Sáng mở mắt, thấy cộng đồng mạng (CĐM) xôn xao bàn tán câu chuyện: Lương Bằng Quang bị bắt vì đưa hối lộ, chạy chọt cho bà xã là Ngân 98 bị bắt trước đó vì sản xuất hàng giả. Nghe qua tưởng trailer của một bộ phim mới, ai ngờ là bản tin thật. Thời nay, người ta hối lộ thì lên chức, người khác hối lộ thì lên xe thùng.
Câu chuyện lại khiến nhiều người nhớ đến Trịnh Văn Quyết. Một người mà được cả Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Tòa Án cấp cao Hà Nội cho là “đang bị bệnh phổi nặng, phải thở ô-xy, tiên lượng tử vong cao”. Nhưng chỉ sau vài tháng, bằng một phép thần kì nào đó ông được CĐM phát hiện đang ăn phở lề đường và đi bon bon tại nhà ga T3 Tân Sơn Nhất. Cùng là dân một nước, lại có “văn hóa phong bì”, nhưng người thì bị bắt, người thì được bảo lãnh bằng phép màu. Có lẽ, trong xã hội này, không phải ai đưa tiền cũng bị coi là “hối lộ”, mà phải xem là đưa cho ai và đưa lúc nào.
Ngân và Quang là hai con người của showbiz, nơi mà chỉ cần càng nổi tiếng thì càng dễ bị “điểm chỉ” khi cần định hướng dư luận. Mỗi khi có một scandal lớn ở cấp cao, thường sẽ có một “ngôi sao” tái xuất trong chuyên mục pháp luật. Thật vậy, trong khi dân mạng còn chưa kịp quên vụ “Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng Hoàng Xuân Chiến thả dê ở Hàn Quốc” mà vẫn bình an đeo hàm thượng tướng, thì bỗng nhiên xuất hiện một “Ca Sĩ hối lộ để cứu KOL”, một cách chuyển cảnh mượt mà hơn cả Sunsilk.
Phải chăng trong thời đại truyền thông định hướng dư luận như hiện nay, có những vụ việc sinh ra để khiến người dân bớt hỏi “ai dê ai” mà chỉ lo hỏi “ai bị bắt”? Một viên kẹo dư luận ngọt ngào được thả ra đúng lúc, để ta quên mất đi cái mình cần biết. Mặt khác, CĐM cũng cho rằng câu chuyện của Quang và Ngân chỉ là bề nổi của tảng băng, khi bàn tay chính trị thâu tóm mọi thứ thì chính quyền sẵn sàng “dạy cho một bài học” bất cứ ai tuyên bố “tau là vua lì đòn”, để từ đó chấn chỉnh tầng lớp KOL, tạo ra những con robot biết nghe lời như ở Đại Học Bách Khoa vậy.
Có lẽ ở xứ này, người ta không sợ phạm luật, mà người ta chỉ sợ phạm lòng người viết luật. Rốt cuộc, hối lộ có lẽ không phải tội, mà là môn nghệ thuật. Người giỏi thì được coi là “chạy việc”, người dở thì bị “dính chưởng” vì tội “đưa hối lộ”. Còn dân thường như chúng ta thì vẫn phải học một kỹ năng sinh tồn quan trọng: biết bệnh đúng lúc, biết khoẻ đúng nơi, và biết im đúng thời điểm.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire