vendredi 12 septembre 2025

Chương 635: Mặc cảnh thâm lật tài liệu, ngay cả đầu cũng không ngẩng: Cô ấy còn không vội, anh vội cái gì?

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Bởi vì Quý Noãn từng là vợ Mặc Cảnh Thâm nên có rất nhiều người kinh ngạc và thấy không đáng. Họ không ngờ người đàn ông cấp bậc thần thánh như anh lại từng kết hôn với Quý Noãn, có vết nhơ trong hôn nhân.

Nhưng may mà bọn họ đã ly hôn, may mà nam thần vẫn là nam thần, không có bất cứ quan hệ nào với gái điếm hạng sang ô danh trong giới thương nghiệp như Quý Noãn.

Bây giờ mạng lưới truyền thông càng ngày càng phát triển, tin tức và scandal mặc sức lan truyền khắp cả nước chỉ trong vòng hai ngày.

Dù gì mọi người cũng đã ngán ngẩm các loại tin tức trong giới giải trí rồi, nhưng những vụ bê bối này nọ trong giới nhà giàu lại hết sức mới mẻ, huống chi còn là về gia tộc nhà họ Quý tiếng tăm lừng lẫy ở Hải Thành, lại huống chi ngay từ đầu Tập đoàn MN của Quý Noãn đã xuất hiện như một thế lực không thể lường được dưới mắt mọi người. Rất nhiều người xem trọng Tập đoàn MN thì đương nhiên cũng không thiếu những kẻ âm thầm đố kỵ giở trò. Người đứng càng cao, một khi rơi xuống nước thì càng khiến người ta chú ý hơn.


Mấy năm gần đây có không ít vụ bê bối trong xã hội thượng lưu và giới nhà giàu, nhưng dường như chỉ có chuyện Quý Noãn lần này là đòn nặng nhất. Có thể nói chỉ trong một đêm, Quý Noãn đã bị toàn bộ cư dân mạng chửi rủa và khinh bỉ. Những từ ngữ mắng Quý Noãn da^ʍ tiện kỹ nữ điên cuồng lan truyền trên truyền thông đại chúng.

***

Đêm đến.

Tại văn phòng làm việc của Tổng Giám đốc Tập đoàn Shine ở chi nhánh Hải Thành.

Tiêu Lộ Dã đẩy cửa bước vào, cầm tạp chí và tờ báo trong tay ném thẳng lên bàn Mặc Cảnh Thâm, ánh mắt nặng nề nhìn người đàn ông mặt mày ung dung điềm tĩnh ngồi phía sau bàn làm việc: “Chuyện này đã đăng suốt hai ngày, nhà họ Tiêu chúng tôi không thể nào nhúng tay vào chuyện bên nhà họ Quý được. Quý Hoằng Văn cũng chặn chúng tôi ngoài cửa, không để chúng tôi giúp Quý Noãn gạt bỏ nỗi oan này. Tôi cho rằng hai ngày nay Mặc tổng cậu cũng lo sốt vó nghĩ cách giúp con bé, không ngờ cậu chẳng hề có chút động tĩnh nào.”


Nhìn thấy dáng vẻ đằng đằng sát khí của Tiêu Lộ Dã, Mặc Cảnh Thâm vẫn bình tĩnh đáp: “Anh lo cho bản thân trước đi, chuyện liên quan tới nhà họ Quý, đúng là nhà họ Tiêu không có tư cách ra mặt.”

Sắc mặt Tiêu Lộ Dã càng nặng nề hơn: “Nếu như cậu vẫn không định ra tay thì nhà họ Tiêu cũng chẳng thể ngồi chờ chết. Hai ngày nay, ba tôi đã sốt ruột tìm kiếm Quý Noãn, lo lắng đến ăn không ngon ngủ không yên, đã vậy con bé còn tắt máy, giữ kín toàn bộ phương thức liên lạc. Nếu cứ tiếp tục như vậy, không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa. Tôi vừa nhìn những bức ảnh chụp chính diện của Quý Noãn là đã biết góc chụp có vấn đề, còn những bức ảnh chụp sườn mặt thì rõ ràng đều do Quý Mộng Nhiên đích thân ra trận. Cô ta và Quý Noãn cùng mẹ khác cha, nhưng dù sao vóc người và sườn mặt cũng có phần giống nhau, chỉ cần cô ta cố ý hóa trang một chút là đã giống y hệt Quý Noãn, rồi lại tìm mấy nơi gió trăng gọi người đến chụp hình. Bây giờ cô ta lôi hình ra tung một lượt, chắc chắn đã mưu đồ chuyện này từ lâu.”


“Cho dù biết Quý Mộng Nhiên đã mưu tính từ lâu nhưng chỉ với đôi ba câu giải thích của tôi và anh, trừ việc có thể chống lưng cho Quý Noãn thì còn có tác dụng gì? Nước bẩn hắt lên người cô ấy có thể rửa sạch được sao?” Mặc Cảnh Thâm lật tài liệu, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, bình tĩnh đáp: “Cô ấy còn không vội, anh vội cái gì?”

“Làm sao cậu biết con bé không vội?” Tiêu Lộ Dã liếc nhìn anh: “Theo tôi được biết, hai ngày nay nó vẫn biệt tăm biệt tích, cũng không có ai liên lạc được, không phải sao?”

Mặc Cảnh Thâm từ chối cho ý kiến.

Cô gái nhỏ kia nhốt mình trong nhà ở Nguyệt Hồ Loan, không bước chân ra khỏi nhà, cũng không gặp bất kỳ ai, cả ngày chỉ ngồi lì ở ban công ngẩn người. Sau khi gặp chuyện, Quý Noãn chẳng thèm tìm ai, cũng không cầu cứu ai, thậm chí biết rõ chỉ cần anh ra mặt giúp cô là có thể ngăn cản rất nhiều tiếng mắng chửi không cần thiết, hơn nữa còn có thể giúp cô giải quyết vấn đề.

Nhưng cô thà tắt máy, ngồi ở nhà không gặp ai, chứ không chịu gọi cho anh.

Nếu không phải anh đã sắp xếp người giúp việc ở tầng trên, có thể quan sát tình hình của cô qua ban công bất cứ lúc nào, thì với cách bốc hơi khỏi nhân gian này của Quý Noãn, e rằng ngay cả Mặc Cảnh Thâm cũng không thể xác định được rốt cuộc tình trạng hiện giờ của cô.

Nhưng tình huống thực tế là trong lúc mọi người đều cho rằng Quý Noãn không còn mặt mũi nhìn ai, thậm chí có người nghi ngờ Quý Noãn quá xấu hổ mà âm thầm tìm nơi tự sát, thì cô lại đang ngồi ở ban công uống sữa ngắm cảnh.

Hiển nhiên, nếu như xuất hiện vấn đề mà Quý Noãn có thể kịp thời nghĩ cách giải quyết thì chắc chắn cô sẽ không kéo dài lâu đến vậy. Chuyện kéo dài đến hiện tại chỉ có thể chứng minh cô có trăm miệng cũng không thể bào chữa được những bức ảnh kia. Hơn nữa dù nhốt mình hai ngày, nhưng ngay cả lúc tĩnh tâm cô cũng chẳng thể nghĩ ra cách gì tốt hơn.

Tuy rằng đã đến nước này nhưng cô vẫn hết sức cứng cỏi, không nói tiếng nào. Thậm chí anh chẳng cần cô cầu xin, chỉ cần cô gửi tin nhắn WeChat, để anh biết cô cần anh, thì tất cả mọi chuyện đều có thể giải quyết êm đẹp, nhưng cô vẫn cứ im lặng.

Từ trước đến nay, Tiêu Lộ Dã là người làm việc trầm ổn, nhưng đợi suốt hai ngày mà vẫn không thấy Mặc Cảnh Thâm lên tiếng hay có bất kỳ hành động nào, vì vậy anh ta trực tiếp xông thẳng đến đây, muốn xem xem có phải Mặc Cảnh Thâm không định kéo Quý Noãn trở về bên mình nữa hay không.

Song, lúc nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh lãnh đạm của Mặc Cảnh Thâm, với vốn hiểu biết về đàn ông của anh ta, đại khái anh ta cũng nhận ra rốt cuộc Mặc Cảnh Thâm đang đợi điều gì.

“Lần này Quý Mộng Nhiên đã chuẩn bị kĩ càng, xem ra định chơi hết vốn liếng, trên thương trường thì giao tranh chính diện, đằng sau lại lấy dư luận chèn ép con bé. Rõ ràng là cô ta không ưa công ty Quý Noãn nên nghĩ mọi cách để cho con bé một đòn trí mạng.” Tiêu Lộ Dã nhìn những tin tức thỉnh thoảng lại nhảy lên trong điện thoại di động. Hai ngày nay, các tin tức bát nháo nổi bật đều bị cái tên Quý Noãn chiếm đóng, anh ta tiện tay vứt điện thoại lên bàn trà trong văn phòng, rút một điếu thuốc ra châm, ngậm trong miệng, lạnh lùng nheo mắt nói: “Nếu cậu còn không ra tay, thì sẽ không theo đuổi được em gái tôi đâu.”

Hai người, một hút thuốc lá, một phê tài liệu, tuy đều ở chung một căn phòng, nhưng lại hết sức ăn ý giữ vững im lặng. Thỉnh thoảng, điện thoại hai người đều đồng thời nhảy ra các loại tin tức về tin đồn của Quý Noãn. Trong lúc truyền thông không ngừng mắng chửi Quý Noãn thì hai ngày qua trên Weibo - ứng dụng đã dần xâm nhập vào cuộc sống trong hai năm nay, hotsearch về Tập đoàn MN và Quý Noãn liên tục đè bẹp vô số tin tức của các ngôi sao lớn trong ngành giải trí.

***

Tiêu Lộ Dã ngồi không bao lâu thì rời đi.

Đêm về khuya.

Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm dời khỏi tài liệu trên tay, nhìn màn hình vi tính vẫn luôn sáng từ nãy đến giờ. Trên bảng tin nóng của các kênh truyền thông đại chúng, tin tức hot ngay sau tin đồn của Quý Noãn chính là tin về chuyện Quý Mộng Nhiên vừa ký bảng hợp đồng mua bán ba trăm triệu. Ngoài ra còn có các loại tin tức về lý lịch của Quý Mộng Nhiên được tung lên mạng, nào là Quý Mộng Nhiên mới là cô Cả thật sự của Tập đoàn Quý thị, Quý Mộng Nhiên có tư cách thừa kế tập đoàn, Quý Mộng Nhiên cũng rất có đầu óc kinh doanh, không hề thua kém Quý Noãn. Những tin tức này dần dần trèo lên bảng xếp hạng.

Nhìn thấy độ nóng về đề tài của Quý Mộng Nhiên so với Quý Noãn không ngừng tăng vọt trên bảng xếp hạng, đầu lông mày lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm khẽ nhíu lại, cười nhạt một tiếng: “Thì ra là vì mục đích này.”


Chương 636: Quả nhiên loại chuyện này chỉ cần mặc tổng nắm ở trong tay… 

Mặc Cảnh Thâm cầm điện thoại di động lên gọi cho một số máy, nói rất ngắn gọn: “Tìm người bên truyền thông đang đẩy đề tài của Quý Mộng Nhiên, không cần đè xuống, cứ cho cô ta lên thẳng đi.”

Sau đó, anh ngồi yên lặng tại bàn làm việc, nhìn bảng tin nóng từ từ biến hóa.

Hôm sau, Thẩm Mục gõ cửa đi vào: “Mặc tổng, đã tìm được bên truyền thông có quan hệ lén lút hợp tác với Quý Mộng Nhiên và cả tên thợ chụp ảnh. Đây là toàn bộ ảnh gốc trong máy bọn chúng.”

Mặc Cảnh Thâm nhìn Thẩm Mục một cái, Thẩm Mục liền nhanh chóng đưa USB trên tay cho anh, đồng thời nói: “Ảnh gốc ở trong này, còn đám người kia đã bị cảnh sát điều tra. Tôi đã xem qua những tấm ảnh đó rồi, có khoảng hơn một trăm tấm, chụp đủ các góc độ, chưa xóa cũng chưa qua xử lý. Mười mấy tấm ảnh thoạt nhìn có sườn mặt và bóng lưng giống với cô Quý tung lên báo kia là ảnh được sàng lọc trong hơn một trăm tấm ảnh này, anh xem thử đi. Dữ liệu trong USB này rất đặc sắc, thậm chí còn có video. Ngoại trừ vài tấm ảnh chụp nhanh có độ phân giải cao để lộ khuôn mặt chính diện, hình ảnh trong các video đó đều có thể thấy được mặt của Quý Mộng Nhiên.”

Thẩm Mục biết nguyên nhân hai ngày nay Mặc Cảnh Thâm không hề ra mặt. Với tình huống hiện tại của Quý Noãn, việc bảo vệ cô sau lưng không có tác dụng, dù cho anh có làm vậy thì cũng không thể nào tẩy đi vết bẩn trên người cô.

Việc anh muốn làm, chính là muốn đường hoàng bảo vệ Quý Noãn. Anh vừa muốn giúp cô vừa muốn hắt ngược toàn bộ nước bẩn trên người cô trở lại.

Hơn nữa, hai ngày trước Mặc Cảnh Thâm không hề có chứng cứ, không phải thời cơ tốt để ra mặt.

Nhìn thấy Mặc tổng đang xem ảnh, Thẩm Mục im lặng, xoay người ra khỏi văn phòng. Thẩm Mục cầm điện thoại lên nhìn tin tức, phát hiện các tin tức tâng bốc Quý Mộng Nhiên đột nhiên vọt thẳng lên đầu bảng tin nóng.

Thẩm Mục nhìn một cái rồi cười. Quả nhiên loại chuyện này chỉ cần Mặc tổng nắm trong tay thì người muốn đạp Quý Noãn để bò lên khó sống rồi.

***

Buổi tối hôm nay Quý Noãn không xem tin tức, dù có xem thì đều là những chuyện đó thôi. Tin tức này đã giữ trên bảng tin hot liên tục suốt hai ngày, cô từ tức giận trở thành chết lặng.

Quý Noãn mang đĩa đồ ăn cuối cùng vừa xào xong ra, đặt lên bàn.

Hạ Điềm ngồi cạnh bàn không ngừng đảo mắt nhìn ba món mặn một món canh, nhịn không được nói: “Thời điểm này mà cậu còn có tâm trạng nấu cơm à. Mình bảo mình đến đây là để ở bên cạnh cậu, xem thử cậu thế nào, buổi tối mình không ăn cũng chẳng sao, nhưng cậu cứ phải xuống bếp, lại còn nấu một bữa thịnh soạn. Ai không biết còn tưởng rằng cậu có chuyện vui muốn ăn mừng đấy.”

Tuy rằng nói như thế, nhưng tay Hạ Điềm vẫn rất thành thật cầm đôi đũa lên gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, nhai vài cái rồi lại nhịn không được mà tấm tắc: “Từ sau khi cậu trở về nước thì mình vẫn luôn trong tình trạng mang thai rồi đến sinh con, không thể dành thời gian rảnh rỗi sang đây ngồi riêng với cậu, vì vậy mới không phát hiện tay nghề bếp núc hiện nay của cậu lại giỏi như thế.”

“Làm nhiều tự nhiên giỏi thôi.”

“Bây giờ cậu thường nấu cơm lắm sao? Công ty bận rộn như vậy, sao có thời gian nấu cơm cho bản thân được. Mấy năm trước, hầu như mình chỉ có thể mua cơm hộp ở công ty ăn thôi.”

“Lúc ở Anh, trong một năm khó khăn nhất đó, ngày nào mình cũng nấu.”

Trước đây Quý Noãn nấu cơm rất khá, nhưng mùi vị hiện giờ còn ngon hơn cả ba năm trước. Hạ Điềm ăn một miếng xong lại không nhịn được mà gắp tiếp những món khác, sau đó đứng dậy, chủ động chạy xuống bếp lấy bát, đi lên tự múc canh uống.

Cuối cùng dường như quá nửa đồ ăn trên bàn đều bị Hạ Điềm càn quét. Quý Noãn ăn không nhiều, những cũng xem như no bụng.

Hạ Điềm ăn căng bụng, không thể không đứng dậy đi dạo lòng vòng trong nhà, rồi lại đi đến ban công ngắm Nguyệt Hồ bên dưới, cảm thán: “May mà cậu đã dời nhà đến Nguyệt Hồ Loan từ lâu, hơn nữa số người biết chỗ cậu ở không nhiều, trị an nơi này cũng khá tốt, đám ký giả truyền thông không có cách nào lẻn vào được. Vốn mình còn đang lo lắng cho cậu, nhưng trạng thái hiện nay của cậu có vẻ cũng không tồi…”

Hạ Điềm nghe ra ý trong lời nói vừa rồi của Quý Noãn, hiện giờ chuyện xuống bếp nấu cơm là một phương thức giải tỏa tinh thần của cô.

Nhưng cứ bình tĩnh thế này lại khiến lòng người khó yên, dù sao bây giờ bên ngoài đang mắng Quý Noãn rất thậm tệ. Vốn dĩ Hạ Điềm còn muốn liên lạc với phía truyền thông giải thích cho Quý Noãn vài câu, nhưng sợ lỗ mãng lại gây thêm phiền phức cho cô, vì thế mới không thể làm gì khác hơn là chạy tới đây xem thử Quý Noãn một chút.

“Chứ không lẽ mình lại uất ức mà tự sát à?” Quý Noãn dọn xong bát đũa, bước từ phòng bếp ra, đáp một câu.

“Cũng không đến mức đó, cũng chỉ là chút dư luận thôi mà. Nếu chỉ vì vài vụ bê bối tình cảm mà tự sát, vậy các nữ minh tinh ngày ngày bị bôi đen trong giới giải trí đã chết sạch lâu rồi.” Hạ Điềm tựa vào cửa sổ sát đất ngoài bàn công, dời mắt nhìn Quý Noãn đang đi qua đi lại dọn dẹp căn phòng: “Bây giờ cậu ở chỗ này, không nhờ dì giúp việc đến giúp cậu à?”

“Mình có nhờ dì giúp việc cách hai ngày đến dọn vệ sinh một lần, nhưng hai ngày nay không gọi, muốn một mình yên tĩnh chút.”

Hạ Điềm nhìn cô: “Có cái gì mà cần phải yên tĩnh? Rõ ràng Quý Mộng Nhiên đã chuẩn bị chuyện này từ lâu rồi. Vừa nãy mình mới đọc tin tức, phát hiện bài viết tâng bốc văn phòng của cô ta đột nhiên vọt lên trên cả tin nóng của cậu, còn có cả tin tức ai có tư cách thừa kế Tập đoàn Quý thị trong hai chị em cậu nữa. Rõ ràng cô ta đã trù tính âm mưu này từ lâu…”

Quý Noãn rót ly nước, sau đó vừa uống nước ấm, vừa nói: “Chuyện cô ta xem mình như kẻ thù có thể còn dữ dội hơn cả những gì cậu thấy. Đúng là cô ta đã lên kế hoạch cho chuyện này rất lâu rồi, những bức ảnh chụp mình trong những buổi xã giao ở Luân Đôn đều là ảnh minh họa tin tức thương nghiệp của truyền thông chính phủ. Cô ta thu thập những bức ảnh từ đó rồi lại tìm những tấm có góc chụp mờ ám phóng lớn lên, sau đó trộn lẫn với những bức ảnh cô ta cố ý chụp, thế là thành công đánh lừa dư luận.”

“Vậy sao cậu không nói ra chuyện vóc dáng và sườn mặt của cậu và Quý Mộng Nhiên giống nhau?”

Quý Noãn cười khẽ: “Nói ra thì có ích gì? Trong cái xã hội lấy giải trí đi đầu thì rất nhiều người sẽ chỉ tin vào những gì bọn họ muốn tin. Dù bây giờ mình giải thích rằng người trong ảnh không phải mình thì cũng chẳng ai tin. Dù mình nói cả đống lý lẽ cũng thế mà thôi, bọn họ sẽ chỉ tin những gì họ nhìn thấy, huống chi các tin tức bê bối trong giới nhà giàu có thể thỏa mãn tâm tình của rất nhiều người. Nếu như chỉ dựa vào vài câu nói đã có thể xóa bỏ tin đồn thì mình còn cần phải nhốt bản thân trong nhà hai ngày nay sao?”

Hạ Điềm yên lặng một lát lại nói tiếp: “Nhưng hiện giờ cơ hội giải thích của cậu tới rồi, hai tiêu đề tin nóng của Quý Mộng Nhiên đã chiếm hết vị trí số một và số hai, mà tin tức về cậu đã lọt xuống hạng ba, như thế có thể chứng minh mục đích của cô ta không hề đơn giản.”

Lúc này Quý Noãn mới cầm điện thoại lên. Sau khi đọc tin tức và hotsearch, cô lặng thinh trong phút chốc.

Chương 637: Đêm nay mặc tổng ở công ty, cô muốn lên đó tìm anh ấy sao? 

Hạ Điềm nhìn cô, hỏi: “Nếu Quý Mộng Nhiên đã chuẩn bị xong xuôi kế hoạch tấn công cậu thì chắc chắn nó sẽ được tiến hành từ từ. Nhưng bỗng nhiên tin tức của cô ta lại nhảy lên đầu bảng, rốt cuộc là do cô ta quá gấp gáp nên đi sai bước, hay là ai đó cố ý đẩy cô ta lên?”

Còn có thể là ai nữa?

Ở một nơi lớn như Hải Thành, người có bản lĩnh thao túng truyền thông, hơn nữa trong thời gian ngắn bỗng nhiên đẩy tin tức Quý Mộng Nhiên lên đầu bảng thì cũng chỉ có Mặc Cảnh Thâm thôi.

Thật ra thì Hạ Điềm cũng đoán được, nhưng cô cố ý hỏi Quý Noãn.

“Noãn Noãn, mình cảm thấy thật ra Mặc Cảnh Thâm rất muốn giúp cậu, nhưng cậu cứ tắt điện thoại suốt, chẳng ai liên lạc được…” Hạ Điềm nhìn cô: “Chuyện này dù sao cũng dính líu đến hôn nhân giữa cậu và anh ấy. Trong số những lời mắng chửi có một phần lớn là đến từ những phụ nữ ghen tị với cậu. Cậu từng kết hôn với anh ấy là sự thật, hiện giờ nếu như anh ấy ra mặt giúp cậu thì chắc chắn sẽ giảm bớt không ít việc. Sau khi từ Anh trở về, tính cách cậu vẫn luôn quật cường. Mình biết ba năm trước cậu đã bị tổn thương sâu sắc, nhưng nếu cậu và Mặc Cảnh Thâm còn muốn trở lại bên nhau thì hãy thu lại tính tình cứng rắn của cậu đi. Mình thấy thật ra anh ấy vẫn luôn hướng về cậu, mà cậu thì cũng chẳng vừa mắt một người đàn ông nào khác ngoại trừ anh ấy, đúng không?”

Quý Noãn không đáp, chỉ cầm ly cúi đầu nhìn hai tiêu đề đứng đầu trong bảng tin nóng trên điện thoại.

Hạ Điềm lại bước đến, chộp lấy điện thoại của Quý Noãn, không cho cô nhìn nữa. Cho đến khi ánh mắt không còn chỗ để đặt thì Quý Noãn mới dời mắt trở về trên người Hạ Điềm. Hạ Điềm nhướng mày nhìn cô: “Lát nữa mình yểm trợ cho cậu, cậu ăn mặc cải trang kỹ một chút. Hiện giờ xe của cậu dễ thu hút sự chú ý của người khác, cũng không thể gọi xe, vậy cậu lái xe của mình đi tìm Mặc Cảnh Thâm đi.”

“Mình bảo muốn đi tìm anh ấy lúc nào? Với tình trạng hiện giờ, dù cho anh ấy ra mặt thì có tác dụng gì?” Vẻ mặt Quý Noãn rất lạnh nhạt.

Sau khi từ thành phố Cát trở về, Quý Noãn vẫn luôn bận rộn ở công ty. Mấy ngày nay cô vẫn chưa liên lạc với Mặc Cảnh Thâm, lấy lý do bận rộn để giữ khoảng cách. Nhưng sau khi từ Bắc Kinh trở về, trong lòng Quý Noãn đã có sự chuyển biến, lại thêm chuyện ở thành phố Cát, hiện giờ cô không thể nói rõ, rốt cuộc trong lòng mình đang muốn gì.

“Mặc kệ sẽ có kết quả gì, mình vẫn tin tưởng Mặc Cảnh Thâm.” Hạ Điềm kiên nhẫn khuyên cô: “Đến nước này rồi mà cậu còn không tìm anh ấy, lẽ nào cậu thật sự định sau này cứ lấy phương thức chuột chạy qua đường, người người đòi đánh để ra cửa sao? Huống chi hiện giờ không phải chỉ có danh tiếng của cậu, mà còn có Tập đoàn MN nữa. Công ty cậu đang nuôi hàng nghìn người, hai ngày nay giá cổ phiếu của công ty đã xuống lắm rồi. Nếu như còn xuống nữa, cậu có nghĩ tới hậu quả không?”

“Mình có nghĩ tới, nhưng không có nghĩa là không còn cách khác.”

Hạ Điềm tỏ vẻ đúng là nước đổ đầu vịt, trừng mắt với Quý Noãn: “Rõ ràng cậu biết, cho dù là phương pháp tốt cỡ nào, chỉ cần có Mặc Cảnh Thâm giúp đỡ thì đều giảm bớt không ít việc. Nhưng cậu cứ nhất định muốn đi vòng qua điểm mấu chốt này.”

Quý Noãn không đáp.

“Cậu có cá tính là chuyện của cậu, nhưng hiện giờ không phải chỉ có một mình, cậu là Tổng Giám đốc Tập đoàn MN. Cậu là người quản lý, có trách nhiệm và phải nhanh chóng xử lý chuyện này, chứ không phải là cứ kéo dài mãi. Có đường tắt mà không đi, sao phải cứ vì tính tình ngang ngạnh mà đi đường vòng?” Hạ Điềm vừa nói vừa vươn tay kéo cánh tay Quý Noãn, lôi người về thẳng phòng ngủ.

“Làm gì đấy?”

“Cải trang cho cậu chứ gì! Chí ít cậu phải ăn mặc sao cho khi ra đường không bị người ta nhìn một cái là nhận ra ngay!” Dứt lời, Hạ Điềm mở tủ quần áo của Quý Noãn, ném cho cô một chiếc áo sweater vận động màu đen liền mũ và một chiếc quần jean, cuối cùng còn đi sang bên cạnh lục lọi, lấy một cái kính râm cực lớn đưa tới.

Quý Noãn: “Hiện giờ trời tối như vậy, cậu bảo mình mang kính râm hả? Ngại người khác không nhận ra mình lén lút đi ra ngoài à?”

Hạ Điềm: “…” Cô lập tức rút lại kính râm từ trong tay Quý Noãn, xoay người đi về phía túi xách của mình lấy một xấp khẩu trang y tế ra: “Mấy thứ này là do nửa tháng trước mình bị cảm cúm, sợ lây bệnh cho con nên cố ý đến tiệm thuốc mua. Toàn bộ đều mới, vẫn chưa dùng qua, một lát nữa cậu đeo lên, xem như bị cảm nên mang khẩu trang, như vậy sẽ không ai nghi ngờ.”

Quý Noãn: “…”

Cuối cùng, Hạ Điềm nhìn Quý Noãn ăn mặt kín mít, trùm mũ của áo sweater, chiếc mũ cũng rất lớn, đủ để che mặt cô và hai bên má, lại thêm chiếc khẩu trang, chỉ cần cô đi cúi đầu, cho dù đám truyền thông mọc cặp mắt xuyên thấu cũng không thể nhận ra. Bấy giờ, Hạ Điềm mới hài lòng giao chìa khóa xe của mình cho Quý Noãn.

Quý Noãn nhìn chìa khóa trong tay, lại nhìn dáng vẻ võ trang đầy đủ của bản thân, bất giác có cảm giác quẫn quá hóa liều.

***

Đã hơn mười một giờ đêm, Quý Noãn không thể xác định rốt cuộc Mặc Cảnh Thâm đang ở đâu, Hạ Điềm lại không cho cô ngồi ngây người ở Nguyệt Hồ Loan, cô không có chỗ đi nên chỉ đành lái xe đi dạo lòng vòng trong thành phố Hải Thành.

Nhưng cứ lái mãi lái mãi, cuối cùng cô lại lái đến quảng trường đối diện Tập đoàn Shine. Nhìn về phía khu làm việc ở tầng trên cùng, cô thấy ánh đèn văn phòng Tổng giám đốc vẫn sáng trưng.

Bấy giờ Quý Noãn mới dừng xe.

Ngay lúc cô xuống xe, vừa vặn nhìn thấy Thẩm Mục đang đi ra từ trong công ty. Đã muộn thế này rồi, không ngờ Thẩm Mục vẫn còn ở đây.

Thẩm Mục vừa bước ra đã nhìn thấy Quý Noãn. Mặc dù cô che kín mít, nhưng bây giờ đã hơn nửa đêm, quảng trường đối diện không còn một bóng người, chỉ có xe cộ phóng nhanh tới lui trên đường, vậy mà Quý Noãn cứ đứng cạnh xe. Nếu không nhờ Thẩm Mục bạo gan thì thể nào cũng bị cô làm cho giật bắn.

Nhìn một lúc lâu, Thẩm Mục mới bước tới. Cậu ta nhìn dáng vẻ võ trang đầy đủ của Quý Noãn, rồi lại nhìn đôi mắt lộ ra bên trên khẩu trang, nhịn cười hỏi: “Cô Quý?”

Vừa rồi Quý Noãn còn cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng đã bị nhận ra nên cô chỉ đành xoay người nhìn cậu ta: “Muộn thế này rồi mà cậu còn ở công ty sao?”

“Tôi đang chuẩn bị về, nhưng tối nay chắc là Mặc tổng sẽ ở lại công ty. Anh ấy vẫn còn đang ở trong phòng làm việc, cô muốn lên đó gặp anh ấy à?” Thẩm Mục hỏi.

Quý Noãn im lặng một chốc, lời đến cửa miệng lại biến thành: “Tôi chỉ đi ngang qua thôi…”

Thẩm Mục nghiêm túc gật đầu: “À, đi ngang qua, nửa đêm mười một giờ mà cô Quý đứng trên đường trước cửa công ty chúng tôi, nếu thật sự không định vào tìm Mặc tổng thì tôi đi đây. Buổi tối trong công ty có bảo vệ, cô ăn mặc thế này chắc là sẽ bị chặn ở ngoài cửa, hơn nữa, rất có thể bảo vệ sẽ tiễn thẳng cô đến đồn cảnh sát.”

Quý Noãn: “…”

“Cô thật sự không định vào gặp Mặc tổng sao?” Thẩm Mục cười hỏi.

Quý Noãn: “…”

“Tôi đi đây.” Thẩm Mục dứt lời liền lập tức giơ tay làm tư thế tạm biệt rồi xoay người bỏ đi.

“Thẩm Mục…”

Thẩm Mục dừng bước, quay đầu nhìn cô. Thấy dáng vẻ chần chừ của Quý Noãn thì cậu ta không khỏi mỉm cười: “Được rồi, đã đến đây rồi thì còn do dự gì nữa, tôi dẫn cô vào.”

Khuôn mặt bên dưới khẩu trang của Quý Noãn vô cùng lúng túng, bước chân thì vẫn theo sát phía sau, đuổi theo cậu ta.

Chương 638: Anh đưa tay về phía cô, giọng nói dịu dàng nhẫn nại: “đến đây!”

Sau khi đưa Quý Noãn đến tầng cao nhất của công ty, Thẩm Mục lập tức đi ngay. Dù sao đã vào giờ này, Quý Noãn cũng không tiện tiếp tục làm phiền cậu ta.

Nhưng khi đứng bên ngoài cửa thang máy trên tầng cao nhất của Tập đoàn Shine, đứng trước con đường sáng sủa sạch sẽ rộng lớn thế này, Quý Noãn nhìn về hướng văn phòng Tổng giám đốc đang sáng đèn mà không cất bước nổi.

***

Sáng sớm hôm sau, đồng hồ vừa điểm bảy giờ sáng, vào lúc mọi người còn chưa đi làm, Thẩm Mục đã tới công ty.

Lúc cậu ta đi đến tầng trên cùng thì không thấy Quý Noãn đâu. Đang định bước vào văn phòng trợ lý của mình, nhưng khi đi ngang qua văn phòng Tổng Giám đốc lại thấy cửa mở, Thẩm Mục nhìn thấy có nhân viên vệ sinh bên bộ phận hậu cần lên công ty sớm quét dọn văn phòng. Mặc Cảnh Thâm vừa mới ra khỏi phòng nghỉ, trông dáng vẻ dường như đã bận rộn suốt đêm ở công ty, chưa kịp nghỉ ngơi, sau khi tắm rửa sạch sẽ liền rời khỏi phòng.

Nhưng hình như không thấy bóng dáng của Quý Noãn.

Thẩm Mục cảm thấy không đúng lắm, nếu như Quý Noãn đến, Tổng Giám đốc Mặc sẽ không có trạng thái này…

Cậu ta nghĩ một lúc rồi vẫn đến gõ cửa bước vào: “Mặc tổng.”

Mặc Cảnh Thâm nhìn cậu ta một cái, bước đến cạnh bàn làm việc, cầm tài liệu lên, định bảo cậu ta đợi khi nào những nhân viên khác đi làm thì giao cho bộ phận Kế hoạch. Nhưng mới vừa liếc nhìn, thấy dáng vẻ suy nghĩ như có điều muốn nói của Thẩm Mục, Mặc Cảnh Thâm lãnh đạm hỏi: “Có chuyện gì?”

“Tối qua cô Quý không vào đây sao?”

Mặc Cảnh Thâm khựng người lại, nhìn cậu ta: “Cái gì?”

“Hôm qua, cô Quý đến công ty tìm anh. Tôi cố ý dẫn cô ấy lên tầng trên cùng rồi sau đó mới về nhà. Lẽ nào… Cô ấy không vào văn phòng?”

Mặc Cảnh Thâm đặt hồ sơ trong tay xuống bàn, nhìn Thẩm Mục đứng trước cửa với vẻ mặt nghi hoặc, hỏi: “Cô ấy đến lúc nào?”

“Tối hôm qua, khoảng hơn mười một giờ đêm, lúc đó tôi đang chuẩn bị tan làm thì nhìn thấy cô ấy đứng cạnh xe ở quảng trường đối diện công ty, có vẻ như đang do dự suy nghĩ gì đó. Vì vậy tôi mới dẫn cô ấy lên.”

Mặc Cảnh Thâm nhìn về phía ngoài văn phòng, không nói tiếng nào mà đi thẳng ra ngoài.

Thẩm Mục đứng trước cửa nhanh chóng lui ra, thoáng thấy sau khi Mặc Cảnh Thâm ra khỏi văn phòng thì nhìn ngó hành lang hai bên, sau đó đi thẳng ra hướng lối cầu thang thoát hiểm bên phải cách phòng làm việc gần nhất.

Khoảnh khắc đẩy cửa cầu thang ra, ánh mắt Mặc Cảnh Thâm lập tức tập trung vào bóng dáng màu đen nhỏ nhắn.

Quả thật tối qua Quý Noãn đã đến tầng trên cùng, nhưng cứ nghĩ đến việc giờ này mà Mặc Cảnh Thâm vẫn còn ở công ty chưa về, hơn nữa văn phòng vẫn luôn sáng đèn nên cô đoán anh có việc bận. Thế là cô không đi vào, chẳng biết đã do dự bao lâu, cuối cùng vẫn không thể gõ cửa. Cô vẫn luôn cho rằng đối với loại người như Quý Mộng Nhiên, chỉ cần đừng để bị lợi dụng khi xung đột trực tiếp với cô ta là được. Nhưng Quý Noãn không ngờ cô em gái cùng mẹ khác cha của mình lại lợi dụng bóng lưng và sườn mặt giống nhau mà chơi cô một vố.

Thậm chí Quý Mộng Nhiên còn nghiên cứu cách ăn mặc ba năm qua của Quý Noãn. Những quần áo Quý Mộng Nhiên mặc trong hình hoặc là giống Quý Noãn như đúc, hoặc là phong cách giống nhau, kể cả kiểu tóc cũng y hệt!

Tình huống bây giờ là Quý Mộng Nhiên dốc sức tấn công, còn Quý Noãn lại không hề chuẩn bị. Có lẽ cô nên sớm nghĩ đến chuyện này ngay từ khi Quý Mộng Nhiên nói vài câu ám chỉ đến quyền thừa kế Tập đoàn Quý thị. Nếu vậy, cô đã có sự chuẩn bị từ trước, không cần phải chui rúc trong xó như vậy.

Quý Noãn không biết nên mở miệng với Mặc Cảnh Thâm thế nào, cô suy nghĩ rất lâu, cuối cùng chỉ đành bước đến hành lang gần văn phòng của anh nhất, ngồi trong cầu thang mấy tiếng liền. Đến giờ khi trời đã sáng, cô vẫn ngồi yên đó, không hề nhúc nhích.

Thật ra trong cầu thang rất tối, dù bên trên có đèn cảm ứng, nhưng cô ngồi đây bất động cả đêm nên đèn đã tự tắt lâu rồi.

Khi Quý Noãn còn chưa nghe thấy tiếng động gì thì bỗng nhiên đèn bật sáng. Cô đang ngồi trên bậc thang ôm đầu gối chợt cứng đờ, xoay người theo bản năng, bất chợt nhìn thấy người đàn ông mặc áo sơ mi xanh nhạt quần dài màu đen đứng ở bên trên cầu thang, một tay đút túi quần, ánh mắt đen láy sâu thẳm như mực, nhìn cô từ trên cao xuống.

Quý Noãn sửng sốt.

Anh đứng đấy, ánh mắt trầm lắng, nhìn xuống dáng vẻ ôm đầu gối ngồi trên bậc thang của cô, giọng điệu hờ hững, không nhận ra chút cảm xúc hay gợn sóng nào: “Em ngồi ở chỗ này suốt đêm à? Không khí trong cầu thang thế nào?”

Quý Noãn: “…”

Quý Noãn đứng bật dậy, nhưng vì ngồi một chỗ quá lâu mà chân trở nên tê rần, dường như có một dòng điện chạy dọc từ chân xuống bàn chân. Trong nháy mắt, Quý Noãn chợt thấy đau đớn, phải nghiêng người dựa vào vách tường bên cạnh mới có thể miễn cưỡng đứng vững được.

Khoảnh khắc cô lảo đảo, Mặc Cảnh Thâm đã toan bước tới, nhưng thấy cô kịp thời dựa lên tường nên dừng lại. Nhìn áo sweater màu đen và chiếc mũ to đùng sau lưng cô thì anh đã đoán được tại sao tối qua cô lại ăn mặc như vậy mà chạy đến đây.

Đáy mắt Mặc Cảnh Thâm ẩn chứa ý cười, không rõ ràng lắm, chí ít nhìn từ góc độ của Quý Noãn, vẻ mặt Mặc Cảnh Thâm nhạt như nước ốc.

“Làm sao anh biết em ở đây?” Quý Noãn đợi cơn đau ở chân và bàn chân qua đi rồi mới nâng mắt nhìn về phía anh.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô: “Anh không có cặp mắt xuyên tường, đương nhiên không thể biết em ngồi bên ngoài văn phòng anh cả đêm. Vừa rồi Thẩm Mục đi làm, phát hiện em không ở đây nên mới hỏi anh một câu, nhờ vậy anh mới biết.”

Quý Noãn mím môi: “Em không làm phiền anh chứ?”

Thấy dáng vẻ rõ ràng muốn đến đây nhờ anh giúp đỡ nhưng lại khách sáo sợ bản thân quấy rầy anh rồi cứ nói vòng vo, không chịu vào trọng tâm, còn có thái độ kiên quyết không muốn liên quan của cô, Mặc Cảnh Thâm chỉ lẳng lặng nhìn rồi hờ hững đáp: “Em không vào văn phòng thì làm sao quấy rầy anh?”

Mặc Cảnh Thâm là ai chứ? E rằng từ khi biết cô ở đây thì anh đã biết mục đích của cô rồi.

Quý Noãn đứng dựa lên tường một lát, ngẫm nghĩ nếu hai bên đã gặp mặt thì chẳng cần phải trốn tránh làm gì nữa. Bàn tay chống sau tường chậm rãi nắm chặt thành quyền, cô suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn mở miệng nói.

“Thật ra thì mấy ngày nay em cũng đang nghĩ có nên nhờ anh ra mặt giúp không, nhưng lại vừa không muốn liên lụy anh. Có phải những lời mắng chửi trên mạng kia đã gây phiền phức cho anh rồi đúng không?” Quý Noãn đứng đó, thấp giọng khẽ hỏi: “Mặc Cảnh Thâm, có phải em rất khó vượt qua cửa ải này không?”

“Lời bàn tán khắp nơi trên mạng chẳng qua chỉ là gõ ngón tay vài cái, người có suy nghĩ thoáng như em, sao lại đi quan tâm người khác nói gì?”

“Nhưng hiện giờ trong tay em chẳng có chứng cứ nào có thể chứng minh mình trong sạch, dù em giải thích cũng chẳng ai tin. Nếu tình hình cứ tiếp tục phát triển như vậy, em sợ chẳng thể tiếp tục sống ở Hải Thành nữa.”

“Ai nói cần em giải thích?” Mặc Cảnh Thâm cười trầm thấp: “Bất cứ chuyện gì xảy ra đều có nguyên do của nó, đừng vì vậy mà làm rối mình. Chỉ cần em tìm được chính xác nguồn gốc nguyên do, vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng.”

Quý Noãn ngơ ngác: “Anh có ý gì?”

Anh đưa tay về phía cô, giọng nói dịu dàng nhẫn nại: “Đến đây.”

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire