mercredi 8 octobre 2025

BCBG - Chuong 3

 Danh sách chương                          Facebook           Thế giới ngôn tình

Bảy Cô Bạn Gái Và Một Cú Ly Hôn

Trên đường về, tôi và Tống Chí Viễn chẳng ai nói với ai câu nào.

Chỉ là xe vừa dừng trước cổng khu nhà, tôi đã thấy Chu Cẩm.

Anh vẫn mặc nguyên bộ đồ tối qua.

Cổ và mặt đều có vết trầy xước, khóe miệng cũng sưng đỏ một mảng lớn, rõ ràng là bị đánh.

Tống Chí Viễn thản nhiên đỗ xe.

Chu Cẩm vừa thấy anh ta, lập tức siết chặt nắm đấm, ánh mắt giận dữ nhìn tôi chằm chằm: “Thư Thư, anh ta đối xử với em như vậy, em còn dây dưa với anh ta làm gì!”

Chu Cẩm lúc này chẳng khác gì cậu thiếu niên năm xưa – nóng nảy, xúc động, tràn đầy nhiệt huyết.

Khác hẳn với dáng vẻ điềm đạm lịch thiệp của anh trong buổi tiệc tối qua.

“Chu thiếu, anh sắp đính hôn rồi, còn xen vào chuyện bạn gái cũ quen ai không thấy quá lố sao?”

Tống Chí Viễn lên tiếng trước tôi.

“Còn anh thì sao? Có vợ mà còn ra ngoài tìm gái, một lần tìm tám đứa, anh đúng là đồ cặn bã!”

Chu Cẩm mắng lớn, giọng tức muốn hộc máu.

“Tôi ly hôn rồi.”

Tống Chí Viễn tỉnh rụi đáp.

Chu Cẩm im bặt.

Anh ta từ nhỏ nói năng vụng về, lại luôn tin vào “có thể ra tay thì khỏi cãi lộn”, mà giờ gặp phải kẻ độc miệng như Tống Chí Viễn, đúng là lấy trứng chọi đá.

“Về đi.” Tôi khuyên.

Chu Cẩm không động đậy.

Tôi nói tiếp: “Vị hôn thê của anh vẫn đang đợi ở nhà đấy.”

“Còn em thì sao?” Anh hỏi.

“Em đang khuyên anh về nhà.” Tôi chán nản đáp.

Tống Chí Viễn thấy thế, liền rút điện thoại ra gọi ngay cho Diệp Uyển Tâm.

Pha này làm tôi há hốc mồm kinh ngạc.

Tống Chí Viễn rất bình thản: “Đúng rồi, tiểu khu Hoa Lộc.”

“Anh ta đang quấy rầy vợ cũ của tôi, gây ảnh hưởng xấu.”

Gác máy xong, Tống Chí Viễn quay sang Chu Cẩm còn đang ngây người: “Muốn theo đuổi vợ cũ của tôi cũng được.”

“Nhưng làm ơn lau sạch mông đã rồi hãy đến.”

Nói rồi, anh nắm tay tôi.

Dẫn tôi đi thẳng vào khu nhà.

Tôi không kìm được, ngoảnh đầu nhìn lại Chu Cẩm.

Anh cũng đang nhìn tôi.

Tôi lập tức tránh ánh mắt ấy.

16

Vào thang máy, Tống Chí Viễn lập tức buông tay tôi ra.

Còn cố tình đứng cách tôi một khoảng như thể tôi đang mang bệnh truyền nhiễm.

Đến cửa nhà, anh không có ý định bước vào.

Tôi vừa định đóng cửa, anh bỗng đưa tay ngăn lại: “Khi nào kéo tôi vào group?”

Hả?

Anh nói tiếp: “Chồng cũ cũng là người yêu cũ, em không thể thiên vị được.”

“Không cho tôi vô group, chẳng lẽ định để tôi lang thang ngoài tổ chức à?”

“…”

Quả nhiên là có bệnh, bệnh không nhẹ.

“Em không kéo, tôi đi tìm Chu Cẩm nhờ kéo vào.”

“Chu Cẩm mà chịu kéo anh vào group, tôi sẽ đích thân tìm cho anh thêm cô số 9.” Tôi lạnh lùng đáp lại khi anh vừa quay lưng bước đi.

17

Nửa đêm, tôi đang ngủ mơ mơ màng màng thì bị cuộc gọi của Kỷ Đình làm tỉnh giấc.

“Tiểu Thư, cậu xem tin trong nhóm chưa?”

“Ừm… tin nhóm nào cơ?” Đang ngủ mà bị đánh thức, tôi bực đến mức muốn giết người.

Nhưng giọng Kỷ Đình lại hưng phấn khác thường: “Chu Cẩm kéo chồng cũ cậu vào nhóm rồi!”

“Hả?!” Tôi lập tức tỉnh cả ngủ, người cũng bật dậy tỉnh táo hẳn.

“Cậu nói xem Chu Cẩm bị kích thích cái gì thế?”

“Diệp Uyển Tâm huỷ hôn rồi à?” Tôi thử dò.

“Tiểu Thư, đừng có mà ôm ảo tưởng.”

“Dù Diệp Uyển Tâm có huỷ hôn thì cậu với Chu Cẩm cũng không có khả năng đâu.” Kỷ Đình cảnh báo.

“Tớ chỉ tiện miệng hỏi thôi.” Trước kia không gặp được anh ta, tôi ngày nào cũng tương tư.

Bây giờ gặp lại rồi, tôi nhận ra tình cảm của mình từ lâu đã không thể quay về nữa.

“Má ơi! Chu Cẩm vừa rủ chồng cũ cậu chơi mạt chược trong nhóm, cậu nói xem đầu hắn có vấn đề không?!” Kỷ Đình gào lên.

Tôi vội vàng mở nhóm ra lướt lại tin nhắn.

Cuộc hẹn đánh mạt chược vừa diễn ra cách đây hai phút.

Tôi cứng họng.

Lâm Dã còn “bá đạo” hơn, đổi luôn tên nhóm từ “Ôn Thư và 6 bạn trai cũ” thành “Trung tâm tập kết người yêu cũ của cô Ôn”.

“Hai bàn mạt chược lập đủ rồi đấy!” Kỷ Đình cảm thán.

Đám đàn ông chết tiệt này, đúng là sợ thiên hạ không loạn.

18

Cúp máy rồi, tôi không tài nào ngủ lại được nữa.

Trong đầu toàn là những chuyện kỳ quặc gần đây của Tống Trí Viễn, càng nghĩ càng loạn.

Dứt khoát mở điện thoại lướt video cho đỡ phiền.

Vừa mở Douyin, tôi đã thấy video của Tống Mai.

Ảnh đính kèm là cả nhà bốn người đang ngồi đánh mạt chược.

Caption: “Từ sau khi anh trai tôi ly hôn, càng ngày càng biến thái.”

“Nửa đêm kéo cả nhà dậy đánh mạt chược! Hôm nay lại là một ngày muốn cắt đứt quan hệ anh em!”

Tôi nhìn xuống phần bình luận.

“Cuối cùng chị dâu cũng không chịu nổi rồi!”

“Huhu… túi hàng hiệu cũng không cứu nổi cuộc hôn nhân của anh cậu!”

“Thắng nhiều vào, coi như anh cậu bồi thường tổn thất tinh thần cho cậu đó!”

“Thương cậu thật, nhưng cũng hiểu cho chị dâu cậu, ai lại chịu nổi kiểu đàn ông như vậy chứ!”

Tuy đã biết Tống Mai thường xuyên lên mạng bêu xấu Tống Trí Viễn, trước kia tôi cũng từng lướt trúng vài lần, còn tiện tay thả tim.

Nhưng lần này, thấy phần bình luận chẳng ai nói được cho anh một câu, tôi lại cảm thấy không vui.

Người đàn ông này, tuy miệng độc, tật xấu cũng không ít, lại mắc chứng rối loạn cưỡng chế.

Nhưng về nguyên tắc, anh ấy vẫn là một người chồng… xứng đáng.

Hai năm trước, tôi từng gặp tai nạn giao thông.

Cả thắt lưng và hai chân đều bị gãy, phải bó bột, suốt ngày nằm trên giường không nhúc nhích.

Trong nhà thuê hai y tá để chăm sóc, nhưng phần lớn mọi việc, Tống Trí Viễn đều tự tay làm.

Thời gian đó, anh gần như chuyển cả văn phòng về nhà.

Dù tôi nói mãi bảo anh đừng lo cho tôi nữa, anh cũng không chịu buông.

Tôi càng nói, anh càng nghiêm mặt: “Ôn Thư, em thực sự muốn để y tá chăm sóc em… cả những chuyện sinh lý cơ bản sao?”

Tôi sững người.

“Em chịu được việc bị người lạ điều khiển cả chuyện tiểu tiện đại tiện à?”

“Tôi…”

Tôi vừa định nói chịu được thì bị anh không thương tiếc cắt lời: “Vậy giờ tôi gọi y tá Chu vào.”

“Từ giờ, tôi không dính vào việc gì của em nữa.”

Nói xong, anh xoay người định bước ra ngoài.

Tôi hoảng hốt, bật thốt không kịp nghĩ: “Tôi không muốn cô ta!”

Tống Trí Viễn dừng lại, quay đầu nhìn tôi.

“Tôi muốn anh.” Mặt tôi đỏ bừng như máu.

“Còn nói không ủy mị.” Anh cười khẩy, cầm cái bô đặt dưới người tôi.

Tôi đỏ mặt không dám cãi lại.

Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu Tống Trí Viễn đã thể hiện toàn bộ khốn nạn của mình.

Anh không ít lần nhấn mạnh: Anh không phải Chu Cẩm, sẽ không nuông chiều tôi.

Và anh cũng thực sự làm đúng như vậy.

Khi tôi còn chưa quên được Chu Cẩm, khóc lóc thảm thiết mỗi ngày, anh ép tôi uống thuốc Bắc đắng ngắt, ăn mấy món tôi ghét.

Kéo tôi dậy chạy bộ lúc năm giờ sáng.

Còn đăng ký cho tôi học tiếng Anh 1 kèm 1, rồi mỉa mai: “Học cho giỏi A B C đi, sau này ra nước ngoài tìm lại mối tình đầu.”

Tôi chửi anh điên, mà anh chẳng buồn cãi.

Sau này, tôi quyết định mở studio thiết kế riêng, anh ngoài miệng chê bai, nhưng lại đứng ra lo hết phần quản lý.

Đặc biệt là năm đầu tiên sau khi kết hôn, anh lấp đầy cuộc sống của tôi đến mức tôi mệt nhoài chỉ vì phải ứng phó với những trò “hành” của anh.

Tôi từng kể cho không chỉ một người nghe về những “tội ác” của anh.

Nhưng bây giờ, khi đã ly hôn, tôi nhìn lại cuộc hôn nhân này mới bàng hoàng nhận ra – Anh chưa từng làm điều gì khiến tôi mất mặt.

Nghĩ tới đây, tôi không nhịn được, dùng tài khoản phụ để bình luận: “Tôi thấy ông anh này cũng tốt đấy chứ.”

“Biết đâu việc ly hôn với chị dâu có ẩn tình?”

Bình luận vừa đăng lên đã có mấy người nhảy vào trả lời: “Tốt thì cưới về mà sống!”

“Chị dâu người ta vừa thoát khỏi địa ngục đấy, đốt pháo ăn mừng còn không kịp, ẩn tình cái gì mà ẩn tình!”

“Thích bị ngược chắc?”

Tôi tức đến mức muốn gọi điện mắng Tống Mai một trận, ai đời làm em gái mà nói xấu anh trai như vậy.

Đột nhiên, một bình luận mới hiện lên.

“Cô ấy chính là vợ cũ của tôi, các người có ý kiến gì?”

“Ông là cái thá gì?” Có người hỏi.

Tống Mai trả lời: “Anh tôi.”

Tôi: “…”

Rõ ràng dùng tài khoản phụ, sao lại lộ rồi?!

Chẳng lẽ anh ta lén xem điện thoại tôi?

“Em từng dùng tài khoản phụ để chửi tôi.”

Một tin nhắn WeChat hiện ra, là Tống Trí Viễn gửi tới.

Tôi vội vào trang cá nhân của tài khoản phụ xem.

Khóc không ra nước mắt.

Tài khoản này tôi lập từ hồi mới kết hôn, vì quá bất mãn với Tống Trí Viễn nên dùng để đăng video chửi bới cho đỡ tức.

Có lúc, một ngày tôi đăng mười cái video chửi anh.

Về sau sống chung quen rồi, tôi ít đăng hơn.

Sau đó dùng tài khoản này để like mấy anh đẹp trai, rồi quên béng chưa xóa video cũ.

Sai lầm chết người!

Tôi ngập ngừng đổi chủ đề: “Thật sự đang chơi mạt chược à?”

“Ừ.”

Tôi liếc ra ngoài trời tối mịt, hỏi: “Muộn thế này còn bắt chú thím thức đêm chơi cùng, không hay đâu!”

“Vậy em chơi với tôi.”

“Anh không phải có bạn gái rồi sao?” Tận tám cô lận, cần gì đến tôi nữa?

“Họ tám người đánh hai bàn, tôi không chen được vào.”

“…”

Nói là loại bỏ ai đứng cuối, sao tám người đều lên sàn rồi?!

Dù biết anh nói xạo nhưng lòng tôi vẫn hơi chua, cũng chẳng buồn nhắn lại nữa.

Tống Trí Viễn cũng không nhắn thêm gì, tôi ôm điện thoại tiếp tục lướt Douyin.

Sau vụ vừa rồi, tôi đã xóa bình luận trước đó, nhưng vẫn có mấy người lắm chuyện mò vào trang tôi để lại bình luận.

Hỏi tôi có bị bắt cóc không, nếu có thì chỉ cần gật đầu,
họ sẽ báo công an.

Đúng là… cạn lời.

Chiều thứ Bảy, Tống Chí Viễn và Chu Cẩm hẹn nhau đánh mạt chược.

Địa điểm vẫn là nhà của Kỷ Đình.

Lâm Dã không sợ thiên hạ loạn, còn công khai tuyển thêm người đánh bài trong nhóm: “Giờ thiếu hai người, ai vào không? Không ai thì tôi lấp chỗ nhé!”

Kỷ Đình đã bị tôi cảnh cáo trước nên đương nhiên không tham gia vào mấy trò vớ vẩn này.

Vệ Hằng sợ tôi nhắc lại vụ anh ta lỡ miệng về chuyện hẹn hò nên vẫn im re từ đầu đến cuối.

Người đầu tiên báo danh là Hà Bác Vũ: “Chu Cẩm, mấy món nợ ngày xưa mày đánh tao, mình giải quyết trên bàn mạt chược đi.”

Lâm Dã: “Ba thiếu một, còn ai không? Không có là tôi thế chỗ nha!”

Qua màn hình thôi mà tôi như thấy được nụ cười nham nhở trên mặt hắn ta.

Thật muốn vớ lấy dép mà đập chết cho xong.

Lúc này, Cố Hàn – người luôn im lặng trong nhóm – đột nhiên gửi một sticker: “Tôi chơi!”

Lâm Dã giật mình: “Cố Hàn, lần này tụi tôi đánh bài là để giải hận, trả thù, cậu nhào vô làm gì thế?”

Trong 6 người yêu cũ của tôi, Cố Hàn là người tồn tại mờ nhạt nhất.

Hồi đó là anh ta chủ động tỏ tình trước, sau đó cũng là người đề nghị chia tay.

Chia tay xong còn hào phóng cho tôi phí chia tay.

Từ sau khi tôi kết hôn với Tống Chí Viễn, tôi không còn liên hệ với anh ta nữa.

Thêm việc anh ấy không thân với nhóm bạn tôi và Kỷ Đình, nên dù Lâm Dã kéo vào nhóm cũng hầu như chẳng nói câu nào.

Nói trắng ra là kẻ vô hình, chẳng ai thân cả.

Cố Hàn nhắn: “Chu Cẩm, tôi từng làm thế thân cho cậu, chia tay rồi còn lì xì cho con nhỏ trà xanh kia 66.666 tệ.”

“Nếu không phải các cậu kéo tôi vào nhóm, chắc tôi còn bị bịt mắt tới giờ.”

Lâm Dã: “Ôn Thư, chứng cứ tra nữ rõ mười mươi.”

Hà Bác Vũ: “Xác nhận +1.”

Chu Cẩm: “M* nó, 66.666 mà mày còn dám nhắc, ông đây trả cả vốn lẫn lời cho mày luôn!”

Cố Hàn: “Trả trên bàn mạt chược, ông đây không thiếu tiền.”

Chu Cẩm: “Lâm Dã, đá hắn ra!”

Lâm Dã: “Bạn gái tôi gọi đi ăn rồi, tôi off đây.”

Nhìn đống tin nhắn loạn xì ngầu trong nhóm, đầu tôi đau như búa bổ.

Vò trán mấy cái, tôi bật dậy đi rửa mặt, chuẩn bị qua xưởng thiết kế một chuyến.

Xưởng được giao cho người điều hành, tôi chỉ phụ trách lên ý tưởng, thỉnh thoảng có cảm hứng thì vẽ vài bản thiết kế, giao cho đội ngũ sản xuất.

Năm đầu gần như không kiếm được đồng nào.

Năm thứ hai, Tống Chí Viễn giới thiệu tôi với vài thương hiệu lớn, hợp tác thiết kế dòng sản phẩm đồng thương hiệu.

Mẫu đầu tiên ra mắt đã được đánh giá rất cao.

Nửa đầu năm nay, doanh thu đã vượt mốc 100 triệu.

Lúc ly hôn, tôi vốn định chia cho Tống Chí Viễn chút cổ phần.

Nhưng anh ta lại chẳng thèm đếm xỉa, còn cười nhạo: “Mấy đồng lẻ cô kiếm được, giữ mà xài đi.”

Tên này từng cướp ngân hàng chắc?

Vài chục triệu mà bảo là mấy đồng lẻ!

Chẳng lẽ anh ta hiểu sai khái niệm “đồng lẻ”?

Nhưng mà, đã không cần thì tôi cũng chẳng rảnh mà ép.

Tôi cũng đâu phải dạng dễ bắt nạt!

20

Vừa bước chân vào xưởng, tôi đã thấy không khí là lạ.

Trợ lý Tiểu Hà rón rén chạy tới: “Người bên Cục Thuế tới, nói là kiểm tra thuế.”

Kiểm tra thuế?

Tôi choáng váng trong tích tắc.

Tóm lấy tay cô ấy, tôi hỏi: “Chị Đông đâu rồi?”

Chị Đông là giám đốc tài chính của xưởng, cũng là đàn chị thời đại học của Tống Chí Viễn.

Từng làm việc ở công ty thuộc top 500 thế giới, các vấn đề liên quan đến thuế vụ đều do chị ấy quản lý.

Tiểu Hà sốt ruột giải thích: “Chị Đông xin nghỉ về quê chăm ba bệnh nặng rồi.”

“Xin từ thứ Ba tuần trước, chị quên à?”

“Giờ chị Ngụy đang làm việc với người bên thuế, nhưng chị ấy mới vào chưa lâu, em lo quá.”

Tôi vỗ vai cô: “Lo gì chứ, chúng ta làm ăn chân chính, nộp thuế đầy đủ.”

Rồi tôi đi thẳng vào văn phòng gọi cho chị Đông.

Gọi hai cuộc đều không ai nghe máy.

Chuyện quản lý công ty trước giờ vẫn là Tống Chí Viễn lo liệu.

Tôi chỉ phụ trách thiết kế và sản phẩm.

Dù tôi tin chị Đông không làm gì phạm pháp nhưng vẫn không khỏi lo lắng.

Gần đây không ít sao mạng bị “ngã ngựa” vì vấn đề thuế.

Tuy quy mô xưởng tôi không lớn, nhưng phong cách thiết kế táo bạo, hiện đại, rất được lòng giới trẻ.

Không ít blogger nổi tiếng từng giới thiệu sản phẩm của chúng tôi, nhờ vậy mà có tiếng trên mạng.

Không gọi được cho chị Đông, tôi do dự một hồi rồi bấm số của Tống Chí Viễn.

Anh ta nghe tôi kể xong, chỉ im lặng.

Tôi lập tức thấy bất an, hỏi: “Giờ phải làm sao?”

“Chỉ là kiểm tra ngẫu nhiên thôi, em căng thẳng gì?”

Giọng anh ta lạnh tanh, “Hay là… em nghĩ anh sẽ đẩy em vào tình cảnh nguy hiểm này?”

“Không phải, em…”

Tôi hiểu tại sao anh ta nổi giận, nhưng lại không biết phải giải thích thế nào.

“Ôn Thư, chúng ta kết hôn ba năm, em đã từng thật sự hiểu anh chưa?”

Nói xong câu đó, Tống Chí Viễn lạnh lùng dập máy.

Tiểu Hà gõ cửa bước vào, hỏi tôi tiếp theo nên làm gì.

Tôi siết chặt điện thoại, ngẩng đầu lên: “Phối hợp toàn diện với bên thuế, không được giấu giếm gì cả.”

Cô ấy lập tức đi truyền đạt lại chỉ thị cho phòng tài vụ.

Tôi ngồi trên ghế, nhớ lại những lời vừa rồi của Tống Chí Viễn.

Tôi không hiểu anh ta ư?

Thật sự không hiểu sao?

Hồi nhỏ, anh ấy học cùng mẫu giáo, tiểu học, cấp hai với tôi.

Lên cấp ba, anh và Kỷ Đình vào lớp chọn.

Còn tôi ở lớp thường.

Dù vậy, tôi và Kỷ Đình vẫn chí chóe như thường, chẳng hề xa cách.

Chỉ có Tống Chí Viễn là ngày càng rời xa vòng tròn bạn bè của tôi.

Có lẽ vì tính cách anh ấy khó gần.

Đừng nói tôi, đến cả Vệ Hằng – họ hàng xa nhà anh ấy – cũng ít khi chơi cùng.

Mỗi lần tụi tôi nhắc đến tên Tống Chí Viễn toàn dùng mấy từ như: lập dị, ích kỷ, không hoà đồng.

Nhưng thật ra… có ai trong bọn tôi từng cố hiểu anh ấy không?

21

Buổi trưa, chị Đông gọi lại cho tôi.

Chị nói đã đặt vé máy bay, đang trên đường quay lại.

Chị còn bảo tôi yên tâm, xưởng từ trước đến nay chưa từng làm gì phạm pháp.

Thuế phải nộp, một xu cũng không thiếu.

Nghe vậy, tôi hoàn toàn yên tâm hơn rồi.

22

Chuyện thuế má cuối cùng cũng được giải quyết xong.

Cả người tôi nhẹ nhõm hẳn.

Đúng lúc ấy, Lâm Du gọi điện rủ tôi đi làm spa.

Tôi vui vẻ nhận lời.

Lâm Du là em gái song sinh của Lâm Dã.

Năm xưa chính cô ấy xúi tôi theo đuổi anh trai mình.

Từ thư tình đến thư chia tay đều do cô ấy viết thay.

Thế nhưng đến giờ, Lâm Dã vẫn không hề hay biết mình bị chính em gái hố một vố.

Còn tưởng em gái là người tốt nhất thế gian.

Làm xong spa, hai đứa tôi rủ nhau đi ăn lẩu tự chọn.

Tự nhiên lại nhắc đến Chu Cẩm.

“Tiểu Thư, Chu Cẩm thật sự định đính hôn với tiểu thư nhà họ Diệp à?” – Lâm Du hứng thú ra mặt, giọng nói và biểu cảm đều đầy tính hóng hớt.

“Chắc là thật.” – Tôi uống một ngụm nước trái cây, chẳng hứng thú gì với chủ đề này.

“Nhưng mà tôi nghe nói tiểu thư nhà họ Diệp đời tư rất phức tạp, trước kia còn có con ngoài giá thú, nghe đâu đứa nhỏ cũng ba tuổi rồi đấy.”

“Phụt!” – Tôi không nhịn được phun cả nước trái cây ra.

Vội vàng lau miệng, tôi lườm cô ấy: “Tin tức ở đâu ra thế? Có chắc không đó?”

“Cô xem đi.” – Lâm Du mở điện thoại, đưa cho tôi một tấm ảnh – “Chu Cẩm mà cưới Diệp Uyển Tâm thì đúng là ngu hết phần thiên hạ!”

Lâm Du có chút bất bình.

Anh trai cô ấy và Chu Cẩm là bạn chí cốt, bản thân cô ấy từ nhỏ cũng chơi thân với Chu Cẩm.

Hồi tôi chia tay với anh ấy, Lâm Du còn giận dỗi mất một thời gian.

Tôi chăm chú nhìn tấm ảnh.

Người phụ nữ trong hình đúng là Diệp Uyển Tâm, cô ta ôm một bé gái trong lòng, khuôn mặt đứa bé giống hệt bản sao thu nhỏ của cô ta.

Chuyện này tám phần là thật.

“Chu Cẩm biết chưa?” – Tôi hỏi.

Lâm Du gật đầu: “Anh tôi nói hiện tại tình thế của Chu Cẩm ở nhà họ Chu rất khó khăn, chỉ có cưới được Diệp Uyển Tâm mới có cơ hội lật ngược ván cờ.”

Cô ấy ngừng lại rồi tiếp: “Diệp Uyển Tâm không đơn giản đâu, anh tôi nói trong nhà họ Diệp, cơ bản cô ta là người nắm quyền.”

“Thế thì tốt.” – Tôi không muốn tiếp tục nói về đề tài này nữa.

Năm đó, tôi và Chu Cẩm vì những chuyện như vậy mà cãi nhau không biết bao nhiêu lần.

Lúc ấy, anh ấy vẫn còn đang học năm ba đại học.

Ban ngày lên lớp, ban đêm thực tập ở công ty con của nhà họ Chu.

Đám chú bác của anh ai nấy đều cáo già, không biết anh đã bị thiệt thòi và lừa gạt bao nhiêu lần.

Tôi từng khuyên anh nên chuyên tâm hoàn thành việc học trước, rồi sau đó hẵng tính chuyện tương lai.

Nhưng anh không nghe, nhất quyết phải đấu với bọn họ.

Suốt một thời gian dài, tôi gần như chẳng gặp được anh lần nào.

Cuối cùng, là Lâm Dã gọi cho tôi, tôi mới đến được phòng bao ở hộp đêm, tìm thấy anh say như chết.

Đó là lần đầu tiên tôi bước chân vào loại nơi đó.

Sự trụy lạc trong ấy khiến tôi buồn nôn đến mức từng đợt từng đợt.

Tôi và Lâm Dã cùng đưa anh về nhà.

Tối hôm đó, tôi ngồi trên sofa trong phòng khách, nghe tiếng anh nôn mửa trong nhà vệ sinh lặp đi lặp lại.

Tôi không ngừng tự hỏi: người đàn ông trong đó, có còn là thiếu niên mà tôi từng yêu không?

Trời vừa sáng, tôi định nói chuyện thẳng thắn với anh.

Nhưng Chu Cẩm chỉ lạnh lùng nhìn tôi: “Ba mẹ tôi chết rồi, anh tôi thành người thực vật.”

“Cảnh sát nói là tai nạn, cô tin không?”

“Anh tôi từ nhỏ đã thông minh, học gì cũng nhanh hơn tôi.”

“Ông nội không chỉ một lần nói sau này sẽ giao nhà họ Chu cho anh ấy.”

“Khi tôi còn mải bắt chim khắp sân thì anh tôi đã học các môn liên quan đến kinh tế thương mại.”

“Khi anh tôi mới 13 tuổi đã thành thạo sáu thứ tiếng.”

“Tôi từng hỏi anh ấy có mệt không, anh ấy nói: làm việc mình thích thì không thấy mệt.”

“Tiểu Thư, nếu bây giờ tôi không tranh không giành, sau này nếu anh tôi tỉnh lại, anh ấy sẽ chẳng còn gì cả.”

“Và ba mẹ tôi… cũng không thể chết oan như vậy.”

Tôi ôm chặt lấy anh, bật khóc nức nở.

“A Cẩm, bọn họ quá độc ác… Họ sẽ hại chết anh mất!”

Chu Cẩm ôm tôi, siết rất chặt: “Đừng lo, tôi không dễ chết đến thế đâu.”

Sau đó, đúng là Chu Cẩm không chết.

Chết đi, chỉ là tình yêu của chúng tôi.

Danh sách chương

Facebook       Thế giới ngôn tình

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

BCBG - Chuong 3 Lượt xem: