Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
— Reng... Reng...
Tiếng chuông đồng hồ 5h30 sáng réo vang trong căn phòng chưa đầy mười mét vuông, nghe thật chát chúa.
Tôi bật dậy, loạng choạng mò trong bóng tối tìm cái nút tắt chuông.
Ngáp một cái dài, với tay lấy cặp kính cận, rồi lững thững đi đánh răng — tất nhiên, trước tiên phải ghé qua nhà vệ sinh đã.
Buổi sáng, hóc-môn của một thằng con trai 16 tuổi quả là “khó kiểm soát”! Thật chẳng dễ để dòng nước đi đúng chỗ, không vung vãi tung toé ra ngoài bồn cầu.
Mấy năm nay, tôi đã tập thói quen dậy sớm: vận động một chút với mấy dụng cụ cũ ở nhà, rồi chạy bộ vòng quanh khu phố, hít thật sâu bầu không khí buổi sáng.
Hà Nội cuối tháng 8, đầu tháng 9, mưa nhiều, nên trời mát mẻ, dễ chịu lạ thường.
Năm nay, tôi chính thức bước vào lớp 10, mang theo bao kỳ vọng của bố mẹ. Hình như cha mẹ nào cũng giống nhau, luôn đặt nặng chuyện “thành tích” của con: nào là để nở mặt nở mày với họ hàng, với hàng xóm, với đồng nghiệp — những người mà tôi chẳng biết mặt mũi họ, và họ cũng chẳng biết tôi là ai.
Nhà cách trường hơn ba cây số. Phương tiện của tôi: chiếc xe đạp mới tinh, món quà bố mẹ thưởng khi thằng học sinh một ngôi trường “làng” bình thường lại may mắn thi đỗ vào trường chuyên trọng điểm của thành phố.
Dắt xe vào bãi, ánh mắt tôi chợt dừng lại nơi một bóng hình quen thuộc.
Một bạn gái.
Hôm nộp hồ sơ nhập học, chúng tôi đã từng đi lướt qua nhau. Từ giây phút đó, gương mặt ấy cứ in hằn trong tâm trí tôi.
Tôi vội vàng cắm xe vào chỗ trống, rồi bước nhanh theo bóng dáng ấy.
Chỉ còn vài bước, tôi hít một hơi thật sâu, cố dằn xuống tiếng trống ngực dồn dập.
Bất ngờ, cô ấy quay lại.
Bốn mắt chạm nhau.
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ dũng khí của tôi tan biến sạch. Tôi chợt khụy xuống, giả vờ cúi buộc lại dây giày, tay run run. Bao lời định nói sẵn trong đầu bỗng dưng bay biến. Mồ hôi túa ra như vừa chạy cả chục cây số.
Đến khi lấy lại bình tĩnh, ngẩng mặt lên, bóng lưng ấy đã xa dần.
— Ài... vô dụng thật!
Tôi khẽ tự gõ vào đầu mình.
Tôi học lớp B, còn cô ấy lớp A.
Trường xếp lớp theo điểm chuẩn đầu vào. Bài thi của tôi cũng chỉ vừa đủ vượt qua ngưỡng.
— Tuấn ơi, giúp tớ với!
Tiếng gọi kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Quay lại, là Phương — lớp phó học tập. Trên tay bạn ấy là chồng sách nặng trĩu, chắc phải cả chục ký.
— Đến ngay!
Đống giáo trình dày cộp, mỗi quyển ngót nghét 300 trang, được biên soạn bởi thầy trưởng khoa và phát miễn phí cho toàn khối 10.
— Còn mấy chồng nữa cơ!
— Không sao, chuyện bốc vác để tớ lo!
Tôi cười, xắn tay áo. Lỡ đến sớm nên bị “bắt cóc” đi làm cu li cũng là chuyện dễ hiểu.
Sân trường không rộng lắm, nên giờ ra chơi mà không trốn trong lớp thì thế nào cũng dễ dàng chạm mặt nhau.
Hôm ấy, tôi đang đá cầu cùng mấy thằng bạn. Và rồi, như một thói quen, ánh mắt lại bị hút về phía bóng hình quen thuộc. Cô ấy đứng cùng nhóm bạn nữ, cười nói rì rầm.
— Bốp!
— Ái da!
— Ê Tuấn, lần đầu tiên tao thấy có người dùng... mũi đỡ cầu đấy! Ha ha!
Cả bọn cười rộ. Tôi đẩy lại gọng kính, mặt đỏ lựng. Rõ ràng mấy thằng trời đánh này cố tình “sút” mạnh vào mặt tôi.
Cay cú, tôi co chân đá thật lực quả cầu, nhưng cái môn này thì sức mạnh chẳng ăn thua. Kết quả hoặc sút trượt, hoặc sút vọt thẳng lên trời, làm cả đám phá lên cười, ồn ào một góc sân.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, sơ mi bung khỏi quần, tôi vẫn cứ bối rối. Nhất là khi thoáng thấy ánh mắt cô ấy dõi về phía mình.
Tiếng chuông báo vào lớp vang lên, giải thoát cho tôi khỏi cảnh ê chề.
Trong lớp, thằng Quang ngồi cạnh khẽ huých vai tôi, nói nhỏ:
— Ê Tuấn, tao thấy hình như Phương thích mày đấy!
— Thật không? Sao tao chẳng nhận ra gì hết?
— Tại mày vô tâm thôi. Tao để ý rồi, lúc ra chơi mà nàng không ôn bài thì thường ra sân. Và lúc đó, tần suất nàng nhìn mày... hơi bị nhiều!
— Này, đừng nói là mày cũng để ý nàng, nên mới “quan sát kỹ” thế nhá?
— Hehe... tao thích hết mấy em trong lớp mà! Phương chỉ là một trong số đó thôi.
— Kinh! Thế mày đã tỏ tình với em nào chưa?
— Đương nhiên rồi!
— Kết quả?
— Còn gì nữa, tụi nó chỉ đỏ mặt, cười ngại ngùng, chưa chịu trả lời thôi!
Nghe nó chém, tôi đoán gan nó cũng chẳng khá hơn tôi là bao.
Người ta bảo, con gái tuổi này dễ bị cuốn hút bởi mấy anh chàng học giỏi hoặc thể thao cừ.
Nghĩ thế, tôi tự nhủ phải cố gắng. Tối nào về nhà cũng cắm cúi học đến tận khuya. Thói quen lén xem phim “đen” hồi lớp 9 tự nhiên biến mất.
Có lẽ vì trong tim tôi đã có một hình bóng thật sự. Và rồi, những thứ kia bỗng chẳng còn chút hấp dẫn nào nữa.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire