Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
ĐỜI NÀY KHÔNG THA THỨ
Cuối cùng, mẹ của Tống Thi Hàm nói.
“Cái chết của mẹ cô...”
“Là do chính Cố Kiến Nghiệp lên kế hoạch.”
Cả người Thẩm Niệm cứng đờ.
“Làm sao bà biết?”
Giọng cô run rẩy.
“Bởi vì...”
“Vị bác sĩ phụ trách điều trị khi đó là do Cố Kiến Nghiệp sắp xếp.”
Nước mắt bà ta lại rơi xuống.
“Chuyện này...”
“Thi Hàm cũng biết.”
“Chính nó đã kể cho tôi...”
Thẩm Niệm nhắm mắt lại.
Cô cảm thấy trái tim mình như đang rỉ máu.
Mẹ...
Thì ra... cái chết của mẹ thật sự là do bọn họ gây ra...
“Cô Thẩm.”
Giọng mẹ của Tống Thi Hàm kéo cô trở về thực tại.
“Thi Hàm...”
“Nó thật sự rất hối hận.”
“Nó nói năm đó còn quá trẻ, không hiểu chuyện...”
“Nó bằng lòng ra làm chứng.”
“Đứng ra tố cáo tội ác của Cố Kiến Nghiệp.”
Thẩm Niệm mở mắt.
Lặng lẽ nhìn người phụ nữ trước mặt.
“Bảo cô ta đến gặp tôi.”
Giọng cô bình tĩnh.
“Nếu thật sự muốn chuộc tội...”
“Thì hãy để chính cô ta nói cho tôi biết toàn bộ sự thật.”
“Được! Được!”
Mẹ của Tống Thi Hàm liên tục gật đầu.
“Tôi sẽ bảo nó đến ngay!”
Bà ta liên tục cảm ơn rồi vội vã rời đi.
Cánh cửa vừa khép lại.
Lâm Tiểu Vũ lập tức chạy từ trong phòng ra.
“Niệm Niệm!”
“Cậu thật sự định tha cho Tống Thi Hàm sao?”
Thẩm Niệm nhìn cô ấy.
Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.
“Tha?”
Cô cười lạnh.
“Tiểu Vũ...”
“Cậu ngây thơ quá.”
Lâm Tiểu Vũ ngơ ngác.
“Ý cậu là sao?”
Thẩm Niệm không trả lời.
Cô chỉ lấy điện thoại ra, bấm gọi một số.
“A lô? Giáo sư Trương?”
Giọng cô vẫn bình tĩnh.
“Em cần thầy giúp em liên hệ với một người.”
“Đúng.”
“Em muốn gặp một người bạn của thầy bên Viện Kiểm sát.”
Sau khi cúp máy.
Cô nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.
Trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Tha cho Tống Thi Hàm?
Cô, Thẩm Niệm...
Chưa bao giờ là người rộng lượng đến thế.
Tống Thi Hàm và Cố Yến Từ đã hại chết mẹ cô.
Hủy hoại hai năm thanh xuân của cô.
Suýt nữa còn hủy cả cuộc đời cô.
Hạng người như vậy...
Sao cô có thể tha thứ?
Cho mẹ của Tống Thi Hàm và chính Tống Thi Hàm một cơ hội "chuộc tội"...
Chỉ là vì cô cần nhân chứng.
Đợi đến khi tống Cố Kiến Nghiệp vào tù...
Cô sẽ khiến Tống Thi Hàm phải trả giá.
Dù sao thì...
Kẻ nào dính líu đến cái chết của mẹ cô...
Một kẻ cũng đừng hòng chạy thoát.
Chương 14: Thân bại danh liệt
Một tuần sau.
Viện Kiểm sát chính thức truy tố Cố Kiến Nghiệp.
Các tội danh bao gồm:
Hối lộ.
Trốn thuế.
Làm giả tài liệu.
Cố ý giết người (liên quan đến vụ án mẹ của Thẩm Niệm)...
Chỉ cần một trong những tội đó cũng đủ để ông ta phải ngồi tù đến hết đời.
Tin tức vừa được công bố.
Toàn bộ giới kinh doanh chấn động.
Cổ phiếu của Tập đoàn Cố thị lập tức giảm sàn.
Mức giảm vượt quá năm mươi phần trăm.
Hàng loạt nhà đầu tư đồng loạt bán tháo cổ phiếu.
Chỉ sau một đêm...
Khối tài sản của nhà họ Cố bốc hơi hơn một nửa.
Còn Cố Yến Từ và Tống Thi Hàm...
Cũng hoàn toàn trở thành chuột chạy qua đường, ai gặp cũng chửi.
Nhà trường chính thức đuổi học Cố Yến Từ.
Lý do là:
“Đạo đức bại hoại, gây ảnh hưởng đặc biệt nghiêm trọng.”
Tống Thi Hàm bị hủy tư cách học lên thạc sĩ theo diện bảo lưu.
Công ty của bố cô ta cũng bị điều tra vì nghi ngờ vi phạm pháp luật.
Thẩm Niệm ngồi trước tivi.
Nhìn hình ảnh Cố Kiến Nghiệp bị áp giải lên xe cảnh sát trong bản tin.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên.
“Cố Kiến Nghiệp...”
“Không ngờ cũng có ngày ông rơi vào kết cục này.”
Cô khẽ nói.
Lâm Tiểu Vũ bưng một đĩa hoa quả từ bếp đi ra.
Vẻ mặt đầy phấn khích.
“Niệm Niệm!”
“Cậu thấy chưa?”
“Cố Kiến Nghiệp bị bắt rồi!”
“Ít nhất cũng phải ngồi tù hai mươi năm!”
Thẩm Niệm chỉ khẽ gật đầu.
Không nói gì.
“Còn cả Cố Yến Từ nữa.”
Lâm Tiểu Vũ tiếp tục.
“Sau khi bị đuổi học, bố anh ta lại vào tù.”
“Giờ anh ta chẳng còn đồng nào.”
“Mình nghe nói anh ta đang chạy khắp nơi vay tiền.”
“Nhưng chẳng ai thèm để ý.”
Cô hừ lạnh.
“Đáng đời!”
“Còn Tống Thi Hàm.”
Giọng Lâm Tiểu Vũ càng thêm mỉa mai.
“Bây giờ ra ngoài lúc nào cũng phải đeo khẩu trang với kính râm.”
“Sợ bị người ta nhận ra.”
“Hôm trước có người nhìn thấy cô ta trong trung tâm thương mại.”
“Bị mắng chửi đến mức suýt không chạy thoát.”
Thẩm Niệm vẫn im lặng.
“Niệm Niệm.”
Lâm Tiểu Vũ khó hiểu nhìn cô.
“Sao cậu không vui vậy?”
“Chẳng phải cậu nên vui mới đúng sao?”
“Kẻ thù cuối cùng cũng gặp báo ứng rồi.”
Thẩm Niệm quay sang nhìn cô ấy.
“Tiểu Vũ.”
Giọng cô rất bình tĩnh.
“Cậu nghĩ...”
“Như vậy là kết thúc rồi sao?”
“Nếu không thì sao?”
Lâm Tiểu Vũ ngẩn người.
“Cố Kiến Nghiệp bị bắt.”
“Cố Yến Từ bị đuổi học.”
“Tống Thi Hàm cũng thân bại danh liệt.”
“Như vậy vẫn chưa đủ sao?”
“Chưa đủ.”
Thẩm Niệm lắc đầu.
“Cố Kiến Nghiệp chỉ mới vào tù.”
“Cố Yến Từ và Tống Thi Hàm cũng chỉ tạm thời sa sút.”
“Nhưng những kẻ đã hại chết mẹ tôi...”
“Vẫn chưa phải trả cái giá thật sự.”
“Cái giá thật sự?”
Lâm Tiểu Vũ không hiểu.
“Chẳng phải Cố Kiến Nghiệp sắp phải ngồi tù sao?”
“Ngồi tù?”
Thẩm Niệm cười lạnh.
“Đối với hạng người như ông ta, ngồi tù có lẽ còn đau khổ hơn cả chết.”
“Nhưng với mình...”
“Vẫn chưa đủ.”
Ánh mắt cô trở nên sắc bén.
“Mình muốn ông ta tận mắt nhìn thấy đế chế kinh doanh do chính mình gây dựng sụp đổ.”
“Mình muốn ông ta sống nốt quãng đời còn lại trong tù.”
“Mình muốn ông ta vĩnh viễn không còn cơ hội ngóc đầu dậy.”
“Còn Cố Yến Từ và Tống Thi Hàm nữa.”
Giọng Thẩm Niệm lạnh hẳn đi.
“Họ đã hại chết mẹ mình.”
“Đã hủy hoại hai năm cuộc đời mình.”
“Món nợ này...”
“Mình sẽ từ từ tính với họ.”
Nhìn ánh mắt của cô, Lâm Tiểu Vũ bỗng thấy sống lưng lạnh đi.
“Niệm Niệm...”
Cô ấy dè dặt hỏi.
“Cậu... không phải định...”
“Yên tâm.”
Thẩm Niệm khẽ mỉm cười.
“Mình sẽ không làm chuyện phạm pháp.”
“Mình chỉ...”
“Để họ nếm thử cảm giác bị tất cả mọi người quay lưng.”
“Cảm giác sống không bằng chết.”
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.
“Cố Yến Từ chẳng phải luôn coi trọng thân phận của mình sao?”
“Vậy mình sẽ khiến anh ta trở thành kẻ vô dụng bị cả thiên hạ khinh bỉ.”
“Tống Thi Hàm chẳng phải luôn coi trọng danh tiếng sao?”
“Vậy mình sẽ khiến cô ta thân bại danh liệt...”
“Cả đời cũng không ngẩng đầu lên nổi.”
Lâm Tiểu Vũ bất giác rùng mình.
Đột nhiên cô cảm thấy...
Thẩm Niệm trước mắt có chút xa lạ.
“Niệm Niệm...”
Cô bước tới, nắm lấy tay bạn.
“Cậu... vẫn ổn chứ?”
Thẩm Niệm khựng lại.
Rồi khẽ thở dài.
“Tiểu Vũ.”
Cô quay người nhìn bạn mình.
“Có phải cậu thấy mình rất đáng sợ không?”
Lâm Tiểu Vũ lắc đầu.
“Mình không thấy cậu đáng sợ.”
“Mình chỉ... lo cho cậu thôi.”
Cô siết chặt tay Thẩm Niệm.
“Niệm Niệm.”
“Khoảng thời gian này cậu đã trải qua quá nhiều chuyện.”
“Mình sợ...”
“Mình sợ cậu đang ép bản thân quá mức.”
Khóe mắt Thẩm Niệm đỏ lên.
“Tiểu Vũ.”
Cô hít sâu một hơi.
“Cậu biết không?”
“Khi biết mẹ mình bị Cố Kiến Nghiệp hại chết...”
“Thật sự đã có lúc mình muốn giết bọn họ.”
Giọng cô run lên.
“Mình muốn cầm dao chém họ.”
“Mình muốn họ phải chết...”
“Nhưng mình không thể.”
“Tại sao?”
Lâm Tiểu Vũ hỏi.
“Bởi vì mẹ mình sẽ không bao giờ mong mình làm như vậy.”
Nước mắt Thẩm Niệm lặng lẽ rơi xuống.
“Trước lúc qua đời...”
“Mẹ đã nói với mình.”
‘Niệm Niệm, dù có chuyện gì xảy ra... cũng phải trở thành một người lương thiện.’
“Mẹ không muốn mình vì thù hận...”
“Mà biến thành kẻ giống như bọn họ.”
Cô lau đi nước mắt.
“Cho nên...”
“Mình chọn dùng pháp luật để khiến Cố Kiến Nghiệp phải trả giá.”
“Nhưng...”
Ánh mắt cô một lần nữa trở nên lạnh lẽo.
“Mình không định tha cho Cố Yến Từ và Tống Thi Hàm.”
“Họ hại chết mẹ mình.”
“Còn muốn hủy hoại cả cuộc đời mình.”
“Loại người đó...”
“Không xứng đáng được tha thứ.”
Lâm Tiểu Vũ im lặng một lúc.
Rồi khẽ gật đầu.
“Niệm Niệm.”
“Mình ủng hộ cậu.”
Cô nắm chặt tay Thẩm Niệm.
“Dù cậu làm gì...”
“Mình cũng sẽ đứng về phía cậu.”
Thẩm Niệm nhìn cô đầy biết ơn.
“Cảm ơn cậu, Tiểu Vũ.”
“Nhưng mà...”
Lâm Tiểu Vũ đổi giọng.
“Mình có một đề nghị.”
“Gì vậy?”
Thẩm Niệm hỏi.
“Điều quan trọng nhất của cậu bây giờ...”
“Là chuẩn bị thật tốt để sang Harvard.”
Lâm Tiểu Vũ nghiêm túc nói.
“Những người đó, những chuyện đó...”
“Đợi sau khi cậu học xong ở Harvard rồi xử lý cũng chưa muộn.”
“Dù sao bây giờ họ cũng chẳng chạy đi đâu được.”
Thẩm Niệm sững người.
Rồi bật cười.
“Tiểu Vũ.”
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire