Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
“Này, người phụ nữ của mày đang nhìn chòng chọc vào tao, có vẻ như cô ta nghe được nội dung nói chuyện của tao với mày, chắc cũng biết được tình cảnh hiện tại của bản thân… Thế mà cô ta còn trừng trộ với tao kìa… Thật thú vị! Mr.Control, có vẻ như lá gan người phụ nữ của mày cũng không hề nhỏ. Cô ta mới tỉnh lại được một phút mà đã lạnh mắt nhìn tao, không ồn ào náo loạn, không gào thét chói tai. Chậc chậc, không ngờ cô ta lại là người thấy biến mà không sợ hãi, dáng dấp lại ngon lành như vậy, chắc mùi vị cũng ngon như thế…”
“Mày dám chạm vào cô ấy thì coi chừng hơn mười cái mạng còn lại trong nhà mày. Đến lúc đó không chỉ riêng anh trai A Cát Bố của mày bị chết không toàn thây đâu.” Mặc Cảnh Thâm vẫn giữ vẻ bình tĩnh cố hữu, ánh mắt càng thêm rét lạnh: “Đừng lòng vòng nói nhảm, nói điều kiện của mày đi.”
“Ha, mày biết điều kiện là gì mà. Mày đưa tao thông tin về đường dây cơ mật và phương thức liên lạc với đám người hợp tác bí mật kia, kể cả những chuyện khác tao muốn nắm bắt. Mày đã sớm biết rõ rồi, chi bằng nhả chút quyền lợi mà mày và căn cứ XI bí mật nắm giữ ra đi, sao hả? Shine là tập đoàn lớn như vậy, cần gì phải quan hệ với giới tài phiệt xã hội đen và đám buôn bán vũ khí ngầm trên thế giới? Toàn bộ đường dây và tài sản trong sáng ngoài tối đều nằm trong tay mày, nếu mày không có ý định để tay vấy máu thì sớm giao lại tất cả cho tao đi!”
Mặc Cảnh Thâm không đáp lại. Mặc dù chưa tra được vị trí của Quý Noãn, nhưng một máy tìm kiếm khác trong tay A K đã lặng lẽ khởi động, từ thiết bị quét tín hiệu đã phát hiện ra một điểm đỏ leo lét. Chỉ trong nháy mắt, A K rà được tọa độ của chấm đỏ, xoay người thông báo cho những người khác khẩn trương bí mật phối hợp tìm kiếm vị trí theo tọa độ.
Vui ghê, có mấy trang kia cũng hăm he Ad đăng truyện để cóp, mà Ad dễ lắm, cóp cũng dc, ai thấy đọc ở đâu tiện thì đọc.
Tất cả hoạt động đều được thực hiện rất lặng lẽ. A Đồ Thái biết Mặc Cảnh Thâm sẽ không dễ dàng đồng ý. Dù sao chuyện này cũng liên quan đến bí mật nguồn gốc tài chính của cả vạn người, hơn nữa đằng sau căn cứ XI còn có quyền lợi và tính mạng của boss Nam Hành. Nếu Mặc Cảnh Thâm có thể dễ dàng nhượng bộ thì ba năm trước ở Campuchia đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Với tình thế hiện tại mà Mặc Cảnh Thâm đáp ứng quá dễ dàng thì nhất định là có âm mưu trong đó.
Lúc này A Đồ Thái hoàn toàn không đoán nổi cuối cùng Mặc Cảnh Thâm có chịu nhả ra không, liệu anh đang có âm mưu gì. Hắn ta cất tiếng cười lạnh: “Tao chỉ duy trì tính mạng của vợ mày trong vòng mười hai tiếng. Trước trưa mai mà mày không đưa cho tao thứ tao muốn, thì tao sẽ chặt một bàn tay của vợ mày, bỏ vào hộp gửi đến cho mày…” “Tao cảnh cáo mày lần cuối cùng, đừng có động vào cô ấy!” Mặc Cảnh Thâm sẵng giọng nói: “A Đồ Thái, tranh chấp giữa chúng ta không liên quan gì đến phụ nữ, không cần phải lôi kéo họ vào. Hóa ra thủ đoạn cuối cùng của mày là đặt lá bài quan trọng nhất lên một người phụ nữ, đây chẳng phải là mày tự thừa nhận mình thiếu năng lực, chỉ biết bắt cóc uy hϊếp thôi sao? Vậy thì mày có khác gì với thằng anh chết yểu của mày đâu? Phí công đàn em của mày tung hô mày là Diêm thần, thế mà nhìn lại thì cũng chỉ là đồ vô dụng phải dựa vào phụ nữ.”
“Đối phó với Mr. Control thì tất cả các thủ đoạn thông thường của tao cũng sẽ bị hóa giải nhanh chóng. Nếu đã không đàng hoàng được thì tao chỉ có thể lén lút. Từ trước đến nay mày không có nhược điểm gì, ngoài người đàn bà này. Khó khăn lắm mới được đích thân Mr. Control nghe điện thoại, xem ra người phụ nữ này đúng là rất quan trọng với mày. Tao rất muốn biết, nếu tao cắt từng miếng từng miếng thịt của cô ta, hay đè cô ta dưới người nếm chút mùi vị thì không biết sẽ có cảm giác như thế nào… Chậc chậc, chỉ nghĩ đến thôi cũng đã thấy kí©h thí©ɧ rồi…”
Khoảnh khắc Mặc Cảnh Thâm lạnh mặt dường như muốn bóp nát điện thoại thì ở đầu dây bên kia A Đồ Thái đột nhiên nở nụ cười xảo quyệt, nhìn về phía người phụ nữ đang nằm co quắp vô cùng cảnh giác trong góc kho hàng.
Hắn chậm rãi đứng dậy, vừa đặt điện thoại bên tai vừa sải từng bước về phía cô.
Quý Noãn mới tỉnh dậy còn đang mơ màng, hoàn toàn không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Ấn tượng của cô dừng lại tại thời điểm sau khi lên máy bay thì vào buồng vệ sinh định rửa tay, rồi chợt phát hiện có một người đàn ông nhỏ con nhưng vô cùng nhanh nhẹn nấp bên trong. Cô chỉ nhớ hắn ta bất ngờ đóng sập cửa phòng vệ sinh lại rồi lập tức khống chế cô. Cô vừa mở miệng ra theo phản xạ để kêu cứu thì hắn dùng một vật ươn ướt chụp lên mũi cô. Cô vùng vẫy được vài cái thì đã chìm vào hôn mê.
Sau khi tỉnh lại ở đây, cô mờ mịt ngạc nhiên nghe thấy giọng nói của một người đàn ông có dáng dấp thật giống như A Cát Bố. Lúc thì hắn ta xổ ra một tràng tiếng Trung sứt sẹo, lúc thì một vài câu tiếng Anh không rành rọt, cô nghe thì đã mơ hồ hiểu được tình cảnh bây giờ của mình.
Quả nhiên là cô đã bị bắt cóc sau khi lên máy bay.
Gã đàn ông tên A Đồ Thái chính là em trai của A Cát Bố, đang lợi dụng cô để uy hϊếp Mặc Cảnh Thâm.
Thấy A Đồ Thái bước từng bước về phía mình, ánh mắt lạnh lùng và đề phòng vừa rồi của Quý Noãn vẫn không kịp che giấu được sự căng thẳng của bản thân. Cô rúc vào góc tường, cẩn thận nhìn khắp nơi. Xung quanh tối đen như mực, trong kho hàng này không có một bóng đèn, chỉ có ánh đèn pin đặt trên chiếc kệ kim loại ở phía trước, hơn nữa ánh sáng chói mắt lại đang rọi thẳng vào người cô.
“Mr. Control, hóa ra vợ của mày cũng không bình tĩnh như bề ngoài đâu. Thật ra cô ta cũng biết sợ đấy… Ánh mắt cô ta đang nhìn tao mang vẻ dò xét đề phòng… Nhưng mà nhìn gần như thế này, vợ mày đúng là xinh đẹp hiếm có, còn kí©h thí©ɧ hơn khi ngắm nhìn từ xa.”
Âm thanh cười như không cười của A Đồ Thái vang lên vừa dữ tợn vừa dọa dẫm, hắn ta tiếp tục đi thẳng về phía cô. Quý Noãn dựa sát vào góc tường, bất thình lình A Đồ Thái vươn một tay ra giật lấy tóc cô. Trong tích tắc Quý Noãn đau đến suýt buột miệng kêu lên, nhưng vừa nhớ ra hắn ta đang gọi điện cho Mặc Cảnh Thâm thì cô lập tức nuốt lại tiếng rên đau đang dâng lên bên môi. Cô cắn chặt hàm răng, nhắm mắt lại không phát ra tiếng động.
A Đồ Thái không ngờ người phụ nữ vừa để lộ tia sợ hãi trong đôi mắt kia lại kiên cường đến vậy. Hắn ta lạnh lùng nheo mắt lại, kéo tóc cô mạnh hơn, cảnh cáo nói: “Nói cho Control nghe bây giờ tao đang làm gì với mày. Nói với cậu ta, nếu cậu ta không đáp ứng điều kiện của tao, thì tao sẽ cho mày sống không bằng chết!”
Hắn vừa nói vừa cố ý dán điện thoại sát tai cô.
Mặc Cảnh Thâm đang lắng nghe, nhận thấy đầu dây bên kia ngoại trừ có tiếng thở hổn hển thì lại im ắng khác thường, không ai nói gì. Anh vô thức nhướng lông mày, trầm giọng dò hỏi: “Quý Noãn?”
Vừa nghe thấy giọng nói của Mặc Cảnh Thâm, nỗi sợ hãi và hoảng loạn mà Quý Noãn đang cố đè nén thật sâu trong lòng lập tức vỡ òa. Mắt ửng đỏ lên nhưng cô vẫn sống chết nghiến răng không phát ra tiếng động nào.
Chương 680: Đáy mắt tĩnh lặng của mặc cảnh thâm vằn đỏ…
Cô không thể để anh bị uy hϊếp vì cô được, nếu không thì không biết Mặc Cảnh Thâm sẽ gặp nguy hiểm như thế nào.
Ba năm trước, cô từng trốn thoát được khỏi đám phản loạn ở Campuchia, trong tình huống sinh tử đó mà cô còn không hề sợ hãi. Bây giờ kể cả có phải chết thì cô cũng không để cho bọn người này được toại nguyện.
Quý Noãn vẫn không nói tiếng nào, cũng không phát ra âm thành gì, chỉ mím chặt môi quay đầu ra chỗ khác, tránh né chiếc điện thoại đang áp vào bên tai mình.
Ánh mắt A Đồ Thái lạnh buốt: “Cũng gan lì gớm. Sao, không mong chồng đến cứu à?”
Mặc Cảnh Thâm ở đầu dây bên kia cũng lên tiếng: “Quý Noãn, nói đi!”
Nghe thấy tiếng Mặc Cảnh Thâm vang lên, Quý Noãn cố nén cơn tủi thân và nỗi sợ hãi trong hoàn cảnh này lại. Cho dù thế nào, cô cũng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô lạnh lùng nhìn gã đàn ông như đang muốn lột da đầu của mình ra, lúc này cô đang đau đến mức mặt mày trắng bệch, nhưng vẫn nghiến chặt răng không kêu tiếng nào.
A Đồ Thái bất ngờ buông tóc cô ra, tàn nhẫn tát mạnh vào bên má của cô. Âm thanh của cái tát này to đến nỗi Mặc Cảnh Thâm ở đầu dây bên kia cũng thoáng hoảng sợ, ánh mắt anh lạnh lẽo: “Quý Noãn!”
“Vốn ông đây còn muốn chơi với mày. Nhưng từ trước đến nay, ông đây ghét nhất loại đàn bà bướng bỉnh lại không biết điều như mày!” A Đồ Thái lại túm tóc cô, lôi xềnh xệch cô khoảng hai mét. Thấy Quý Noãn dù bị đau nhưng vẫn nuốt tiếng kêu chói tai lại thì hắn quăng mạnh cô xuống đất: “Không nói tiếng nào phải không? Tao có rất nhiều cách để cậu ta chứng kiến tình cảnh thê thảm này của mày. Hay là mày muốn tao gọi điện video để cậu ta nhìn thấy mày bị tao tra tấn như thế nào?”
A Đồ Thái vừa nói vừa co chân lên, nhắm vào Quý Noãn đang nằm co quắp dưới đất, đạp mạnh vào bụng cô. Quý Noãn đau đớn ngã rạp xuống sàn, theo bản năng co người che bụng lại, đôi môi mím chặt lại đã bật cả máu ra nhưng vẫn không chịu kêu tiếng nào.
Mặc Cảnh Thâm ở đầu dây bên kia không nghe thấy tiếng Quý Noãn, nhưng quả thật tiếng động A Đồ Thái gây ra quá lớn. Đôi mắt anh tối sẫm nặng nề, lạnh lùng quay sang nhìn vị trí phát tín hiệu liên tục xoay tròn trên màn hình một chiếc máy tính đang dò sóng. Anh vẫn cầm chặt điện thoại di động, năm ngón tay càng lúc càng siết chặt, khớp xương ở ngón tay thon dài đã trắng bệch cả ra.
“Vẫn không chịu nói à?” A Đồ Thái nhìn người phụ nữ bị ngã xuống đất, lại lôi cô dậy, vung một bạt tai tát mạnh vào bên má đã sưng lên của Quý Noãn, rồi đá cô ngã xuống đất. Quý Noãn bị đá lùi ra đằng sau, đập mạnh vào góc một chiếc giá kim loại. Không biết chiếc giá kim loại này sắc thế nào, chỉ biết vai cô bị đập vào cái gì đó khiến cả người đau đến phát run, trong nháy mắt máu trào ra thành mảng lớn ở lưng.
“A, chảy máu rồi.” A Đồ Thái cười khẩy nhìn người phụ nữ nhắm mắt lại ngã xuống đất một cách thảm thương. Trên mặt cô có nước mắt, khóe miệng có máu, đằng sau vai cũng loang lổ máu, sắc mặt trắng bệch như người chết, nhưng cô vẫn không chịu hét to lên.
Hắn ta lạnh lùng nheo mắt lại, quay sang nháy mắt ra hiệu với hai tên đàn em từ ngoài cửa đi vào.
Hai gã này gật đầu, quay người đi ra ngoài tìm hai xô nước đá mang vào, hắt thẳng vào người Quý Noãn. Quý Noãn đã gần như ngất đi thì bất ngờ bị nước đá giội vào, từ từ mở mắt ra. Trước mắt vẫn là một khoảng đen tối, cô đau đớn đến nỗi có muốn kêu cũng không đủ sức.
Thấy cô tỉnh dậy, A Đồ Thái sải bước đến chỗ cô, từ từ ngồi xuống bên cạnh, nhìn cô từ trên cao như đang nhìn một con kiến mình có thể gϊếŧ chết bất cứ lúc nào: “Nếu mày không mở miệng ra nói, thì anh em của tao sẽ cho mày biết như thế nào mới là sống không bằng chết. Cũng không biết người phụ nữ từng ngủ với Mặc Cảnh Thâm thì có hương vị như thế nào nhỉ. Làn da này trắng mịn màng quá, chỉ tát hai cái mà đã sưng đỏ thế này rồi…”
A Đồ Thái nói rồi nâng tay lên vuốt ve má cô.
Quý Noãn chợt ngoảnh mặt đi, cố gắng né tránh bàn tay của hắn. Lúc này A Đồ Thái đưa điện thoại cho cô, dùng mắt ra hiệu để cô lên tiếng.
Người cảnh giác như Mr.Control mà không nghe được thấy giọng nói của người phụ nữ này thì chỉ sợ kể cả cậu ta hoàn toàn tin người phụ nữ này là vợ mình, thì chưa chắc đã hành động bừa.
Nhất định phải bắt người phụ nữ này lên tiếng, nhất định phải để cậu ta tin đây là vợ mình, nhất định phải để cho Mr. Control từ trước đến nay xử sự bình tĩnh phải hoảng loạn lên. Nếu không thì kế hoạch của bọn chúng sẽ gặp trở ngại mà giậm chân tại chỗ. Hơn nữa, bọn chúng nấn ná ở lại Los Angeles cũng không hề thuận lợi. Ở đây không thể so với Campuchia, có quá nhiều hiểm nguy phải đối mặt.
Quý Noãn nhìn chiếc điện thoại hắn đưa đến, không nói không rằng nhưng ánh mắt ra vẻ do dự, cánh tay cứng ngắc thoáng đau đớn chậm rãi nâng lên như định nhận lấy điện thoại. A Đồ Thái lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, không đưa thẳng điện thoại cho cô nhưng vẫn chìa về phía cô.
Quý Noãn giơ cánh tay lên, vừa chạm được vào điện thoại thì không biết lấy được sức lực từ đâu, bất ngờ vung mạnh tay đập vào tay hắn. Khoảnh khắc điện thoại văng xuống đất, màn hình di động vỡ nát, nhưng điện thoại lại không hề bị ngắt như cô muốn.
“Đ*t!” A Đồ Thái chửi thề, co chân lên đạp mạnh lên người Quý Noãn.
Quý Noãn bị đạp cú này thì không nhịn được, rên hự một tiếng. Tuy tiếng rất nhỏ, nhưng điện thoại di động lại rơi ngay sát cô, âm thanh kia xuyên qua di động, truyền đến bên tai Mặc Cảnh Thâm.
Đáy mắt yên tĩnh của Mặc Cảnh Thâm vằn đỏ, điện thoại cũng đã bật loa ngoài từ trước, đến cả người đứng sau cũng nghe thấy.
“Ông Mặc.” A K đang tức giận khẩn trương, nhìn thấy tín hiệu định vị trên máy tính thì chợt trầm giọng gọi.
Mặc Cảnh Thâm quay lại nhìn thấy vị trí phát tín hiệu thì lập tức ngắt điện thoại, chộp lấy chìa khóa xe đi thẳng ra ngoài.
A K và những người khác vội vàng đuổi theo, gấp gáp thông báo cho Nam Hành đang trên đường tới. Khi họ vừa tắt máy ngước lên đã nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm bước lên chiếc SUV màu đen, lao nhanh về hướng mới phát ra tín hiệu bằng tốc độ đáng sợ!
Chương 681: Giờ phút này cô mới hiểu mặc cảnh thâm đã phải chịu đựng như thế nào
Đồ Thái nhặt điện thoại lên thì phát hiện tín hiệu đã ngắt, không biết do Mặc Cảnh Thâm ngắt hay điện thoại rơi xuống bị hỏng.
Hắn quay đầu lại cau có ra hiệu cho đàn em. Hai gã kia nhanh chóng xông đến xốc Quý Noãn từ dưới đất lên, đặt cô lên trên kệ kim loại duy nhất trong kho hàng tối tăm.
Vừa được đặt lên, mặt kim loại lạnh như băng làm cả người Quý Noãn run bắn. Nhờ ánh sáng của đèn pin, Quý Noãn mới nhìn thấy đống đồ bày la liệt trên chiếc bàn dài bên cạnh.
Một ống tiêm không biết đựng thuốc gì.
Một con dao, một khẩu súng.
Một chai thuốc màu đen rất cao.
Dây thừng.
Còn có cả mấy món đồ khác mà bình thường cô không bao giờ dám tưởng tượng đến.
Chẳng lẽ đây là nơi dùng hình tra tấn sao? Hay là cái gì?
A Đồ Thái nói xong thì cầm ống tiêm lên vuốt ve trong lòng bàn tay: “Biết đây là cái gì không?”
Quý Noãn nhìn theo ống tiêm trong tay hắn, thấy vài giọt chất lỏng tuôn ra trên đầu mũi kim thì sống lưng buốt lạnh. Cô co quắp trên mặt bàn kim loại lạnh như băng định vùng lên, nhưng lại sợ hắn tiêm chất lỏng trong đó vào người mình.
A Đồ Thái vươn tay cầm ống tiêm, từ từ kề sát mũi kim nhọn sắc đến bên cánh tay cô. Nhìn thấy nỗi sợ tràn ngập trong mắt cô, hắn ta cười lạnh: “Trong ống tiêm này là loại ma túy khó cai nhất trong hai mươi năm trở lại đây. Không biết bao nhiêu người tán gia bại sản vì nó, không biết bao nhiêu người không cai nghiện được mà phải tự sát…”
Quý Noãn hít sâu, liều chết vùng vẫy ra khỏi tay của hai tên đàn em. A Đồ Thái lạnh lùng cười nhìn dáng vẻ cố giãy giụa của người trước mặt, tiếp tục ấn mạnh cổ tay cô như muốn ghim kim vào.
“Đừng! Không!” Quý Noãn ra sức vùng vẫy.
“Mày ngoan ngoãn lại cho tao! Nếu không, tao không đảm bảo bây giờ có lấy mạng mày luôn hay không đâu! Con đàn bà thối tha!” A Đồ Thái ghì mạnh người cô, chọc thẳng kim vào tay cô. Quý Noãn đau nhói kêu lên một tiếng.
A Đồ Thái chưa kịp tiêm thuốc vào thì bất chợt bên ngoài vang lên tiếng tích tích báo động khác thường. A Đồ Thái thoáng hoảng sợ, chợt đưa mắt nhìn hai tên đàn em trong kho hàng: “Chuyện gì vậy? Sao bọn chúng có thể truy ra vị trí nhanh như vậy được? Thế mà đã vô hiệu hóa cả thiết bị phá sóng của chúng ta rồi? Thiết bị nhiễu sóng tối tân nhất ở Anh mà cũng không cản trở được bọn nghiên cứu chó má của căn cứ XI kia sao?”
A Đồ Thái bất chợt rút kim ra, lạnh mắt nhìn Quý Noãn đang ướt nhẹp vừa thoát được một kiếp nạn bị tiêm thuốc, hung ác tức tối nói: “Mang theo!”
Dứt lời, A Đồ Thái vội vã quay người bước nhanh ra ngoài. Quý Noãn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn nhận thức được thứ thuốc trong ống tiêm vẫn chưa được đẩy vào người mình. Cái gì là thiết bị phá sóng tín hiệu? Những thứ này đều không phải là những lĩnh vực cô từng biết đến.
Hai tên đàn em bước đến xốc cô dậy, vác lên lưng bước ra ngoài.
“Các người muốn mang tôi đi đâu…” Quý Noãn đau đớn, bất lực lủng lẳng trên vai bọn chúng. Giọng cô rất nhỏ, trước mắt là màu đỏ mơ hồ của máu, cảm giác như bản thân đã rơi xuống vực thẳm không biết đâu là đáy.
Nhưng ý nghĩ tỉnh táo duy nhất trong đầu cô bây giờ là… không thể để Mặc Cảnh Thâm xuất hiện… Không thể để cho anh…
Không thể để anh vì cô mà bị uy hϊếp.
Không thể để anh mạo hiểm như vậy.
Đã có một thời gian rất dài, Quý Noãn không thể hiểu vì lý do gì mà Mặc Cảnh Thâm đẩy cô đi để thay đổi số mệnh của cô. Cô không hiểu được vì sao anh nhất định phải dùng cách đau đớn nhất để cô ra đi, rời xa anh. Cô càng không hiểu sao anh có thể sống như một người không có cảm giác tự nguyện gánh hết mọi đau khổ như vậy. Điều đáng hận nhất chính là anh không hề nghĩ đến cảm nhận của cô.
Nhưng vào hoàn cảnh như thế này, Quý Noãn mới giật mình nhận ra.
Hóa ra tình yêu lớn nhất dành cho một người, chính là tình nguyện chịu đựng toàn bộ những đau khổ mà người kia không thể chịu, tình nguyện gánh vác tất cả cũng không để người kia phải chịu tổn thương.
Vào giờ phút này, cuối cùng cô mới hiểu được nỗi đau lặng lẽ của Mặc Cảnh Thâm.
Anh chỉ muốn cô được sống.
Vì yêu, nên anh mới thay cô gánh vác. Vì yêu, nên anh mới để cho cô rời đi trong nỗi đau ngắn ngủi hơn dằn vặt đau khổ cả đời, sống thật tốt, trưởng thành thật thành công. Vì yêu, kể cả khi cô không hề hay biết, anh vẫn thay cô xử lý tất cả những chuyện cô không làm nổi.
Vì muốn cô được sống ung dung thanh thản, anh lặng lẽ chịu đựng ở nơi mà cô không hề hay biết, thậm chí không gặp, không nhớ nhung, đến cả một cuộc điện thoại cũng không gọi.
Cũng như cô ngày hôm nay.
Cô tự nguyện để anh không biết gì, mong anh không nghe thấy giọng của mình, mong anh đừng vì cô mà mạo hiểm.
Ít ra thì anh vẫn sống tốt.
Đừng bao giờ để bị uy hϊếp.
Quý Noãn không biết ba gã này vì sao mà hoảng loạn. Sau khi bị vác ra ngoài thì bất chợt cô bị trùm một miếng vải đen lên đầu, bên cạnh như có một chiếc xe được lái đến, hai người đang vác cô mở cửa xe ra rồi quăng cô vào trong.
Quý Noãn không có sức ngồi dậy, khắp người đều đau đớn. Vết thương phía sau vai gần như đã không còn chảy máu, nhưng vì những va chạm lúc trước mà đầu cô đau đớn, tai ù hết cả đi.
Cô chỉ có thể cảm nhận được đám người này lái xe rất khẩn trương, nhưng không hiểu bọn chúng đang nói cái gì.
Lúc này bọn chúng đang nói chuyện với nhau bằng tiếng Khơ-me của người Campuchia chứ không phải tiếng Trung hay tiếng Anh sứt sẹo mà cô có thể hiểu.
Lúc này, tên đàn em đang lái xe nói bằng tiếng Campuchia: “Đại ca, chúng ta bắt cóc con đàn bà này chỉ nhằm mục đích uy hϊếp gã Control kia. Nếu bây giờ hắn ta đã phát hiện ra vị trí chúng ta giấu nó mà truy lùng đến thì con đàn bà này không khác gì bom hẹn giờ. Chi bằng bây giờ mình quẳng nó xuống đi!”
Chương 682: Mặc cảnh thâm không trả lời, chỉ nhìn về hướng kia…
A Đồ Thái vừa nói vừa liếc ra đằng sau nhìn Quý Noãn đang đau đớn không ngồi dậy nổi. Cô nằm úp sấp ở ghế sau, hít thở khó khăn, thỉnh thoảng giãy giụa muốn đứng dậy nhưng không đủ sức, thậm chí vị trí bị giá kim loại đâm sau lưng làm cô đau nhói cong cả người lại.
A Đồ Thái không hề tỏ ra thương tiếc, chỉ cười lạnh đưa mắt nhìn ra sắc trời gần chạng vạng bên ngoài: “Cứ đi đã, sau khi bắt hụt, Control sẽ tiếp tục tìm cách truy lùng chúng ta. Trước khi hắn và căn cứ XI huy động mọi biện pháp ngăn chặn thì chúng ta phải đưa con đàn bà này đến một nơi mà hắn tạm thời không thể tìm ra được.”
Không biết xe lao nhanh đã được bao lâu, trời dần tối, bốn phía bỗng có từng chiếc bóng đèn xe to sáng bừng lên. Ánh đèn sáng rực cản tầm nhìn của tài xế, khiến cho gã lái xe không thể nào lái lên phía trước.
“Đại ca, mình bị bao vây rồi…"
A Đồ Thái giơ tay lên che mắt rồi nhìn những chiếc SUV màu đen tầng tầng lớp lớp nhanh chóng lao về hướng này, bao vây lấy mình. Hắn lại đảo mắt nhìn Quý Noãn vẫn đang nằm im úp sấp xuống, không nhúc nhích ở ghế sau.
“Thật không hổ là người phụ nữ của Control, vừa bị bắt đi mấy tiếng, còn chưa đến cái hẹn tao đưa ra mà hắn ta đã đến nhanh như vậy rồi!” Ánh mắt A Đồ Thái vô cùng độc ác: “Mạng của mày con đàn bà của hắn ở trong tay tao, nếu hắn định bao vây, thì có chết tao cũng phải bắt chết con ả này trước!”
Hắn ta nói bằng tiếng Trung, Quý Noãn có thể nghe rõ ràng. Cô chậm rãi ngước mắt lên nhìn về phía tên đàn ông dường như đã phát điên đến mức biếи ŧɦái.
Vừa đúng lúc mấy chiếc xe bao vây tiến đến gần, tên thuộc hạ ngồi ở ghế lái lập tức dùng đuôi xe đâm thẳng vào bóng đèn to trên mui xe trước của mấy chiếc SUV màu đen kia.
Ngay lúc xe bị va chạm rung lắc dữ dội, Quý Noãn đang nằm trên băng ghế sau bị hất văng xuống sàn xe. Sau khi cô ngã xuống, tốc độ va chạm tròng trành càng nhanh, lực va chạm càng lúc càng mạnh, như thể chiếc xe này lao đến với ý đồ tự hủy diệt.
Đầu cô đập vào tay nắm cửa xe bằng kim loại rất cứng, đau đến choáng váng mặt mày, mọi dây thần kinh còn tỉnh táo trong đầu như đã đứt phựt ra. Vậy mà cô còn chưa kịp ngồi vững thì xe lại va chạm mạnh một lần nữa, Quý Noãn không cách nào giữ vững thăng bằng được. Mấy gã ngồi phía trước vừa cẩn trọng vừa tàn độc nhìn từng hàng xe đang lao đến bao vây chặt chẽ đến mức gió thổi cũng không lọt, không thể tin nổi nhanh như vậy mà bọn chúng đã bị người của Mặc Cảnh Thâm chặn lại! Bên ngoài, chiếc SUV màu đen đi đầu lao nhanh đến trong vòng vây. A K nhìn thân sau chiếc xe phía trước đã rúm ró biến dạng vì va chạm thì đưa mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm vẫn giữ ánh mắt thâm trầm ngồi ở ghế lái: “Ông Mặc, bọn chúng cố ý dùng đuôi xe để va chạm, có phải…”
Mặc Cảnh Thâm không trả lời, chỉ nhìn về hướng kia, tỉnh bơ bất chợt tăng tốc. A K còn đang bất ngờ chưa hiểu gì thì xe đã lao thẳng về hướng đó.
“Đại ca!” Bên trong xe phía trước, hai gã đàn em ngồi phía trước đã không thể điều chỉnh hướng lái, đang muốn chạy trốn về đường cao tốc phía trước thì bất chợt chiếc SUV màu đen đã lao đến với vận tốc hai trăm hai mươi cây số. Khi chiếc xe đố vượt qua xe bọn họ, phóng tới phía trước thì bỗng nhiên xoay ngang, cản xe bọn chúng giữa đường.
Tiếng phanh xe chói tai vang lên, Quý Noãn đau gần ngất đi, không biết người mình bị kẹt ở chỗ nào đằng sau xe, không thể cử động được nữa. Đầu cô choáng váng chóng mặt hơn cả bị say xe.
A Đồ Thái nhìn chiếc xe ngang ngược chặn ở phía trước giữa đêm tối yên tĩnh. Cửa xe mở ra, bóng dáng Mặc Cảnh Thâm trong bộ đồ đen hiện ra trong tầm mắt bọn chúng. Cùng lúc đó, A K ở cửa xe bên kia cũng bước xuống, đến sau lưng Mặc Cảnh Thâm.
A K và nhóm người bước xuống từ những chiếc xe phía sau đồng loạt rút súng ra, liên tục nã súng về bánh xe bị biến dạng không thể nào khởi động được của A Đồ Thái, thân xe rung lên một cái rồi lún xuống, toàn bộ bánh xe đều bị bắn thủng.
Quý Noãn không nhìn thấy người đàn ông bước trong màn đêm, từng bước đi về phía này, nhưng bằng bản năng, cô vẫn cảm nhận được sự sợ hãi mơ hồ của hai tên đàn ông trong xe. Mà A Đồ Thái lại bất ngờ vươn tay ra đằng sau, lôi Quý Noãn đang kẹt trong một góc ghế ra ngoài, túm cô đến trước mặt. Khi Quý Noãn bất lực vùng vẫy thì bị ấn đầu vào thành cửa kính, A Đồ Thái cầm súng dí đúng vào trán cô.
Đèn xe ở bên ngoài rọi xung quanh, ánh trăng và ánh đèn cùng chiếu vào khuôn mặt tái nhợt đáng sợ của Quý Noãn. Cô đau đến tê dại, nhắm mắt lại không nhìn ra ngoài. Cô lo lắng Mặc Cảnh Thâm phát hiện ra tia hoảng sợ trong mắt mình.
Cô cứ nhắm mắt rồi khẽ cười.
“Con đàn bà thối! Mày cười cái gì?” A Đồ Thái chỉ biết Quý Noãn rất quan trọng với Mặc Cảnh Thâm, nhưng lại không ngờ bởi vì cô là người quan trọng nhất, cho nên anh mới không cho phép cô phải sống trong nguy hiểm quá lâu. Đừng nói là hai mươi tư giờ, kể cả có nhiều hơn hai giờ cũng không chờ được, nên mới có thể chạy đến nhanh như vậy.
A Đồ Thái tức giận đến mức phát hỏa, túm chặt vai áo Quý Noãn, chậm rãi siết cò súng đang hướng về phía cô.
Kể cả có phải mặt đối mặt với Mặc Cảnh Thâm thì trong tay hắn cũng đã có con bài tẩy này, hắn không tin Mặc Cảnh Thâm dám ra tay!
Khóe miệng Quý Noãn run rẩy, nửa ngày cũng không phát ra âm thanh gì. Cô chậm chạp một lúc rồi mới cười thật thấp, khàn giọng nói: “Tao cười mày… Cái dáng vẻ này của mày đúng là chết đến nơi rồi…”
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire