý Noãn ho một lúc rồi mới vội vàng nhận lấy cốc nước anh đưa đến uống một ngụm to, sau đó thoải mái tựa vào đầu giường. Vì tay còn kim truyền nên cô không thể lộn xộn, chỉ có thể ngồi im nhìn anh.
Thấy cô vẫn nhìn mình chằm chằm, rõ ràng còn muốn hỏi nữa, Mặc Cảnh Thâm mới bình thản nói: “Biết em đến thành phố Cát nên anh đến xem thế nào. Không ngờ đêm qua anh gọi điện mà em không nghe máy, đến rạng sáng anh đến nơi, phá cửa đi vào thì thấy em sốt hầm hập nằm trong chăn, mê man đến nỗi kẻ trộm có đi vào thì em cũng không biết.”
Ánh mắt lạnh lùng của anh thoáng dao động: “Em nên thấy may mắn, người phá cửa là anh chứ không phải người khác.”
Quý Noãn: “…”
Đường đường là Tổng Giám đốc Tập đoàn Shine, không những đi đến nơi khỉ ho cò gáy này mà lại còn học được cách phá cửa.
Quý Noãn cúi xuống nhìn quần áo trên người mình, nhớ hôm qua mình cởϊ qυầи áo ướt sũng rồi chui luôn vào chăn, cô không nói gì. Cô nhìn bình nước truyền treo ngược còn chưa nhỏ hết dịch, lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, khàn giọng hỏi: “Bây giờ mấy giờ rồi?”
“Chưa đến mười một giờ.”
“Hai người lái xe đến? Hay là đi máy bay?”
Cô không thể tưởng tượng ra cảnh boss Mặc sau khi đến thành phố Cát thì lại chen chúc với người ta ngồi trên tàu đi đến thành phố nhỏ này.
“Lái xe đến.”
Quả nhiên boss Mặc không thể chen chúc trên cái tàu nhỏ ở đây được, mặc dù cô vẫn rất muốn chứng kiến cảnh ấy.
“Em đã định về Hải Thành từ chiều qua, không ngờ lại phát sốt.” Quý Noãn nói rồi giơ tay lên sờ trán mình. Nhưng nhiệt độ tay cô cũng không thấp, có thăm dò cũng không ích gì. Lúc buông tay xuống, cô có chút ảo não, không còn tâm trạng đâu mà dằn dỗi Mặc Cảnh Thâm nữa, chỉ nói: “Vali và máy tính của em vẫn còn ở nhà bà ngoại. Nếu chiều nay mà xuất viện được thì em còn phải về lấy đồ.”
Cô không biết hiện tại quan hệ của mình với Mặc Cảnh Thâm như thế nào, nhưng thật sự không có ý định ở lại nhà bà ngoại nữa. Đi sớm được lúc nào hay lúc ấy, kể cả có ngồi xe của Mặc Cảnh Thâm cũng được.
“Cứ từ từ, hết sốt rồi nói, bây giờ em không chỉ bị sốt mà còn bị lây virus, phải nghỉ ngơi ít nhất hai ngày. Vali cứ để đấy, hoặc bảo Thẩm Mục đi lấy, hoặc anh đi lấy với em.” Mặc Cảnh Thâm kiên nhẫn nhìn cô: “Trước tiên em cứ bồi dưỡng cho cơ thể mới vào Thu đã ốm của em đi đã, những chuyện khác không quan trọng.”
Quả thật Quý Noãn cũng cảm thấy mũi tịt đặc. Lúc trước cô đưa bà ngoại đến bệnh viện thì những người xung quanh không ngừng ho hắng hắt hơi, cô đã biết không có gì tốt, bây giờ nhìn xem, đúng là bị lây ốm rồi.
Cô lại ho một tiếng, giơ tay lên đặt bên cạnh cổ đau rát, vừa xoa cổ vừa nói: “Chỗ em ở đêm qua là phòng của mẹ. Đồ đạc của mẹ em cũng thu dọn hết rồi, sau này em không có ý định quay về đó nữa.”
Quý Noãn không biết là bản thân muốn phát tiết những cảm xúc dồn nén trong mấy ngày vừa rồi, hay là muốn giải thích nguyên nhân mình đến thành phố Cát cho Mặc Cảnh Thâm mà lại nói ra một câu như vậy. Cô ngước mắt lên, nhìn anh vẫn đang nhẫn nại vỗ lưng cho mình, rồi lại đi lấy cho cô cốc nước ấm vì thấy cổ họng cô đau rát. Khi quay lại mép giường thì anh mới hỏi cô: “Bây giờ em có cảm thấy khá hơn chút nào không?”
Quý Noãn gật đầu: “Tốt hơn nhiều rồi.” Ít nhất còn thấy khá hơn lúc cô bị dầm mưa lạnh quay về nhà đêm qua.
Có lẽ sau khi tỉnh dậy uống nhiều nước, còn khi ngủ thì cô vẫn truyền dịch, nên ngồi được một lát thì Quý Noãn cảm thấy buồn đi vệ sinh, nhưng lại không dám nói thành lời.
“Em xuống giường được không?” Quý Noãn vừa nhìn thuốc còn lại trong bình vừa hỏi.
“Xuống giường làm gì?”
Cô không nói nhưng cũng không nhịn được nữa, kiên quyết ngồi lên định đứng dậy.
Anh nhìn thấy cô rõ ràng còn yếu nhưng vẫn kiên quyết định xuống giường thì liền hiểu ra: “Em muốn đi vệ sinh sao?”
Quý Noãn câm nín.
Cô mới ngồi dậy thôi mà đã bị đọc vị rồi?
Quý Noãn không động đậy, chủ yếu là dây kim truyền trên tay không cho cô động đậy. Cô chỉ cúi xuống liếc nhìn mu bàn tay, có chút bối rối không biết phải đi như thế nào.
Mặc Cảnh Thâm đút một tay vào túi quần, nhìn ngắm nét mặt ngượng ngùng của cô, chậm rãi nở nụ cười. Khi thấy Quý Noãn không thể không nhìn mình cầu cứu rồi hất mặt về phía phòng vệ sinh duy nhất trong phòng bệnh thì ánh mắt của anh mới ẩn hiện ý cười như muốn hỏi, có cần anh giúp không…
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire