vendredi 3 octobre 2025

ARCBT - Chuong 1

 Danh sách chương                          Facebook           Thế giới ngôn tình

Anh rể của bạn thân

Bạn thân Tô Chu Nguyệt là nữ thần của tôi.

 

Cô ấy là một “bạch phú mỹ”, học thức cao, tài năng, dịu dàng lại rộng lượng.

 

Tôi thường cảm thán vì sao mình không phải con trai.

 

Một tháng trước, cô ấy gả cho thái tử gia của giới Bắc Kinh, Mạnh Quan Đình.

 

Là phù dâu, tôi khóc đỏ cả mắt, trong tiệc tôi là người buồn nhất.

 

Bởi vì tôi cảm thấy trên đời này không có người đàn ông nào xứng đáng với cô ấy.

 

Buồn hơn là, sau khi cô ấy kết hôn chúng tôi có thể sẽ gặp nhau ngày càng ít.

 

Mạnh Quan Đình nhìn tôi cười đắc ý, kiêu căng lại khoe khoang.

 

Hắn vốn nổi tiếng là công tử ăn chơi, phong lưu.

 

Khi bạn thân hẹn hò với hắn, tôi và hắn như nước với lửa.

 

Thường bị tôi chọc tức đến nỗi giận dữ nhưng vì nể mặt bạn thân mà không phát tác.

 

Ngày cưới hắn cười như gió xuân.

 

Nói với tôi: “Đường An Ý, cô đừng bám lấy Chu Nguyệt nhà tôi nữa, cô ấy là của tôi.”

 

“Bóng đèn, tự biết điều đi.”

 

Tôi giận đến nghiến răng.

 

Quay đầu thì thoáng thấy một người đàn ông có ngũ quan hơi giống Mạnh Quan Đình đang đi tới.

 

Người đó cao ráo, chân dài, khí chất ôn nhã lạnh nhạt.

 

Vốn kiêu căng ngạo mạn như Mạnh Quan Đình nhìn thấy anh ta liền lập tức đứng đắn.

 

Quy củ gọi một tiếng: “Anh.”

 

Người đàn ông khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt dừng lại trên người tôi.

 

Mạnh Quan Đình chủ động giới thiệu: “Đây là Đường An Ý, bạn thân của Chu Nguyệt.”

 

“Đây là anh cả của tôi, Mạnh Quan Hạc.”

 

Mạnh Quan Hạc vô cùng ít lời, cũng chỉ hơi gật đầu với tôi.

 

Tôi nhìn anh ta, mắt sáng lên.

 

Một ý nghĩ thoáng hiện lên trong đầu.

 

Trong bữa tiệc, tôi ngồi cạnh Mạnh Quan Hạc.

 

Tôi mở miệng hỏi ngay: “Anh còn độc thân không?”

 

Câu hỏi thẳng thừng khiến Mạnh Quan Hạc hơi khựng lại.

 

Cả bàn ngoài tôi ra đều là người nhà bên nam.

 

Mọi người đều nhìn tôi đầy kinh ngạc, sắc mặt vi diệu.

 

Mạnh Quan Hạc dừng một chút, chậm rãi mở miệng: “Độc thân.”

 

“Vậy cho tôi xin liên lạc nhé!”

 

Tôi chủ động đưa mã QR, anh ta liếc nhìn tôi một cái.

 

Có lẽ vì họ hàng bạn bè đều ở đó, lại là ngày vui nên anh ta không tiện từ chối người bên nhà gái này.

 

Đồng ý.

 

Tôi vui vẻ thêm liên lạc, cứ thế nói chuyện với Mạnh Quan Hạc.

 

Anh ta rất có giáo dưỡng, mang theo sự lễ phép xa cách, câu nào cũng trả lời.

 

Tôi tất nhiên biết anh ta thật ra không muốn để ý đến tôi, nhưng không sao, trái cấm này tôi đã quyết tâm bẻ rồi.

 

Mạnh Quan Hạc hơn tôi 5 tuổi, khi biết anh là giáo sư đại học tôi hơi ngạc nhiên.

 

Theo con đường của nhà họ Mạnh, là con trưởng thì không kinh doanh cũng phải làm chính trị.

 

Vậy mà lại đi nghiên cứu học thuật.

 

Khó trách khí chất như ngọc như mực.

 

“Mạnh giáo sư, anh đẹp trai thật đấy!”

 

“Tôi chưa từng thấy người đàn ông nào đẹp hơn anh.”

 

Mọi người trên bàn như bị yểm chú, cứng đờ.

 

Tôi thấy phản ứng của họ rất lạ.

 

Nhưng tâm trí tôi toàn đặt trên Mạnh Quan Hạc nên cũng không nghĩ nhiều.

 

Chỉ cho là sự thẳng thắn của tôi khiến họ hoảng sợ.

 

Mạnh Quan Hạc vốn đang uống canh, nghe lời tôi thì ngẩng đầu nhìn thẳng tôi.

 

Sắc mặt nhạt nhẽo, đáp một câu: “Quá khen.”

 

 

 

02

 

Hoa trên núi cao không dễ hái.

 

Vì muốn hái Mạnh Quan Hạc, gả vào nhà họ Mạnh và ở cạnh nữ thần của tôi.

 

Tôi đặc biệt đi hỏi một người bạn dày dạn tình trường.

 

Cô ấy cho tôi bốn chữ.

 

Thẳng thắn, táo bạo.

 

“Đối với hoa trên núi cao, cô mà chơi kiểu ngại ngùng là chết chắc, nhất định phải thẳng thắn táo bạo.”

 

“Người trầm lặng đều thích người chủ động.”

 

Tôi học và áp dụng ngay, còn lên mạng tra thêm.

 

Thấy một bài dạy cách gọi “chồng”, tôi bừng tỉnh.

 

Xoa tay hăm hở.

 

Đưa tôi một anh đẹp trai, tôi giờ mạnh ghê lắm.

 

Mở khung chat WeChat với Mạnh Quan Hạc.

 

Tôi nhắn thẳng: [Chồng ơi ngủ ngon.]

 

Mạnh Quan Hạc: [Nhắn nhầm người rồi.]

 

Tôi cười: [Không mà, chồng của em chỉ có anh.]

 

Mạnh Quan Hạc: [Cô Đường, tôi chưa quen cũng chưa kết hôn với cô, xin cẩn trọng lời nói.]

 

Tôi khoái chí, người đàn ông này nghiêm túc quá.

 

Tôi: [Vậy anh quen và cưới em đi.]

 

Im lặng rất lâu——

 

Mạnh Quan Hạc: [Cô Đường, tự trọng.]

 

Thấy tin nhắn đó, tôi cười lăn qua màn hình.

 

Đây chính là niềm vui theo đuổi đàn anh lớn tuổi sao.

 

Quả thật thú vị.

 

[Chồng ơi, mai em đi nghe anh giảng bài.]

 

Mạnh Quan Hạc không trả lời.

 

Từ hôm đó, tôi thường xuyên đến trường nghe lén bài giảng của anh.

 

Trên bục giảng bốn phía, vest thắt cà vạt, kính gọng vàng, Mạnh Quan Hạc vừa nghiêm vừa cuốn hút.

 

Mọi cử chỉ, lời nói của anh đều khiến tôi thích mắt.

 

Trong lớp, Mạnh Quan Hạc đưa ra một câu hỏi.

 

Trong lúc suy nghĩ, tôi lén dùng điện thoại nhắn cho anh.

 

[Chồng ơi đẹp trai quá.]

 

[Chồng ơi giọng hay quá.]

 

[Chồng ơi tan học cùng ăn nhé?]

 

Điện thoại bên cạnh bục giảng sáng lên.

 

Mạnh Quan Hạc liếc nhìn màn hình, rồi ánh mắt xuyên qua đám đông dừng trên mặt tôi.

 

Tôi làm khẩu hình cho anh, hai chữ: “Chồng ơi.”

 

Ánh mắt sau tròng kính hơi lóe lên.

 

Tôi thấy bàn tay thon dài như ngọc của anh cầm micro đen.

 

Môi mỏng khẽ mở, đọc tên tôi.

 

“Đường An Ý, em trả lời câu hỏi.”

 

Đây là lần đầu tiên tôi nghe tên mình từ miệng anh.

 

Không hiểu sao tim tôi loạn nhịp.

 

Rung động.

 

Tôi là một người ngoài chỉ nghe lén lại có tâm tư không trong sáng, làm sao biết anh hỏi gì.

 

Anh chắc là muốn dạy cho tôi một bài học nhỏ.

 

Muốn tôi biết khó mà lui.

 

Không đời nào.

 

Trong giảng đường lớn, mọi người nhìn nhau, tìm xem người mà giáo sư nhắc tới.

 

Tôi đứng lên, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Quan Hạc, ánh mắt thoáng qua sự tinh nghịch.

 

Thản nhiên nói lớn: “Chồng ơi, câu này em không biết.”

 

Cả phòng ồn ào.

 

Tiếng trêu chọc vang lên không dứt.

 

Mạnh Quan Hạc mặt không đổi, nhưng tôi thấy yết hầu anh khẽ trượt xuống.

 

Anh bình thản nói một câu: “Ngồi xuống.”

 

Về chuyện tôi gọi anh là chồng, anh không giải thích không phủ nhận.

 

Trực tiếp gọi tên người tiếp theo.

 

Từ đó tôi nổi tiếng, sinh viên của Mạnh Quan Hạc đều biết anh có một “vị hôn thê” thường xuyên đến nghe bài.

 

Tôi cũng không giấu nữa.

 

Từ hàng cuối, giờ lên hàng đầu.

 

Đường đường chính chính nhìn anh.

 

Nhưng anh không còn gọi tôi trả lời câu hỏi nữa.

 

Vẫn lạnh nhạt xa cách.

 

 

 

03

 

Mạnh Quan Hạc như đổ sắt không vào, khó theo đuổi vô cùng.

 

Theo đuổi một tháng tôi bắt đầu mệt.

 

Lần trước trời mưa to, tôi vẫn đến nghe bài của anh.

 

Kết quả cảm lạnh.

 

Hôm nay nghe bài, tôi mệt mỏi vô cùng.

 

Khó chịu gục trên bàn, vô tình ngủ quên.

 

Cho đến khi nghe thấy Mạnh Quan Hạc gọi tên tôi.

 

Tôi khó chịu ngẩng đầu khỏi cánh tay, đầu óc choáng váng.

 

Anh chạm trán tôi, nhíu mày: “Em sốt rồi.”

 

Anh định rút tay về, tôi vội nắm lấy.

 

Má tựa vào tay anh cọ cọ.

 

Vô thức thì thầm: “Lạnh lạnh, dễ chịu quá.”

 

Mạnh Quan Hạc cả người khựng lại, môi mỏng mím chặt.

 

Chắc tôi sốt mơ màng, thật sự coi anh là chồng.

 

Mắt hoe đỏ nhìn anh tủi thân: “Chồng ơi, em khó chịu.”

 

Cuối cùng, Mạnh Quan Hạc bất đắc dĩ bế tôi ra khỏi lớp.

 

Tôi nửa mê nửa tỉnh.

 

Chỉ biết mình được anh bế lên xe.

 

Vì cứ bám lấy anh không buông, anh gọi điện cho tài xế.

 

Trên ghế sau, tôi như con gấu túi bám lấy anh.

 

Đường nhiều đèn đỏ, xe chạy chạy dừng dừng.

 

Tôi khó chịu cọ vào người anh.

 

Ánh mắt Mạnh Quan Hạc hơi tối.

 

Anh nắm lấy tôi, cố đẩy ra.

 

Trong lúc cử động, tôi bị gì đó chạm phải, tay nắm lại lầm bầm: “Đừng chọc em.”

 

Cơ thể Mạnh Quan Hạc đột ngột căng cứng, hô hấp gấp hơn.

 

Anh đặt tay lên tay tôi, giọng trầm khàn kìm nén.

 

Dỗ: “Ngoan, buông tay.”

 

“Không buông.”

 

Tôi vùi mặt vào vai anh phản đối.

 

Giọng Mạnh Quan Hạc trầm xuống: “Đường An Ý!”

 

Tôi được đà lấn tới: “Anh đồng ý làm chồng em được không?”

 

Đổi lại là Mạnh Quan Hạc thực sự động giận, lập tức gỡ tôi khỏi người anh.

 

Trước giờ anh luôn nhường nhịn sự vô lý của tôi.

 

Lúc này đã hơi nổi giận.

 

Dùng thắt lưng rút ra trói tay tôi đang quậy.

 

Đôi tay đẹp như đâm vào tim tôi bóp cằm tôi.

 

Tôi nghe thấy giọng anh hơi cảnh cáo: “Còn quậy nữa, tôi ném em xuống xe.”

 

Tôi ngơ ngác nhìn anh, hơi bị dọa.

 

Trong vẻ lạnh lùng bực bội ấy, đôi mắt đen của anh xoáy trào cảm xúc quen thuộc.

 

Khiến tôi nhớ đến một người.

 

Con của dì tôi, tôi gọi là Tam ca, kẻ lăn lộn chốn giang hồ, đầy mùi máu.

 

Dù đã cố kiềm chế trước chúng tôi nhưng sát khí trong xương vẫn không che nổi.

 

Mỗi lần gặp tôi đều sợ.

 

Tay Mạnh Quan Hạc bóp cằm tôi càng nặng.

 

Lạnh giọng: “Đường An Ý, đừng chọc tôi nữa.”

 

“Từ nay không được đến trường.”

 

“Nghe thì gật đầu.”

 

Tôi đau co người lại, đầu óc mê man vì sốt nhưng dưới uy hiếp lại tỉnh táo.

 

Gật đầu trong ánh mắt anh.

 

Mạnh Quan Hạc quan sát sắc mặt tôi, sau đó buông tay.

 

Ánh mắt rơi xuống môi tôi, nhíu mày.

 

Nói một câu: “Yếu đuối.”

 

Không nhìn cũng biết, chỗ ngón tay anh bóp chắc đỏ chói.

 

Phần còn lại tôi ngoan ngoãn co người ở bên cạnh.

 

Ngủ thiếp đi.

Danh sách chương

Facebook       Thế giới ngôn tình

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

ARCBT - Chuong 1 Lượt xem: