Sau khi uống thuoc dưỡng th/a/i xong, tôi nằm trên giường, vừa lướt điện thoại vừa giec thời gian.
Vô tình bấm vào một bài viết cầu cứu đang nổi trên mạng:
【Vợ kiên quyết không muốn sinh con, nhưng vì tôi c/ố tì/nh nên cô ấy đã có th/ a/i. Tôi thật sự không giả vờ nổi nữa!】
【Tôi không muốn h/ầ/ u h/ạ cô ta lúc m/a/n/g th/a/i, không muốn bỏ tiền g/â/y t/ê khi s/inh, càng không muốn chăm sóc lúc ở cữ hay nu/ôi co/n nhỏ.】
【Tôi phải làm sao đây?】
Dưới bài là một rừng bình luận ch/ử/i r/ủ/a, nhưng vẫn có người nghiêm túc tư vấn:
“Trẻ dưới 3 tuổi không có ký ức đâu, xin công ty cho đi công tác nước ngoài 4 năm là xong!”
“Trong 4 năm đó, vợ anh sẽ phải quay cuồng vì con, còn anh thì có thể tìm thấy ‘mùa xuân thứ hai’ của đời mình!”
Tôi vừa tức vừa buồn cười, chỉ biết cảm thán: đúng là tôi đã cưới được một người chồng “hiếm có khó tìm”.
Nhưng chưa kịp thở dài xong, anh ta đã q/u/ỳ sụp xuống cạnh giường, nước mắt nước mũi tèm lem:
“Bảo bối… anh xin lỗi em, xin lỗi con…
Công ty đột ngột cử anh đi công tác nước ngoài bốn năm, mai phải bay rồi…”
================
===================

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire