Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
A
Đồ Thái nổi giận, nhìn như muốn nổ súng. Bất chợt không biết Quý Noãn lấy được sức lực từ đâu, kéo cổ tay hắn qua rồi cắn mạnh.
“A!” A Đồ Thái bị đau, nhất thời không thể kiểm soát được khẩu súng trong tay, tiếng súng vang lên trong xe, đạn bắn vào cửa sổ chống đạn.
Tiếng súng trầm đυ.c trong xe vang lên to rõ lạ thường. Mặc Cảnh Thâm đang sắp đến gần, đôi mắt lập tức lóe lên tia sợ hãi, nhìn về phía cửa sổ xe đen như mực kia.
Trong tích tắc, Quý Noãn ngước lên nhìn sát ý trong mắt A Đồ Thái. Mặc Cảnh Thâm đang ở bên ngoài xe, nếu anh đã đến, còn có cả đám A K đều đang ở ngoài để giải cứu thì cô không thể tiếp tục khoanh tay ngồi nhìn.
A Đồ Thái chợt hất Quý Noãn ra, lại dí súng nhắm vào đầu cô. Quý Noãn vẫn nhìn chằm chằm vào mắt hắn, chậm rãi nâng cánh tay lên. Cánh tay nhuốm đầy máu lóe lên tia lạnh lẽo trong buồng xe tối tăm. A Đồ Thái chú ý đến cử động của cô, cảnh giác siết cò súng một lần nữa. Quý Noãn lại bất ngờ chộp mạnh lấy bàn tay đang cầm súng của hắn, ánh mắt lạnh lùng. Ngay khi hắn sắp bóp cò, cô bất chợt phun ra một câu bằng tiếng Khơ-me.
A Đồ Thái chấn động, sát ý càng lộ rõ. Hắn dữ tợn nheo mắt lại, trong khoảng khắc dồn toàn bộ chú ý vào cô.
Đây là câu nói tiếng Khơ-me mà Quý Noãn đã vô tình học được từ bà cụ ở Campuchia ba năm trước.
Không ngờ hôm nay lại phát huy tác dụng.
Khi A Đồ Thái bị câu nói của Quý Noãn thu hút toàn bộ sự chú ý thì thân xe lại rung lên thật mạnh. Vốn đang ngồi vững vàng, A Đồ Thái bất ngờ khẽ ngửa người ngã ra đằng sau. Khẩu súng đang dí bên Quý Noãn bị chệch đi một chút, cô vươn tay ra định cướp.
Một tay A Đồ Thái giơ súng lên tránh, tay kia giật tóc cô chửi thề, đập mạnh đầu cô vào cửa xe. Da trán Quý Noãn lập tức bị rách toạc, mắt hoa lên. Đúng lúc này, Mặc Cảnh Thâm ở bên ngoài xe tìm được thời cơ xông lên thuận lợi nhất. Khi chiếc xe phía sau lao về phía trước tiếp tục liều mạng tìm đường thoát thì người trong xe chỉ nhìn thấy hai bóng dáng nhanh nhẹn nhảy vọt lên xe. A K theo sát sau lưng yểm trợ Mặc Cảnh Thâm, bất chợt kéo mở cửa xe sau ra.
Quý Noãn đang tựa vào cửa xe, vì lực cánh cửa bị mở ra mà gần như nửa người trên đều lộ ra ở ngay sườn xe.
Mặc Cảnh Thâm hoảng sợ nhìn cô như sắp lao từ trong xe ra với nửa người đầy máu.
Hình ảnh ba năm trước ở Los Angeles lại hiện lên, khi ấy Quý Noãn vì bị đẩy ngã từ chiếc xe đang chạy với tốc độ cao mà mất đi đứa con. Mặc Cảnh Thâm cau chặt mày, anh lập tức vươn cánh tay ra, thả người xuống...
Câu Quý Noãn vừa nói bằng tiếng Campuchia đại ý là: kẻ đi đe dọa người yếu thế thì mới chính là kẻ yếu.
A Đồ Thái là người luôn có thói quen đứng trên người khác, tuyệt đối không bao giờ cam tâm chịu thua kém. Khi bị cô giễu cợt như vậy thì đương nhiên hắn sẽ nổi cơn điên, nhất thời mất lý trí mà dồn toàn bộ sự tập trung vào cô.
Vì hắn không ngờ cô lại biết ngôn ngữ của bọn hắn.
Câu nói này là do bà cụ người Campuchia đã từng cứu cô nói. Sau khi che chở cô trước mặt A Cát Bố, bà cụ đã đưa cô về lều băng bó vết thương. Chính giọng nói có vẻ phàn nàn bất mãn đã giúp Quý Noãn nghe ra được ý tứ của bà. Bà cụ không thích bọn họ ức hϊếp một người phụ nữ trói gà không chặt, nhưng lại không dám nói trực diện, chỉ có thể lén lút nói trong lều.
Lúc đó Quý Noãn liền đọc thuộc câu nói này. Sau đó khi đến Anh, cô vào thư viện thì vô tình nhìn thấy từ điển của Campuchia. Cô tiện tay lật ra tra ý nghĩa của câu nói kia, cuối cùng mới hiểu được câu nói mà mình học được có nghĩa là gì.
Lúc này, A Đồ Thái vừa bị phân tán sự tập trung đã lại trừng mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm và A K đang xông lên mui xe, lập tức nổi điên sai hai tên thuộc hạ trong xe tăng tốc để hất ngã hai người họ.
Nửa người Quý Noãn như muốn rơi xuống từ cửa xe bị bật ra, cô ngước mắt lên nhìn bàn tay Mặc Cảnh Thâm đang vươn về phía mình. Cố nén làn nước mắt đang chảy ra từ khóe mắt, cô há miệng nói nhưng vì tốc độ xe chạy quá nhanh nên không thể nghe rõ được. Chỉ là Mặc Cảnh Thâm vẫn hiểu được cô muốn nói gì từ khẩu hình của cô: “Mọi người… hãy cẩn thận…”
Đầu chân mày của Mặc Cảnh Thâm cau chặt lại, A K ở sau lưng anh hỗ trợ để anh cúi xuống cứu Quý Noãn, đồng thời hét lên: “Ông Mặc, đằng trước có khúc cua, rất dễ bị hất ngã, chúng ta phải nhảy xuống ngay! Nếu không với tốc độ này mà xe vào cua thì chúng ta không thể giữ thăng bằng trên này được!”
A K nói xong thì dùng một tay túm lấy cánh tay Mặc Cảnh Thâm, còn tay kia bám vào cửa sổ xe ở vị trí lái, cố gắng quấy nhiễu người đang cầm tay lái bên trong để xe giảm tốc lại.
“Không được giảm tốc! Lao lên!” A Đồ Thái vừa nói vừa giơ súng lên chĩa thẳng vào Mặc Cảnh Thâm đang ló người xuống ở cánh cửa mở rộng.
Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm vẫn chỉ ghim chặt vào cặp mắt rưng rưng của Quý Noãn.
Cảm giác đau lòng sâu sắc không tưởng tượng nổi chiếm toàn bộ các giác quan của anh. Ánh mắt Quý Noãn như thể đang muốn tạm biệt anh, cô không có ý định được cứu sống, càng không có ý định để anh phải trả giá vì cứu cô. Ánh mắt của cô vô cùng thanh thản.
Sự thanh thản này lại khiến lòng anh trào dâng từng lớp sóng mãnh liệt.
Anh bất chợt chộp lấy cánh tay lạnh như băng của cô, rồi quyết đoán giật mạnh cô lôi từ xe ra ngoài.
Động tác khó khăn này đặt bản thân Mặc Cảnh Thâm vào vị trí nguy hiểm nhất. A K thấy A Đồ Thái định nổ súng, thì ngay khi Mặc Cảnh Thâm lôi Quý Noãn từ trong xe ra, anh lập tức luồn hẳn vào chỗ ghế lái, súng trong tay nhắm thẳng vào trán tên đàn em đang lái xe.
Chiếc xe bị mất lái bắt đầu lắc lư không thể đi thẳng về phía trước. A Đồ Thái bị lắc lư theo nên cánh tay chệch hướng, cửa kính chống đạn chưa được mở ra để bắn Mặc Cảnh Thâm thì trong tình thế nghìn cân treo sợi tóc, anh đã lập tức lôi theo Quý Noãn từ thân xe lăn xuống đất.
Quý Noãn đã bị đau đến không còn cảm giác, lại được Mặc Cảnh Thâm ôm trọn vào lòng, nhưng chấn động lúc rơi xuống đất khiến cô hoảng loạn cho dù Mặc Cảnh Thâm là người tiếp đất trước. Anh dùng chính cơ thể mình để che chắn cho cô. Hơn nữa, sau khi bay từ xe ra, theo lực quán tính, anh vẫn ôm chặt cô lăn mấy vòng trên mặt đất.
Khi dừng lại được, một tay Mặc Cảnh Thâm chống dậy bên người cô, anh đỡ lấy gáy cô, ôm cô siết vào lòng như bảo bối có được lại sau khi mất đi!
Chương 684: Mặc cảnh thâm cố nén sự kích động muốn gϊếŧ người…
Quý Noãn đã mất hết sức lực, tựa đầu vào ngực Mặc Cảnh Thâm, chậm rãi mở mắt ra, cảm thấy rất an toàn. Trong suy nghĩ, cô cứ nghĩ mình chết chắc rồi, vậy mà lúc này lại bình yên vô sự được cứu ra ngoài. Xác định mình thật sự đã thoát hiểm, cô nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi thật dài.
Mặc Cảnh Thâm cúi xuống nhìn vết thương trên đầu và khắp người cô, trên má cô còn hằn dấu tay của A Đồ Thái, còn vết máu trào ra trên lưng và khóe miệng, tóc rối bời xõa vai trước vai sau, cả người như không còn chỗ nào lành lặn.
Sự sợ hãi và đau đớn trong mấy tiếng đồng hồ vừa qua khiến Quý Noãn gần như mất đi tri giác, cô cố mở to mắt nhưng ánh mắt nhìn anh vẫn mông lung không tiêu cự. Cô dán mắt nhìn người đàn ông tự tay giải cứu cô ra khỏi vực thẳm trong giờ khắc sinh tử, cuối cùng cũng tin tưởng rằng, người đàn ông bình thường lúc lạnh lùng lúc dịu dàng này có bản lĩnh và quyết đoán đến thế nào.
Năng lực phán đoán của anh, căn cứ XI, còn có những cấp dưới và đám huynh đệ có bản lĩnh như A K sau lưng anh, tất cả đều là dáng vẻ mà cô đã từng nhìn thấy ở Campuchia ba năm trước. Anh khoác âu phục lên thì chính là Tổng Giám đốc Mặc được người người chú ý, nhưng cởi âu phục ra thì lại trở thành một người vô cùng tàn nhẫn quyết liệt. Đây chính là Mặc Cảnh Thâm cô đã sớm hiểu, và cũng là người đàn ông cô yêu.
Khi ở giữa ranh giới sống và chết, Quý Noãn đã hiểu được tình yêu của anh. Nhưng vào thời khắc này, giữa trời đất mịt mờ, ánh mắt cô trở nên mơ hồ, choáng váng, cô không thể nhúc nhích, cũng không thể nói được một câu đầy đủ.
“Quý Noãn, nói chuyện đi.” Mặc Cảnh Thâm đã lường trước cô có thể bị thương khi bị A Đồ Thái bắt giữ, nhưng không ngờ cô lại bị thương đến thế này. Anh đã tìm được cô trong thời gian khá ngắn, nhưng dù sao A Đồ Thái cũng là một kẻ điên vô nhân tính.
Nhìn thấy máu trên khóe miệng và đầu của cô, Mặc Cảnh Thâm cố đè nén cảm giác mãnh liệt muốn gϊếŧ người. Thấy cô không nói lời nào, anh bất chợt bế ngang người cô lên.
“Mặc Cảnh Thâm…” Quý Noãn bị anh vội vã bế lên thì chậm chạp lên tiếng, giọng nói nhỏ rí như muỗi kêu.
Giọng anh rất thấp, như sợ làm kinh động đến cơ thể đang bị thương nặng mà vô cùng yếu ớt trong lòng, cũng như sợ làm kinh động đến bản thân mình đang cố đè nén cơn phẫn nộ sắp bùng nổ.
Lúc trước ở Campuchia, Quý Noãn cũng không bị thương nặng như thế này. Cô chỉ bị đạp một cước, bàn tay bị bỏng, bị chĩa súng đầu, thế mà anh đã căm hận đến nỗi bắn đối phương một phát chết tươi.
Bây giờ Mặc Cảnh Thâm hoàn toàn chỉ dựa vào chút lý trí để cố giữ tỉnh táo. Quý Noãn nằm trong lòng anh khẽ lắc đầu, mặt vùi sâu vào áo sơ mi của anh, hít vào mùi hương sạch sẽ nhẹ nhàng mát lạnh nhưng vẫn ấm áp chỉ của riêng anh.
“Xin lỗi, em khiến anh bị bọn chúng uy hϊếp, hại anh phải mạo hiểm… Tại em chủ quan… xin lỗi… lẽ ra em không nên đến Los Angeles…” Ánh mắt vốn đang cố giữ bình tĩnh của Mặc Cảnh Thâm bỗng tràn ngập xót xa: “Chuyện này không liên quan đến em. Nếu bọn chúng không phát hiện ra em ở gần anh thì chúng cũng sẽ tìm cách gây rối những người khác, anh còn có ba mẹ ở Los Angeles. Nếu em vẫn ở Hải Thành khiến bọn chúng không thể chuyển mục tiêu sang em thì chúng cũng sẽ dùng đến thủ đoạn tàn độc hơn. Với loại người này thì bất kỳ ai có liên quan đến anh đều là điểm yếu để hạ gục anh.”
Thấy Quý Noãn vẫn chưa hết áy náy, Mặc Cảnh Thâm đỡ đầu của cô lên, cúi xuống hôn lên mái tóc cô rồi nói: “Em đến Los Angeles chỉ để làm việc. Dù sao em cũng là người đứng đầu Tập đoàn MN, bắt em ở lại Hải Thành là không hợp lý. Em không làm liên lụy cho anh, là tại anh đặt em vào tình thế nguy hiểm, không phải tại em. Noãn Noãn, em đau ở đâu thì cứ nói, đừng cố chịu, cũng đừng tự trách mình, nghe thấy không?”
Quý Noãn yếu ớt cười khẽ: “Lúc trước đáng lẽ em nên học Phong Lăng bắn súng cho thật tốt… Sau này em học võ tự vệ cũng không nghiêm chỉnh… Nếu em giỏi hơn một chút thì ít nhất còn có thể giúp được anh, không làm liên lụy đến anh…”
Mặc Cảnh Thâm cau mày ôm cô ghì vào ngực, hôn lên tóc cô, lên vết máu trên trán cô, cuối cùng ghé sát vào tai cô trầm ấm nói: “Anh không cần, em chỉ cần là chính em thôi. Anh yêu con người hiện tại của em, không phải thay đổi, không phải học gì hết. Em không cần phải tiếp xúc với những chuyện này, cứ sống một cuộc sống yên bình mới là quý giá nhất. Anh hi vọng em luôn luôn bình an, không cần phải dính dáng đến những thứ liên quan đến súng đạn gì hết. Ngoan, đừng nghĩ lung tung nữa.”
Má Quý Noãn rất đau, có lẽ cũng vì gió ngoài trời lạnh đến thấu xương. Cô không nhìn thấy được một bên mặt trắng bệch của mình bị máu bao phủ đáng sợ đến thế nào, chỉ tựa đầu áp vào ngực anh, khàn giọng nói: “Anh nói xem… Nếu hôm nay em chết trong tay chúng… Thì em có thể quay về nơi chúng ta đã từng gặp nhau không… Hay là… Cuộc sống cũng chỉ có một cơ hội duy nhất được trở lại bên anh một lần nữa…. Liệu có phải… Em sẽ không tìm được anh nữa không…”
“Nói quẩn gì vậy?” Trái tim Mặc Cảnh Thâm như rơi xuống khoảng không. Nhìn thấy Quý Noãn vừa đau vừa lạnh run rẩy trong lòng mình, anh cởϊ áσ khoác ra đắp lên người cô.
Đúng lúc này có mấy chiếc xe chạy đến từ phía sau, nhìn qua thì giống với loại xe của căn cứ XI. Mặc Cảnh Thâm đang định bế Quý Noãn đứng dậy đi đến thì ánh mắt chợt sững lại, nhìn hai chiếc SUV màu đen dừng lại cách đó vài mét, rồi lại nhìn lướt qua mấy biển số xe.
Đúng là xe của căn cứ XI, biển số cũng cùng một dãy quen thuộc, nhưng dường như trên bánh xe màu đen có vết máu mờ mờ.
Mặc Cảnh Thâm không hề lộ chút dao động, lúc anh định bế Quý Noãn lại thì cửa ghế lái của hai chiếc xe thình lình bật mở, hai người của A Đồ Thái nhảy xuống, chĩa súng trong tay về phía Mặc Cảnh Thâm.
A K và các xe khác bây giờ đang bao vây xe của A Đồ Thái, không ngờ quân tiếp viện lại bị người của A Đồ Thái chặn lại, mà lại còn dùng xe của căn cứ XI để ngụy trang.
Vừa nhìn thấy hai người bước xuống xe chĩa súng về phía mình, Quý Noãn căng cứng người lên tựa vào ngực Mặc Cảnh Thâm.
Chương 685: Trong một thoáng, mặt mặc cảnh thâm còn trắng bệch hơn cả quý noãn
Quý Noãn túm chặt ống tay áo sơ mi của anh, khẽ nói: “Anh đi mau đi, mặc kệ em…”
Mặc Cảnh Thâm vẫn bình tĩnh bế Quý Noãn lên, dường như không để ý đến họng súng của hai gã kia đang chĩa về phía mình. Ánh mắt anh khẽ quét qua vết máu trên bánh xe của chiếc SUV, đáy mắt âm trầm. Rõ ràng anh bị chĩa súng vào người nhưng vì thái độ quá bình tĩnh khiến cho ánh mắt của hai gã đang cầm súng vô cùng dè dặt, ngón tay luôn để sẵn ở cò súng, gương mặt rất cảnh giác.
“Đừng nói nữa.” Anh liếc nhìn hai tay súng người Campuchia bằng ánh mắt sắc lạnh nhưng lại dịu dàng nói với Quý Noãn.
Quý Noãn im lặng, ánh mắt thỉnh thoảng hướng về hai gã kia, nhìn khẩu súng trong tay bọn chúng, cô không nghi ngờ về bản lĩnh của Mặc Cảnh Thâm, nhưng bây giờ anh đang bế cô, anh không thể nào cướp súng hay tự vệ được.
“Mr. Control, bảo người của anh thả đại ca của chúng tôi ra!” Một gã phun ra một tràng tiếng Anh: “Đằng sau A Đồ Thái còn có mấy trăm anh em, kể cả hôm nay đại ca có bị bắt đi thì cũng coi như lấy mạng đổi mạng, anh cũng sẽ bỏ mạng trong tay chúng tôi thôi!”
“Đại ca chúng tôi chỉ muốn lấy được thứ anh ấy cần ở chỗ anh, chứ không phải tính mạng của anh, đừng ép chúng tôi phải nổ súng!”
Lúc này Mặc Cảnh Thâm mới dừng lại, nhưng anh vẫn bế Quý Noãn không buông ra. Quý Noãn nắm chặt ống tay áo của anh, lo lắng ngước mắt lên nhưng chỉ nhìn thấy khuôn cằm lạnh lùng và nét mặt sắt đá của anh.
Hai gã người Campuchia vừa cẩn trọng dí súng vào lưng anh vừa lạnh giọng nói: “Mr. Control, tuy đại ca chúng tôi không muốn lấy mạng anh trước khi có được thứ anh ấy cần, nhưng nếu ngày hôm nay đại ca chúng tôi chết trong tay các anh thì mạng của anh cũng không giữ lại được! Đừng tưởng chúng tôi sẽ không nổ súng!”
Lúc này Mặc Cảnh Thâm mới nghiêng đầu nhìn hai gã hung hãn đằng sau qua khóe mắt, lãnh đạm nói: “Súng này là các người cướp của thành viên căn cứ XI phải không?”
“Chẳng lẽ tôi lại không biết súng này có đạn hay không sao? Các người cứ thử nổ súng thử đi, xem tôi có chết được không.” Mặc Cảnh Thâm cười lạnh, giọng nói lãnh đạm nhưng lại khiến cho hai gã kia sợ hết vía.
Sao lại không có đạn?
Nghe nói người của căn cứ XI trước khi chết cũng sẽ thủ tiêu hết đạn của mình, không lưu lại một viên nào cho kẻ thù, không lẽ là thật sao? Chẳng lẽ súng của bọn họ chỉ có một số đạn cố định, trước khi chết thì họ đã dùng hết rồi? Nhưng rõ ràng bọn họ bị bắn gục chết ngay, không có thời gian thủ tiêu đạn…
Tuy trong thâm tâm hai gã kia vẫn chắc chắn trong súng có đạn, nhưng vì lời nói của Mặc Cảnh Thâm mà thoáng do dự.
Khi hai gã còn đang do dự nhìn súng trong tay mình, thì vào thời khắc chỉ mành treo chuông, Mặc Cảnh Thâm bất ngờ bế Quý Noãn quay người đạp mạnh về phía hai gã gần như đang đứng chung một chỗ. Cùng lúc đó, A K đang ở phía trước hai trăm mét cũng đã phát hiện ra tình huống, vội vàng lái xe đến. Khi súng trong tay hai gã kia bị đạp xuống, đồng thời hai gã lảo đảo lùi mấy bước ra sau thì A K đã lái xe đến nơi, giận dữ húc bay bọn chúng.
Ngay khi tiếng va chạm dữ dội vang lên, Mặc Cảnh Thâm vẫn giữ nét mặt lạnh tanh. Anh giơ tay lên bịt kín mắt Quý Noãn, không cho cô nhìn thấy cảnh hai gã kia bị xe húc thẳng vào, bay người lên rồi lại nặng nề rơi xuống đất.
Nhưng chỉ qua âm thanh, Quý Noãn cũng biết A K lái xe đến vô cùng nhanh. Hai người đứng tại chỗ bị đâm vào, dù không chết thì chắc cũng chẳng còn được mấy hơi nữa.
Quý Noãn tựa vào lòng anh, không giãy giụa cũng không có ý định muốn kéo tay của anh xuống để xem. Cho đến khi tất cả yên ắng, hai gã kia bị ngã xuống đất đau đến không rên nổi một tiếng thì A K vẫn nổ hai phát súng về phía bọn chúng. Hai gã nằm dưới đất co giật vài cái rồi trợn trừng mắt, không cam lòng tắt thở.
Lúc này Mặc Cảnh Thâm mới lấy bàn tay đang bịt mắt Quý Noãn ra, đồng thời nhẹ nhàng đặt cô xuống. Ngay khi đôi chân Quý Noãn vừa chạm đất, anh quay sang gọi A K đến: “Đỡ cô ấy lên xe đi.”
A K gật đầu, bước nhanh đến đỡ lấy Quý Noãn gần như không còn đứng vững, đồng thời đưa mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm âm trầm đi đến bên cạnh hai gã người Campuchia vừa mất mạng. Anh đạp lên vết máu đầy đất, chậm rãi cúi xuống, nhặt hai khẩu súng vừa bị văng ra khỏi tay bọn họ lên.
A K biết ông Mặc đang nhìn mã số của hai khẩu súng để xác định ai là thành viên trong căn cứ bị chúng gϊếŧ.
Khi A K quay người định đỡ Quý Noãn lên xe thì bất chợt một họng súng màu đen lặng lẽ lộ ra từ cửa sổ ghế dưới của một chiếc xe mà hai gã Campuchia kia mới lái đến.
A K đã quay người đỡ Quý Noãn, Mặc Cảnh Thâm ở đằng trước đang dồn mắt nhìn vào mã số của khẩu súng, chỉ có Quý Noãn đang được dìu chuẩn bị bước lên xe vẫn ngoái lại nhìn Mặc Cảnh Thâm mới nhìn thấy khẩu súng này đầu tiên.
“Đoàng!”
“Cẩn thận!” Ngay khi tiếng súng vang lên, Quý Noãn chợt dùng toàn bộ sức lực cạn kiệt đang có, đẩy A K ở bên cạnh ra rồi lảo đảo nhào về phía Mặc Cảnh Thâm đang đứng cách mình không xa.
Một tích tắc trước khi tiếng súng vang lên, Mặc Cảnh Thâm cũng đã bất chợt đảo mắt qua nhưng đã không còn kịp nữa, Quý Noãn đẩy bật anh ra đồng thời nhanh chóng đứng chắn trước mặt anh. Mặc Cảnh Thâm kinh ngạc rồi bàng hoàng, ngay khoảnh khắc cô run rẩy mềm oặt đổ vào lòng anh vì bị trúng đạn thì trán anh lập tức nổi đầy gân xanh, tất cả dường như nổ tung trong nháy mắt!
“Quý Noãn!”
“Bà Mặc!”
Đạn bắn trúng vị trí cách gáy cô hai đến ba tấc, không xa vết thương ở lưng khi cô bị va vào giá kim loại trong kho hàng tăm tối lúc trước. Máu lập tức trào ra ướt nửa lưng cô, khiến cho bộ quần áo đã bị nhuốm máu đỏ nay càng đỏ hơn.
“Noãn Noãn!” Trong giây lát, sắc mặt Mặc Cảnh Thâm còn trắng bệch hơn cả Quý Noãn.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire