vendredi 3 octobre 2025

LHSBCT - Chuong 2

 Danh sách chương                          Facebook           Thế giới ngôn tình

Ly Hôn Sau Bữa Cơm Trưa

“Cô ở nhà trông con, chăm sóc mẹ tôi, chẳng phải nghĩ ngợi điều gì, ăn uống cũng đủ đầy, thế mà vẫn chưa hài lòng sao?”

“Thật tưởng mình còn là cô gái trẻ, cứ làm bộ làm tịch à?”

Chỉ một câu thôi, trái tim tôi lạnh buốt đến tận cùng.

Đứa con gái nhỏ trong lòng cũng bị anh ta dọa đến nức nở khóc.

Tôi muốn gào lên như anh ta, muốn cãi nhau một trận cho ra trò.

Nhưng con bé là vô tội, đôi mắt đẫm lệ của nó nhìn tôi ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nực cười hơn cả, là mẹ chồng ngồi trên sofa còn bày ra vẻ mặt xem kịch.

Ngôi nhà này, còn có ý nghĩa gì để ở lại?

Tôi vừa vỗ về con, vừa cố kiềm chế cảm xúc, hỏi:

“Cát Vĩ Minh, tôi nói gì để anh phải quát tháo như thế?”

“Chỉ là không ra ngoài ăn thôi, tôi có sai gì không?”

Có lẽ nhận ra mình chẳng nói được lý do chính đáng, anh ta vớ lấy áo khoác trên sofa, quay sang mẹ:

“Không đi thì thôi. Mẹ, chúng ta đi.”

Hai mẹ con anh ta ra khỏi cửa, mẹ chồng còn lẩm bẩm:

“Đàn bà phải dạy cho quen tay, không thể chiều quá.”

“Con nhìn xem, nó thành ra thế này rồi.”

Tôi biết bây giờ chưa phải lúc đối đầu,

đành nuốt từng lời mẹ chồng vào lòng, giả vờ như không nghe thấy.

Đợi họ ra ngoài, tôi bắt đầu tra cứu các nhà trẻ gần đây.

May mắn ở thành phố lớn, loại hình này không hiếm, tôi nhanh chóng chọn được ba nơi, gọi điện đặt lịch, hôm sau sẽ đưa con đến xem.

Cát Vĩ Minh về nhà, người nồng nặc mùi r/ư/ợ//u.

Mẹ chồng mang hộp đồ ăn thừa đặt lên bàn rồi lại bắt đầu càm ràm:

“Xem Vĩ Minh đối xử với cô tốt chưa, ra ngoài ăn còn không quên gói phần mang về cho cô.”

“Cô cứ yên tâm ở nhà chăm con, sớm sinh cho nhà họ Cát một thằng cu kháu khỉnh còn hơn mọi thứ.”

Nhìn dáng vẻ bà vênh váo như thái hậu, tôi chẳng buồn đáp, chỉ lẳng lặng dỗ con ngủ.

Vì uống rư/ợ//u, Cát Vĩ Minh vừa lên giường đã ngủ say, còn tôi trằn trọc không sao ngủ được.

Tôi mở máy tìm việc, chỉnh sửa lại hồ sơ, gửi đi tất cả những công việc mình tự tin có thể làm.

Khi xong mọi thứ, đồng hồ đã điểm một giờ sáng.

 

6

Mẹ chồng thích ra ngoài ăn sáng, nhảy múa với các ông bà già, đánh mạt chược.

Hôm sau bà vừa ra khỏi cửa, tôi liền đưa con đi cùng.

Hai mẹ con ăn sáng qua loa, rồi đi xem các nhà trẻ.

Sau khi cân nhắc kỹ, tôi chọn một chỗ có mức phí hợp lý nhất.

Dù vậy, phí gửi trẻ cũng không rẻ — chỉ là nhà trẻ bình thường mà mỗi tháng hơn 4.000 tệ.

May mà suốt năm qua, Cát Vĩ Minh vẫn đưa tôi tiền sinh hoạt, tôi cũng dè sẻn tích cóp được hơn mười nghìn.

Đóng tiền xong, hôm đó tôi gửi con luôn.

Khi rời đi, con bé khóc nức nở, nhưng tôi biết, nếu không buông tay lúc này, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nữa.

Ở đó có giáo viên chuyên nghiệp, chắc chắn sẽ dỗ được con bé.

Xong chuyện con, điện thoại phỏng vấn cũng lần lượt gọi tới.

Chỉ tiếc là mấy công ty đầu tiên, có hai nơi lấy lý do tôi nghỉ việc hơn một năm mà khéo léo từ chối.

Khoảnh khắc đó, tôi thấm thía hơn bao giờ hết — từ bỏ công việc để làm nội trợ là quyết định sai lầm đến nhường nào.

Những công ty còn lại, tôi vẫn ôm tâm thế thử một lần.

Đợi phỏng vấn xong hết thì cũng đã hơn bốn giờ chiều.

Canh đúng giờ, tôi ghé qua nhà trẻ xem con.

Con bé không khóc nữa, trong sự chăm sóc tận tình của cô giáo đang chơi đồ chơi, làm trò chơi, nụ cười rạng rỡ.

Khung cảnh ấm áp ấy khiến tôi yên tâm hẳn.

Đón con về, tiện mua chút đồ ăn.

Có lẽ hôm nay tâm trạng tốt, đến chuyện nấu cơm cũng thấy tràn đầy hy vọng.

Chỉ là vừa ăn được hai miếng, điện thoại phỏng vấn lại gọi tới.

Nhìn tên người gọi, tôi lập tức đứng dậy, vào phòng ngủ, đóng cửa để nghe máy.

Hẹn xong lịch phỏng vấn, quay đầu lại đã thấy Cát Vĩ Minh đứng ở cửa, lạnh lùng nhìn tôi.

Chưa kịp nói gì, anh ta đã hỏi với giọng cứng như đá:

“Phỏng vấn? Cô đi xin việc rồi à?”

7

Tôi bỏ điện thoại vào túi, bình tĩnh trả lời:

“Đúng.”

Còn chưa kịp nói thêm câu nào, anh ta đã cười nhạt:

“Lưu Tiểu Huệ, không phải tôi chê bai cô, nhưng với hình tượng này, ai mà nhận cô?”

“Hơn nữa, cô đã hơn một năm không đi làm, công ty nào lại bỏ qua đám gái trẻ mới ra trường vừa đẹp vừa rẻ để nhận một bà già mặt vàng như cô?”

Tôi siết chặt tay, cố kiềm chế cảm xúc:

“Không thử thì sao biết? Vả lại tôi đã hẹn mấy chỗ phỏng vấn rồi.”

Mẹ chồng cũng nghe thấy, liền hùa theo:

“Cô đi làm thì ai trông con?”

“Tôi già rồi, không trông nổi đâu.”

“Tôi thấy Vĩ Minh nói đúng đấy, ở nhà chăm con vẫn là quan trọng nhất, đừng suốt ngày làm chuyện vớ vẩn.”

Tôi đã đoán trước sẽ thế, nhưng khi đối diện vẫn thấy nghẹn.

Tôi khẽ cười, bước ra khỏi phòng ngủ, đột ngột lạnh mặt, hất tung cả bàn ăn.

Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng vang lên, tôi cũng bắt đầu chất vấn:

“Cát Vĩ Minh, ai là người nói tôi chẳng kiếm nổi một xu, chỉ biết ở nhà hưởng phúc?”

“Giờ tôi muốn đi làm thì anh lại cản trở.”

“Anh bị làm sao thế?”

Con gái bị tôi dọa khóc òa. Tim tôi đau như cắt nhưng đành phớt lờ.

Tôi biết mình phải nhẫn, phải làm thế này để họ hiểu tôi đã quyết tâm.

Cát Vĩ Minh không ngờ tôi — kẻ trước nay ngoan ngoãn như mèo — lại dám làm vậy.

Mẹ chồng hùa vào mắng, giả vờ ôm cháu dỗ dành:

“Ăn cơm thôi, xem cô làm gì kìa?”

“Cả con bé cũng bị cô dọa khóc, còn ra mẹ thể thống gì nữa?”

Tôi không trả lời, chỉ tiếp tục nói, lần này giọng đã bình thản hơn:

“Hôm nay tôi nói rõ: Tôi nhất định sẽ đi làm.”

“Còn chuyện con cái, các người không phải lo. Tôi sẽ tự xoay sở, dù phải nhờ người hay mang theo đến chỗ làm.”

 

8

“Tôi thấy anh kiếm tiền một mình cũng vất vả, con thì chẳng mấy nữa sẽ vào mẫu giáo. Nếu tôi ra ngoài làm sớm để phụ thêm kinh tế, chẳng phải là chuyện tốt sao?”

Tôi cũng biết dùng chiêu “vừa đấm vừa xoa” như anh ta vậy.

Quả nhiên, sắc mặt Cát Vĩ Minh dịu đi trông thấy.

Anh ta gật đầu:

“Được, em muốn sao thì làm vậy, có gì to tát đâu.”

Thật ra, lý do tôi dám nghỉ việc năm đó là vì lúc ấy anh ta vừa được thăng chức tăng lương,

gần đây thậm chí còn ngồi vào ghế Phó Tổng.

Chuyện nuôi sống cả nhà không có gì khó,

nhưng ở thành phố lớn, muốn sống sung túc thì chưa đủ, còn xa mới đến mức có thể tiêu xài thoải mái.

Nhớ lại thời gian trước tôi đi làm, thực ra tôi cũng từng rất tự tin.

Tôi học chuyên ngành tiếng Anh thương mại, sau khi tốt nghiệp liền vào một công ty nước ngoài làm nhân viên kinh doanh nội thất.

Công ty không lớn, dù tôi làm tốt, thu nhập không thấp, nhưng không có nhiều cơ hội thăng tiến —

đó cũng là một trong những lý do tôi quyết định nghỉ việc.

Bây giờ, đã đến lúc cầm lại bát cơm này rồi.

Có được cái gật đầu của Cát Vĩ Minh, tôi bắt đầu chuẩn bị đi phỏng vấn một cách đường hoàng.

Con thì giao cho hai mẹ con họ, còn tôi thì vùi đầu học trong phòng làm việc.

Trong lúc ra ngoài lấy nước, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của họ:

Mẹ chồng nói:

“Con thật để cô ta đi làm à? Con còn bé thế mà.”

“Với lại mấy bà bạn của mẹ, ai nấy đều bồng bế cháu trai to khỏe, chỉ mình mẹ là không có.

Mỗi lần họ gọi điện hỏi han, mẹ ngượng chín mặt.”

“Nghe mẹ đi, nhân lúc còn trẻ, bảo cô ta sinh thêm đứa con trai nữa.”

Cát Vĩ Minh cười hờ hững:

“Mẹ kệ cô ấy đi, để cô ấy muốn làm gì thì làm.”

“Giờ con gái trẻ còn khó xin việc, huống chi là cô ta.”

“Mẹ cứ chờ xem, chưa đến mấy ngày đâu, rồi cô ta lại phải cuống cuồng quay về trông con.”

Tôi cúi mắt, lặng lẽ rót nước quay vào phòng.

Họ sai rồi.

Tôi không phải đang “làm loạn”.

Nghĩ đến buổi phỏng vấn ngày mai ở công ty tôi ưng ý nhất, tôi lại bắt tay chuẩn bị.

Tuy cũng là mảng kinh doanh nội thất, nhưng công ty đó quy mô lớn hơn,

cơ hội thăng tiến rõ ràng hơn, và dĩ nhiên người đi phỏng vấn cũng đông hơn.

Tôi có thể chấp nhận mức lương khởi điểm của người mới,

nhưng để nổi bật giữa những ứng viên khác, tôi nhất định phải có điểm vượt trội.

Sau khi tìm hiểu kỹ về công ty, tôi còn liên hệ với đồng nghiệp cũ để trao đổi sơ qua tình hình thị trường hiện tại.

Làm xong tất cả, tôi mới đi ngủ — lại là một đêm 1 giờ sáng.

Lần này, tôi quyết tâm phải thắng.

 

9

Nếu những lần phỏng vấn trước chỉ là làm nóng,

thì hôm nay chính là màn “ra sân chính thức” sau khởi động thành công.

Hôm qua, khi phỏng vấn ở một cửa hàng, tôi vẫn còn hồi hộp đến đổ mồ hôi,

thậm chí khi trả lời bằng tiếng Anh cũng không thật trôi chảy.

Nhưng sau nhiều vòng rèn luyện, tôi đã lấy lại phong độ xưa.

Dù đối diện với một hay nhiều nhà tuyển dụng, tôi đều có thể tự tin trình bày rõ ràng.

Đặc biệt trong buổi phỏng vấn của công ty mà tôi nhắm tới hôm nay, tôi trả lời lưu loát, khiến ban phỏng vấn liên tục gật đầu hài lòng.

Sau khi xem qua yêu cầu lương của tôi, một người trong số họ có vẻ ngạc nhiên, hỏi bằng tiếng Anh:

“Với kinh nghiệm của cô, đáng lý cô có thể yêu cầu mức lương cao hơn. Sao lại chọn mức cơ bản như sinh viên mới ra trường?”

Tôi thành thật trình bày hoàn cảnh của mình, cuối cùng nói:

“Thứ tôi theo đuổi không phải là mức lương khởi điểm, mà là trần lương có thể đạt được.

Tôi tin rằng chỉ cần có năng lực,

và chứng minh được năng lực đó,

công ty sẽ trả tôi một mức đãi ngộ công bằng và xứng đáng.”

“Dùng lời người Hoa của chúng tôi để nói,

ngựa quý cần người hiểu giá trị,

người tài cũng cần gặp được người biết nhìn người.”

“Tôi cần một cơ hội để phát sáng.”

Nói xong, cả phòng phỏng vấn vỗ tay.

Tôi biết, mình đã bước được bước đầu tiên trên con đường thành công.

Không chỉ là bước đầu để thoát khỏi cuộc hôn nhân khiến tôi phát điên,

mà còn là bước đầu cho cuộc đời của chính tôi.

Tối hôm đó về nhà, thấy tôi có vẻ điềm tĩnh, tâm trạng của Cát Vĩ Minh cũng khá lên,

thậm chí còn cợt nhả:

“Thế nào? Bị loại rồi chứ gì?”

“Tôi nói rồi mà, giờ xin việc đâu dễ như trước nữa, kinh tế đang khó khăn, công ty nào chẳng đang cắt giảm…”

Tôi đang định phản bác thì điện thoại rung lên.

Nhìn thấy số gọi đến, tim tôi suýt nhảy khỏi lồng ngực.

Tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh, ra hiệu anh ta đừng nói gì rồi bắt máy.

Giọng nữ dịu dàng bằng tiếng Anh vang lên:

“Cô Lưu phải không ạ? Chúc mừng cô đã vượt qua vòng phỏng vấn, nếu được thì ngày mai cô có thể đến công ty nhận việc không?”

“Tất nhiên là được.”

Cúp máy, tôi nhìn sang Cát Vĩ Minh — sắc mặt anh ta như vừa nuốt phải ruồi.

Tôi nhướn mày, bình thản nói:

“Tôi qua vòng phỏng vấn rồi. Ngày mai đi làm luôn.”

Anh ta lúc này mới nhớ đến con gái:

“Vậy… Viên Viên thì sao?”

“Viên Viên đã gửi vào nhà trẻ rồi, tôi có ghé qua xem, con bé đã thích nghi rất tốt.”

Anh ta gãi gãi đầu đầy lúng túng:

“Thế thì tốt.”

 

10

Có lẽ là vận may cũng mỉm cười,

cả buổi phỏng vấn và quá trình nhận việc đều thuận lợi hơn tôi nghĩ.

Chỉ trừ ngày đầu còn lạ lẫm với môi trường làm việc.

Bên tai là âm thanh quen thuộc của các đồng nghiệp đang trò chuyện với khách hàng,

tôi cố điều chỉnh lại trạng thái của bản thân,

sẵn sàng tiếp khách nước ngoài bất cứ lúc nào.

Dù tôi đã trang điểm kỹ lưỡng, nhưng so với những cô gái trẻ cùng làm việc,

khuôn mặt tôi vẫn lộ rõ sự mỏi mệt và già dặn, có phần lạc lõng.

Chính điều đó càng khiến tôi quyết tâm phải chăm sóc tốt cho vóc dáng và ngoại hình của mình.

Rất nhanh sau đó, một cặp vợ chồng trung niên tiến lại gần và dừng ánh mắt ở tôi.

Sau khi giao tiếp hiệu quả, họ lập tức chốt đơn — đó là hợp đồng đầu tiên của tôi sau khi vào làm.

Trước khi rời đi, người vợ quay lại nói:

“Tôi cũng không biết vì sao, ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã tin tưởng cô.”

“À đúng rồi, là đôi mắt — mắt cô rất trong và chân thành.”

Tôi vội cảm ơn rối rít.

Chỉ mình tôi biết, sự trong trẻo trong đôi mắt ấy…

là ánh sáng từ hy vọng, là tia sáng mới trong cuộc đời tôi.

Danh sách chương

Facebook       Thế giới ngôn tình

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

LHSBCT - Chuong 2 Lượt xem: