Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Ly Hôn Sau Bữa Cơm Trưa
Tôi không thể nối liền hình ảnh người chồng từng được ca tụng là “người đàn ông tốt” với kẻ đang thản nhiên chê bai vợ trong văn phòng.
Nhưng sự thật trước mắt đã chứng minh, họ chính là một.
Tim tôi như bị siết chặt đến nghẹt thở, còn anh ta vẫn tiếp tục:
“Mỗi sáng nhìn thấy cô ta mặc đồ ngủ, tóc tai rối bù, vừa làm bữa sáng vừa dỗ con, tôi thấy phát tở//m.
Không chừng đôi tay ấy vừa thay tã cho con xong.
Trước kia còn tạm coi là có chút nhan sắc, giờ nhếch nhác đến mức chỉ nhìn thêm một giây cũng muốn nôn.”
Ngón tay tôi siết chặt lấy quai hộp cơm, trong đầu lóe lên ý nghĩ muốn xông vào, hất cả hộp cơm vào mặt anh ta, rồi túm cổ áo mà tát cho vài cái cho hả giận.
Nhưng tôi còn chưa kịp làm gì thì cô thư ký đã ngẩng đầu, mỉm cười chào:
“Chị dâu, hôm nay đến sớm thế ạ?”
Cát Vĩ Minh thoáng sững người, gương mặt lộ vẻ lúng túng, nhưng rất nhanh đã lấy lại dáng vẻ lạnh nhạt, giọng mất kiên nhẫn:
“Ừ, sao nay đến sớm vậy?”
Tôi hít sâu một hơi, ném hộp cơm xuống bàn trước mặt anh ta, xoay người bỏ đi.
Sau lưng, giọng thư ký vang lên:
“Tổng giám đốc Cát, anh mau đi dỗ chị dâu đi, chị ấy có vẻ giận thật rồi.”
Khi tôi đi qua cửa lớn, giọng nói của Cát Vĩ Minh vẫn đuổi theo:
“Giận thì giận, mặc kệ cô ta. Lát nữa là tự nguôi thôi.
Một bà nội trợ chẳng có bản lĩnh gì, rời khỏi tôi thì chỉ có nước ra đường xin ăn.”
2
Tôi quen Cát Vĩ Minh qua lời giới thiệu của bạn bè.
Chúng tôi cùng tuổi, khi đó đều mới ra trường, mang trong mình biết bao kỳ vọng về công việc và cuộc sống.
Tôi thích sự hoạt ngôn, nhiệt tình của anh ta; anh ta lại thích tính cách dịu dàng, gọn gàng và có hoài bão của tôi.
Chúng tôi nhanh chóng yêu nhau, rồi cùng nhau gặp gỡ hai bên gia đình, bàn chuyện cưới hỏi.
Sau đó, cùng nhau sửa sang căn nhà mới, từng chút một vun đắp tổ ấm.
Nhưng mọi thứ hoàn toàn thay đổi kể từ khi tôi sinh con.
Mẹ chồng chỉ qua quýt chăm sóc tôi trong tháng ở cữ rồi mặc kệ.
Bà bảo sức khỏe yếu, mệt quá có thể liệt giường bất cứ lúc nào.
Sau khi tính toán thiệt hơn, Cát Vĩ Minh ôm eo tôi thì thầm như hứa hẹn:
“Vợ à, hay em nghỉ việc ở nhà chăm con nhé?
Công việc vất vả, con còn nhỏ, thuê bảo mẫu vừa tốn tiền lại không yên tâm.
Anh sẽ chịu trách nhiệm nuôi gia đình, em chỉ cần xinh đẹp và chăm con là được.”
Khi ấy, có lẽ tôi quá ngây thơ, nghe vậy liền gật đầu đồng ý.
Chưa đầy vài ngày sau khi hết kỳ nghỉ sinh, tôi đến công ty nộp đơn thôi việc.
Kể từ đó, hơn một năm trời, tôi như đánh mất bản thân.
Cả ngày xoay quanh chồng và con, mất ngủ vì tiếng con khóc rồi lại mềm lòng vì nụ cười của con bé.
Tôi từng nghĩ như vậy là hạnh phúc, là đang làm tròn thiên chức của người vợ, người mẹ.
Nhưng giờ nhìn lại, tất cả chỉ là một trò đùa tàn nhẫn.
Tôi biến thành người đàn bà nhếch nhác khiến anh ta “nhìn một cái cũng thấy buồn nôn”, là kẻ mà anh ta chê cười: “rời khỏi tôi chỉ còn nước ra đường xin ăn.”
3
Về đến nhà, cảnh tượng đập vào mắt tôi khiến lồng ngực nghẹn lại.
Căn nhà bừa bộn như ổ chuột.
Con gái mới hơn một tuổi đang ngồi dưới sàn khóc nức nở.
Chiếc tất của mẹ chồng nằm chình ình cạnh bình sữa, đồ chơi vứt vương vãi khắp nơi.
Thấy tôi về, mẹ chồng liền oán trách:
“Con bé này chẳng ngoan chút nào, suốt ngày khóc.
Con trai thì tốt hơn nhiều, khỏe mạnh, nghe lời. Nhân lúc còn trẻ thì đẻ thêm đứa nữa đi, nuôi cùng lúc sau này đỡ vất vả.”
Tôi bật cười nhạt.
Biết sớm thế này, có cho tiền tôi cũng chẳng muốn sinh con, chứ đừng nói lấy chồng.
Mẹ chồng vẫn chưa buông tha, tiếp tục làu bàu:
“Mau dỗ nó rồi đưa đi tiêm vắc-xin đi.
Cái nhà này ồn ào quá, già rồi nghe tiếng khóc riết lỗ tai muốn nổ tung.”
Nói xong, bà thẳng thừng nằm dài ra sofa.
Tôi không đáp lại, chỉ lặng lẽ đến kiểm tra con.
Có vẻ suốt hơn một tiếng tôi vắng nhà, bà chưa hề pha sữa cho cháu.
Con bé bình thường ngoan ngoãn, chắc đói quá nên uống đầy nước, tã ướt sũng mới khó chịu mà khóc lóc.
Tôi thay tã xong, con gái vẫn ôm chặt cổ tôi nức nở.
Tấm lưng nhỏ run lên từng nhịp khiến tôi dù có giận đến đâu cũng chẳng nỡ nặng lời.
Tôi ném bình sữa đã dính chiếc tất bẩn vào thùng rác, mặc kệ mẹ chồng lườm nguýt.
Chỉ im lặng thay bình mới, pha sữa cho con, rồi bế con ra ngoài.
Nếu phải ly hôn, tôi không sợ ngủ ngoài đường hay đi ăn xin.
Điều tôi sợ duy nhất là con gái sẽ ra sao.
Con bé còn quá nhỏ, đến cả chỗ đau cũng không thể nói thành lời.
4
Khi xếp hàng tiêm xong vắc-xin thì trời đã về chiều.
Trong lúc chờ đợi, tôi nghĩ đến hàng trăm kịch bản có thể xảy ra.
Chẳng hạn như, khi Cát Vĩ Minh về nhà, tôi sẽ giống như nữ chính trong tiểu thuyết, mạnh mẽ ném tờ đơn ly hôn vào mặt anh ta.
Nhưng rồi sao nữa?
Giành được quyền nuôi con, nhưng tôi không có thu nhập, lấy gì để nuôi con sống?
Huống chi, đàn ông ly hôn chẳng hề hấn gì, họ có thể nhanh chóng xây dựng cuộc sống mới, vui vẻ như chưa từng có chuyện gì.
Tôi biết mình phải có kế hoạch chu toàn, từng bước, từng bước một – giống như mọi việc tôi từng cẩn trọng sắp xếp trước đây.
Tối đó, Cát Vĩ Minh đi làm về, mặt mày hằm hằm, vừa bước vào nhà đã nằm vật ra sofa, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Mẹ chồng tươi cười chào đón:
“Con trai à, hôm nay vất vả quá nhỉ?
Không như ai kia, chỉ biết ở nhà chăm con mà hưởng phúc, nhà cửa thì như cái chuồng lợn.
Đến bữa cơm cũng chẳng thèm nấu.”
Tôi đặt điện thoại xuống, bình tĩnh đáp:
“Tôi gọi đồ ăn ngoài rồi, sắp tới.”
Cát Vĩ Minh liếc nhìn tôi, cau mày:
“Đồ ăn đặt ngoài không tốt. Thôi tối nay dẫn mẹ con em ra ngoài ăn luôn.”
Tôi thản nhiên lắc đầu:
“Tôi không đi. Hai người cứ đi.”
Cát Vĩ Minh lập tức nổi giận, gào lên:
“Lưu Tiểu Huệ, cô muốn làm loạn đến bao giờ?
Không phải tôi chỉ nói vài câu với đồng nghiệp thôi sao? Anh nói sai chỗ nào à?!”
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire