Tử tế là phẩm chất đáng quý của một con người.
Nhưng càng trưởng thành, bạn càng phải hiểu một sự thật:
Bạn nhường một lần, người biết điều sẽ cảm kích.
Bạn nhường mười lần, kẻ tham lam sẽ tưởng đó là nghĩa vụ của bạn.
Bạn giúp người tử tế, họ ghi nhớ ân tình.
Bạn giúp kẻ vô tâm quá nhiều, họ lại nghĩ: “Đằng nào người này cũng sẽ giúp.”
Bạn im lặng để giữ hòa khí, người hiểu chuyện sẽ biết điểm dừng.
Nhưng gặp kẻ không biết giới hạn, sự im lặng ấy lại khiến họ tưởng rằng BẠN YẾU, BẠN SỢ, BẠN CÓ THỂ BỊ ĐỐI XỬ THẾ NÀO CŨNG ĐƯỢC.
Đáng sợ nhất không phải là cho đi mà không được báo đáp.
Mà là BẠN CHO ĐI QUÁ LÂU, ĐẾN MỨC NGƯỜI KHÁC QUÊN MẤT RẰNG HỌ ĐANG NHẬN.
Rồi một ngày bạn chỉ cần từ chối một lần, tất cả những điều tốt đẹp trước đó bỗng bị xóa sạch.
Họ trách bạn thay đổi.
Họ nói bạn ích kỷ.
Thậm chí quay sang oán trách chỉ vì bạn không còn đáp ứng điều họ muốn.
Đến lúc ấy bạn mới hiểu:
KHÔNG PHẢI LÒNG TỐT NÀO CŨNG ĐỔI ĐƯỢC LÒNG TỐT.
VÀ KHÔNG PHẢI AI CŨNG XỨNG ĐÁNG VỚI SỰ HY SINH CỦA BẠN.
Người sống quá tình cảm thường mắc một sai lầm: sợ người khác buồn hơn sợ chính mình tổn thương.
Họ ngại từ chối.
Ngại mất lòng.
Ngại rời đi.
Ngại bị đánh giá là vô tình.
Thế là hết lần này đến lần khác, họ tự cắt bớt quyền lợi của mình để làm vừa lòng thiên hạ.
Nhưng hãy nhớ:
NHẪN NHỊN KHÔNG ĐÚNG NGƯỜI LÀ NUÔI LỚN SỰ QUÁ ĐÁNG.
BAO DUNG KHÔNG ĐÚNG CHỖ LÀ DUNG TÚNG CHO NGƯỜI KHÁC LÀM TỔN THƯƠNG MÌNH.
Lòng tốt thật sự phải có trí tuệ đi cùng.
Biết ai đáng giúp.
Biết việc gì nên giúp.
Biết giúp đến đâu.
Và quan trọng nhất: BIẾT KHI NÀO PHẢI DỪNG.
Bạn không xấu khi nói “không”.
Bạn không ích kỷ khi bảo vệ giới hạn.
Bạn càng không có nghĩa vụ phải hy sinh sự bình yên của mình chỉ để giữ một mối quan hệ mà ở đó người duy nhất phải chịu đựng luôn là bạn.
Có những người nên giúp bằng cả tấm lòng.
Nhưng cũng có những người, CÁCH TỬ TẾ NHẤT LÀ GIỮ KHOẢNG CÁCH.
Đừng cố cứu một người đang kéo bạn chìm xuống.
Đừng cố giữ một mối quan hệ khiến bạn ngày càng kiệt sức.
Và đừng dùng hai chữ “tử tế” để ép bản thân phải chịu đựng những điều vốn không nên chịu đựng.
TRƯỞNG THÀNH KHÔNG PHẢI LÀ BỚT TỬ TẾ.
MÀ LÀ BIẾT ĐẶT LÒNG TỐT ĐÚNG NGƯỜI, ĐÚNG CHỖ VÀ ĐÚNG GIỚI HẠN.
Nếu bạn là người sống tình cảm, thường xuyên chịu thiệt vì ngại từ chối, dễ mềm lòng trước người khác và nhiều lần tự hỏi: “Tại sao mình đối xử tốt mà cuối cùng người đau lại là mình?”, thì TÂM THÁI ĐIỀM TĨNH là cuốn sách rất đáng để tìm đọc.
Bởi nội tâm vững không phải là trở nên lạnh lùng. Mà là học cách GIỮ LÒNG TỐT NHƯNG KHÔNG ĐỂ LÒNG TỐT TRỞ THÀNH ĐIỂM YẾU.
Khi tâm đủ tĩnh, bạn sẽ hiểu người nào đáng giữ, chuyện nào nên buông, lúc nào nên nhẫn và lúc nào nhất định phải bước đi.
TỬ TẾ VỚI NGƯỜI LÀ PHẨM CHẤT.
NHƯNG BIẾT TỬ TẾ VỚI CHÍNH MÌNH MỚI LÀ TRƯỞNG THÀNH.
================
===============
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire