jeudi 25 juin 2026

CTLCT - Ch 6

 

Danh sách chương                          Facebook           Thế giới ngôn tình

Chồng Tôi Là Chủ Tịch

Yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng điều hòa vận hành khe khẽ.

Tần Mạn Nghi vẫn ngồi nguyên tại chỗ, gần như không hề nhúc nhích.

Kể từ lúc Lục Châu nói ra hai chữ Châu Thịnh, cô ta chưa hề mở miệng thêm lần nào.

Biểu cảm trên gương mặt cô ta đã thay đổi qua từng giai đoạn.

Đầu tiên là nụ cười đông cứng.

Sau đó, hai bên má hơi co giật.

Rồi đôi môi dần mất đi huyết sắc.

Lúc này, cả người cô ta đã co lại trên ghế. Bả vai hơi khom xuống, hai tay không ngừng vò chiếc khăn ăn trước mặt đến mức nó xoắn thành một dải dài.

Bởi vì cô ta đang tính một phép tính rất đơn giản.

Tập đoàn Châu Thịnh là công ty mẹ.

Truyền thông Châu Thịnh là công ty con.

Lục Châu là chủ tịch tập đoàn.

Còn cô ta là giám đốc thị trường của Truyền thông Châu Thịnh.

Vậy nên...

Ông chủ của ông chủ, của ông chủ, của ông chủ cô ta...

Đang ngồi đối diện.

Vừa bóc tôm, vừa kiên nhẫn chăm sóc cho người phụ nữ mà cô ta đã cười nhạo suốt cả buổi tối.

Vừa rồi, cô ta đã nói những gì?

Phụ nữ phải có sự nghiệp của riêng mình.

Dựa vào chồng suy cho cùng cũng không phải kế lâu dài.

Lỡ một ngày nào đó, cậu hiểu mà.

Nếu chia tiền không tiện thì cứ để chồng hoàn lại.

Chồng cậu đi xe gì đến? Xe điện à?

Công ty nhỏ áp lực rất lớn.

Lúc này, Tần Mạn Nghi chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống.

Cô gái ngồi cạnh cô ta, người vẫn luôn theo sau cô ta như cái bóng, nhẹ nhàng chọc vào cánh tay cô ta.

Mạn Nghi, cậu không sao chứ? Sắc mặt cậu kém quá.

Tần Mạn Nghi không đáp.

Lúc này, trong đầu cô ta chỉ còn duy nhất một vấn đề.

Ngày mai đến công ty, liệu cô ta có còn quẹt thẻ qua cửa như bình thường được không?

Mạn Nghi?

Đừng động vào tôi.

Giọng cô ta rất nhỏ, như thể phải cố lắm mới phát ra thành tiếng.

Để tôi yên tĩnh một lúc.

Tôi vừa gắp thức ăn vừa liếc nhìn cô ta bằng khóe mắt.

Thật ra, tôi chưa từng có ý định làm khó cô ta.

Hôm nay tôi tới buổi họp lớp hoàn toàn vì Tống Hạo nhất quyết lôi kéo.

Cậu ấy còn nghiêm túc khuyên tôi:

Nếu cậu không đến, bọn họ càng nghĩ cậu sống không tốt.

Nhưng tôi lại chẳng thấy chuyện đó quan trọng.

Cuộc sống của tôi vốn không cần mang ra cho người khác đánh giá.

Chỉ là Lục Châu nhất quyết muốn tới đón tôi.

Anh còn nhất quyết phải vào phòng riêng gặp mọi người.

Vì thế, sự việc mới phát triển đến mức này.

Ăn cái này.

Lục Châu gắp một miếng thịt Đông Pha bỏ vào bát tôi.

Em đang giảm cân.

Không cần.

Anh không thấy gần đây em tăng cân à?

Không.

Anh còn chưa nhìn kỹ đã nói không.

Lục Châu ngẩng đầu, ánh mắt chậm rãi lướt từ gương mặt tôi xuống bờ vai, sau đó dừng lại thấp hơn một chút.

Không.

Vành tai anh thoáng đỏ lên.

Tống Hạo ở bên cạnh lập tức làm ra vẻ buồn nôn.

Hai người làm ơn để ý một chút đi, đây là chỗ đông người đấy.

Không khí trong phòng cuối cùng cũng miễn cưỡng dịu đi.

Nhưng thái độ của mọi người đối với Lục Châu đã hoàn toàn thay đổi.

Ban đầu, bọn họ chỉ đang tò mò dò xét chồng của Khả Ninh.

Còn hiện tại, lại giống như đang cẩn thận tiếp chuyện chủ tịch Tập đoàn Châu Thịnh.

Nói thẳng ra, chỉ trong chưa đầy năm phút, sự kiêu ngạo của cả bàn đã âm thầm hạ xuống.

Người điều chỉnh trạng thái nhanh nhất vẫn là Cố Minh Triết.

Cậu ta nâng ly bước tới trước mặt Lục Châu. Nụ cười khiêm tốn đến mức khóe môi cũng phải cố gắng giữ nguyên độ cong.

Chủ tịch Lục, tôi kính anh một ly. Trung Thái và Châu Thịnh trước nay vẫn có hợp tác, sau này mong anh chỉ bảo nhiều hơn.

Lục Châu cầm chén trà, chạm nhẹ vào ly rượu của cậu ta.

Anh không uống rượu vì tự lái xe đến.

Nhưng không một ai dám đưa ra ý kiến về chuyện đó.

Phùng Khải Văn lập tức nối lời:

Chủ tịch Lục, trước đây tôi làm trong ngành bất động sản. Gần đây tôi đang cân nhắc chuyển hướng công việc, không biết bên Châu Thịnh có…

Kênh tuyển dụng ở trang web chính thức.

Lục Châu thản nhiên đáp.

Nụ cười của Phùng Khải Văn lập tức cứng lại.

Người thứ ba là cậu bạn học vừa gọi được vốn vòng A.

Tôi đã quên mất cậu ta họ gì, chỉ thấy cậu ta cầm ly rượu bước tới, giọng nói đầy hào hứng:

Chủ tịch Lục, công ty chúng tôi làm phân phối nội dung chuyên ngành, rất phù hợp với mảng mạng xã hội của Châu Thịnh. Tôi có một bản kế hoạch kinh doanh, hay là anh xem giúp…

Gửi cho trợ lý của tôi.

Được. Vậy email của trợ lý là…

Tự tìm.

Người kia thoáng sững sờ, cuối cùng chỉ có thể cười gượng rồi lùi về chỗ ngồi.

Tôi cắn nhẹ đầu đũa, âm thầm quan sát cách Lục Châu xử lý từng người.

Đúng là trình độ sách giáo khoa.

Anh không trực tiếp từ chối.

Cũng không đưa ra bất kỳ lời hứa hẹn nào.

Lại càng không thật sự mở ra cánh cửa nào cho họ.

Nhưng từng câu từng chữ đều lịch sự đến mức không ai có thể bắt lỗi.

Muốn dựa vào quan hệ?

Vậy thì xin mời đi theo quy trình chính thức.

Muốn tạo giao tình?

Xin lỗi, nhiệm vụ của anh tối nay chỉ là bóc tôm cho vợ.

Sau một vòng mời rượu, tất cả đều giống như đâm đầu vào một bức tường vô hình.

Nhưng bởi vì bức tường ấy quá mức lịch thiệp, ai nấy đều cho rằng mình chưa thể hiện đủ tốt, chứ không hề nhận ra bản thân đã bị từ chối.

Đúng là cao thủ.

Chỉ còn một người, từ đầu đến cuối vẫn chưa có bất kỳ động tĩnh nào.

Tần Mạn Nghi.

Cô ta ngồi nguyên tại chỗ.

Ly rượu vang trước mặt đã vơi quá nửa.

Lớp trang điểm vẫn hoàn mỹ như cũ.

Nhưng khí thế từng bao phủ cả căn phòng kể từ lúc cô ta xuất hiện đã tan biến hoàn toàn.

Sự tự tin của một người luôn quen đứng ở vị trí cao dường như đã bị đánh sập sạch sẽ.

Sau một hồi im lặng, cuối cùng cô ta cũng đưa ra quyết định.

Tần Mạn Nghi đứng dậy.

Cô ta cầm ly rượu, đi đến trước mặt tôi và Lục Châu.

Lập tức, ánh mắt của cả bàn đều tập trung về phía này.

Ninh Ninh.

Giọng cô ta khàn đi, thấp hơn trước vài phần.

Chuyện lớn như vậy mà cậu cũng không nói với tôi.

Cô ta cố gắng nặn ra một nụ cười, nâng ly rượu về phía tôi.

Vừa rồi tôi nói linh tinh vài câu, cậu đừng để bụng nhé.

Giọng điệu nghe rất chân thành.

Tư thế cũng hạ xuống hết mức.

Trong một hoàn cảnh khác, có lẽ tôi thật sự sẽ cười rồi cho qua.

Nhưng vừa ngước mắt lên, tôi vô tình nhìn thấy màn hình điện thoại trong tay cô ta.

Điện thoại vẫn đang sáng.

Trang WeChat cá nhân còn dừng ở giao diện chỉnh sửa.

Vài từ khóa hiện rõ trước mắt tôi.

Họp lớp.

Tình cờ gặp Châu Thịnh.

Chủ tịch Lục.

Rõ ràng, cô ta đang chuẩn bị đăng bài lên mạng để khoe về mối quan hệ này.

Tôi thu ánh mắt lại.

Không sao.

Thật sự không sao chứ?

Tôi đã nói không sao rồi. Cậu ngồi xuống đi.

Nhưng cô ta vẫn không ngồi.

Tần Mạn Nghi quay sang Lục Châu, nâng ly rượu cao hơn một chút.

Chủ tịch Lục, tôi là Tần Mạn Nghi, giám đốc thị trường của Truyền thông Châu Thịnh. Thật ra từ lâu tôi đã biết đến Tập đoàn Châu Thịnh, chỉ tiếc là chưa từng có cơ hội được gặp anh. Sau này nếu có dịp, hy vọng sẽ được báo cáo công việc với anh nhiều hơn.

Công việc của mảng truyền thông cứ báo cáo với tổng giám đốc bên đó là được.

Lục Châu thậm chí không nhìn cô ta. Trong tay anh vẫn tiếp tục bóc tôm.

Tôi biết, chỉ là…

Mạn Nghi.

Tôi lên tiếng.

Cô ta quay sang nhìn tôi.

Anh ấy không thích nói chuyện công việc trong những dịp riêng tư.

Giọng tôi rất bình tĩnh.

Hôm nay là họp lớp, không phải tiệc xã giao.

Lời nói không hề nặng nề.

Nhưng từng câu, từng chữ đều chạm đúng vào điểm khó xử nhất của Tần Mạn Nghi.

Cô ta đã xem buổi họp lớp này như bàn đạp để mở rộng quan hệ.

Cô ta đang mượn cuộc gặp gỡ của bạn học cũ để tô điểm cho sự nghiệp của mình.

Mà người phụ nữ bị cô ta gọi là kẻ sống nhờ chồng, lại đang âm thầm giữ thể diện cho cô ta.

Môi Tần Mạn Nghi khẽ run lên.

Cô ta chậm rãi hạ ly rượu xuống, sau đó quay về chỗ ngồi.

Lần này, cô ta không còn ngồi thẳng lưng như trước.

Cả người co lại trong ghế, hai vai hơi rụt xuống. Ánh mắt cô ta dừng trên một điểm cố định của mặt bàn, hai bàn tay liên tục xoắn chiếc khăn ăn trước mặt thành một nút thắt.

Tống Hạo khẽ lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức gần như chỉ mình tôi nghe thấy:

Bàn này nguội hết rồi.

Cậu ấy không nói đến thức ăn.

Mà là bầu không khí trong phòng.

Cả căn phòng im phăng phắc gần nửa phút.

(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)

Danh sách chương

Facebook       Thế giới ngôn tình

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

CTLCT - Ch 6 Lượt xem: