Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
ĐỜI NÀY KHÔNG THA THỨ
Cuối cùng Thẩm Niệm cũng lên tiếng.
Giọng cô bình tĩnh đến đáng sợ.
“Giữa chúng ta không còn gì để nói nữa.”
“Không phải, Thẩm Niệm, em nghe anh giải thích đã.”
Cố Yến Từ cuống lên.
“Chuyện hôm đó thật sự không phải ý của anh. Là Thi Hàm... cô ấy nhất quyết muốn làm như vậy, anh...”
Anh ta ngập ngừng một lát.
“Thật ra anh cũng là người bị hại mà!”
“Người bị hại?”
Thẩm Niệm bật cười lạnh.
“Cố Yến Từ, anh nghĩ tôi là đồ ngốc sao?”
“Lúc anh úp bánh kem lên mặt tôi... anh cười vui đến thế cơ mà.”
“Cái đó... là vì...”
Giọng Cố Yến Từ nghẹn lại.
“Vì cái gì?”
Giọng Thẩm Niệm đột ngột cao lên.
“Vì Tống Thi Hàm bảo anh tìm một kẻ thế mạng?”
“Cố Yến Từ, anh coi tôi là chó sao?”
“Gọi thì đến, đuổi thì đi?”
Giọng cô run lên vì phẫn nộ.
“Anh có biết tôi đã chuẩn bị cho ngày hôm đó bao lâu không?”
“Anh có biết tâm nguyện cuối cùng của mẹ tôi là gì không?”
“Thẩm Niệm...”
Giọng Cố Yến Từ mềm xuống.
“Xin lỗi... anh thật sự...”
Thẩm Niệm cắt ngang.
“Không cần xin lỗi nữa.”
“Cố Yến Từ.”
“Từ hôm nay trở đi... chúng ta không còn bất kỳ quan hệ nào.”
“Chuyện giữa anh và Tống Thi Hàm, tôi cũng chẳng buồn xen vào.”
“Nhưng tôi cảnh cáo anh...”
Giọng cô lạnh như băng.
“Đừng xuất hiện làm phiền tôi nữa.”
“Nếu không...”
“Tôi sẽ khiến hai người phải hối hận.”
“Thẩm Niệm! Em nói vậy là có ý gì?”
Trong giọng Cố Yến Từ đã lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Nhưng Thẩm Niệm đã cúp máy.
Cô nhìn màn hình điện thoại.
Khóe môi khẽ cong lên.
Hoảng rồi sao...
Cố Yến Từ.
Biết hối hận rồi sao?
Đáng tiếc...
Muộn rồi.
Cùng lúc đó.
Ở một nơi khác trong thành phố.
Tống Thi Hàm đang ngồi trong biệt thự của nhà họ Cố, sắc mặt vô cùng khó coi.
“A Từ, anh nói Thẩm Niệm được Harvard nhận rồi?”
Giọng cô ta đầy vẻ không thể tin nổi.
“Ừ...”
Cố Yến Từ ngồi phịch trên ghế sofa, gương mặt chán nản.
“Phải làm sao đây? Cô ấy... thật sự được nhận rồi...”
“Sao có thể như vậy được?”
Tống Thi Hàm đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng.
“Hôm đó rõ ràng...”
Nhớ lại cảnh tượng ngày hôm ấy, cô ta bỗng thấy chột dạ.
Ngày đó...
Chính cô ta và Cố Yến Từ đã hợp sức phá hỏng buổi phỏng vấn của Thẩm Niệm.
Vốn tưởng con nhỏ đó sẽ suy sụp hoàn toàn...
Không ngờ...
Cô lại giành được thêm một cơ hội.
Thậm chí...
Còn được Harvard chính thức nhận vào học.
“A Từ, giờ chúng ta phải làm sao đây?”
Tống Thi Hàm nắm chặt lấy tay Cố Yến Từ.
“Nếu Thẩm Niệm kể chuyện hôm đó cho Harvard biết... Nếu cô ta đi khắp nơi nói ra...”
“Không đâu.”
Cố Yến Từ lắc đầu.
“Harvard chắc sẽ không can thiệp vào chuyện riêng tư như thế...”
Nhưng rõ ràng giọng anh ta chẳng còn chút tự tin nào.
“Nhưng—”
Tống Thi Hàm còn chưa nói hết câu thì quản gia bước vào.
“Cậu chủ, cô Tống.”
“Ông chủ mời hai người lên phòng làm việc.”
Cố Yến Từ và Tống Thi Hàm nhìn nhau.
Cả hai đều thấy rõ sự bất an trong mắt đối phương.
Vừa đẩy cửa phòng làm việc ra...
Đập vào mắt họ là Cố Kiến Nghiệp đang ngồi sau bàn, gương mặt u ám đến đáng sợ.
“Quỳ xuống.”
Giọng ông ta lạnh lẽo.
“Bố...”
Cố Yến Từ vừa định giải thích.
“Tao bảo mày quỳ xuống!”
Cố Kiến Nghiệp đập mạnh tay xuống bàn, quát lớn.
Cố Yến Từ và Tống Thi Hàm sợ đến mức lập tức quỳ rạp xuống.
“Hai đứa đúng là đồ vô dụng!”
Cố Kiến Nghiệp đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt hai người mà mắng.
“Tao bảo chúng mày tìm cách khống chế Thẩm Niệm.”
“Kết quả thì hay rồi.”
“Lại ép nó đến đường cùng!”
“Bố, bọn con chỉ là...”
Cố Yến Từ định thanh minh.
“Câm miệng!”
Cố Kiến Nghiệp cắt ngang.
“Mày có biết Thẩm Niệm là ai không?”
“Mày có biết trong tay nó đang nắm giữ thứ gì không?”
Ông ta cười lạnh.
“Tao nói cho chúng mày biết.”
“Nó không phải là một con bé sinh viên nghèo.”
“Nó là người thừa kế của Thẩm Chỉ Lan.”
“Là chủ nhân tương lai của Tập đoàn Thịnh Thế!”
“Cái gì?!”
Cố Yến Từ và Tống Thi Hàm đồng thời kinh hãi kêu lên.
“Bây giờ Thẩm Niệm không những không bị chúng ta khống chế...”
“Mà còn biết hết toàn bộ sự thật.”
Giọng Cố Kiến Nghiệp lạnh lẽo đến rợn người.
“Nếu nó công khai những bí mật của nhà họ Cố...”
“Nếu nó liên thủ với Tập đoàn Thịnh Thiên để đối phó với chúng ta...”
“Nhà họ Cố sẽ xong đời!”
Ông ta đấm mạnh xuống mặt bàn.
“Cơ nghiệp mà tao vất vả gây dựng bao năm...”
“Lại sắp bị hủy trong tay hai đứa phế vật chúng mày!”
“Bố, vậy... bọn con phải làm sao đây?”
Cố Yến Từ thật sự hoảng hốt.
“Hay là...”
“Hay là con đi cầu xin Thẩm Niệm?”
“Con sẽ nhận lỗi với cô ấy, cầu xin cô ấy đừng truy cứu nữa...”
“Cầu xin nó?”
Cố Kiến Nghiệp cười khẩy.
“Mày nghĩ nó sẽ tha thứ cho mày sao?”
“Mày hại nó đến mức đó.”
“Nó chỉ hận không thể thấy mày chết.”
Ông ta nhắm mắt, đưa tay day trán.
“Bây giờ...”
“Chỉ còn một cách duy nhất.”
“Đó là khiến nó mãi mãi không thể mở miệng.”
“Bố...”
Giọng Cố Yến Từ run lên.
“Ý bố chẳng lẽ là...”
“Mày nghĩ đi đâu vậy?”
Cố Kiến Nghiệp trừng mắt nhìn anh ta.
“Giết người là phạm pháp.”
“Tao chưa ngu đến mức đó.”
Ông ta mở mắt.
Ánh nhìn lạnh lẽo như rắn độc.
“Nhưng...”
“Có rất nhiều cách để khiến một người biến mất.”
“Đâu nhất thiết phải giết người.”
“Bác Cố...”
Tống Thi Hàm dè dặt hỏi.
“Ý của bác là...”
“Trước hết, tao phải thăm dò Thẩm Niệm.”
Cố Kiến Nghiệp đứng dậy.
“Trong tay nó đang nắm những lá bài gì.”
“Điểm yếu của nó ở đâu.”
“Tất cả những chuyện đó đều phải điều tra cho rõ.”
Ông ta quay sang nhìn Cố Yến Từ.
“Còn mày.”
“Đi liên lạc với Thẩm Niệm.”
“Hẹn nó gặp mặt.”
“Cứ nói là mày có chuyện muốn nói với nó.”
“Nhưng... cô ấy sẽ không gặp con đâu...”
Cố Yến Từ nhăn nhó.
“Vậy thì nghĩ cách khiến nó phải gặp.”
Ánh mắt Cố Kiến Nghiệp tối sầm.
“Tao nuôi mày lớn từng này không phải để mày gây thêm rắc rối cho tao.”
Cố Yến Từ cúi đầu.
Không dám hé răng thêm một lời.
Tống Thi Hàm vẫn quỳ dưới đất.
Nhưng trong lòng cô ta đã dậy sóng.
Người thừa kế của Thẩm Chỉ Lan?
Tập đoàn Thịnh Thế?
Con nhỏ nghèo mà cô ta vẫn luôn khinh thường...
Lại có thân phận như vậy sao?
Không được.
Tuyệt đối không thể để Thẩm Niệm lật ngược tình thế.
Nếu không...
Những việc cô ta và Cố Yến Từ đã làm sớm muộn cũng sẽ bị phơi bày.
Cô ta âm thầm thề trong lòng.
Thẩm Niệm... cứ chờ đấy.
Dù cô có chỗ dựa lớn đến đâu...
Tôi cũng sẽ kéo cô xuống.
Chương 11: Cố Yến Từ sụp đổ
Khi Thẩm Niệm nhận được tin nhắn của Cố Yến Từ...
Cô đang ăn lẩu cùng Lâm Tiểu Vũ.
“Thẩm Niệm, anh đang ở quán cà phê trước cổng trường em. Chúng ta có thể gặp nhau một chút được không? Anh có chuyện muốn nói với em.”
Thẩm Niệm nhìn tin nhắn.
Khóe môi khẽ nhếch lên đầy mỉa mai.
“Là tên tra nam đó à?”
Lâm Tiểu Vũ ghé sang nhìn.
“Anh ta muốn làm gì?”
“Không biết.”
Thẩm Niệm đặt điện thoại xuống.
“Có lẽ muốn xin mình tha thứ.”
“Cậu không định thật sự đi gặp anh ta đấy chứ?”
Lâm Tiểu Vũ lập tức cảnh giác.
“Lỡ anh ta lại muốn hại cậu thì sao?”
“Yên tâm.”
Thẩm Niệm mỉm cười.
“Lần này...”
“Anh ta không hại được mình nữa.”
Cô cầm điện thoại lên, trả lời một tin nhắn.
“Được. Nửa tiếng nữa gặp.”
Nửa giờ sau.
Thẩm Niệm bước vào quán cà phê.
Cố Yến Từ đã ngồi chờ sẵn.
Anh ta trông tiều tụy hơn rất nhiều.
Quầng thâm dưới mắt hiện rõ.
Cả người giống như đã nhiều ngày không được ngủ ngon.
“Thẩm Niệm...”
Vừa thấy cô, anh ta lập tức đứng dậy.
Trên mặt là nụ cười lấy lòng.
“Em đến rồi.”
Thẩm Niệm ngồi xuống đối diện.
Gương mặt lạnh nhạt.
“Nói đi.”
“Có chuyện gì?”
Cố Yến Từ xoa hai tay vào nhau, vẻ mặt đầy do dự.
“Thẩm Niệm...”
“Chuyện hôm đó...”
“Anh thật sự...”
“Anh biết mình sai rồi.”
“Em có thể...”
Anh ta hít sâu một hơi.
“Em có thể cho anh thêm một cơ hội được không?”
Thẩm Niệm nhìn anh ta.
Ánh mắt như đang nhìn một người xa lạ.
“Cơ hội?”
“Cố Yến Từ...”
“Anh muốn có cơ hội gì?”
“Cho anh cơ hội để hủy hoại tôi thêm một lần nữa sao?”
Giọng Thẩm Niệm bình tĩnh đến lạnh lẽo.
“Không phải!”
Cố Yến Từ vội vàng xua tay.
“Thẩm Niệm, anh thật sự hối hận rồi.”
“Mấy ngày nay anh đã nghĩ rất nhiều.”
“Anh biết trước đây mình đã làm quá đáng...”
Vành mắt anh ta đỏ hoe.
“Nhưng... anh thật sự yêu em...”
“Yêu?”
Thẩm Niệm bật cười lạnh.
“Cố Yến Từ, anh nói anh yêu tôi?”
Cô lấy từ trong túi ra một xấp ảnh, ném mạnh xuống bàn.
“Vậy anh nói cho tôi biết...”
“Đây là cái gì?”
Cố Yến Từ cúi đầu nhìn.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Đó đều là những bức ảnh thân mật giữa anh ta và Tống Thi Hàm.
Có ảnh hai người cùng vào khách sạn.
Có ảnh hôn nhau trong xe.
Còn có...
Những bức ảnh chụp tại các địa điểm riêng tư khác.
“Chuyện này...”
“Cái này...”
Giọng Cố Yến Từ run rẩy.
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire