Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Trong lớp chỉ còn lại tôi và cô ấy.
Bên ngoài, gió heo may đầu thu len qua khung cửa sổ, se se lạnh khiến tôi khẽ rùng mình.
Kỳ lạ thật, mới tháng Mười mà đã lạnh thế này ư?
Nhưng chẳng sao cả. Quan trọng nhất lúc này: nơi đây chỉ có tôi và cô ấy.
Cô ngồi chăm chú đọc sách, ánh mắt nghiêng nghiêng sau làn tóc đen mượt rủ xuống. Tôi như kẻ mất hồn, chỉ dám lặng lẽ ngắm nhìn.
Hít một hơi thật sâu, tôi đánh bạo bước lên từng hàng ghế.
Khoảng cách chỉ vài mét thôi, vậy mà chân tôi run rẩy như vừa vượt cả chục cây số. Lưng áo ướt đẫm mồ hôi.
— Rồi… ngon!
Cuối cùng tôi cũng ngồi được ngay phía sau lưng cô ấy. Trái tim đập thình thịch, dồn dập như muốn phá tung lồng ngực.
Tôi cố nhắm mắt lại, điều hòa hơi thở, rồi mở ra...
Khoảnh khắc ấy, tôi suýt trượt ngã khỏi ghế. Cô ấy đã quay lại, ngồi sát ngay cạnh tôi, ánh mắt sâu thẳm dõi thẳng vào tôi.
Chưa bao giờ gương mặt chúng tôi gần đến thế. Khoảng cách chỉ còn vài centimet, hơi thở hòa lẫn vào nhau.
— Tớ thích cậu.
Giọng cô, dịu dàng nhưng như luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.
Trước khi kịp định thần, tôi cảm nhận được gương mặt ấy áp sát lại. Đôi môi mềm mại khẽ chạm, rồi cuốn lấy môi tôi, ngọt ngào mà mãnh liệt.
Tôi run rẩy, bản năng mách bảo đôi tay đưa lên. Một bàn tay chạm vào vai, bàn tay kia như vô thức lướt xuống bên hông, cảm nhận hơi ấm xuyên qua vạt áo trắng mỏng.
— Reng... Reng...
Tiếng chuông báo thức vang lên chát chúa. Tôi bật dậy, thở hổn hển. Chỉ có ánh đèn ngủ vàng vọt và tiếng đồng hồ đáng ghét.
Tất cả... chỉ là một giấc mơ.
Tôi nằm ngửa ra, tim vẫn đập thình thịch. Hình ảnh đôi môi kia, ánh mắt kia, hơi thở gần kề kia… vẫn còn vương vấn.
— Mé …
Tôi sờ đũng quần, một mảng ươn ướt nhớp nháp dinh dính. Tôi đưa tay lên mũi ngửi, mùi hăng hăng nồng nồng! Mộng Tinh!
Tôi lập tức vào phòng tắm rửa, rồi tiếp tục lịch tập luyện hàng ngày, mà trong đầu không thể xua đi hình ảnh gương mặt cô ấy chạm sát chóp mũi của mình.
Tôi nhìn bàn tay, thầm nuốt nước bọt
— Đáng tiếc thật... Giá mà có thể mơ tiếp được.
Nhưng cả tuần sau đó, giấc mơ ấy không quay trở lại nữa.
Để tăng cường tinh thần tập thể, nhà trường tổ chức chuyến tham quan hai ngày ở Khoang Xanh.
Tôi được bầu làm lớp phó văn – thể – mỹ, lo các hoạt động ngoại khóa, nên có nhiều dịp làm việc cùng Phương — lớp phó học tập.
Lớp trưởng Sơn thì chỉ cắm đầu học, mơ nhảy lên lớp A, nên mọi việc gần như giao hết cho tôi và Phương.
Phương là tiểu thư nhà khá giả. Trong khi đa phần chúng tôi vẫn đi xe đạp, cô ấy đã có chiếc Chaly xinh xắn.
— Thầy dặn phải chuẩn bị đồ ăn picnic và đồ vặt. Ngày mai đi rồi, nên chiều nay ta phải mua.
Phương nói, chìa khóa xe khẽ xoay trong tay.
— Tớ... không biết đi xe máy.
Tôi thú nhận.
— Vậy ngồi sau đi, để tớ đèo!
Có chút ngượng ngùng, nhưng tôi đành gật đầu. Dù sao, đi xe đạp thì chẳng thể nào theo kịp, lại còn không chở nổi đồ.
Tôi leo lên yên sau. Chiếc xe khẽ chao đảo, Phương chắc cũng hơi run.
— Này, chắc cậu đèo nổi chứ?
— Yên tâm đi, chỉ tại lần đầu chở “hành lý” thôi! Bám cho chắc nhé.
Chiếc xe vọt lên. Tôi giật mình, tay theo phản xạ đặt lên vòng eo nhỏ nhắn của Phương. Làn vải mỏng manh không che nổi hơi ấm từ cơ thể cô truyền sang.
Cảm giác ấy... khiến tim tôi loạn nhịp, hơi thở gấp gáp. Tôi lúng túng rụt tay lại, nắm chặt khung sắt phía sau. Nhưng hình ảnh vòng eo ấy, cảm giác vừa mềm vừa ấm, đã kịp in sâu trong trí óc tôi.
Phương rất tháo vát khi mua sắm. Tôi chỉ việc đi theo, vác đồ, còn cô ấy thoăn thoắt lựa chọn, mặc cả. Bánh kẹo, bim bim, nước ngọt... nhét thành hai bao tải to, nặng gần hai chục ký, cuối cùng tôi phải vác về lớp cất.
Trên đường về, tôi đi xe đạp, Phương cố tình đi chậm để không bỏ tôi lại. Hóa ra, nhà cô ấy cũng chẳng xa nhà tôi là mấy.
— Ngày mai gặp lại nhé!
Phương cười, gương mặt ửng hồng dưới nắng chiều.
Tôi dõi theo bóng dáng ấy, tim bất giác đập rộn ràng. Một lần nữa, vòng eo mềm mại khi nãy lại khiến tôi nuốt khan một ngụm nước bọt.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire