Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Ai thích chiến tranh lạnh với anh chứ?
Nhiều khi chỉ là vì không cam lòng và sĩ diện thôi.
Có người gõ cửa tìm Mặc Cảnh Thâm, thấy anh đi ra, Quý Noãn tự thu dọn hành lý trong phòng.
Nửa tiếng sau, Mặc Cảnh Thâm về phòng, thấy hành lý của Quý Noãn đã được để vào bên trong phòng ngủ, còn Quý Noãn thì đã ngủ thϊếp đi trên ghế sofa vì đã thời gian ngồi máy bay và chờ anh quá lâu.
Mặc Cảnh Thâm khom người nhặt điện thoại bị rơi dưới thảm của cô lên, nhẹ nhàng bế cô đặt lên giường, kéo chăn đắp cho cô, vén tóc cô, nhìn cô một lát rồi quay người sải bước đi ra khỏi phòng ngủ.
Ngoài phòng khách, Mặc Cảnh Thâm mở cửa sổ sát đất, đi ra trước lan can kiểu châu Âu ngoài ban công, nhìn bãi cỏ rộng lớn bát ngát, lấy điện thoại đang rung ra, bắt máy với vẻ mặt lạnh tanh.
Giọng của đối phương nhanh chóng vang lên: “Mặc tổng.”
“Điều tra được chưa?”
“Vâng, đã điều tra được rồi. Quả nhiên người phụ trách của Công ty đầu tư tài chính, đối tác thứ ba ở Los Angeles có liên hệ hợp tác với Tập đoàn MN đã bị em trai của A Cát Bố là A Đồ Thái thu mua. Mục đích của chúng là dụ cô Quý sang Mỹ, đồng thời không làm cô ấy mảy may nghi ngờ. Vị đối tác liên lạc trung gian kia quả thật có mối quan hệ hợp tác lâu dài với người phụ trách của công ty tài chính nọ, cũng như đã từng hợp tác lâu dài với Tập đoàn MN, cho nên ở trung gian giới thiệu bên thứ ba là rất hợp lý. Bọn chúng không thể ra tay ở Trung Quốc, biết rõ cô Quý là điểm yếu của ông, cho nên ngoài cách sử dụng việc đàm phán công việc để dụ cô ấy đến Los Angeles, thì quả thật không còn cách nào khác có thể khiến cô ấy mất cảnh giác. Hơn nữa, bọn chúng đoán chắc rằng, vì ông trở về Los Angeles nên cô Quý nhất định sẽ không từ chối hợp tác với bên thứ ba này, mà lượn qua Los Angeles một vòng.”
Mặc Cảnh Thâm nhìn ra bãi cỏ ở đằng xa, ý lạnh dày đặc và vẻ nghiêm nghị chuyển động quanh tròng mắt đen lạnh lẽo.
Anh vịn một tay lên lan can, cất giọng lạnh lùng: “Gửi tin đến đối tác đi cùng với cô ấy, nói rằng công ty đầu tư tài chính kia đã đóng cửa một tuần trước, tất cả các dự án hợp tác đều đang trong giai đoạn tạm thời gác lại và trì hoãn. Bất cứ sự hợp tác nào với họ trong giai đoạn này đều là công việc làm ăn thua lỗ không mang lại lợi nhuận. Hãy để ông ta từ bỏ ý tưởng lôi kéo Quý Noãn cùng bàn bạc hợp tác với bên thứ ba, cắt đứt cuộc đàm phán này từ ông ta, đừng để bọn chúng có cơ hội tới gần Quý Noãn.”
“Vâng.”
Anh lạnh lùng nói: “Tiện thể, đóng cửa luôn công ty tài chính có quan hệ riêng với A Đồ Thái kia, mãi mãi cũng không cho nó có khả năng đặt chân vào giới đầu tư tài chính một lần nữa.”
“Đã rõ.”
“Vậy chuyện cô Quý sang Mỹ để hợp tác lần này cứ thế mà thất bại rồi ạ?”
Mặc Cảnh Thâm vịn một tay lên lan can, ngón tay thon dài tùy ý gõ nhẹ, từng cơn gió lạnh thổi về bãi cỏ nơi xa: “Nhà đầu tư tài chính cũng được, hoặc một đối tác nào đó có thể hợp tác với Tập đoàn MN cũng được, đi tìm một công ty có thể làm bên thứ ba để hợp tác với cô ấy, đừng để cô ấy đi công cốc chuyến này. Sau khi bàn bạc xong thì lập tức đưa cô ấy về Hải Thành.”
Người ở đầu dây bên kia khó xử nói: “Tìm một công ty thứ ba cùng đẳng cấp để hợp tác thì dễ, nhưng sau khi bàn bạc xong lập tức đưa cô Quý về Hải Thành thì e rằng chúng tôi không làm được… Dù sao ông cũng ở đây, cô ấy về hay không, chẳng phải vẫn còn phải tùy Mặc tổng sao?”
“Vậy à?” Mặc Cảnh Thâm không dao động chút nào: “Vậy để tôi đích thân đưa cô ấy về Hải Thành, mọi chuyện bên Los Angeles giao hết cho Nam Hành và các người giải quyết là được.”
“…”
Người bên kia khóc không ra nước mắt: “Chúng tôi sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ nghĩ cách để công việc của cô Quý tiến triển thuận lợi, đồng thời để cô ấy yên tâm về Hải Thành, không ở lại nơi thị phi như nước Mỹ này quá lâu.”
“Ừ, vậy đi làm đi.”
Tắt máy, Mặc Cảnh Thâm lại nhìn Quý Noãn đang ngủ trong phòng.
Mục đích của A Đồ Thái quá lớn, để moi những manh mối từ miệng anh, quả nhiên hắn ta đã nhắm vào Quý Noãn. Bọn chúng biết, nếu Quý Noãn ở Trung Quốc thì sẽ không cách nào ra tay, thế là bèn nghĩ trăm phương ngàn kế, mượn cớ hợp tác với công ty thứ ba để dụ Quý Noãn sang Mỹ.
Nói cho cô biết trước độ nguy hiểm của tình hình hiện tại cũng không sao, ít nhất là trong trường hợp này, cô sẽ biết cách bảo vệ bản thân mình tốt hơn.
Quý Noãn ngủ trong chốc lát là tỉnh, dù sao trời cũng vẫn chưa tối, vừa rồi cô cũng chỉ ngủ thϊếp đi khi đang chờ anh. Cô xuống giường đi rửa mặt, lúc đi ra mới phát hiện Mặc Cảnh Thâm đang cầm laptop của cô xem email.
“Mặc Cảnh Thâm, Tập đoàn MN và Tập đoàn Shine không phải một nhà, anh xem email trong laptop của em như vậy, có được coi là ăn cắp bí mật thương mại không vậy?”
Quý Noãn đi tới, nhìn bóng lưng điềm tĩnh ung dung của anh.
Mặc Cảnh Thâm tiện tay bấm vào một email khác của cô, không quay đầu lại, chỉ thản nhiên cất giọng ấm áp: “Không xem những email này của em, anh cũng không biết là ngày thường lại có nhiều công ty nhỏ bé không có thực lực nhắm vào Tập đoàn MN thế này. Bây giờ em đúng là một tảng mỡ dày trong miệng bọn họ.”
Quý Noãn: “… Dù sao Tập đoàn MN cũng vừa mới chuyển về nước, có rất nhiều dự án hợp tác không thể bỏ qua. Mặc dù email của em có rất nhiều tin nhắn trao đổi giữa một số công ty, nhưng không phải ai em cũng hợp tác, chỉ là tung lưới rộng rãi mà thôi. Tuy bây giờ Tập đoàn MN nổi tiếng trong giới người Hoa, nhưng vẫn kém hơn Shine của các anh rất nhiều. Em không thể như Shine của các anh, không thèm nhìn đến những công ty không có thực lực rõ rệt.”
Anh cười: “Em không ngủ thêm chút nữa sao?”
Quý Noãn đi qua, thấy anh thẳng tay xóa hết mấy thư rác vô dụng trong hộp thư của cô. Thật ra cũng có vài công ty nhỏ bên Mỹ liên lạc, nhưng cô vẫn không để ý tới. Vốn dĩ cô đang định sau khi sang Mỹ lần này sẽ tự mình đi khảo sát thực tế một chút, nhưng kết quả lại bị Mặc Cảnh Thâm xóa trong nháy mắt.
Quý Noãn lập tức phồng má, giật lại laptop, “Anh xem thì xem, xóa email của em làm gì!”
Anh nghiêng đầu nhìn cô: “Những công ty nhỏ vô dụng này không cần phải xem. Mấy ngày tới em ngoan ngoãn ở lại đây cho anh, không được đi đâu lung tung, kể cả những công ty nhỏ tạp nham này cũng không cần liên lạc.”
Quý Noãn tiện tay mở ra xem, thấy những email bị anh xóa đi đều là những tài liệu do các công ty nhỏ gửi tới mà ngay cả cô cũng thấy chướng mắt, quả thật không cần thiết phải xem.
Cô vừa ngồi xuống bên cạnh, vừa tiện tay ấn laptop: “Anh tưởng làm thế này là có thể xóa bay tội danh ăn cắp bí mật thương mại của Tập đoàn MN à? Đường đường là Tổng Giám đốc của Shine, vậy mà xem email trao đổi của công ty em. Rốt cuộc làm sao anh giải được mật khẩu trên laptop em hả?”
Anh cong môi: “Giống mật khẩu điện thoại em như đúc, cần anh phải giải sao?”
“…”
Chương 675: Ồ… hóa ra bà mặc và ông mặc vẫn là người một nhà
“Hửm?”
“Lần này em sang Mỹ là để gặp vị đối tác kia, em đang nghĩ không biết có nên gặp hay không. Mục đích ban đầu của em chỉ là định tới nói chuyện một chút, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy hình như quá trùng hợp. Em cảm thấy thời gian và lý do mà công ty tài chính kia muốn hợp tác với bọn em có phần gượng ép.”
Tuy nói thế, nhưng Quý Noãn lại buồn bực: “Nhưng dù sao em cũng đã sang đây rồi, không gặp thì không phù hợp cho lắm.”
Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, cười khẽ: “Hiếm khi em có lòng cảnh giác thế này, bây giờ có cũng không muộn.”
Quý Noãn chợt nhíu mày, nhìn anh: “Công ty kia thật sự có liên quan đến em trai của A Cát Bố sao? Dù sao lúc đó em cũng có mặt ở Campuchia, nếu bọn chúng điều tra, chắc chắn cũng sẽ điều tra ra em. Bọn chúng muốn xuống tay với em đúng không?”
Ban đầu, Quý Noãn đang nghĩ không biết Mặc Cảnh Thâm định giải quyết chuyện này thế nào, nhưng thấy anh sẽ không hề hấn gì, cùng lắm là tạm thời không thể về Hải Thành trước khi giải quyết xong chuyện này mà thôi. Tuy nhiên, vừa rồi trong lúc ngủ, cô lại mơ thấy rất nhiều chuyện khi ở Campuchia trước đây, lúc này mới thấy hơi sợ.
Nghe nói em trai của A Cát Bố là người sống ở quốc gia bị chiến tranh tàn phá quanh năm, có lẽ lòng dạ còn ác độc hơn cả anh trai hắn ta, sẽ làm bất cứ chuyện gì để đạt được mục đích.
“Vậy em cũng không cần phải đi gặp người của công ty kia nữa.” Im lặng một lát, Quý Noãn lại nói: “Để tránh sẽ thật sự xảy ra chuyện gì đó.”
“Anh đã sắp xếp một công ty tốt khác cho em rồi. Kế hoạch hợp tác với thứ ba mà em và đối tác đi cùng kia muốn triển khai cũng có thể đàm phán thuận lợi. Em có thể yên tâm đi nói chuyện với người và công ty do anh sắp xếp, những việc còn lại em không cần phải động tới.”
Anh quay đầu lại, tiếp tục lấy laptop cô đang ôm trong lòng qua bên mình, thản nhiên nói: “Cũng không thể để em đi công cốc.”
Gì… gì mà đi công cốc?
Chuyện này là do sau khi ra khỏi sân bay, cô cứ khăng khăng nói là mình chỉ sang Mỹ để công tác chứ không phải đến tìm anh. Vì vậy, dù công việc vốn đã được sắp xếp đâu vào đấy nay bị thay đổi, cô cũng vẫn có thể tiếp tục tiến hành từng bước như bình thường. Đây là anh đang tự tay trải thang cho cô đi xuống sao?
“… Vậy em sẽ đi gặp đối tác do anh sắp xếp.”
Với kinh nghiệm của Mặc Cảnh Thâm, người do anh sắp xếp chắc chắn đáng tin hơn nhiều so với người cô phải gặp ban đầu. Hơn nữa, sau khi nói chuyện xong, xác xuất thành công và phương thức hợp tác cũng sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
Quý Noãn không có ý kiến gì, lập tức gật đầu.
Mặc Cảnh Thâm xem lại email trong laptop của Quý Noãn lần nữa, bất chợt cong khóe môi vì được cô tin tưởng và phối hợp, lại còn ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của anh sau khi biết rõ nguy hiểm.
Sau khi Mặc Cảnh Thâm và người của căn cứ XI nói chuyện xong, Quý Noãn rất tự giác đi theo anh xuống tầng, hai người cùng đi ăn tối ở khách sạn. Những người của căn cứ XI vẫn nhớ Quý Noãn, đặc biệt đám người A K. Khi nhìn thấy Quý Noãn, bọn họ vô cùng thân thiết, cứ luôn miệng gọi cô là bà Mặc hoặc là chị dâu.
Tất cả duyên phận này đều bắt nguồn từ việc Quý Noãn nấu cơm và giặt vớ cho họ ở Campuchia lúc trước…
Không biết bây giờ Nam Hành và Phong Lăng sao rồi. Lúc trước, sau khi Nam Hành đích thân sang Anh đưa Phong Lăng đi, Quý Noãn luôn bận rộn với sự nghiệp vẫn thỉnh thoảng gọi điện cho Phong Lăng. Tuy nhiên, xưa nay Phong Lăng không bao giờ nói về chuyện của mình, không thích bày tỏ cảm xúc với bạn bè như Hạ Điềm, cũng sẽ không cố ý nhắc đến chuyện tình cảm của mình rồi nhờ bạn bè giúp đỡ. Trước mặt Quý Noãn, thỉnh thoảng Phong Lăng sẽ mang chút bóng dáng của một cô gái an tĩnh, nhưng phần lớn thời gian đều sẽ như A K miêu tả, là một cô gái rất lạnh lùng và rất tàn bạo, vừa có thể đánh nhau lại vừa bạc tình bạc nghĩa. Thế nhưng Nam Hành vẫn cứ mãi trúng độc rất nặng với cô, làm thế nào cũng không dứt ra được.
Tuy nhiên, lúc ăn cơm tối, nhìn thấy Quý Noãn ngồi ăn chung bàn với Mặc Cảnh Thâm thì toàn bộ người của căn cứ X đều phải giật mình.
Ồ… Hóa ra bà Mặc và ông Mặc vẫn là người một nhà. Xem ra chuyện ly hôn gì đó nghe được lúc trước quả nhiên là giả.
Vừa đưa ra kết luận này, mấy chữ “bà Mặc”, “chị dâu” từ miệng những người này lại càng thân thiết hơn.
Trên thực tế, Quý Noãn cũng không biết phải phản ứng thế nào. Cứ bị gọi hoài như thế, nên cô chẳng thèm hao tâm tổn trí giải thích nữa.
Dù sao thì bọn họ cũng sẽ không nghe cô giải thích.
***
Hôm sau, còn chưa tới buổi trưa, vị đối tác mà Mặc Cảnh Thâm sắp xếp cho cô đã chờ ở địa điểm đã hẹn. Quý Noãn liên lạc với khách hàng đã từng đồng hành với cô trước đó ở Los Angeles, định bụng sau khi hẹn giờ xong sẽ đi qua đó luôn. Mặc Cảnh Thâm không thể phân thân, đành bảo người trong căn cứ XI điều động bốn người có thân thủ tốt lái xe đi theo cô. Trên đường, lúc đang gọi điện thoại, Quý Noãn bỗng trông thấy cậu tài xế đang nhìn về phía sau qua kính chiếu hậu, sau đó lạnh lùng tăng tốc. Cô vô thức ngoảnh lại nhìn ra sau, lúc này mới bất giác phát hiện có mấy chiếc xe màu đen đã theo đuôi được một lúc.
Cô để điện thoại xuống, hỏi: “Những người đó là đàn em của em trai A Cát Bố sao?”
Cậu tài xế chở Quý Noãn không ngờ cô lại biết được chuyện này, lúc này mới nhìn cô qua kính chiếu hậu: “Vâng, hắn ta tên là A Đồ Thái, rất khó đối phó. Bà Mặc, cô ngồi vững nhé, lát nữa đến con đường trước mặt có thể tôi phải đua xe rồi.”
Quý Noãn tiện tay lấy dây an toàn ở ghế sau thắt vào người: “Ừ, ngồi vững rồi.”
Cậu tài xế lập tức nhấn mạnh chân ga. Lúc rẽ vào đại lộ ít xe cộ qua lại, cậu ta lập tức tăng tốc lên 200km/h. Đây quả thật là tốc độ đua xe chỉ có thể nhìn thấy trong phim ảnh. Các tòa nhà và phong cảnh bên ngoài lướt nhanh qua cửa sổ xe, hoàn toàn không thấy rõ. Quý Noãn vẫn nhìn tốc độ xe hiển thị ở chỗ tài xế, trong mắt không có vẻ gì căng thẳng lắm.
Cô biết, người do đích thân Mặc Cảnh Thâm phái tới tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì.
Khoảng mấy phút sau, những chiếc xe đằng sau cũng tăng tốc. Mặc dù không bị bỏ lại, nhưng chí ít cũng kéo ra khoảng cách nhất định. Nếu đối phương muốn nổ súng thì cũng sẽ không bắn tới.
Mãi đến khi xe từ từ giảm tốc, Quý Noãn mới tranh thủ nhìn ra sau, phát hiện có mấy chiếc SUV lao ra từ hai bên ngã tư mà bọn họ vừa đi ngang qua, thành công chặn mấy chiếc xe không rõ lai lịch ở đằng sau lại. Rất nhiều người bước xuống từ mấy chiếc SUV, vừa nhìn, Quý Noãn đã nhận ra bọn họ là người của căn cứ XI qua cách ăn mặc.
Xe tiếp tục chạy về phía trước một quãng. Cậu tài xế thấy Quý Noãn từ đầu đến cuối vẫn tỉnh bơ thì mỉm cười nhìn cô qua kính chiếu hậu: “Bà Mặc, cô không sợ sao?”
“Có mấy người ở đây, tôi sợ gì chứ?” Quý Noãn đáp nhẹ tênh: “Nếu các cậu không lập ra kế hoạch hoàn hảo, cũng không nắm chắc có thể đảm bảo an toàn cho tôi, thì hôm nay đã không cho tôi ra ngoài rồi, phải vậy không?”
“Có hoàn thành hay không không quan trọng, chú ý an toàn là được. Nếu thật sự không được thì cứ quay về, để tránh gây thêm phiền phức cho anh ấy.” Ban đầu, Quý Noãn không ngờ những kẻ kia sẽ đuổi theo, nên lúc này không muốn khiến bọn họ quá hao tâm tổn trí vì chuyện công tác của mình.
“Không sao đâu, ông Mặc đã sắp xếp xong cả rồi, đoạn đường này rất an toàn, ở chỗ hẹn cũng có người của chúng ta.” Nói xong, cậu tài xế liền nhanh chóng rẽ vào một ngã tư khác, chạy thẳng đến điểm hẹn.
Sau khi đến nơi, Quý Noãn không ngờ vị đối tác mà Mặc Cảnh Thâm sắp xếp cho cô lại là người quen cũ ở Luân Đôn, có điều khi đó đối phương chỉ đi ngang qua Luân Đôn, thế nên đáng tiếc là họ chưa từng triển khai hợp tác nào cả. Kết quả, không ngờ bây giờ Quý Noãn lại dời Tập đoàn MN về nước, công ty này lại có nhiều dự án hợp tác với bên Mỹ và Hải Thành. Sau khi gặp được Quý Noãn, vị đối tác ấy liền trò chuyện với cô về những điều tiếc nuối khi ở Luân Đôn lúc trước.
Cuối cùng, trước khi đi, mọi người đều nói chuyện vui vẻ với nhau. Lúc trở lại xe chuẩn bị đi về, Quý Noãn vừa lật xem dự án mới được lên kế hoạch trong tay, vừa nhớ lại cảnh tượng ban nãy khi ngồi nói chuyện với mấy đối tác.
Công việc tiến triển quá thuận lợi, đồng thời cũng coi như cô đã hoàn thành được tâm nguyện nhỏ ở Luân Đôn lúc trước.
Cô thật sự hoài nghi, rốt cuộc có chuyện gì mà Mặc Cảnh Thâm không tính được hoặc không làm được không…
Quý Noãn đang tập trung xem dự án trong tay, lúc này điện thoại di động của cậu tài xế chợt đổ chuông. Cô ngước mắt nhìn về phía ghế lái, đối phương đeo tai nghe vào, cô chỉ có thể nghe thấy cậu ta bình tĩnh và nghiêm túc đáp lại vài tiếng. Không biết bên kia nói gì, nhưng sau đó cô nhận thấy con đường mà chiếc xe đang đi đã thay đổi, chuyển hướng đi vòng qua mấy con đường xa lạ, lộ trình xa hơn lúc đến khoảng hai mươi phút, sau đó mới chạy về con đường dẫn đến khách sạn gần căn cứ XI.
Cô đoán có lẽ là xe đang bị ai đó theo dõi, nhưng thấy cậu tài xế vẫn rất bình tĩnh, thế nên lại yên tâm tiếp tục xem hồ sơ dự án trên tay.
Mặc dù không có ai nói rõ cho cô biết mức độ nghiêm trọng của tình hình hiện tại, nhưng suốt quá trình ra ngoài và trở về trong hôm nay, cộng với việc những người này luôn đi theo trông chừng cô với tư thế sẵn sàng đón địch, cô cũng có thể nhận ra mức độ nghiêm trọng của vụ này.
Sau khi vào phòng, Quý Noãn không trở ra nữa. Chỉ là mãi đến khi trời tối, Mặc Cảnh Thâm vẫn biệt tăm.
Cô tắm rửa sạch sẽ, đi qua đi lại vài vòng trong phòng, không dùng máy sấy tóc mà để tóc khô tự nhiên. Đồng hồ đã chỉ mười một giờ đêm mà Mặc Cảnh Thâm vẫn chưa về.
Căn phòng này rất rộng, Quý Noãn thỉnh thoảng lại nhìn về phía đồng hồ, sau đó mở cửa sổ sát đất đi ra ban công nhìn ra ngoài. Xung quanh bãi cỏ bên ngoài khách sạn đều được soi sáng, cả khách sạn vô cùng xa hoa và sáng sủa. Vì nơi đây nằm ở vùng ngoại ô, nên phía trước không có nhiều nhà cao tầng, từ trên nhìn xuống là bãi cỏ và đường quốc lộ, cũng có thể trông thấy ánh đèn thành phố Los Angeles ở phía xa.
Nỗi lo âu và sự nôn nóng quen thuộc nào đó bắt đầu quấy nhiễu cô, giống như khi Mặc Cảnh Thâm mất tích ở Campuchia vào ba năm trước.
Cuối cùng cô cũng đã hiểu vì sao Mặc Cảnh Thâm lại yêu cầu cô không được rời khỏi sự bảo vệ của vệ sĩ được anh phái tới, hoặc phải luôn ở trước mặt anh, không được rời khỏi tầm mắt anh. Đó là vì ở nơi này, trong tình huống này, chỉ khi được nhìn thấy người mà mình quan tâm nhất ở trước mặt thì mới có thể yên tâm được thôi.
Quý Noãn đứng ngoài ban công một lát, mãi vẫn không thấy Mặc Cảnh Thâm về, bèn quay người đi vào trong.
Cô không ngủ được, nên lấy dự án hợp tác lúc sáng đi vào phòng sách, định sẽ hoàn thành việc này trước sáng mai.
Đồng hồ đã chỉ mười hai giờ đêm, trong phòng sách vẫn sáng đèn.
Quý Noãn đã xem đến mấy trang dự án cuối cùng, lúc quay đầu định đứng dậy rót nước cho mình, đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông cao to đẹp trai đang đứng trong bóng tối ở trước cửa.
Mặc Cảnh Thâm đút một tay vào túi quần, hơi tựa người lên vách tường cạnh cửa. Khuôn mặt đẹp trai ẩn trong bóng tối, nhưng nét lạnh lùng có một không hai của anh vẫn hiện rõ.
Hình như anh đã đứng đó nhìn cô từ rất lâu rồi.
Quý Noãn thoáng giật mình, bỗng nhìn qua đồng hồ, đã hơn mười hai giờ đêm rồi. Trước đó cô vốn vẫn đang chờ anh về, ai ngờ lại quá tập trung làm việc, thậm chí anh vào phòng lúc nào cũng không hay biết.
Có điều, hôm nay cô thấy Mặc Cảnh Thâm mặc đồ vest chứ không phải áo phông như hôm qua, nên vô thức hỏi: “Hôm nay anh đến công ty à?”
“Ừ.” Anh vẫn đứng đó, cười nhẹ nhìn cô: “Em làm việc xong chưa?”
“Chỉ là một dự án hợp tác thôi, khi nào về Hải Thành em làm tiếp cũng được, không vội. Chỉ là vừa rồi em không ngủ được nên mở ra xem thử.” Quý Noãn vừa nói vừa đi ra ngoài. Khi đi đến cạnh Mặc Cảnh Thâm, ban đầu cô muốn lướt qua anh luôn, nhưng rồi gắng gượng dừng bước, nhìn người đàn ông vẫn lạnh nhạt dựa vào tường, nhìn cô thật sâu kia.
“Hôm nay… sao anh về muộn vậy? Có chuyện gì sao?”
Anh khẽ nhíu đôi mày rậm tao nhã: “Lo cho anh à?”
Quý Noãn không hề do dự: “Em không phải là người vong ân bội nghĩa mà.”
Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên cũng không che được vẻ kiêu ngạo lạnh lùng: “Hôm nay công ty có một sự thay đổi tạm thời. Sau khi về công ty giải quyết một số việc, buổi tối anh lại đi xã giao, vì vậy về hơi muộn.”
“Anh đi xã giao mà không nhắn tin hay gọi điện nói với em một tiếng được à?”
Hại cô bất an cả đêm, sợ anh lại xảy ra chuyện gì đó. Những hình ảnh Mặc Cảnh Thâm không ăn không uống trong gian nhà gỗ ở Campuchia, phát súng trí mạng cuối cùng của Dali dành cho anh trước kia cứ liên tiếp hiện lên trong đầu cô, khiến khắp người đều nổi gai ốc. Chịu đựng cả một đêm, kết quả anh lại chỉ về công ty để đi xã giao.
Chương 677: Thừa nhận đi bà mặc, em vẫn còn yêu anh, đúng không?
Quý Noãn bị tay anh kìm lại, còn anh thì bỗng đổi thành dựa vào tường, nên tư thế hai người lúc này là cô đè sát vào người anh. Cô định lùi về sau, nhưng anh lại ôm eo cô không buông, đồng thời cười nhẹ, nói: “Anh tưởng em không quan tâm nên không nói, để tránh nói ra còn bị em cãi lại mấy câu.”
Người đàn ông có bản lĩnh nắm cả quỹ đạo cuộc sống cô trong lòng bàn tay mà nay đang khoe khoang khổ nhục kế trước mặt cô sao?
Anh tưởng cô không quan tâm hả?
Đúng là cô không quan tâm đấy!
Cô chẳng thèm quan tâm!
Nhưng dù giãy giụa thế nào thì cô cũng không thể thoát ra được. Anh ôm cô, dường như rất hài lòng với vẻ mặt lúng túng của cô, cúi đầu hôn lên má cô. Hôn một cái chưa đủ, anh lại hôn thêm cái nữa, hôn đến khi Quý Noãn tức giận định cắn anh, thì anh mới mỉm cười, sau đó lại hôn vào mép tóc cô khi cô cúi đầu xuống. Quý Noãn rùng mình, ngước mắt trừng anh, “Mặc Cảnh Thâm, anh…”
Quý Noãn nghiêm mặt: “Ai muốn nói chuyện yêu hay không yêu với anh chứ? Không phải anh đã cho người sắp xếp vé máy bay cho em về Hải Thành ngày mai rồi sao? Ngày mai em sẽ về, mặc kệ anh sống hay chết ở Mỹ!”
Anh cười nhẹ: “Em về Hải Thành sớm quả thật khiến anh yên tâm hơn rất nhiều. Los Angeles của hiện tại không thích hợp với em. Nếu sau này em lại muốn đến đây, anh sẽ đích thân đưa em đến, hửm?”
Ai thèm chứ!
Quý Noãn lại xoay người, nhưng vẫn không thể lùi ra được. Anh cứ dựa vào tường ôm cô như thế, vẻ mặt cao ngạo tự đắc, cứ như chẳng hề tốn sức chút nào khi ôm cô vậy.
Cô vùng vẫy mấy lần, cuối cùng buộc phải ở yên trong lòng anh. Nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của anh, nhìn vẻ vui mừng lại hài lòng trong mắt anh, tim cô khẽ rung động, cuối cùng từ từ bình tĩnh lại, cứ để mặc anh ôm như thế một hồi lâu mới lên tiếng: “Ngày mai em nhất định phải về Hải Thành sao?”
Nhưng cô biết rõ, có ở lại đây cô cũng không giúp được gì, lĩnh vực của cô khác với căn cứ XI và đám Nam Hành. Vì thế, dù có ở lại thì cũng chỉ có thể được người của anh bảo vệ, không chỉ chiếm lấy người của bọn họ, mà rất có thể sẽ làm liên lụy đến anh.
Về Hải Thành quả thật là cách khiến anh yên tâm nhất, cũng là cách không liên lụy đến anh nhất.
Lỡ như lúc cô nhắn tin cho anh, anh lại không trả lời, hoặc không nghe máy, vậy cô phải làm sao đây?
Cô chỉ sợ mình không kiềm chế được mà suy nghĩ lung tung.
“Em chỉ cần ngoan ngoãn về Hải Thành, anh bảo đảm trong vòng nửa tháng sẽ bình yên vô sự trở về.” Anh vỗ về lưng cô, “Tin anh.”
Đương nhiên Quý Noãn tin anh, chỉ là trước khi đến Los Angeles, cô không ngờ lại có những việc này. Theo kế hoạch ban đầu thì đúng là cô chỉ ở lại vài ngày sẽ về Hải Thành, nhưng bây giờ lại không muốn về.
Tuy nhiên, cô lại nhất định phải về.
Cô cúi đầu xuống, không còn giãy giụa nữa, chỉ vùi đầu vào hõm vai anh, nhắm mắt lại, nói: “Mặc Cảnh Thâm, thật ra đồng cam cộng khổ không có gì không tốt, anh không cần thiết cứ luôn bảo vệ em. Em có thể làm rất nhiều chuyện cho anh, nhưng chuyện mà em không muốn nhất đó là trở thành nhược điểm của anh.”
Nhưng cô biết, cuối cùng cô vẫn là nhược điểm của anh.
Vì thế, dù thế nào, anh cũng phải để cô trở về nơi an toàn trước, không cho phép cô dấn thân vào nguy hiểm.
Mặc Cảnh Thâm gần như vô thức giơ tay đặt lên đầu cô, ôm cô rất lâu, sau đó mới áp môi lên tóc cô, nói khẽ: “Ba năm trước, khi anh tỉnh lại ở bệnh viện Los Angeles, mười tin nhắn mà em gửi cho anh, anh đều đọc được.”
Quý Noãn không lên tiếng, chỉ nhắm mắt lại.
“Trong đó có một tin em viết là em yêu anh.” Tiếng của Mặc Cảnh Thâm rất khẽ, cũng rất nhẹ, lại sâu xa, “Vậy nên, em hãy sớm rút lại câu nói không yêu anh đi. Em là người của anh, trong tim em chỉ có thể có mình anh, không được trốn quá xa, lúc nên quay về thì hãy quay về, hử?”
Quý Noãn vẫn không nói gì.
“Cô trợ lý Tiểu Bát bên cạnh em nói là, năm đầu tiên đến Luân Đôn, em luôn bất chợt chạy ra mở cửa khi nghe thấy tiếng động, sau đó ngẩn người nhìn ra ngoài cửa trống trơn.” Mặc Cảnh Thâm hỏi nhỏ: “Em đang chờ anh sao?”
Mặc Cảnh Thâm từng nghĩ Quý Noãn sẽ hận anh, oán anh, có lẽ sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Nhưng từ khi biết được tình hình trong một năm khi cô vừa sang Luân Đôn, anh mới hết lo lắng.
Cho dù cô nói bao nhiêu lời tuyệt tình, giả vờ nghiêm túc và lạnh lùng cỡ nào, anh cũng không tin cô nói không yêu anh thì sẽ không yêu anh thật.
Quý Noãn vẫn không nói gì, cứ để anh ôm như thế. Hồi lâu sau, không biết đã ôm nhau bao lâu, cô bỗng hít sâu một hơi, lẳng lặng vùi đầu trong lòng anh, thấp giọng nói: “Mặc Cảnh Thâm, sau khi về Hải Thành, chúng ta về Ngự Viên nhé, em muốn thấy Ngự Viên đã được anh tu sửa thế nào.”
“Được.”
***
Sáng hôm sau, Quý Noãn được đưa ra sân bay đúng giờ, chuẩn bị trở về Hải Thành.
Cậu tài xế được Mặc Cảnh Thâm phái tới hôm qua lái xe đến đưa cô đi, còn có thêm hai vệ sĩ theo sát cô cùng đi vào sân bay. Tận đến khi kiểm tra an ninh xong rồi vào phòng chờ, Quý Noãn mới biết cậu tài xế kia muốn theo cô về Hải Thành, sau khi chắc chắn cô về Hải Thành an toàn mới rời đi. Hai vệ sĩ khác không đi vào cùng, chỉ đứng bên ngoài cửa an ninh, chờ máy bay của cô cất cánh.
Trong phòng chờ ở khoang hạng nhất, cậu tài xế kia luôn nghiêm túc đứng bên cạnh cô, không hề rời đi. Tất cả những người đi ngang qua hoặc những người đi bộ đang kéo vali chuẩn bị ra ngoài đều là những người bình thường trên cùng chuyến bay, hệ số an toàn rất cao.
Mãi đến khi lên máy bay cô cũng không thấy người của A Đồ Thái theo tới.
Hành lý của Quý Noãn không nhiều, nhưng dù sao cũng có laptop bên trong, gộp chung lại cũng hơi nặng.
Lúc lên máy bay, cậu thanh niên kia đi trước, định bụng giúp Quý Noãn bỏ hành lý vào trước. Quý Noãn đi theo sau, sau lưng cô là những người cũng đang xếp hàng lên máy bay. Sau khi lên máy bay, Quý Noãn thấy toilet của khoang hạng nhất đang mở cửa, đúng lúc vừa nãy cô bất cẩn làm đổ nước trái cây lên tay trong phòng chờ máy bay, thế là bèn quay người định vào toilet rửa tay rồi sẽ về lại chỗ ngồi.
Cô vừa bước vào cabin toilet thì cánh cửa sau lưng thình lình đóng lại. Không gian ở đây khá nhỏ hẹp, Quý Noãn đột nhiên ngước mắt, lúc này mới phát hiện không gian nhỏ hẹp này lại có thêm một người.
Chương 678: Người phụ nữ này rất quan trọng với cậu, phải không?”
Một tiếng trước anh không thể dành chút thời gian đích thân đến sân bay tiễn cô. Vừa nãy anh mới nhận được tin nhắn của Nam Hành, nói là đã cứu được vị đối tác hợp tác với Tập đoàn Shine bị A Đồ Thái bắt cóc hai ngày trước.
Lúc này Mặc Cảnh Thâm mới đến sân bay. Dù biết rõ Quý Noãn đã lên máy bay, nhưng Los Angeles không thể so sánh với nơi khác được. Bây giờ bất kỳ tình huống nào cũng có thể xảy ra ở đây, không tận mắt xác định cô đã lên máy bay, không tận mắt nhìn thấy máy bay đã cất cánh, anh không thể nào yên tâm hoàn toàn.
Trong lúc chiếc SUV màu đen cấp tốc phóng nhanh, điện thoại di động của anh bỗng đổ chuông. Anh nhìn sang dãy số hiển thị, bất giác cảm thấy bất an. Sự bình tĩnh xưa nay giờ đây bỗng bị cảm xúc rối loạn vô danh ảnh hưởng.
Nhưng điện thoại của cô lại trong trạng thái tắt máy.
Trước khi lên máy bay cô đã sạc đầy pin điện thoại, bây giờ không thể nào hết pin được.
Anh lại gọi cho cô lần nữa, vẫn tắt máy. Í, hình như có người cóp truyện.
Mắt Mặc Cảnh Thâm u tối, chắc chắn rằng tin tức Quý Noãn bỗng nhiên mất tích sau vài phút lên máy bay mà cậu kia nói tới không phải là tình huống mất tích đơn giản. Nếu A Đồ Thái cài người trong đội ngũ nhân viên ở sân bay Los Angeles, vậy e rằng toàn bộ nhân viên trên máy bay cũng đã bị khống chế.
Anh phóng như bay đến sân bay với tốc độ đáng sợ.
Lúc xuống xe, điện thoại của Mặc Cảnh Thâm bỗng đổ chuông. Anh bắt máy, giọng của Nam Hành liền vang lên: “Không biết A Đồ Thái dùng cách gì để làm thông tất cả các chuyến bay từ Los Angeles về Hải Thành trong hai ngày qua. Bọn chúng không thể tra được chuyến bay của Quý Noãn, nhưng e rằng đã cài người trên tất cả chuyến bay trong mấy ngày nay, ẩn nấp trong cabin để sẵn sàng đưa Quý Noãn đi bất cứ lúc nào. Bọn chúng biết chỉ có Quý Noãn mới có thể uy hϊếp được cậu, hoàn toàn không có ý định để cô ấy về Hải Thành thuận lợi. Tin tức này là tôi mới vừa nhận được, Quý Noãn đã lên máy bay rồi sao? Có còn kịp không…”
***
Los Angeles hiếm khi có bão cát, vậy mà bây giờ gió lớn đầy trời và cát vàng không biết từ đâu thổi tới dường như nhuộm vàng cả thế giới. Sương mù dày đặc và áp suất thấp tận đến khi trời dần tối.
Vẫn chưa nhận được tin tức của Quý Noãn từ người được phái đi.
Mặc Cảnh Thâm đứng trước cửa sổ, cả đám người phía sau đều im phăng phắc, không ai dám mở miệng nói câu nào. Tất cả đều đang nóng lòng chờ tin tức từ những người khác.
Nhìn cát vàng đầy trời, trái tim Mặc Cảnh Thâm như bị khoét thủng, trong đầu toàn là hình ảnh Quý Noãn mềm mại tựa vào lòng anh tối qua, ánh mắt của cô tràn đầy mong đợi khi thì thầm nói chờ anh về Hải Thành sẽ chuyển tới Ngự Viên.
“Ông Mặc… Hôm nay hành tung của đám người A Đồ Thái rất bí mật. Bọn chúng biết rõ tầm quan trọng của bà Mặc, bây giờ đắc thủ e rằng là đang cố ý làm tiêu hao sức lực và thời gian của chúng ta…” A K mới từ bên ngoài về, bước nhanh tới.
Mặc Cảnh Thâm ném điện thoại sang bên, giơ tay xoa nhẹ mi tâm, nhưng dù xoa cỡ nào cũng không làm tan được vết nhăn sâu ở giữa chân mày.
Bỗng, điện thoại di động vừa bị ném lên bàn reo lên, tiếng ồn ào bất ngờ kia khiến Mặc Cảnh Thâm khựng lại, liếc qua thì thấy số điện thoại của Quý Noãn.
Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm nặng nề, trong lòng đã đoán được điều gì đã xảy ra, anh cầm điện thoại để bên tai, không chờ đối phương lên tiếng đã trầm giọng nói: “Nói ra điều kiện của mày đi, đừng làm hại cô ấy.”
“Ồ, Mr. Control quả là sáng suốt hơn người, thậm chí còn chưa nghe giọng mà đã đoán ra được rồi…”
Đó là một giọng nói trầm khàn và lạnh lẽo, pha lẫn chút thâm trầm và tang thương do bị khói lửa chiến tranh kí©h thí©ɧ trong thời gian dài.
Nghe thấy đó là giọng nói của chính A Đồ Thái, sắc mặt Mặc Cảnh Thâm đột nhiên lạnh đi rất nhiều.
Thời gian qua toàn là thuộc hạ của hắn ra mặt làm việc, hiếm khi hắn đích thân ra tay, lần ra tay này mục tiêu chính là Quý Noãn.
Thủ đoạn của A Đồ Thái trước giờ luôn rất tàn nhẫn, người bị hắn đích thân nhắm vào chắc chắn sẽ không được đối xử tốt.
“A Đồ Thái, nơi này là Los Angeles, không phải địa bàn Campuchia của mày. Tao cảnh cáo mày, không nên làm việc tùy tiện, nếu người của tao mà mất một sợi tóc, tao sẽ cho mày biết thế nào là trả giá đắt.” Mặc Cảnh Thâm lãnh đạm, lạnh lùng nhìn ra cát vàng đầy trời bên ngoài.
“Đương nhiên tao biết nơi này là Los Angeles, nếu không phải Los Angeles, mày tưởng tao sẽ dùng cách bỉ ổi như thế để bắt cóc người phụ nữ của mày để uy hϊếp mày sao?” Người đàn ông ở đầu dây bên kia lạnh giọng bật cười, vừa nói vừa nhìn qua Quý Noãn đang từ từ tỉnh lại trong góc nhà kho tối om, cất giọng trầm lạnh: “À, người phụ nữ của mày tỉnh lại rồi, mặt mũi cũng không tệ lắm, thật sự là xinh đẹp khiến tao cũng phải kinh ngạc. Không ngờ có một cô vợ xinh đẹp như vậy mà mày lại thả ở ngoài ba năm không thèm tìm về. Cô ta là người lúc trước đã từng xuất hiện ở Camuchia, thậm chí còn bắn A Cát Bố một phát súng sau lưng, phải không?”
Sắc mặt Mặc Cảnh Thâm gần như đóng băng: “Chúng mày đã làm gì cô ấy?”
“Đâu có làm gì đâu, chỉ là chụp thuốc mê cô ta trước khi đưa cô ta ra buồng vệ sinh trong khoang máy bay thôi, làm cô ta hôn mê đến tận bây giờ. Có điều, hiện giờ cô ta đã tỉnh rồi, đang mở mắt… Cô ta đang nhìn tao, bây giờ trong mắt cô ta đang hiện lên vẻ sợ hãi và mờ mịt, nét mặt rất kinh ngạc, giống như rất hoảng sợ…”
Giọng của người đàn ông bên kia vừa lạnh vừa rét, mang theo nụ cười lạnh: “Mr. Control, người phụ nữ này rất quan trọng với mày, phải không?”
Gân xanh trên trán Mặc Cảnh Thâm ẩn hiện, anh bỗng ngoái lại nhìn mấy người sau lưng, A K lập tức phối hợp gọi người lấy máy tính đã chuẩn bị sẵn, mượn tín hiệu đường dây đang kết nối, truy tìm vị trí tín hiệu trên điện thoại Quý Noãn.
Tuy nhiên, mười mấy giây sau, màn hình máy tính vẫn hiển thị kết quả không tìm kiếm được.
“Sao Mr. Control lại im lặng vậy? Đang tìm kiếm vị trí tín hiệu của bọn tao sao? Mày quên tao là ai rồi à? Chuyện che giấu tín hiệu đơn giản như thế, đương nhiên là tao đã làm xong trước khi gọi điện rồi. Xem ra tìm kiếm vị trí của vợ mày thông qua tín hiệu điện thoại chỉ có thể là hi vọng xa vời…”
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire