Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Quý Noãn: “…”
Chuyện gì thế này, cô chỉ đeo thử chứ cũng có ý định mua, hơn nữa cô nghĩ cỡ nhẫn này mà đeo trên ngón tay khác thì nhìn thế nào cũng thấy không hợp.
Quý Noãn mới vừa định lên tiếng thì Mặc Cảnh Thâm đã dứt khoát với lấy tay cô, rút chiếc nhẫn ở ngón út của cô ra. Anh khó chịu lườm cô một cái rồi trả chiếc nhẫn lại cho nhân viên bán hàng.
Nhìn thấy ánh mắt này của anh, khóe miệng Quý Noãn mấp máy: “Em không…”
“Có còn cỡ nhẫn khác không?” Anh không đợi cô lên tiếng đã quay sang hỏi nhân viên cửa hàng đứng bên trong quầy.
“Có có có!” Nhân viên bán hàng vội vàng lấy mấy mẫu na ná như vậy bày la liệt trên quầy.
Anh cầm lên một chiếc giống y chang chiếc nhẫn Quý Noãn vừa chọn, định đeo vào ngón áp út của cô thì cô lập tức co ngón tay lại, nhìn anh chằm chằm, tỏ ý không muốn anh tùy ý đeo vào ngón đeo nhẫn của cô.
Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy ý cự tuyệt rõ ràng thì thoáng khựng lại. Anh nghĩ đi nghĩ lại, tuy không biết các ngón khác như thế nào, nhưng đúng là nhẫn đeo vào ngón áp út thì không thể qua loa như vậy được mà phải chọn một hoàn cảnh lãng mạn hơn, một chiếc nhẫn đẹp hơn.
Vậy nên anh cũng không cố nữa, nhìn qua kích cỡ, định đeo vào ngón trỏ của cô thì nhân viên bán hàng bên cạnh lại lên tiếng, giọng nói còn có chút trêu đùa: “Anh à, ngón trỏ cũng không đeo vào được đâu nhé! Nhẫn đeo vào ngón trỏ có ý nghĩa ám chỉ mình vẫn còn độc thân, nếu có người đàn ông nào muốn theo đuổi thì cứ mạnh dạn. Như vậy không khác gì tuyên bố tình trạng độc thân mà lại còn mang ám hiệu mời người ta theo đuổi mình. Anh định cắm sừng lên đầu mình sao?”
Mặc Cảnh Thâm: “…”
Quý Noãn cố nín cười, nhưng khóe miệng và khuôn mặt co rúm lại đã phản bội cô rồi.
Nhân viên bán hàng cũng nhận ra động tác co rụt ngón áp út lại của Quý Noãn, bèn có ý tốt nói: “Nếu muốn thể hiện tình yêu cuồng nhiệt thì có thể đeo vào ngón giữa. Ngón này đại diện cho ý nghĩa hoa đã có chủ, đã có tình yêu cuồng nhiệt.”
Quý Noãn rất muốn nói ai có tình yêu cuồng nhiệt với anh chứ? Nói vậy thì thật ra cô đeo vào ngón út cũng không sao hết, lại còn rất tốt. Dù sao cô cũng không có bất kỳ ý định tình cảm nào cả.
Nhưng người đàn ông này không làm thì thôi, đã làm là làm cho đến cùng. Anh lạnh lùng nhấc một chiếc nhẫn đeo vào ngón giữa của Quý Noãn.
Quý Noãn nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay giữa, cũng khá là đẹp. Tuy đồ trang sức bằng bạc không quý, nhưng thiết kế lại khá đơn giản, nếu muốn biến tấu đi thì cũng tương đối dễ dàng. Đây là loại thiết kế mà các đồ trang sức kim loại khác như bạch kim hay kim cương không thể làm được.
Nhưng cô cũng chưa nói là muốn mua mà.
“Không tệ.” Mặc Cảnh Thâm đeo cho cô xong thì nắm bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của Quý Noãn không hề có ý định buông ra, đồng thời tỏ ra cực kỳ hài lòng, khẽ nói: “Đẹp lắm, thích không?”
Quý Noãn: “Em không có ý định mua đâu, chỉ đeo thử thôi.”
Anh làm như không nghe thấy, nhìn sang nhân viên bán hàng: “Còn kiểu dáng tương tự cùng kích cỡ này không?”
“Còn!”
Nhân viên bán hàng lại lấy ra mấy mẫu nữa.
Nhẫn bày la liệt trước mặt làm Quý Noãn nhìn cũng hoa cả mắt, thấy cái nào cũng đẹp, nhưng lại không tránh được cảm giác chiếc nhẫn đeo trên tay mình mới là đẹp nhất, mặc dù kiểu dáng cũng na ná nhau, phong cách thiết kế cũng rất xuất sắc.
“Không thích sao?” Anh lại nhìn Quý Noãn đang dán mắt vào chiếc nhẫn trên tay.
“Có thích, nhưng mà không cần…”
“Thế mua hết.”
“…”
“Em nói là không cần mua, chứ không phải nói muốn….”
Anh nhìn lướt qua rồi quay lại nhìn cô: “Anh thấy chắc em không biết chọn cái nào, chi bằng mua hết về, mỗi ngày đổi một chiếc.”
Quý Noãn: “…”
Nhân viên bán hàng: “…”
Mấy phút sau, nhân viên bán hàng đưa ra hóa đơn: “Thưa anh, anh chọn sáu chiếc nhẫn, tổng tiền là một nghìn năm trăm chín mươi đồng.”
Mặc Cảnh Thâm sững lại, rồi quay sang nhìn Quý Noãn.
Quý Noãn lại phải nín cười lần nữa, rồi bất chợt phát hiện ra, hiếm lắm mới được thấy boss Mặc bí bách như vậy. Người đàn ông này chuyện gì cũng biết, nhưng lại không quá hiểu rõ về đồ trang sức phụ nữ. Chắc hẳn lúc anh mới đến đã không chú ý đây là cửa hàng trang sức bằng bạc hay là trang sức đá quý, nên chắc đã chuẩn bị tiêu đến tiền triệu hay chục triệu rồi.
Quý Noãn giơ tay lên, huơ huơ chiếc nhẫn trước mặt anh, cười nói: “Đây là nhẫn bạc, đắt lắm cũng chỉ hai ba trăm đồng thôi.”
Anh nghe thấy giá tiền xong thì nhanh chóng bình ổn lại cảm xúc, không còn kinh ngạc nữa. Anh lại nhìn cô: “Em thích thật chứ?”
Quý Noãn gật đầu. Dù sao cũng không đắt, mua thì mua, viên kim cương xanh không biết mấy trăm triệu cũng ở trong tay cô, bức tranh giá trị sáu trăm triệu cũng đưa cho cô. Hiếm hoi lắm anh mới đi dạo phố, mua chút đồ nho nhỏ cũng không có gì không tốt.
Thấy cô thật sự thích, anh xoay người dắt cô đi thanh toán. Thành phố nhỏ như thế này không giống như Hải Thành, vung tay lên là có thể lấy tên boss Mặc ghi sổ nên anh phải đi đến quầy thu ngân trả tiền mặt hoặc quẹt thẻ.
Nhân viên cửa hàng đang chờ trong quầy, vừa gói kỹ mấy chiếc nhẫn vào hộp thì nhân viên cửa hàng bên cạnh khẽ nói: “Mua nhiều nhẫn bạc như vậy, đúng là rất giản dị không cầu kỳ.”
Nhân viên cửa hàng vừa bán được nhẫn bình thản nói: “Đừng nông cạn như thế, cô có nhìn thấy quần áo của hai người họ không? Chắc một măng sét của vị khách kia cũng đủ mua cả một cửa hàng của chúng ta đấy. Chẳng phải người có tiền bây giờ đều quay về nguồn cội sao? Chắc có lẽ vì có nhiều đồ xa xỉ rồi nên mới có hứng thú với mấy món đồ nho nhỏ tinh xảo này. Hơn nữa cô gái vừa rồi đeo chiếc nhẫn đó trông rất đẹp mắt, tôi thấy đeo mấy chiếc nhẫn kim cương mấy cara cũng không sánh được đâu.”
“Vậy cũng đúng, vừa rồi nhìn vị khách kia đã thấy không phải người bình thường, cả vị khách nữ cũng vậy.”
“Hơn nữa, vị khách nam còn hỏi cô gái có thích thật không, vì cô ấy thích nên mới mua, nên không lo lắng gì chuyện giá cả. Chỉ cần người mình yêu thích, thì kể cả đồ trang sức bạc triệu cũng không sánh bằng một chiếc nhẫn bạc.”
***
Sau khi đi dạo ở trung tâm mua sắm một tiếng, Quý Noãn đã không chịu nổi Mặc Cảnh Thâm thấy cô thích gì thì mua cái đó, nên cuối cùng cô lôi anh đi xuống siêu thị đồ tươi ở dưới tầng hầm.
Quý Noãn vốn đang túm ống tay áo Mặc Cảnh Thâm lôi đi, thế mà khi đến thang máy thì chợt nhận ra không biết từ lúc nào anh đã dắt tay cô rồi?
Ở chốn đông người, từ trước đến nay, một người khiêm tốn hướng nội như Mặc Cảnh Thâm cũng có lúc chấp nhất như vậy, ví dụ như chuyện dắt tay cô thế này.
Từ lúc cô bắt đầu thử nhẫn, anh đã đàng hoàng nắm tay cô. Bây giờ lại tự nhiên dắt tay cô, hành động đúng là vô cùng tự nhiên thoải mái mà…
Quý Noãn cúi xuống nhìn bàn tay mình nằm trong bàn tay anh, đang muốn rụt tay lại thì anh đã không thèm nhìn xuống mà nắm chặt tay cô không buông.
Chương 632: Boss mặc đúng là tổng giám đốc thanh cao
“Mặc Cảnh Thâm, em muốn chọn trái cây.” Quý Noãn liếc sang anh, giọng nói đã thiếu kiên nhẫn.
Anh cúi đầu nhìn bàn tay cô vẫn trong tay mình, giọng nói bình thản: “Muốn ăn gì, anh chọn giúp em.”
“Tự em cũng chọn được, chỉ còn vài món đồ nữa là về được rồi. Em đoán bây giờ ngoài trời đã tạnh mưa, anh buông tay em ra, em tự chọn.”
Cô định rút tay lại mấy lần nhưng anh không cho cô nửa phần cơ hội. Mấy bác trai bác gái bán hoa quả nhìn họ mờ ám với ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ.
Cuối cùng Quý Noãn khó xử, đành phải chọn trái cây bằng một tay rồi đưa cho anh xách. May vừa rồi Thẩm Mục kịp thời đi vào giúp Mặc Cảnh Thâm mang mấy món đã mua cất lên xe, nếu không chắc Mặc Cảnh Thâm có khỏe đến đâu đi nữa thì cũng không dễ dàng khi phải xách nhiều đồ như thế.
Mặc Cảnh Thâm: “Ừ.”
Quý Noãn: “…”
Thật không biết xấu hổ, ai muốn nắm tay anh cả đời chứ.
Đừng tưởng anh bế cô từ nhà bà ngoại ra, lại chăm sóc cô ở bệnh viện, rồi thấy cô đang cảm kích nên không lạnh mặt, thì cô sẽ thuận theo tự nhiên mà quay về làm bà Mặc của anh.
Không thể nào, dù sao cũng không được, tuyệt đối không được!
Quý Noãn rất muốn nói những lời này, nhưng khi trong thang máy, cô muốn rút tay ra thì anh vẫn kiên định siết chặt bàn tay cô. Hình ảnh anh xách hoa quả và cá tươi, khiến Quý Noãn không khỏi nghĩ, cuối cùng boss Mặc thanh cao đã hạ phàm rồi.
***
Quay lại nhà bà ngoại, Thẩm Mục giúp cô mang túi đồ vào nhà, Mặc Cảnh Thâm cũng tiện thể cầm theo mấy thứ. Quý Noãn dám sai Mặc Cảnh Thâm, chứ Thẩm Mục thì hoàn toàn không dám. Nhìn thấy ông chủ nhẫn nại tay xách nách mang, cậu ta hoảng hốt vội vàng chạy từ trong ra tiến lên đỡ, luôn miệng nói: “Mặc tổng cứ nghỉ ngơi đi, để tôi, để tôi xách!”
Bác Cả vẫn còn ngồi ngoài sân, tay cầm vợt đánh ruồi, vô thức phe phẩy đập xuống chiếc bàn gỗ. Bà ta nhìn thấy mấy người Quý Noãn cầm đồ ăn và thuốc men về thì biết bọn họ đã tốn không ít tiền. Nếu thật sự không quẹt được thẻ thì họ đã không thể mua được nhiều đồ đến như vậy.
Sau khi Thẩm Mục mang đồ đi vào hết, Quý Noãn cũng không có ý định lưu lại lâu, định vào chào từ biệt bà ngoại rồi đi.
Bà ngoại nhìn bên giường chất đầy thuốc men và đồ bổ, lại vừa rồi nghe cậu Thẩm gì đó nói đây đều là Quý Noãn tự đi mua thì khuôn mặt già nua như có điều băn khoăn. Bất chợt có tiếng bước chân vang lên, bà đưa mắt sang thì thấy Quý Noãn bước vào.
“Bà ngoại, bà hãy cố gắng chăm sóc sức khỏe bản thân. Mỗi ngày bà hãy ăn những thức ăn bổ dưỡng theo hướng dẫn. Những thứ này đủ để bà bồi dưỡng trong một năm, thời hạn bảo quản cũng rất dài, bà cứ yên tâm. Còn những thuốc kia cũng có hạn sử dụng hai đến ba năm, cháu mua rất nhiều. Về lý mà nói thì bà uống trong vòng hai, ba năm vẫn không hết.” Quý Noãn đứng bên giường không có ý định ngồi xuống, ánh mắt cô bình tĩnh lạnh nhạt: “Cháu sẽ mang những thứ còn lại của mẹ cháu đi. Sau này có lẽ cháu sẽ không còn cơ hội quay lại thành phố Cát nữa. Bà chú ý giữ gìn sức khỏe.”
Nói rồi, cô không nhìn đến sắc mặt bà ngoại mà quay người đi luôn.
“Quý Noãn, chờ một chút…” Bà ngoại có chút sững sờ khi nhìn đống đồ chất đầy kia. Khi thấy Quý Noãn sắp bước ra khỏi cửa thì bà chợt gọi cô lại: “Cháu à… chờ một chút, bà có chuyện muốn nói với cháu…”
Quý Noãn dừng chân lại, quay sang nhìn bà cụ.
Vừa rồi nói quá vội nên giờ bà cụ ho vài tiếng rồi mới dựa người vào giường, yếu ớt nói: “Bà cũng không sống được bao lâu nữa, trụ được ngày nào hay ngày đó. Bà định gọi cháu về là để kể cháu nghe chuyện của mẹ cháu, nhưng sau khi nhìn thấy cháu thì lại không biết phải mở lời như thế nào. Bà biết cháu không có tình cảm gì với bà, nhưng cháu đã rất hiếu thuận.”
Quý Noãn bình thản nhìn bà cụ. Thật ra ý định ban đầu của cô khi quay về thành phố Cát là muốn biết thêm chuyện của mẹ. Nhưng từ khi cô quay về, trừ việc thấy được sự tham lam mặt dày khác người của nhà này thì không thu hoạch được gì khác.
Song, nhìn vẻ mặt này của bà ngoại, cô biết cuối cùng cũng đến lúc nói về vấn đề chính rồi.
***
Quý Noãn ngồi trong phòng bà ngoại hơn bốn mươi phút vẫn chưa ra. Thẩm Mục thoáng lo lắng, ngồi trong xe nói: “Cô Quý chỉ đi vào chào từ biệt thôi mà sao lâu như vậy vẫn chưa ra?”
Mặc Cảnh Thâm bình thản liếc nhìn ba mẹ con đang ngồi ngoài sân. Điều này cho thấy trong phòng chỉ có một mình Quý Noãn và bà cụ già cả co quắp mà nếu không có ai giúp thì cũng không thể ngồi dậy được.
Rõ ràng là hai người ở trong nhà chỉ đang nói chuyện, không xảy ra chuyện gì.
“Không vội, cứ kiên nhẫn chờ.”
Mặc Cảnh Thâm vừa nói xong thì Thẩm Mục cũng đảo mắt nhìn hai chị em Tống Tư Tư và Tống Khả Khả.
Thấy Mặc Cảnh Thâm không có ý định đi vào nhà ngồi mà chờ trong xe, cũng không biết hai chị nhà em nhà này nghĩ gì mà đi vào đổi váy vóc, còn trang điểm, tạo kiểu tóc, sau đó ra sân đứng cười cười nói nói làm duyên làm dáng, như thể sợ không ai nhận ra hai cô ả đang cố ý khoe sắc cho Tổng Giám đốc Mặc ngắm.
Nhưng hai chị em nhà này e ngại khí chất của Mặc Cảnh Thâm, kể cả có mưu đồ cũng không dám làm bậy mà tiếp cận. Hai cô ả chỉ có thể đứng trong sân mà dụ dỗ từ đằng xa, thỉnh thoảng đánh mắt tới cửa sổ xe bên này. Nhưng nhìn từ bên ngoài cửa sổ xe, họ không biết được Mặc Cảnh Thâm ngồi ở vị trí nào, nên cứ láo liên nhìn về phía bên này.
Từ đầu đến cuối Mặc Cảnh Thâm không thèm liếc lấy một cái, giống như trong sân đều là đồ bẩn mắt.
Còn trong lòng Thẩm Mục thì lại đang suy nghĩ, chắc đầu óc hai chị em nhà này có vấn đề. Hai cô ả mặc hai cái váy vừa nhìn là biết của Quý Noãn rồi đứng ở đó lắc tới lắc lui, đúng là đã bắt chước mà còn không đến nơi đến chốn.
Chương 633: Quý noãn có thể thở ra khí tiên hay sao mà anh chỉ hít một hơi đã lại đầy sức sống như vậy?
Sau khi Quý Noãn bước lên xe thì chiếc xe đi thẳng luôn. Ba mẹ con nhà kia vì không lấy được tiền mà đen mặt không trong sân.
Sau khi Quý Noãn lên xe thì ngồi im, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài cửa xe.
Mặc Cảnh Thâm thấy cô có tâm sự, không lên tiếng, mà cho cô thời gian để tự điều chỉnh cảm xúc. Đến khi xe đi ra đường cao tốc vào nội thành thành phố Cát, càng lúc càng cách xa nhà bà ngoại, thì tay anh mới áp lên bàn tay đang đặt trên đùi của cô, lên tiếng: “Gần một tiếng mới ra, em với bà nói chuyện gì?”
“Câu đố gì?”
“Bà nói mẹ không phải con ruột của bà, kể rằng lúc bà còn trẻ thì đi làm giúp việc cho một nhà giàu ở Bắc Kinh. Được một năm thì bà về quê sinh bác Cả, nhưng không được bao lâu thì lại túng thiếu, phải đi làm cho hộ gia đình kia lần nữa. Nhưng gia đình kia gặp biến cố, cũng giống như mấy chuyện cẩu huyết ngày trước vì việc trọng nam khinh nữ. Tóm lại, sau khi mẹ em ra đời không được bao lâu thì trở thành đứa con bị gia đình ruồng bỏ, bà ngoại mang mẹ em về nuôi đến mười tuổi, định chờ đến dịp để kiếm tiền. Thế nhưng gia đình kia lại di cư sang nước ngoài, không còn liên lạc được nữa.”
“Bây giờ em cũng không rõ trong lòng mình cảm thấy như thế nào. Một mặt em cảm thấy may mắn vì mẹ không có huyết thống gì với họ, bởi vì em cực kỳ ghét dáng vẻ của họ. Mặt khác, em lại thấy xót xa vì đến lúc chết mẹ vẫn không được biết thân thế của mình. Có lẽ một thời gian dài như vậy rồi thì cũng khó mà tìm lại được gốc gác. Mẹ em là một người phụ nữ xinh đẹp, kiên cường, bền bỉ phấn đấu vì một cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng cuối cùng vì tình yêu bế tắc và bệnh tật mà chết trong đau buồn.”
“Cuối cùng bây giờ em đã hiểu, vì sao Quý Hoằng Văn lại đối xử tốt với mẹ, lại thương nhớ mẹ đến như vậy. Kể cả mẹ mang thai con của người khác mà ông vẫn muốn cưới mẹ, che chở cho mẹ. Nhưng em không thể tưởng tượng được, nếu thật sự em có quan hệ với nhà họ Tiêu, thì lúc ấy Chủ tịch Tiêu đã có vợ có con, sao lại khiến mẹ em mang thai rồi rũ bỏ trách nhiệm, ép một người phụ nữ bụng mang dạ chửa làm dâu nhà họ Quý?”
“Em nhớ trong buổi tiệc sinh nhật của Chủ tịch Tiêu, Tiêu Lộ Dã định dẫn em đi gặp ba anh ta, nhưng anh từng nói, nếu em có gặp họ thì cũng sẽ không vui vẻ gì.” Quý Noãn đưa mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm từ đầu đến giờ vẫn luôn im lặng: “Có phải anh đã điều tra được thân thế của em rồi không? Có phải anh cũng biết, kể cả em đúng là con của Chủ tịch Tiêu thì nhất định em cũng không mong nhận ông ấy làm ba?”
Mặc Cảnh Thâm nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, hờ hững nói: “Sáng đến giờ em sốt cao trong viện, chiều lại đi mua đồ, tất bật đến tận bây giờ rồi, sức khỏe của em cũng giảm sút đi nhiều. Có nhiều chuyện anh từng nghe nói, không cụ thể lắm. Chỉ là vướng mắc tình cảm giữa những người đi trước, không đến nỗi phức tạp như vậy. Em đang mệt, cứ nghỉ ngơi trước đi, chuyện này nói sau nhé?”
Quý Noãn nhìn anh, đắn đo một chút. Cũng đúng, nếu Quý Hoằng Văn đã bảo cô về thành phố Cát thì chắc chắn đã có ý định dần dần nói cho cô biết mọi chuyện. Cô không cần phải hỏi Mặc Cảnh Thâm, dù sao Quý Hoằng Văn và Chủ tịch Tiêu mới chính là người trong cuộc.
Cô cụp mắt xuống, thả lỏng người. Nhưng thật lòng mà nói, nghĩ đến chuyện mẹ mình không có quan hệ gì với đám người tham lam chợ búa quá đáng kia thì cô cảm thấy như có luồng khí độc thoát ra khỏi l*иg ngực, nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
May mắn là trong người cô không mang dòng máu của bọn họ.
Có lẽ vừa trút bỏ được nhiều vướng mắc trong lòng nên hiện tại tâm trạng của cô đã thoải mái hơn rất nhiều. Quý Noãn đang định rụt tay lại thì Mặc Cảnh Thâm đã siết chặt tay cô, rũ mắt nhìn cô gái nhỏ đang ngồi tựa vào ghế: “Em một mình kiên cường tự lập ở ngoài ba năm, bây giờ có thói quen gặp chuyện thì tự mình gặm nhấm rồi à? Có anh ở đây, bất cứ lúc nào em cũng có thể dựa vào vai anh, không cần phải gắng gượng cầm cự một mình nữa.”
Quý Noãn bặm môi, lạnh nhạt nói: “Dáng vẻ em bây giờ, chẳng phải đều do tự tay anh nhào nặn nên hay sao?”
Anh thấy cô vẫn còn ghi thù thì khẽ cười, kéo cô lại gần mình. Quý Noãn không thèm để ý đến anh, dựa vào ghế nhắm mắt lại ngủ, sống chết không chịu dựa vào người anh. Anh duỗi tay ra ôm cả người cô, ấn đầu cô tựa lên vai mình mà Quý Noãn vẫn còn giãy giụa. Nhưng Mặc Cảnh Thâm vẫn giữ đầu cô lại: “Ngoan ngoãn dựa vào, đừng lộn xộn.”
Quý Noãn còn định cự lại, nhưng quả thật cô rất buồn ngủ, nên suy nghĩ một lúc rồi cuối cùng cũng bỏ mặc, quyết định tựa cả người vào anh, nhắm mắt lại nói: “Em chỉ dựa nửa tiếng thôi, nửa tiếng nữa đánh thức em dậy.”
Giọng nói trầm lắng của anh thoáng có ý cười: “Ừ.”
Thế nhưng nửa tiếng sau, Quý Noãn vẫn đang dựa lên vai anh ngủ. Tất nhiên Mặc Cảnh Thâm không nỡ đánh thức cô dậy. Chỉ khi xe phanh lại hoặc bị xóc thì anh mới nhanh tay giữ đầu Quý Noãn, để cô ngả nửa người vào anh.
Thẩm Mục vừa lái xe vừa nhìn qua kính chiếu hậu, nghĩ thầm có phải Tổng Giám đốc Mặc quên mất là bản thân mình đã hai ngày hai đêm chưa chợp mắt không. Thế mà bây giờ anh ôm Quý Noãn đang ngủ thϊếp đi, gương mặt thỏa mãn lại thản nhiên như thế. Anh tưởng mình là thánh thần, còn Quý Noãn có thể thở ra khí tiên, anh chỉ cần hít một hơi là có thể khỏe mạnh hơn người hả?
Trước tiên là văn phòng bất động sản của Quý Mộng Nhiên chơi đòn mạnh, đưa ra kế hoạch mua đất 50%, bán hạ giá các khu vực cực tốt trong tay, hơn nữa cường độ phát triển rất mạnh. Thịnh Dịch Hàn trực tiếp đầu tư cho cô ta một số tiền lớn, quảng cáo rộng khắp. Hành động này thu hút ánh mắt của đại bộ phận người trong ngành mua bán bất động sản, khiến cho những mảnh đất dưới danh nghĩa của Tập đoàn MN không ai hỏi đến.
Trong tình huống này, Quý Noãn chỉ cần nhường một bước nhỏ trong phần giá cả là có thể hấp dẫn lại ánh mắt của người trong ngành. Suy cho cùng, giá cả địa ốc Hải Thành trong năm nay đã đạt đến mức cao nhất trong vòng ba năm, tuyệt đối không thể bỏ lỡ thời cơ.
Chuyện này khiến cho thành tích văn phòng nhà đất của Quý Mộng Nhiên càng lớn, khí thế càng dữ dội hơn. Đến nay, chỉ cần là thương hiệu, đối tác và địa điểm liên quan tới với văn phòng của Quý Mộng Nhiên thì người có mắt đều có thể nhận ra được, cứ theo tình thế này thì Hải Thành sắp có văn phòng bất động sản thứ hai dần phát triển thành công ty riêng.
Tuy văn phòng này không có người hỗ trợ như Mr. Vincent, nhưng dù sao cũng cắm rễ ở Hải Thành, sau lưng lại có thêm Tập đoàn Thịnh thị lớn mạnh chống đỡ. Nếu như có thể có huy động được một số vốn lớn, đồng thời chỉ tính riêng ở Hải Thành thôi thì thành tích và năng lực cạnh tranh có thể gần như ngang bằng với Tập đoàn MN hiện nay.
Cho nên trong khoảng thời gian đứng nơi đầu sóng ngọn gió, Quý Noãn trấn thủ tại công ty, mỗi ngày mỗi lúc đều quan sát tình hình biến động của ngành bất động sản ở Hải Thành. Đã một tuần rồi cô không rời khỏi công ty, cũng không trở về nhà họ Quý xử lý những việc riêng khác.
Mà một tuần sau khi Quý Noãn trở về Hải Thành, truyền thông Hải Thành và các tuyền thông đại chúng lớn bất chợt tung ra một tin nóng trên mạng.
Một người nặc danh tung các loại tin nóng về Tổng Giám đốc của Tập đoàn MN là Quý Noãn lên. Tựa đề tin tức là một hàng chữ lớn thật bắt mắt: “Chấn động! Quý Noãn, nữ doanh nhân người Hoa xếp hạng đầu bảng Tạp chí Forbes là vợ trước của người nắm quyền Tập đoàn Shine!”
Hơn nữa, tin tức còn phơi bày luôn cả chuyện hai nhà Quý Mặc đã từng là thông gia mấy năm trước. Lúc đó, Quý Noãn gả vào nhà họ Mặc, trở thành vợ Mặc Cảnh Thâm, nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà ba năm trước đã ly hôn rồi xuất ngoại.
Tuy nội dung tiêu đề khiến người ta chú ý đến là chuyện Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm từng kết hôn. Nhưng thực tế, nội dung vạch trần chỉ bao gồm một câu duy nhất nhắc đến chuyện này, đa phần còn lại đều nhắm vào chuyện cá nhân của Quý Noãn mà moi móc.
Ví dụ như tại sao trước khi Mặc Cảnh Thâm đến Mỹ tiếp nhận Shine lại ly hôn với Quý Noãn, lại ví như Quý Noãn sang Anh là đi theo chân Mr. Vincent nổi tiếng bốn bể trong giới kinh doanh, lại ví như khi Quý Noãn thành lập công ty ở Luân Đôn, trong mỗi cuộc xã giao còn ôm ấp mỉm cười nắm tay thậm chí kề mặt hôn người khác. Thật ra thì những chuyện đó là hành động rất khách sáo và lễ phép bình thường trong xã giao phương Tây, nhưng góc độ bị chụp lại nhìn như cô chủ động sáp lại gần những người đó, chủ động ôm ấp mờ ám.
Từ ngữ trong bản tin không có chỗ nào không chế giễu con đường thành công của Quý Noãn. Tin tức nói rằng không biết trong mấy năm qua cô đã bò lên giường bao nhiêu đàn ông, làm chuyện mờ ám với bao nhiêu người trên bàn rượu và tiệc xã giao mới có thể lấy được từng khoản đầu tư thuận lợi đến thế. Mỗi một lần đấu thầu và đàm phán dự án mới của công ty, cô đều đã sử dụng cách thức ngầm này với phía đối tác để cướp trước thời cơ.
Quan trọng hơn là, trong hai mươi mấy bức ảnh tung ra, chỉ có bốn năm bức là ảnh chính diện của Quý Noãn. Phần lớn những bức đó đều là những tấm ảnh do Quý Noãn đi xã giao tiệc tùng bị truyền thông ngẫu nhiên chụp được, góc độ nhìn qua dễ làm cho người khác suy nghĩ sâu xa. Mười mấy bức ảnh còn lại đều là hình chụp bóng lưng và sườn mặt, có điều thoạt nhìn bóng lưng và sườn mặt đó lại vô cùng giống Quý Noãn. Kết hợp với những bức ảnh chụp chính diện, có thể khiến người ta khẳng định người trong hình chắc chắn là Quý Noãn.
Thế nhưng người phụ nữ trong những bức ảnh chỉ có sườn mặt và bóng lưng ăn mặc rất hở hang, ôm eo hôn môi người đàn ông ở chỗ đèn mờ. Hoặc là hình ảnh người phụ nữ ngồi trên chân một người đàn ông, vai áo trễ xuống, thoạt nhìn giống như sắp cởi hết trước mặt bàn dân thiên hạ, không hề có chút cảm giác e ngại xấu hổ. Những bức ảnh này đã đổ hết tội danh lên đầu Quý Noãn thành công, biến người đã từng là thiên kim nổi tiếng đệ nhất Hải Thành trở thành người mang danh hiệu đệ nhất gái điếm cao cấp. Thậm chí, tin tức còn quy chụp những thành tựu mà Quý Noãn có được trong những năm qua thành giao dịch tình tiền.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ công ty từng hợp tác với Tập đoàn MN đều bùng nổ, liên tục có điện thoại gọi tới công ty, còn có không ít bà vợ của phía đối tác nam hoài nghi chồng mình có dính dáng đến gái điếm cao cấp là Quý Noãn. Cư dân mạng mắng Quý Noãn ầm ĩ, mà nội bộ công ty Tập đoàn MN cũng rối tinh rối mù cả lên. Một mặt, điện thoại bộ phận Quan hệ xã hội gần như bị oanh tạc, một mặt dưới sảnh công ty bị truyền thông và đám đông tò mò bao vây hóng chuyện.
Dù cho đến ngày công ty mở cuộc họp thường lệ, ký giả vượt qua bảo vệ canh giữ trước cửa phòng hội nghị, nhưng vẫn chẳng thấy Quý Noãn xuất hiện.
Trong lúc công ty bị vây khốn, người của mọi tầng lớp đều đang mắng nhiếc Quý Noãn, hơn nữa khẩu hiệu chửi mắng Tập đoàn MN mau cút khỏi Hải Thành về Luân Đôn đăng đầy trên mạng và báo chí truyền thông lớn, thì Quý Noãn lại đang ở nhà mình tại Nguyệt Hồ Loan.
Lúc những tin tức bát nháo kia vừa được tung ra, cô đã lập tức chạy từ công ty về nhà, chẳng qua không nói với bên ngoài mà thôi. Rất nhiều nhân viên trong công ty cũng không biết bây giờ Quý Noãn đang ở đâu.
Bây giờ cô đang nhốt mình trong nhà, bày ra dáng vẻ suy tư, mặc kệ sự đời, ngồi ở ban công, ngắm nhìn Nguyệt Hồ bên dưới, yên tĩnh uống sữa tươi. Không ai biết vì sao hai ngày nay Quý Noãn lại vô cùng im lặng, dù sao chuyện này rất không phù hợp với tính cách của cô. Có thể là do những tin nóng và bức ảnh kia đều là thật, có lẽ cô không còn mặt mũi đứng ra giải thích, hoặc là không thể giải thích được?
Người đã từng là con dâu của nhà họ Mặc, lại từng là người đẹp nổi tiếng Hải Thành, nhưng cuối cùng lại sử dụng phương thức bẩn thỉu ghê tởm như vậy trong giới thương nghiệp để đứng vững gót chân. Trong vòng hai ngày, chỉ cần những người đọc qua tin tức báo chí, không ai mà không phỉ nhổ sự trơ trẽn của Quý Noãn.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire