Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Sau khi rời khỏi nhà hàng, Quý Noãn lái xe rời đi, nhưng cô không về công ty. Lúc đi ngang qua bờ biển trên đường Tân Hải, cô dừng xe ở ven đường không người, xuống xe.
Nhìn ra mặt biển mênh mông vô bờ, cô cởi giày, để chân trần đi lang thang trên bờ cát nhuyễn mịn, nhìn dấu chân mình để lại dọc đường, cứ đi tới đi lui như thế thật lâu. Lúc quay đầu lại, cô phát hiện dấu chân của mình đã bị sóng biển dâng lên cuốn đi, không để lại dấu vết.
Cô cứ lang thang trên bãi cát một mình thật lâu, cho đến khi trời chập tối thì mới ngồi xuống, lấy di động ra nhìn.
Ấy thế mà Mặc Cảnh Thâm vẫn chưa hồi âm.
Cô đã tìm được đáp án về thân thế của mình, tất cả đều là yêu hận tình thù của thế hệ trước mà cô không đoán ra được. Cho dù là oán hay là hận, cô đều không có tư cách oán hận thay cho mẹ cô, việc duy nhất cô có thể làm chính là lựa chọn giữa chấp nhận và không chấp nhận.
Sở dĩ hôm nay cô đến gặp ông Tiêu là vì cô không hận. Có chăng cũng chỉ là bây giờ cô không chấp nhận được nhà họ Tiêu mà thôi.
Nhưng trong lòng cô luôn có một cảm giác khó tả không giải tỏa được, cũng không biết phải giải quyết thế nào. Sau khi lái xe đến đây, cô chỉ muốn ngồi yên tĩnh một mình trong chốc lát. Nhưng cô chợt phát hiện chiếc xe thường xuyên lặng lẽ đi theo cô đang đỗ không gần không xa trên con đường nằm gần đường Tân Hải. Mặc dù hành động lặng thầm, nơi đỗ xe cũng rất bí mật, nhưng Quý Noãn đã sớm phát hiện ra.
Cô đi đâu là chiếc xe kia liền đi theo đó, cô dừng thì chiếc xe kia cũng dừng, luôn giữ khoảng cách không gần không xa.
Sau khi quan sát vài ngày, Quý Noãn xác định người ngồi trong chiếc xe đó không hề có ý muốn làm gì mình. Có lẽ đây chính là vệ sĩ mà Mặc Cảnh Thâm đã từng nói lúc trước, không làm ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống của cô, nhưng nhất định sẽ đến vào lúc cô cần, giống như Mặc Cảnh Thâm vậy.
Bây giờ anh chính là như thế, không can thiệp vào những việc liên quan đến cô, không bẻ gãy đôi cánh khó khăn lắm mới mọc ra được của cô, không làm ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống của cô. Nhưng khi cô cần, kiểu gì anh cũng sẽ chạy tới.
Chỉ là sau khi về Mỹ, đã mấy ngày liền anh không tìm cô rồi, thậm chí ngay cả tin nhắn cũng không hồi âm. Hiện Quý Noãn đang ngồi trên bờ cát thẫn thờ nhìn chăm chăm vào điện thoại, không biết là vì mấy lời ông Tiêu nói hôm nay, hay là vì người kia vẫn chưa trả lời.
Không phải anh đã nói sau khi về Mỹ sẽ còn về Hải Thành sao?
Không phải anh đã hỏi cô có muốn về Ngự Viên với anh không hay sao?
Kết quả thì sao, sau khi về Mỹ, ngay cả một tin nhắn cũng không trả lời, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi.
Trước khi đi, người đàn ông này còn đến công ty cô, làm này làm nọ trong văn phòng cô. Trước khi lên giường còn dỗ dành cô ăn, dỗ cô về Ngự Viên, về Hải Thành. Song, vừa kéo quần lên xoay người đi đã lập tức không để ý tới người khác.
Quý Noãn kìm nén cơn kích động lại muốn chặn nick anh, tự nói với mình, dù có chặn thì cũng không cách nào nguôi giận. Hơn nữa, hành vi ấu trĩ này làm một lần là đủ rồi, không cần thiết phải làm lần nữa.
Nhưng cô vẫn ấn ngón tay mấy lần lên màn hình điện thoại, cuối cùng dứt khoát bấm tắt màn hình, đứng dậy, đi chân trần, xách đôi giày để ở bên bãi cát đi về đường cái trên đường Tân Hải. Đoạn đường này vẫn rất ít xe như trước đây, cô đã ngồi đây gần hai tiếng đồng hồ rồi, trong lúc đó chỉ nghe thấy ba bốn chiếc xe chạy ngang qua.
Phủi sạch cát dưới chân, sau khi mang giày vào, Quý Noãn không về lại xe, mà đảo mắt nhìn về phía chiếc ô tô màu đen đang đỗ không gần không xa ở đằng kia, rồi đi giày bước về phía đó.
Người trong xe thấy cô nhìn về hướng này, mục tiêu lại rõ ràng thì quyết định không tránh né. Cửa sổ xe bị cô gõ hai lần mới từ từ hạ xuống, quả nhiên bên trong lộ ra khuôn mặt của hai người đàn ông xa lạ.
“Cô Quý, cô có dặn dò gì không?” Người trong xe cung kính và khách sáo hỏi.
Quý Noãn mím môi: “Ai phái các anh đi theo tôi?”
“Mặc tổng ạ.”
Quả nhiên không ngoài dự đoán.
“Anh ấy phái các anh bảo vệ tôi ở trong nước à?”
“Vâng, từ khi cô Quý từ Luân Đôn về Hải Thành, chúng tôi vẫn luôn bảo vệ cô. Tổng Giám đốc Mặc dặn là không được xuất hiện, không được làm ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày của cô, vì thế, bình thường chúng tôi đều đi theo rất cẩn thận.”
Quý Noãn khoanh tay nhìn bọn họ, không nói gì.
Hai người kia lại nói tiếp: “Chỉ là có nhiều nơi, nếu không được cô Quý cho phép, chúng tôi cũng không tiện đi vào, ví dụ như bữa tiệc tối từ thiện tổ chức trong thành phố lần trước. Vì nó được các nhà lãnh đạo trong thành phố tổ chức, quá nhiều bảo vệ và cảnh vệ trong hội trường, chúng tôi không có thư mời, cũng không đi cùng cô, vì vậy không được phép bước vào.”
Quý Noãn trầm ngâm một lát: “Anh ấy còn dặn dò gì nữa không?”
“Mặc tổng chỉ bảo chúng tôi đi theo cô từ xa, đảm bảo an toàn cho cô, còn lại không nói nhiều về mấy chuyện khác.” “Trước khi về Mỹ anh ấy cũng không dặn dò các anh chuyện gì khác sao?”
“Không.” Hai vệ sĩ nhìn nhau một lúc, sau đó mới trả lời. Quý Noãn nhạy cảm phát giác được lúc bọn họ trả lời câu hỏi này đã do dự lâu hơn trước đó hai giây.
Quý Noãn nhìn hai người bọn họ một lúc, không hỏi nhiều nữa, quay người bỏ đi.
Sau khi về lại xe mình, cô ném túi xách và điện thoại qua ghế phụ, sau đó nhìn ra đèn đường sáng lên lúc bảy giờ tối bên ven đường, lái xe về nhà.
***
Tục ngữ nói, càng không muốn nghĩ đến cái gì thì cái đó càng tới nhanh.
Ngày thứ năm sau khi Mặc Cảnh Thâm về Mỹ, một khách quen cũ đã hợp tác với công ty của Quý Noãn hơn hai năm muốn đến Los Angeles bàn bạc chuyện hợp tác dự án với bên thứ ba. Dự án hợp tác với bên thứ ba này cần người của Tập đoàn MN đi cùng. Tính cách của vị khách này rất kén chọn, ngày thường, người này thậm chí còn không chịu gặp cả Phó Tổng Giám đốc và những bộ phận quan hệ công chúng khác trong công ty. Mọi hợp đồng và dự án đều chỉ bàn bạc với một mình Quý Noãn, không thông qua người khác.
Thế nên, lần này đi Los Angeles, người này cũng mời Quý Noãn đi cùng.
Một đêm trước ngày xuất phát, lúc về Nguyệt Hồ Loan chuẩn bị hành lý, Quý Noãn lại cầm điện thoại lên nhìn ảnh đại diện của Mặc Cảnh Thâm.
Cô nhìn rất lâu, cuối cùng cũng để điện thoại di động xuống, bắt đầu tập trung sắp xếp vali của mình, chuẩn bị lên đường đến Los Angeles.
***
Trước khi đi, Quý Noãn lấy viên kim cương xanh được cất sâu trong hộc tủ ra, không hề xem nó như đồ bỏ ném lung tung trong nhà như Mặc Cảnh Thâm nói. Mà thay vào đó, cô đã liên lạc với một trung tâm chế tác đồ trang sức rất uy tín và nổi tiếng trong thành phố, mang viên kim cương xanh tới bảo bọn họ làm riêng cho cô một sợi dây chuyền kim cương xanh đơn giản mà độc đáo.
Thời gian chế tác cần khoảng hai tuần, chờ sau khi cô từ Mỹ trở về, không lâu sau là có thể đến lấy.
Trên đường đến trung tâm chế tác trang sức, Quý Noãn cứ vuốt ve chiếc hộp nhung trong tay, nhớ lại rất nhiều chuyện của ba năm trước, ba năm sau, kiếp trước và bây giờ.
Chương 671: Mặc cảnh thâm chống tay phải lên cửa xe, tay kia…
“Ông Mặc… Đây là thẻ sim số điện thoại ở Trung Quốc của ông, muốn cấp lại số điện thoại ở Trung Quốc tại Mỹ quả thật phải mất mấy ngày ạ.” Một người phụ nữ trung niên tóc vàng mắt xanh nói bằng vốn tiếng Trung không mấy lưu loát, bà ta đi vào phòng nghỉ, đặt một tấm thẻ màu lam nhạt lên bàn.
Mấy ngày trước, Mặc Cảnh Thâm vừa về Los Angeles, mới lái xe ra khỏi sân bay chưa tới một cây số đã bị em trai và đồng bọn của A Cát Bố phục kích. Lúc đó, người của căn cứ XI đã sớm đề phòng, mặc dù không xảy ra vấn đề gì, cũng không có ai thương vong, nhưng lúc ấy, chiếc xe mà Mặc Cảnh Thâm ngồi trước đó bỗng nhiên tự phát nổ, dẫn đến điện thoại và thẻ sim cài bên trong bị hủy.
Trước đây, Quý Noãn dùng số điện thoại trong nước của anh để giúp anh đăng ký tài khoản WeChat, trong vòng mấy ngày thì không thể nào nhanh chóng cấp lại thẻ sim điện thoại ở Mỹ được. Vả lại, Mặc Cảnh Thâm vừa mới rời khỏi căn cứ XI, lúc lấy được thẻ sim thì đã là chiều của ngày thứ sáu sau khi anh về Mỹ.
Người phụ nữ trung niên tóc vàng mắt xanh đứng bên cạnh thấy khuôn mặt Mặc Cảnh Thâm vẫn thâm trầm như cũ, tay cứ mân mê tấm thẻ sim, nhưng chưa lên tiếng. Biết bây giờ anh có việc cần, bà ấy nhanh nhẹn tiến đến mở chiếc di động dự bị để trên bàn, giúp anh cắm thẻ sim vào, sau đó cung kính để lại vào tay anh.
Mặc Cảnh Thâm tiện tay mở chiếc điện thoại vừa được cắm thẻ sim vào. Anh vẫn chưa kịp đăng nhập vào WeChat thì chiếc di động thường dùng ở Mỹ bất chợt đổ chuông.
“Mặc tổng, cô Quý và một đối tác đang đến Mỹ bàn chuyện hợp tác dự án với bên thứ ba, địa điểm là ở Los Angeles. Chúng tôi tiếp tục ở lại Hải Thành hay là đi theo đến Los Angeles ạ?”
Mắt Mặc Cảnh Thâm tối sầm lại, nhìn chiếc điện thoại khác, lạnh nhạt nói: “Cô ấy đã lên máy bay rồi à?” “Vâng, vừa mới lên máy bay. Chúng tôi đã kiểm tra, chuyến bay lần này rất an toàn, không có bất kỳ vấn đề gì. Có điều dù sao Hải Thành cũng ở trong nước, mức độ an toàn cao hơn nước ngoài rất nhiều. Lần này cô ấy đến Los Angeles hoàn toàn là để hợp tác dự án. Nhưng một khi cô ấy đặt chân vào đất Mỹ, chúng tôi sợ những kẻ ẩn nấp trong bóng tối sẽ chuyển mục tiêu sang cô ấy...”
“Gửi cho tôi số hiệu và thời gian hạ cánh của chuyến bay mà cô ấy đã đi.”
“Vâng.”
Mấy phút sau, Mặc Cảnh Thâm tắt máy, đồng thời dùng một chiếc điện thoại khác đăng nhập vào WeChat bằng số điện thoại trong nước. Trong chốc lát anh đã nhìn thấy hai tin nhắn cô gửi đến.
Nhưng thời gian hiển thị đã là mấy ngày trước.
***
Quý Noãn ngủ một giấc trên máy bay, lúc thức dậy thì chỉ còn hai tiếng nữa là hạ cánh xuống Los Angeles. Cô đứng dậy, vào toilet chuyên dụng của khoang hạng nhất rửa mặt, sau đó trở lại chỗ ngồi nói chuyện phiếm với vị đối tác đi cùng, hai tiếng sau trôi qua rất nhanh.
Máy bay bay cả đêm, đến tám giờ mười phút sáng rốt cuộc cũng hạ cánh.
Khách hàng của vị đối tác đã sắp xếp người đến sân bay đón, nhưng bọn họ vừa mới bước ra khỏi đại sảnh sân bay, cười cười nói nói với nhau thì Quý Noãn trông thấy một chiếc SUV màu đen và Mặc Cảnh Thâm đang đứng bên cạnh.
Bất chợt nhìn thấy người đàn ông mặc áo phông đen và quần dài kia, lại thấy anh đút một tay vào túi quần đứng cạnh cửa xe như có lẽ đã đợi một lúc, hồi lâu sau cô mới phản ứng được, liếc qua đồng hồ, sau đó nhìn ra chiếc xe khác đang đỗ ở ngoài đại sảnh sân bay, rồi lại nhìn người đàn ông đẹp trai hiếm thấy đang đứng cạnh chiếc SUV màu đen kia lần nữa.
“Bạn cô tới sân bay đón hả?” Vị đối tác đi cùng Quý Noãn hiểu được ánh mắt của cô, đứng bên cạnh cười hỏi.
Quý Noãn lấy lại tinh thần, nhìn sang đối tác, gật đầu.
Vốn dĩ họ chỉ sang Los Angeles để bàn chuyện hợp tác với công ty thứ ba, cũng không nhất thiết phải đi cùng nhau. Thấy Quý Noãn có người tới đón, vị đối tác khách sáo lên tiếng chào hỏi Mặc Cảnh Thâm, không hiểu sao cứ thấy anh trông quen quen. Nhưng bây giờ Mặc Cảnh Thâm không mặc đồ vest, hơn nữa vị đối tác này là người ngoại quốc, nhất thời cũng không dám quá chắc chắn thân phận của anh, sau khi gật đầu chào thì lên xe của người mình rời đi.
Quý Noãn vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm. Mãi đến khi anh mỉm cười thì cô mới lấy lại tinh thần, kéo theo vali nhỏ của mình đi tới. “Hiếm khi Mặc tổng có thể bớt chút thời gian bận rộn để đến sân bay đón em. Chẳng phải anh không có cả thời gian gọi điện và trả lời tin nhắn sao? Sao bây giờ anh lại có thời gian đích thân đến sân bay đón em vậy?” Quý Noãn không hỏi quá nhiều, cảm thấy dù anh mặc áo phông thế này cũng đẹp trai chết người. Dù sao rất hiếm khi anh mặc trang phục tùy ý như thế này trong công ty, điều này chứng tỏ, anh không phải từ công ty tới.
“Đích thân đến đón mà em còn không vui sao? Được lợi mà còn khoe mẽ à?” Anh hờ hững nhếch môi.
Quý Noãn cười ha ha: “Vấn đề là… sao anh biết hôm nay em đến Los Angeles?”
Không đợi anh trả lời, cô đã nhíu nhẹ đôi mày thanh tú: “À đúng rồi, suýt nữa em quên mất, mấy vệ sĩ mà anh sắp xếp bên cạnh em cũng tương đương như tai mắt vậy, em có động tĩnh gì anh cũng biết mà.”
Anh không phản bác, chỉ nhận lấy chiếc vali nhỏ của cô: “Lên xe đi.”
Quý Noãn lại nhìn anh, ngẫm nghĩ rồi tự giải thích: “Em đến đây để gặp khách hàng, chắc là vệ sĩ đã nói cho anh biết rồi. Em chỉ đến để bàn hợp đồng với bên thứ ba, không tới hai ba ngày thì sẽ về.”
“Ừ.” Anh cụp mắt bỏ vali của cô lên xe, tiện tay mở cửa xe, trầm giọng nói lần nữa: “Em lên xe trước đi.”
Quý Noãn chần chừ mấy lần, lúc đi đến cạnh cửa xe vẫn kiên trì nói: “Cho nên, anh đừng hiểu lầm mục đích em đến Los Angeles. Em đến không phải để tìm anh.”
Vừa dứt lời, cô dường như nghe thấy tiếng cười khẽ của người đàn ông đang mở cửa xe cho cô sau lưng. Cô khựng lại, ngoảnh đầu thì thấy Mặc Cảnh Thâm chống tay phải lên cửa xe, tay kia ôm vòng lấy eo cô, thân hình cao lớn vây cô giữa mình và cửa xe. Quý Noãn thấy nụ cười của anh dường như nhìn thấu tất cả, định lên tiếng thì lập tức bị ép lùi về sau hai bước, lảo đảo ngồi xuống ghế bên cạnh tài xế.
Chương 672: Ngồi trên đùi anh thì đừng xoay lung tung, em cọ thế này dễ xảy ra chuyện lắm đấy
Quý Noãn: “…”
Cô quay mặt đi chỗ khác: “Mặc dù đúng là làm việc thật đấy, nhưng dù sao Mặc tổng cũng bận đến nỗi ngay cả tin nhắn cũng không trả lời, em chỉ tiện thể ghé thăm để xem rốt cuộc anh bận đến mức nào mà thôi.”
Mặc Cảnh Thâm cười khẽ, dịu dàng xoa đầu cô: “Mấy ngày trước, cái điện thoại mà anh thường dùng ở trong nước vô tình bị mất, không thể cấp lại thẻ sim. Mà những số điện thoại khác lại không thể đăng nhập, cho nên anh không nhận được tin nhắn. Nay anh mới được cấp lại số.”
Quý Noãn nhìn anh: “Anh mà cũng có ngày bị mất đồ sao? Là bị người ta đánh cắp điện thoại hay là vô tình đánh rơi ở đâu?”
Quý Noãn tưởng anh nói Los Angeles không an toàn là vì mấy ngày trước cô có xem trên bản tin quốc tế, nói rằng gần đây Los Angeles có vài băng đảng xã hội đen và rất nhiều người da đen tụ tập gây náo loạn, thường xuyên giằng co với khách du lịch và cảnh sát. Chuyện này đã được đăng lên trên bản tin quốc tế vài ngày trước. Thỉnh thoảng những chuyện như thế này cũng sẽ xảy ra ở những thành phố khác tại Mỹ, cô đã không còn cảm thấy ngạc nhiên từ lâu.
Anh muốn sắp xếp người của căn cứ XI ở bên cạnh cô, cô không từ chối, mà chỉ gật đầu nói: “Đừng làm phiền bọn họ quá là được. Em nghe nói đã lâu rồi Phong Lăng không ở Los Angeles, nếu không em và cô ấy đã có thể gặp nhau.”
“Trả chỗ ở khách sạn đó đi.” Anh nói xong, liền đóng cửa xe cho cô.
Quý Noãn nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn anh khi anh ngồi vào vị trí tài xế: “Khách sạn đó rất gần nơi em đến đàm phán với đối tác.” “Vậy cũng bỏ đi, đến chỗ anh ở.”
Quý Noãn không diễn tả được đây là cảm giác gì, nhưng cô cảm nhận được hôm nay thái độ của anh vô cùng kiên quyết, ví dụ như tự nhiên tới sân bay đón cô, sắp xếp người đi cùng với cô, bảo cô đến chỗ anh ở.
Los Angeles rất rộng lớn, nếu không ở khách sạn, cô phải đi xa hơn để thương lượng dự án. Nhưng anh đã nói là sẽ sắp xếp người ở bên cô, suy cho cùng cũng không thể hành người khác đến khách sạn tìm cô. Cô ngẫm nghĩ một lát, rồi dứt khoát không nói thêm gì nữa.
“Anh sẽ sắp xếp đâu vào đó, cứ yên tâm đi với anh là được.”
“Đi đâu với anh? Công ty anh? Nhà họ Mặc ở Los Angeles? Hay là căn hộ của anh ở Los Angeles?”
“Cũng là khách sạn.”
Quý Noãn lập tức nhìn sang sườn mặt đẹp đẽ của anh lúc lái xe: “Khách sạn? Anh về Mỹ đã mấy ngày rồi, tại sao vẫn ở khách sạn?”
Anh không giải thích, chỉ bình thản nói: “Tạm thời có một số sắp xếp khác, vị trí của khách sạn không quá xa trung tâm thành phố nhưng cũng không được tính là gần. Tuy nhiên, anh có thể đảm bảo sẽ đưa em đến gặp đối tác đúng giờ, yên tâm đi nhé?”
Theo lý thuyết, Mặc Cảnh Thâm buộc phải trở về Mỹ chắc là vì công ty. Trong công ty của anh có chỗ ở, gần công ty chắc cũng có chỗ ở, huống chi nhà họ Mặc ở Los Angeles cũng không xa cao ốc trụ sở của Tập đoàn Shine, thế mà anh lại ở khách sạn.
Nhưng Quý Noãn cũng không hỏi nhiều, chỉ hơi nghi ngờ rồi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nói: “Nếu là khách sạn, vậy thì đặt thêm một phòng cho em đi.”
Mặc Cảnh Thâm không trả lời, mãi đến khi xe vào đường cao tốc, vì ở đầu đường phía trước xảy ra tai nạn xe mà tạm thời tắc đường. Sau khi giảm tốc độ, anh dừng lại ở phía sau một chiếc xe, tiếp đó liền ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng, thuận thế để cô ngồi trên đùi mình.
Đây là đường cao tốc sân bay, dù tắc đường cũng vẫn có thể lái về phía trước bất cứ lúc nào.
Quý Noãn giãy giụa, kết quả bị anh giữ chặt lấy eo.
Đôi môi mỏng của anh áp lên gò má mềm mại và trắng trẻo của cô, cất giọng khàn khàn: “Hiếm khi đến Los Angeles mấy ngày, ngoan ngoãn ở bên anh đi, đừng hòng tránh quá xa, cũng đừng hòng đến ở mấy phòng khác. Trong phòng anh có đủ không gian làm việc và không gian ngủ. Vì anh không trả lời tin nhắn mà không vui thế này, chứng tỏ trong lòng em vẫn rất quan tâm. Đến cũng đến rồi, em không cần phải giữ khoảng cách đâu.”
“Không nói đến chuyện giữ khoảng cách, nhưng cũng đâu nhất thiết phải ở chung với nhau.” Quý Noãn cố gắng tránh né anh: “Dù sao em cũng không muốn ở chung phòng với anh. Hơn nữa anh về Mỹ có việc, em cũng có việc, dù phòng anh có to cỡ nào đi nữa thì cũng vẫn nghe được tiếng của nhau. Lỡ như anh đang làm việc qua video, tự nhiên em xuất hiện trong hình, có vẻ như sẽ ảnh hưởng không tốt lắm.”
“Có gì mà không tốt? Em tưởng chỉ có mấy người biết chuyện em là bà Mặc thôi sao?”
“…”
Dù gì Mặc Cảnh Thâm cũng là người nắm quyền của Tập đoàn Shine, có lẽ truyền thông bên Mỹ cũng sẽ phát sóng công khai tin tức của anh ở Trung Quốc. Vì vậy, ở bên Mỹ cũng có rất nhiều người, đặc biệt là tất cả nhân viên trong công ty anh, đều biết chuyện anh chưa ly hôn với cô.
“Mặc Cảnh Thâm, em phát hiện anh là người thuộc phái lạnh lùng cool ngầu luôn luôn tỉnh táo khôn khéo.”
“… Tỉnh táo thì anh thừa nhận, nhưng phái lạnh lùng cool ngầu là sao?”
“Càng tỉnh táo thì anh càng lạnh lùng cực ngầu, không phải sao?”
Mặc Cảnh Thâm: “…”
“Anh lạnh lùng với em bao giờ? Lần duy nhất lạnh lùng với em là ba năm trước, lúc đó không phải là vì tốt cho em sao?” Trán anh cụng trán cô, hơi thở nam tính quanh quẩn trong mũi, mùi hương mát lạnh tràn ngập khứu giác cô: “Em tự nghĩ đi, anh có lỗi với em chỗ nào, hử?”
“Dù là chuyện gì thì anh cũng nên nói với em một tiếng, chứ không phải tự làm một mình, gánh chịu một mình. Em không phải trẻ con, không nên chuyện gì cũng biết sau cùng.” Trước khi đến Los Angeles, Quý Noãn đã suy nghĩ, rất nhiều chuyện phải nên nói rõ ràng.
“Vì anh thường gánh chịu cho em trong tình huống mà em không hề hay biết, nên bị kết tội lớn là lạnh lùng hà khắc sao?”
Quý Noãn định đẩy tay anh ra: “Không phải kết tội, chỉ là tự nhiên nghĩ đến nên nói ra thôi. Ở đây có thể tiếp tục lái xe bất cứ lúc nào, anh thả em ra trước đi.”
“Ngồi trên đùi anh thì ngồi đàng hoàng, đừng có xoay lung tung, em cọ thế này dễ xảy ra chuyện lắm đấy.”
Quý Noãn: “…”
Trong lúc đường cao tốc kẹt xe thế này mà còn có thể lưu manh như vậy! Bây giờ nếu cô đến chỗ anh ở, cơ bản là dê vào miệng cọp.
Lúc này, mấy chiếc xe bị chặn phía trước đã vang lên tiếng khởi động máy, xem ra đã hết tắc đường, chuẩn bị tiếp tục di chuyển.
Quý Noãn lại đẩy anh ra: “Anh buông ra đi.”
Chương 673: Mặc cảnh thâm, anh thế này có tính là phạm quy không?
“Vậy anh thả em ra trước đi.”
Dù sao ở đây cũng là đường cao tốc, anh cũng không ép cô phải quay mặt lại nữa, chỉ hôn lên má cô, rồi buông cô ra, để cô ngồi lại chỗ kế bên ghế lái.
Hai người trở về khách sạn mà Mặc Cảnh Thâm nói tới, quả nhiên là anh không có ý định đặt thêm một phòng cho cô.
Phòng của anh là phòng thương vụ rộng hơn hai trăm mét vuông, không gian gần bằng ba phòng ngủ của một khách sạn bình thường gộp lại. Trong phòng gồm có một phòng sách và hai phòng ngủ riêng biệt rất lớn, còn có phòng khách, quả thật là đủ cho hai người ở. Dù anh đang làm việc, Quý Noãn gọi điện thoại trong phòng ngủ kế bên cũng không quấy rầy đến anh.
Mặc Cảnh Thâm gọi nhân viên khách sạn đưa nước trái cây lên, sau đó lấy nước trái cây để lên bàn trà cho cô, nói một cách thản nhiên: “Gần đây quả thật có việc cần Nam Hành tham gia, nhưng chỉ là chút việc thôi, giải quyết xong sẽ về công ty. Em không cần phải để ý, cứ yên tâm làm việc của em đi, không được ra ngoài một mình bất cứ lúc nào là được rồi.”
Quý Noãn cầm ly thủy tinh lên, nhìn thứ nước trái cây lạ lẫm màu xanh nhạt có pha thêm sữa tươi: “Với năng lực của Tổng Giám đốc Mặc, sau khi về Mỹ nhiều ngày như vậy mà vẫn chưa giải quyết xong chuyện, vậy chắc chắn không phải chuyện nhỏ. Anh bảo em ở đây là sợ em gặp phải nguy hiểm gì sao?”
Bây giờ lại ở gần căn cứ XI như vậy.
Nếu vậy…
Ký ức của ba năm trước dần dần tái hiện trong đầu cô. Có một giây nào đó Quý Noãn bỗng thấy vui vì mình đã sang Mỹ, ít nhất có thể trông thấy anh bình yên đứng trước mặt cô, chứ không phải như lần trước, cứ ở nhà chờ anh về, kết quả anh lại ở Campuchia, suýt nữa thì cả đời này đã không được gặp lại.
Nhớ tới chuyện này, Quý Noãn nhíu mày: “Dù sao Tập đoàn Shine cũng là của anh, anh mới là người nắm quyền, ai có thể hạn chế được việc anh đi đâu làm gì chứ? Nếu cấp dưới của anh có bất cứ việc gì cần anh xử lý gấp, bọn họ đều có thể bay đến Hải Thành. Nhưng lần này anh lại trở về Los Angeles bất chợt, có phải lý do hoàn toàn không phải vì công ty bên Mỹ, mà là có chuyện gì khác không?”
“Đừng nói lảng sang chuyện khác!”
Anh cười: “Đúng là có một số chuyện cần phải giải quyết, nhưng không nghiêm trọng như em nghĩ đâu. Em chỉ cần mau chóng giải quyết xong công việc ở bên này, mấy ngày nữa bình an trở về Hải Thành là được, không cần quan tâm đến những chuyện khác.”
Quý Noãn trừng anh: “Lúc nãy sau khi xuống máy bay em đã nói gì? Mặc Cảnh Thâm, dù có bất cứ chuyện gì, em cũng mong rằng anh có thể nói cho em biết, chứ không phải đơn phương gánh chịu một mình. Cảm giác không hay biết gì chẳng sung sướиɠ tí nào đâu. Nếu mà có lần nữa thì em sẽ không tha thứ cho anh.”
Mặc Cảnh Thâm thủng thẳng để vali của cô qua một bên: “Ở trên máy bay không ăn gì mà chỉ ngủ, giờ em muốn ăn gì không, anh bảo khách sạn làm cho em.”
“Em đang nói chuyện đàng hoàng với anh đấy, sao anh cứ làm như không có chuyện gì vậy? Anh thế này có tính là phạm quy không? Hễ em mà hòa nhã với anh lần nữa là em sẽ không mang họ…”
Mặc Cảnh Thâm liếc cô: “Quy tắc chiến tranh lạnh giữa chúng ta là gì?”
Quý Noãn: “…”
Cô không muốn chiến tranh lạnh.
Trước khi sang Mỹ, cô đã cầm viên kim cương xanh anh tặng đi đặt làm riêng rồi.
Mặc dù mạnh miệng, nhưng cô thật sự muốn giải quyết vấn đề. Dù sao nếu chưa ly hôn, cô cũng không thể trốn tránh mãi.
Quý Noãn ngẫm nghĩ rồi nói: “Mặc kệ mục đích về Mỹ lần này của anh là gì, dù số điện thoại trong nước của anh không dùng được, không online WeChat được, nhưng dù sao anh cũng nên gọi điện cho em chứ, thế mà anh lại chẳng làm gì cả, chứng tỏ là anh đang có chuyện giấu em. Tuy nhiên, khi anh vừa biết tin em đến Mỹ thì đã đích thân đến sân bay đón em, điều này cho thấy anh bận tâm đến an nguy của em. Từ khi em bắt đầu đặt chân vào mảnh đất Los Angeles này, em đã trở thành một trong những gánh vác của anh, mà anh lại không muốn làm ảnh hưởng đến công việc của em, càng không muốn xuyên tạc mục đích đến đây của em, thế nên anh vẫn một mực không nói.”
“Vì vậy, Mặc Cảnh Thâm, em nói anh là người luôn luôn tỉnh táo lạnh lùng hà khắc thật sự là không hề oan uổng cho anh chút nào.”
Anh mỉm cười ngắt lời cô: “Nói ra cũng chỉ khiến em lo lắng hơn thôi, dù sao lúc trước mỗi lần nghe đến chữ Campuchia là em đã sợ mất mật. Nếu anh để cho em biết, e rằng mấy ngày trước em đã bay đến Mỹ rồi. Điều duy nhất anh tính sai là gần đây thế mà em lại có việc ở Los Angeles.”
Quý Noãn nhìn anh: “Campuchia?”
“Ừ.” “Lúc trước không phải những kẻ đó đã bị căn cứ XI và cảnh sát địa phương, kể cả cảnh sát Mỹ diệt sạch rồi sao?”
“A Cát Bố có một người em trai, nhiều năm qua hắn ta đã lang thang ở Châu Phi và nhiều quốc gia bị chiến tranh tàn phá trên thế giới, xây dựng nên một thế lực ngầm không thua kém gì anh trai của hắn ta. Lúc trước, đám người buôn bán vũ khí kia và dòng họ của A Cát Bố có mối quan hệ rất rộng, dẫn đến em trai của A Cát Bố bị ảnh hưởng bởi tiền tài mà mượn lý do trả thù cho anh trai này để dẫn người vào Los Angeles mai phục, muốn lấy đi thứ mà lúc trước anh trai hắn ta không thể có được từ chỗ anh.”
Ánh mắt Quý Noãn bình tĩnh, bàn tay chậm rãi siết chặt cái ly trên tay.
Cô không có nhiều ấn tượng với chuyện năm đó. Dù sao thì khi xảy ra chuyện ở Campuchia, mỗi phút mỗi giây gần như đều ở giữa lằn ranh sinh tử. Lúc ấy, niềm tin duy nhất của cô là cứu được Mặc Cảnh Thâm ra ngoài, cho anh ăn cơm uống nước để anh sống sót. Cô nhớ láng máng là hình như đã từng nghe ai đó nói, A Cát Bố và Dali muốn moi ra đường dây giao dịch súng ống đạn dược ngầm từ miệng Mặc Cảnh Thâm. Chỉ cần Mặc Cảnh Thâm hé miệng, bọn chúng sẽ có được vài tỷ trong vòng một đêm.
Mấy chuyện làm ăn ngầm này thường liên quan đến mấy khoản tiền bẩn, thậm chí là phi pháp, nhưng lợi ích này lại vô cùng khổng lồ.
Nói vậy, người được gọi là em trai của A Cát Bố đang nhắm vào Mặc Cảnh Thâm.
“Vậy nên, lần này anh về Mỹ là vì chuyện này?”
Mặc Cảnh Thâm ung dung: “Sau khi biết sự thật thì em bắt đầu lo lắng rồi hả?”
“…”
“Nói chuyện này cho em biết, ngoại trừ khiến em ăn không ngon, ngủ không yên, thậm chí còn khiến em không yên tâm ra ngoài làm việc, thì còn có tác dụng gì nữa?” Mặc Cảnh Thâm tiện tay vén ống tay áo lên, thủng thẳng nói: “Điều kiện trị an trong nước an toàn hơn nước ngoài rất nhiều. Giờ em đã sang Mỹ rồi, hãy mau chóng giải quyết xong việc rồi đi thẳng về đi, đừng ở lại đây quá lâu. Anh đã sắp xếp đủ người ở Hải Thành để tạo thành một mạng lưới an toàn cho em, không ai có thể dễ dàng đặt mục tiêu lên em được cả. Bây giờ, anh thà để em chiến tranh lạnh với anh cũng không muốn em ở lại Mỹ quá lâu.”
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire