mardi 14 octobre 2025

Chuong 6 - 10

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Đệ nhất kiếm thần – Diệp Huyên

Thời gian từng chút trôi qua, trong tháp, Diệp Huyên gần như mất ăn mất ngủ đánh nhau với cái bóng, mà khoảng thời gian này, sức mạnh, tốc độ và năng lực phản ứng của hắn đều mạnh hơn trước rất nhiều.

Phát hiện này khiến hắn rất vui mừng, cũng tu luyện càng điên cuồng hơn.

Bên ngoài, phủ nhà họ Diệp.

Diệp Khổ đi vào phòng của Đại trưởng lão, trên mặt mang theo nụ cười hưng phấn: “Đại trưởng lão, ta đã điều tra ra chuyện ở Nam Sơn trước đó rồi.

Tuy sát thủ chúng ta phái đi không thể giết chết Diệp Huyên, nhưng người may mắn sống sót của nhà họ Lý tận mắt nhìn thấy đan điền của Diệp Huyên đã bị vỡ!”

Nghe vậy, Đại trưởng lão kia mở mắt ra: “Chắc chắn chứ?”

Diệp Khổ gật đầu: “Chắc chắn là thật, ta đã đích thân đi hỏi người kia, đan điền của Diệp Huyên thật sự đã bị vỡ rồi”.

“Đây là trời muốn tiêu diệt hắn mà, ha ha”, trong phòng, Đại trưởng lão không ngừng cười khẩy.

Đan điền bị vỡ!

Nếu một người không còn đan điền thì chỉ là một kẻ tập võ, có đan điền mới được gọi là võ giả.

Đan điền của Diệp Huyên bị vỡ, có thể nói đã xem như một tên tàn phế.

Dù hắn có sức chiến đấu không tầm thường thì cũng chỉ là có sức mà thôi, khi nào khống chế được khí mới có thể xem như cao thủ thật sự.

Một lát sau, đại trưởng lão lạnh lùng nói: “Diệp Khổ, triệu tập mọi người tiêu diệt nó đi, tránh tai họa về sau!”

Nhưng trưởng lão tên Diệp Khổ lại lắc đầu: “Không được!”

Đại trưởng lão nhìn Diệp Khổ, gã ta nghiêm mặt nói: “Đại trưởng lão, suy cho cùng Diệp Huyên cũng cống hiến cho nhà họ Diệp rất nhiều.

Bây giờ giết hắn chắc chắn sẽ khiến rất nhiều người trong nhà họ Diệp lạnh lòng, vả lại Diệp Lang mới lên làm Thế tử, còn có giao hẹn sống chết với hắn, nếu lúc này tiêu diệt hắn, người ngoài sẽ nghĩ thế nào? Chắc chắn đều sẽ cho rằng là chúng ta ra tay.

Không chỉ mỗi người ngoài, nếu tin tức lan ra, e rằng nhà họ Lý cũng sẽ làm lớn chuyện lên!”

Đại trưởng lão hơi nhíu mày: “Vậy theo ngươi thì nên làm gì đây?”

Diệp Khổ cười đáp: “Không phải Diệp Lang có giao hẹn sống chết với hắn sao? Lúc đó để Diệp Lang giết hắn, danh chính ngôn thuận, không ai có thể nói lung tung cái gì cả, Diệp Lang cũng có thể mượn chuyện này để ra oai, nâng cao tên tuổi ở Thanh Thành.

Chẳng những thế, lên Sinh Tử Đài rồi, dù tộc trưởng có xuất quan cũng không thể nói gì, chẳng phải ư?”

Đại trưởng lão ngẫm nghĩ một lát, sau đó gật đầu: “Vậy cũng được, dù gì đan điền của hắn cũng đã vỡ, không có uy hiếp gì”.

Nói đến đây, trong mắt ông ta lóe lên ánh sáng lạnh: “Nhưng trong khoảng thời gian này cũng đừng để hắn sống quá thoải mái.

Truyền lệnh xuống, bắt đầu từ bây giờ cắt tiền tháng và cơm nước của hai huynh muội Diệp Huyên, lấy lại tất cả ưu đãi và đặc quyền của Thế tử, hắn không thể bước vào lầu võ kỹ của nhà họ Diệp, càng không thể để hắn tự ý rời khỏi phủ nhà họ Diệp.

Còn nữa, thuốc men của muội muội cậu ta cũng dừng luôn, hừ, mấy năm nay, chứng thương hàn của muội muội hắn không biết tiêu tốn bao nhiêu đan dược và dược liệu, nếu không phải nể tình trước đây hắn còn có chút tác dụng thì lão phu đã sớm đuổi con nhóc đó ra khỏi phủ nhà họ Diệp rồi!”

Diệp Khổ cười khẽ: “Bây giờ đan điền của cậu ta đã bị vỡ, nói là tàn phế cũng không quá đáng”.

Đại trưởng lão gật đầu: “Diệp Lang vừa tỉnh lại, nếu thằng bé cần gì, dùng mọi thứ của nhà họ Diệp để thỏa mãn nó đi, còn nữa, nó có thể đến lầu võ kỹ bất cứ lúc nào, mọi thứ bên trong nó đều có thể quan sát”.

Diệp Khổ gật đầu: “Đã hiểu, đúng rồi, Diệp Liên kia cũng không còn nhỏ nữa, hay là gã cho người làm trong phủ đi?”

Đại trưởng lão chậm rãi nhắm mắt lại: “Ngươi tự xem mà xử lý đi!”

Trong tháp Giới Ngục.

Diệp Huyên nằm dưới đất thở hổn hển, từ trên xuống dưới trên người hắn đều là vết thương do kiếm gây ra.

May là sau khi đạt đến Khí Biến Cảnh, hắn có thể sử dụng linh khí làm lành những vết thương này, chỉ là vẫn không thể tránh khỏi nỗi đau da thịt.

Tuy đã phải chịu chút nỗi đau da thịt, nhưng mấy ngày nay hắn thật sự thu hoạch được quá nhiều.

Sức chiến đấu của hắn vốn dĩ đã không tầm thường, đứng hàng đầu trong thế hệ trẻ tuổi ở Thanh Thành, bây giờ sau mấy ngày huấn luyện, sức chiến đấu của hắn càng tăng thêm một bậc!

“Cảm thấy thế nào?”, giọng nói của cô gái bí ẩn đột nhiên vang lên.

Diệp Huyên nhếch miệng cười: “Cảm thấy rất tốt”.

Cô gái bí ẩn nói: “Bây giờ ngươi chỉ là mới bắt đầu thôi, con đường về sau sẽ càng khó đi hơn, đương nhiên võ đạo vốn là đi bên cạnh vực sâu, kiếm đạo càng khó hơn thế nữa, mà ngươi còn không có đan điền, không đi theo con đường bình thường, ngày tháng sau này sẽ cực khổ hơn rất nhiều”.

Diệp Huyên chậm rãi nhắm mắt lại: “Ta không sợ chịu khổ”.

Từ nhỏ hắn và muội muội đã sống nương tựa lẫn nhau ở nhà họ Diệp, có cực khổ nào chưa từng chịu chứ? Hắn không có bối cảnh, nhưng có thể trở thành Thế tử là vì hắn liều mạng.

Hơn nữa bây giờ có cơ hội đạt đến Ngự Khí Cảnh, bệnh của muội muội có hy vọng, dù bảo hắn chịu hết nỗi khổ trên đời, hắn cũng đồng ý.


Sau khi nghỉ ngơi một lát, Diệp Huyên rời khỏi tháp Giới Ngục.

Hắn còn chưa tu luyện đến trình độ tịch cốc*, vẫn cần ăn cơm.

*Tịch cốc: là một phương pháp rèn luyện sức khỏe trong Đạo giáo, chỉ chuyện người đi tu bỏ không ăn cơm để chuyên chú vào việc tu hành.

Diệp Huyên vừa về phòng không lâu thì Diệp Liên đi vào, Diệp Liên đi tới trước mặt hắn, cúi đầu, đưa hai cái màn thầu bột mì trong tay đến trước mặt Diệp Huyên, nhẹ giọng nói: “Ca ca, ăn đi”.

Diệp Huyên nhíu mày: “Sao vậy? Ngẩng đầu lên”.

Diệp Liên ngẩng đầu, sắc mặt Diệp Huyên đột nhiên thay đổi.

Trên má phải của Diệp Liên có một dấu bàn tay màu đỏ!

“Xảy ra chuyện gì!”, ánh mắt Diệp Huyên lập tức trở nên lạnh lẽo.

Diệp Liên lắc đầu: “Không, không có, là tự muội không cẩn thận đụng trúng!”

Diệp Huyên kéo Diệp Liên đến trước mặt mình: “Nói thật đi, ta vẫn chưa chết, mọi chuyện có ta ra mặt cho muội”.

Diệp Liên lập tức rơi nước mắt, cô bé lau nước mắt trên mặt: “Ca, hôm nay phòng bếp không đưa cơm cho chúng ta, muội bèn tự đến phòng bếp, Quản sự Vương trong phòng bếp...!lấy một chút đồ ăn cho chó đưa cho muội, thứ kia sao có thế ăn được? Đều đã hỏng cả rồi, còn có giòi bọ nữa, muội rất tức giận, bèn đi tranh cãi với gã, gã nói huynh đã không phải Thế tử nữa, huynh muội chúng ta chỉ xứng ăn thức ăn cho chó, sau đó gã...!gã nói muốn đồ ăn cũng được, chỉ cần muội ngủ với gã một đêm, muội mắng gã, gã đánh muội”.

Sắc mặt Diệp Huyên trở nên lạnh lẽo, siết chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay: “Một khi thất thế, người không bằng chó mà!”

Nói xong, hắn kéo Diệp Liên ra khỏi phòng, đi thẳng đến phòng bếp của phủ nhà họ Diệp..


Diệp Huyên dẫn Diệp Liên bước nhanh trên đường, có người chỉ trỏ.

Lúc Diệp Huyên làm Thế tử, người trong phủ gặp hắn đều rất cung kính, chủ động chào hỏi.

Nhưng bây giờ hắn đã không còn là Thế tử nữa, những người lúc trước nịnh hót, bây giờ nhìn thấy hắn đều vội tránh xa, hoặc vờ như không quen.

Dù sao bây giờ Thế tử của phủ nhà họ Diệp đã là Diệp Lang, không ai muốn đắc tội với Diệp Lang và đại trưởng lão hết.

Diệp Huyên không quan tâm những lời này, vì chỉ những lúc thất thế gặp nạn mới có thể nhìn rõ được một người.

Trên đường, Diệp Liên kéo lấy tay Diệp Huyên, run rẩy nói: “Ca ca, hay là thôi đi? Muội… Muội không đau nữa… Sau lưng bọn họ có trưởng lão, bọn họ sẽ nhằm vào huynh”.

Diệp Huyên dừng lại, hắn quay đầu nhìn về phía Diệp Liên, gằn giọng nói: “Ai dám đánh muội, dù là Đại trưởng lão, ông đây cũng sẽ giết chết kẻ đó!”

Nói xong, hắn kéo Diệp Liên đi nhanh về phía xa.

Diệp Huyên nhanh chóng dẫn Diệp Liên đến phòng bếp của phủ nhà họ Diệp, lúc này, một tên đàn ông mập mạp đi ra.

Tên này chính là Tổng quản Vương, quản lý phòng bếp của phủ nhà họ Diệp!

Tổng quản Vương nhìn Diệp Huyên một cái, hơi ngây người, sau đó, trên khuôn mặt béo của gã hiện lên một nụ cười: “Ồ, cơn gió nào thổi Thế tử đến đây vậy? À, xem trí nhớ của ta này, quên mất ngươi đã không còn là Thế tử nữa rồi.

Hầy, cái trí nhớ này thật tệ quá! Đúng rồi, bây giờ có lẽ ngươi phải gọi ta là muội phu đấy, các trưởng lão đã hứa gả muội muội ngươi cho ta rồi, bọn ta…”

Ngay lúc này, Diệp Huyên đột nhiên bước nhanh đến trước mặt Tổng quản Vương, gã còn chưa kịp phản ứng đã bị Diệp Huyên đá một phát trúng hông.

“A!”

Tổng quản Vương trợn tròn mắt, khuôn mặt lập tức trở nên vặn vẹo.

Mà tất cả mọi người xung quanh đều ngây người.

Diệp Huyên này muốn làm gì?

Dưới ánh nhìn của vô số người, Diệp Huyên gằn giọng cảnh cáo: “Từ nhỏ đến lỡ, ta chưa từng nỡ đánh muội muội ta một cái, chết tiệt, không ngờ ngươi lại dám đánh muội ấy”.

Nói xong, hắn tát mạnh một cái lên mặt Tổng quản Vương.

Chát!

Tiếng bạt tai vang dội như tiếng sấm!

Phụt!

Tổng quản Vương phun ra một ngụm máu tươi, lăn lộn dưới đất, hai tay che hông, không ngừng kêu rên như lợn bị chọc tiết.

Diệp Huyên đang muốn tiếp tục ra tay, đúng lúc này, một tiếng hét phẫn nộ đột nhiên vang lên từ sau lưng: “Diệp Huyên, ngươi thật láo xược!”

Người đến chính là Diệp Khổ kia, mà phía sau gã ta còn có mấy thị vệ của phủ nhà họ Diệp đi theo.

Diệp Huyên không thèm để tâm đến Diệp Khổ, hắn đạp một phát lên khuôn mặt đang không ngừng kêu rên của Tổng quản Vương, sau đó quay đầu nhìn về phía Diệp Liên đã sợ đến mức tái mặt: “Gã đánh muội bằng tay nào?”

Diệp Liên run rẩy trả lời: “Tay… Tay phải, ca, hay là...!bỏ...!bỏ qua…”

Cô bé còn chưa dứt lời, Diệp Huyên đột nhiên rút một con dao găm từ bên hông ra, sau đó chém xuống bả vai của Tổng quản Vương kia.

Phập!

Cả cánh tay phải của Tổng quản Vương cứ thế rời khỏi vai, máu tươi chảy như suối.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên đến mức ngây người, cả Diệp Khổ kia cũng trợn tròn mắt, trong mắt đầy vẻ khó tin!

Còn Tổng quản Vương kia đã ngất xỉu luôn rồi.

Diệp Liên che miệng, cũng bị dọa sợ.

Lúc này, Diệp Khổ cũng hoàn hồn lại, gã ta tức giận chỉ vào Diệp Huyên: “Diệp Huyên, ngươi thật ngông cuồng, không ngờ ngươi lại tấn công người khác trước mặt ta, ngươi…”

Diệp Huyên đột nhiên xoay người giơ dao găm về phía Diệp Khổ, cảnh cáo: “Lão già chó chết, đừng tưởng ta không biết ông và đại trưởng lão giở trò ở sau lưng, đám rác rưởi các người cả ngày chỉ biết hãm hại người của mình, có bản lĩnh thì đi đấu với nhà họ Chương, nhà họ Lý hay phủ thành chủ đi! Đối nội hung hăng, đối ngoại mềm yếu như một con chó chính là tính cách của đám trưởng lão các người đó!”


Nhà họ Chương, nhà họ Lý, phủ thành chủ, ba thế lực này và nhà họ Diệp được gọi là bốn thế lực lớn của Thanh Thành, mà nhà họ Diệp là bên có thực lực yếu nhất.

Nghe vậy, sắc mặt Diệp Khổ vô cùng khó coi, gằn giọng nói: “Diệp Huyên, ngươi kiêu ngạo cái gì? Ban ngày ban mặt ngươi tấn công người khác trước mặt tất cả mọi người, ngươi…”

“Ông nói nhảm gì thế?”

Lúc này, Diệp Huyên đột nhiên giận dữ quát: “Người là do ông đây chém, đến đây đánh ta đi!”

Diệp Khổ kia giận tím mặt, gã ta giận dữ hét lên: “Bắt hắn lại cho ta!”

Nhưng mấy thị vệ ở bên cạnh lại không dám nhúc nhích.

Diệp Huyên từng đại diện nhà họ Diệp chiến đấu ở bên ngoài vô số lần, trong những thị vệ của phủ nhà họ Diệp, hắn rất có tiếng tăm, vì chỉ có Diệp Huyên dám hùng hổ với ba thế lực khác ở bên ngoài, dám nói đánh là đánh.

Hơn nữa hắn thường dẫn người của phủ nhà họ Diệp ra ngoài giành địa bàn, có thể nói, đa số các thị vệ của nhà họ Diệp đều từng kề vai chiến đấu với Diệp Huyên.

Thấy mấy thị vệ không dám nhúc nhích, Diệp Khổ ngây người, sau đó phẫn nộ nói: “Các ngươi muốn tạo phản à?”

Thị vệ cầm đầu nhìn Diệp Huyên một cái, hơi do dự: “Diệp ca, chúng… Chúng ta…”

Diệp Huyên nhìn thị vệ kia: “Lý Mộc, ngươi từng trải qua ít nhất hơn trăm trận huyết chiến cùng ta, ta đối xử với nhà họ Diệp thế nào, những người từng liều mạng với ta ở bên ngoài là các ngươi hiểu rõ nhất.

Bây giờ gia tộc lại lấy cơm canh của chó đưa cho huynh muội ta, cơn giận này ta không nhịn được, ta cũng không làm khó các ngươi, cũng biết lập trường của các ngươi.

Nhưng bây giờ ta để lại một câu ở đây, hôm nay các ngươi ra tay, tình cảm huynh đệ ngày xưa cũng sẽ xóa bỏ hết, các ngươi không cần nương tay, ta cũng sẽ không nương tay!”.


Nghe vậy, sắc mặt Lý Mộc chợt trở nên khó coi.

Mấy thế lực của Thanh Thành hay tranh cướp địa bàn, vùng mỏ, mỗi lần tranh cướp đều có nghĩa là phải liều mạng chiến đấu, thế hệ trước không thể ra tay, đây là quy tắc, vì thế hệ trước ra tay có nghĩa là trận chiến của cả gia tộc, khi đó sẽ không có ai được lợi cả.

Vì thế đã có một quy tắc, cho thế hệ trẻ tuổi đi tranh giành, như vậy chẳng những có thể tránh khỏi việc hai bên cùng có hại, còn có thể để những thế hệ trẻ tuổi rèn luyện nữa.

Mà Diệp Huyên chính là đại diện của nhà họ Diệp!

Cũng có thể nói, hắn chính là người đứng đầu thế hệ trẻ tuổi của phủ nhà họ Diệp, những thị vệ này từng cùng hắn vào sinh ra tử vô số lần, đương nhiên có tình hữu nghị với hắn.

Lúc này phải đối đầu với Diệp Huyên, chắc hẳn mấy người họ rất khó xử.

Hơn nữa còn có một điều là họ hiểu rất rõ thực lực và tính cách của Diệp Huyên, một khi bắt đầu đánh nhau sẽ hoàn toàn trở thành một tên điên mặc kệ sống chết.

Chỉ cần mấy người họ dám ra tay thì sẽ chết chắc!

Thấy mấy người Lý Mộc còn chưa ra tay, Diệp Khổ kia lại gằn giọng nói: “Các ngươi quả nhiên không muốn sống nữa phải không?”

Lý Mộc hít sâu một hơi, đang muốn nói chuyện thì Diệp Huyên đột nhiên cất lời: “Ông ta biết rõ các ngươi không phải đối thủ của ta, nhưng ông ta không tự ra tay mà lại bảo các ngươi ra tay, đơn giản là muốn ta giết chết các ngươi, làm lớn chuyện lên”.

Nói xong, hắn nở nụ cười châm chọc: “Những trưởng lão quen sống trong nhung lua của phủ nhà họ Diệp chúng ta đúng là giỏi hãm hại người của mình!”

Nghe vậy, sắc mặt của mấy người Lý Mộc chợt trở nên khó coi, Diệp Khổ này là muốn hi sinh bọn họ!

Diệp Khổ nhìn chằm chằm vào Diệp Huyên: “Diệp Huyên, bây giờ khác xưa rồi, nếu ngươi biết điều có lẽ còn sống thêm được mấy ngày, tiếc là ngươi không nhìn rõ tình thế, đến lúc này mà còn ngông cuồng như thế.

Ngươi…”

“Ông già chó chết!”

Lúc này, Diệp Huyên chợt ngắt lời Diệp Khổ: “Có phải là ông đồng ý gả muội muội ta cho tên rác rưởi này không!”

Diệp Khổ cười khẩy: “Là ý của ta đấy, ngươi làm được gì?”

Nét mặt Diệp Huyên trở nên dữ tợn: “Hãm hại ta cũng thôi đi, muội muội ta mới mười hai tuổi mà ông cũng muốn hại, ta đệt mười tám đời nhà ông!”

Dứt lời, hắn giậm mạnh chân một cái.

Ầm!

Tảng đá xanh dưới chân hắn cứ thế nổ tung, cùng lúc đó, Diệp Huyên như một con hổ dữ chụp mồi nhào về phía Diệp Khổ.

Thấy cảnh này, sắc mặt Diệp Khổ hoàn toàn thay đổi, gã ta không ngờ Diệp Huyên dám ra tay với mình, dù gì gã ta cũng là trưởng lão của phủ nhà họ Diệp! Diệp Huyên này thật sự muốn tạo phản sao? Diệp Khổ không kịp nghĩ nhiều, khuỵu chân xuống, tay phải siết chặt lùi về phía sau.

Ngay sau đó, gã ta đánh mạnh về phía trước.

Quyền Băng!

Đây là một võ kỹ cấp thấp của phủ nhà họ Diệp, một quyền có thể làm vỡ đá.

Mà lúc này, nắm đấm của Diệp Huyên cũng đến, hắn cũng sử dụng võ kỹ cấp thấp này.

Ầm!

Hai nắm đấm chạm vào nhau, sắc mặt Diệp Khổ bỗng dưng hoàn toàn thay đổi, tay phải của gã ta lập tức nứt ra, máu tươi chảy xuống!

Diệp Khổ còn chưa kịp phản ứng thì Diệp Huyên đã nghiêng người xông lên, đấm mạnh một cú vào bụng.

Phụt!

Diệp Khổ phun ra một ngụm máu tươi, khom người bay về sau.

Diệp Khổ vừa rơi xuống đất, Diệp Huyên đã đạp một chân lên ngực gã ta, Diệp Khổ nhìn chằm chằm Diệp Huyên: “Không thể nào, vì sao Quyền Băng của ngươi lại mạnh thế, ngươi…”

Dù gã ta là trưởng lão nội vụ của phủ nhà họ Diệp, quản lý việc trong phủ, thực lực không cao lắm nhưng cũng là Khí Biến Cảnh, vậy mà lại thua bởi Diệp Huyên trước mặt chỉ với một đấm!

Diệp Huyên tát mạnh một cái lên mặt Diệp Khổ: “Lão già ông cả ngày sống thoải mái trong phủ nhà họ Diệp, Quyền Băng của ông yếu như của trẻ con vậy, ông đây cũng thấy mất mặt thay ông đấy!”

Diệp Khổ tức giận nhìn Diệp Huyên: “Ngươi dám đánh ta!”

Diệp Huyên lại tát thêm một cái lên mặt Diệp Khổ: “Ông đây cứ đánh ông đấy!”

Mặt Diệp Khổ lập tức sưng lên!

“A a a a…”

Bị Diệp Huyên sỉ nhục trước mặt mọi người, Diệp Khổ điên cuồng gào thét: “Sao các ngươi còn không ra tay đi!”

Mấy người Lý Mộc ở bên cạnh hơi do dự, ra tay mà thắng có lẽ họ sẽ ra tay, vấn đề là bọn họ đánh không lại!

“Láo xược!”

Lúc này, cách đó không xa đột nhiên vang lên một tiếng hét phẫn nộ.


Mọi người nhìn lại theo âm thanh, Đại trưởng lão đang chạy vội đến đây, ở phía sau còn có mấy trưởng lão và hộ vệ của phủ nhà họ Diệp.

Diệp Liên vội đi đến bên cạnh Diệp Huyên, cô bé kéo góc áo hắn, run rẩy nói: “Ca, huynh...!huynh chạy đi, mau đi…”

Diệp Huyên nắm lấy bàn tay run rẩy của Diệp Liên, dịu dàng nói: “Đừng sợ!”

Diệp Liên chợt bật khóc: “Là… Là muội không tốt, ca… Là muội làm liên lụy đến huynh, muội… Muội thật vô dụng… Xin lỗi…”

Diệp Huyên cười khẽ: “Đừng sợ, trời sập xuống, có ca ca đỡ trước!”

Nói xong, hắn nhìn về phía Đại trưởng lão, cười hì hì: “Đại trưởng lão, chúng ta giảng hòa đi! Ta nhận lỗi, chuyện này cứ thế bỏ qua nhé, thế nào?”

Đại trưởng lão giận đến mức bật cười: “Giảng hòa? Bỏ qua? Diệp Huyên, có phải ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày không? Ngươi…”

Đúng lúc này, Diệp Huyên đột nhiên đạp một cú lên cổ họng của Diệp Khổ.

Rắc!

Tiếng xương gãy vang lên, Diệp Khổ trợn tròn hai mắt, trong mắt đầy vẻ khó tin.

Một lát sau, cảm xúc trong mắt gã ta dần biến mất.

Mọi người đều sửng sốt.

Diệp Huyên nhìn về phía đại trưởng lão: “Nếu đã không giảng hòa vậy một đấu một đi!”

Trong ánh nhìn của vô số người, Diệp Huyên đi tới trước mặt đại trưởng lão: “Đại trưởng lão, một vãn bối là ta khiêu chiến ông, đừng nói là ông không dám nhé?”.


Xung quanh yên tĩnh như có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Khiêu chiến!

Diệp Huyên khiêu chiến Đại trưởng lão!

Cả phủ nhà họ Diệp đều ngạc nhiên đến mức ngây người.

Ở phủ nhà họ Diệp, người có thực lực mạnh nhất đương nhiên là tộc trưởng bế quan kia, thứ hai là trưởng lão hộ tộc Diệp Kình, mà Diệp Kình cũng không ở trong phủ, có nghĩa Đại trưởng lão là người mạnh nhất.

Mà bây giờ Diệp Huyên lại khiêu chiến với Đại trưởng lão!

Không biết tự lượng sức mình?

Có vài người cảm thấy thế, nhưng cũng có người cảm thấy có khi Diệp Huyên thật sự có thể đánh một trận.

Diệp Huyên từng là người được phủ nhà họ Diệp tập trung bồi dưỡng, hơn nữa hắn cũng không sống thoải mái cả năm trong phủ nhà họ Diệp như Đại trưởng lão, gần như mỗi ngày hắn đều sống trên lưỡi dao.

Sự tàn nhẫn và hăng hái là thứ Đại trưởng lão không có.

Ở trong mắt người nhà họ Diệp, tuy Diệp Huyên chỉ là Bất Tức Cảnh hạng năm, nhưng nếu liều mạng, hắn vẫn có chút phần thắng!

Đại trưởng lão ở đối diện nhìn chằm chằm Diệp Huyên, ông ta không ngờ Diệp Huyên lại thách đấu mình!

Đồng ý hay không đây?

Không đồng ý, tin này truyền ra ngoài ông ta sẽ càng mất mặt hơn nữa! Chẳng những thế, uy danh của ông ta trong nhà họ Diệp cũng sẽ giảm nhiều, e rằng sau này sẽ có người không phục.

Đồng ý?

Vừa nghĩ đến sức chiến đấu của Diệp Huyên, ông ta lại hơi do dự.

Tuy cảnh giới của ông ta cao hơn Diệp Huyên, nhưng đã rất nhiều năm rồi không liều mạng với người khác, chỉ thỉnh thoảng luận bàn với người trong phủ, nhưng những lúc ấy đều có chừng có mực! Mà Diệp Huyên này thì khác, mỗi một lần ở bên ngoài đều là trận chiến sinh tử.

Ông ta hiểu rõ điều này có nghĩa là gì!

Hơn nữa, dù thắng Diệp Huyên, người ngoài cũng chỉ có thể nói là ông ta ỷ lớn hiếp nhỏ, còn nếu thua thì chẳng còn chút mặt mũi nào nữa.

Khi đó, vị trí trưởng lão cũng khó giữ được!

Sắc mặt của Đại trưởng lão vô cùng u ám!

Diệp Huyên vốn dĩ đang ở bước đường cùng, nhưng lúc này, Diệp Huyên lại đẩy ông ta đến bước đường cùng!

Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên: “Không phải ta và ngươi còn có giao hẹn một tháng sao?”

Mọi người nhìn lại, Diệp Lang chậm rãi đi đến từ cách đó không xa!

Diệp Lang, bây giờ là Thế tử của phủ nhà họ Diệp!

Đại trưởng lão đang định lên tiếng thì chợt trợn tròn mắt, trong mắt đầy vẻ khó tin: “Diệp Lang… Cháu đã đến Khí Biến Cảnh rồi sao?”

Khí Biến cảnh!

Tất cả mọi người xung quanh đều thất thần.

Trong ánh nhìn của mọi người, Diệp Lang gật nhẹ đầu: “Cháu bất tài, cần tận mười ngày mới lên được Khí Biến Cảnh, có hơi chậm”.

Nghe vậy, mọi người hít một hơi khí lạnh.

Như thế mà còn chậm à?

Phải biết rằng trước khi Diệp Lang tỉnh lại, hắn ta mới chỉ là Kiêm Tu Cảnh cấp bốn, mà lúc này mới chỉ mười ngày ngắn ngửi mà Diệp Lang này đã đạt đến Khí Biến Cảnh rồi! Tốc độ tu luyện này có thể nói là chưa từng có ở nhà họ Diệp!

Nghe thấy lời Diệp Lang, Đại trưởng lão bỗng nhiên cười ha ha: “Trời phù hộ nhà họ Diệp ta, ha ha…”

Mọi người trong phủ cũng vui mừng không thôi, với tốc độ tu luyện này của Diệp Lang, tương lai chắc chắn nhà họ Diệp có thể trở thành gia tộc lớn đương thời!

Diệp Lang nhìn về phía Diệp Huyên, cười nói: “Ngươi có tư cách gì khiêu chiến Đại trưởng lão? Thắng ta rồi, ngươi mới có tư cách khiêu chiến.

Giao hẹn sống chết của ta và ngươi chỉ còn chưa đến hai mươi ngày thôi, không phải sao?”

Diệp Huyên nhìn Diệp Lang, cười nói: “Ngươi xem ta này, suýt quên mất luôn rồi”.

Nói xong, hắn nhìn về phía Đại trưởng lão: “Đại trưởng lão, khi nãy đắc tội hơi nhiều.

Ừ, đợi ta luận võ với cháu của ông xong rồi thỉnh giáo ông sau nhé, tạm biệt!”

Nói xong, hắn kéo Diệp Liên xoay người bỏ đi.

“Đợi đã!”

Lúc này, Đại trưởng lão giận dữ nói: “Ngươi giết một trưởng lão, chẳng lẽ chuyện này…”

Diệp Huyên đột nhiên xoay người nhìn thẳng vào ông ta: “Đại trưởng lão, hay là bây giờ chúng ta đấu đơn luôn đi? Hoặc bây giờ cháu ông luận võ với ta cũng được, chẳng lẽ ông cháu các người sợ nên mới phái Diệp Khổ đến cố ý kiếm chuyện với ta, sau đó tìm cớ muốn đánh chết ta? Nếu là như thế, Đại trưởng lão hoàn toàn không cần tốn công như thế đâu, hai người cứ cùng tấn công, chắc chắn Diệp Huyên ta sẽ đánh không lại!”

“Ngươi!”, Đại trưởng lão tức giận đến mức xanh cả mặt.

Lúc này, Diệp Lang lạnh lùng nhìn Diệp Huyên một cái: “Ngươi đi đi, hai mươi ngày sau, gặp nhau trên Sinh Tử Đài”.

Diệp Huyên nhún vai một cái: “Đại trưởng lão, vẫn là cháu ông hiểu lý lẽ, ông đó, càng già càng lú lẫn rồi!”

Nói xong, hắn kéo Diệp Liên xoay người rời đi.

Đại trưởng lão giận tím mặt, như nghĩ đến điều gì, ông ta nhìn về phía mấy người Lý Mộc: “Các ngươi đúng là đồ ăn hại, thấy trưởng lão bị đánh cũng không ra tay giúp đỡ, người đâu, kéo ra ngoài đánh đến chết cho ta!”

Nghe vậy, sắc mặt mấy người Lý Mộc trở nên trắng bệch.

Đúng lúc này, Diệp Huyên cách đó không xa chợt dừng lại, hắn xoay người nhìn về phía Đại trưởng lão: “Đại trưởng lão, nhắc nhở thân thiện một câu, mấy người Lý Mộc này là thân vệ của tộc trưởng, tuy ông là Đại trưởng lão, nhưng tộc trưởng vẫn chưa chết, bây giờ ông động vào thân vệ của ông ấy, chuyện này…”

Nói đến đây, hắn vờ giật mình: “Chẳng lẽ Đại trưởng lão muốn ra tay với tộc trưởng… Ông…”


“Nhảm nhí!”

Đại trưởng lão giận dữ hét: “Diệp Huyên, ngươi mà nói thêm câu nào nữa, hôm nay dù lão phu có liều mạng cũng muốn giết chết ngươi!”

Diệp Huyên cười nói: “Đại trưởng lão bớt giận, ta chỉ nhắc nhở thôi, đừng tức giận ảnh hưởng đến sức khỏe, nếu không ta sẽ vui vẻ lắm, à không đúng, là đau lòng lắm”.

Nói xong, hắn kéo Diệp Liên bỏ đi.

Mấy người Lý Mộc nhìn Diệp Huyên, trong mắt đầy vẻ biết ơn, nếu không nhờ một câu của Diệp Huyên, e rằng hôm nay mấy người họ chết chắc.

Đại trưởng lão tức đến mức cả người đều run rẩy, người xung quanh hoàn toàn không dám nói một câu.

Như nghĩ đến điều gì đó, Đại trưởng lão đột nhiên nhìn về phía Diệp Lang: “Sao khi nãy không lập tức luận võ với cậu ta? Cần gì phải kéo dài đến hai mươi ngày sau?”

Diệp Lang nhìn đại trưởng lão, nói khẽ: “Vì cháu sắp đột phá lên Ngự Khí Cảnh rồi!”

Nghe vậy, Đại trưởng lão sửng sốt, sau đó, ông ta kích động hỏi: “Thật ư?”

Diệp Lang gật nhẹ đầu: “Sắp đột phát rồi, nếu không khi nãy cháu đã giết chết hắn.

Bây giờ không phải lúc thích hợp để ra tay, không thể vì một nhân vật nhỏ bé mà làm hỏng đến việc cháu đột phá được”.

Đại trưởng lão vội gật đầu: “Đúng thế đúng thế, cứ để Diệp Huyên này sống thêm mấy ngày nữa đi, dù gì tên này cũng đã trở thành một phế nhân rồi!”

Diệp Lang gật nhẹ đầu: “Bây giờ hắn đã là chó cùng rứt giậu, khoảng thời gian này không nên kiếm chuyện với hắn, tránh người khác nói Diệp Lang cháu sợ hắn, cố ý cho mọi người đến tìm hắn gây sự, sau đó giết hắn!”

Đại trưởng lão nói với giọng điệu nặng nề: “Lần này là ta suy nghĩ không chu đáo, yên tâm, trong vòng hai mươi ngày, ta sẽ không cho người đến gây sự với hắn nữa”.

Diệp Lang gật đầu: “Đúng rồi, lần này cháu tu luyện có lẽ sẽ cần rất nhiều linh thạch”.

Đại trưởng lão hơi khó xử, linh thạch là một loại tinh thạch quý giá, bên trong có linh khí, nhà họ Diệp cũng không có bao nhiêu.

Không những thế, linh thạch bình thường chỉ cho tộc trưởng và Thế tử sử dụng, nhưng Diệp Huyên chưa từng dùng linh thạch, đương nhiên là vì bọn họ chặn lại.

“Có vấn đề gì sao?”, Diệp Lang hỏi.

Đại trưởng lão lắc đầu: “Không thành vấn đề, nhưng e rằng không còn nhiều linh thạch nữa”..

Diệp Lang cười nói: “Yên tâm, chỉ là Ngự Khí Cảnh thôi, cũng không cần bao nhiêu linh thạch”.

Nghe vậy, Đại trưởng lão thở phào nhẹ nhõm: “Thế thì tốt!”

Diệp Lang ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nở nụ cười châm chọc, thầm nói trong lòng: “Thâm sơn cùng cốc… Nhưng tạm thời lợi dụng cũng được…”

Diệp Huyên kéo Diệp Liên về trạch viện của mình, vừa đến thì mấy người Lý Mộc cũng đã chạy tới.

Diệp Huyên nhìn bọn họ: “Đến chỗ ta lúc này sẽ không có lợi với các ngươi”.

Từ sau khi hắn bị phế chức Thế tử, những huynh đệ từng vào sinh ra tử với hắn trước đây gần như đều biến mất.

Vì những người kia đều hiểu rõ chủ nhân tương lai của nhà họ Diệp sẽ không là Diệp Huyên hắn, mà là Diệp Lang kia.

Lý Mộc chắp tay với Diệp Huyên: “Diệp ca, cảm ơn chuyện khi nãy”.

Diệp Huyên gật nhẹ đầu: “Các ngươi không ra tay, phải là ta cảm ơn các ngươi mới đúng, về đi, nếu bị người của Đại trưởng lão nhìn thấy thì các ngươi sẽ gặp phiền phức đấy”.

Lý Mộc chần chừ một lát, sau đó nói: “Diệp ca, sau này có cần gì cứ dặn dò một tiếng, huynh đệ chúng ta sẽ không chối từ”.

Nói xong, hắn ta dẫn mấy thị vệ xoay người rời đi.

Diệp Huyên lắc đầu, thấy hắn lắc đầu, Diệp Liên ôm lấy cánh tay hắn, nhẹ giọng hỏi: “Ca, huynh không tin tưởng bọn họ sao?”

Diệp Huyên cười nói: “Nếu ca ca của muội mạnh, lời bọn họ nói khi nãy mới là thật, còn nếu yếu, không có cơ hội vươn mình, như vậy mọi thứ đều là giả thôi”.

Diệp Liên nhìn Diệp Huyên, cực kỳ nghiêm túc nói: “Muội là thật, muội sẽ mãi mãi đứng về phía ca ca!”

Diệp Huyên cười ha ha, kéo Diệp Liên đi vào trạch viện của mình, vừa bước vào, người của Diệp Liên đã bắt đầu run rẩy dữ dội, không những thế, trên người còn có khí lạnh tản ra!

Diệp Huyên hoảng hốt, hắn vội bế Diệp Liên lên giường, sau đó lấy một cái bình bạch ngọc, đổ một viên đan dược màu trắng ra cho cô bé ăn vào, sau khi ăn đan dược, sắc mặt của Diệp Liên mới tốt hơn được một chút.

Diệp Liên từ từ mở mắt, tay phải của cô bé nắm chặt lấy tay Diệp Huyên, giọng nói nhỏ như muỗi: “Ca ca, muội...!Muội cảm thấy có lẽ mình không sống được bao lâu nữa.

Nếu… Nếu muội chết rồi, huynh mang tro cốt của muội theo bên người có được không? Muội muốn ở mãi bên cạnh huynh, huynh…”

“Không được nói bậy!”

Diệp Huyên đột nhiên quát lên, hắn trừng Diệp Liên một cái: “Muội không được chết, huynh chắc chắn sẽ không để muội chết, tin tưởng huynh, huynh nhất định sẽ chữa khỏi cho muội! Đợi huynh đạt đến Ngự Khí Cảnh, huynh sẽ dẫn muội đi Đế Đô, có được không?”

Nói đến đây, giọng nói của hắn dần dịu dàng hơn: “Huynh chỉ có một người thân là muội thôi, coi như vì huynh, muội phải cố gắng sống tiếp, có được không?”

Diệp Liên nhìn Diệp Huyên, nước mắt của cô bé cứ thế tuôn rơi.

Diệp Huyên nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô bé: “Đừng khóc, khóc mãi xấu lắm, sau này còn phải lấy chồng nữa!”

Diệp Liên lắc đầu: “Không lấy chồng, muội chỉ thích mỗi ca ca thôi!”

Diệp Huyên cười bảo: “Đồ ngốc.

Nào, để ta kể chuyện cho muội nghe… Lúc trước có một ngọn núi, trên núi có một ngôi miếu…”

Mười lăm phút sau, Diệp Liên ngủ thiếp đi.

Nhìn Diệp Liên trên giường, sắc mặt Diệp Huyên rất nặng nề, vì gần đây thời gian cô bé ngủ ngày càng dài.

Hơn nữa, đan dược trong bình ngọc của hắn cũng chỉ còn chưa đến ba viên!

Một lát sau, Diệp Huyên cất bình ngọc đi, hắn nhẹ nhàng đắp kín chăn cho Diệp Liên, sau đó tiến vào tháp Giới Ngục.

Tuy luyện!

Việc hắn cần làm bây giờ là nhanh chóng nâng cao thực lực của mình, mau chóng đạt đến Ngự Khí Cảnh, sau đó dẫn Diệp Liên đến Đế Đô.

Ngoài ra phủ nhà họ Diệp cũng muốn giết hắn, hai mươi ngày sau là luận võ sinh tử, không chỉ có mình phải chết mà muội muội cũng phải chết.

Diệp Huyên đang định tìm cái bóng kia để luyện tập, lúc này, giọng nói của cô gái bí ẩn đột nhiên vang lên: “Ngươi có thể tu luyện cảnh giới ẩn rồi”.

Diệp Huyên ngơ ngác: “Cảnh giới ẩn? Cảnh giới ẩn gì?”

Cô gái đáp: “Nhục Thân Cảnh chia làm cấp một đến cấp sáu, nhưng rất nhiều người đều không biết sau Khí Biến Cảnh cấp sáu còn có một cảnh là Kim Thân Cảnh, sau Kim Thân Cảnh mới là Tiên Thiên Ngự Khí Cảnh”.

Diệp Huyên hơi nhíu mày: “Kim Thân Cảnh? Tiền bối, sao ta chưa từng nghe nói thế?”

Nàng ta hờ hững trả lời: “Đã nói là cảnh giới ẩn rồi, người bình thường hoàn toàn không biết.

Nếu ngươi đạt đến Kim Thân Cảnh, thực lực tổng hợp của ngươi ít nhất tăng gấp đôi, luyện không? Nếu không luyện, sau này đi tìm linh kiếm cũng có thể vượt qua cảnh giới này, bước thẳng vào Tiên Thiên Ngự Khí cảnh luôn”.

Diệp Huyên hưng phấn hỏi: “Thực lực tăng lên gấp đôi? Thật sao?”

Cô gái bí ẩn đáp: “Đương nhiên!’


Diệp Huyên vội nói: “Luyện, ta luyện!”

Cô gái bí ẩn giảng giải: “Trong người ngươi đã có kiếm khí, tuy ngươi không thể truyền cái khí này ra ngoài, nhưng có thể sử dụng nó kích thích kinh mạch và ngũ tạng trong người.

Lúc trước thân thể ngươi là ngoại tu, bây giờ là nội tu, nội ngoại cùng tu mới là hoàn hảo.

Nhưng sẽ hơi đau đớn đấy”.

Diệp Huyên vung tay, sảng khoái nói: “Một chút đau đớn đã là gì, ta bắt đầu đây”.

Cô gái nói: “Được, rất đơn giản, chỉ cần thôi thúc những kiếm khí kia, để chúng nó tự động lan ra khắp người ngươi là được”.

Diệp Huyên nghe theo, vừa ngồi xuống, hai mắt hắn đã trợn to lên: “A…”

Lúc này, Diệp Huyên cảm thấy trong người mình như bị mấy chục nghìn cây kim đâm vào vậy, suýt ngất đi.

“Tiền bối, đây mà là một chút đau đớn ư!”

“Đau lắm à? Ta còn tưởng chỉ đau một chút thôi…”

“Tiền bối, đừng nói là chưa từng có ai tu luyện cảnh giới ẩn này nhé!”

“Rất lâu trước đây có một người từng tu luyện, nhưng lúc đó chẳng mấy chốc hắn đã chết, ta cho rằng là nguyên nhân khác…”

“Ta…”

“Thấy ngơi đau đớn như thế, mà ta lại không thể giúp gì cho ngươi, chỉ có thể dùng nụ cười để bày tỏ sự áy náy của mình thôi.

Hi hi hi…”

Diệp Huyên: “…”.





Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Chuong 6 - 10 Lượt xem: