samedi 15 août 2026

NGƯỜI CÀNG SO ĐO TỪNG CHÚT, TƯỞNG MÌNH ĐANG KHÔN, NHƯNG CÓ KHI LẠI ÂM THẦM TÍNH MẤT CẢ PHÚC CỦA CHÍNH MÌNH.

    

NGƯỜI CÀNG SO ĐO TỪNG CHÚT, TƯỞNG MÌNH ĐANG KHÔN, NHƯNG CÓ KHI LẠI ÂM THẦM TÍNH MẤT CẢ PHÚC CỦA CHÍNH MÌNH.
Có người rất giỏi tính toán. Làm việc gì cũng muốn mình được phần hơn, hợp tác với ai cũng sợ bản thân chịu thiệt. Một đồng cũng cân đo, một chút lợi cũng không muốn nhường. Ban đầu nhìn họ có vẻ khôn ngoan, bởi lần nào cũng biết cách giành phần tốt về mình.

Nhưng càng về sau, người bên cạnh càng ít. Bạn bè dè chừng, đối tác mất niềm tin, những mối quan hệ từng tốt đẹp cũng dần xa cách. Đến lúc ấy mới hiểu: có những thứ ta thắng được trước mắt, nhưng lại thua cả đường dài.


Người quá toan tính thường sống rất mệt. Bởi trong đầu lúc nào cũng là được hay mất, hơn hay thiệt, ai đang lợi dụng mình, ai đang có nhiều hơn mình. Tâm càng so đo, lòng càng chật. Lòng càng chật, cuộc đời càng khó có được sự thảnh thơi.
Nhưng cần hiểu rõ, biết tính toán cho công việc không phải điều xấu. Người trưởng thành vẫn phải biết lên kế hoạch, biết bảo vệ quyền lợi và biết tránh rủi ro. Điều đáng sợ là biến sự khôn ngoan thành mưu lợi, lấy phần hơn của mình bằng phần thiệt của người khác.
Có những người nhìn qua tưởng rất “thiệt”. Họ biết nhường một chút, biết nghĩ cho người khác, làm ăn giữ chữ tín, đối nhân xử thế có trước có sau. Có thể ban đầu họ không đi nhanh bằng người khôn lỏi, nhưng càng đi lâu, đường của họ càng rộng.
Bởi tiền bạc có thể kiếm bằng năng lực, nhưng nhân duyên phải tích bằng cách sống. Một lần chịu thiệt chưa chắc là mất. Một lần nhường người chưa chắc là thua. Có khi chính sự tử tế hôm nay lại trở thành cánh cửa cứu mình vào một ngày khó khăn nhất.
Người khôn thật sự không chỉ hỏi: “Việc này tôi được gì?” Họ còn nghĩ: “Nếu mình làm như vậy, người khác sẽ mất gì?”
Biết bảo vệ mình nhưng không làm tổn hại người khác. Biết kiếm lợi nhưng không kiếm bằng cách trái lương tâm. Biết tiến nhưng cũng biết nhường. Đó mới là sự khôn ngoan có thể đi đường dài.
Cuối cùng, mọi sự hơn thua đều bắt đầu từ tâm. Vì sợ thiếu nên mới tranh. Vì sợ mất nên mới giữ. Vì tham nhiều nên mới tính từng chút với người.
Khi tâm đủ rộng, người ta không còn cần thắng trong mọi chuyện. Khi lòng đủ sáng, tự nhiên biết điều gì nên lấy, điều gì nên nhường, điều gì dù có lợi đến đâu cũng tuyệt đối không nên làm.
Phúc không nằm ở chỗ bạn giành được bao nhiêu phần hơn, mà đôi khi nằm ở những phần hơn bạn có thể lấy nhưng đã chọn không lấy.

================

===============


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire