Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Đệ nhất kiếm thần – Diệp Huyên
Thanh Thành, từ đường nhà họ Diệp.
"Kính thưa tổ tiên trên cao, Diệp Huyên không tài không đức, phế truất khỏi vị trí Thế tử.
Từ giờ trở đi sẽ do Diệp Lang thừa kế”.
Một ông lão khoác áo bào đen rì rầm.
Phía sau lưng cách ông ta không xa là một thiếu niên với nụ cười nhàn nhạt treo bên khóe môi, chính là Diệp Lang.
Hai bên ông ta là tất cả các trưởng lão trong phủ nhà họ Diệp.
"Tại sao?!"
Bỗng một giọng nói pha chút sợ sệt vang lên.
Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy một cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi đang đứng trước cửa từ đường.
Hai bàn tay nhỏ của cô bé siết chặt lấy góc váy, gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống, trông vừa yếu ớt lại còn mang theo vẻ khiếp đảm.
Cô bé này chính là Diệp Liên, em ruột của Diệp Huyên.
Khi biết tin gia tộc muốn phế truất anh trai, cô bé tuy đang mang bệnh trong người nhưng vẫn không màng tất cả mà chạy đến.
Lão già áo đen cau mày: “Diệp Liên, ngươi đang làm gì?"
Cô bé khom mình thi lễ với những người trong từ đường, run rẩy đáp: “Thưa Đại trưởng lão, đại ca Diệp Huyên vẫn là Thế tử, vì sao người lại phế huynh ấy?"
Đại trưởng lão lạnh lùng trừng cô bé: “Đây là chuyện hệ trọng của gia tộc, ngươi xen mồm vào làm gì? Đi xuống!"
Diệp Liên sợ hãi không dám nhìn thẳng vào ông ta nhưng không những không rời đi mà còn bước vào từ đường, lại thi lễ với các trưởng lão đứng hai bên: “Các vị trưởng lão, đại ca của con đang liều mạng tranh giành quyền khai thác mỏ ở Nam Sơn với nhà họ Lý, hiện giờ sống chết không rõ.
Vậy mà gia tộc lại muốn phế truất huynh ấy dù không có chứng cứ, thật sự không công bằng”.
"Hỗn láo!"
Đại trưởng lão cả giận quát lên: “Việc chúng ta phế truất hắn không có chỗ cho con oắt miệng còn hôi sữa như ngươi ý kiến.
Người đâu, kéo nó xuống cho ta!"
Bỗng, Thế tử vừa nhậm chức - Diệp Lang - bật cười: “Nên phạt ba mươi trượng để cảnh cáo mới phải”.
Đại trưởng lão lạnh lùng nói: “Vậy thì phạt ba mươi trượng!"
Hai gã thị vệ trong phủ nhanh chóng vọt vào.
Diệp Liên siết chặt nắm tay, thốt lên với vẻ căm giận: “Không công bằng! Đại ca con vào sinh ra tử nhiều năm qua vì gia tộc, giờ phút này vẫn liều mạng vì gia tộc! Gia tộc làm như vậy là bất công với huynh ấy!"
Một trong hai gã thị vệ vừa liếc mắt thấy Diệp Lang thì biết cơ hội để thể hiện đã tới, bèn cười gằn: “Diệp Lang thiếu gia kế thừa vị trí Thế tử là hy vọng của mọi người, ngươi ồn ào cái gì?"
Bàn tay gã vung lên, giáng thật mạnh vào Diệp Liên.
Chát!
Gò má phải của cô bé sưng tấy lên sau âm thanh lanh lảnh ấy, nhưng cô bé chỉ đưa tay lên bụm lại, tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt.
Diệp Lang quan sát gã thị vệ trong chốc lát, chợt cười hỏi: “Ngươi tên gì?"
Thị vệ vội vàng hành lễ: “Thuộc hạ Chương Mộc, tham kiến Thế tử”.
Diệp Lang gật gù tán thưởng: “Ngươi khá đấy.
Ta đây làm Thế tử cần mười cận vệ theo bên mình, ngươi làm một trong số đó đi”.
Chương Mộc nghe vậy thì mừng như mở cờ trong bụng, khom lưng thật sâu: “Thuộc hạ nguyện vào nước sôi lửa bỏng vì Thế tử, chết cũng không từ!"
Diệp Lang khẽ gật đầu: “Kéo nó xuống đi.
Làm loạn nơi từ đường là tội không thể tha, hiểu chứ?"
Thấy sát ý nổi lên trong mắt hắn ta, Chương Mộc lập tức hiểu ý, bèn tóm lấy tóc Diệp Liên lôi cô bé ra ngoài, rồi không biết nhìn thấy gì mà khựng bước.
Những người khác cũng đồng loạt nhìn ra ngoài.
Cách đó không xa, một thiếu niên với bộ trang phục bó sát rách rưới rướm máu đang chậm rãi đi về phía từ đường.
Người này không ai khác ngoài người vừa trở về từ Nam Sơn, Diệp Huyên!
Thấy hắn đi đến, khóe môi Diệp Lang cong lên thành một nụ cười tăm tối, những trưởng lão khác thì không ngừng nhíu mày.
Đại trưởng lão nheo mắt lại, sắc mặt âm u đến đáng sợ, không rõ đang nghĩ gì trong đầu.
Nhìn thấy Chương Mộc nắm tóc Diệp Liên, sắc mặt Diệp Huyên lập tức trở nên dữ tợn: “Ai cho ngươi lá gan đụng vào em gái ta?!"
Chương Mộc nhác thấy hắn thì biến sắc, vội vàng liếc nhìn Diệp Lang.
Trong chớp mắt ấy, Diệp Huyên như con hổ dữ vồ đến, nắm tay nện thẳng vào mặt gã, không cho gã chút thời gian phản ứng nào.
Bốp!!
Chương Mộc nổ đom đóm mắt, cả người nghiêng ngả như sắp đổ, nhưng Diệp Huyên không dừng lại ở đó.
Thấy hắn còn muốn nhào tới, Diệp Lang tức tối quát lên: “Diệp Huyên! Hắn là người của ta, ngươi dám ư?"
Diệp Huyên đã tống một cú đá vào giữa ngực Chương Mộc, khiến gã ọe ra một mồm đầy máu.
Sắc mặt Diệp Lang khó coi vô cùng.
Diệp Huyên ngẩng đầu lên nhìn hắn ta, gằn giọng hỏi: “Người của ngươi?"
Không đợi hắn ta trả lời, chân hắn đã giẫm mạnh xuống mặt Chương Mộc, biến nó thành một cục thịt máu me nhầy nhụa trong chớp mắt, khiến gã rên lên đứt quãng: “Thế tử, cứu...!cứu ta”.
Diệp Huyên bỏ ngoài tai những lời ấy, đi đến trước mặt Diệp Liên.
Lòng hắn cuộn lại khi thấy tình trạng của em gái, hai tay siết chặt, cả người khẽ run.
Những giọt lệ nơi khóe mắt Diệp Liên cuối cùng cũng trào ra khi thấy anh trai: “Đại ca, muội đau quá”.
Gương mặt Diệp Huyên nhăn lại đầy hung tợn.
Chỉ trong nháy mắt, hắn lại vọt đến trước mặt Chương Mộc, chân vung lên.
Rốp!
Đầu gã nứt toác ra khi tiếp xúc với thềm đá, máu tươi phun như suối.
Những người khác chứng kiến việc này đều dại ra.
Diệp Huyên vẫn không dừng lại ở đó.
Hắn quắc mắt trừng Diệp Lang, đanh giọng hỏi: “Đến em gái ta mà ngươi cũng dám động? Ta làm thịt cả lò nhà ngươi!"
Lời vừa dứt, hắn đã xông tới.
Đại trưởng lão đang đứng trong từ đường bỗng biến sắc: “Làm càn!"
Mũi chân ông ta chỉ mới gõ nhẹ xuống mặt đất thôi mà cả người đã xuất hiện trước mặt Diệp Huyên, tung ra một chưởng mãnh liệt như cuồng phong gào thét.
Diệp Huyên nhe răng đầy dọa nạt.
Tay phải hắn nắm thành quyền khiến ống tay áo lập tức nát bươm, sau đó nắm đấm trực tiếp đón lấy bàn tay Đại trưởng lão.
Ruỳnh!
Một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên khi đấm chạm chưởng.
Diệp Huyên bị đẩy ngược về cửa từ đường, Đại trưởng lão cũng phải lùi về sau mấy bước.
Những người khác không khỏi líu lưỡi.
Ở Thanh Châu, võ giả được chia làm Thối Thể Cảnh cấp một, Luyện Lực Cảnh cấp hai, Nội Tráng Cảnh cấp ba, Kiêm Tu Cảnh cấp bốn, Bất Tức Cảnh cấp năm, Khí Biến Cảnh cấp sáu, trên nữa là Ngự Khí Cảnh.
Đại trưởng lão đang ở Ngự Khí cảnh, vậy mà Diệp Huyên ở Bất Tức Cảnh cấp năm, thua ông ta tận hai cảnh giới lớn lại chỉ hơi rơi vào thế yếu mà thôi.
Đại trưởng lão hãi hùng.
Ông ta biết Diệp Huyên sở hữu thiên phú cao ngút trời, là Thế tử được phủ nhà họ Diệp tập trung bồi dưỡng, hàng năm đều tử chiến vì gia tộc, nhưng ông ta cũng không ngờ sức mạnh của hắn lại cao đến ngần này!
Đủ lông đủ cánh rồi!
Nghĩ vậy, sát ý trong mắt ông ta lại càng dày thêm, nhìn chòng chọc Diệp Huyên: “Diệp Huyên, ngươi dám tấn công Thế tử trước mặt mọi người ư?!"
Diệp Huyên nghe vậy thì chau mày: “Thế tử?"
Đại trưởng lão cười nhạt: “À, chúng ta vẫn chưa thông báo nhỉ? Ngươi đã bị phế truất khỏi vị trí Thế tử.
Từ giờ phút này trở đi, vị trí ấy thuộc về Diệp Lang”.
Diệp Huyên nheo mắt: “Ta bị phế truất khỏi vị trí Thế tử?"
Đại trưởng lão lạnh lùng đáp: “Tất cả các trưởng lão đều nhất trí”.
Diệp Huyên cười gằn: “Ta ở ngoài liều sống liều chết, các ngươi lại dám phế truất ta?"
Đại trưởng lão cười mỉa, chỉ vào Diệp Lang đứng cách đó không xa: “Ngươi có biết hắn là ai không?"
Không đợi Diệp Huyên lên tiếng, ông ta đã tiếp lời: “Diệp Lang chính là Thiên Tuyển Nhân vừa thức tỉnh!"
Diệp Huyên nghệch mặt.
Thiên Tuyển Nhân là cái gì?.
Thiên Tuyển Nhân chính là người được trời chọn.
Trên Thanh Thương giới này có một nhóm người nọ, họ trải qua cuộc sống hoàn toàn tầm thường khi còn trẻ, nhưng vào một lúc nào đó sẽ đột nhiên "thức tỉnh", trở thành một người hoàn toàn khác.
Khi ấy, tốc độ tu luyện của họ không chỉ tăng lên gấp bội mà còn nhận được vô số kỳ ngộ không đếm xuể, không khác gì con cưng của đất trời!
Thanh Thương giới chia làm ba châu lớn, trong đó nơi Diệp Huyên đang ở là Khương Quốc, một trong mấy trăm quốc gia lớn nhỏ ở Thanh Châu.
Suốt mấy chục năm qua, số lượng Thiên Tuyển Nhân ở đất nước này không vượt quá hai bàn tay, mà tất cả những người ấy về sau đều xưng hùng xưng bá một phương.
Hai tay Diệp Huyên chậm rãi nắm lại.
Hắn biết nhà họ Diệp không chỉ muốn từ bỏ hắn mà còn muốn giết hắn!
Bỗng nhiên giọng Diệp Lang vang lên: “Các vị trưởng lão, Diệp Huyên giết người giữa thanh thiên bạch nhật, lại còn dám ra tay với Đại trưởng lão, theo luật gia tộc thì nên xử thế nào?"
Thấy mọi người nhìn sang, hắn ta khinh miệt cười: “Hẳn là bị đánh chết, đúng chứ?"
Mấy vị trưởng lão rối rít gật đầu, hiển nhiên không dám làm phật ý Diệp Lang, bởi vì hắn ta không chỉ là Thiên Tuyển Nhân mà còn là cháu đích tôn của Đại trưởng lão nữa.
Đôi mắt lạnh lẽo của Đại trưởng lão lướt qua Diệp Huyên: “Người đâu!"
Mấy chục tên thị vệ rầm rập chạy đến từ bên ngoài từ đường.
Nhưng Diệp Huyên đã lên tiếng: “Phủ nhà họ Diệp có một quy tắc: để khiến đồng tộc tâm phục khẩu phục, Thế tử không được phép cự tuyệt bất kỳ lời khiêu chiến nào từ người thuộc thế hệ trẻ”.
Hắn nhìn xoáy vào Diệp Lang: “Ta khiêu chiến ngươi!"
Đôi mắt Diệp Lang nheo lại, môi mỉm cười: “Khiêu chiến? Được thôi, nhưng ngươi có dám đấu ở Sinh Tử Đài không?"
Sinh Tử Đài!
Tiếng rì rầm vang lên.
Trong nội bộ nhà họ Diệp, khi xảy ra mâu thuẫn không thể hòa giải, các bên có thể lựa chọn giải quyết trên Sinh Tử Đài.
Một khi đặt chân lên ấy, sống chết thế nào do bản thân quyết định!
Diệp Huyên khẽ cười: “Được, Sinh Tử Đài!"
Nhưng Diệp Lang lại lắc đầu: “Một tháng sau là lúc tộc trưởng xuất quan, khi ấy ngươi ta cùng lên Sinh Tử Đài, nhờ ngài ấy làm chứng để ngươi không thể vu cho ta hãm hại ngươi”.
Diệp Huyên suy nghĩ một hồi rồi đáp: “Được”.
Đoạn hắn không đôi co gì nữa, bế lấy Diệp Liên rời khỏi từ đường.
Nhìn bóng dánh hai anh em dần đi xa, Đại trưởng lão nói với Diệp Lang: “Hắn hàng năm liều chết ở bên ngoài, sức mạnh không phải hạng xoàng, cháu có chắc thắng không?"
Khóe môi Diệp Lang cong cớn lên, sát ý trong mắt hiện rõ mồn một: “Cháu chỉ vừa mới thức tỉnh, thần hồn và thể xác còn chưa dung hợp hoàn toàn, bằng không đã có thể giết hắn dễ như giết một con kiến! Một tháng sau, Thanh Thành này tuyệt đối sẽ không có ai làm đối thủ của Diệp Lang cháu!"
Đại trưởng lão nghe vậy thì gật gù cười: “Rất tốt”.
Rồi ông ta nhỏ giọng dặn dò một vị trưởng lão khác đứng gần đó: “Người được ta phái đi Nam Sơn đã không trở lại, mà sắc mặt Diệp Huyên cũng trắng bệch bất thường.
Diệp Khổ, ngươi đi điều tra xem hắn đã gặp chuyện gì ở nơi đó”.
Trưởng lão kia gật đầu rồi rời đi.
Diệp Huyên bế Diệp Liên trở về căn phòng trong khoảnh sân nhỏ, nhẹ nhàng đặt cô bé lên giường, đưa tay vuốt ve gò má hãy còn sưng, dịu dàng hỏi: “Có đau không?"
Diệp Liên gạt nước mắt trên mặt đi: “Không ạ, muội không đau! Đại ca, bọn họ có quyền gì mà phế truất vị trí Thế tử của huynh? Huynh đã bán mạng vì gia tộc cơ mà! Diệp Lang kia có là Thiên Tuyển Nhân thì cũng có quyền gì mà phế huynh đi? Thật sự là quá bất công!"
Diệp Huyên khẽ lắc đầu: “Không có gì bất công cả, lần này là ta vô dụng, không thể bảo vệ muội nên mới để muội bị đánh”.
Diệp Liên lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lại chảy ra: “Là muội vô dụng, đã không thể giúp được huynh mà chỉ biết làm gánh nặng”.
Diệp Huyên khẽ cười, chạm nhẹ lên chóp mũi cô bé: “Ngốc quá, ta là đại ca, bảo vệ muội là lẽ thường tình, có hiểu không?"
Diệp Liên kiễng chân thơm một cái lên má anh trai, nghiêm túc hứa hẹn: “Đại ca, khi nào hết bệnh rồi muội cũng sẽ tu luyện để có thể bảo vệ huynh!"
Diệp Huyên cười ra tiếng, xoa đầu cô bé: “Được, đại ca hứa sẽ chữa khỏi bệnh cho muội! Đã trễ lắm rồi, đi ngủ thôi”.
Diệp Liên gật đầu: “Muội muốn nghe kể chuyện cơ”.
Diệp Huyên cười cười, đoạn bắt đầu: “Trước kia có một ngọn núi, trên núi có một ngôi miếu, trong miếu có một..”.
Diệp Liên nguýt hắn: “Đại ca kể chuyện này bao nhiêu năm rồi ấy, nhưng mà muội vẫn thích nghe”.
Nửa tiếng sau, Diệp Liên đã yên giấc.
Diệp Huyên kéo chăn lên cho cô bé rồi lặng lẽ ngồi một bên trên nền đất.
Hắn đưa tay vén áo choàng lên, để lộ một vết sẹo dài vắt ngang nơi bụng, bên trong vẫn còn đang rỉ máu.
Vì tranh giành quyền sở hữu ngọn núi khoáng kia, hắn đã lao vào quần ẩu với mười hai người họ Lý đến đổ máu, sau đó bị người đánh lén trong một giây lơ là.
Tuy hắn giết được kẻ kia nhưng cũng ăn một đao vào đan điền.
Kết quả, đan điền của hắn đã hoàn toàn vỡ vụn!
Đôi mắt Diệp Huyên chậm rãi khép lại.
Điều này có nghĩa là hắn chỉ có thể tu luyện thân xác, hơn nữa cũng không thể tu luyện thêm đến Khí Hư Cảnh cấp sáu được.
Mà không thể tu luyện chỉ là thứ yếu.
Diệp Huyên nhìn vào Diệp Liên trên giường, tuy đã được đắp ba lớp chăn nhưng gương mặt vẫn trắng bệch lạnh lẽo.
Chứng thương hàn.
Diệp Liên bị khí lạnh xâm nhập từ khi còn nhỏ, sức khỏe vẫn luôn yếu ớt, nếu không nhờ Diệp Huyên liều mạng trở thành Thế tử, lập được vô số công lao, được nhà họ Diệp đưa cho thuốc thang và đan dược thì cô bé đã sớm nhắm mắt xuôi tay rồi.
Tay phải Diệp Huyên siết lại.
Bây giờ hắn đã không còn là Thế tử nữa, liệu gia tộc này có còn chịu cung cấp thuốc cho em hắn không?
Hơn nữa, bệnh tình của Diệp Liên có dấu hiệu càng ngày càng nghiêm trọng, nếu muốn chữa khỏi chỉ còn cách đến học viện Thương Mộc ở đế đô Khương Quốc, nơi tụ tập của những y sĩ tài ba nhất.
Tuy nhiên, điều kiện để vào học viện Thương Mộc là phải đạt đến Ngự Khí cảnh trước năm mười tám tuổi!
Diệp Huyên vốn có cơ hội, vì sinh nhật mười tám tuổi của hắn còn nửa năm nữa mới đến, nhưng hiện giờ đan điền đã nát, mục tiêu ấy trở nên gần như bất khả thi.
Nghĩ đến đây, hắn quay lại nhìn em gái đã rơi vào giấc mộng: “Không sao hết, đại ca nhất định sẽ chữa bệnh cho muội!"
Một hồi sau, như nghĩ tới gì đó, hắn lấy từ trong lồng ngực ra một chiếc nhẫn màu đen, vật được mẹ để lại cho hắn.
Hắn đã không còn nhớ gì về người phụ nữ ấy nữa kể từ ngày bà bỏ đi năm hắn lên mười.
Năm ấy, ở cổng sau phủ nhà họ Diệp, bà ôm ghì hắn vào lòng, hai mắt nhòa lệ.
Đứng sau lưng bà không xa là một người đàn ông trung niên khoác áo bào đen dài.
Nói ông ta đứng thì không hẳn, phải là lơ lửng mới đúng!
Trong ấn tượng của Diệp Huyên, ông ta đã nói thế này: “Tiểu thư, nếu người còn quyến luyến không đi, để tộc trưởng biết được sự tồn tại của thiếu gia mà nổi giận thì e rằng giới này sẽ gặp tai ương ngập đầu, thiếu gia cũng khó lòng sống sót!"
Nghe được những lời này, người phụ nữ nhẹ nhàng đẩy Diệp Huyên ra, đặt chiếc nhẫn vào trong ngực áo hắn: “Huyên Nhi, hãy chăm sóc Liên Nhi và bản thân thật tốt nhé.
Đừng hận mẹ”.
Dứt lời, bà đã xoay người đi cùng người đàn ông kia.
Diệp Huyên ngẩn ngơ mất hồi lâu, sau đó bừng tỉnh mà điên cuồng đuổi theo.
Tiếc rằng hắn không thể nào bắt kịp, bởi vì hai người kia đã bay đi!
Hắn cứ thế mà đuổi hoài đuổi mãi, đến khi hai chân không thể chạy được nữa mới dừng lại.
Người phụ nữ kia không một lần quay đầu lại, đã cùng người đàn ông kia biến mất ở cuối chân trời.
Diệp Huyên thu lại những hồi ức, tay phải siết lấy chiếc nhẫn.
Vết thương trên tay hắn bị lực nắm mạnh làm cho vỡ ra, một giọt máu ứa ra thấm vào chiếc nhẫn đen, khiến nó bỗng nhiên chấn động dữ dội.
Diệp Huyên hoảng hồn nhìn xuống.
Đúng lúc ấy, chiếc nhẫn lại biến thành một tia chớp đen bắn vào giữa hai hàng mi.
Trong nháy mắt, Diệp Huyên bỗng biến mất tại chỗ, xuất hiện lại trong biển sao vô tận.
Trước mặt hắn không xa là một tòa tháp đen mười hai tầng đang lơ lửng giữa không trung, bốn phía của tòa tháp bị khóa lại bởi những sợi xích đen ngòm chằng chịt to như cột đình, trên đỉnh tháp là ba thanh kiếm được cắm hiên ngang.
Cả tòa tháp tỏa ra vẻ u ám đen tối.
Diệp Huyên ra sức vỗ về trái tim đang nảy lên thình thịch, nhìn vào phía trên lối vào tầng thứ nhất của tháp, nơi có khắc hai chữ Giới Ngục đỏ như máu.
Hai bên lối vào là hai hàng chữ khác cũng được sơn màu đỏ thắm tựa như một cặp câu đối.
Bên trái: Giam trời, giam đất, giam chư thiên thần ma.
Bên phải: Cấm đạo, cấm mạng, cấm vạn giới nhân tiên.
Nghe được những lời này, người phụ nữ nhẹ nhàng đẩy Diệp Huyên ra, đặt chiếc nhẫn vào trong ngực áo hắn: “Huyên Nhi, hãy chăm sóc Liên Nhi và bản thân thật tốt nhé.
Đừng hận mẹ”.
Dứt lời, bà đã xoay người đi cùng người đàn ông kia.
Diệp Huyên ngẩn ngơ mất hồi lâu, sau đó bừng tỉnh mà điên cuồng đuổi theo.
Tiếc rằng hắn không thể nào bắt kịp, bởi vì hai người kia đã bay đi!
Hắn cứ thế mà đuổi hoài đuổi mãi, đến khi hai chân không thể chạy được nữa mới dừng lại.
Người phụ nữ kia không một lần quay đầu lại, đã cùng người đàn ông kia biến mất ở cuối chân trời.
Diệp Huyên thu lại những hồi ức, tay phải siết lấy chiếc nhẫn.
Vết thương trên tay hắn bị lực nắm mạnh làm cho vỡ ra, một giọt máu ứa ra thấm vào chiếc nhẫn đen, khiến nó bỗng nhiên chấn động dữ dội.
Diệp Huyên hoảng hồn nhìn xuống.
Đúng lúc ấy, chiếc nhẫn lại biến thành một tia chớp đen bắn vào giữa hai hàng mi.
Trong nháy mắt, Diệp Huyên bỗng biến mất tại chỗ, xuất hiện lại trong biển sao vô tận.
Trước mặt hắn không xa là một tòa tháp đen mười hai tầng đang lơ lửng giữa không trung, bốn phía của tòa tháp bị khóa lại bởi những sợi xích đen ngòm chằng chịt to như cột đình, trên đỉnh tháp là ba thanh kiếm được cắm hiên ngang.
Cả tòa tháp tỏa ra vẻ u ám đen tối.
Diệp Huyên ra sức vỗ về trái tim đang nảy lên thình thịch, nhìn vào phía trên lối vào tầng thứ nhất của tháp, nơi có khắc hai chữ Giới Ngục đỏ như máu.
Hai bên lối vào là hai hàng chữ khác cũng được sơn màu đỏ thắm tựa như một cặp câu đối.
Bên trái: Giam trời, giam đất, giam chư thiên thần ma.
Bên phải: Cấm đạo, cấm mạng, cấm vạn giới nhân tiên..
Nhìn ngọn tháp đen, Diệp Huyên vô cùng khiếp sợ.
Tất cả mọi thứ trước mắt đã vượt qua nhận thức của hắn rồi.
Một lát sau, hắn cố khiến mình bình tĩnh lại Hắn biết đây có thể là một cơ duyên, đương nhiên cũng có thể sẽ gặp phải nguy hiểm.
Cuối cùng Diệp Huyên vẫn chọn mở cửa tháp đi vào, nếu bây giờ bỏ đi, hắn chắc chắn không cam lòng.
Sau khi đi vào, Diệp Huyên nhìn xung quanh, trên vách tường bốn phía vẽ đủ loại dị thú hắn chưa từng gặp, ngoài ra còn có một vài phù văn thần bí màu tím vàng, thậm chí còn có phù văn đang động đậy!
Cuối cùng, hắn đưa mắt nhìn chỗ cách mình không xa, một bộ xương khô ngồi xếp bằng ở đó, bên cạnh bộ xương khô là một thanh trường kiếm dựng thẳng.
Diệp Huyên đưa mắt nhìn bộ xương khô kia, trên đó có một hàng chữ: “Ta là Kiếm Chủ Thương giới, luyện kiếm từ năm mười hai tuổi, mười bảy tuổi tu luyện xong, hai mươi mốt tuổi không có đối thủ ở Thương giới, hai mươi bảy tuổi dùng kiếm phá tim, đạt thành tựu vô thượng trên kiếm đạo.
Bị nhốt ở ngục này một nghìn hai trăm năm, cố gắng cả đời cũng không thể ra khỏi tháp, hôm nay biết mình chết chắc, để lại truyền thừa, hy vọng có thể truyền lại cho người đến sau, nếu niệm tình xin chiếu cố đến Thương Kiếm tông”.
Kiếm Chủ Thương giới?
Diệp Huyên hơi nhíu mày, hắn chưa từng nghe nói đến bao giờ cả.
Hắn dời mắt xuống, bên dưới hàng chữ có để một viên ngọc to bằng nắm đấm!
Đá truyền thừa!
Máu huyết trong người Diệp Huyên bắt đầu sôi trào.
Kiếm tu!
Ở cả Thanh Châu có rất nhiều võ giả, nhưng lại có rất ít rất ít kiếm tu, có thể nói là hiếm như lá mùa thu.
Vì nghe nói muốn trở thành kiếm tu phải có một vài linh căn đặc biệt.
Mà hắn hoàn toàn không hiểu gì về linh căn, chỉ biết là thứ này rất hiếm có.
Diệp Huyên theo bản năng muốn đi qua cầm lấy, nhưng hắn vừa mới đi đến đã có một sức mạnh vô hình chặn hắn lại, khiến hắn không thể đi vào!
Diệp Huyên sửng sốt!
Không đi qua được?
“Mới đến à?”
Lúc này, một giọng nữ vang lên.
Diệp Huyên bị giọng nói đột nhiên xuất hiện làm giật mình, hắn liên tục lùi về sau mấy bước, nhìn xung quanh, nhưng không có ai cả!
Nghe lầm rồi.
Trong đầu Diệp Huyên vừa mới có suy nghĩ này thì giọng nói đó lại vang lên: “Giới này ai làm chủ thiên đạo?”
Diệp Huyên sửng sốt: “Thiên đạo? Đó là cái gì?”
Im lặng một lúc, giọng nói kia lại vang lên: “Sao lại yếu thế? Không đúng, ngươi không phải bị nhốt vào đây!”
Diệp Huyên nghe mà chẳng hiểu gì.
Lúc này, cô gái bí ẩn kia hơi ngạc nhiên nói: “Đạo thể trời sinh thì thôi đi, còn có linh căn hai tầng, hai người trong cùng một thân thể, chẳng trách tháp Giới Ngục này lại chọn ngươi”.
Đạo thể trời sinh? Linh căn hai tầng?
Diệp Huyên vô cùng khó hiểu: “Tiền bối, người là?”
Cô gái nói: “Ngươi đã trưởng thành rồi, ít nhất cũng phải là Thông U cảnh, vậy sao lại yếu vậy? Hơn nữa căn cơ còn tệ như thế, thật sự quá khó coi”.
Diệp Huyên: “…”
Cô gái bí ẩn đột nhiên hỏi: “Ngươi tu luyện bằng cách nào?”
Diệp Huyên chần chừ một lát rồi nói: “Là nằm sấp, vác vật nặng chạy cự li dài, đánh nhau…”
Cô gái bí ẩn lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ ngươi sống ở thời nguyên thủy? Sao còn sử dụng cách tu luyện lạc hậu thế, đùng là lãng phí thể chất của ngươi! Lãng phí linh căn của ngươi!”
Diệp Huyên cười khổ: “Tiền bối, người của Thanh Thành ta đều tu luyện như thế”.
Cô gái im lặng.
Diệp Huyên hơi cạn lời, hắn nhìn khắp xung quanh, vẫn không thấy ai cả.
Nơi này đâu đâu cũng có vẻ kỳ lạ.
Thấy cô gái kia không nói nữa, hắn lại đưa mắt nhìn về phía đá truyền thừa cách đó không xa kia, không hề giấu đi sự nồng nhiệt trong mắt.
“Ngươi muốn học kiếm?”, cô gái bí ẩn đột nhiên hỏi.
Diệp Huyên vội gật đầu: “Muốn!”
Ai không muốn ngự kiếm giữa trời, nhìn xuống thế gian chứ?
Cô gái nói: “Đan điền của ngươi đã vỡ nát, ngươi không thể tu luyện truyền thừa của kiếm tu trước mặt này”.
Nghe vậy, vẻ mặt Diệp Huyên trở nên u ám.
Đan điền vỡ rồi! Đừng nói là kiếm tu, dù muốn trở thành võ giả bình thường thì hắn cũng không có cơ hội.
Bây giờ, hắn chỉ có thể xem như người luyện võ thôi.
Đúng lúc này, cô gái bí ẩn kia đột nhiên bảo: “Như này thì sao, cách tu luyện kiếm đạo này của ta không giống những cái khác, ngươi có học không?”
Diệp Huyên ngây người, sau đó vội hỏi: “Không có đan điền cũng học được ư?”
Cô gái trả lời: “Không có đan điền càng tốt hơn”.
Không có đan điền cũng có thể học!
Diệp Huyên hưng phấn như muốn nhảy cẫng lên, nhưng hắn vẫn ép mình bình tĩnh lại, hắn đưa mắt nhìn xung quanh: “Tiền bối có điều kiện gì?”, hắn biết, trên đời này không có bữa ăn nào miễn phí cả.
Cô gái bí ẩn nói: “Năm đó tháp này bị thiệt hại nghiêm trọng, chín đạo tắc của nó rải rác ở Thanh Thương giới này, phong ấn của các tầng bị nới lỏng.
Ngươi cũng may mắn vì những kiếm tu đi vào trước ngươi đã chết hết rồi, nếu không, e rằng bây giờ ngươi đã trở thành một cái xác”.
Diệp Huyên: “…”
Cô gái bí ẩn lại nói: “Ta biết bây giờ ngươi thấy khó hiểu, không biết rốt cuộc cái tháp này là gì, nhưng nói với ngươi cũng không có để làm gì.
Ngươi chỉ cần biết tháp này có mười hai tầng, mỗi tầng đều giam giữ những người đứng đầu một vài thế giới, có người, có linh hồn, có yêu ma, thậm chí trước đây ngọn tháp này còn có thể trấn áp Thiên Đạo Chi Hồn của một thế giới, nhưng bây giờ phong ấn của ngọn tháp bị nới lỏng, đã sắp không trấn áp được nữa rồi”.
Nói đến đây, nàng ta hơi im lặng một lát, sau đó nói tiếp: “Việc ngươi cần làm là đi tìm về những đạo tắc kia để củng cố ngọn tháp này, đương nhiên, ngươi cũng có thể thả bọn họ ra ngoài”.
“Thả bọn họ ra ngoài?”
Diệp Huyên ngây người, sau đó nói: “Vậy sẽ ra sao?”
Cô gái bí ẩn đáp: “Có hai kết quả, một là bọn họ giết ngươi, đoạt tháp, thứ hai là ngươi khống chế bọn họ, khiến bọn họ mặc ngươi sai khiến.
Đương nhiên với thực lực của ngươi bây giờ, tỉ lệ bọn họ giết chết ngươi có lẽ là một trăm phần trăm”.
Diệp Huyên cười khổ, là phúc cũng là họa!
Diệp Huyên như nghĩ đến điều gì, vội hỏi: “Tiền bối cũng bị giam ở đây sao?”
Cô gái bí ẩn nói: “Không phải!”
Diệp Huyên hỏi tiếp: “Vậy là?”
Cô gái: “Ngươi hỏi quá nhiều rồi đấy”.
Diệp Huyên: “…”
Không có đan điền cũng có thể học!
Diệp Huyên hưng phấn như muốn nhảy cẫng lên, nhưng hắn vẫn ép mình bình tĩnh lại, hắn đưa mắt nhìn xung quanh: “Tiền bối có điều kiện gì?”, hắn biết, trên đời này không có bữa ăn nào miễn phí cả.
Cô gái bí ẩn nói: “Năm đó tháp này bị thiệt hại nghiêm trọng, chín đạo tắc của nó rải rác ở Thanh Thương giới này, phong ấn của các tầng bị nới lỏng.
Ngươi cũng may mắn vì những kiếm tu đi vào trước ngươi đã chết hết rồi, nếu không, e rằng bây giờ ngươi đã trở thành một cái xác”.
Diệp Huyên: “…”
Cô gái bí ẩn lại nói: “Ta biết bây giờ ngươi thấy khó hiểu, không biết rốt cuộc cái tháp này là gì, nhưng nói với ngươi cũng không có để làm gì.
Ngươi chỉ cần biết tháp này có mười hai tầng, mỗi tầng đều giam giữ những người đứng đầu một vài thế giới, có người, có linh hồn, có yêu ma, thậm chí trước đây ngọn tháp này còn có thể trấn áp Thiên Đạo Chi Hồn của một thế giới, nhưng bây giờ phong ấn của ngọn tháp bị nới lỏng, đã sắp không trấn áp được nữa rồi”.
Nói đến đây, nàng ta hơi im lặng một lát, sau đó nói tiếp: “Việc ngươi cần làm là đi tìm về những đạo tắc kia để củng cố ngọn tháp này, đương nhiên, ngươi cũng có thể thả bọn họ ra ngoài”.
“Thả bọn họ ra ngoài?”
Diệp Huyên ngây người, sau đó nói: “Vậy sẽ ra sao?”
Cô gái bí ẩn đáp: “Có hai kết quả, một là bọn họ giết ngươi, đoạt tháp, thứ hai là ngươi khống chế bọn họ, khiến bọn họ mặc ngươi sai khiến.
Đương nhiên với thực lực của ngươi bây giờ, tỉ lệ bọn họ giết chết ngươi có lẽ là một trăm phần trăm”.
Diệp Huyên cười khổ, là phúc cũng là họa!
Diệp Huyên như nghĩ đến điều gì, vội hỏi: “Tiền bối cũng bị giam ở đây sao?”
Cô gái bí ẩn nói: “Không phải!”
Diệp Huyên hỏi tiếp: “Vậy là?”
Cô gái: “Ngươi hỏi quá nhiều rồi đấy”.
Diệp Huyên: “…”.
Cô gái nói: “Bây giờ ngươi thân là chủ của tháp, mỗi khi tìm được một đạo tắc thì chẳng những thực lực của ngươi mạnh lên nhiều mà sự khống chế với ngọn tháp này cũng sẽ mạnh hơn.
Nếu ngươi có thể tìm về một đạo tắc, ngươi sẽ có thể khống chế tầng thứ nhất, sau này người đối đầu với ngươi chỉ cần không mạnh hơn ngươi quá nhiều, ngươi sẽ có thể sử dụng ngọn tháp này hút đối phương vào trong.
Bây giờ tháp này không có đạo tắc nào cả, đã hoàn toàn mất đi tác dụng, mỗi một tầng phong ấn đều bắt đầu dần buông lỏng, một khi ngọn tháp này hoàn toàn vỡ nát, những tồn tại bị giam bên trong sẽ được thả ra ngoài, giới của các ngươi sẽ xong luôn.
Mà ngươi, chính là người chết đầu tiên”.
Diệp Huyên nói với giọng điệu nặng nề: “Tiền bối, người muốn ta cứu vớt con dân trong thiên hạ sao?”
Cô gái cất lời: “Người ngươi cần cứu là chính mình, người bị giam ở tầng thứ hai không phải kẻ lương thiện, nếu theo dự đoán, nhiều nhất một năm, phong ấn ở tầng thứ hai sẽ hoàn toàn biến mất.
Lúc đó, ngươi có thể nói tạm biệt thế giới tươi đẹp này rồi”.
Diệp Huyên cúi người thật thấp về phía trước: “Mong tiền bối dạy cho ta cách tu luyện không cần đan điền kia”.
Cô gái bí ẩn im lặng một lát, sau đó nói: “Cách luyện kiếm này có ta khác với những cách luyện kiếm bình thường, cũng khó khăn hơn rất nhiều, bắt đầu tu luyện có thể nói là sống không bằng chết, ngươi cần phải nghĩ kỹ”.
Diệp Huyên nở nụ cười tự giễu: “Bây giờ đan điền của ta đã bị vỡ, không còn con đường nào để đi nữa rồi, không phải sao?”
Cô gái nói: “Ngươi nói cũng đúng, nhưng ta vẫn phải nói về cách tu luyện này với ngươi.
Ngươi không có đan điền, vừa khéo hợp với cách đó của ta, vì cách đó của ta cần lấy kiếm làm đan điền”.
Diệp Huyên sửng sốt: “Lấy kiếm làm đan điên? Vậy mà được ư?”
Cô gái bí ẩn đáp: “Đương nhiên có thể, ngươi lấy kiếm làm đan điền đã không phải đi theo con đường võ đạo nữa rồi, mà là kiếm đạo.
Lấy kiếm làm đan điền, kiếm càng tốt, đan điền của ngươi sẽ càng tốt, chẳng những thế, sau này ngươi tu luyện cũng không cần ngồi thiền hấp thu linh khí, chỉ cần tìm kiếm tốt đến hấp thu là được, kiếm càng tốt, tu vi của ngươi sẽ tăng càng nhanh, nếu giai đoạn đầu luyện đến tiểu thành, thân thể của ngươi sẽ là kiếm thể, khi đó ngươi sẽ không bị ảnh hưởng bởi kiếm bình thường.
Chẳng những không bị ảnh hưởng, mà sự xuất hiện của ngươi còn có thể khiến vạn kiếm phải thần phục nữa”.
Vạn kiếm thần phục!
Diệp Huyên nghe mà thấy máu huyết sôi trào, cảm thấy không thể chờ đợi được nữa.
Lúc này, cô gái bí ẩn lại hỏi: “Trước khi ngươi đi vào có nhìn thấy ba thanh kiếm trên đỉnh tháp không?”
Diệp Huyên gật đầu: “Nhìn thấy”.
Cô gái bí ẩn giải thích: “Ba thanh kiếm kia đại diện cho ba loại kiếm đạo cực hạn trên đời, nếu ngươi có thể hút nó vào trong ngươi, lấy chúng nó làm đan điền, đồng thời hấp thu chúng nó, thì thực lực của ngươi sẽ đạt đến một mức độ trước giờ chưa từng có”.
Diệp Huyên chần chừ một lúc, sau đó nói: “Ta thấy ba thanh kiếm này như đang trấn áp ngọn tháp, nếu ta hấp thu chúng sẽ không xảy ra chuyện chứ?”
“Sao có thể?”
Cô gái trả lời rất nhanh: “Sẽ không có chuyện gì đâu, tin ta, ta sẽ bảo vệ ngươi”.
Diệp Huyên hơi nghi ngờ, nhưng hắn biết lúc này mình hoàn toàn không có sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể chọn tin tưởng thôi.
Cô gái bí ẩn nói: “Nhìn thấy thanh kiếm trước mặt ngươi không?”
Diệp Huyền nhìn thanh kiếm cắm bên cạnh bộ xương khô cách đó không xa, kiếm dài hơn ba mét, rộng khoảng một ngón tay, có màu bạc, trông rất đẹp.
Mà trên thanh kiếm có khắc hai chữ nhỏ: Linh Tiêu!
Kiếm Linh Tiêu!
Cô gái giải thích: “Kiếm này bị giam một nghìn hai trăm năm, linh lực đã biến mất gần hết, vừa khéo hợp để ngươi sử dụng, ta truyền cho ngươi một phần công pháp, sau đó ngươi dựa theo cách trên công pháp thu thanh kiếm này vào người.
Bây giờ ngươi đã là đỉnh cao Bất Tức Cảnh cấp năm, nếu thành công, ngươi mới có thể đạt đến Khí Biến Cảnh cấp sáu”.
Diệp Huyên hiểu ý trong lời nói của cô gái, vội vàng hỏi: “Có nguy cơ thất bại không?”
Cô gái đáp: “Có!”
Diệp Huyên ngây người: “Tiền bối, người đừng nói là lúc trước chưa từng có ai sử dụng cách tu luyện này nhé!”
Cô gái bí ẩn im lặng một lát rồi nói: “Thật sự chưa có ai từng sử dụng, ngươi là người đầu tiên, nếu thành công thì chúc mừng ngươi, ngươi chính là có một không ai”.
Sắc mặt Diệp Huyên trở nên cứng đờ.
Một lát sau, hắn cười khổ: “Tiền bối, nếu thất bại thì sao?”
Cô gái trả lời: “Kiếm phá thể, có thể, chắc hẳn, gần như, có lẽ sẽ chết”.
Diệp Huyên: “…”
Cô gái bí ẩn lại nói thêm: “Bây giờ đan điền của ngươi bị vỡ, đã là sống không bằng chết rồi, còn nghĩ nhiều thế làm gì? Cứ liều mạng là được rồi”.
Nghe vậy, Diệp Huyên trở nên nghiêm túc, cũng phải, bây giờ đan điền của hắn bị vỡ, đã là bước đường cùng, nếu không liều thì chẳng những không có chút hy vọng, mà em gái Diệp Liên cũng không còn đường sống!
Phải liều thôi!
Diệp Huyên gật đầu: “Đến đi!”
Hắn vừa dứt lời, một ánh sáng trắng đột nhiên đi vào mi tâm của hắn, một lát sau, tin tức nhanh chóng truyền vào đầu hắn như thủy triều.
Bí quyết Kiếm Thể Vô Địch!
“Lấy thân làm kiếm, lấy kiếm làm đan điền, dùng đan điền cắn nuốt vạn kiếm trong thiên hạ, dùng vạn kiếm trong thiên hạ bồi dưỡng cơ thể, không ngừng phát triển”.
Một lát sau, một tia sáng trắng chợt rơi lên thanh trường kiếm ở trước mặt Diệp Huyên, trường kiếm khẽ run lên, sau đó biến thành một luồng kiếm quang hoàn toàn đi vào trong người Diệp Huyên.
“A!”
Trong nháy mắt, Diệp Huyên bỗng dưng trợn tròn mắt, khuôn mặt trở nên vặn vẹo.
Đau!
Thật sự đau đến mức không muốn sống!
Lúc này, Diệp Huyên có cảm giác người mình như đang bị một con dao cắt xuống từng chút một.
Lúc này, giọng nói của cô gái bí ẩn vang lên trong đầu hắn: “Kiếm vào trong cơ thể ngươi, ngươi nhất định phải chịu được cảm giác đau đớn nó mang đến, nếu không chịu nổi, ngươi sẽ không thể lấy kiếm làm đan điền! Chẳng những thế còn có thể mất mạng nữa!”
Diệp Huyên cắn chặt răng, người không ngừng run rẩy.
Không thành công cũng thành nhân!
Thời gian từng chút trôi qua, khuôn mặt của Diệp Huyên vặn vẹo gần như không còn hình người, chẳng những thế, thỉnh thoảng hắn còn co giật.
Rất nhiều lúc, hắn đau đến mức như muốn ngất đi, nhưng hắn biết chỉ cần mình ngất, rất có thể sẽ không tỉnh lại được nữa.
Phải nhịn!
Cứ thế, Diệp Huyên cố nhịn gần khoảng một ngày, một tiếng kiếm đột nhiên khẽ vang lên trong người hắn, mà Diệp Huyên cũng lập tức ngã xuống.
Cùng lúc đó, một dòng khí tan ra từ trên người hắn!
Khí Biến Cảnh!
Vị trí đan điền trong người Diệp Huyên có một thanh kiếm nho nhỏ lơ lửng.
Mà một tiếng lẩm bẩm khe khẽ cũng vang lên trong tháp: “Không ngờ lại thật sự có thể”.
Tiếc là lúc này Diệp Huyên đã hôn mê, không hề nghe thấy câu này.
“A!”
Trong nháy mắt, Diệp Huyên bỗng dưng trợn tròn mắt, khuôn mặt trở nên vặn vẹo.
Đau!
Thật sự đau đến mức không muốn sống!
Lúc này, Diệp Huyên có cảm giác người mình như đang bị một con dao cắt xuống từng chút một.
Lúc này, giọng nói của cô gái bí ẩn vang lên trong đầu hắn: “Kiếm vào trong cơ thể ngươi, ngươi nhất định phải chịu được cảm giác đau đớn nó mang đến, nếu không chịu nổi, ngươi sẽ không thể lấy kiếm làm đan điền! Chẳng những thế còn có thể mất mạng nữa!”
Diệp Huyên cắn chặt răng, người không ngừng run rẩy.
Không thành công cũng thành nhân!
Thời gian từng chút trôi qua, khuôn mặt của Diệp Huyên vặn vẹo gần như không còn hình người, chẳng những thế, thỉnh thoảng hắn còn co giật.
Rất nhiều lúc, hắn đau đến mức như muốn ngất đi, nhưng hắn biết chỉ cần mình ngất, rất có thể sẽ không tỉnh lại được nữa.
Phải nhịn!
Cứ thế, Diệp Huyên cố nhịn gần khoảng một ngày, một tiếng kiếm đột nhiên khẽ vang lên trong người hắn, mà Diệp Huyên cũng lập tức ngã xuống.
Cùng lúc đó, một dòng khí tan ra từ trên người hắn!
Khí Biến Cảnh!
Vị trí đan điền trong người Diệp Huyên có một thanh kiếm nho nhỏ lơ lửng.
Mà một tiếng lẩm bẩm khe khẽ cũng vang lên trong tháp: “Không ngờ lại thật sự có thể”.
Tiếc là lúc này Diệp Huyên đã hôn mê, không hề nghe thấy câu này..
Không biết đã bao lâu trôi qua, Diệp Huyên chậm rãi mở mắt ra, như cảm nhận được gì đó, hắn ngồi bật dậy, khó tin hỏi: “Ta đến Khí Biến Cảnh rồi?”
Khí Biến Cảnh!
Vì lúc này hắn cảm nhận được trong người có dòng khí đang chuyển động, không đúng, đó không phải dòng khí, mà là kiếm khí! Chẳng những thế, hắn còn cảm nhận được một thanh kiếm nhỏ màu bạc lơ lửng ở đan điền.
Lúc này, giọng nói của cô gái bí ẩn kia đột nhiên vang lên: “Ngươi đã lên Khí Biến Cảnh rồi”.
Thật sự đã lên Khí Biến Cảnh!
Diệp Huyên siết chặt hai tay, người hơi run rẩy, đó không phải tức giận, mà là hưng phấn.
Lúc này, hắn như nhìn thấy một tia sáng trong vực sâu đen kịt.
Nhìn thấy hy vọng sau tuyệt vọng, sao hắn có thể không hưng phấn được?
Quan trọng nhất là hắn hoàn toàn có cơ hội đạt đến Ngự Khí Cảnh, sau đó dẫn muội muội đến học viên Thương Mộc ở Đế Đô cầu thầy trị bệnh.
“Ngươi hưng phấn cái gì chứ!”
Cô gái nói: “Đây chỉ mới là bắt đầu thôi”.
Diệp Huyên cười ngượng: “Khiến tiền bối chê cười rồi”.
Cô gái bí ẩn giảng giải: “Lấy kiếm làm đan điền là để bù đắp chỗ thiếu sót là đan điền của ngươi, nhưng cũng có chút tai hại.
Kiếm được chia làm sáu bậc: Linh Kiếm, Minh Kiếm, Chân Kiếm, Thiên Kiếm, Đạo Kiếm, Bất Hủ Kiếm.
Có lẽ thanh kiếm trong người ngươi trước đây có cấp bậc Chân Kiếm, nhưng bị ăn mòn suốt một nghìn hai trăm năm, “Chân” ban đầu của nó đã biến mất rồi, chẳng những thế, ngay cả Kiếm Tâm Chi Minh của nó cũng biến mất không còn tăm hơi.
Bây giờ nó chỉ là một thanh Linh Kiếm thôi”.
Nói đến đây, cô gái bí ẩn hơi dừng lại một lát, sau đó lại nói: “Linh của một thanh kiếm cũng có ngày biến mất, một khi biến mất, kiếm vỡ, người chết đầu tiên sẽ là ngươi!”
Vẻ mặt của Diệp Huyên trở nên cứng đờ.
Cô gái tiếp tục: “Ngươi có hai cách giải quyết, thứ nhất, không ngừng tìm kiếm Linh Kiếm mới để hấp thu, sau khi hấp thu, linh khí của kiếm chẳng những sẽ khiến bản thân ngươi mạnh hơn, còn có thể bổ sung linh lực cho thanh kiếm trong cơ thể ngươi.
Thứ hai, tìm một thanh kiếm khác thay thế thanh kiếm trong người ngươi.
Kiếm càng tốt, đan điền càng tốt, thực lực của ngươi cũng sẽ càng đáng sợ hơn.
Đương nhiên nhìn thì biết ngay ngươi là một tên nghèo, e rằng ngay cả một thanh kiếm bình thường cũng không có!”
Diệp Huyên như nhớ đến điều gì đó, hắn vội nói: “Không phải trên đỉnh tháp có ba thanh kiếm à? Ba thanh kiếm kia có cấp bậc gì?”
Cô gái đáp: “Không có cấp bậc”.
Diệp Huyên: “…”
Nàng ta nói tiếp: “Cậu nhóc, ta khuyên ngươi đừng nghĩ lung tung.
Không có sự tồn tại của ba thanh kiếm này thì thế giới của ngươi đã sụp đổ từ lâu rồi.
Chuyện kiếm có thể không cần vội, chắc thanh kiếm trong người ngươi có thể duy trì khoảng một năm, việc cấp bách của ngươi bây giờ là luyện kiếm”.
Luyện kiếm!
Diệp Huyên vội hỏi: “Luyện bằng cách nào?”
“Giết người!”, cô gái bí ẩn trả lời.
Diệp Huyên: “…”
Cô gái giải thích: “Kiếm là vũ khí sắc bén để giết người, chỉ khi giết người, ngươi mới thật sự hiểu ra chỗ tuyệt vời của nó.
Đương nhiên bây giờ ngươi chỉ mới bắt đầu, cái cần luyện là tốc độ và sức mạnh.
Sử dụng kiếm quyết ta truyền thụ cho ngươi gọi kiếm trong người ngươi ra!”
Diệp Huyên ngây người, sau đó hắn chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ chốc lát, hắn mở lòng bàn tay ra, một tia kiếm quang thoáng xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Chính là thanh kiếm Lăng Tiêu màu bạc trong người hắn!
Diệp Huyên sửng sốt: “Tiền bối, kiếm...!kiếm này có thể gọi ra ngoài sao?”
Cô gái đáp: “Có thể, nhưng kiếm này của ngươi tốt nhất đừng dùng để đánh nhau, vì một khi kiếm bị hủy thì ngươi cũng đi đời.
Bây giờ ngươi còn thiếu một đối thủ, để ta tìm cho ngươi!”
Sau khi nàng ta nói xong, trước mặt Diệp Huyên xuất hiện một cái bóng hư ảo.
Cô gái bí ẩn nói: “Cái bóng trước mặt ngươi là Khí Biến Cảnh, cùng cảnh giới với ngươi.
Bắt đầu đi!”
Nàng ta vừa dứt lời, cái bóng mờ trước mặt Diệp Huyên lập tức biến mất khỏi vị trí ban đầu!
Diệp Huyên híp mắt lại, tốc độ của đối phương rất nhanh, hắn nghiêng người tránh theo bản năng, nhưng thanh kiếm kia như biết hắn muốn tránh đi, đột nhiên thay đổi kiếm thế.
Diệp Huyên vừa giẫm chân xuống đất, thanh kiếm kia đã đâm thẳng vào trước ngực hắn!
Máu tươi chảy ra!
Diệp Huyên sửng sốt, sau đó nói: “Tiền bối, không phải chỉ luyện kiếm ư? Sao lại làm thật rồi? Hơn nữa tiền bối vẫn chưa truyền thụ chiêu kiếm và kiếm kỹ gì cho ta mà!”
Giọng nói của cô gái bí ẩn chợt trở nên lạnh lẽo: “Luyện kiếm? Sát chiêu lợi hại nhất của kiếm tu trước giờ không phải do luyện ra, mà là giết người mới có.
Hư ảnh trước mặt ngươi là kẻ thù của ngươi, cũng là thầy, nếu ngươi thông minh, hắn sẽ dạy ngươi tất cả kiếm thuật cơ bản.
Bị thương, là người thầy tốt nhất, hiểu không? Về phần kiếm kỹ và chiêu kiếm thì không cần phải vội, có nền tảng tốt mới là quan trọng!”
Diệp Huyên im lặng một lát, sau đó gật đầu: “Đã hiểu”.
Nói xong, hắn giẫm chân xuống đất, xông ra ngoài.
Trong tháp, vết thương trên người Diệp Huyên ngày càng nhiều, nhưng hắn càng đánh càng hăng.
Chiến đấu?
Xưa giờ Diệp Huyên đều không sợ.
Hắn từng là Thế tử của phủ nhà họ Diệp, thường vì lợi ích của phủ nhà họ Diệp mà đại diện tham gia đủ các cuộc chiến sinh tử, đó cũng là lý do vì sao một Bất Tức Cảnh như hắn có thể cố chống lại Đại trưởng lão kia.
Cảnh giới của hắn không phải do luyện tập ra, mà là giết người mà ra.
Dần dần, Diệp Huyên bắt đầu học theo một vài chiêu kiếm từ cái bóng kia.
Chẳng những thế, mỗi lần hắn bị thương đều sẽ hiểu vì sao mình lại bị thương, phải làm sao mới có thể không bị thương nữa!
Qua ba ngày chiến đấu vất vả, vết thương trên người Diệp Huyên bắt đầu ít dần.
Đương nhiên hắn cũng không học được chiêu kiếm gì, nhưng hắn biết nên ra kiếm lúc nào, không nên ra kiếm lúc nào, lúc nào nên chặn, lúc nào không tránh được, những điều này đều đánh đổi bằng máu tươi.
Tuy tập luyện như thế rất tàn nhẫn, nhưng lại có hiệu quả nhất.
Lại hai ngày trôi qua.
Bây giờ, Diệp Huyên đã bắt đầu có thể từ từ đánh trả, mà sau khi hắn bắt đầu đánh trả, hắn phát hiện năng lực phòng ngự của cái bóng này rất tốt, tốt hơn cách phòng thủ của hắn lúc trước rất nhiều.
Đối với hắn mà nói, cách phòng thủ của cái bóng này thật sự kín kẽ không một sơ hở, dù hắn tấn công thế nào, đối phương cũng có thể giải trừ một cách hoàn mỹ.
Đương nhiên đây là một chuyện tốt với hắn, vì cái bóng kia cũng là đang dạy hắn nên phòng thủ thế nào.
Giọng nói của cô gái bí ẩn chợt trở nên lạnh lẽo: “Luyện kiếm? Sát chiêu lợi hại nhất của kiếm tu trước giờ không phải do luyện ra, mà là giết người mới có.
Hư ảnh trước mặt ngươi là kẻ thù của ngươi, cũng là thầy, nếu ngươi thông minh, hắn sẽ dạy ngươi tất cả kiếm thuật cơ bản.
Bị thương, là người thầy tốt nhất, hiểu không? Về phần kiếm kỹ và chiêu kiếm thì không cần phải vội, có nền tảng tốt mới là quan trọng!”
Diệp Huyên im lặng một lát, sau đó gật đầu: “Đã hiểu”.
Nói xong, hắn giẫm chân xuống đất, xông ra ngoài.
Trong tháp, vết thương trên người Diệp Huyên ngày càng nhiều, nhưng hắn càng đánh càng hăng.
Chiến đấu?
Xưa giờ Diệp Huyên đều không sợ.
Hắn từng là Thế tử của phủ nhà họ Diệp, thường vì lợi ích của phủ nhà họ Diệp mà đại diện tham gia đủ các cuộc chiến sinh tử, đó cũng là lý do vì sao một Bất Tức Cảnh như hắn có thể cố chống lại Đại trưởng lão kia.
Cảnh giới của hắn không phải do luyện tập ra, mà là giết người mà ra.
Dần dần, Diệp Huyên bắt đầu học theo một vài chiêu kiếm từ cái bóng kia.
Chẳng những thế, mỗi lần hắn bị thương đều sẽ hiểu vì sao mình lại bị thương, phải làm sao mới có thể không bị thương nữa!
Qua ba ngày chiến đấu vất vả, vết thương trên người Diệp Huyên bắt đầu ít dần.
Đương nhiên hắn cũng không học được chiêu kiếm gì, nhưng hắn biết nên ra kiếm lúc nào, không nên ra kiếm lúc nào, lúc nào nên chặn, lúc nào không tránh được, những điều này đều đánh đổi bằng máu tươi.
Tuy tập luyện như thế rất tàn nhẫn, nhưng lại có hiệu quả nhất.
Lại hai ngày trôi qua.
Bây giờ, Diệp Huyên đã bắt đầu có thể từ từ đánh trả, mà sau khi hắn bắt đầu đánh trả, hắn phát hiện năng lực phòng ngự của cái bóng này rất tốt, tốt hơn cách phòng thủ của hắn lúc trước rất nhiều.
Đối với hắn mà nói, cách phòng thủ của cái bóng này thật sự kín kẽ không một sơ hở, dù hắn tấn công thế nào, đối phương cũng có thể giải trừ một cách hoàn mỹ.
Đương nhiên đây là một chuyện tốt với hắn, vì cái bóng kia cũng là đang dạy hắn nên phòng thủ thế nào..
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire