jeudi 25 juin 2026

CTLCT - Ch 4

 

Danh sách chương                          Facebook           Thế giới ngôn tình

Chồng Tôi Là Chủ Tịch

Có những thứ không cần phô bày vẫn đủ khiến tất cả phải chú ý.

Cửa xe mở ra.

Lục Châu bước xuống từ ghế lái.

Hôm nay anh mặc sơ mi xám đậm, tay áo xắn cao quá khuỷu tay hai đốt ngón tay, cổ áo mở hờ một cúc. Không đeo cà vạt, cũng không khoác vest.

Theo tiêu chuẩn của anh, như vậy đã là ăn mặc thoải mái khi ra ngoài.

Anh cao một mét tám bảy, vai rộng, chân dài. Ánh đèn trước sảnh phủ lên người anh một đường viền lạnh nhạt, khiến khí chất vốn đã xa cách càng thêm nổi bật.

Lục Châu tiện tay nhét chìa khóa xe vào túi quần. Tay còn lại xách một túi ni lông đựng lẩu cay xiên que mà tôi vừa dặn anh mua.

Một người đàn ông vừa xuất hiện đã khiến cả đại sảnh thay đổi bầu không khí, trên tay lại xách theo túi lẩu cay xiên que.

Tôi suýt không nhịn được cười.

Quản lý đại sảnh đã vội vã bước tới, khom người, nở nụ cười niềm nở đến mức có phần căng thẳng.

Lục tổng.

Tôi thấy Lục Châu khẽ lắc đầu.

Quản lý lập tức im bặt, lùi về sau một bước. Dù vậy, thái độ cung kính trên gương mặt ông ta vẫn không hề giảm đi.

Lục Châu đưa mắt nhìn quanh đại sảnh, rất nhanh đã bắt gặp tôi đứng ở đầu hành lang.

Sắc mặt anh lập tức dịu lại.

Không phải kiểu thay đổi rõ rệt đến mức ai cũng có thể nhận ra.

Chỉ là đường nét nơi hàng mày dần thả lỏng, khóe mắt cũng bớt đi vẻ lạnh lùng. Khóe môi anh khẽ nhếch lên, như thể sau một ngày dài căng thẳng, cuối cùng cũng tìm được nơi để thả lỏng.

Anh chậm rãi bước qua đại sảnh.

Tiếng giày da chạm lên nền đá cẩm thạch vang lên rõ ràng, đều đặn.

Đến trước mặt tôi, việc đầu tiên Lục Châu làm là đưa túi lẩu cay sang.

Anh gọi thêm hai phần miến bản rộng. Loại đậu phụ chiên lần trước em thích hôm nay không có, anh đổi sang đậu phụ đông lạnh, em ăn được chứ?

Được.

Chỉ cay vừa thôi nhé?

Hơi cay thôi. Buổi trưa em ăn lẩu nên nóng trong rồi.

Trưa em lại ăn lẩu?

Anh hơi nhíu mày.

Chẳng phải anh đã bảo em bớt ăn cay sao?

Đó là anh tự nói thôi, em có đồng ý đâu.

Lục Châu nhìn tôi, không nói thêm gì, chỉ khẽ cau mày.

Người này lúc nào cũng thích quản chuyện ăn uống của tôi.

Bạn học em đâu?

Anh nhìn về phía phòng riêng ở cuối hành lang.

Ở trong.

Muốn về luôn hay ngồi thêm một lúc?

Tôi nhìn túi lẩu cay trong tay, sau đó lại liếc về phía phòng riêng.

Vào chào mọi người một tiếng đi, em cầm túi đã.

Được.

Anh theo tôi quay lại.

Lúc đi ngang qua đại sảnh, ánh mắt của mấy nhân viên phục vụ vẫn bám theo Lục Châu. Có một cô gái đang bưng thức ăn, vì mải nhìn anh mà suýt vấp ngay bậc cửa.

Tôi đẩy cửa phòng riêng, bước vào trước.

Chồng tôi đến.

Nhưng câu nói của tôi nhanh chóng bị tiếng trò chuyện bên trong lấn át.

Không ai chú ý đến tôi.

Tần Mạn Nghi vẫn đang kể về một diễn đàn cao cấp nào đó mà cô ta từng tham dự, dùng giọng điệu nhẹ nhàng để vô tình nhắc đến những mối quan hệ của mình.

Ngay sau đó, Lục Châu bước vào.

Những người ngồi gần cửa là người đầu tiên nhìn thấy anh.

Miệng Phùng Khải Văn đang mở dở bỗng cứng lại.

Ly rượu trong tay Cố Minh Triết cũng khựng giữa không trung.

Rồi những người còn lại lần lượt ngẩng đầu.

Khi Lục Châu bước hẳn vào dưới ánh đèn, để gương mặt hoàn toàn hiện rõ trước mắt mọi người, cả căn phòng như bị ai đó tắt tiếng.

Tần Mạn Nghi ngừng nói.

Cả bàn im lặng suốt ba giây.

Đó không phải sự yên lặng lịch sự.

Mà là khoảng trống ngắn ngủi khi tất cả đều nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.

Bởi vì Lục Châu có một gương mặt hoàn toàn không nên xuất hiện trong một buổi họp lớp bình thường.

Xương mày cao, sống mũi thẳng, đường quai hàm sắc nét. Làn da không quá trắng cũng không quá ngăm, mang theo nét lạnh tự nhiên, khiến anh trông trẻ hơn tuổi thật vài tuổi.

Nhưng thứ khiến mọi người sững sờ không phải ngoại hình.

Mà là khí chất.

Trên người Lục Châu có một loại áp lực rất khó diễn tả.

Không cần lạnh giọng vẫn khiến người khác dè chừng.

Không cần mỉm cười cũng mang theo cảm giác xa cách và cao quý.

Giống như một con sư tử đột nhiên bước vào giữa đàn mèo nhà.

Nó không cần làm gì, chỉ cần đứng đó cũng đủ khiến bầu không khí thay đổi.

Chiếc đũa trong tay Tống Hạo rơi xuống bàn, phát ra tiếng động thanh thúy, phá vỡ sự yên lặng.

Anh rể à?

Tôi kéo ghế cho Lục Châu ngồi xuống.

Đây là chồng tôi, gọi thế nào cũng được.

Gọi thế nào cũng được?

Tống Hạo nuốt khan.

Lục Châu khẽ gật đầu coi như chào hỏi, sau đó tự nhiên ngồi xuống cạnh tôi.

Việc đầu tiên anh làm không phải tự giới thiệu, cũng không phải nâng ly làm quen với mọi người.

Anh nhìn qua mặt bàn, lấy một tờ khăn ướt, dời chiếc đĩa đầy vỏ tôm trước mặt tôi sang một bên rồi thay bằng đĩa sạch.

Sau đó, Lục Châu cầm một con tôm he lên.

Anh giữ phần đầu tôm, xoay nhẹ, kéo vỏ ra rồi nhanh chóng bóc sạch.

Phần thịt tôm trắng nõn được đặt ngay ngắn lên chiếc đĩa trước mặt tôi.

Toàn bộ quá trình chưa tới bốn giây.

Ăn đi.

Anh không ngẩng đầu.

Ánh mắt cả bàn đều dừng lại trên đôi tay ấy.

Khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài, động tác gọn gàng đến mức giống như đã làm chuyện này vô số lần.

Cô gái ngồi đối diện tôi khẽ nuốt nước bọt.

Phùng Khải Văn vẫn há hốc miệng, rõ ràng đầu óc chưa thể theo kịp tình hình.

Người lấy lại bình tĩnh nhanh nhất vẫn là Tần Mạn Nghi.

Cô ta khẽ ho một tiếng, nâng ly rượu vang lên. Nụ cười tiêu chuẩn nhanh chóng trở lại trên môi.

Ninh Ninh, cậu thật chẳng đủ nghĩa khí chút nào. Chồng đẹp trai thế này mà cũng không chịu giới thiệu sớm với bọn mình.

Cô ta hướng ly rượu về phía Lục Châu, giọng nói mềm mại hơn vài phần.

Xin chào, tôi là Mạn Nghi, bạn học đại học của Ninh Ninh. Cô ấy chưa bao giờ kể với chúng tôi về anh, ai cũng tò mò cả.

Lục Châu khẽ nâng mắt nhìn cô ta.

Xin chào.

Chỉ có hai chữ.

Không dư thêm một câu nào.

Sau đó, anh lại cúi đầu tiếp tục bóc tôm.

Nụ cười trên mặt Tần Mạn Nghi thoáng cứng lại. Chiếc ly rượu lơ lửng giữa không trung, nâng lên cũng không tiện mà hạ xuống cũng chẳng xong.

Cố Minh Triết vội vàng lên tiếng giải vây.

Anh làm trong lĩnh vực nào vậy?

Công nghệ.

Công ty nào?

Lục Châu đặt con tôm thứ ba đã bóc xong vào đĩa của tôi.

Sau khi lau sạch đầu ngón tay bằng khăn giấy, anh mới ngẩng đầu.

Châu Thịnh.

Hai chữ được nói ra rất nhẹ.

Đáp lại là tiếng ai đó vô ý làm đổ chén trà.

Châu Thịnh?

Giọng Cố Minh Triết hơi run, như thể chính cậu ta cũng không dám tin vào suy đoán của mình.

Ừ.

Lục Châu đáp bình thản, giống như chỉ đang nói về thời tiết hôm nay.

Nhưng hai chữ ấy rơi xuống lại giống như một quả bom ném vào mặt hồ yên tĩnh.

Cả căn phòng lập tức chìm vào im lặng.

Một sự im lặng đến nghẹt thở.

Trong đầu tất cả mọi người gần như cùng lúc hiện lên một câu hỏi.

Châu Thịnh?

Là Châu Thịnh đó sao?

Tập đoàn Châu Thịnh có giá trị thị trường hơn tám mươi tỷ, vừa niêm yết trên sàn chứng khoán Hồng Kông vào năm ngoái, sở hữu ba mảng kinh doanh chủ lực là mạng xã hội, truyền thông và trí tuệ nhân tạo?

Cố Minh Triết vô thức đẩy gọng kính. Đồng tử phía sau tròng kính rõ ràng giãn lớn.

Là người trong ngành, cậu ta không thể không biết đến Công nghệ Châu Thịnh.

Anh giữ chức vụ gì ở Châu Thịnh?

Giọng nói của cậu ta bỗng trở nên dè dặt hơn hẳn.

Có lẽ trong lòng cậu ta vẫn cho rằng Lục Châu nhiều nhất chỉ là một quản lý cấp trung.

Dù sao Châu Thịnh có hàng chục nghìn nhân viên. Người đi đâu cũng nói mình làm việc ở Châu Thịnh nhiều vô số kể.

Lục Châu nhìn cậu ta.

Tôi không có chức vụ.

Cố Minh Triết âm thầm thở phào.

Công ty là của tôi.

Hơi thở vừa thả ra chưa kịp ổn định đã mắc nghẹn nơi cổ họng.

Cố Minh Triết ho sặc sụa, một tay vịn vào mép bàn. Rượu vang trong ly bắn cả lên tay áo sơ mi trắng, nhưng cậu ta hoàn toàn không để tâm.

Chỉ trong một giây, biểu cảm của cả bàn đồng loạt thay đổi.

Con tôm trong tay Tống Hạo rơi xuống đĩa.

Miệng Phùng Khải Văn há lớn đến mức như có thể nhét vừa một quả trứng.

Chiếc thìa trong tay Lâm Văn Chi khựng giữa không trung. Mấy giọt canh rơi xuống khăn trải bàn mà cô ấy vẫn chưa kịp nhận ra.

Cô gái luôn đi theo Tần Mạn Nghi cũng suýt đánh rơi điện thoại vào nồi lẩu.

Còn Tần Mạn Nghi, nụ cười vẫn còn vương trên môi.

Nhưng đó không còn là nụ cười nữa.

(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)

Danh sách chương

Facebook       Thế giới ngôn tình

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

CTLCT - Ch 4 Lượt xem: