vendredi 3 octobre 2025

ARCBT - Chuong 2

 Danh sách chương                          Facebook           Thế giới ngôn tình

Anh rể của bạn thân

Tỉnh lại thì tôi đang ở trong bệnh viện.

 

Bạn thân Tô Chu Nguyệt đang ở bên cạnh tôi.

 

Tôi tủi thân ôm cô ấy khóc lóc: “Cậu cuối cùng cũng đi tuần trăng mật về rồi.”

 

“Có phải có đàn ông rồi là không cần mình nữa không.”

 

Cô ấy bất đắc dĩ bật cười: “Đừng lảm nhảm nữa, sốt bốn mươi độ suýt chút nữa cậu thành ngốc đấy.”

 

“Trên tay còn đang truyền dịch kia, mau nằm xuống.”

 

Tôi nằm xuống, mở to mắt đảo quanh phòng bệnh.

 

Chậm nửa nhịp hỏi: “Cậu làm sao biết mình ở đây?”

 

“Ai đưa cậu đến bệnh viện thì tự nhiên là người đó liên lạc với mình.”

 

Tô Chu Nguyệt mang theo ánh nhìn dò xét: “Cậu sao lại dính dáng tới anh của A Đình vậy?”

 

Nhắc đến Mạnh Quan Hạc, tôi lập tức nhớ đến cảnh trong xe.

 

Sau mới nhận ra, mặt ầm một cái đỏ bừng.

 

Phản ứng này khiến Tô Chu Nguyệt kinh ngạc.

 

“An An, chẳng lẽ cậu thích anh trai của Mạnh Quan Đình?”

 

Tôi kéo chăn cao lên, che nửa khuôn mặt.

 

Giọng nghèn nghẹn trả lời: “Mình muốn làm chị em dâu với cậu mà, vừa hay Mạnh Quan Hạc điều kiện tốt lại đẹp trai còn độc thân, quá hợp làm người chọn.”

 

Tôi kể lại một lượt quá trình theo đuổi Mạnh Quan Hạc thời gian này.

 

Tô Chu Nguyệt bật cười: “An An, mình rất cảm động vì cậu coi trọng mình như vậy.”

 

“Nhưng đây không phải trò chơi, lấy chồng phải lấy người mình yêu.”

 

“Mình nói rồi mà, từ nhỏ đến lớn chỉ có người khác theo đuổi cậu, cậu chưa từng thèm để ý.”

 

“Ngày nào cũng kêu đàn ông chẳng ai ra gì, giờ tự nhiên khai sáng chạy đi theo đuổi người ta, hóa ra là vì mình sao.”

 

“Cậu ấy, trẻ con quá, tình cảm không phải như vậy.”

 

Tôi cãi: “Mạnh Quan Hạc đẹp trai thế kia, mình thấy sắc mà động lòng cũng là tình mà!”

 

“Mình ngày nào cũng nhìn anh ấy vest thắt cà vạt cấm dục thế kia, ngứa ngáy trong lòng, thật muốn xem anh ấy không mặc quần áo thế nào.”

 

“Bàn tay của anh ấy đẹp đúng gu mình, muốn cắn một cái.”

 

Tôi nói mà không giữ miệng, buột ra luôn.

 

Một tiếng gõ cửa không nhẹ không nặng cắt ngang lời tôi.

 

Ngoài cửa, Mạnh Quan Đình cười khẩy, giơ ngón tay cái về phía tôi.

 

Mạnh Quan Hạc mặt trầm tĩnh, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua đôi mắt tôi đầy kinh hoảng và hoang mang.

 

Tôi im lặng kéo chăn che kín mặt.

 

 

 

05

 

Mạnh Quan Hạc tới vì máy tính của tôi để quên trong xe anh.

 

Anh đặt máy xuống rồi đi luôn.

 

Suốt quá trình không nói một câu.

 

Còn tôi vẫn trốn trong chăn, đợi anh đi rồi mới ló đầu ra.

 

Mạnh Quan Đình tới đón Tô Chu Nguyệt, tiện đưa tôi một đoạn.

 

Tôi truyền dịch xong là có thể xuất viện.

 

Trên xe, Mạnh Quan Đình trêu chọc tôi.

 

“Ghê thật, ngay cả anh tôi cô cũng dám thả thính.”

 

“Nhưng mà cô không phải gu của anh tôi đâu.”

 

“Tôi khuyên cô nên bỏ đi.”

 

Vốn tôi không ưa Mạnh Quan Đình, nghe vậy không phục mở miệng: “Tôi có phải gu anh cậu hay không thì anh cậu nói mới tính.”

 

“Đợi đấy, Tết này cậu phải cung kính gọi tôi là chị dâu.”

 

Mạnh Quan Đình cười khẩy khinh bỉ: “Cô mơ đi!”

 

Tôi ôm lấy cô bạn thân đang ngồi bên cười nhìn hai đứa như trẻ con cãi nhau.

 

“Bé cưng, mình khó chịu, tối nay mình muốn ngủ cùng cậu.”

 

“Cậu đừng về nữa.”

 

Người bạn thân thơm thơm mềm mại quá dễ chịu, tiện nghi cho cái đồ họ Mạnh kia quá.

 

“Đường An Ý! Tránh xa vợ tôi ra!”

 

“Cô đừng có mơ tưởng!”

 

Tô Chu Nguyệt bất đắc dĩ: “Thôi nào, đừng cãi nữa.”

 

“An An không khỏe, mình không yên tâm để cô ấy ở một mình.”

 

“Tối nay mình ở với cô ấy.”

 

Mạnh Quan Đình tức đen mặt, nhưng vẫn phải nghe lời Tô Chu Nguyệt.

 

 

 

06

 

Tô Chu Nguyệt ở lại với tôi một đêm, hôm sau bị Mạnh Quan Đình đón đi.

 

Tuy ngoài miệng tôi cứng bảo Mạnh Quan Đình đợi gọi mình là chị dâu, nhưng thực tế tôi không nhắn cho Mạnh Quan Hạc nữa.

 

Hôm đó trong xe lời nói và thần sắc của anh khiến tôi sợ.

 

Tôi chùn bước.

 

Còn có chút ngượng.

 

Tuy tôi hay miệng lưỡi nhưng thực ra tôi đi đường thuần khiết.

 

Tôi chưa từng yêu ai.

 

Nghĩ đến hôm đó tay mình nắm phải chỗ đó của Mạnh Quan Hạc là tôi…

 

Có chút không dám đối mặt với anh.

 

Nghỉ ngơi một tuần, tôi dự định hẹn bạn thân ra ngoài dạo phố.

 

Kết quả nhìn thấy một tin giải trí chấn động.

 

Thái tử gia nhà họ Mạnh – Mạnh Quan Đình đêm khuya gặp lại mối tình đầu, hai người ở trong khách sạn một đêm sáng hôm sau mới rời đi.

 

Trong ảnh, Mạnh Quan Đình và một cô gái ôm nhau trong sảnh khách sạn.

 

Tôi giận sôi lên.

 

Gọi điện định mắng Mạnh Quan Đình.

 

Không ai nghe.

 

Ngay sau đó nhận được điện thoại của Tô Chu Nguyệt.

 

Cô ấy khóc nói muốn ly hôn.

 

Tôi vừa an ủi cô ấy, vừa nghĩa khí nói.

 

“Được được được, lúc cậu ly hôn mình đi cùng cậu.”

 

Nói xong lập tức đi đón cô ấy về.

 

Cô ấy khóc mắt sưng đỏ.

 

Tôi đã nói mà, Mạnh Quan Đình tên ăn chơi trác táng đó không phải thứ tốt.

 

Mới được bao lâu đã lộ bản tính.

 

Tôi đương nhiên không mắng trước mặt bạn thân.

 

Vì cô ấy lúc này đang khóc rất thương tâm.

 

Tôi vừa giận vừa xót.

 

Mạnh Quan Đình gọi cho tôi, tôi chặn số.

 

Cả WeChat cũng xóa luôn.

 

Trong lúc xóa tôi nhìn thấy ảnh đại diện của Mạnh Quan Hạc, bèn theo đó trút giận.

 

Nhắn cho anh:

 

[Từ nay sẽ không trêu chọc anh nữa.]

 

[Đàn ông già, nhìn là biết không được! Ai thèm!]

 

[Bye bye, không bao giờ gặp lại!]

 

Sau đó chặn, xóa.

 

 

 

07

 

Đêm xuống, câu lạc bộ giải trí cao cấp.

 

Để Tô Chu Nguyệt tạm quên tên khốn Mạnh Quan Đình, tôi gọi vài người bạn chung ra ngoài.

 

Lần đầu tôi bực dọc gọi vài nam người mẫu đến hát, chơi cùng.

 

Giữa chừng tôi ra ngoài nghe điện thoại.

 

Khi quay lại, cô bạn thân to xác của tôi biến mất.

 

Hỏi mấy người mới biết bị Mạnh Quan Đình đưa đi.

 

Tôi vừa giận vừa gấp: “Các người cứ trơ mắt nhìn cô ấy bị đưa đi sao!”

 

“An Ý, cậu đừng lo.”

 

“Dù gì cũng là chuyện vợ chồng của họ, cậu là bạn không thể xen quá sâu.”

 

“Hơn nữa Chu Nguyệt tự theo hắn đi.”

 

Tôi cau mày gọi điện cho Tô Chu Nguyệt.

 

Cô ấy cúp.

 

Một lúc sau cô nhắn tin.

 

[Mình không sao, đừng lo, mình muốn nói chuyện với anh ấy.]

 

Nhìn tin nhắn tôi bớt lo hơn.

 

Nhưng trong lòng vẫn bực bội.

 

Hát cũng chẳng còn tâm trạng.

 

Thấy tôi buồn, mấy người đề nghị xuống tầng một chơi.

 

Tầng một có sàn nhảy, có biểu diễn, náo nhiệt hơn.

 

Tôi gật đầu.

 

Một nam người mẫu mời tôi nhảy.

 

Nhảy một lúc, cơ thể hắn càng lúc càng sát.

 

Mang theo ẩn ý gợi tình.

 

Tôi thấy không thoải mái, định đẩy hắn ra.

 

Không ngờ tay hắn đặt lên eo tôi.

 

Tôi vừa định chửi, cánh tay bỗng bị nắm chặt.

 

Cả người bị kéo vào một vòng tay vừa lạ vừa quen.

 

Ngẩng đầu, tôi đụng phải ánh mắt lạnh lẽo u ám của Mạnh Quan Hạc.

 

“Anh…”

 

Vừa mở miệng đã bị anh kéo đi khỏi sàn nhảy.

 

Đi thẳng ra khỏi câu lạc bộ.

 

“Anh, anh làm gì vậy!”

 

Mạnh Quan Hạc dừng bước, mặt không đổi sắc nói với tôi: “Làm em.”

 

Tôi trừng to mắt, tưởng mình nghe nhầm.

 

Không tin được lời lẽ lưu manh này lại từ miệng Mạnh Quan Hạc ôn hòa lạnh lùng nói ra.

 

Tôi sững sờ nhìn anh.

 

Anh lại bất ngờ tiến thêm một bước.

 

Hormone đàn ông riêng của anh kèm theo khí thế xâm lược áp bức vây lấy tôi.

 

Tôi vô thức sinh ra chút sợ hãi.

 

Theo phản xạ lùi lại.

 

Lùi được mấy bước tôi chợt nhận ra mình quá nhát.

 

Tôi sợ gì?

 

Anh không thể thật sự làm gì tôi được.

 

Tôi đứng lại, đối diện ánh mắt anh.

 

“Mạnh giáo sư, tôi không thích anh nữa rồi.”

 

“Anh nói vậy cực kỳ cực kỳ mất khí chất, anh có biết là hạ lưu không?”

 

Ánh mắt Mạnh Quan Hạc như hồ nước băng lạnh, tưởng yên bình nhưng lại tỏa ra khí lạnh.

 

Nghe tôi nói hạ lưu, mặt hồ lạnh ấy dậy sóng nhẹ.

 

Anh cúi mắt, giọng nhạt: “Nói hạ lưu cũng không bằng cô Đường.”

 

“Dù sao ở bệnh viện trước mặt người khác nói muốn nhìn tôi cởi đồ, muốn cắn tay tôi là lần đầu tôi thấy.”

 

“Bị từ chối theo đuổi, liền nhắn tin mắng tôi, mắng tôi không được.”

 

Mạnh Quan Hạc dừng một chút, bỗng nâng tay khống chế gáy tôi.

 

“Tôi được hay không, cô Đường đã thử chưa?”

 

Tôi vùng vẫy, không thoát ra được.

 

Mặt đỏ bừng, một lúc mới nghẹn ra câu: “Anh là người làm thầy sao lại nói lời lưu manh thế này.”

 

“Lưu manh?”

 

Mạnh Quan Hạc nhìn tôi nói: “Cô lưu manh hơn không?”

 

“Ngày ngày quấy rầy người ta gọi chồng ơi.”

 

“Còn trên xe hành động lỗ mãng, chiếm tiện nghi của tôi.”

 

“Nói lưu manh tôi không bằng cô Đường.”

 

Cả người tôi nóng ran, không phản bác được.

 

Tôi chỉ là miệng mạnh, ngoài đời yếu.

 

Trước đây tôi chủ động trêu Mạnh Quan Hạc là một chuyện, quyền chủ động ở tôi.

 

Nhưng khi anh nắm quyền chủ động thì lại khác.

 

Tôi dù hay miệng nhưng khi người ta thật sự nghiêm túc tôi vừa nhát vừa sợ.

 

Thấy tôi mặt đỏ, ánh mắt hoảng loạn.

 

Mạnh Quan Hạc có lẽ thấy thú vị, ngón tay đang đặt sau gáy tôi khẽ di chuyển, cọ nhẹ.

 

Không biết anh chạm đúng chỗ nào trên da, tôi run lên một cái.

 

Phát ra một tiếng rên khe khẽ.

 

Cả anh lẫn tôi đều sững người.

 

Tôi nhân lúc anh phân tâm liền gạt tay anh ra.

 

Ôm cổ mình, khó tin âm thanh vừa rồi là mình phát ra.

 

Tôi chưa bao giờ biết cổ mình có chỗ nhạy cảm đến thế.

 

Nhìn tôi co rút mà còn gắng làm ra vẻ bình tĩnh, Mạnh Quan Hạc bật cười.

 

Anh thu lại khí thế sắc bén áp bức, mỉa mai tôi: “Mới thế đã sợ?”

 

“Gan như thế còn học đòi trêu đàn ông, còn dám gọi nam người mẫu.”

 

Tôi thẹn quá hóa giận: “Liên quan gì đến anh!”

 

“Là anh bảo tôi đừng trêu anh, giờ anh dựa vào gì mà đối xử với tôi thế này.”

 

“Anh yên tâm, tôi sẽ không trêu anh nữa, nhiều người xếp hàng theo đuổi tôi lắm.”

08

 

Tìm được chỗ ngồi của đám bạn, tôi bực bội ngồi xuống.

 

Nói chuyện chưa tới mười phút.

 

Một bàn tay rộng lớn đặt lên vai tôi.

 

Khóe mắt thoáng thấy một bóng dáng màu đen.

 

Trực giác mách bảo là Mạnh Quan Hạc.

 

Tôi không để ý.

 

Đối phương vỗ vỗ vai tôi.

 

Tôi khó chịu quay đầu, ngẩng lên: “Anh phiền quá rồi đó, quản tôi làm gì?”

 

“Tôi…”

 

Tôi bỗng im bặt.

 

Đột ngột đứng dậy.

 

Chạm ngay ánh mắt nghiêm nghị trước mặt, lắp bắp: “Tam… Tam ca.”

 

Sao anh ấy lại ở đây?

 

Tam ca của tôi, Thẩm Gia Thần.

 

Khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm, liếc đồng hồ trên tay.

 

Nói: “Mười giờ rồi.”

 

“Chơi đủ chưa?”

 

Tôi chớp mắt, liếc sang mấy người bên cạnh.

 

Nghĩ một chút, miễn cưỡng nói: “Đủ rồi.”

 

Thẩm Gia Thần nhìn tôi một cái: “Tôi đưa em về.”

 

Rồi xoay người bước nhanh đi.

 

Tôi vội xách túi chạy theo.

 

Anh đi nhanh, tôi phải lúp xúp chạy mới kịp.

 

Trước cửa dừng một chiếc xe, tam ca mở cửa ngồi ghế phụ.

 

Tôi lặng lẽ thở phào.

 

Kéo cửa ngồi hàng sau.

 

Nói địa chỉ cho tài xế.

 

Trong xe lập tức rơi vào trầm lặng.

 

Tôi ngồi ngay ngắn, cả người khó chịu.

 

“Tam ca, sao anh lại đến Kinh thị?”

 

Không chịu nổi bầu không khí, tôi mở miệng trước.

 

“Có việc.”

 

“…Ồ.”

 

Vẫn như trước, ít nói lạnh nhạt.

 

“Trung thu này có về Hộ thị không?”

 

Tam ca bất ngờ hỏi.

 

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng chua chát.

 

“Về làm gì? Nhìn họ ba người một nhà hòa thuận để tôi thêm bực, hay để tôi đi gây bực cho họ.”

 

Tam ca im lặng vài giây: “Có thời gian thì sang cảng thăm dì, phòng em vẫn để nguyên.”

 

Tôi cúi đầu, hốc mắt hơi nóng.

 

“Em biết rồi.”

 

Tôi từ nhỏ cha mẹ ly hôn, cha ngoại tình nhưng vẫn giữ quyền nuôi tôi.

 

Để tránh xa ông cha khốn kiếp đó, mẹ tôi buộc phải bỏ quyền nuôi.

 

Sau khi ly hôn, bà ra nước ngoài theo đuổi ước mơ, còn kết hôn và định cư ở đó.

 

Phía cha tôi, tiểu tam lên thay.

 

Tôi ở nhà không ít lần làm tiểu tam kia khó chịu.

 

Cha tôi tệ, nhưng đối xử với tôi không tồi.

 

Cơ bản luôn đứng về phía tôi.

 

Tiểu tam đấu không lại tôi, chỉ đành nhẫn nhịn, tính dựa vào đứa em trai ngốc sau này trị tôi.

 

Hồi nhỏ mỗi kỳ nghỉ dài tôi đều được dì đón đi.

 

Dì chỉ có hai con trai, tam ca là anh cả.

 

Anh đối với tôi không thân, tính vốn lạnh nhạt ít lời.

 

Thêm nữa lớn hơn tôi mấy tuổi, cũng chẳng có gì để nói.

 

Nhưng mỗi lần tôi đến, anh đều tặng quà.

 

Tôi biết anh mặt lạnh nhưng vẫn coi tôi là người thân trong lòng.

 

Dĩ nhiên, tôi cũng rất kính sợ anh.

 

“Vài ngày nữa tôi có tiệc tối phải tham dự, em cũng đi.”

 

Tôi còn đang xúc động, lời của tam ca khiến tôi sững sờ.

 

“Hả?”

 

“Em đi làm gì?”

 

Tam ca nói lý do rất đơn giản: “Cần bạn nữ đi cùng, em hợp nhất.”

 

Tôi cố vùng vẫy: “Nếu là bạn nữ, tam ca tìm người khác đi.”

 

“Em sợ mình làm anh mất mặt.”

 

Tam ca hỏi: “Hôm đó em có việc?”

 

“Có thì khỏi đi được à?”

 

Tam ca quay lại nhìn tôi, tôi lập tức ngoan ngoãn gật đầu.

 

“Vâng tam ca, em sẽ không làm anh mất mặt đâu.”

 

Trong xe bỗng vang lên một tiếng nén cười, sau đó bật cười lớn.

 

Là từ ghế lái phát ra.

 

Tài xế của tam ca gan to thế sao?

 

Tôi thò đầu lên nhìn kỹ “tài xế” từ lúc tôi lên xe vẫn im lặng.

 

Bất ngờ đối diện một gương mặt tuấn tú rực rỡ.

 

Một chàng trai trẻ.

 

“Chào Đường tiểu thư.”

 

“Tôi là bạn của tam ca, họ Hách.”

 

Tôi lúng túng cười chào một tiếng, rồi lui về chỗ.

 

Quãng đường sau đó, vị Hách tiên sinh này rất hoạt bát.

 

Mấy lần chọc tôi cười khanh khách.

 

Tam ca thì vẫn im lặng không nói.

 

Cho đến lúc tôi xuống xe, tam ca bất ngờ hỏi: “Em với Mạnh Quan Hạc là quan hệ gì?”

 

Tôi ngạc nhiên.

 

“Tôi thấy hai người nói chuyện trước cửa câu lạc bộ.”

 

Lời của tam ca khiến tim tôi run lên, không biết anh đã thấy bao nhiêu.

 

Tôi cân nhắc rồi đáp: “Quen trong tiệc cưới bạn thân.”

 

Ánh mắt tam ca như lưỡi dao sắc, như xé rách lớp ngụy trang của tôi để nhìn thấu phần che giấu.

 

Khiến tôi guilty không dám nhìn thẳng.

 

“Mạnh Quan Hạc không đơn giản, trá

nh xa anh ta.”

 

Nhìn xe tam ca rời đi, tôi đứng nguyên suy nghĩ.

 

Có thể khiến tam ca – người như Diêm Vương – nói không đơn giản, chắc chắn dính dáng đến hai chữ “đáng sợ”.

 

Nói xong quay người định đi vào trong câu lạc bộ.

 

Mạnh Quan Hạc nắm tay tôi, lạnh giọng ra lệnh: “Về nhà đi.”

 

Tôi gạt tay anh ra: “Mạnh giáo sư, anh là gì của tôi mà?”

 

“Quản quá rộng rồi.”

 

Dưới gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Mạnh Quan Hạc, tôi quay đầu chạy vào câu lạc bộ.

Danh sách chương

Facebook       Thế giới ngôn tình

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

ARCBT - Chuong 2 Lượt xem: