Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Chồng Tôi Là Chủ Tịch
Chỉ là biểu cảm cuối cùng mà cơ mặt cô ta còn có thể duy trì trước khi đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Môi cô ta khẽ mấp máy, như muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng lại không phát ra được âm thanh.
Bởi vì cô ta đã nghe thấy hai chữ ấy.
Châu Thịnh.
Truyền thông Châu Thịnh.
Chính là nơi cô ta đang làm việc.
Là công ty mà cô ta vừa mất hơn hai mươi phút để khoe khoang.
Là nơi cô ta phải từng bước cố gắng mới ngồi được vào vị trí giám đốc thị trường.
Mà tất cả những thứ ấy đều thuộc về người đàn ông đang ngồi cạnh Khả Ninh, kiên nhẫn bóc tôm cho Khả Ninh.
Bàn tay cầm ly rượu của Tần Mạn Nghi bắt đầu run lên.
Mặt rượu dưới ánh đèn gợn thành từng vòng sóng nhỏ.
“Anh…”
Giọng cô ta khàn đi rõ rệt.
“Anh họ Lục?”
Lục Châu bóc xong con tôm thứ năm, cẩn thận đặt phần thịt tôm lên đĩa.
“Ừ.”
Trong đầu Tần Mạn Nghi như có tiếng sấm nổ tung.
Lục Châu.
Người sáng lập Tập đoàn Châu Thịnh.
Cái tên này, cô ta từng nhìn thấy trên bức tường danh dự của công ty, trong báo cáo thường niên của tập đoàn, cũng từng xuất hiện trong danh sách khách mời tại những diễn đàn cấp cao.
Nhưng cô ta chưa từng nhìn thấy mặt anh.
Bởi Lục Châu gần như không xuất hiện trước công chúng.
Những công việc đối ngoại đều do tổng giám đốc đảm nhiệm. Còn anh chỉ xuất hiện trong các cuộc họp hội đồng quản trị hoặc trước những quản lý cấp cao quan trọng.
Ảnh của anh trên mạng ít đến đáng thương.
Vài tấm hiếm hoi cũng chỉ là ảnh nghiêng hoặc ảnh chụp từ xa.
Vì thế, cô ta không nhận ra anh.
Cho tới tận lúc này.
“Anh chính là người của Châu Thịnh…”
“Mạn Nghi!”
Phùng Khải Văn ngồi cạnh vội kéo tay áo cô ta, liên tục nháy mắt.
Dưới gầm bàn, điện thoại của mọi người đồng loạt sáng lên.
Ai nấy đều đang tìm kiếm.
“Nhà sáng lập Tập đoàn Châu Thịnh.”
“Lục Châu.”
“Thông tin cá nhân Lục Châu.”
Ngay khi kết quả hiện ra, tiếng hít khí lạnh vang lên khắp phòng.
Bức ảnh nghiêng trên màn hình giống hệt người đàn ông đang ngồi bóc tôm trước mặt họ, không sai dù chỉ một đường nét.
Thông tin trên bách khoa ghi rõ:
Lục Châu, nhà sáng lập kiêm chủ tịch Tập đoàn Châu Thịnh, doanh nhân trẻ dưới ba mươi tuổi của Forbes châu Á, ba năm liên tiếp lọt vào bảng xếp hạng người giàu Hồ Nhuận.
Tài sản cá nhân của anh còn chưa kịp đọc hết, ngón tay ai đó đã run đến mức không dám kéo màn hình xuống thêm.
Người đầu tiên lấy lại tinh thần là Tống Hạo.
Cậu ấy đặt điện thoại xuống, hít sâu vài hơi rồi quay đầu nhìn tôi.
“Khả Ninh.”
“Hửm?”
“Cậu nói cậu ăn bám chồng.”
“Ừ.”
“Là ăn bám người chồng này?”
“Tôi chỉ có một người chồng.”
Tống Hạo nhắm mắt lại, hít sâu ba lần rồi mở mắt ra. Sau đó cậu ấy trực tiếp chộp lấy tay Lục Châu.
“Anh rể. Không đúng, đại ca. Không đúng nữa, anh ruột!”
“Từ nhỏ tôi đã thân nhất với Ninh Ninh. Không đúng, là từ thời đại học. Bốn năm đại học, tôi và cô ấy thân nhất!”
“Cô ấy ăn tôm là tôi bóc vỏ, uống canh là tôi bưng tận tay.”
“Vừa rồi cậu ăn ba con tôm của cô ấy.”
Lục Châu nhìn cậu ấy.
Tống Hạo lập tức rụt tay lại như bị điện giật.
“Cái đó, tôi đang thử độc giúp chị dâu!”
Tôi vừa uống nước cam vừa suýt sặc.
Chỉ trong chớp mắt, bầu không khí của cả bàn đã hoàn toàn đổi khác.
Vừa rồi, ai nấy còn mang dáng vẻ của những người thành đạt, nhìn xuống một bà nội trợ mà họ cho là chẳng có gì đáng kể.
Còn bây giờ, trên mặt mỗi người chỉ còn lại một biểu cảm.
Xong rồi.
Người phản ứng nhanh nhất là Phùng Khải Văn.
Cậu ta lập tức đứng bật dậy, nâng ly rượu lên, cúi người gần như thành góc vuông.
Giọng nói ngọt hơn hẳn lúc trước.
“Chủ tịch Lục, chào anh! Tôi là Phùng Khải Văn, bạn học đại học của Ninh Ninh. Quan hệ giữa tôi với cô ấy trước giờ vẫn rất tốt.”
“Ninh Ninh.”
Lục Châu nghiêng đầu nhìn tôi.
“Em với cậu ta thân lắm à?”
Tôi suy nghĩ một lát.
“Năm hai đại học, cậu ta từng chép bài tập của em. Đến khi bị giáo viên phát hiện, cậu ta lại nói em chép bài của cậu ta.”
Bàn tay đang cầm ly rượu của Phùng Khải Văn lập tức run lên.
Cả phòng lại một lần nữa chìm vào im lặng.
Lục Châu khẽ gật đầu, nâng chén trà trước mặt lên, lịch sự nhưng xa cách chạm nhẹ vào ly rượu của Phùng Khải Văn.
Chỉ một động tác nhỏ ấy đã đủ khiến sắc mặt Phùng Khải Văn trắng bệch.
Không khí trong phòng riêng đã hoàn toàn thay đổi.
Mười phút trước, nơi này còn là cuộc so kè ngầm về cảm giác ưu việt.
Còn lúc này, nó đã biến thành một hiện trường khiến ai nấy đều phải dè chừng từng lời nói.
Tất cả đều đang điên cuồng nhớ lại.
Vừa rồi mình có nói câu nào không nên nói không?
Có từng cười nhạo Khả Ninh không?
Có từng mỉa mai cô ấy trong nhóm trò chuyện sau lưng không?
Đáp án là có.
Ai cũng có phần.
Tư thế nâng ly của Cố Minh Triết từ dáng vẻ giao lưu giữa những người thành đạt đã chuyển thành nâng ly nhận lỗi.
Cậu ta đứng dậy, đẩy gọng kính, hắng giọng, cố gắng khiến bản thân trông bình tĩnh hơn.
“Chủ tịch Lục, ngưỡng mộ đã lâu. Trước đây tôi luôn nghe nói Tập đoàn Châu Thịnh có tầm nhìn rất xa trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo. Không ngờ hôm nay lại may mắn được gặp anh.”
Nụ cười của Cố Minh Triết vẫn rất chuyên nghiệp, lời lẽ cũng kín kẽ, rõ ràng muốn kéo bầu không khí trở về quỹ đạo giao lưu bình thường.
Lục Châu nhìn cậu ta.
“Cậu làm ở đâu?”
“Công nghệ Trung Thái, tôi là giám đốc sản phẩm.”
“Trung Thái?”
Lục Châu khẽ nhíu mày, dường như đang nhớ lại điều gì đó.
“Quý trước, lượng người dùng bên cậu hình như tăng trưởng không tốt?”
Nụ cười trên mặt Cố Minh Triết lập tức cứng lại.
“Tôi từng mua quảng cáo trên sản phẩm của các cậu.”
Lục Châu bình thản nói tiếp:
“Hiệu quả số liệu không được như mong muốn.”
Sắc mặt Cố Minh Triết tái đi thêm vài phần.
“Chuyện đó... là phía bộ phận thị trường phụ trách.”
“Ừ.”
Lục Châu đáp rất hờ hững.
“Không liên quan đến cậu.”
Giọng điệu của anh hết sức bình thường, nhưng sau lưng Cố Minh Triết đã sớm toát đầy mồ hôi.
Chỉ một câu nói đơn giản ấy thôi cũng đủ khiến cậu ta không dám thở mạnh.
Ngân sách quảng cáo của Châu Thịnh đối với bất kỳ công ty nào đều là một con số đáng kể. Lục Châu chỉ thuận miệng nói số liệu không tốt, cũng đủ để bộ phận quan hệ công chúng của Trung Thái phải họp suốt đêm.
Tôi lặng lẽ gắp một miếng thịt kho tàu.
Người đàn ông này.
Có cần phải làm đến mức ấy không?
Nhưng tôi biết rất rõ nguyên nhân.
Trước khi bước vào phòng riêng, anh đã đứng ngoài đó vài phút. Cửa phòng không khép kín, tiếng cười nói bên trong đều lọt ra ngoài hành lang.
Anh đã nghe thấy những lời như xe điện, vô dụng. Anh cũng nghe rõ từng câu từng chữ họ dùng để cười nhạo tôi.
Vì thế, bây giờ anh đang lần lượt trả lại cho từng người.
Chỉ là cách làm của Lục Châu khác hẳn người bình thường.
Người khác đáp trả bằng lời nói.
Còn anh đáp trả bằng số liệu.
Người duy nhất vẫn thoải mái trong cả căn phòng là Tống Hạo.
Dù sao cậu ấy bán bảo hiểm, không có quan hệ hợp tác nào với Châu Thịnh, cũng chẳng cần lo chuyện mình có đắc tội ai hay không.
Cậu ấy ngồi bên cạnh, cười hề hề như đang xem một bộ phim đặc sắc.
“Đại ca.”
Tống Hạo đột nhiên lên tiếng.
“Anh thật sự có tên trong bảng xếp hạng người giàu sao?”
“Bảng xếp hạng đó không chính xác.”
Lục Châu đáp.
“Nhiều hơn hay ít hơn?”
“Không tiện nói.”
Tống Hạo hít mạnh một hơi.
“Được rồi, đây là câu khoe giàu nhẹ nhàng nhất mà tôi từng nghe.”
Đúng lúc ấy, cửa phòng riêng vang lên hai tiếng gõ.
Hai nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn đi vào. Trên xe bày thêm một loạt món mới, hương thơm lập tức lan khắp căn phòng.
Người đi đầu là một thanh niên mặc áo ghi lê đen. Trên bảng tên trước ngực anh ta viết ba chữ.
Hứa Trình.
Quản lý đại sảnh.
Anh ta đi tới trước bàn, đầu tiên cúi nhẹ người với Lục Châu, sau đó mới quay sang mọi người.
“Xin chào quý khách. Nhà bếp biết tối nay ngài Lục dùng bữa tại phòng số ba nên đặc biệt chuẩn bị thêm vài món. Đây đều là món riêng của bếp trưởng, không có trong thực đơn thông thường. Vị này...”
Anh ta nhìn quanh bàn, nhất thời không biết nên giới thiệu thế nào.
Lục Châu nhàn nhạt lên tiếng:
“Họp lớp của bạn học vợ tôi.”
“Không cần đối xử đặc biệt.”
Quản lý Triệu lập tức gật đầu.
“Vâng.”
“Vậy những món này xem như nhà hàng tặng mọi người, hoàn toàn miễn phí.”
Nói xong, anh ta nhanh chóng lui ra ngoài.
Cửa phòng vừa khép lại, cả căn phòng lại chìm vào yên tĩnh.
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire