Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Không quay đầu
Trần Thiên Tình thì hí hửng, đuôi như sắp quẫy đến trời xanh:
“Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau rót rượu cho từng người đi chứ!”
“Không, không, không uống đâu!” – ông Vạn lập tức bật dậy khỏi ghế như bị điện giật.
“Chú Vạn, chú không cần khách sáo thế đâu.” – Phó Vũ Nhiên cười nhạt –
“Chai rượu này cháu đặc biệt chuẩn bị cho mọi người mà.”
“Vũ Nhiên, dạo này cháu không xem tin tức à?” – Ông Vạn cau mày, có vẻ muốn nhắc nhở đứa cháu trai dại dột của mình.
“Cháu vừa từ châu Phi về, đi thị sát mấy công ty con xong là tới luôn tiệc sinh nhật.”
“Gần đây có tin gì lớn sao?”
Tôi vỗ nhẹ vai ông Vạn, cười dịu dàng:
“Chú ngồi xuống đi. Cháu rót rượu.”
Ông Vạn lập tức lúng túng, luống cuống:
“Không… không hợp lắm đâu…”
“Chú à,” – Phó Vũ Nhiên chen vào đầy tự nhiên –
“Phương Trừng rót rượu cho chú là chuyện nên làm.”
Rượu đỏ như máu từ từ chảy vào ly thủy tinh cao chân.
Sắc mặt ông Vạn đen như đáy nồi.
“Vị này là Tổng giám đốc Chu bên Tập đoàn Đỉnh Phong.” – Phó Vũ Nhiên vẫn thản nhiên giới thiệu tiếp.
Chỉ có điều, Tổng Chu kia đang siết chặt cằm, trông như bị gọi tên điểm danh giữa giờ kiểm tra miệng.
Tôi đi một vòng rót rượu.
Phó Vũ Nhiên cũng đi một vòng giới thiệu.
Màn diễn xem như hoàn tất. Tôi đặt chai rượu xuống bàn, giọng thong thả:
“Thư ký Trần vừa nãy bảo, tôi có vinh hạnh rót rượu cho mọi người là vì tổ tiên nhà tôi phù hộ.”
“Rất tốt. Tôi đã nhớ kỹ từng người một rồi.”
Cạch.
Tiếng chai rượu chạm mặt bàn vang lên như tiếng sấm trong đêm tĩnh lặng.
Đám người ngồi đó chỉ thiếu nước độn thổ.
Chỉ có Phó Vũ Nhiên là còn mặt dày trừng mắt với tôi, khó chịu vì tôi “đặt mạnh tay làm ồn”.
Anh ta nâng ly:
“Cảm ơn các vị trưởng bối đã tới dự sinh nhật tôi. Nào, cùng nâng ly—”
Im lặng.
Không ai nhấc ly.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh đi vài độ:
“Nhìn tôi làm gì?”
“Uống đi chứ.”
Các tổng giám đốc từng trải trong thương trường đều phản ứng cực nhanh—chẳng ai bảo ai, đồng loạt nâng ly, cúi đầu uống cạn.
Phó Vũ Nhiên đứng trơ tay giữa không trung, mặt ngơ ngác nhìn mọi người như vừa bị đá văng ra khỏi ván cờ.
“Phương Trừng, thái độ của cô là sao hả?!” – Trần Thiên Tình lập tức là người đầu tiên nhảy dựng lên –
“Cô muốn đắc tội với các tổng tài ở đây à?”
“Cô câm miệng! Ở đây không đến lượt cô lên tiếng!” – Ông Vạn nghiến răng gằn từng chữ, ánh mắt sắc lẹm.
“Nghe chưa? Cút ra ngoài!” – Trần Thiên Tình lại tưởng ai đó bênh mình, hùng hổ chỉ tay vào mặt tôi.
“Ta đang nói cô đấy!” – Ông Vạn giận dữ, đẩy mạnh cô ta một cái.
Phó Vũ Nhiên vội lao tới ôm lấy cô ta, chắn giữa hai người:
“Cậu à! Dù gì Trần Thiên Tình cũng là người của cháu, cậu không thể đối xử với cô ấy như vậy!”
“Gì mà người của cháu?” – Ông Vạn trợn mắt –
“Vị hôn thê của cháu đang ở đây mà cháu lại ôm ấp đứa khác trước mặt mọi người, cháu còn biết xấu hổ là gì không?!”
Phó Vũ Nhiên lại thản nhiên như không:
“Thì sao? Nếu Phương Trừng muốn làm Phó phu nhân thì nên biết thân biết phận, ngoan ngoãn lấy lòng nhà họ Phó.”
“Cả nhà họ Vạn nữa.”
Chát!
Một cái tát như trời giáng giáng thẳng vào mặt Phó Vũ Nhiên.
Gò má anh ta lệch hẳn một bên, cả phòng lặng ngắt như tờ.
“Thằng ngu này!” – Ông Vạn giận tím mặt –
“Dám ăn nói như vậy với người đứng đầu Tập đoàn Phương thị? Muốn kéo cả nhà họ Phó và nhà họ Vạn đi chôn chung hả?!”
Phó Vũ Nhiên chết lặng, ánh mắt hoảng loạn quay sang nhìn tôi:
“Không thể nào… Cô ấy… cô ấy đã ba năm không về nước, chắc chắn là bị đào thải rồi!”
“Cậu à, nửa năm trước cháu từng đến tìm cô ấy, chính mắt cháu thấy cô ấy làm phục vụ trong nhà hàng Tàu! Khổ sở vô cùng mà!”
Tôi bất lực bĩu môi.
Rõ ràng tôi tham gia chương trình trải nghiệm cơ sở trong bảy ngày, tâm trạng vui vẻ là thế, vậy mà nhìn kiểu gì lại ra thê thảm?
Ông Vạn hừ lạnh, rút điện thoại ra, ném thẳng vào mặt Phó Vũ Nhiên:
“Tập đoàn Phương thị đã chính thức công bố: người kế nhiệm đời thứ mười bảy—Phương Trừng—đã hoàn thành khoá huấn luyện thừa kế và sẽ nhậm chức Chủ tịch HĐQT trong thời gian tới.”
“Phương Trừng bây giờ—là người mà nhà họ Phó các cậu không xứng vói tới nữa!”
Cả người Phó Vũ Nhiên run lên, đôi tay cầm điện thoại cũng run lẩy bẩy như lá rụng.
“Cậu trách hơi nặng rồi.” – Tôi từ tốn lau vết rượu dính trên tay.
Ông Vạn lập tức cúi mình cung kính, đưa khăn tay khác đến:
“Chủ tịch Phương, thằng Vũ Nhiên này dạo gần đây bận rộn quá độ nên đầu óc hồ đồ.”
“Mong Chủ tịch lượng thứ, đừng chấp nhặt với nó.”
“Phó Vũ Nhiên! Còn không mau xin lỗi Chủ tịch Phương?!”
Từ kinh ngạc đến miễn cưỡng chấp nhận, cả người Phó Vũ Nhiên như bị rút sạch sức lực, cúi đầu đứng đó như một cái bóng thất bại.
“Tôi không cần xin lỗi.” – Tôi ngồi xuống ghế chủ tọa, nhàn nhã tựa lưng –
“Chỉ phiền anh… trả điện thoại cho tôi.”
Tôi vừa dứt lời, Trần Thiên Tình đã bật dậy, không cam tâm:
“Cho dù Phương Trừng cô có là cái gì đi nữa, thì cô cũng là vị hôn thê của Phó tổng.”
“Giờ đã kiêu ngạo thế này rồi, lỡ sau này cưới về thì không phải muốn xới tung nhà họ Phó lên sao?!”
“Tôi thấy nên cắt đứt càng sớm càng tốt, đừng để cô ta lừa người dọa ma nữa!”
Bốp!
“Cút ra ngoài!” – Ông Vạn giận tím mặt, suýt nữa đập bàn.
Trần Thiên Tình co cổ rụt người, run giọng nhìn sang cầu cứu:
“Phó tổng… em chỉ là lo cho anh thôi…”
“Ra ngoài đi.” – Phó Vũ Nhiên đẩy cô ta ra, giọng mất kiên nhẫn.
“Đừng gây thêm chuyện.”
Tôi cũng mất kiên nhẫn với cái màn diễn tuồng này:
“Đừng vòng vo nữa. Trả điện thoại cho tôi.”
Trước ánh mắt của ông Vạn và Phó Vũ Nhiên, Trần Thiên Tình miễn cưỡng móc điện thoại ra đưa cho tôi.
Nhưng đúng lúc đó, màn hình sáng lên — có cuộc gọi video đến.
Trần Thiên Tình như bị điện giật, hoảng hốt ném ngay điện thoại vào ly nước trước mặt, giả vờ sợ hãi:
“Ơ… em… em không cố ý!”
Màn hình điện thoại ngập trong nước vẫn kịp hiện dòng chữ cuối cùng trước khi tối đen:
“Phó Lão Phu Nhân đang gọi…”
Đó là người phụ nữ nắm quyền cao nhất của nhà họ Phó—bà nội Phó, đã rút về chùa tu hành hơn hai năm, cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài.
Đến cả khi Phó Vũ Nhiên tiếp quản tập đoàn, bà cũng chưa từng lên tiếng ủng hộ.
Anh ta mỗi ngày báo cáo công việc đều đặn, nhưng chưa từng nhận lại được dù chỉ một câu hồi âm.
Chính vì vậy, nhiều người trong giới cho rằng Phó Vũ Nhiên chẳng được nhà họ Phó coi trọng.
Khi thấy cái tên “Phó Lão Phu Nhân” lóe lên, cả căn phòng lạnh toát.
Phó Vũ Nhiên phản ứng cực nhanh, lập tức thò tay vớt điện thoại lên và bấm trả lời.
Nhưng muộn rồi.
Màn hình đen thui. Máy đã hỏng.
“Phó tổng… em… em không cố ý…” – lại là giọng ướt át quen thuộc, đôi mắt đỏ hoe như thể lúc nào cũng chực khóc.
Chát!
Phó Vũ Nhiên quay người, tát thẳng vào mặt Trần Thiên Tình:
“CÚT!”
Trần Thiên Tình ôm má, vẻ mặt không thể tin nổi:
“Vũ Nhiên… em theo anh bao năm, có công cũng có khổ… vậy mà anh lại… đánh em?!”
Phó Vũ Nhiên tức đến đỏ mặt tía tai:
“Nếu không phải vì cô mở chặn phòng thư ký, tôi làm sao không biết có tin tức gì xảy ra?!”
“Còn hôm nay… ai cho cô cái quyền bắt Phương Trừng rót rượu?!”
“Có phục vụ, có cô là thư ký – thiếu gì người để sai bảo?!”
Trần Thiên Tình ấm ức nghẹn họng:
“Em… em tưởng cô ta cũng giống thiên kim nhà họ Ngô lần trước, cố tình tiếp cận anh, nên mới muốn cho cô ta xấu mặt để từ bỏ ý định…”
Tôi khẽ nheo mắt.
Chuyện đó tôi biết—thiên kim nhà họ Ngô từng giả làm phóng viên để gặp Phó Vũ Nhiên.
Kết quả là bị Trần Thiên Tình nhốt lại tra hỏi suốt một ngày một đêm.
Lúc được thả ra, tinh thần cô gái kia đã gần như sụp đổ.
Nhà họ Ngô bị nhà họ Phó ép đến không dám lên tiếng, phải ngậm máu nuốt vào bụng.
“Vũ Nhiên, em làm vậy cũng vì muốn bảo vệ anh, không để mấy người đàn bà bên ngoài ảnh hưởng đến tương lai của anh…” – Trần Thiên Tình lại bắt đầu diễn sâu, giọng đầy tủi thân như nữ chính ngôn tình thế thân thất sủng.
Cả căn phòng đều hiện rõ vẻ ghê tởm.
Vừa ngu, vừa độc, vừa ảo tưởng.
“Cô bị đuổi việc! Ra khỏi đây ngay lập tức!” – Ông Vạn gào lên, bước tới đẩy thẳng cô ta về phía cửa.
Khi ông mở cửa phòng bao ra định đuổi người, thì… bỗng khựng lại.
Ông Vạn lắp bắp, rồi lập tức khom người cúi chào thật sâu:
“Lão phu nhân!”
Không khí trong phòng đột nhiên đông cứng.
Toàn bộ khách mời lập tức đứng bật dậy, nghiêm trang và căng thẳng tột độ.
Ai cũng ngỡ ngàng, không ai dám thở mạnh.
Không ai ngờ được, người ẩn tu đã nhiều năm không gặp – người phụ nữ nắm quyền cao nhất của nhà họ Phó – lại bất ngờ xuất hiện.
Bà cụ tóc bạc, dáng người nhỏ nhắn, gương mặt phúc hậu nở nụ cười hiền từ:
“Thật ra… ban đầu ta không định lên đâu.”
“Chỉ là… Tiểu Trừng không bắt máy, nên bà đành phải đích thân tới xem…”
“Có phải… giận bà nội rồi không?”
Tôi không phản bác, chỉ cười nhàn nhạt:
“Điện thoại cháu vừa hỏng, định lát nữa về sẽ gọi lại cho bà.”
“Bà nội.”
Phó Vũ Nhiên cũng vội bước tới, định đỡ lấy cánh tay bà.
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire