vendredi 12 septembre 2025

Chương 643: Quý noãn vẫn là vợ của tôi, chúng tôi chưa hề ly hôn

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Quý Noãn vẫn còn hơi choáng váng bởi tiếng động của cái máy quay giáng xuống bả vai Mặc Cảnh Thâm khi nãy, cô ngẩng phắt lên nhìn người đàn ông đã xông đến bảo vệ mình trong vòng tay. Mặc dù vừa rồi góc độ giáng xuống của cái máy quay bị lệch, không mạnh lắm, nhưng cô vẫn vô thức giơ tay đặt lên vai anh, đồng thời nhỏ giọng trách cứ chỉ đủ để anh nghe thấy: “Anh điên rồi hả Mặc Cảnh Thâm? Nếu cô ta không đập lệch, bả vai của anh có thể sẽ bị nứt xương!”

Anh lại kéo cô vào lòng, cụp mắt nhìn dáng vẻ hoảng sợ của cô, nhếch môi, không đếm xỉa đến giới truyền thông và người ngoài ở đây, chỉ cười nhẹ, nói: “Nếu bị thương thật, vậy sẽ có lý do để cô bé vong ân bội nghĩa là em ở lại chăm sóc anh rồi.”


Quý Noãn: “…”

Cô không nói tiếp, Quý Mộng Nhiên chẳng mấy chốc đã bị bảo vệ đè lại, để tránh cho cô ta có hành động quá khích nào khác.

“Cô Hai Quý thẹn quá hóa giận rồi à?” Mặc Cảnh Thâm ôm eo Quý Noãn không buông, đưa mắt nhìn thẳng về phía Quý Mộng Nhiên đang bị bảo vệ kìm lại.

Dù bây giờ trông Mặc Cảnh Thâm có vẻ như đang cười, nhưng bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được sự lạnh lùng và không vui toát ra từ anh, bởi vì vừa rồi cô ta suýt nữa đã làm Quý Noãn bị thương.

Cảm xúc của Quý Mộng Nhiên gần như đã sớm trượt đến ranh giới suy sụp: “Mặc Cảnh Thâm! Các người đã ly hôn rồi mà! Không còn quan hệ gì cả! Vậy mà anh còn giúp đỡ chị ta như thế! Vậy mà anh còn…”

Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt nhếch môi, càng ôm Quý Noãn chặt hơn. Lúc Quý Noãn không hiểu anh định làm gì, anh lại chậm rãi nói: “Nếu đã có rất nhiều truyền thông ở đây, chi bằng tôi trực tiếp thay Quý Noãn làm sáng tỏ một chuyện nữa vậy.”


Nghe thấy câu này của Mặc Cảnh Thâm, mấy phóng viên đứng gần anh nhất lập tức đưa micro lại gần.

Anh thản nhiên nói: “Dù là ba năm trước hay là ba năm sau, Quý Noãn vẫn là vợ của tôi. Những tin tức liên quan đến chuyện ly hôn đều là tin đồn, chúng tôi chưa hề ly hôn.”

Quý Noãn lập tức đơ người trong vòng tay anh. Các phóng viên xung quanh lại càng ngạc nhiên hơn, nói: “Nhưng những tin tức ly hôn được lan truyền nhanh chóng kia có vẻ không giống giả…”

“Các vị tò mò chuyện gia đình của tôi vậy sao?” Giọng nói lạnh nhạt của Mặc Cảnh Thâm vang trên đỉnh đầu Quý Noãn, “Chính miệng tôi nói ra vẫn chưa đủ chứng minh thân phận của bà Mặc sao? Chẳng lẽ cần tôi công khai giấy hôn thú?”

“Vậy thì không đến nỗi… Không ngờ cô Quý lại thật sự là bà Mặc…”

Quý Noãn: “…”


Quý Mộng Nhiên không dám tin: “Không thể nào, không thể nào… Rõ ràng hai người đã ly hôn rồi. Ba năm trước, lúc Quý Noãn sang Luân Đôn, hai người đã ly hôn rồi!”

Mặc Cảnh Thâm đáp lại một câu không hề có cảm xúc: “Có ly hôn hay không, chẳng phải người trong cuộc biết rõ nhất hay sao?”

Dứt lời, Mặc Cảnh Thâm nắm tay Quý Noãn băng qua đám đông, đi thẳng ra khỏi phòng đa phương tiện.

Bây giờ những phóng viên đều tập trung sự chú ý vào Quý Mộng Nhiên. Hơn nữa, sự hiểu lầm đã được giải thích rõ ràng, huống chi Mặc Cảnh Thâm trước giờ luôn không thích tiếp xúc với giới truyền thông, hôm nay lại hiếm khi mở cuộc họp báo, đương nhiên không một ai dám đuổi theo.

Hành lang của Tập đoàn Shine rất rộng rãi và sạch sẽ, được thiết kế rất hiện đại, mỗi một tầng đều có cấu trúc khác nhau. Mặc Cảnh Thâm mở cửa thang máy, đưa Quý Noãn vào. Quý Noãn dời mắt nhìn mình và người đàn ông bên cạnh vẫn trầm tĩnh lạnh nhạt trên tường kính trong thang máy. Sau đó cô lại nhìn chữ số thay đổi liên tục trong thang máy, cứ như đang thất thần.

Anh cất giọng trầm thấp phá tan sự im lặng cứng nhắc: “Sao thế? Vẫn chưa đến Cục Dân chính điều tra rõ ràng tình trạng hôn nhân của mình à? Đột nhiên biết mình vẫn còn là bà Mặc nên tâm trạng phức tạp sao?”

Quý Noãn lấy lại tinh thần, nói nhỏ: “Anh chỉ nói vậy trước mặt truyền thông, hay là chưa ly hôn thật?”

Anh thản nhiên: “Anh tưởng trong lòng em đã sớm có kết luận rồi chứ.”

Cô hơi buồn cười, nói: “Mặc Cảnh Thâm, lúc trước rõ ràng là anh buộc em ly hôn. Em ký xong, kết quả anh lại nói với em là chúng ta chưa ly hôn?”

Mặc Cảnh Thâm là người hễ có thể giải quyết vấn đề trực tiếp thì anh sẽ tuyệt đối không quanh co. Nhưng sự kiện ly hôn khi đó, anh lại dùng trăm phương nghìn kế để ép cô rời đi. Cô đã tự cho rằng ba năm nay mình và anh đã không còn quan hệ gì từ lâu. Trước đó cô luôn ôm tâm lý may mắn nghĩ rằng có lẽ chuyện ly hôn đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, anh đã quyết định phải ly hôn, vậy thì chắc chắn sẽ ly hôn.

Nhưng bây giờ lại nghe chính miệng anh nói là chưa hề ly hôn.

Rốt cuộc sao anh làm được? Sao anh có thể lặng lẽ khiến người ta không phát hiện ra bất kỳ điều gì?

Cô muốn hỏi, cũng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại đột nhiên không biết bắt đầu từ đâu.

Cô ngẫm nghĩ một hồi, tìm được vấn đề đơn giản nhất: “Lúc trước, em ký tên xong rồi gửi lại đơn thỏa thuận ly hôn cho anh, anh không ký sao?”

Anh thản nhiên trầm giọng nói: “Như em nói, anh là người đề cập đến chuyện ly hôn, tuy anh không muốn dùng cách kia để ép em rời đi, nhưng dù sao cũng phải tuân theo quỹ đạo cuộc sống. Có nhiều chuyện phải đứng ở vị trí ban đầu mới có thể tiếp tục kéo dài.”

“Vậy rốt cuộc là anh có ký không?”

Anh trả lời rành mạch: “Trước khi về Mỹ để tiếp nhận Shine, anh đã bớt thời gian đích thân mang đơn thỏa thuận đến Cục Dân chính, nhưng đến khâu ký tên cuối cùng thì được cho biết, nếu hai vợ chồng không có mặt thì không thể ly hôn. Mặc dù quả thật anh có cách mời được luật sư có quyền lực nhất nước đến lấy một lý do hợp lý để ly hôn. Nhưng với sự hiểu biết của anh về em, lúc chúng ta ly hôn lần đầu thì em cũng đâu có bản lĩnh để đơn thỏa thuận ly hôn đó có hiệu lực.”

Quý Noãn: “… Anh nói là đơn ly hôn của trước đây?”

“Ừ.”

Quý Noãn nhất thời không phản ứng kịp, hơi bối rối nói: “Ban đầu, khi anh rời Hải Thành để sang Mỹ, em giao đơn thỏa thuận ly hôn đã ký cho một người bạn mang đến Cục Dân chính nhờ anh ta làm thủ tục ly hôn giúp em. Nhưng sau đó gia đình của người bạn này gặp biến cố, không thể liên lạc lại được, em không có thời gian đến Cục Dân chính, cũng không hỏi kỹ càng.”

Anh sửa lại cúc áo tinh xảo đắt tiền trên ống tay áo sơ mi, thản nhiên quay đầu nhìn cô: “Vậy… dù là quá khứ hay hiện tại, chúng ta đều dừng ở bước ký tên vào đơn ly hôn, không đi đến bước đóng dấu cuối cùng.”

Quý Noãn cảm nhận được tâm trạng anh đang rất tốt từ giọng điệu lạnh nhạt trước sau như một ấy, như thể điều mà anh bất ngờ phát hiện ra khi làm đến bước ly hôn cuối cùng vào ba năm trước, giờ đây bỗng trở thành lý do giúp anh có thể không biết xấu hổ khi đứng trước mặt cô vậy.

Kiếp trước, vì cô nóng nảy và tùy hứng, đã từng tiếc nuối, từng hiểu lầm, từng có lỗi, nhưng tư tưởng đã ly hôn vẫn ăn sâu vào máu cô. Ngay cả trong tiềm thức, cô cũng cảm thấy kết cục giữa mình và Mặc Cảnh Thâm chính là như thế. Nhưng không ngờ rằng, vì lúc trước cô không đến Cục Dân chính hỏi thăm, mà dẫn đến… tới chết cô cũng vẫn là người của anh!


Chương 644: Chẳng lẽ muốn em hiến thân ngay tại đây?

Cô được anh đưa về văn phòng. Bây giờ dù sao cũng là thời gian làm việc của Tập đoàn Shine, vậy nên bên trong đã sớm có thư ký chờ sẵn.

Thấy bọn họ trở về, thư ký nhìn Quý Noãn một lúc, chắc chắn rằng cô không phải người ngoài thì mới tiến lên báo cáo vài việc với Mặc Cảnh Thâm. Sau khi vào văn phòng, Mặc Cảnh Thâm cũng không nói gì thêm, nghe thư ký báo cáo xong, nhận lấy tài liệu, xem vài trang rồi hờ hững dặn dò vài câu.

Cho đến khi thư ký rời đi, trong văn phòng mới yên tĩnh trở lại.

Từ đầu đến cuối Quý Noãn luôn ngồi trong phòng làm việc của anh. Có điều, khi anh bận làm việc, cô cũng chỉ đứng dậy đi đến cây nước nóng lạnh rót cho mình một cốc nước nóng,

Tuy nhiên, từ góc độ của Mặc Cảnh Thâm nhìn qua, chỉ thấy cô lạnh lùng bưng cốc uống nước.

“Đã hóa giải tin đồn của em trong mấy ngày nay rồi, vấn đề lớn nhất cũng đã giải quyết xong, em định báo đáp anh bằng khuôn mặt lạnh lùng đó sao?”

Quý Noãn liếc mắt nhìn anh với vẻ mặt không cảm xúc: “Không thì anh muốn em đáp lại thế nào? Chẳng lẽ muốn em hiến thân ngay tại đây?”

Anh nhàn nhạt nhếch môi, “Cũng là ý kiến hay đấy.”

Quý Noãn lườm anh: “Em mệt, buồn ngủ, muốn về nhà ngủ.”

Mấy ngày nay quả thật cô không nghỉ ngơi đàng hoàng, nửa đêm hôm qua còn chạy đến công ty anh, kết quả lại ngồi ngoài hành lang lâu như thế. Sáng nay cô cũng chỉ mới ngủ hơn một tiếng trong phòng nghỉ của anh mà thôi. Hiện tại mọi chuyện đã được giải quyết nên cô không muốn nghĩ ngợi gì cả, chỉ muốn ngủ một giấc để điều chỉnh lại tâm trạng của mình.

Còn nữa, cô cần thời gian suy nghĩ thật kỹ, cân nhắc xem phải làm sao để đối mặt với người đàn ông này…

Biểu hiện mệt mỏi của Quý Noãn rất rõ ràng, Mặc Cảnh Thâm khẽ cất giọng mềm mỏng: “Vậy em về nghỉ ngơi đi, tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc thật ngon.”

Quý Noãn không nói tiếp, đứng đậy định rời đi.

“Để anh đưa em về.”

“Không cần, tối qua em lái xe của Hạ Điềm tới đây. Cô nàng vẫn còn ở nhà em, em muốn lái xe về.”

Trước mắt cô cần nghỉ ngơi, cũng cần thời gian để điều chỉnh tâm trạng. Mặc Cảnh Thâm nhìn cô một lát, gật đầu, kiên nhẫn cất giọng dịu dàng: “Mấy ngày gần đây em không nghỉ ngơi đàng hoàng, lúc lái xe nhớ giữ tỉnh táo đấy.”

Quý Noãn không đáp lại anh.

Khi cô vừa ra đến cửa, anh lại cười nói: “Chú ý lái xe an toàn, bà Mặc.”

Quý Noãn dừng chân lại ngay tức thì, lườm anh một cái thật sắc, “Anh mà còn gọi em như vậy nữa, có tin ngày mai em viết một lá đơn ly hôn gửi anh không?”

Anh thản nhiên nhếch môi: “Anh tin, bà Mặc.”

Quý Noãn: “…”

Cô tức giận quay người định đi, nhưng có lẽ anh nhìn thấy dáng vẻ xù lông của cô thì lại cười nhẹ, tâm trạng rất tốt: “Ngày mai gặp lại.”

***

Lúc Quý Noãn lái xe về Nguyệt Hồ Loan, Hạ Điềm đã rời đi rồi, chỉ gửi cho cô một tin nhắn WeChat, nói là cục cưng không gặp mẹ một đêm cứ khóc suốt, thuê người giúp việc đến bế cả đêm cũng vô ích, nên đã vội vàng lái xe của Quý Noãn về nhà trước.

Quý Noãn đi tắm, đúng là dễ chịu hơn rất nhiều, sau đó cô lại lên giường ôm gối ngủ suốt một ngày một đêm. Sau khi rửa sạch hoàn toàn vết nhơ và những tiếng mắng chửi vì chân tướng đã được phơi bày, sáng sớm hôm sau Quý Noãn đến công ty với tâm trạng vô cùng tốt.

Cái gọi là ngày mai gặp của Mặc Cảnh Thâm đã bị cho vào giấc ngủ, cô hoàn toàn không có ý định đi gặp anh.

Loại đàn ông bày mưu tính kế này, có lẽ bây giờ chỉ có cô mới là người có thể khiến anh mất đi kiểm soát. Cảm xúc của cô, sự tự do của cô, suy nghĩ của cô, anh đều không thể kiểm soát, thỉnh thoảng để anh tính sai một chút, ít nhất trong lòng Quý Noãn còn có thể tìm lại cảm giác cân bằng.

Ngày hôm sau, Quý Noãn đang chuẩn bị về nhà họ Quý thì đột nhiên nhận được lời mời từ hội từ thiện của phía chính quyền vừa mới nhậm chức trong thành phố. Hội tự thiện này sẽ tổ chức một bữa tiệc từ thiện, mời hơn phân nửa những nhân vật nổi tiếng trong giới kinh doanh ở Hải Thành. Nói là hội từ thiện, thật ra chẳng qua là muốn lôi kéo những người giàu có trong thành phố. Dù sao trước giờ cũng không phân biệt quan chức và doanh nhân, huống chi lại còn là chuyện từ thiện, rất cần sự hợp tác của các doanh nhân.

Tiệc tối của buổi từ thiện sẽ được tổ chức vào tối mai. Không phải họ cố tình không cho Quý Noãn thời gian chuẩn bị, thật ra ba ngày trước đã có người nhận được thiệp mời rồi, nhưng vì Quý Noãn bị các lãnh đạo thành phổ hiểu lầm, cho rằng tác phong của cô thật sự không đứng đắn, nên hoàn toàn không có ý định đưa cô vào danh sách được mời. Kết quả, cô đột nhiên rửa sạch những tiếng xấu kia, bấy giờ họ mới bổ sung thiệp mời gửi lại cho cô.

Vì vậy, lúc cô nhận được thiệp mời thì chỉ còn một ngày nữa là đến bữa tiệc.

Thế nên Quý Noãn không kịp về nhà họ Quý, mà dành thời gian đi chọn một bộ váy dạ hội.

Ban đêm, Quý Noãn nhắm mắt nằm trên giường, nhưng hôm qua ngủ quá nhiều, dẫn đến đêm nay mất ngủ.

Cô cầm điện thoại lên xem, lại trông thấy ảnh đại diện WeChat của Mặc Cảnh Thâm, nhìn sao cũng thấy khó chịu. Thế là cô dứt khoát lên mạng tìm mấy tấm hình núi băng, sau đó gửi cho Mặc Cảnh Thâm.

Cô vừa gửi qua một phút, anh đã nhắn lại: “?”

Quý Noãn: “Mau đổi ảnh đại diện của anh đi! Mấy tấm hình núi băng này thích hợp để anh làm ảnh đại diện đấy, rất phù hợp với tính cách của anh, đừng để hình em nữa.”

Mặc Cảnh Thâm: “?”

Lại là một dấu chấm hỏi.

Không biết lúc này anh đang bận hay đang làm gì, Quý Noãn không kìm được, lại nhắn cho anh một câu: “Mau đổi hình đi.”

Lúc này rốt cuộc anh cũng gõ chữ gửi qua, nhưng lại ngắn gọn dứt khoát khiến người ta tức giận: “Không đổi.”

Quý Noãn áp điện thoại lên miệng, gửi cho anh một tin nhắn thoại: “Mặc Cảnh Thâm, nếu anh còn lấy hình em làm ảnh đại diện, có tin em block anh không?”

Nhưng anh nhắn lại là: “Đừng lộn xộn.”

Quý Noãn: “…”

Cô bỗng ném điện thoại bên cạnh gối đầu, cứ nằm như thế, đưa mắt nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ.

Thật ra, suy nghĩ kỹ lại, nhiều năm như vậy, trước giờ Mặc Cảnh Thâm cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với cô. Nếu thật sự chưa ly hôn, thì trái tim rối rắm của cô cũng coi như được an ủi. Chuyện duy nhất anh khiến cô tức giận bất bình chính là trước giờ anh luôn lý trí và bình tĩnh trước bất cứ cảm xúc nào.

Người bình tĩnh quá mức thật ra rất đáng sợ, đúng không?

Nhắm mắt im lặng trong chốc lát, cô bỗng cầm điện thoại lên lần nữa, ấn mở WeChat của Mặc Cảnh Thâm, nhanh chóng block nick anh.

Nhìn anh ngoan ngoãn nằm trong danh sách bị block thì Quý Noãn mới thở phào nhẹ nhõm, sảng khoái chỉnh điện thoại thành im lặng, định đi ngủ.

Nhưng vừa nhắm mắt không lâu, cô chợt cảm thấy có ánh sáng lờ mờ loé lên. Cô mở mắt, nghiêng đầu đã nhìn thấy màn hình di động của mình đang phát sáng, hơn nữa đã sáng một lúc rồi.

Cô ngó đầu nhìn thử, quả nhiên là Mặc Cảnh Thâm gọi tới. Quý Noãn nhìn chằm chằm vào dãy số mà cô vẫn chưa lưu từ sau khi về nước, cho đến khi di động sắp tự động ngắt mới đưa tay nhận điện thoại. Vào khoảnh khắc rốt cuộc cô cũng bắt máy, điện thoại chỉ im lặng trong chốc lát, tiếp đó, anh cất giọng trầm thấp tựa như mang theo ý cười và không hề bất ngờ: “Block anh thật sao?”

Chương 645: Thế mà, bị bỏ thuốc rồi...

“Đã muộn như thế này rồi, chẳng qua bởi vì muốn lên WeChat để block anh thôi. Anh có đến mức phải gọi điện cho em không? Có để cho người khác ngủ cho ngon hay không hả?” Quý Noãn phỉ nhổ.

Anh thản nhiên nói: “Đã muộn như thế này rồi, chỉ vì cái ảnh đại diện từ đầu tới giờ không thay mà em block anh?”

Quý Noãn: “...”

“Em đi ngủ đây, lúc nào anh thay thì em sẽ kết bạn lại với anh.” Dứt lời, Quý Noãn không đợi anh nói thêm gì mà nhanh chóng tắt máy, để tránh cho mình bị anh nói đến nghẹn lời.

Tại Quốc tế Oran, bóng dáng cao lớn của một người đàn ông đang dựa vào khung cửa, đôi mắt đen hun hút của anh hơi nheo lại, nhìn vào màn hình điện thoại tối xuống vì cô đã ngắt máy.

***

Sáng hôm sau, Quý Noãn rời khỏi giường, tắm rửa xong đi ra ngoài, khi cầm điện thoại di động lên thì thấy điện thoại của mình vẫn đang hiển thị trang “danh sách block” hôm qua. Cô tiện tay ấn vào tên Mặc Cảnh Thâm trong danh sách, nhìn ảnh đại diện của anh, cập nhật hồi lâu mà cũng không thấy có gì thay đổi.

Rốt cuộc anh vẫn không thay.

***

Tại bữa tiệc từ thiện vào tối hôm đó.

Bữa tiệc tối đúng là một bữa tiệc rất bình thường. Đa số những người có mặt đều là những nhân vật có tiếng trong thành phố. Khoảng thời gian sau khi về nước, Quý Noãn đã tham gia không ít các buổi tiệc tối lớn nhỏ, có rất nhiều người xem như là có quen biết. Tuy rằng những điều xấu xa đổ lên đầu Quý Noãn mấy ngày trước đã được tẩy sạch nhưng khó tránh khỏi vẫn có người bàn tán xôn xao sau lưng cô. Huống hồ chuyện Quý Noãn là vợ của Mặc Cảnh Thâm đã khiến rất nhiều người khϊếp sợ. Những tên đàn ông ngày thường vẫn mượn cớ đến gần cô lúc này lại không dám đến gần nữa.

Dù sao Quý Noãn cũng khá nổi tiếng trong giới kinh doanh của người Hoa. Hiện tại bọn họ lại biết người đứng sau lưng cô là Mặc Cảnh Thâm thì lại càng không dám tới trêu chọc.

Mười rưỡi tối thì bữa tiệc mới kết thúc.

Hiện giờ là mười giờ, Quý Noãn buồn chán uống rượu vang đỏ trong sảnh, kiên trì chờ đến lúc kết thúc. Tối nay tuy đám đàn ông kia không dám tới gần cô nhưng thỉnh thoảng vẫn có những người ngưỡng mộ tiếng tăm của cô hoặc là những phu nhân nhà giàu tới đây chào hỏi cô. Đa số nội dung trò chuyện đều là thăm dò, nụ cười trên mặt không thành thật chút nào. Không ai không ướm hỏi cô, những gì Tổng Giám đốc Mặc nói trên truyền thông mấy ngày trước có phải là thật hay không.

Có người lại tới chúc rượu cô. Đêm nay, tổng cộng số ly rượu vang đỏ mà Quý Noãn uống không vượt quá hai ly. Huống chi rượu vang đỏ này chỉ được rót một chút mà thôi, cô khách sáo nhận lấy rồi chạm cốc, trò chuyện vui vẻ với những người đó giống như xã giao ngày thường. Tuy trên mặt ai nấy đều mang theo ý cười, nhưng thực tế, mỗi người đều có suy nghĩ riêng. Sau khi uống rượu, nói đôi câu chuyện phiếm thì bọn họ đều tản ra.

Rốt cuộc đã tới mười rưỡi, bữa tiệc đã kết thúc đúng thời hạn. Sau khi mấy vị lãnh đạo của thành phố nói xong, tiếng vỗ tay trên sàn vang như sấm. Quý Noãn thưởng thức ly rượu vang đỏ trong tay mà lúc nãy bồi bàn đưa tới. Khi mọi người dần đi ra ngoài, cô đặt ly rượu mới uống một nửa lên khay của người bồi bàn vừa đi ngang qua, sau đó xoay người rời đi.

Nhưng ngay lúc Quý Noãn đi tới lối ra ở bên ngoài khách sạn thì đột nhiên trước mắt tối sầm lại.

Cô sững lại vài giây rồi mới phản ứng kịp, không biết là mất điện hay cầu dao bị nhảy, cũng may là bữa tiệc tối đã kết thúc, mà nơi này cũng cách lối ra không xa. Nếu như cô vẫn còn ở sảnh bên trong thì không biết sẽ loạn tới mức độ nào. Quý Noãn xách tà váy của bộ lễ phục, đang chuẩn bị theo đoàn người đi trong bóng tối để ra ngoài. Quanh cô đều là đám người chen chúc vội vội vàng vàng đi về phía trước vì mất điện đột ngột, thế nên những tiếng bước chân đi về phía Quý Noãn đã bị che đi trong những tiếng động đó.

“Bịch” một tiếng, chiếc túi xách đồng bộ với bộ lễ phục của Quý Noãn rơi trên sàn, phát ra âm thanh trầm đυ.c không lớn.

***

Trong căn phòng ngoài cùng phía bên phải của tầng mười khách sạn, Thịnh Dịch Hàn đang đứng dưới vòi sen trong nhà tắm. Làn nước dày đặc như mưa rơi xuống, bóng người rắn chắc, thon dài của người đàn ông bị bao phủ trong lớp hơi nước mịt mù.

Anh ta nhắm mắt lại, hơi thở không hiểu sao có hơi tán loạn. Tối nay anh ta cũng có mặt tại bữa tiệc từ thiện, thế nhưng, mới qua một tiếng đồng hồ đã thấy không khỏe nên rời đi. Thư ký biết anh ta không thoải mái nên đã vội giúp đặt một gian phòng trong khách sạn này.

Lúc mới đầu, ngoại trừ cơ thể có cảm giác khô nóng không hiểu vì sao thì không có cảm giác gì khác. Nhưng vào lúc này, vì nhiệt độ của nước nóng kí©h thí©ɧ nên Thịnh Dịch Hàn có thể cảm thấy cơ thể mình đang từ từ nóng lên.

Trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh của Quý Noãn mà anh ta nhìn thấy ở trên bữa tiệc vừa rồi.

Bắt đầu từ khi anh ta bị Quý Hoằng Văn đuổi ra khỏi nhà họ Quý, thì chuyện mà đời này anh ta phải làm chính là chiếm đoạt hết tất cả mọi thứ của nhà họ Quý. Cho dù là dùng cách thức nào, thủ đoạn nào, cho dù nhà họ Thịnh đã đủ lớn mạnh, hoàn toàn không cần phải thêm chút màu sắc nào từ Quý thị, nhưng lòng căm hận anh ta che giấu từ thời niên thiếu đã chồng chất nhiều năm như vậy, có một số việc là bóng ma trùm lên cả đời người, dù không cần nhưng vẫn phải đạt được.

Mặc dù, cuối cùng anh ta đã bỏ qua cho Quý Noãn, lựa chọn đưa Quý Mộng Nhiên tới bên cạnh mình làm con rối.

Các loại thủ đoạn khôn khéo hoặc ngu xuẩn của Quý Mộng Nhiên hoàn toàn phát triển từng bước theo kế hoạch từ trước của anh ta, ngoại trừ tình cờ hỗ trợ thì việc còn lại không cần anh ta phải để tâm đến. Dù sao kẻ ngu xuẩn là Quý Mộng Nhiên kia cũng có thể giày vò Quý thị triệt để.

Nhưng kết quả cuối cùng vẫn không như Quý Mộng Nhiên mong muốn.

Khoảng thời gian trước khi xảy ra chuyện, Thịnh Dịch Hàn chưa từng xuất hiện, thế nhưng anh ta biết rõ tất cả mọi chuyện đã xảy ra.

Tại sao anh ta lại không ra mặt?

Có lẽ vì người mà Quý Mộng Nhiên nhằm vào chính là Quý Noãn, là người duy nhất mà anh ta nhớ nhung từ rất lâu, người mà trước giờ anh ta chỉ có thể nhìn từ xa mà không dám tới gần.

Dù đã nhiều năm trôi qua, bóng ma thời trẻ vẫn còn, những cố chấp tuổi trẻ vẫn cứ chôn sâu trong lòng.

Đêm nay Quý Noãn mặc một bộ lễ phục hở vai nhạt màu với thiết kế mang lại cảm giác vô cùng đơn giản, gọn gàng mà lại có khí chất. Cô trang điểm nhạt, khuôn mặt xinh đẹp vẫn luôn ám ảnh trong thế giới của anh ta nhiều năm trước dường như không hề thay đổi sau bao nhiêu năm. Ngoại trừ sự từng trải thì cô vẫn cứ là cô như trước.

Thậm chí, trong một khoảnh khắc, anh ta còn hi vọng lại gặp được Quý Noãn trốn ra khỏi đoàn người, lặng lẽ nâng ly rượu để uống, cuối cùng say ngất trong góc phòng, để anh ta có cơ hội cõng cô ra ngoài. Sau đó, khi cô mơ mơ màng màng ở trên lưng anh ta, nhẹ nhàng đánh vào mặt anh ta, hỏi anh ta là ai, thì anh ta sẽ không cần phải nói về sau anh ta sẽ là anh trai ở cùng mái nhà với cô, mà sẽ nói cho cô biết, anh ta là Thịnh Dịch Hàn.

Có lẽ ý nghĩ đột ngột đó nảy sinh làm bụng dưới anh ta chợt cảm thấy nóng rực. Trong cơ thể có một luồng xao động không tên làm anh ta cảm thấy khó chịu. Nhưng không ngờ, khi vào nhà tắm anh ta mới phát hiện ra, cảm giác khác thường trong cơ thể mình là gì.

Thế mà anh ta, lại bị bỏ thuốc.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire