Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Thấy anh đưa tay về phía mình, Quý Noãn im lặng chớp mắt, đi tới cầu thang, do dự một lúc mới giơ tay nắm lấy ống tay áo của anh.
Cô nói: “Mặc Cảnh Thâm, em tới tìm anh là để nhờ giúp đỡ, chứ không phải tới tìm anh để nói chuyện yêu đương.”
Anh thản nhiên nhếch môi, trở tay nắm lấy tay cô, kéo cô vào lòng. Quý Noãn lảo đảo, cộng thêm vì ngồi suốt đêm mà đứng không vững nên mất thăng bằng ngã vào lòng anh. Khoảnh khắc va phải ngực anh, cô nghe thấy giọng anh dường như mang theo ý cười, vang bên tai cô: “Có gì khác nhau sao?”
Nếu như không phải bởi vì có tình cảm, thì sao cô lại đến tìm anh giúp đỡ.
Quý Noãn không nói gì, dẫu sao bây giờ cô cũng đến đây để nhờ giúp đỡ, lý nào lại kiêu ngạo? Nhưng người đàn ông này vừa nãy còn tỏ ra bình thản như không quan tâm và không có hứng thú với chuyện của cô, bây giờ chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy cứ như anh đã đợi rất lâu vậy.
Anh dẫn cô ra khỏi lối đi an toàn trong cầu thang, nắm lấy tay cô không buông, nhìn đồng hồ: “Ngồi ngoài hành lang lâu như thế không thấy đói bụng sao? Về văn phòng ăn sáng trước đã.”
Quý Noãn vẫn không nói gì, bị anh dẫn thẳng vào văn phòng.
Nhân viên vệ sinh quét dọn ban nãy đã rời đi, Thẩm Mục thấy Mặc Cảnh Thâm đi vào hành lang lâu vậy cũng không ra, chắc mẩm rằng anh đã tìm được người rồi, thế là tự giác trở về văn phòng trợ lý. Nơi này không có ai khác, trong văn phòng rộng rãi sáng trưng và vô cùng hiện đại thoang thoảng mùi hương tươi mát. Có lẽ khi lau sàn, nhân viên vệ sinh đã sử dụng chất tẩy rửa gì đó có mùi thơm nhẹ.
Sau khi Quý Noãn đi vào, Mặc Cảnh Thâm bảo cô ngồi xuống. Cô bèn đi thẳng đến ghế sofa bên kia.
Anh liếc nhìn cô, rồi gọi điện bảo người chuẩn bị bữa sáng mang lên, sau đó lại gọi Thẩm Mục tới, sắp xếp buổi họp báo lúc mười giờ sáng.
Lúc Quý Noãn nghe thấy mấy chữ buổi họp báo, còn tưởng công ty bọn họ có dự án mới nào đó cần phải mở buổi họp. Dù sao, nếu anh có việc bận thì cứ làm trước đi, cô ở Nguyệt Hồ Loan hay ở đây cũng không có gì khác biệt.
Kết quả, sau khi ăn sáng xong, anh đi họp, bảo cô vào phòng nghỉ của mình ngủ một lát. Quả thật Quý Noãn cũng buồn ngủ, cô đã thức trắng cả đêm ngồi ở ngoài hành lang lâu như thế rồi. Cũng không phải cô chưa từng vào căn phòng nghỉ kia, vậy nên sau khi anh rời đi, cô đứng dậy đi thẳng vào phòng nghỉ.
Không biết anh phải bận rộn bao lâu với cuộc họp và buổi họp báo, Quý Noãn ngồi bên mép giường, ném túi xách và điện thoại của mình sang bên. Ba ngày nay, những tin tức và lời bình luận mang tính công kích cô trên mạng đã sắp thay đổi thói quen xem điện thoại trước khi đi ngủ của cô. Thật sự là cô chẳng muốn xem, thế nên nằm xuống chợp mắt trong chốc lát.
Kết quả, cô vừa nhắm mắt đã ngủ luôn. Mãi cho đến một tiếng rưỡi sau, đồng hồ chỉ chín giờ rưỡi, còn cách buổi họp báo mà Mặc Cảnh Thâm nói nửa tiếng thì anh mới về văn phòng.
Cùng vào văn phòng với anh còn có người phụ trách của một trung tâm thương mại nào đó ở Hải Thành. Trong tay người đó là bộ quần áo đã cố ý lựa chọn cho Quý Noãn, cung kính đứng chờ trong phòng làm việc.
Lúc được Mặc Cảnh Thâm gọi dậy, cô vẫn còn hơi mơ hồ, dù sao cô cũng đã ngủ hơn một tiếng…
Cô đang mơ mơ màng màng thì nghe anh nói: “Đi rửa mặt, thay đồ rồi đến buổi họp báo với anh.”
Lúc này cô mới tỉnh táo hơn chút, nhìn vẻ mặt kiên nhẫn và dịu dàng của anh khi cúi người gọi cô dậy, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần: “Buổi họp báo gì chứ? Muốn em đi cùng anh ư?”
Nhìn cô gái vẫn còn trong trạng thái đờ đẫn vì bị đánh thức giữa chừng, Mặc Cảnh Thâm cười khẽ rồi hôn lên môi cô. Quý Noãn tỉnh táo hẳn sau nụ hôn này, bật dậy khỏi giường, tức tốc đi rửa mặt.
Cuối cùng, lúc ra ngoài, cô trông thấy bộ đồ được người của trung tâm thương mại đưa tới. Đó là một bộ đồ thương hiệu của Pháp rất vừa người, tóm lại là thích hợp để gặp mặt giới truyền thông hơn bộ áo sweater màu đen và quần jean cô đang mặc.
Quý Noãn không hỏi nhiều, nhưng đại khái cũng đoán ra được đây có lẽ là do Mặc Cảnh Thâm sắp xếp vì chuyện của mình. Thế nên cô không nghĩ ngợi nhiều nữa, phối hợp cầm quần áo đi thay.
Mười giờ, Quý Noãn cùng Mặc Cảnh Thâm đến hội trường buổi họp báo. Đây cũng chính là hội trường đa phương tiện cực lớn nằm trên tầng năm của Tập đoàn Shine, thường dành để tổ chức họp báo cho các dự án và ra mắt sản phẩm.
Lúc đi vào từ phía sau sân khấu, cô thấy khách khứa bên đã ngồi kín hết, đồng thời còn thấy những người cầm máy quay phim và máy ảnh, bao gồm cả micro có gắn logo. Chắc chắn là các tạp chí lớn trong nước cũng đến, thậm chí còn có những tạp chí lớn uy tín, xưa nay không đăng tin đồn và scandal cũng ở đây. Người đến đã đông đủ, nhưng dù sao nơi này cũng là Tập đoàn Shine, vì vậy không ai dám lớn tiếng, họ đều kiên nhẫn chờ mở màn.
Trong thời gian ngắn như vậy mà đã có thể thu hút đông đảo truyền thông đến đây, có thể thấy rằng sự kiện lần này của Quý Noãn thu hút rất nhiều bên đăng tin. Mấy phương tiện truyền thông có uy tín trong nước cũng chạy tới trong thời gian ngắn, rõ ràng là vì có Mặc Cảnh Thâm trấn thủ ở đây.
Quý Noãn đứng sau sân khấu nhìn đám phóng viên, phát hiện hóa ra mình lại không hề hoang mang lo lắng khi đứng trước nhiều người như thế, dù hai ngày trước đó mình còn đang trốn họ ở Nguyệt Hồ Loan.
Vì sao nhỉ?
Cô dời mắt nhìn sang người đàn ông mặc âu phục đen bên cạnh: “Mặc dù em thừa nhận, nếu anh ra mặt thì sẽ có thể giúp em lấy lại mặt mũi. Nhưng mở buổi họp báo thế này để chống lưng cho em, anh không sợ sẽ dính tiếng xấu chung với em sao?”
Anh bình thản nhìn cô: “Em sợ không?”
“Tất nhiên là không.”
Anh cười nhẹ: “Nếu đã tới tìm anh vậy em nên tin tưởng anh tuyệt đối.”
Đương nhiên Quý Noãn tin anh, nhưng chuyện này dính dáng đến chuyện hai người đã từng là vợ chồng, cô chỉ không muốn làm lớn chuyện. Chỉ là cô không ngờ Mặc Cảnh Thâm trước giờ ít xuất hiện lại chọn cách tổ chức buổi họp báo long trọng thế này.
Trước lúc chuẩn bị lên sân khấu, Quý Noãn chợt trông thấy đằng sau đám người trong giới truyền thông còn có một số người mượn quan hệ mà trà trộn vào đây, chẳng hạn như Quý Mộng Nhiên. Cô ta theo chân một người bạn phóng viên để trà trộn vào. Đương nhiên là Tập đoàn Shine không phải nơi có thể tùy tiện trà trộn, trừ phi có người đặc biệt buông lỏng, cố ý mắt nhắm mắt mở cho cô ta vào.
Trông thấy Quý Mộng Nhiên thế mà cũng xuất hiện ở đây, Quý Noãn nheo mắt, lúc này mới nghĩ ra, có lẽ Mặc Cảnh Thâm không chỉ muốn giải thích và chống lưng cho cô đơn giản như vậy. Nếu không sao anh lại để Quý Mộng Nhiên trà trộn vào hội trường chứ.
Quý Mộng Nhiên cũng đứng ở xa nhìn về phía hậu trường. Lúc Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm xuất hiện trước mặt mọi người, Quý Mộng Nhiên nhướng mày, phát hiện trạng thái của Quý Noãn trông khá tốt, không hề suy sụp tinh thần và hoang mang như cô ta nghĩ. Thậm chí vì Quý Noãn đứng bên cạnh Mặc Cảnh Thâm mà Quý Mộng Nhiên nghiến răng ken két.
Chương 640: Mặc tổng, anh đích thân ra mặt là định thay mặt cô quý nói gì sao?
Dáng vẻ của cô khi gặp mặt truyền thông vô cùng xinh đẹp và đầy khí chất, cứ như không hề bị đánh gục bởi vụ bê bối của mấy ngày nay, trái lại, đôi mắt cô rất sáng, rất trong. Lúc đi ra từ hậu trường tới trước mặt đông đảo các phóng viên, cô cũng bình tĩnh và không hề sợ hãi.
Có điều, Mặc Cảnh Thâm không để cho cô nói chuyện. Sau khi đi ra, Quý Noãn chỉ ngồi xuống chỗ ngồi trên sân khấu, trên mặt là ý cười thản nhiên và bình tĩnh.
“Mặc tổng, anh rất ít khi đích thân tham gia buổi họp báo, kể cả những họp báo về các dự án quan trọng của quý công ty, bình thường đều do Phó tổng giám đốc hoặc người phụ trách khác của công ty đến dự. Có thể nói anh rất ít khi công khai lộ diện trước truyền thông, không biết lần này anh đột nhiên đích thân mở buổi họp báo là vì vợ cũ là cô Quý đây xuất hiện vấn đề về danh dự, hay là vì nguyên nhân nào khác?”
“Không biết Mặc tổng nghĩ gì về việc trong một năm gần đây cô Quý thường xuyên có quan hệ mờ ám với các đối tác, đồng thời tác phong không đứng đắn, thậm chí còn dính dáng đến chuyện giao dịch tình tiền?”
“Bây giờ Mặc tổng ra mặt, phải chăng là vì cô Quý đã lâm vào bước đường cùng, phải nhờ anh đến giải thích giúp cô ấy?”
Mặc Cảnh Thâm vừa mới lên sân khấu, các phóng viên đã bắt đầu nhao nhao hỏi.
Những phóng viên truyền thông này đã được xem là khiêm tốn ở đây rồi. Chí ít, tuy đề tài hóc búa, nhưng lại không phải mấy câu hỏi khıêυ khí©h như những chỗ khác, ít nhất họ vẫn còn e dè Tập đoàn Shine và Mặc Cảnh Thâm. Nhưng với mấy tin tức sốt dẻo kiểu này, một vài vấn đề mấu chốt nhất định phải hỏi.
Đến khi một số câu hỏi liên quan kết thúc, Mặc Cảnh Thâm mới nhận lấy micro được phóng viên đưa tới: “Buổi họp báo hôm nay chỉ có hai phần. Phần thứ nhất là nhìn hình ảnh, tôi nghĩ các vị nên yên lặng ngồi tại chỗ để xem qua tài liệu ảnh chụp và video sau đây, rồi chúng ta sẽ tiến hành phần phỏng vấn.”
Các phóng viên nghe xong, lúc này liền tức tốc về lại chỗ ngồi của mình.
Vừa thấy tấm hình này xuất hiện, trong hội trường vang lên vài tiếng xì xào. Người trong cuộc là Quý Noãn đang ngồi dưới màn hình nhìn tấm hình kia, mặc dù không rõ rốt cuộc Mặc Cảnh Thâm có dự định gì, nhưng ít ra cũng xem mình như người ngoài cuộc, không hề căng thẳng và xấu hổ chút nào, vì người trong hình vốn dĩ cũng không phải là cô.
Hình ảnh liên tục được trình chiếu, sau khi tấm đầu tiên dừng lại khoảng năm giây trước mắt mọi người, thì màn hình chuyển sang tấm khác.
Tấm ảnh này cũng giống với tấm thứ nhất, cùng cảnh, cùng một người, nhưng lại khác góc độ. Rõ ràng là những tấm ảnh khác nhau được tạo ra bởi sự chuyển động của nhân vật trong trường hợp chụp liên tục. “Quý Noãn” trong tấm ảnh này không còn là bóng lưng nữa, mà là sườn mặt, nhìn vẫn rất giống với Quý Noãn. Tiếp theo là tấm ảnh thứ ba, lại đổi một góc chụp khác, bởi vì “Quý Noãn” trong ảnh vô tình quay mặt lại, trông như đang cười, nhưng lúc này đã có thể trông thấy ít nhất một phần ba khuôn mặt.
Hai tấm ảnh sau không nằm trong những tấm được giới truyền thông công khai, các phóng viên ở đây nhất thời không hiểu những tấm ảnh này có ý nghĩa gì, nhưng tiếp theo chính là thời khắc tự vả mặt của bọn họ.
Hàng trăm tấm ảnh, đủ mọi góc độ, bóng lưng, góc nghiêng, chính diện, độ nét cao hoặc do chụp gấp mà hơi mờ xuất hiện. Tất cả những tấm ảnh gốc chưa qua xử lý đều được chiếu ra từng tấm một, trong đó có rất nhiều tấm chính diện đủ khiến giới truyền thông trong hội trường mở rộng tầm mắt, bởi vì nhìn chính diện thì thấy hoàn toàn không phải là Quý Noãn, nhưng nhìn góc nghiêng và bóng lưng lại cực kỳ giống.
Thậm chí, cả Quý Noãn cũng không ngờ rằng Mặc Cảnh Thâm lại có thể tìm ra người đã chụp những tấm ảnh này, thậm chí tìm được cả ảnh gốc.
Ban đầu cô cứ tưởng những tấm ảnh đó đều là do Quý Mộng Nhiên chụp, lúc này mới nhận ra, có lẽ Quý Mộng Nhiên mời một phóng viên thân thiết, trả tiền để người ta chụp lén từ xa. Phương pháp chụp lén này có thể chụp ra hiệu ứng như kiểu vô tình, khiến người ta không phát hiện được.
Vậy ra, đây chính là căn nguyên mà Mặc Cảnh Thâm nói tới.
Quý Noãn không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn từng tấm ảnh từ từ hiện rõ mặt của Quý Mộng Nhiên trên màn hình, đồng thời lia mắt nhìn về phía sau đám đông. Khuôn mặt giấu sau cặp kính râm của Quý Mộng Nhiên đã càng lúc càng kém.
Gần một trăm tấm ảnh, tất cả những tấm không được truyền thông công khai và được công khai đều có trong đó. Những người hiểu biết chụp ảnh đương nhiên nhìn ra được những tấm hình này là thế nào, đây đều là những tấm ảnh gốc chưa qua chỉnh sửa.
Chỉ là những tấm ảnh này được phát trực tiếp trên một số phương tiện truyền thông, điều đó cũng đủ để chứng minh Quý Noãn thật sự bị oan, bóng lưng và góc nghiêng của cô gái này rất giống với Quý Noãn, nhưng hoàn hoàn không phải là cô. Nếu như tách riêng ra và không nhìn bằng cái nhìn mờ ám, thì những tấm ảnh có mặt Quý Noãn đều chỉ là vài buổi xã giao bình thường ở Anh, không hề có hành động nào vượt quá giới hạn.
Tuy nhiên, mọi người đều không ngờ rằng sau ảnh chụp lại còn có vài đoạn video. Cô gái trong video cố tình áp sát người vào cơ thể và đùi của từng “đối tác”, thỉnh thoảng còn cọ xát cái mông mặc quần siêu ngắn bó sát vào đũng quần của đối phương. Đồng thời cô gái trong ống kính còn nghiêng đầu hỏi người quay phim đang ở đó: “Quay xong chưa? Nhất định phải có được hiệu quả tôi muốn, không thì mất công!”
Cả hội trường bỗng chốc xôn xao.
Mặc dù ít người biết đến cái tên Quý Mộng Nhiên, nhưng dù gì cô ta cũng là cô Hai nhà họ Quý, chắc chắn sẽ có một vài phóng viên và những phương tiện truyền thông từng phỏng vấn văn phòng của cô ta biết đến.
Trong hội trường bỗng có người lên tiếng: “Người này… là cô Hai nhà họ quý – Quý Mộng Nhiên mà? Chính là em gái của Quý Noãn! Dù trên mạng công khai Chủ tịch Quý không phải cha ruột của Quý Noãn, nhưng dù sao chị em hai người cũng cùng mẹ. Nói vậy, bóng lưng và góc nghiêng hơi giống nhau cũng rất phù hợp! Cô gái này rõ ràng là Quý Mộng Nhiên!”
“Lại là chị em ruột hãm hại nhau, đúng là lòng người khó lường…”
Video vẫn đang tiếp tục trình chiếu trên màn hình khổng lồ, đến đoạn Quý Mộng Nhiên ngoảnh mặt lại mỉm cười thì bỗng nhiên bị dừng lại. Cùng lúc đó, người của giới truyền thông trong hội trường liên tục chụp ảnh cô và anh đang hờ hững ngồi im trước màn hình trên sân khấu. Các phương tiện truyền thông vốn đã sắp nổ tung bỗng chốc càng có nhiều người truy cập, độ nóng đột ngột tăng cao trong vòng nửa tiếng, không có dấu hiệu hạ nhiệt.
“Đây đều là ảnh chụp, ngay cả ngày giờ và kích thước của tập tin ảnh cũng được hiển thị bên cạnh bức ảnh, nhìn là biết ảnh gốc! Những tấm ảnh được công khai vào mấy ngày trước rõ ràng đã qua chỉnh sửa, nếu không, dù Quý Mộng Nhiên có cố ý ăn mặc và trang điểm giống Quý Noãn cũng không thể giống đến vậy. Những tấm ảnh kia đều là giả, những tấm này mới là thật!”
Trong lúc cả hội trường đều biết rõ sự thật và mắng mỏ Quý Mộng Nhiên, Mặc Cảnh Thâm vẫn ngồi đó với ánh mắt trầm tĩnh. Còn Quý Noãn sau khi xem xong những tấm ảnh kia thì chỉ lặng lẽ nhếch khóe miệng.
Có phải những tấm ảnh và video này đã đủ để chứng mình, khi cô còn chưa tới tìm anh thì anh đã sớm tìm kiếm người quay phim và chụp ảnh rồi không? Quý Mộng Nhiên trốn kỹ như vậy, muốn tìm được quả thật không dễ. Nhưng chỉ trong hai ngày anh đã có thể tìm được những tấm ảnh này, đồng thời còn tức tốc tổ chức buổi họp báo cho cô. Với sức ảnh hưởng của Mặc Cảnh Thâm và độ hot hiện giờ của Quý Noãn, cộng với những tấm ảnh sự thật này, bọn họ không cần phải nói thêm lời nào nữa. Chỉ cần là kẻ không ngốc thì đều biết rõ đầu đuôi câu chuyện.
Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn bình thản đối mặt với truyền thông. Sau khi nghe thấy tiếng mắng của mọi người, sắc mặt của Quý Mộng Nhiên đã từ cứng đơ biến thành sợ hãi, cô ta từ từ lùi về sau, định rời khỏi nơi này.
Nhưng cô ta vừa quay người muốn chạy ra thì hai nhân viên bảo vệ chờ sẵn ngoài cửa từ sớm đã tiến lên đứng chắn trước cửa, nhìn cô ta với ánh mắt lạnh như băng, hoàn toàn không cho cô ta cơ hội rời đi.
“Các người…” Quý Mộng Nhiên phẫn nộ nhìn bọn họ chằm chằm: “Tránh ra!”
Toàn bộ cảnh tượng của buổi họp báo đều diễn ra như mong muốn của Mặc Cảnh Thâm, lúc này anh mới bình thản lên tiếng: “Không biết phần xem ảnh đầu tiên này có làm mọi người hài lòng không?”
Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt nhếch môi, ánh mắt vượt qua đám đông, nhìn về phía Quý Mộng Nhiên đang bị bảo vệ ngăn ở trước cửa phòng đa phương tiện: “Phần thứ hai này đương nhiên phải do người trong cuộc là cô Hai nhà họ Quý giải thích với mọi người về ý tưởng và mục đích cuối cùng của vở kịch tự biên tự diễn này rồi.”
Lúc Mặc Cảnh Thâm vừa dứt lời, các phóng viên trong hội trường đều quay đầu nhìn ra cửa. Vừa nhìn thấy cô gái ăn mặc khiêm tốn đang ẩn nấp, mọi người đã lập tức hiểu ra đây là chuyện gì, liền đứng dậy vác máy quay vọt tới.
Quý Mộng Nhiên hoàn toàn không ngờ rằng hôm nay mình chỉ định tới đây để xem Quý Noãn bị mất mặt, dù gì thì Quý Noãn cũng đã hết đường chối cãi, Mặc Cảnh Thâm có ra mặt thì cũng vậy thôi, nhưng kết quả lại bị anh tìm ra ảnh gốc, thậm chí còn sớm sắp đặt cái bẫy này đợi cô ta chủ động nhảy vào.
Những phóng viên lập tức ùa đến, vây quanh cô ta.
Quý Mộng Nhiên đã không còn đường lui.
“Các người làm gì vậy?” Quý Mộng Nhiên ghì chặt kính râm siêu lớn của mình, cúi đầu che mặt để tránh bị camera quay được. Nhưng vừa hay những tấm ảnh trên màn hình đều là mặt của cô ta, giờ cô ta có che hay không cũng không có gì khác biệt.
“Quý Mộng Nhiên, thế mà cô còn có thể chạy tới buổi họp báo, thật sự tưởng rằng có thể hủy hoại triệt để thanh danh của chị ruột mình sao? May mà hôm nay chúng tôi xem được nhiều ảnh gốc ở các góc độ, nếu không, e rằng toàn bộ giới truyền thông và cư dân mạng đều bị cô gạt. Chị em với nhau mà lại tàn nhẫn dùng thủ đoạn vô liêm sỉ như vậy để hãm hại đối phương. Nếu cô đã ở đây, vậy chi bằng hãy nói ra suy nghĩ của mình đi.”
Trong lúc các phóng viên bao vây Quý Mộng Nhiên, Mặc Cảnh Thâm lại lạnh nhạt nhìn những phóng viên đó, rồi nhìn Quý Mộng Nhiên: “Cô Hai Quý.”
Giọng anh trầm thấp, mang theo ý cười mỉa mai không thể diễn tả: “Buổi họp báo hôm nay có sức ảnh hưởng không nhỏ. Bây giờ có đông đảo phương tiện truyền thông uy tín ở đây, nó còn trực tiếp hơn cả khi cô tìm báo mạng để đăng hơn hai mươi tấm ảnh kia nữa kìa. Đến cũng đã đến rồi, phần thứ hai của buổi họp báo này, hay là cô lên sân khấu trả lời phỏng vấn đi?”
Nụ cười của anh như ngâm trong băng, ngấm vào xương cốt, khiến người ta rét lạnh từng cơn.
Quý Mộng Nhiên giữa chặt kính râm kính râm đeo trên mặt, ngón tay run rẩy, cố gắng nén cảm xúc, quay đầu nhìn lên sân khấu, nghiến răng kèn kẹt. Bỗng dưng cô ta tháo kính râm xuống, đối mặt với truyền thông và hai người trên sân khấu, cả giận nói: “Dù là tôi làm đấy thì sao? Quý Noãn vốn dĩ không phải con ruột của ba tôi, chị ta có tư cách gì mà thừa kế tài sản của Quý thị? Con gái ruột của nhà họ Quý như tôi đây mà phải bị đuổi ra ngoài vì sự tồn tại của cô ta ư? Đã vậy ba tôi còn nói rõ với tôi rằng, tôi sẽ không nhận được một cắc nào từ nhà họ Quý, dựa vào đâu chứ? Một đứa con rơi ngay cả ba ruột mình là ai cũng không biết như chị ta, chị ta dựa vào đâu chứ?”
Nhưng, đối mặt với sự căm phẫn lên án của Quý Mộng Nhiên, ống kính của các phóng viên vẫn chĩa vào cô ta. Mặc Cảnh Thâm nhìn sắc mặt sợ hãi nhưng cố gắng giữ bình tĩnh của cô ta từ khoảng cách hơn trăm mét, hững hờ lên tiếng: “Cô Hai Quý, nếu tôi là cô, tôi sẽ thẳng thắn thừa nhận với truyền thông về những hành động đã khiến ba ruột của cô thất vọng về cô trong nhiều năm qua. Ông ấy thà giao toàn bộ gia sản cho đứa con gái nuôi trị giá chục tỷ cũng không muốn giao cho đứa con ruột bại hoại như cô…”
Sắc mặt của Quý Mộng Nhiên càng lúc càng trắng bệch, đồng tử cũng không ngừng co lại. Người đàn ông lại cười lạnh: “Ít ra, dù cô có dùng cách thất đức này để hủy hoại thanh danh của Quý Noãn, thì người hiểu rõ hai chị em cô nhất vẫn là Chủ tịch Quý, vậy nên quyền thừa kế của Quý thị sẽ không đến tay cô.”
Quý Mộng Nhiên nhìn thấy những cái máy quay liên tục chĩa vào mình, bèn tức giận giơ tay đẩy ra. Phóng viên đứng gần cô ta nhất nghiêm mặt nói: “Cô Hai Quý, mấy cái máy quay này của chúng tôi không rẻ đâu, làm hỏng là cô chuẩn bị đền máy mới cho chúng tôi đấy.”
Phóng viên vừa nói vừa cố ý đưa micro đến miệng Quý Mộng Nhiên: “Đừng trừng mắt nhìn chúng tôi như thế, nếu cô đã vu oan cho chị mình thông qua phương tiện truyền thông, bây giờ bị truyền thông bao vây chẳng lẽ không phải là chuyện dĩ nhiên sao?”
Khả năng quấy rầy người khác của phóng viên vốn đã rất lợi hại, giờ phút này lại càng vì chân tướng rõ ràng mà muốn trả thù, vây chặt lấy Quý Mộng Nhiên.
Một giây sau, Quý Mộng Nhiên lại đẩy mạnh micro ra, cau có giật lấy micro định đập thẳng vào mấy cái máy quay kia: “Hỏng thì hỏng, tôi vẫn chưa đến mức ngay cả mấy cái máy quay cũng không đền nổi.”
Nhưng, thay vì nói cô ta muốn đập máy quay, chi bằng nói cô ta muốn tiêu hủy những chứng cứ trong ngày hôm nay.
Ngay lúc Quý Mộng Nhiên định bỏ đi, Quý Noãn ở phía trước lại bình tĩnh nói: “Nếu cần, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể phối hợp quay lại lần nữa.”
Nghe thấy câu này của Quý Noãn, động tác vung tay của Quý Mộng Nhiên liền khựng lại.
Những tấm ảnh gốc kia đều nằm trong tay Mặc Cảnh Thâm, dù hôm nay những cái máy quay trong hội trường này đều bị đập hết, bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại lần nữa.
“Nếu cô Hai Quý không hài lòng với buổi họp báo hôm nay, chi bằng cô quay đoạn tiếp theo đi, tôi cho cô cơ hội cuối cùng để chính thức giải thích cho rõ về những tấm ảnh đã qua chỉnh sửa đủ để đánh lừa dư luận và mục đích thật sự của cô.” Bất cứ ai cũng cảm nhận được sự rét lạnh xâm nhập vào xương cốt trong giọng điệu lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm.
Tình huống ở trước phòng đa phương tiện hiện giờ đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Bởi vì lời nói của Mặc Cảnh Thâm mà những người kia càng lúc càng tới gần Quý Mộng Nhiên, một mực yêu cầu cô ta nói rõ mục đích và suy nghĩ của mình khi làm như vậy.
Trên gương mặt Quý Mộng Nhiên là màu sắc trắng bệch, cùng sự hoảng loạn mà Quý Noãn chưa từng thấy.
Dường như đã hoảng loạn đến tột độ, lại bị những người này dồn đến đường cùng, cô ta muốn nổi giận mà không dám, gần như không kiềm chế nổi bờ vai run rẩy.
Cô ta cố sức nắm chặt lấy tay mình, suýt không giữ được sự tỉnh táo: “Một người đáng lẽ không nên mang họ Quý sắp cướp đi gia sản của Quý thị chúng tôi, tôi không cam lòng nên cố gắng làm gì đó để đấu tranh cho lợi ích của riêng mình mà thôi. Chuyện đã đến nước này, tôi không còn gì để nói.”
Lúc này Quý Mộng Nhiên chẳng màng đến điều gì, chỉ cúi đầu muốn xông ra khỏi đám đông. Kết quả, khó khăn lắm cô ta mới đẩy được mấy người tránh ra, đang định chạy ra thì lại bỗng thấy Quý Hoằng Văn đang đứng ở ngoài cửa đằng sau đám đông. Quý Mộng Nhiên khựng lại.
Đối mặt với ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép và cực kỳ tức giận của Quý Hoằng Văn, Quý Mộng Nhiên cất giọng the thé: “Ngay cả ba mà bọn họ cũng mời tới rồi sao?”
“Mộng Nhiên, công khai oán trách mình không được chia đồng nào từ Quý thị, mày đúng là con gái tốt của tao mà.” Quý Hoằng Văn trầm mặt, tức giận nói: “Mày không biết lý do tại sao tao không có ý định giao Quý thị cho mày sao? Quý Noãn có danh nghĩa Tập đoàn MN của nó, dù sau này tao giao hết nhà họ Quý cho nó, thì tất cả cũng vẫn mang họ Quý, nó sẽ bảo vệ cẩn thận mọi thứ vốn thuộc về nhà họ Quý, còn mày thì sao? Một khi giao Quý thị cho mày, e rằng Tập đoàn Thịnh thị sẽ chiếm đoạt nó trong vòng một đêm!”
Mắt Quý Mộng Nhiên đỏ ngầu, sau khi bị vạch trần trước mặt truyền thông vốn đã mất mặt lắm rồi, không ngờ Mặc Cảnh Thâm lại có thể mời Quý Hoằng Văn đến nhanh như vậy!
Đây là muốn giúp Quý Noãn trở mình, đồng thời đạp cô ta xuống địa ngục sao?
“Đây là Chủ tịch Quý à?”
“Quả nhiên, đúng là Chủ tịch Quý rồi…”
“Chủ tịch Quý, ông cũng đã đến buổi họp báo rồi, chi bằng nói một câu đi, giữa hai đứa con gái của ông rốt cuộc có chuyện gì thế?”
Quý Mộng Nhiên nhìn thấy phóng viên truyền thông đã đến trước mặt Quý Hoằng Văn, nhưng trong lòng cô ta hiểu rõ Quý Hoằng Văn sẽ không bênh vực mình. Trước giờ ông đều chỉ hướng về Quý Noãn, hướng về người không phải con gái ruột của ông!
Sắc mặt Quý Mộng Nhiên cứng đờ, cô ta mở to mắt nhìn về phía Quý Hoằng Văn, sau đó ánh sáng trong mắt vỡ ra từng chút một. Dù sắc mặt không hề thay đổi, nhưng cũng có thể thấy rõ tâm trạng cô ta đang suy sụp.
Bởi vì Quý Hoằng Văn tới, nên Quý Noãn lập tức đứng dậy đi ra cửa. Suy cho cùng, Quý Mộng Nhiên bị phóng viên vây quanh thì thôi đi, nhưng tốt xấu gì Quý Hoằng Văn cũng là Chủ tịch của Tập đoàn Quý thị, người bình thường ở độ tuổi của ông rất ít khi trả lời truyền thông, vẫn nên để ông thoát thân sớm chút mới tốt.
Quý Noãn đi vào đám đông, bước đến bên cạnh Quý Hoằng Văn, đồng thời giơ tay lên: “Các vị, ngại quá, buổi họp báo hôm nay chủ yếu là phân tích và giải thích những bức ảnh phỉ báng. Đối với các chủ đề không liên quan, hầu hết nó đều là vấn đề gia đình, vẫn xin các vị chú ý chừng mực.”
Thấy Quý Noãn giơ tay chắn trước người Quý Hoằng Văn, Quý Mộng Nhiên lạnh lùng trừng cặp mắt đỏ ngầu nhìn cô. Quý Hoằng Văn cũng vô thức giơ tay lên che chở Quý Noãn vì không muốn cô bị đám đông bao vây. Nhìn màn “cha con” tình thâm này, Quý Mộng Nhiên chợt cười khẩy, bỗng nhân lúc không ai chú ý, bèn giật lấy một cái máy quay đang chống trên vai của một phóng viên đang đứng sau lưng cô ta, đập mạnh về phía Quý Noãn.
“Á! Coi chừng...”
Không ai ngờ Quý Mộng Nhiên lại đột nhiên hành động cực đoan như thế, cái máy quay này không nhỏ, hơn nữa còn rất nặng, bên cạnh lập tức phát ra vài tiếng kêu sợ hãi.
Ngay lúc Quý Noãn bỗng nhiên quay người lại, trông thấy máy quay đập về phía mình, còn chưa kịp tránh thì chẳng biết Mặc Cảnh Thâm đã đi tới từ lúc nào, tức tốc kéo cô vào lòng, đồng thời quay lưng đỡ cú đập nguy hiểm này thay cho Quý Noãn. May mà Mặc Cảnh Thâm kéo cô ra một khoảng cách nhất định, dù chịu thay cho cô một cú, nhưng lực đập đã lệch rất nhiều, chỉ sượt qua bả vai anh, sau đó nặng nề rơi xuống đất.
“Trời ạ, nguy hiểm quá, không sao chứ…”
“Mặc tổng, anh không sao chứ?”
Khuôn mặt của các phóng viên và người của các phương tiện truyền thông đều đầy vẻ sợ hãi.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire