Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Bảy Cô Bạn Gái Và Một Cú Ly Hôn
“Làm màu.”
Tống Chí Viễn mỉa mai.
Tôi không phản bác.
Đây chẳng phải lần đầu anh ta nói tôi như vậy.
Cái miệng độc của anh ta, tôi sớm đã miễn dịch.
Tôi quay đầu nhìn về phía đại sảnh nơi người người qua lại.
Ở nơi này, ai cũng ăn vận sang trọng, tiện tay chọn ra một người cũng đều là nhân trung long phượng.
Thế nhưng, dù giữa những con người hào nhoáng ấy…
Bạn vẫn sẽ dễ dàng nhìn thấy Chu Cẩm giữa đám đông.
Thế giới này luôn có những người, dù đi tới đâu cũng trở thành tâm điểm chú ý.
Chu Cẩm chính là kiểu người như vậy.
Nếu bạn từng được một người rực rỡ đến chói mắt như thế yêu thương…
Thì về sau rất khó lòng yêu được ai khác nữa.
Giống như tôi từng cố gắng hết sức để yêu người đàn ông khác.
Nhưng vẫn thất bại.
Chỉ vì… họ không phải Chu Cẩm.
7
Sau khi tiệc kết thúc, tôi đang định gọi xe qua app.
Diệp Uyển Tâm đi ngang qua, huých vào hông Chu Cẩm, nói: “Ôn tiểu thư không có lái xe, hay là A Cẩm, anh đưa cô ấy về đi?”
Nghe vậy, tôi không dám tin mà nhìn cô ấy.
Làm gì có người con gái nào lại rộng lượng đến mức như thế, chủ động để vị hôn phu đưa người yêu cũ về nhà?
Tôi lại quay sang nhìn Chu Cẩm bên cạnh cô.
Anh nở nụ cười, lắc lắc chìa khóa xe trong tay: “Đi thôi, anh đưa em về.”
“Không cần, tôi tự gọi xe.”
Anh đã có vị hôn thê rồi, tôi đương nhiên không muốn ngồi xe anh.
Thấy tôi từ chối, Diệp Uyển Tâm vẫn nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Ôn tiểu thư, cô đừng có tâm lý áp lực gì cả, A Cẩm rất biết giữ chừng mực.”
“Chuyện giữa hai người, anh ấy đã kể với tôi rồi, tôi cũng không ghen bóng ghen gió gì đâu.”
“Giờ cũng khuya rồi, con gái đi xe một mình thật sự không an toàn.”
Nói xong, cô ta ngẩng đầu nhìn Chu Cẩm, nũng nịu: “A Cẩm, anh thấy có đúng không?”
“Ừ.”
Ánh mắt Chu Cẩm nhìn cô ấy dịu dàng như nước.
“Vậy anh đưa mối tình đầu của anh về đi nhé.”
“Em gọi anh trai đến đón em.”
Dứt lời, Diệp Uyển Tâm liền chạy biến mất.
Chu Cẩm quay lưng về phía cô, vẫy tay một cái rồi đi tới bên tôi.
Tôi theo phản xạ lùi lại một bước.
Anh bật cười khẽ: “Sợ gì? Anh đâu có ăn thịt người.”
“Ai nói tôi sợ.”
Tôi bướng bỉnh ưỡn ngực đáp.
Chu Cẩm không nói gì, ánh mắt phức tạp, lắc lắc chìa khóa rồi đi về phía bãi đậu xe.
Tôi do dự một lát, cuối cùng cũng đi theo.
Chỉ là ngồi xe anh ta về thôi mà!
Vị hôn thê anh ta còn chẳng để tâm, tôi bận lòng làm gì?
Trong bãi đậu xe, tôi vừa ngồi lên xe Chu Cẩm thì trông thấy Tống Chí Viễn.
Ghế phụ bên cạnh anh ta… lại có một cô gái đang ngồi.
Tôi dụi mắt không tin nổi.
Anh ta thật sự tìm được “số 8” rồi sao?
Thật muốn biết là cô gái nào mà gan to bằng trời.
Dám làm “tình nhân” cho Tống Chí Viễn!
Còn đang kinh ngạc chưa dứt, Chu Cẩm bất ngờ đạp ga, chiếc xe vọt đi như tên bắn.
8
Ra khỏi bãi đậu xe, tôi báo địa chỉ nhà cho Chu Cẩm.
Đến dưới khu chung cư, anh dừng xe.
Tôi cúi đầu tháo dây an toàn thì Chu Cẩm bất ngờ đưa cho tôi một tấm thiệp mời.
“Tuần sau, thứ sáu, anh đính hôn.”
“Ồ.”
Tôi nhận lấy tấm thiệp, ngực đau âm ỉ, chẳng biết là cảm giác gì.
Tôi chạy một mạch vào khu nhà, phía sau không hề có tiếng xe rời đi.
Nhưng tôi không dám quay đầu lại.
Về đến nhà, tôi không bật đèn.
Tựa lưng vào cửa, tôi ngồi bệt xuống đất.
Tấm thiệp mà Chu Cẩm đưa bị tôi siết chặt trong tay, để lại nếp gấp nhăn nheo không thể phẳng lại.
Mãi cho đến khi điện thoại của Kỷ Đình gọi tới, tôi mới dần tỉnh táo lại.
“Tiểu Thư, tôi nghe nói Chu Cẩm cũng đến buổi tiệc nhà họ Lục.”
“Hai người gặp nhau à?”
“Có.”
“Cậu ấy… có nói gì không?”
Kỷ Đình lo lắng hỏi.
“Đưa tôi thiệp mời.”
“Thứ sáu tuần sau anh ấy đính hôn với đại tiểu thư nhà họ Diệp, cô gái dịu dàng hiểu chuyện tên Diệp Uyển Tâm.”
“Haiz…”
Kỷ Đình thở dài.
“Cậu ấy không giống chúng ta.”
“Tôi biết mà.”
9
Cúp máy với Kỷ Đình xong, bụng dưới tôi bỗng co thắt từng đợt đau dữ dội.
Tôi nhíu mày, lục tung nhà tìm thuốc giảm đau.
Lục mãi cũng không thấy.
Lúc đó tôi mới chợt nhớ ra, kể từ khi kết hôn với Tống Chí Viễn, tôi đã lâu rồi không còn bị đau bụng kinh nữa.
Những năm qua, thói quen sinh hoạt và chế độ ăn uống của tôi đều bị anh ta chỉnh đốn đến chuẩn chỉnh.
Lần đầu tôi bị đau bụng kinh sau khi cưới, anh ta lập tức đưa tôi đi khám Đông y.
Rồi đích thân giám sát tôi uống thuốc Bắc suốt nửa năm để điều dưỡng cơ thể.
Về sau, đến kỳ là anh còn nhớ kỹ hơn tôi.
Dù đôi lúc khá phiền nhưng phải công nhận nhờ sự can thiệp của anh, tôi thật sự đã nhiều năm không bị đau bụng kinh.
Từ sau khi chia tay, không còn anh bên cạnh.
Tôi ăn quá nhiều đồ ăn ngoài và đồ lạnh.
Giấc ngủ thì đảo lộn lung tung.
Cái bụng đã ba năm yên ổn, giờ bỗng nhiên khởi nghĩa.
Không chừa cho tôi chút thể diện nào.
Đau không chịu nổi, tôi đành cầm chìa khóa và điện thoại, định ra hiệu thuốc ngoài cổng khu mua thuốc giảm đau.
Vì trời tối, tôi không thay đồ.
Chỉ mặc mỗi chiếc váy ngủ, khoác thêm cái áo mỏng rồi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cổng khu, tôi ngạc nhiên phát hiện xe của Chu Cẩm vẫn còn đó.
Anh đứng dựa lưng vào xe, cúi đầu hút thuốc.
Tôi sắc mặt tái nhợt, bất giác khựng lại.
Đúng lúc đó, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi thẳng lên gương mặt tôi.
“Tôi hút xong đi liền.”
Anh nói cứng.
“Tôi mua hộp thuốc, rồi về ngay.”
Tôi đáp.
Anh cúi đầu, nhìn đôi giày da đen dưới chân mình, ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt tuấn tú, càng làm nổi bật vẻ sắc nét đầy mê hoặc của anh.
Tôi từ từ dời mắt khỏi anh, sải bước về phía hiệu thuốc cách đó không xa.
Vừa đi được vài bước đã nghe tiếng bước chân vang lên phía sau.
Tôi không cần quay đầu cũng biết, ngoài Chu Cẩm ra chẳng còn ai khác.
Chọn xong thuốc giảm đau, tôi đang định thanh toán.
Chu Cẩm đã giơ điện thoại lên quét mã trước tôi.
“Để anh trả.”
Hành động đó khiến tôi nghẹn lời.
Ra khỏi hiệu thuốc, tôi gửi anh trong nhóm một bao lì xì với chế độ “người chỉ định nhận”.
“Trả lại tiền rồi đó.”
Tôi nhăn mặt, giơ điện thoại lên trước mặt anh, ra hiệu anh nhận lì xì.
Chu Cẩm tất nhiên chẳng thèm nhận, mà nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiến răng hỏi: “Tại sao lại ly hôn?”
Tôi sững người.
Chu Cẩm lại hỏi lần nữa: “Tại sao ly hôn?”
“Là Tống Chí Viễn đòi.” Tôi đáp.
“Anh ta có người khác rồi à?”
Giọng anh pha lẫn tức giận.
Tôi nghĩ đến chuyện Tống Chí Viễn bốc phét có 8 cô người tình, tự nhiên không biết phải giải thích thế nào cho hợp lý.
“Ly hôn rồi cũng tốt mà.” Tôi cười gượng.
Chu Cẩm thấy tôi né tránh cũng không hỏi thêm nữa.
Tôi giơ hộp thuốc trong tay lên: “Tôi phải về uống thuốc.”
Chu Cẩm im lặng đi theo sau.
Tôi nhiều lần khuyên anh về với Diệp Uyển Tâm, nhưng anh cứ giả câm giả điếc.
Mà tôi thì đau tới mức chẳng còn sức đôi co.
Đến trước cửa nhà, anh cũng coi như biết điều, không đòi vào.
“Nhớ uống nhiều nước ấm.”
Anh dặn, mặt bỗng đỏ ửng lên.
“Biến đi!” Tôi mắng.
Chu Cẩm xoay người chạy vù, nhanh đến mức không kịp nhìn bóng.
Khoảnh khắc đó, thời gian như quay ngược bảy năm về trước.
Anh vẫn là thiếu niên ngốc nghếch, thấy tôi khó chịu thì chỉ biết nói một câu “uống nhiều nước ấm.”
Vì chuyện đó, chúng tôi từng cãi nhau một trận.
Tôi thấy anh không nghiêm túc, quan tâm hời hợt.
Hôm sau, anh mua món bánh tiêu nhân cải mặn mà tôi thích nhất, đứng đợi trước ký túc xá.
Sáng hôm đó, tuyết rơi rất dày.
Chàng trai chỉ mặc mỗi áo bò, đứng giữa tuyết trắng vẫy tay với tôi.
Tôi nhìn anh trách móc: “Mặc phong phanh vậy, muốn ốm à?”
Vừa nói vừa kéo tay anh.
Anh lôi từ trong áo khoác ra một túi bánh nóng hôi hổi, đưa tôi: “Xếp hàng hai tiếng mua đó.”
“Như vậy đủ chân thành chưa?”
Tay anh lạnh cóng, tôi đau lòng đến mức rưng rưng nước mắt.
Miệng vẫn không tha: “Đồ ngốc, mặc thế này đi xếp hàng làm gì! Cảm lạnh thì sao hả?”
“Anh không lạnh.”
Thiếu niên cứng đầu ngẩng cao cằm: “Mấy đứa con gái như em mới sợ lạnh!”
“Bởi vì sẽ bị lạnh tử cung, hiểu chưa?” Anh đắc ý cười toe.
Tôi nhìn tên nhóc lắm mồm, không nhịn được vung tay tát yêu một cái: “Cút!”
“Giết chồng à!”
Chu Cẩm làm bộ muốn hôn tôi, bị tôi nhanh trí né được.
Sau đó anh vẫn bị cảm thật.
Mắt đỏ hoe, vừa hít mũi vừa chối: “Không phải cảm, chỉ là mũi nghẹt chút thôi!”
Tức quá, tôi tặng anh hai cái quần lót giữ nhiệt.
Anh bị đám bạn biết được, la oai oái: “Sỉ nhục ghê gớm! Mấy người mà ép tôi mặc, tôi thà lấy quần đó đi treo cổ!”
Tôi dằn mặt: “Không mặc thì chia tay.”
Cuối cùng, anh ngoan ngoãn mặc vào.
Từ đó, Chu Cẩm mang danh “sợ vợ”.
Ban đầu còn ngại, sau bị trêu mãi, lại tự hào tuyên bố: “Sợ vợ thì sao? Tôi có vợ trẻ tặng quần giữ ấm, mấy ông chó độc thân chắc đến cái liếc mắt còn chẳng có!”
Những khoảnh khắc tươi đẹp ấy dần dần trở thành hồi ức quan trọng nhất trong lòng tôi.
Chỉ là, cho dù có đẹp đến đâu…
Tình yêu vẫn có ngày vỡ vụn.
Uống xong thuốc giảm đau, tôi nằm trên giường.
Nghĩ lại mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm nay.
Cảm giác cứ như một giấc mộng hư ảo, tôi tưởng rằng sẽ trằn trọc khó ngủ.
Vậy mà càng nghĩ, tôi lại càng dễ ngủ.
Và cả đêm, không mộng mị.
Sáng hôm sau, tôi bị chuông cửa đánh thức.
Mở cửa ra.
Lâm Nhu đứng bên ngoài, dáng vẻ cung kính: “Cô Ôn, đây là Tổng giám đốc Tống nhờ tôi đưa cho cô.”
Vừa nói, cô ấy vừa đưa tới một túi giữ nhiệt.
“Cái gì vậy?” Tôi tò mò hỏi.
Đã ly hôn rồi, anh ta còn gửi gì cho tôi?
“Là Tổng giám đốc Tống dặn đưa tận tay cô, cụ thể là gì thì cô tự mở ra xem nhé.”
“Cảm ơn.”
Tiễn Lâm Nhu xong, tôi lập tức mở túi giữ nhiệt.
Bên trong là mấy gói thuốc bắc đóng sẵn, một hộp sô-cô-la và một bình giữ nhiệt.
Vừa vặn nắp ra, mùi thuốc bắc quen thuộc tỏa ra nồng nặc.
Mùi này tôi từng uống hơn nửa năm, đương nhiên biết là thuốc gì.
Dù khó uống đến mức muốn khóc, nhưng tôi vẫn bịt mũi uống hết sạch.
Uống xong, tôi súc miệng rồi nhón một viên sô-cô-la bỏ vào miệng để xua hết vị đắng.
Lúc này, tôi mới nhớ ra phải gọi điện hỏi Tống Chí Viễn cho rõ ràng.
Anh ta rốt cuộc định làm gì?
Đòi ly hôn rồi bày đặt bồ bịch khắp nơi, giờ lại quay sang gửi thuốc cho vợ cũ?
Làm cái trò gì vậy?!
Vừa ăn trong chén, vừa ngó nồi?
Muốn bắt cá chín tay mà không sợ chìm à?
Tôi vừa cầm điện thoại lên, định gọi cho Tống Chí Viễn thì Tống Mai gửi đến một yêu cầu gọi thoại.
Tôi không nghĩ nhiều, bấm nhận luôn.
“Chị dâu, có chuyện lớn rồi!!!”
“Chị dâu cũ.” Tôi sửa.
Tống Mai chẳng buồn để tâm: “Anh em bị Chu Cẩm đánh rồi!”
Tôi không tin nổi, lập lại một lần nữa: “Anh em bị Chu Cẩm đánh? Là Chu Cẩm nào?”
“Còn ai nữa! Chính là anh người yêu cũ thứ năm của chị đó! Tự nhiên xông tới tận cửa nhà, đánh anh em một trận, mặt sưng vù luôn!”
Tống Mai càng nói càng kích động, giọng cũng to dần.
Tôi thấy đầu óc như quay cuồng.
Tự nhiên đang yên đang lành, Chu Cẩm đánh Tống Chí Viễn làm gì?
Chẳng lẽ là vì tối qua, anh ấy hiểu nhầm tôi ly hôn là do Tống Chí Viễn có người khác?
11
Mang theo một bụng nghi hoặc và lo lắng, tôi đến nhà họ Tống.
Tống Mai và ba cô ấy đều đi làm rồi, trong nhà chỉ còn mẹ Tống và Tống Chí Viễn.
Vừa thấy tôi, Tống Chí Viễn không biểu hiện gì đặc biệt.
Ngược lại mẹ Tống thì vô cùng nhiệt tình, kéo tay tôi không ngừng xin lỗi, nói con trai mình đầu óc có vấn đề, phụ lòng tôi.
Tống Chí Viễn ngồi trên sofa, tay cầm túi đá chườm lên mặt, vừa chườm vừa đổi kênh tivi.
Tôi quan sát vết thương của anh ta, thật ra cũng không nghiêm trọng lắm.
Nhưng nghĩ đến chuyện người đánh anh lại là Chu Cẩm…
Tôi vẫn cảm thấy áy náy trong lòng.
Mẹ Tống thấy tôi có tâm sự, liền vỗ tay tôi an ủi: “Đừng để trong lòng, đàn ông con trai đánh nhau là chuyện bình thường.”
“Hừ.”
Vừa dứt lời, Tống Chí Viễn đã buông ra tiếng cười khinh bỉ.
Khiến cả tôi và mẹ anh đều ngượng ra mặt.
Tống Chí Viễn tắt tivi, nghiêng đầu nhìn tôi châm chọc: “Chỉ có kẻ bất tài mới dùng nắm đấm.”
“Tôi đi trước đây.” Tôi nói, nghĩ chắc vụ bị đánh này đơn thuần là do cái miệng đáng ghét của anh, chứ chẳng liên quan gì đến tôi.
Tôi đứng dậy chuẩn bị rời đi, mẹ Tống có vẻ muốn giữ lại.
Tống Chí Viễn thấy thế, chủ động lên tiếng: “Mẹ, để con đưa cô ấy về.”
“Thế thì tốt quá!”
Mẹ anh lập tức vui mừng vỗ vai dặn dò: “Con nhớ phải đưa Thư Thư về nhà an toàn nhé.”
“Vâng.”
12
Ngồi trong xe, nhìn khuôn mặt hơi sưng đỏ của anh, tôi không nhịn được hỏi: “Cái mặt anh, thật sự do Chu Cẩm đánh à?”
Tống Chí Viễn nghiêng đầu, cười lạnh: “Em nói với cậu ta là em ly hôn vì tôi có người khác à?”
“Hiểu lầm thôi.”
Tôi vội vàng giải thích.
“Anh cũng biết tính Chu Cẩm mà, tay to não nhỏ từ nhỏ tới lớn rồi.”
Tống Chí Viễn nhìn tôi một lúc, rồi khởi động xe.
“À này, sao tự nhiên lại gửi thuốc cho tôi?” Tôi hỏi.
Phải hỏi cho rõ.
Ly hôn là do anh ta đề nghị, giờ lại cứ như dây dưa không dứt.
Tôi – Ôn Thư – không phải kiểu con gái dễ bị dắt mũi bởi vài món ân huệ vặt vãnh.
Tống Chí Viễn im lặng một lát: “Rảnh quá.”
“…”
Tôi nghẹn lời.
Anh ta đúng là có bản lĩnh làm cho câu chuyện chết luôn tại chỗ.
Không khí trong xe trở nên gượng gạo khó xử, may mà lúc đó tôi nhận được cuộc gọi.
Là bà nội gọi, bảo tôi về nhà ăn trưa, nói có chuyện muốn bàn.
Tôi liền nhờ Tống Chí Viễn quay đầu xe, chở tôi về nhà cũ của nhà họ Ôn.
Căn nhà đó là nơi bà tôi mua mảnh đất và tự xây lên sau khi kiếm được đồng tiền đầu tiên nhờ buôn bán.
Để tiết kiệm, bà chẳng thuê kiến trúc sư nào.
Tự mình vẽ sơ đồ, dựng bừa nên thành cái nhà.
Nhà có năm tầng, nhìn từ xa vừa “quê” vừa “giàu”.
Xe chưa đến nơi, tôi đã thấy bà đứng đợi ở cổng từ sớm.
Tống Chí Viễn vừa đỗ xe, định rời đi thì bà đã gõ cửa kính hỏi có muốn ăn trưa cùng không.
Tôi đang định thay anh từ chối thì anh ta đã mở cửa bước xuống: “Đang đói.”
Vừa thấy anh xuống xe, bà liền nhìn thấy vết bầm trên mặt, đau lòng hỏi: “Mặt sao sưng thế này?”
“Chu Cẩm đánh.”
Tống Chí Viễn trả lời rất thành thật.
Nghe xong, mặt bà lập tức nghiêm lại.
Tống Chí Viễn thì thong thả đi thẳng vào nhà.
Trong nhà, người giúp việc đã dọn sẵn một bàn ăn lớn.
Ba mẹ và anh trai tôi cũng đều có mặt.
Cả nhà ngồi ngay ngắn vào bàn ăn.
Anh trai tôi có công ty hợp tác với Tống Chí Viễn, hai người ngồi nói chuyện đầu tư.
Ba tôi thi thoảng xen vào vài câu.
Mẹ thì hỏi tôi có ưng ai trong buổi xem mắt hôm qua không.
Tôi liếc nhìn Tống Chí Viễn đang ngồi bên cạnh, cảm thấy nói ra mấy chuyện đó lúc này thật kỳ quặc.
“Mẹ nhìn nó làm gì? Đã ly hôn rồi thì sau này con muốn yêu ai, chẳng liên quan đến nó nữa.”
Mẹ tôi thấy tôi ngập ngừng thì tỏ vẻ khó chịu.
Bà nội gật đầu, rồi quay sang hỏi Tống Chí Viễn: “Tiểu Viễn, sau khi ly hôn với con bé Thư Thư, cháu có người mới chưa?”
Tống Chí Viễn khựng lại, liếc tôi một cái rồi cười đáp: “Cháu có 8 người.”
“…”
Không bốc phét là chết à?
“Phụt!”
Anh tôi đang uống canh gà đen, lập tức phun ra hết.
“Xin lỗi, nhịn không nổi.”
Mẹ tôi cũng lấy tay che miệng cười trộm.
Ba tôi thì cúi đầu cố nín cười.
Chỉ có bà nội là để tâm đến cảm xúc của tôi, khuyên: “Đàn ông còn nhiều, không hợp thì đổi.”
“Vâng.”
Ba năm trước, sau khi tôi chia tay Chu Cẩm, bà cũng từng nói như vậy.
Chỉ là, sự dứt khoát của bà…
Tôi mãi mãi không học được.
Tống Chí Viễn nói đúng.
Tôi là kiểu người…
Rất hay “làm màu”.
13
Ăn cơm xong, bà nội lại gọi riêng tôi vào thư phòng.
Tôi biết bà muốn hỏi chuyện Chu Cẩm.
Tôi cũng không định giấu bà.
Từng chuyện xảy ra ở buổi tiệc tối qua, tôi đều kể lại tường tận.
“Thư Thư, bà vẫn muốn nói lại câu đó: Nước nhà họ Chu sâu lắm, không phải kiểu gia đình như chúng ta có thể dây vào.”
“Con hiểu.”
Câu này, bảy năm trước, khi tôi và Chu Cẩm vừa xác lập quan hệ, bà đã từng nói rồi.
Nhưng lúc đó chúng tôi đang yêu nhau tha thiết, cảm thấy trên đời chẳng có khó khăn gì là không thể vượt qua.
Bố mẹ Chu Cẩm cũng nhiều lần cam đoan với chúng tôi rằng Chu Cẩm sẽ không kế thừa sản nghiệp.
Sẽ để anh sống vô lo vô nghĩ, làm điều mình thích.
Bà tôi mới tạm thời đồng ý.
Hồi ấy, Chu Cẩm là bảo bối quý giá nhất trong nhà, không chỉ được bố mẹ cưng chiều, mà còn có một người anh trai mắc bệnh “cuồng em trai”.
Chu Cẩm có đòi mặt trăng trên trời, anh trai anh cũng sẽ nghĩ cách hái cho bằng được.
Thế nên, anh mới hình thành tính cách phóng túng ngạo nghễ.
Sau đó, bố mẹ anh bất ngờ qua đời.
Người anh trai thương anh nhất thì nằm liệt giường trong bệnh viện, trở thành người thực vật.
Ai cũng hiểu đó không phải một vụ tai nạn giao thông bình thường, nhưng chẳng ai dám vạch trần sự thật.
Làm xong hậu sự cho bố mẹ, Chu Cẩm ôm tôi khóc rất lâu.
Hai năm sau đó, tôi không còn thấy anh rơi lệ nữa.
Anh trưởng thành một cách đột ngột.
Trầm ổn, sâu sắc, thông minh, quyết đoán – bỗng chốc trở thành những từ người ta dùng để miêu tả anh.
Còn cậu thiếu niên điên điên rồ rồ, phóng khoáng ngạo nghễ mà tôi từng yêu…
Tôi không tìm thấy nữa.
14
Hai năm cuối của mối tình giữa tôi và Chu Cẩm là vô tận những trận cãi vã và chiến tranh lạnh.
Chia tay – quay lại – rồi lại chia tay – rồi lại quay lại.
Lặp đi lặp lại, không dứt điểm.
Lần cuối cùng cãi nhau, chúng tôi xóa sạch mọi cách liên lạc.
Tôi lúc đó đã quyết tâm dứt khoát, nhưng anh lại đột ngột đổi ý, nhốt tôi trong biệt thự ở ngoại ô.
Miệng thì nói lời cay độc, nhưng lại quỳ dưới đất, xin tôi đừng chia tay.
Tôi tức giận ném thẳng đèn bàn vào đầu anh.
Chúng tôi dùng những lời tàn nhẫn nhất để nguyền rủa nhau, cho đến khi Kỷ Đình dẫn người đến giải cứu tôi.
Tôi cứ tưởng anh sẽ tiếp tục níu kéo không buông, ai ngờ ngay đêm hôm đó anh đã rời khỏi đất nước.
Còn tôi thì nhanh chóng có bạn trai thứ 6.
Tôi dốc hết lòng để yêu người mới chỉ để chứng minh mình không phải kẻ bị bỏ rơi.
Nhưng sự nhiệt tình quá mức của tôi lại khiến đối phương sợ hãi.
Sau buổi hẹn thứ 5, anh ta nhắn tin nói tình cảm của tôi khiến anh thấy ngạt thở, rằng anh chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ ràng buộc.
Sau đó, anh ta chuyển khoản cho tôi 66.666 tệ, gọi là “phí chia tay”.
Tôi tức đến mức chửi ầm lên.
Chửi xong lại òa khóc.
Đúng lúc đó, Tống Chí Viễn và mẹ anh đang ở nhà tôi chơi.
Tôi kéo anh uống rượu cùng mình.
Kết quả là uống đến say mèm.
Rồi… xảy ra chuyện không thể tả.
Còn bị một đám người bắt gặp tại trận.
Mẹ tôi nói: người lớn rồi, nam nữ yêu nhau là chuyện bình thường.
Mẹ Tống thì khóc nức nở: con trai tôi đến tay phụ nữ còn chưa từng chạm qua, thiệt thòi quá!
Tôi ôm đầu, nhức nhối muốn chết.
Cuối cùng, bà nội hỏi anh có bằng lòng để tôi “chịu trách nhiệm” không.
Anh ta bình thản mặc quần vào, quay sang hỏi tôi: “Em muốn nhẫn bao nhiêu carat?”
Một màn lộn xộn như trò hề… kết thúc như thế đấy.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire