MIỆNG ĐỜI LÀ CỦA THẾ GIAN
Không mua, chẳng mất, nên càng nói ra
Nhưng tai vốn thuộc về ta
Lời nào nên giữ, lời nào gió bay.
Lời hay góp nhặt mỗi ngày
Lời cay ác ý, buông ngay khỏi lòng
Chuyện vừa mới thoáng đầu đông
MIỆNG ĐỜI NÔNG CẠN MÀ SÂU
Chuyện không thành có, chuyện đâu hóa đầy
Việc mình chẳng chịu dựng xây
Việc người lại cứ đêm ngày xét soi.
Tai nghe, mắt thấy vậy thôi
Chưa tường tận hết, chớ vội luận bàn
LÒNG NGƯỜI MUÔN NẺO THẾ GIAN
Ngoài cười thân thiết, ai mang dạ gì?
Chuyện người, người tự bước đi
Đừng đem phán xét thị phi chất đầy
Ai rồi cũng có tháng ngày
Có điều khó nói, có cay đắng lòng.
MIỆNG ĐỜI NHƯ GIÓ NGOÀI ĐỒNG
Người tâm chưa vững mới mong phân trần
Càng đem phải trái cân phân
Càng trao thiên hạ một phần bình yên.
Thôi thì giữ lấy tâm yên
Ai thương thì quý, ai phiền mặc ai
ĐỜI NGƯỜI ĐÂU CÓ QUÁ DÀI
Đừng đem năm tháng đổi vài tiếng chê.
Người đời muốn nói cứ nghe
Đúng thì sửa đổi, sai thì bỏ qua
SỐNG SAO KHÔNG THẸN VỚI TA
Còn hơn sống mãi để mà vừa ai.
MIỆNG ĐỜI RỒI CŨNG PHAI PHAI
Chỉ tâm mình giữ tháng ngày bình an
Người khôn chẳng đấu thế gian
BIẾT NGHE, BIẾT BỎ, ẤY LÀ KHÔN NGOAN.
Sưu tầm và biên tập
Nếu chỉ vài câu thị phi cũng đủ khiến bạn mất ngủ, một lời phán xét cũng khiến bạn day dứt nhiều ngày, thì thứ cần rèn không phải là cách khiến thiên hạ im miệng, mà là một NỘI TÂM ĐỦ VỮNG ĐỂ KHÔNG BỊ MIỆNG ĐỜI DẪN DẮT.
TÂM THÁI ĐIỀM TĨNH dành cho những người muốn học cách bình thản trước khen chê, hiểu chuyện nhưng không tranh chuyện, nghe được lời khó nghe mà vẫn giữ được tâm mình. Bởi đời người đáng sợ không phải bị người khác hiểu lầm, mà là vì những lời của người khác mà đánh mất sự bình yên của chính mình.
MIỆNG ĐỜI TA KHÔNG QUẢN ĐƯỢC, NHƯNG TÂM MÌNH NHẤT ĐỊNH PHẢI GIỮ ĐƯỢC.
================
===============

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire