Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Yêu em từ cái nhìn đầu tiên
Phần 10: Nham hiểm, quá nham hiểm
Quyết quyết quyết đấu?!
Vi Vi kinh ngạc đến độ suýt ú ớ, một lúc lâu sau mới nói: “Chân Thủy sao
lại chịu quyết đấu?”
Nhìn thế nào đi nữa thì Chân Thủy Vô Hương cũng không phải dạng người
manh động mà.
Trong Mộng Du Giang Hồ, đơn độc tỉ thí chính thức có hai dạng, một dạng
là học hỏi kinh nghiệm, cũng chính là PK mà ta thường nhắc đến, một dạng
khác chính là quyết đấu. Học hỏi kinh nghiệm thì dù có thua cũng chẳng
sao, không rớt kinh nghiệm cũng không rớt cấp, thành tích chiến đấu chỉ tụt
xuống một chút mà thôi. Nhưng quyết đấu thì khác, quyết đấu thua một lần
thì đẳng cấp sẽ rớt một bậc. Nếu đẳng cấp thấp thì còn may, rớt một bậc thì
có thể luyện để lên lại nhanh thôi, nhưng đẳng cấp cao thì, như Vi Vi và
Chân Thủy Vô Hương, rớt một cấp thìhơn nửa tháng ròng rã chơi coi như
phí công vô ích.
Chân Thủy Vô Hương cũng là người chịu bỏ tiền ra chơi game, trang bị các
thứ đều là dạng cao cấp nhất, nhưng nếu quyết đấu với Nại Hà Đại Thần có
cùng đẳng cấp trang bị thì…
Cơ bản như là tìm đến cái chết!
Vi Vi đã từng phối hợp với cả hai người, nên hiểu rõ thực lực của cả hai.
Đành phải thừa nhận rằng, trình độ thao tác của hai người cách nhau quá xa,
Nại Hà Đại Thần là thiên ngoại phi tiên, đã không là người nữa rồi, còn
Chân Thủy Vô Hương nhiều lắm cũng chỉ ngang hàng với Vi Vi mà thôi.
Cho nên Vi Vi vô cùng nghi ngờ rằng Chân Thủy Vô Hương có phải là nghĩ
quẩn rồi không.
Ngu Công trả lời: “Không phải là chuyện hắn ta có chịu hay không, lão tam
hạ chiến thư ở thế giới, bức chiến thư đó đúng là thiếu đạo đức vô cùng, nếu
không đến thì hắn cũng không còn mặt mũi nào chơi ở đây nữa.”
Còn hạ chiến thư nữa, chính thức vậy à… Vi Vi thất thần hỏi: “Hạ như thế
nào?”
Hầu Tử Tửu nói: “Cậu ấy mời Chân Thủy Vô Hương chiến đấu ba trận, nói
là chỉ cần Chân Thủy Vô Hương thắng một trận thì xem như Chân Thủy
thắng, chuyện video clip cậu ấy không hỏi đến nữa, hơn nữa lúc quyết đấu
cậu ấy sẽ không mang thần thú theo. Muội nói xem, chiến thư như thế mà
nếu không ứng chiến, Chân Thủy Vô Hương còn được xem là đàn ông
không, có thua thì cũng tốt hơn là không đến.”
Không mang thần thú…
Như thế mà cũng thắng được?
Vi Vi vẫn loay hoay tới lui, Đại Thần đúng là không phải người, sự thực lại
chứng minh thêm lần nữa rồi. Hơn nữa bức chiến thư này quả thực rất ~ ~
rất khiến người ta không biết phải nói thế nào. Nếu Nại hà mời Chân Thủy
Vô Hương quyết đấu công bằng, và Chân Thủy dù cho không ứng chiến,
thừa nhận thực lực bản thân không bằng Nại Hà, thì cũng không đến nỗi
quá mất mặt, dù gì thực lực của Nại Hà vốn đã thế rồi. Nhưng bây giờ với
bức chiến thư như thế lại khiến Chân Thủy không ra ứng chiến thì không
được, nếu không đúng là chẳng còn mặt mũi nào nữa.
Hầu Tử Tửu nói: “Về sau huynh cũng thấy thông cảm cho Chân Thủy Vô
Hương. Tội nghiệp thật, nếu một trận định thắng thua thì hắn cũng chỉ rớt
một cấp, nếu ba trận thắng hai, thì hai trận thua đó cũng tụt xuống hai bậc.
Nại Hà chơi tầm cỡ thế này, người ta biết rõ trận thứ ba cũng sẽ thua mà
vẫn sĩ diện cố chơi đến cùng.”
Ngu Công Leo Núi: “Nham hiểm, quá nham hiểm.”
Nại Hà nói: “Các cậu nghĩ nhiều quá, chẳng qua không muốn phí lời mà
thôi.”
Vi Vi ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, nếu mời chiến công bằng, bên Chân Thủy
có lẽ sẽ viện cớ không ra ứng chiến, nói tới nói lui quả thực rất mất công,
chiến thư này của Đại Thần vẫn là một đòn giết chắc.
Mô-za-a: “Chân Thủy Vô Hương cũng xem như không đến nỗi nào, cũng
chẳng thèm mang vật cưng theo, có phải cậu nghĩ đến chuyện này rồi
không?”
Nại Hà nói ngắn gọn đơn giản: “Nghĩ đến hắn để làm gì?”
>o<, chính thế! Vi Vi thầm lẩm bẩm trong bụng, Đại Thần đâu cần nghĩ
xem người khác thế nào. Lẩm bẩm xong, Vi Vi mới chợt nhớ ra chuyện
quan trọng: “Ba cấp?”
Hồng Y Nữ Hiệp kinh ngạc chạy đến bên Cầm Sư, kinh ngạc hỏi, “Huynh
giết ba cấp của anh ta?”
Nại Hà: “Ừ.”
Vi Vi: “……”
Thảo nào Chân Thủy Vô Hương không trả lời tin nhắn của cô, ước chừng
bây giờ chắc cũng nghĩ đến chết rồi nhỉ. Ba cấp, ít nhất phải hai tháng mới
luyện lên được.
Mô-za-a nói: “Cậu cũng phải chừa đường lui cho mình chứ, nếu lỡ cậu thua
một trận, ví dụ nhà cậu bị cúp điện hoặc đường truyền bị ngắt, chẳng lẽ
video clip cứ để mặc hắn lo à?”
Nhất Tiếu Nại Hà trả lời qua quýt: “Thua thì thua chứ, tớ thua rồi thì còn có
phu nhân.”
Hầu Tử Tửu tán thành: “Hây hây hây, đúng đúng, Nại Hà chỉ nói cậu ta mặc
kệ, nhưng chưa nói đến chị dâu, trình độ của chị dâu còn mạnh hơn lão tam
nhiều, cậu không thấy lúc đánh quái vật toàn để chị dâu lo, Nại Hà chỉ có
ngồi đó ăn cơm mềm thôi à.”
Vi Vi: “Quá khen quá khen >o<”
Ngu Công Leo Núi lại cảm thán: “Nham hiểm, quá nham hiểm.”
Vừa đánh Boss xong, bọn Hầu Tử Tử đều có vẻ lười nhác, uể oải ngồi trên
bãi cỏ dưới núi Thương Thúy trò chuyện cho đỡ buồn. Vì núi Thương Thúy
cũng là một trong những nơi hái thuốc nên Vi Vi liền bắt đầu làm công việc
ấy.
Được một lúc sau, Vi Vi liếc mắt thấy hệ thống đã cập nhật tin tức mới.
[Hệ thống] Kinh thiên đại đạo Mạnh Đông Hành vượt ngục khỏi Thiên Lao,
xâm nhập hoàng cung, lấy cắp hộp trang điểm của công chúa Hương Tuyết,
to gan tày đình, tội không thể tha, mời các anh hùng trong thiên hạ bắt lại
Mạnh Đông Hành giao nộp cho quan phủ, tất sẽ được hậu tạ.”
Vi Vi thốt lên: “Boss Mạnh lại chạy trốn tán loạn rồi kìa, có đi bắt không?”
Boss Mạnh Đông Hành thuộc một trong những boss khá là lợi hại trong
Mộng Du Giang Hồ, ngày nào cũng vượt ngục khỏi Thiên Lao một lần, hễ
ra khỏi ngục là lập tức hành nghề đạo chích, sau đó hệ thống phát lệnh
thông báo, game thủ bắt đầu đi tìm bắt, bắt được rồi thì giao nộp cho quan
phủ để nhốt trở lại vào Thiên Lao, ngày hôm sau Boss Mạnh lại tiếp tục
vượt ngục. Có điều Boss Mạnh đồng thời cũng là Boss rất được ưa thích, vì
cứ bắt được thì những thứ nó lấy trộm đều thưởng cho game thủ tóm được
nó, mà những thứ Boss Mạnh lấy trộm thường thường đều rất tuyệt.
Vi Vi có lần rất may mắn, Boss Mạnh lấy cắp một rương ngân phiếu, Vi Vi
vừa may nhìn thấy, một mình một ngựa liều mạng tóm Boss, rương ngân
phiếu đó đã thuộc về cô. Đương nhiên cũng có lúc xui xẻo một chút, như có
một lần hệ thống thông báo Boss Mạnh lấy cắp thanh đao hộ thân của Đông
Phương Bất Bại, công cáo vừa ra là toàn thiên hạ sôi sục, đao của Đông
Phương Bất Bại, chắc chắn là thần binh cấp cao nhất rồi, thế là các game
thủ không kể cao thấp, lần lượt bỏ hết nhiệm vụ đang làm để đi tóm Boss,
cuối cùng Boss Mạnh bị một cao thủ trong bảng xếp hạng bắt được, nhưng
cao thủ đó vừa cầm thanh đao nhìn một cái, đã tức đến mức suýt bỏ không
chơi game này nữa.
Vì nói rõ thanh đao đó là…
Thanh đao mà Đông Phương Bất Bại năm đó dùng để tự thiến.
Hầu Tử Tửu nói: “Hộp trang điểm của công chúa? Không có hứng.”
Mô-za-a: “Không muốn làm.”
Ngu Công Leo Núi: “Tớ đang dạo diễn đàn, đoạn clip kia đã bị xóa rồi.”
Hầu Tử Tửu: “Haizzz ~ ~ tên này sao biết nghe lời thế nhỉ.”
Vi Vi: “>o<, Sao muội lại thấy huynh tiếc nuối quá thế!”
Hầu Tử Tửu: “Thì đúng là tiếc nuối vô cùng mà!”
Ngu Công Leo Núi: “Nếu hắn mà không xóa thì tụi này sẽ, hây hây hây
hây.”
Hầu Tử Tửu: “Hack máy của hắn.”
Ngu Công Leo Núi: “Thanh toán tài khoản của hắn.”
Mô-za-a: “Vậy tớ làm gì? Bán vợ của hắn à?”
Ngu Công Leo Núi: “Bây giờ hắn đã xóa rồi, chúng ta xem như thất
nghiệp.”
Vi Vi: “ Các huynh đê tiện quá đấy!”
Ngu Công Leo Núi vờ vịt: “Quá khen quá khen, so với Nại Hà thì như châu
chấu đá xe thôi.”
Vi Vi toát mồ hôi, “châu chấu đá xe” có thể được dùng như vậy sao?
Nại Hà: “Vi Vi, chúng ta đi.”
“Ừ, đi đâu?” Vi Vi vừa hỏi vừa add đội của anh.
“Nơi không có bọn họ.”
Vừa add xong, cảnh tượng lập tức thay đổi, trong chớp mắt, Vi Vi phát hiện
ra mình đã đứng ở Lạc Hà Phong.
Đứng trên Lạc Hà Phong ngắm ráng chiều.
Đây là nơi đẹp nhất, không vương bụi trần nhất trong Mộng Du Giang Hồ,
vì ở đây không có quái vật không có nhiệm vụ, không có kinh nghiệm để
lấy. Nhưng sau khi quen biết Nại Hà, đây là một trong những nơi Vi Vi
thường lui tới nhất.
Mặt trời đã lặn một nửa nấp sau những đám mây, ráng chiều rực rỡ tỏa rọi
khắp nơi, chiếu lên người Hồng Y Nữ Hiệp đang đứng trên đỉnh núi mỗi lúc
một rực rỡ diễm lệ, còn Bạch Y Cầm Sư càng lúc càng cô ngạo xuất trần.
Vi Vi chống cằm ngắm một lúc lâu, chầm chậm gõ chữ: “Nơi đây thật đẹp!”
Nại Hà: “Ừ.”
Trong một lúc chẳng ai lên tiếng, hồi lâu sau Nại Hà mới nói: “Chuyện này
vốn định đợi muội đến giải quyết, nhưng trên thế giới người quan tâm quá
nhiều, ta nghĩ vẫn nên đánh nhanh rút gọn thì hơn.”
Vi Vi ngồi trước máy tính chớp chớp mắt, ngẩn ngơ hồi lâu, mới ý thức ra
anh đang giải thích với cô nguyên nhân mời Chân Thủy đến quyết chiến.
Thực ra anh ấy không cần giải thích với mình, anh đã giúp cô xử lý rất gọn
mà… Nhưng không biết vì sao, trong lòng Vi Vi dần dần nảy sinh ra một
tâm trạng như là cảm động vậy.
Vi Vi bỗng không biết nên nói thế nào, ngón tay ngưng trên bàn phím một
lúc lâu, cuối cùng gửi đi một khuôn mặt cười.
Nại Hà không nói gì nữa, Vi Vi cũng lặng lẽ đứng bên cạnh anh, không làm
gì, cũng không bỏ đi, ngắm cảnh vật yên tĩnh trước mắt, chỉ cảm thấy giờ
này phút này, bình yên và xa vắng
Núi này do ta mở,
Cây này do ta trồng,
Muốn đi qua nơi đây.
Con trai phải ở lại”.
Phần 11: Kênh
Nếu tin nhắn này không phải do Thần Lôi Ni Ni gửi đến thì Vy Vy đã hoài
nghi bản thân mình sắp đối mặt với giờ tận thế!
Đương nhiên giờ tận thế ở đây chính là giờ kí túc tắt điện >o<.
Thần Lôi Ni Ni: “Vy Vy cho mình kênh đi, cho mình kênh đi”.
Vy Vy: “Kênh gì chứ?”
Thần Lôi Ni Ni: “Chồng cậu không phải đơn phương chiến đấu với Chân
Thủy rồi sao, quyết đấu kênh ấy! Tuy tớ mua vé để xem rồi thế nhưung
quần chúng không đăng nhập được”.
Đơn phương đánh bại… Vy Vy không chịu nổi cách dung từ của Ni Ni, cô
nói: “Nại Hà nhà tớ đàng hoàng lắm đấy nhớ…”
Nói cong câu này Vy Vy thấy sợ chính mình, tại sao cô lại them chữ “nhà
tớ” vào đằng sau chữ Nại Hà cơ chứ? Tại sao tự nhiên lại nói ra hai từ này
nhỉ?
>0<, chắc chắn là do chịu ảnh hưởng của Ngu Công với mấy người kia rồi,
bọn họ nói câu nào cũng “chị ba nhà mình”, “anh ba nhà chị”. Vy Vy xóa
mấy dòng chữ đó đi rồi đánh lại: “Cậu mua vé vào cửa rồi à?”
Muốn xem quyết đấu thì phải mua vé vào cửa, đây cũng là một trong những
điều chán nhất của trò chơi Mộng du giang hồ. Sauk hi mua vé vào cửa,
người chơi click vào thị vệ gác cửa ở hoàng cung, sau đó người chơi sẽ
được chuyển đến sân quyết đấu. Thường thường hai bên quyết đấu đẳng cấp
càng cao thì vé vào cửa càng đắt, đương nhiên không phải trận đấu nào
cũng có người xem.
Thần Lôi Ni Ni: “Chân Thủy bị đánh thảm lắm, có ghi hình rồi chắc cũng
không phát đâu, chắc chắn chồng cậu ghi hình rồi đấy!”.
Vy Vy: “…. Anh ấy không ghi”
Câu này đấu cần hỏi, với sự hiểu biết của cô về Nại Hà, Đại Thần chắc chắn
sẽ không ghi hình trận đấu không cần thiết này.
Thần Lôi Ni Ni: “Thảm, tớ xem hồi hộp đến mức quên hết rồi, chết mất
chết mất, tớ đi chết đây, hơn nữa tớ lại đến muộn nữa nên chỉ kịp thấy hệ
thống thong báo quyết đấu, chiến thuật trong truyền thuyết còn khống biết
gì, tiếc quá đi mất”.
Vy Vy: “Còn khá hơn tớ, tớ là nhân vật nữ chính trong truyền thuyết thì sao,
chả được thấy cái gì cả”.
Thần Lôi Ni Ni: “Ha ha ha, vậy tớ lại cân bằng rồi, hình ảnh hệ thống gửi đi
cậu có cần không, tớ gửi cho”.
Vy Vy: “Ok”
Vy Vy cho Ni Ni địa chỉ hòm thư ở game, lát sau đã nhạn được thư báo, thư
chỉ có một bức ảnh, đó là ảnh mà hệ thống công bố quyết đấu.
Vy Vy phóng to bức ảnh ra xem, một bên là thông báo sau khi Nại Hà mời
giao chiến, sau đó cứ năm phút hệ thống sẽ thông báo phản ứng của bên bị
mời chiến.
[Hệ thống]: Nhất Tiếu Nại Hà mời Chân Thủy Vô Hương quyết đấu ở điện
Tử Cấm.
[Hệ thống]: Chân Thủy Vô Hương không ứng chiến.
[Hệ thống]: Chân Thủy Vô Hương không ứng chiến.
………….
Năm phút sau.
[Hệ thống]: Chân Thủy Vô Hương không ứng chiến.
[Hệ thống]: Nhất Tiếu Nại Hà và Chân Thủy Vô Hương quyết đấu lúc
20:00 ở điện Tử Cấm.
Chẳng qua cũng chỉ là vài hàng chữ chạy qua chạy lại, chỉ là cái thông báo
vô tình lạnh lùng thôi vậy mà Vy Vy xem đi xem lại không biết bao nhiêu
lần rồi, xem rồi lại xem, trong lòng cứ có cảm giác nóng bừng lên.
Tâm trạng bất ổn, Vy Vy liếc sang nhìn lãng tử chơi đàn Nại Hà, Vy Vy do
dự một hồi, mấy lần định hỏi, lại thôi, cuối cùng cô lên tiếng phá vỡ bầu
khong khí: “Đại Thần… anh có thể PK với em một trận mà không mang thú
thần không? >o<”.
Nại Hà không hề để ý, cậu cứ nghĩ là cô đang nói đùa thôi, cậu nói: “Đi,
chúng ta đi ăn boss”.
“Boss nào?”
“Mạnh Đông Hành, Ngu Công gọi chúng ta đi”.
Vy Vy và Nại Hà quay lại núi Thương Thúi, đám Hầu Tử Tửu đang quyết
đấu rồi. Nại Hà tiến lên trước xuất chiêu “Diệu thủ hồi xuân” tăng máu cho
bọn họ, chần chừ một hồi, cô không có ý định tham chiến.
Ngu Công gọi: “Chị dâu, đừng thấy chết không cứu nha”.
Vy Vy biết ba người họ chỉ đùa thế thôi, gọi cô chẳng qua là vì muốn cho cô
cùng chia điểm kinh nghiệm, Vy Vy biết thế nên gửi một biểu tượng mặt
cười: “Các anh đánh đi, em tham gia vào thì khả năng công kích của anh ta
sẽ tăng cao đấy!”.
Boss Mạnh quả là một boss kì diệu, nếu chỉ có nữ game thủ tham gia đánh
anh ta thì anh ta sẽ vì “thương hoa tiếc ngọc” nên khả năng tấn công sẽ
giảm đi một nửa, lần trước cũng vì điều này nên Vy Vy mới đơn thương độc
mã chiến thắng được hắn. Còn nếu cả người chơi nam và nữ cùng công kích
anh ta thì anh ta do “đố kỵ, ghen tỵ” nên khả năng tấn công tăng lên một
nửa nữa. Chỉ có nam game thủ tấn công hắn thì khả năng tấn công của hắn
mới ở mức bình thường.
Bọn Ngu Công vốn là một đội toàn người chơi nam nên không biết điều đó,
nghe Vy Vy nói thế rất hứng thú.
“Nghe nói tên này còn biết true ghẹo nữ game thủ, em chưa thấy bao giờ,
chị dâu chem. nó một phát cho em xem với”.
Vy Vy nghe thế bực mình lắm thế nhưng vẫn tham gia vào đội chiến đấu.
Quả nhiên chem. một đao mà khả năng tấn công của Boss tăng lên gấp đôi.
Hơn nữa nó còn phát ra kỹ năng “hung hung lò hỏa” đốt cháy máu của bọn
Hầu Tử Tửu.
Đồng thời trên đầu Boss còn xuất hiện một đoạn thoại: “Hay cho một mỹ
nhân, không ở trong phòng đẹp lại mang đao kiếm đến chốn giang hồ này
làm gì, không bằng theo đại gia đây sẽ cho mỹ nhân ăn sung mặc sướng cả
đời”.
Hầu Tử Tửu: “Trời ơi, quả thật là biết ghẹo gái”.
Ngu Công trèo núi: “Quả nhiên dám trêu chị dâu, cho nó rớt một trăm lần
luôn đi”.
Thế là, tên Boss đáng thương bị đánh co tơi tả một trăm lần….
Boss Mạnh vừa ngã ra sàn thì quan sai lập tức đến khênh đi, để lại phần
thưởng là hộp nữ trang của công chúa. Hầu Tử Tửu tò mò giật lấy rồi mở ra
xem thử, vừa mở ra thì suýt nữa ngất xuống đất.
Ngu Công truy hỏi: “Là cái gì thế? Là trang bị thì đưa cho chị dâu”.
Hầu Tử Tửu: “Cái này mà đưa cho chị dâu thì Nại Hà giết tớ mất”.
Nại Hà: “Cái gì thế?”
Hàu Tử Tửu: “Tóc đàn ông”.
Ngu Công trèo núi: “……”
Hầu Tử Tửu: “Tóc của tình nhân của công chúa đấy, chả biết là của đàn ông
hay đàn bà”.
Mọi người đều thấy xấy hổ, ngại ngùng, không ngờ chuyện nhân phẩm của
con người lại làm cho mọi người ngại ngùng đến thế.
Ngu Công trèo núi: “Nói chung còn hơn đao của Đông Phương Bất Bại”.
Hầu Tử Tửu: “Còn hơn là vải buộc chân của Lão thái thái phái Nga Mi”.
Mojata: “Lẽ nào lúc nãy chúng ta ra tay quá bạo lực?”
Thấy Vy Vy im lặng không nói câu gì, Hầu Tử Tửu nói: “Chị dâu không
phải bị shock quá đấy chứ?”
Vy Vy: “>o<, không có, hành tẩu trên giang hồ bao nhiêu năm như thế từ
sớm em đã không màng đến danh lợi rồi…”.
Mojata: “…”
Ngu Công trèo núi: “Sao tớ thấy câu này quen thế nhỉ?”.
Hầu Tử Tửu: “Giống Nại Hà?”.
Mojata: “Không giống, Nại Hà từ trước không bao giờ nói như thế ra miệng
cả, anh ấy chỉ nói trong lòng thôi”.
Nại Hà gửi một biểu tượng mặt thở dài: “Gần mực thì đen, sau này không
nên để cô ấy chơi nhiều với các cậu rồi”.
Vy Vy: “Đúng thế, em bị ảnh hưởng của các anh rồi… à, lúc nãy em đang
nghĩ chuyện về kênh. Em cũng muốn làm một cái”.
Hầu Tử Tửu: “…………..”
Vy Vy: “Boss Mạnh cho em linh cảm…..”
Đã là Boss Mạnh mang lại linh cảm thì đương nhiên sẽ có liên quan đến kẻ
trộm rồi.
Kịch bản của Vy Vy là như thế này.
Lô Vỹ Vy Vy là một nữ tặc chiếm núi xưng vương.
Nhất Tiếu Nại Hà là một lãng tử chơi đàn nho nhã, yếu đuối.
Một hôm, Nhất TIếu Nại Hà đi qua núi không may bị nữ tặc mê đắm nên bị
bắt lên một ngôi nhà trên núi làm chồng coi nhà cho nữ tặc.
“Sau đó thế nào thì em chưa nghĩ xong, vừa nãy đánh Boss em tự nhiên lại
nghĩ đến, những lời Boss Mạnh nói có thể sử dụng trực tiếp được đấy”.
Hầu Tử Tửu nói: “Cũng tham gia cái hoạt động đó sao?”
Vy Vy: “Ừ, tự nhiên thấy hay hay, có điều em chỉ muốn nghịch chơi thôi, tư
nhiên lại có hứng thế”.
Nại Hà không nói gì cả, cậu cứ lặp đi lặp lại cái câu của Vy Vy: “Làm
chồng giữ nhà”.
Vy Vy cứ nghĩ Nại Hà bị kích động nên định nói không làm cũng được, cô
hỏi luôn: “Hay là lúc bị chặn đánh cứ nấp đi là được?”.
>_<
Xem ra Vy Vy có thể dánh giá được cơ bản sự nhẫn nại của Nại Hà, Vy Vy
tiếp lời: “Cơ bản là như thế nhé!”.
Thực ra bản thân cô cũng không chắc chắn lắm, trước mắt chỉ tạm nghĩ như
thế mà thôi.
Nại Hà lại nói: “Chụp đi. Núi Thương Thúi cũng đẹp, cứ coi như quay cảnh
bị chặn cướp ngay ở đây đi”.
Đại Thần đồng ý ngay lại còn chủ động tích cực như thế làm cho nữ tặc Vy
Vy có cảm giác bản thân mình đang bị ép buộc phải đi cướp bóc vậy.
Trong nháy mắt Đại Thần đã bắt đầu chỉ đạo: “Anh đi từ bên này sang, em
phi ngựa từ trong rừng sâu ra, phần của ai người ấy tự quay sau đó cắt ghép
là được”.
Dưới sự chỉ đạo của đạo diễn Nại Hà, Vy Vy đành phải lên ngựa.
Ngu Công trèo nũi bỗng nhảy vào nói: “Đạo diễn, em cũng muốn tham
gia”.
Hầu Tử Tửu nói: “Nữ tặc không có người hầu sao được, để bọn em làm
người hầu của chị dâu nhé!”.
Vy Vy từ chối: “Không cần”.
Hầu Tử Tửu với bộ dạng đau khổ hỏi lại: “Tại sao chứ?”
Vy Vy: “>_< Đơn thương độc mã oai hơn nhiều”.
Ngu Công nói: “Không được không được. Như vậy không được, có cảnh
đánh nhau hay là để bọn em làm người bảo vệ của Nại Hà, sau đó chị dâu
lần lượt đánh bại cả ba bọn em, như vậy mới hấp dẫn chứ”.
Ý kiến lần này của Ngu Công được mọi người hưởng ứng nhiệt liệt, quan
trọng hơn là nhận được sự đồng ý của Nại Hà. Mấy người này đều là người
thuộc phái hành động nên dễ dàng thương lượng mọi chuyện với nhau, còn
Vy Vy – người đề ra ý kiến quay cảnh cho kênh của mình thì không biết làm
thế nào, cô đành vội vàng lên ngựa rồi phi vào trong rừng trúc.
Trong rừng trúc, Vy Vy cưỡi ngựa, đột nhiên lại cảm thấy rất hồi hộp.
Trong thời gian đợi Nại Hà đến nơi chỉ định để cướp nữa còn hồi hộp hơn.
Hậu quả của việc hồi hộp quá đó là khi Vy Vy vừa đến trước mặt Nại Hà thì
những lời Boss Mạnh nói lúc trước cô đã quên sạch. May mà Vy Vy nhanh
trí, cô thay đổi lại một số câu trong một đoạn thoai siêu cổ điển để chữa
cháy.
“Núi này do ta mở,
Cây này do ta trồng,
Nếu muốn đi qua đây
Con trai phải ở lại”.
Đoạn mở đầu nói xong, đúng kịch bản là Ngu Công sẽ lao ra chửi mắng
một hồi sau đó sẽ đánh nhau. Tuy nhiên nhân vật của Ngu Công không thấy
động đậy gì cả, Vy Vy đợi một lúc rồi ngạc nhiên hỏi: “Ngu Công đâu?”.
Hầu Tử Tửu thản nhiên đáp: “Cậu ta bị ngã từ trên ghế xuống”.
Trên màn hình, lãng tử chơi đàn áo trắng vẫn tung bay tà áo trong gió
nhẹ. Nữ tặc áo hồng mang đao thì bóng dáng đã nhạt nhòa.
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)
==========
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire