Có những việc ta làm bằng cả tấm lòng.
Nhưng đáng tiếc, vừa làm xong đã vội nói ra.
Nói để người khác biết mình đã hy sinh.
Nói để được công nhận.
Nói để người nhận phải nhớ ơn.
Nhưng cổ nhân vẫn nhắc:
Một việc thiện khi làm bằng tâm trong sáng, không mong cầu báo đáp, lòng sẽ nhẹ.
Nhưng cũng việc ấy, nếu ngày ngày mang ra nhắc lại, công lao rất dễ biến thành món nợ mà ta bắt người khác phải trả.
Có người từng giúp bạn bè một lần, mười năm sau vẫn nhắc.
Có người hy sinh cho gia đình, nhưng mỗi lần bất mãn lại đem công lao ra kể.
Có người cho đi rất nhiều, nhưng trong lòng luôn âm thầm tính toán: “Tôi đã làm cho họ bao nhiêu, họ đã trả lại tôi được gì?”
Cho đi như thế, thân tuy làm việc thiện, nhưng TÂM LẠI BỊ TRÓI BỞI HAI CHỮ HƠN THIỆT.
Và thứ khiến con người mệt mỏi nhất đôi khi không phải vì cho đi quá nhiều, mà vì sau khi cho đi vẫn mong người khác phải ghi nhớ.
PHÚC GIỐNG NHƯ NƯỚC ĐƯỢC GOM TỪNG GIỌT.
Làm một việc tốt là thêm một giọt.
Giúp một người lúc khó khăn là thêm một giọt.
Nhường người một phần lợi ích cũng là thêm một giọt.
Nhưng kể công, khoe đức, đòi biết ơn lại giống như tự khoét một lỗ dưới chiếc chum ấy.
Nước chưa đầy, lòng đã cạn.
Người thực sự có đức thường không cần đi khắp nơi chứng minh mình tử tế.
Họ giúp được thì giúp.
Làm xong thì thôi.
Cho được thì cho.
Qua rồi thì không nhắc.
Bởi họ hiểu:
VIỆC THIỆN ĐÁNG QUÝ NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ VIỆC THIÊN HẠ ĐỀU BIẾT, MÀ LÀ VIỆC KHÔNG AI BIẾT, BẠN VẪN SẴN LÒNG LÀM.
Người càng kể công càng dễ thấy mình chịu thiệt.
Bởi một khi đã đếm công, trong lòng sẽ bắt đầu đếm cả phần người khác thiếu mình.
Đếm càng nhiều, oán càng lớn.
Oán càng lớn, tâm càng bất an.
Ngược lại, người làm xong rồi buông, nhìn bên ngoài tưởng như chẳng nhận lại được gì, nhưng bên trong họ giữ được thứ đáng giá hơn rất nhiều: MỘT CÁI TÂM KHÔNG MANG NỢ ĐỜI, CŨNG KHÔNG BẮT ĐỜI MANG NỢ MÌNH.
Nếu bạn từng âm thầm giúp một người mà chẳng ai hay biết, đừng buồn.
Nếu từng chịu phần thiệt mà không được một lời cảm ơn, cũng đừng vội oán.
Có những điều tốt đẹp không cần tiếng vỗ tay mới trở nên có giá trị.
Người hiểu mình, không cần giải thích.
Việc thiện thật lòng, không cần quảng bá.
Cái tâm ngay thẳng, càng không cần thiên hạ làm chứng.
ĐỪNG BIẾN ÂN TÌNH THÀNH MÓN NỢ.
ĐỪNG BIẾN VIỆC THIỆN THÀNH CÔNG CỤ ĐỂ NUÔI LỚN CÁI TÔI.
Làm được việc tốt đã khó.
Làm xong mà không kể công còn khó hơn.
Bởi thắng người khác cần năng lực, nhưng thắng được ham muốn được công nhận của chính mình mới cần TU DƯỠNG.
Nếu bạn đã làm rất nhiều nhưng lòng vẫn nặng, thường xuyên buồn vì không được ghi nhận, cho đi rồi lại thấy mình thiệt thòi, hãy tìm đọc TÂM THÁI ĐIỀM TĨNH.
Cuốn sách không dạy bạn trở thành người cam chịu, mà giúp bạn hiểu một điều sâu sắc hơn: LÀM VIỆC ĐÚNG ĐỂ GIỮ ĐỨC, BIẾT BUÔNG SAU KHI LÀM ĐÚNG ĐỂ GIỮ TÂM.
Khi tâm đủ tĩnh, bạn sẽ không còn sống để chờ một lời cảm ơn, không cần lấy sự công nhận của người khác để đo giá trị của mình. Bởi có những thứ càng khoe càng mỏng, càng giữ càng dày.
PHÚC KHÔNG CẦN ỒN ÀO.
ĐỨC KHÔNG CẦN KHOE KHOANG.
NGƯỜI CÓ NỘI TÂM ĐỦ VỮNG, LÀM XONG VIỆC TỐT RỒI NHẸ NHÀNG BƯỚC ĐI.
================
===============
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire