jeudi 11 septembre 2025

Chương 624: Lúc quý noãn bị bế ra, trên mặt còn ửng hồng

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Rất là… ngượng.

Trước ánh mắt ẩn hiện ý cười của Mặc Cảnh Thâm, Quý Noãn không còn cách nào khác đành giơ tay lên: “Em muốn vào nhà vệ sinh.”

Chân mày hơi giật, anh cười khẽ, vì cuối cùng cô cũng chủ động lên tiếng nhờ anh giúp, còn vì cả giọng nói nhún nhường hiếm hoi kia nữa.

Quý Noãn thầm mắng người đàn ông này cả chục lần, thế nhưng khi boss Mặc chịu ra tay giúp thì cô vẫn phải nở nụ cười khúm núm.

Mặc Cảnh Thâm không chỉ đỡ cô, mà khi y tá đẩy cửa đi vào thì anh còn nhờ y tá cầm bình truyền dịch để bế bổng cô lên. Cô y tá trẻ cầm bình truyền dịch đi đằng sau, nhìn người đàn ông cao lớn đẹp trai bế bổng cô gái thì mắt sáng rực vì ngưỡng mộ. Đến khi thấy anh bế Quý Noãn vào nhà vệ sinh thì nét mặt ngưỡng mộ kia lại càng đỏ ửng lên.


Đàn ông vừa đẹp trai lại vừa biết thương bạn gái như vậy thật là hiếm có. Hơn nữa người đàn ông này nhìn có vẻ không phải người bình thường. Từ trang phục, khí thế, nói năng, ánh mắt của anh đều nhìn ra được đây là một nhân vật lớn.

Bạn gái sao?

Hay là vợ chồng?

Dù sao thì hai người nhìn qua cũng còn trẻ, hoặc là mới yêu, hoặc là vợ chồng mới cưới, nếu không thì sao lại tình cảm như vậy? Đến cả đi vào nhà vệ sinh mà cũng phải bế kiểu công chúa…

Cô y tá trẻ đứng ở ngoài không ngừng oán thán, đến khi cửa nhà vệ sinh mở ra, Quý Noãn được bế ra ngoài, khuôn mặt còn ửng hồng.

Cô y tá nhìn qua đã hiểu ngay. Bình thường bệnh nhân bị ốm phải truyền dịch thì khi vào nhà vệ sinh đều cần người nhà cởϊ qυầи giúp.

Có lẽ vừa rồi người đàn ông này cũng cởϊ qυầи cho cô ấy…


Đây rõ ràng là chuyện rất thường tình ở bệnh viện, nhưng sao hình ảnh chăm sóc bệnh nhân của hai người này lại có vẻ không ăn nhập.

Ôi chao... cô không dám nghĩ, không dám tưởng tượng đến cảnh này.

Càng nghĩ cô nàng càng cảm thấy trái tim thiếu nữ của mình sắp bay lên rồi.

Sau khi Quý Noãn được bế về giường, y tá lại treo bình truyền dịch về vị trí cũ. Quý Noãn nói cảm ơn, Mặc Cảnh Thâm cũng điềm đạm gật đầu một cái, cô y tá trẻ lại đỏ mặt đi ra ngoài.

Quý Noãn đưa mắt nhìn điện thoại của mình đặt bên mép giường, không nhìn thấy những đồ vật khác, đoán ra khi Mặc Cảnh Thâm đưa cô ra khỏi phòng thì cô đang hôn mê, nên chỉ tiện tay cầm điện thoại di động đi, còn những thứ khác vẫn ở trong phòng.

Khi cô còn ở đó, người trong nhà kia chỉ ước gì có thể cướp toàn bộ đồ của cô. Bây giờ cô đột nhiên biến mất như vậy, có lẽ túi xách sẽ bị lục lọi lung tung hết cả.


“Chiều em đi về lấy đồ đạc.” Quý Noãn nói.

“Còn có gì nữa? Để Thẩm Mục về lấy.”

“Vali, túi xách này nọ đều phải mang đi hết. Nhưng em đoán có một vài thứ quan trọng sẽ bị hai cô em họ hiếm có trên đời này lục tung ra. Em phải tự về tìm, tránh bị bỏ sót món gì.”

Thật ra chỉ cần liệt kê cho Thẩm Mục đi lấy thì cũng được, nhưng Mặc Cảnh Thâm thấy Quý Noãn nói như vậy thì chỉ nhìn cô một cái rồi khẽ nói: “Hạ sốt rồi tính, anh về cùng em.”

Cũng may Quý Noãn ngoan ngoãn uống nhiều nước ấm, sau khi truyền một chai nước thì một tiếng sau đã hạ sốt. Đến trưa, khi Quý Noãn quyết định trở về thì Thẩm Mục đi mua cơm, để Quý Noãn ăn thêm lấy lại sức trước. Cuối cùng cũng có thể xuống giường, cô định đi thẳng về nhà lấy đồ.

***

Trong nhà bà ngoại.

Sáng sớm hôm đó, sau khi mọi người ngủ dậy đã không thấy Quý Noãn đâu, hơn nữa cửa cũng bị mở ra. Thanh sắt cạy cửa không lưu lại dấu vết rõ ràng trên loại khóa cửa gỗ này, nên không ai đoán được Quý Noãn ra khỏi phòng trong tình huống nào, cũng không phát hiện dấu vết của những người khác đã từng đi vào đây. Họ không nhìn thấy cô và điện thoại của cô đâu, chỉ đoán cô đi ra ngoài hoặc đi mua đồ, dù sao túi xách và vali vẫn còn ở nhà.

Tống Tư Tư và Tống Khả Khả đã quen xem phòng này như phòng chơi bời, thấy Quý Noãn không có ở đây bèn tự tiện đi vào, nhìn thấy quần áo ướt sũng trên mặt đất mới nghi ngờ.

Nhưng hai chị em thắc mắc không được mấy chốc thì Tống Khả Khả chợt lên tiếng: “Chị, xem mấy thứ này này!”

Tống Tư Tư nhìn ví tiền của Quý Noãn trong tay Tống Khả Khả, đương nhiên là cô ta mới lục từ túi xách của Quý Noãn ra. Trong ví tiền có một tập thẻ, có một ít là thẻ ngân hàng của công ty, còn có mấy cái thẻ màu vàng, màu bạc, còn có một thẻ màu đen.

***

Quý Noãn còn chưa ra khỏi bệnh viện thì điện thoại di động đã nhận được mấy tin nhắn ngân hàng gửi đến.

Phần lớn là tin nhắn do ngân hàng gửi, họ báo thẻ của cô bụ nhập sai mật khẩu quá nhiều lần, đã bị khóa rồi.

Thẻ bị khóa cũng không sao, chỉ cần khi về Hải Thành cô tranh thủ đến ngân hàng làm thủ tục là có thể xử lý được. Nhưng cô thật không ngờ, người trong nhà này còn dám đυ.ng vào cả ví tiền của cô, thậm chí còn dám cầm thẻ của cô đi quẹt.

May mà mật khẩu của cô không phải là ngày sinh, cũng không phải số mà những người khác có thể đoán ra được. Nếu không thì chắc chỉ trong mấy tiếng, người nhà này đã cầm thẻ của cô tiêu cả triệu rồi.

Hai chị em nhà kia đến một cửa hàng trong thành phố Cát, cầm các loại thẻ thanh toán ra định trả tiền thì không nhập đúng mật mã của thẻ nào, cuối cùng đành phải chìa thẻ đen ra.

Tất cả mật mã đều không đúng, mặt mũi hai chị em xanh mét cả ra.

Quả nhiên loại thẻ đen này là thẻ VIP của một trong tám ngân hàng cao cấp nhất. Tiền gửi ở ngân hàng này phải từ mười triệu trở lên, cũng không biết được thẻ này thuộc ngân hàng nào phát hành. Hơn nữa thẻ này còn chia ra làm mấy hạng thẻ, một loại là thẻ ngân hàng cao cấp có lượng tiền gửi nhất định nào đó, còn có một loại thẻ hạn mức không giới hạn trên toàn cầu, có thể quẹt ở bất kỳ đâu, kể cả số dư trong thẻ không còn đủ thì vẫn có thể quẹt không giới hạn. Chủ nhân của những thẻ này đều có giá trị thương mại đáng để ngân hàng tin tưởng thì mới có được.

Hai chị em ở nhà cũng đã dùng điện thoại lên mạng tìm hiểu, dù có là hạng thẻ nào thì cũng chứng minh Quý Noãn thật sự có tiền.

Cũng vì vậy nên hai người họ mới cầm ví tiền của Quý Noãn chạy đi tiêu xài hoang phí, kể cả không biết mật khẩu nhưng trong ví tiền của Quý Noãn vẫn có chứng minh nhân dân. Bọn họ định dùng thẻ căn cước của cô đến ngân hàng rút tiền, nhưng người ở ngân hàng thấy các cô không phải là chủ tài khoản nên từ chối. Cuối cùng, hai người cầm thẻ ngân hàng và thẻ căn cước đến các cửa hàng để tiêu. Họ chọn mua rất nhiều đồ trang sức đá quý kim cương, quần áo hàng hiệu, đồng hồ đeo tay, còn cả điện thoại, máy tính cùng nhiều đồ linh tinh nữa, rồi cầm thẻ đi thanh toán.

Thế nhưng hai người dùng hết các loại thẻ rồi mà thẻ nào cũng đòi mật khẩu, trong khi đó không có mật khẩu nào đúng.

“Sao lại không đúng, sinh nhật dì là bao nhiêu nhỉ? Có khi nào chị ta dùng ngày sinh của mẹ làm mật khẩu không? Hay là ngày giỗ của mẹ chị ta?”

Hai người không quẹt được tiền nên xanh mặt đứng ở quầy thu ngân, như thể tiền của Quý Noãn đã trở thành tiền của họ, không tiêu được thì thấy khó chịu.


Chương 625: Vật về chủ cũ 

Quan trọng là trước khi hai chị em họ ra khỏi nhà thì còn kể cho mẹ mình nghe chuyện tập thẻ này, còn nói cả chuyện thẻ đen là hạng thẻ có ít nhất chục triệu trong ngân hàng.

Bác Cả Quý Noãn nghe xong thì vô cùng kích động, giục hai chị em họ đi mua đồ. Bà ta còn chạy sang hàng xóm hỏi xem ở thành phố Cát có nhà nào tốt nhất để nhà bọn họ đổi nhà. Tiền nhiều như vậy thì ít ra cũng phải mua được một căn nhà to nhất trong nội thành của thành phố Cát. Một cái không đủ thì mua hai cái, Tư Tư và Khả Khả đi học đại học cũng phải có một căn.

Thế nhưng hai chị em nhà này đến bây giờ vẫn không rút được xu nào từ đống thẻ này. Trái lại, buổi sáng họ phấn khích gọi xe đến chợ mua đồ, tiền ăn và tiền xe cũng tốn mất vài trăm, đều phải tự móc tiền túi của mình ra trả.

Cuối cùng họ lôi cả thẻ đen ra nhưng thẻ đã bị khóa do nhập sai mật khẩu ba lần.

***

Quý Noãn quay về nhà bà ngoại đúng lúc Tống Tư Tư và Tống Khả Khả từ bên ngoài về với hai bàn tay trắng, mặt mũi cực kỳ khó coi.

Bác Cả Quý Noãn còn chưa biết chuyện đống thẻ kia không quẹt được, vẫn ngồi ngoài sân vui vẻ buôn chuyện với hàng xóm họ hàng. Nào là nói phải đổi nhà, còn nói sau này chi phí để Tư Tư và Khả Khả kết hôn, sinh con, nuôi con lớn thế nào cũng chi được. Bà ta còn nói phải mua vài căn hộ nhỏ gần trường đại học, rồi mở tiệm làm ăn. Thậm chí bà ta còn nghĩ mời họ hàng thân thích ăn bữa cơm, đến cả khách sạn làm tiệc mời mọi người cũng đã nghĩ xong, chính là khách sạn năm sao đắt nhất thành phố Cát.

Quý Noãn vừa vào đến cửa ngoài thì đã nghe thấy tiếng bác Cả nói chuyện điện thoại, giọng nói phấn khích đến không thể tả thành lời, cứ như thể số tiền kia đã về hết tay mình rồi.

Bất chợt bà ta nhìn thấy Tống Tư Tư và Tống Khả Khả quay về, đang định hỏi sao hai đứa về tay không, nhưng lời chưa ra khỏi miệng thì đã thấy chiếc xe màu đen dừng bên ngoài.

Ba mẹ con nhà nọ vừa nhìn thấy chiếc xe kia, tuy không biết là thương hiệu gì, nhưng cũng biết chắc chắn xe này không rẻ. Ba mẹ con đều thoáng sửng sốt, đưa mắt nhìn ra lại thấy Quý Noãn mở cửa xe bước xuống.

Nhìn thấy Quý Noãn quay trở về, hai chị em hoảng sợ giấu ví tiền của cô đằng sau lưng.

Quý Noãn bước xuống xe, mặt vẫn mỉm cười, nhưng ánh mắt không hề vui vẻ. Cô đi thẳng vào trong sân, nhìn về phía Tống Tư Tư đang cố giấu giếm tay ở sau lưng.

“Sao hả, cả mật khẩu mà cũng không đoán ra được sao?” Quý Noãn cười hỏi.

Cô đang cười, nhưng lại nói toạc ra hành động không khác gì trộm cắp của họ. Ngay lập tức, vẻ mặt của hai chị em thay đổi như sắc cầu vồng.

Bác Cả cũng ngẩn người, đang phấn khích mà nghe mấy lời của Quý Noãn thì chẳng khác gì bị hắt một chậu nước lạnh. Chẳng trách Tư Tư và Khả Khả tay không đi về. Hóa ra đến giờ hai đứa nó vẫn không dùng được một xu nào từ thẻ của Quý Noãn để mua đồ?

Bà ta còn vừa mới gọi báo cho mười mấy người thân đến ăn cơm, còn nhắc đến chuyện đi ăn ở nhà hàng cao cấp năm sao…

Sắc mặt bác Cả cứng lại.

“Đưa ra đây.” Quý Noãn vẫn giữ nụ cười mỉm châm chọc, chìa tay ra: “Vật về chủ cũ.”

Dù sao cũng đã bị Quý Noãn vạch trần rồi, Tống Tư Tư xanh mặt, nén giận một lúc rồi cuối cùng cũng hằn học quẳng ví tiền vào tay Quý Noãn. Ngay khi cô ta ném ví tiền ra, Quý Noãn vừa lúc né kịp, chụp lấy ví tiền trước khi nó bị rơi xuống đất.

Vừa nhìn thấy động tác nhanh nhẹn như có võ của Quý Noãn, Tống Tư Tư vừa rồi còn hống hách quẳng ví tiền ra giờ lại không thốt nên lời.

Sắc mặt cả hai chị em đều rất khó coi, nét mặt của bác Cả cũng không khá hơn. Họ nhìn qua thấy sắc mặt Quý Noãn có vẻ tiều tụy, nhưng không đoán ra được đêm qua cô bị sốt cao phải vào bệnh viện truyền nước đến tận trưa. Họ chỉ nghĩ đêm qua cô đi ra ngoài chơi bời, nên bây giờ cất lời oán trách thẳng thừng: “Nhiều tiền như thế, đưa ít tiền cho hai đứa em đi ra ngoài mua đồ thì có làm sao? Mày về cũng vài ba ngày rồi mà có mua được gì cho nhà không hả? Mấy món đồ nhỏ nhỏ linh tinh, cộng tổng lại cũng chưa đến mười nghìn. Lấy một cái trong đống thẻ ngân hàng này thì bét ra cũng phải được chục triệu, thế mà chỉ tặng quà cho nhà được tí ti như thế, đúng là ki bo keo kiệt!”

Quý Noãn cười lạnh: “Bác Cả cũng coi trọng mình quá nhỉ? Bác không biết vì sao cháu phải đến thành phố Cát sao? Khi mẹ cháu mất, mọi người cũng không thèm đến Hải Thành nhìn mẹ cháu lấy một lần. Bây giờ bà ngoại bị ốm, cháu đến đây cũng vì nghĩ đến tình máu mủ ruột rà mà về thăm thôi. Xét quan hệ giữa cả nhà này với cháu thì cháu chịu về đây cũng đã nể mặt mọi người rồi. Cháu mua quà tặng, đồ bổ dưỡng đều là từ cái tâm, chứ không thiếu nợ mọi người cái gì cả. Kể cả hôm trước bà ngoại phải vào bệnh viện, cháu cũng hết lòng hiếu thuận luôn ở bên cạnh chăm sóc bà. Dù bác có muốn bới bèo ra bọ thì cũng chẳng bới ra được gì đâu. Bây giờ bác lại đứng đây nói cháu keo kiệt là thế nào? Cho dù cháu có tiền hay không có tiền, thì đến cả một người ăn mày cũng biết, muốn có tiền thì phải khúm núm xin xỏ, hoặc bỏ sức ra đàn ca sáo nhị để kiếm về. Đằng này các người cứ thế chìa tay ra là có ý gì?”

“Mày…”

Quý Noãn lại giơ ví tiền lên, trong mắt ẩn hiện tia giễu cợt lạnh lùng: “Huống hồ, mọi người không chỉ chìa tay, mà đến cả ăn trộm ví tiền cũng có thể làm được. Cháu nghĩ đến tình máu mủ ruột rà giữa các người với mẹ cháu nên không muốn đi báo cảnh sát. Nếu không, bây giờ bất cứ lúc nào cháu cũng có thể kiện mẹ con các người vào tù vì tội trộm cắp.”

“Chúng tôi không phải ăn trộm!” Tống Khả Khả bị khí thế lạnh lùng cương quyết của Quý Noãn dọa cho sợ. Hiển nhiên mấy ngày vừa rồi, Quý Noãn còn nghĩ đến quan hệ ruột thịt với mẹ mình nên mới nể mặt họ, hơn nữa còn có vẻ nhẫn nhịn. Nhưng bây giờ đến cả chuyện báo cảnh sát mà chị ta cũng có thể nhắc đến, Tống Khả Khả dè dặt nói: “Chị đi ra ngoài mà không khóa cửa, em với chị em đi vào dọn phòng giúp chị thì nhìn thấy ví tiền của chị rơi dưới đất nên bọn em mới lấy lên xem thôi. Chẳng phải chị đồng ý cho nhà mình hai trăm nghìn rồi sao? Bây giờ bọn em cần đi mua đồ ngay, nên mới cầm ví tiền đi. Hơn nữa, chẳng phải bọn em không mua được gì hay sao?”

“Không tiêu được, mà lại còn bị khóa tài khoản hết rồi.” Quý Noãn bất chợt cười khanh khách nhìn Tống Khả Khả: “Chưa nói đến chuyện tôi không đồng ý chuyện hai trăm nghìn, kể cả đầu tôi có bị ngấm nước mà đồng ý thì sợ là bây giờ cũng không rút ra được.”

“Tại sao, rõ ràng chị có tiền cơ mà!” Tống Tư Tư cuống quýt, cô ta còn tưởng rằng ít nhất cũng có được hai trăm nghìn để mua sắm.

Quý Noãn giơ ví tiền lên huơ huơ trước mặt cô ta, cười thỏa mãn: “Tại sao? Bởi vì thẻ đã bị khóa hết rồi.”

Trong nháy mắt, sắc mặt Tống Tư Tư và Tống Khả Khả trắng bệch ra: “Sao có thể, trong người chị cũng phải có tiền mặt chứ!”

“Không dưng mang theo nhiều tiền mặt trong người như vậy làm gì. Chắc hẳn các người cũng đã lục vali và ví tiền của tôi rồi, có nhìn thấy tiền mặt không?” Quý Noãn vẫn cười, nét mặt vừa châm chọc vừa vô cùng lạnh lùng.

Chương 626: Quan sát mặc cảnh thâm từ trên xuống dưới vài lần, không dám tỏ thái độ ra mặt


Mặt hai chị em nhất thời thộn ra.

Đúng là hai ả đã lục rồi, tiền mặt trong ví Quý Noãn cũng không có nhiều. Vì đang hau háu vào mấy cái thẻ, nên họ cũng không thèm để mắt đến một hai nghìn, không thèm động tay vào.

Thế mà bây giờ ý của Quý Noãn là đến cả hai trăm nghìn cũng không có sao?

Tống Tư Tư và Tống Khả Khả lập tức sốt ruột, đảo mắt nhìn mẹ mình.

Sắc mặt bác Cả khó coi, bà ta bất chợt nổi điên nói: “Nếu một xu cũng không định đưa cho chúng tao thì mày còn về đây làm gì?”

“Đồ của cháu vẫn còn ở đây, cháu không quay về lấy, chẳng lẽ lại để lại cho nhà bác à?”

Bác Cả nghe ra Quý Noãn thật sự muốn đi, thậm chí trước khi đi còn không có ý định nể mặt mũi nhà họ. Bà ta nhớ ra vừa rồi mình còn hứa hẹn với họ hàng thân thích đi mua nhà, sắm đồ này nọ thì cảm thấy mọi thứ đã trở nên xa vời. Bà ta tự cho mình là bậc bề trên của Quý Noãn nên giơ tay lên như muốn tát cô.

Nhưng bà ta vừa nâng tay lên còn chưa kịp vung xuống thì cổ tay đã bị túm lại.

Quý Noãn bình tĩnh nhìn bà ta, túm chặt lấy cổ tay bà ta đẩy ra. Bác Cả bị xô một cái thì lảo đảo lùi từng bước ra đằng sau, vừa muốn lên giọng mắng chửi thì bất chợt nhìn thấy cửa chiếc xe màu đen lại mở ra một lần nữa.

Hai người đàn ông trẻ tuổi bước xuống. Người thanh niên ở ghế lái nhìn qua đã rất có khí chất, còn người đàn ông mặc âu phục khoác áo choàng đen mở cửa ghế sau đi xuống vừa nhìn đã rõ được đây không phải là người tầm thường.

Tống Tư Tư và Tống Khả Khả vừa nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm thì lập tức mắt trố ra.

Quý Noãn nhìn nét mặt của hai chị em họ thì cũng biết Thẩm Mục và Mặc Cảnh Thâm ở đằng sau cô. Cô quay lại thấy Mặc Cảnh Thâm đã bước đến gần. Mặc dù người không khỏe, hoàn cảnh xung quanh lại không tốt, nhưng anh xuất hiện ở một nơi bé nhỏ thế này vẫn khiến lòng Quý Noãn vững vàng hơn. Tâm trạng của cô bây giờ ổn định hơn rất nhiều so với mấy ngày sống một mình trong ngôi nhà không ra nhà này.

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng quả thật nơi nào có Mặc Cảnh Thâm thì cô đều thấy rất yên tâm.

“Cô Quý, có cần tôi giúp gì không?” Vừa rồi ngồi trên xe Thẩm Mục nhìn thấy người phụ nữ trung niên này giơ tay lên như muốn đánh người. Nhưng cũng may Quý Noãn đã giơ tay ra chặn, không vô duyên vô cớ phải chịu đòn. Nếu không, có khi Tổng Giám đốc Mặc sẽ nóng lên mà đốt cả nhà này mất. Vì vậy, Thẩm Mục lên tiếng rồi cũng bước đến ngay sau lưng, ân cần cung kính nói với Quý Noãn, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng nhìn ba mẹ con nhà nọ. Cậu ta dùng sắc mặt để nói cho những người kia biết, bọn họ không phải là người dễ chọc vào, ngầm cảnh cáo mẹ con họ biết điều mà kiềm chế lại.

“Cậu mang giúp tôi chiếc vali trong phòng ra là được rồi. Cảm ơn cậu, Thẩm Mục.” Quý Noãn ngoảnh sang, không còn giữ thái độ lạnh lùng cao ngạo như với ba mẹ con nhà nọ, mà khẽ cười với Thẩm Mục.

Thẩm Mục gật đầu bước vào gian phòng lúc sáng cậu đã phá khóa.

“Em còn muốn lấy gì nữa không?” Mặc Cảnh Thâm bước đến cạnh Quý Noãn, không thèm nhìn đến ba mẹ con nhà kia lấy một cái, giọng nói lành lạnh. Nếu nói Thẩm Mục bất mãn với mấy con người tầm thường này thì Mặc Cảnh Thâm chính là lãnh đạm không thèm đặt họ vào mắt. Người anh toát ra vẻ xa cách bẩm sinh, khiến cho mẹ con họ không dám mở miệng hỏi gì.

“Chắc là hết rồi.” Quý Noãn khẽ đập đập ví tiền vào lòng bàn tay. Mới đầu cô còn tưởng mẹ con họ sẽ lục vali đồ của cô. Nhưng nếu bọn họ mang ví tiền của cô đi trước thì chắc đã toàn tâm toàn ý dồn lên mấy tấm thẻ này rồi, sẽ không đυ.ng đến những thứ khác. Vì vậy cô cũng không cần phải vào kiểm tra.

Lúc xuống xe, Quý Noãn vẫn mặc bộ quần áo cô mặc ở trong viện. Đêm qua vừa có mưa, bây giờ khí trời vẫn mát lạnh, Mặc Cảnh Thâm nhìn bộ quần áo mỏng manh thì tiện tay cởϊ áσ khoác xuống choàng lên người cô.

Quý Noãn vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích. Bình thường Mặc Cảnh Thâm đối xử với cô như thế nào, trong lòng cô hiểu rõ. Chắc chắn anh không thể nào cố ý phô trương loại chuyện tình cảm như thế này trước mặt người khác, cử chỉ săn sóc này hoàn toàn là thói quen của anh với cô.

Bất chợt nhìn thấy một chiếc xe trông có vẻ cao cấp, đến cả người lái xe còn có vẻ rất sang trọng, người đàn ông kia lại càng thu hút sự chú ý, hơn nữa anh ta lại khoác áo cho Quý Noãn, Tống Tư Tư và Tống Khả Khả còn tưởng mình đang xem phim thần tượng, trong lòng vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ, thắc mắc không biết Quý Noãn và người đàn ông đẹp trai có vẻ không tầm thường này có quan hệ như thế nào.

“Anh là ai?” Bác Cả bước thẳng lên hỏi, quan sát anh từ trên xuống dưới.

Lúc trước trên truyền hình nhìn thấy kiểu đàn ông có tiền mặc âu phục của các thương hiệu tài trợ, bà ta vẫn thấy quá phù phiếm, cảm giác rất không thực tế.

Nhưng người đàn ông mặc bộ âu phục rất trang trọng này lại mang đến cảm giác thoải mái quen thuộc, không có chút diễn kịch ra vẻ nào. Có vẻ như anh là người đặt mọi thứ ở dưới chân, không ai có thể dễ dàng với tới. Cả người anh toát ra vẻ cao quý lạnh lùng, nhưng thái độ dành cho Quý Noãn lại dịu dàng khác thường.

Rõ ràng anh và mẹ con nhà họ không phải là người ở cùng một tầng lớp.

Vào lúc này, rốt cuộc người ta mới hiểu rõ tường tận cái câu khác nhau một trời một vực này.

Mặc Cảnh Thâm dường như không nghe thấy câu hỏi của bà ta, chỉ nói với Quý Noãn: “Em lạnh thì lên xe trước đi, đồ cứ để Thẩm Mục mang ra, còn thiếu gì mất gì thì nói cậu ta vào phòng khác tìm.”

“Không sao, ở đây cũng còn ấm hơn mấy ngày trước ở Bắc Kinh.” Quý Noãn mới hạ sốt nên cũng hơi sợ lạnh, nhưng không đến nỗi yếu ớt như Mặc Cảnh Thâm nghĩ. Khoác cái áo này vào cũng làm cô thấy ấm áp hơn rất nhiều.

“Hỏi cậu đấy? Cậu là ai? Sao lại tự tiện đi vào sân nhà chúng tôi? Đứng đây mà không nghe tôi hỏi à?” Bác Cả thấy mình bị lờ đi thì khó chịu, giọng nói không kìm được mà the thé lên. Nhưng ngoại trừ cao giọng ra thì bà ta vẫn không thể lấn át được khí chất lãnh đạm xa cách trời sinh của anh.

Lúc này Mặc Cảnh Thâm mới đưa mắt nhìn người đàn bà trung niên kia: “Tôi là chồng Quý Noãn, đứng ở đây không được sao?”

Chỉ một giây sau, khuôn mặt bác Cả cứng đờ, chồng… chồng?

Nét mặt Quý Noãn cũng thoáng khựng lại.

Sao anh lại không biết xấu hổ mà nói ra cái danh xưng này? Chuyện ly hôn cô còn chưa kịp đi điều tra, rõ ràng là chồng trước mà.

Cô không lên tiếng, chỉ ngấm ngầm trừng mắt lườm anh một cái.

Ánh mắt bác Cả lại quan sát Mặc Cảnh Thâm từ trên xuống dưới, nhất thời không dám tỏ thái độ ra mặt.

Câu Quý Noãn lấy một ông chồng già khú đế hai ngày trước lại vang lên ong ong trong đầu, bất giác bà ta cảm thấy mặt mình bị vả bôm bốp. Hơn nữa, người đàn ông này nhìn qua đã biết không phải là một người bình thường, e là vị thế hay điều kiện cũng đều hoành tráng hơn nhà họ Quý.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire