Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Ba Năm Không Quen Biết
“Anh yên tâm, em sẽ không tiết lộ chuyện chúng ta kết hôn theo hợp đồng, sẽ luôn phối hợp với anh đến hết hai tháng nữa.”
Anh hơi ngẩng mắt lên: “Hai tháng nữa?”
Có vẻ anh đã quên.
Tôi nhắc lại: “Phải, hai tháng nữa là hợp đồng hết hạn. Khi đó chúng ta có thể ly hôn, chấm dứt mọi giao dịch.”
Phó Sùng cụp mắt, đặt ly rượu vang xuống một cách chán nản. “Nhớ kỹ ngày thật đấy.”
Anh buông một câu nhàn nhạt rồi xoay người bước vào phòng tắm.
9Bác sĩ điều trị chính của mẹ tôi liên lạc với tôi.
Báo rằng nửa tháng nữa, vị giáo sư y học có thể thực hiện ca phẫu thuật sẽ đến bệnh viện này khám.
Đáng tiếc là lịch hẹn vừa mở đã kín chỗ ngay lập tức.
Dù vậy, bác sĩ vẫn cho rằng tình trạng của mẹ tôi rất đặc biệt, không thể kéo dài thêm.
Vì thế bà ấy đã thay tôi xin viện trưởng cấp thêm một suất ngoại lệ.
Nửa tháng sau đó, ngày nào tan làm tôi cũng vào viện chăm mẹ.
Hôm đó, tôi vừa bước vào thang máy.
Cửa thang máy vừa khép lại thì lại bị ai đó ấn nút mở ra. Phó Sùng và Thư Hân bước vào.
Thư Hân đã không còn nhớ tôi là ai, ánh mắt lướt qua tôi như người xa lạ.
Phó Sùng hơi khựng bước một chút, gần như không ai nhận ra.
Thang máy bắt đầu đi lên.
Thư Hân khoác tay Phó Sùng, nũng nịu: “Cảm ơn bạn trai tuyệt vời của em nhé, sắp xếp phòng bệnh cho mẹ em, còn giúp chen hàng để được kiểm tra trước, giờ chỉ còn đợi kết quả thôi~”
“Em nên cảm ơn anh thế nào đây ta?”
“Hay là… miễn cưỡng cho anh một cơ hội mời em ăn cơm đi?”
Tôi nhìn thẳng vào bảng nút bấm trong thang máy, không quay đầu lại.
Mấy giây sau, mới nghe thấy anh ấy hỏi khẽ: “Em muốn ăn gì?”
Thư Hân vui vẻ trả lời: “Hay là mình về nhà anh nhé, được không?” “Em muốn ăn mì Ý anh nấu!”
Thang máy dừng ở tầng tôi cần xuống. Cửa mở, tôi bước ra ngoài.
Cho đến khi đi khuất, tôi cũng không nghe thấy câu trả lời của Phó Sùng.
Nhưng cũng không khó đoán. Anh ấy chắc chắn sẽ không từ chối.
Xem ra tối nay phải tìm đại một khách sạn ở tạm rồi, không thể về nhà được nữa.
10
Sau khi ăn tối cùng mẹ xong, tôi thuê một phòng khách sạn gần đó. Tắm rửa xong là lên giường ngủ luôn.
Trong lúc mơ màng, tôi nhận được cuộc gọi từ Phó Sùng.
“Alo…” “Khi nào em về nhà?” “Anh đã nấu xong cơm, đang đợi em.”
Nửa khuôn mặt tôi vùi trong gối, lầm bầm: “Không phải anh đi với Thư Hân sao…” “Em sợ về nhà lại gặp hai người, khó giải thích với cô ấy.”
“Cho nên… em ở ngoài ngủ một đêm thôi…”
Giọng Phó Sùng trầm xuống: “Đừng nghĩ linh tinh.”
“Gửi địa chỉ khách sạn cho anh, anh đến đón em về.”
Tôi buồn ngủ đến mức không chịu nổi, cáu bẳn lăn lộn trong chăn. “Không muốn đâu, Phó Sùng.” “Em ngủ rồi… đừng làm phiền em nữa…”
Anh im lặng vài giây, giọng nói không còn cứng rắn như trước, ngược lại còn mang chút trêu chọc:
“Dậy đã cáu gắt thế này à?”
Lúc không tỉnh táo, tôi không sợ anh ta lắm. Lại “chậc” một tiếng tỏ vẻ bực bội.
Không biết có phải ảo giác không, hình như tôi nghe thấy một tiếng cười khẽ.
“Được rồi, ngủ đi, không làm phiền em nữa.”
Vừa dứt lời, tôi đã ngủ thiếp đi lần nữa.
11
Sáng hôm sau, tôi gần như đã quên sạch nội dung cuộc gọi đêm qua với Phó Sùng.
Chỉ nhớ mang máng là mình đã táo gan gọi thẳng tên đầy đủ của anh ta.
Phó Sùng lại gọi đến lần nữa. Tôi cứ nghĩ anh gọi để trách móc chuyện hôm qua, nên giọng nói có phần dè dặt hơn hẳn.
“Có chuyện gì vậy, Phó tiên sinh?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc mới lên tiếng. Giọng Phó Sùng rất bình thản.
“Không có gì.”“Chỉ là hôm qua quên hỏi em, đến bệnh viện làm gì?”
Tôi trả lời nhẹ nhàng, tránh để anh ta hiểu lầm rằng tôi đang cầu xin giúp đỡ.
“Mẹ em nhập viện.” “Nhưng không có gì nghiêm trọng, chắc sắp xuất viện rồi.”
Phó Sùng khẽ “ừ” một tiếng: “Nếu cần giúp gì, cứ liên hệ trực tiếp với trợ lý tổng.”
Tôi lịch sự cảm ơn, nhưng không để tâm lắm đến lời anh ta nói.
Bản phụ lục hợp đồng kia khiến tôi bây giờ đã hình thành thói quen tự giới hạn bản thân.
Chủ động nhờ Phó Sùng giúp đỡ là hành vi vượt ranh giới.
Tôi không thể làm vậy.
Đối phương mãi vẫn chưa cúp máy, tôi không nhịn được mà hỏi: “Phó tiên sinh, anh còn điều gì muốn nói sao?”
Âm thanh ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn truyền qua điện thoại, lặp đi lặp lại vang bên tai.
Đó là một thói quen nhỏ mỗi khi Phó Sùng nghe điện thoại.
Anh ta tùy ý lên tiếng: “Chỉ là muốn hỏi, bình thường mấy giờ em ngủ trưa.”
“…?”
“Để sau này chọn đúng giờ đó mà gọi cho em.”
Tôi thật sự không hiểu anh đang nói gì. Gọi đúng lúc tôi ngủ…? Chiêu hành hạ kiểu mới của ông sếp lớn sao?
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire