Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Yêu em từ cái nhìn đầu tiên
Phần 12: Bóng Hồng Áo Trắng
Ngu Công một lát sau mới lên, yếu ớt nói: "Tớ bị thương rồi".
Mojata: "Con trai gì mà ngã tý cũng bị thương".
Ngu công tức giận nói: "Tớ nói là nội thương ấy".
Vy Vy: ">o<, mấy anh ở cùng chỗ với nhau à?"
Thực ra trước đó Vy Vy đã cảm thấy mấy người bọn họ có quen biết nhau
ngoài đời thực, hơn nữa hình như họ là sinh viên năm thứ tư đại học, bởi vì
có lần thấy bọn họ nói đến chuyện thực tập tốt nghiệp. Có điều từ trước đến
giờ Vy Vy không tò mò chuyện đời tư của người khác trong game, thế nên
cũng không hỏi bao giờ, lần này chỉ là buột miệng thôi.
Hầu Tử Tửu đáp: "Bọn anh ở cùng phòng".
Quả nhiên!
Vy Vy liếc nhìn sang Nại Hà, vậy Đại Thần Nại Hà cũng là sinh viên giống
mình sao? Vậy sao mình luôn cảm thấy có gì đó không đúng, Đại Thần
chắc là...
>_<
Không nghĩ ra được cậu ấy nên là cái gì...
Ngu Công nói: "Chị dâu, Nại Hà thường xuyên đi đêm không về phòng, chị
phải quản chặt vào nha".
Mojata: "Cả ban ngày cậu ấy cũng không về".
Vy Vy bó tay luôn.
Nại Hà nói: "Đến khi nào trong phòng không còn chất đống tất nửa tháng
không giặt của các cậu thì tớ sẽ chuyển về ngay".
Mojata lập tức nói: "Thôi anh cứ ở ngoài luôn đi".
Vy Vy thấy ngại ngại, sớm đã nghe nói con trai thường tích đủ mười hai đôi
tất rồi giặt một lúc, không ngờ chuyện này còn kinh khủng hơn, đột nhiên
Vy Vy nhớ lại ngày trước có nghe Ngu Công nói chuyện hack máy tính của
người khác, cô liền tò mò hỏi: "Lẽ nào các anh học khoa máy tính?".
"Đúng quá!".
Thật là trùng hợp.
Vy Vy nói: "......Em cũng thế!".
".................."
"Hóa ra là đàn em".
Ngu Công trèo núi: "Xong rồi, khoa máy tính chín nam mới có một nữ, em
lại anh dũng như thế, lẽ nào em thực sự là một chú em sao?".
Vy Vy: ">o<".
Vy Vy bị mấy người bọn họ làm cho phát ngại: "Em thực sự anh dũng sao?
Em chỉ nói thật thôi mà...".
Quả nhiên cô làm cho Ngu Công cảm thấy như bị nội thương thật.
Ngu Công nói: "Không sao không sao, được mà được mà, hiệu quả thật là
tuyên truyền thức tỉnh".
Tuyên truyền thức tỉnh...
Vy Vy cũng cảm thấy bản thân mình bị nội thương rồi, tuyên truyền thức
tỉnh dùng như thế này không biết thầy giáo dạy môn Ngữ Văn của Ngu
Công mà biết có khóc thét lên không nữa.
Hầu Tử Tửu đề nghị: "Được rồi, có điều câu "con trai phải ở lại" nên thay
đổi một chút, ở đây có bốn người, ai biết em muốn cướp người nào chứ,
người xem sẽ hiểu nhầm đấy!".
Nại Hà nói: "Không hiểu nhầm được đâu, không cần thay".
Hầu Tử Tửu: "???".
Nại Hà nói: "Các cậu không đáng giá để cướp".
Thế là..........
Lại một cuộc chiến đấu diễn ra gay cấn, trận này là ba đánh một.
Vy Vy không có gì để nói, cô ngước nhìn trần nhà, cô còn chưa bắt đầu
cướp thế mà mấy người bị cướp đã tự thanh toán lẫn nhau rồi.
Nói chung, với tình hình Ngu Công mang nội thương ra trận như thế, sau
khi nói vô số chuyện cười với nhau kênh cũng được quay xong sau hai ngày
vất vả. Những tình tiết sau khi bị cướp vẫn do Vy Vy tự biên , Vy Vy chọn
thời gian dài để biên kịch, cố gắng cho nó không thô tục, dài như một bộ
phim trên truyền hình.
Kịch bản cụ thể như thế này:
Lãng tử chơi đàn áo trắng bị cướp về sơn trại (trong game là cảnh bị cướp),
nữ tặc si mê vẻ nho nhã thanh tú của cậu ấy nên nghĩ đủ mọi cách để chiếm
được trái tim của cậu, lãng tử không hành động gì, cả ngày không nói một
lời nào, cậu cứ ngồi bên hồ sen sau núi im lặng đánh đàn.
Nữ tặc cuối cùng cũng quyết định thả cậu ấy đi, thế nhưng cô vẫn còn luyến
tiếc nên cứ nhẹ nhàng đi theo cậu ấy, thật không may lãng tử chơi đàn gặp
quái thú giữa đường, có thể mất mạng ngay lập tức, nữ tặc trong nháy mắt
lao ra cứu cậu. Lãng tử cảm động nên chấp nhận tình yêu của nữ tặc, nữ tặc
vui vẻ chuẩn bị hôn lễ. Không ngờ đêm động phòng hoa chúc thì lại có
quân binh tới (mấy người Ngu Công gọi thêm một đội nữa tới làm diễn viên
quần chúng) đánh lên núi, đám hầu nữ tặc (thực ra là nhân vật hỗ trợ trong
game, đáng thương là mới có cấp 20) do uống say rồi nên không cách nào
đánh trả được. Nữ tặc bản lãnh cao cường quan binh không làm gì được nên
quay sang tấn công lãng tử, nữ tặc lên trước bảo vệ lãng tử, còn lãng tử thì
rút gươm trong đàn ra, không nghĩ ngợi do dự gì liền đâm vào tim nữ tặc từ
phía sau.
Hóa ra, lãng tử chơi đàn vốn là khâm sai, do địa hình sơn trại này vốn phức
tạp nên không dễ tiêu diệt, cậu phải làm như thế để hoạt động ngầm.
Phần cuối thì giống như trong phim.
Sau khi nữ tặc chết, lãng tử chơi đàn mới tỉnh ngộ, cậu mới nhận ra mình đã
yêu cô ấy, thế là cậu ôm xác nữ tặc nhảy xuống từ đỉnh Lạc Hà.
Được rồi, Vy Vy thừa nhận, cái này chỉ là làm cho vui thôi >o<.
Vy Vy cứ nghĩ mang kịch bản này đưa cho mọi người thì sẽ nhận được sự
phản đối của mọi người, không ngờ ai xem xong cũng khen được, có điều
sau khi thăm dò một hồi, nguyên nhân Nại Hà cảm thấy thích thú chẳng qua
là vì lời thoại của cậu ấy ít.
Còn nguyên nhân của Ngu Công và đám bạn là không ngờ sau đó họ lại còn
có cơ hội xuất hiện nữa, lại còn là vai chính diện, nên họ thích phát cuồng
lên.
Vy Vy lại tiếp tục không còn gì để nói, quả nhiên là sinh viên khoa máy
tính, trong máu không hề có lấy một tế bào văn nghệ nào...
Tuy nhiên mấy hôm sau Nại Hà giao cho Vy Vy hậu kỳ của kênh, Vy Vy hối
hận cực độ và rút lại lời nói "trong máu không hề có lấy một tế bào văn
nghệ nào".
Không có tí văn nghệ nào trong máu là chỉ đám Ngu Công mấy người thôi,
tuyệt đối không hề có Nại Hà Đại Thần!
Đại Thần Đại Thần, không gì là không thể!
Hôm nhận được kênh là hôm Vy Vy phải học buổi tối, về ký túc một cái là
đăng nhập trò chơi luôn, Nại Hà đã out rồi, cậu để lại cho Vy Vy lời nhắn:
"Có việc nên out trước, đã gửi kênh vào hòm thư của em rồi".
Vy Vy vội vàng check mail.
Việc chế tác hậu kỳ bao gồm khâu cut paste, âm nhạc, chữ, mỹ thuật... Vy
Vy cứ nghĩ mình cứ làm từ từ thôi, bởi vì cô mới học năm thứ hai, chắc
chắn sẽ có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn năm thứ tư. Có điều Nại Hà nói cậu
ấy sẽ làm việc này, mà Vy Vy thì tín nhiệm Đại Thần vô điều kiện nên cô
gật đầu ngay lập tức. Phải mất mười mấy phút mới tải xong, Vy Vy vội vàng
mở xem ngay, chỉ xem mấy giây đầu thôi mà cô đã đứng người rồi.
Quá đẹp!
Thực ra nói đơn giản thì cũng đơn giản, chẳng qua chì là dòng chữ màu
hồng đen thế nhưng không hiểu Đại Thần tìm ở đâu kiểu chữ phù hợp đến
thế, vừa có khí chất lại vừa thoát tục, cứ từng nét từng nét một được viết ra,
sau đó làm thêm hiệu ứng flash, một lớp ánh sáng chạy qua màn hình, đơn
giản nhưng đẹp mắt, rất có cảm xúc.
Vy Vy xem đi xem lại mấy lần, cảm xúc tràn đầy.
Đại Thần rất chuyên tâm với việc này, cắt ghép, làm chữ, chọn nhạc, mọi
thứ không cái gì không hoàn hảo cả, đặc biệt là âm nhạc làm cho Vy Vy
cảm thấy rất hạnh phúc. Không giống với cảm giác của cô khi cô nghe
những ca khúc thịnh hành ở các kênh khác, mà đó là tiếng nhạc phát ra từ
loại nhạc cụ dân tộc, phần đầu khi cướp chặn đánh là tiếng tiêu vui vẻ, phần
sau là tiếng đàn tranh, rất phù hợp với hình tượng lãng tử chơi đàn.
Ờ, tiếng nhạc êm dịu này chắc là tiếng đàn tranh, Vy Vy không có hiểu biết
nhiều về nhạc cụ, trước đây khi học cấp ba mỗi khi học giờ âm nhạc cô đều
làm bài tập môn khác, thế nên hôm nay nghe lần đầu thấy nhập tâm đến thế.
Tất cả quá hoàn mỹ, không có một chỗ nào để bới móc lỗi cả, Vy Vy chỉ
chăm chú thưởng thức thôi.
Tuy câu chuyện này là bi kịch thế nhưng do luôn có tâm lý là chơi đùa cho
vui, sau đó trong quá trình quay và ghi có thêm nhiều đoạn thoại và chuyện
vui cười nữa thế nên khi xem Vy Vy cảm thấy rất vui vẻ, tuy nhiên tình tiết
đến đoạn lãng tử chơi đàn rút gươm, tiếng đàn đột nhiên thé lên giận dữ,
lưỡi kiếm dài dường như đâm thẳng vào tim nữ tặc, âm nhạc cùng lúc đó
dường như cũng dừng lại trong tĩnh lặng.
Trái tim Vy Vy đột nhiên đập mạnh.
Sau đó, cô vẫn chưa hoàn hồn, hình như phần kết thay đổi rồi.
Phần kết vốn là lãng tử chơi đàn sẽ ôm xác nữ tặc rồi cùng nhau nhảy từ
trên đỉnh Lạc Hà, thế nhưng trên màn hình lại là cảnh lãng tử chơi đàn và
võ tướng Thanh Sam (Ngu Công đóng) đang đứng trước một nấm mộ, cùng
im lặng nhìn nấm mộ ấy.
Võ tướng Thanh Sam nói: "Cậu có thể không giết cô ấy".
Lãng tử chơi đàn im lặng, mãi lâu sau cậu mới cất lời: "Để cô ấy sống mà
hận tôi, thì chết còn hơn".
Vy Vy ngây người.
Trong lòng đột nhiên cảm thấy ngay từ câu nói này lãng tử chơi đàn áo
trắng đã không phải là người cô muốn miêu tả trong kịch bản nữa.
Cậu ấy đã biến thành một người xa lạ sau làn sương mờ ảo, mê hoặc.
Lãng tử chơi đàn từ đó đã ẩn cư ở một ngôi nhà nhỏ dưới chân núi, Vy Vy
nhận ra đó là một cảnh nhỏ trong game, đó là ngôi nhà hoang dưới đỉnh Lạc
Hà. Bên ngoài ngôi nhà có mấy hàng trúc xanh, lãng tử chơi đàn ngồi trong
rừng trúc cô đơn gẩy đàn, sau đó bước lên đỉnh Lạc Hà rồi lặng lẽ ngắm
mặt trời lặn trên đỉnh.
Võ tướng Thanh Sam xuất hiện một lần nữa.
"Cậu lập công lớn, trong tay có quyền lực vị thế bao người thèm muốn, tại
sao lại muốn ẩn cư ở một nơi hoang dã xa xôi thế này?".
Lãng tử chơi đàn áo trắng không trả lời, cậu vẫn chăm chú gảy khúc đàn
dang dở, thần thú mèo của cậu nhảy qua nhảy lại bên cạnh.
Trong nháy mắt hình ảnh rừng trúc xanh tan đi như từng đợt sóng nước và
biến thành phong cảnh hồ sen sau núi, dường như là hồi ức của lãng tử nên
có màu sắc mơ màng, kì ảo. Lãng tử ngồi chơi đàn, nữ tặc ngồi bên cạnh,
âm nhạc từ đó cũng tắt dần, tất cả đều tĩnh lặng, đó đây thỉnh thoảng vang
lên tiếng ve kêu, tiếp đó Vy Vy nghe thấy tiếng của chính mình.
Đoạn âm thanh này hôm trước Nại Hà bảo cô ghi vào, nói có lúc dùng đến.
Đoạn thoại ghi vào là đoạn nữ tặc nói trước khi thả lãng tử đi. Vy Vy ngại
ngùng thu đi thu lại, không ngờ dùng đến rồi.
Hình như được xử lý qua rồi nên giọng cô trở nên mơ hồ và xa xôi, giống
như đến từ trong hư không vậy.
"Ông em là kẻ cướp, bố em là kẻ cướp thế nên cuộc đời em cũng là kẻ
cướp, ngoài cướp bóc ra em không biết làm gì cả, cái gì cũng không biết,
còn tất cả mọi người trong trại nữa".
"Anh ghét em như thế à, thực ra em chưa từng giết người, cũng không phải
là xấu xa nhất, nhưng có điều cũng là xấu rồi".
"Em cũng muốn như các cô gái dưới chân núi, chăm sóc mấy chú gà chú
vịt, mặt trời lên đi làm, mặt trời lặn thì về nhà, yên ổn sống ngày này qua
tháng khác. Có điều đó chỉ là một giấc mơ, mãi mãi không bao giờ thành
hiện thực".
"Anh đi đi, em để cho anh đi".
Màn hình lại quay lại, là tiếng võ tướng Thanh Sam hỏi: "Cậu có tiền đồ tốt
đẹp như thế tại sao lại lãng phí cuộc sống của mình ở nơi hoang tàn này?".
Sau đó là một giọng nói lạnh nhạt và nhẹ tênh vang lên: "Đây cũng là giấc
mơ của tôi".
Tất cả lời thoại của kênh đều dùng chữ minh họa chỉ có mấy câu cuối mới
là lời của nhân vật thật, đột ngột vang lên rồi tự nhiên im bặt, tiếng đàn
tranh lại véo von vang lên, ai oán tuyệt vọng, rồi dần dần tan biến.
Cảnh cuối cùng là hình ảnh nữ tặc áo hồng và lãng tử áo trắng cùng đứng
bên hồ sen, lãng tử gảy đàn, nữ tặc múa đao, tà áo hai người cùng phấp phới
bay, lung linh, lãng mạn, sau đó hình ảnh nhạt dần nhạt dần rồi biến thành
màu đen.
Kết thúc.
Trên màn hình, hình ảnh lãng tử áo trắng vẫn phấp phới tà áo.
Hình ảnh nữ tặc múa đao đã nhạt nhòa.
Vy Vy thấy trong lòng đau nhói, mắt ướt rồi.
Vy Vy đột nhiên cảm thấy, sự cảm động lúc trước của mình thật ngốc
nghếch...
Phần 13: Cậu Ấy Không Phải Anh
Cài đặt chế độ tự replay nên Vy Vy còn chưa định thần lại được thì kênh đã
bắt đầu quay lại một lần nữa, tiếng kêu réo rắt vui tai lại vang lên, hình ảnh
nữ tặc áo hồng kiêu hãnh phi ngựa từ rừng trúc chạy ra.
Vy Vy vội vã tắt đi, biết kết thúc buồn bã, đoạn đầu thì như thế khiến cô
buồn chán không muốn xem lại lần thứ hai.
Cô vào trò chơi, gửi tin nhắn cho Nại Hà: "Em xem xong rồi, rất hay".
Đánh xong mấy chữ khô khốc ấy Vy Vy không biết nói gì nữa, rõ ràng còn
đầy cảm xúc trong người thế nhưng lại không biết nói cái gì bây giờ, lẽ nào
nói em đã khóc khi xem nó sao?
Thế thì ngốc quá!
Thế là cô lại hỏi tiếp: "Anh thay đổi kết cục à?"
Tin nhắn vừa gửi đi thì nick của Nại Hà sáng, ngay lập tức cô nhận được
câu trả lời: "Ừ, thay rồi, nếu không thì thời gian không đủ dài".
"Anh lên rồi, thời gian? Thời gian gì?"
Vy Vy có chút hoài nghi, anh ấy đang nói đến thời gian trong kênh à? Thế
nhưng cô nhớ rõ thời gian không giới hạn cơ mà?
Nại Hà: "Nguyên tắc tham gia thi đấu là độ dài thời gian đạt nửa tiếng, sau
khi đạt giải nhất điểm kinh nghiệm và giải thưởng sẽ nhiều hơn. Đằng nào
cũng làm thì đạt giải luôn đi".
Vy Vy kinh ngạc, cô thực sự không chú ý đến nguyên tắc này, thế nhưng...
anh Đại Thần, anh chắc chắn chúng ta sẽ giành giải quán quân sao?...
Không đúng không đúng, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là, theo
như Đại Thần nói, lẽ nào tình tiết cuối làm Vy Vy rơi nước mắt chỉ vì kéo
dài thời gian mà thêm vào sao?
Nghĩ đến đây Vy Vy bật lại kênh một lần nữa, quả nhiên, thời gian không
ngắn không dài vừa chẵn ba mươi phút, ngay cả một giây cũng không thừa.
................
Tuy sự thực rõ ràng và tàn khốc như thế nhưng Vy Vy vẫn ôm một tia hy
vọng: "Vậy anh... kết cục sau cùng sao lại nghĩ ra thế? Hay hơn cái cũ rất
nhiều".
Nại Hà: "Kết thúc cũ cũng ok, chỉ có điều không tiện để thêm mấy đoạn hồi
ức cho vừa thời gian, quá lộ dấu tích".
@_@
Thêm hồi ức cho vừa thời gian? Chính là thêm cái đoạn hôm trước thu âm
sao? Làm sao nghe lại giống mấy đoạn trong truyền thuyết thế... Vy Vy nhớ
lại hiện tại cũng có rất nhiều hồi ức, cô hỏi lại một cách khó khăn: "Vậy kết
cục hiện tại... lẽ nào cũng vì thêm cho vừa thời gian sao?".
"Đại khái là vậy".
Vy Vy bị đánh bại rồi.
Hóa ra, Đại Thần không chỉ vì thời gian mà còn muốn cho thêm nhiều hồi
ức nữa, cái gì cảm động lòng người chứ, cái gì sống chết hai bên mong
manh chứ, đều chỉ như mây trôi nổi bên trời thôi......
>o<
Vy Vy đột nhiên cảm thấy, sự cảm động lúc trước của mình thật ngốc
nghếch...
Sau đó, lòng ngổn ngang bao thứ cảm xúc như thế Vy Vy mang kênh phát
trên diễn đàn game. Còn việc tại sao người phát trên diễn đàn là cô mà
không phải Đại Thần thì đương nhiên vì Đại Thần lười không muốn đăng kí
thôi. >_<
Sau khi phát xong cô với Nại Hà đi làm nhiệm vụ, làm xong nhiệm vụ cô
đăng nhập vào kênh, ngay lập tức nhận được rất nhiều hồi âm.
Làm sao lại có nhiều comments thế này?
Có bình luận chỉ sau một phút khi cô vừa post lên diễn đàn. Thời gian ngắn
thế chưa đủ xem được nội dung. Có điều đọc những lời bình luận Vy Vy
hiểu.
Nói cho cùng, chuyện này do ảnh hưởng của việc Tiểu Vũ Yêu Yêu và
Chân Thủy Vô Hương cũng làm lại kênh, rồi chuyện Nhất Tiếu Nại Hà
khiêu khích PK với Chân Thủy thôi, hai việc này không chỉ ầm ĩ trên server
mà còn ầm ĩ trên cả diễn đàn, đến hôm nay vẫn còn là đề tài hot, vì thế Lô
Vỹ Vy Vy mới phát kênh này đi. Ngay lập tức một đám người chầu chực
hóng hớt nhảy vào bình luận, quả nhiên Nhất Tiếu Nại Hà và Lô Vỹ Vy Vy
cũng tham gia rồi. Chắc là vì muốn cạnh tranh với Tiểu Vũ Yêu Yêu à? Quá
rõ rồi, thậm chí có người còn đoán rằng trong kênh chắc chắn sẽ có hình
ảnh của Tiểu Vũ Yêu Yêu, là nhân vật xấu xí.
Vy Vy đọc không nhịn được thè lưỡi một cái. Có người đúng là bụng dạ tiểu
nhân, chưa xem gì mà đã phát biểu rồi, trong kênh của Vy Vy không cần
xuất hiện nhân vật thứ ba vô lý làm gì cho mệt.
Hơn nữa, hình tượng cô với Nại Hà đẹp như thế, đâu cần nhân vật thứ ba
vào phá đám làm gì. >o<
Vy Vy xem từng trang một, đến trang thứ năm cô mới phát hiện thấy có
người giống như mình, là bình luận của một cô gái. Cô ấy gửi mấy cái mặt
người đang khóc, cô nói mình xem xong đã khóc.
Ha ha ha, cô ấy khóc, Vy Vy lại thấy vui.
Hay quá, bị Đại Thần lừa cuối cùng cũng không phải chỉ có mình cô.
Xem một loạt các hồi âm bình luận như thế Vy Vy thấy rất vui, cô đăng
nhập vào game nói với Nại Hà: "Anh xem bình luận chưa? Có bao nhiêu
người xem khóc đấy, có điều em phải chịu họa cho anh, tại trên kênh anh
ghi biên kịch là em mà, mọi người đều nói em dở hơi...".
Đúng thế, một câu chuyện mà bắt đầu là gây cười bạo lực, giữa cũng gây
cười, kết thúc lại là bi thảm, biên kịch không dở hơi thì là cái gì.
Nại Hà: "Chưa xem, có kết quả thì bảo anh".
>_<
Rõ ràng là công lao thành quả của anh ấy tại sao một chút xúc động anh ấy
cũng không có nhỉ? Vy Vy nói: "Ờ, ờ ờ, em sẽ báo cáo với anh hằng ngày ".
Mấy hôm sau đó có việc hay không có việc Vy Vy đều ngồi cạnh cái máy
tính để xem thế nào.
Kênh càng ngày càng hot, có thể không phải vì do kết quả của chém gió, mà
chính là vì bản thân kênh này thế. Một số người khen chế tác tuyệt mỹ, sau
khi phát hiện người chế tác là Nhất Tiếu Nại Hà thì càng ngạc nhiên hơn,
một người chơi nói: "Kênh này làm hay quá! Nhất Tiếu Nại Hà thật quá
mạnh, không chỉ có thể đánh mà kỹ thuật cũng giỏi thế này, đúng là văn võ
toàn tài".
Có nhiều người thích thảo luận tình tiết câu chuyện hơn, thảo luận về sự lựa
chọn của lãng tử chơi đàn.
Thảo luận vấn đề này nhiều quá nên sau khi xem xong Vy Vy cũng thấy khó
chịu, có lần không kiềm chế được cô liền hỏi: "Tại sao lãng tử chơi đàn
nhất định phải giết chết nữ tặc?".
Nại Hà trầm tư một hồi rồi nói: "Tình tiết này anh khẳng định là do em
viết".
Vy Vy: "........................."
Vy Vy: ">o<, là em.........."
Thế nhưng Vy Vy chỉ đùa ác ý thôi mà.
Vy Vy tiếp tục hỏi: "Vậy nếu là anh, anh có giết chết nữ tặc không?".
Câu hỏi này vừa gửi đi xong ngay lập tức Vy Vy cảm thấy bất an, cảm giác
như không nên hỏi như thế, hỏi như vậy chẳng khác nào đang tò mò đời tư
của người khác, thế nhưng... thật sự rất muốn biết... cái câu: "Để cô ấy sống
mà hận tôi, thì thà chết còn hơn" mấy hôm nay cứ hiện lên trong đầu cô, cô
rất muốn biết Nhất Tiếu Nại Hà ngoài đời thực sự là người biết nói câu này
sao?
Cũng may Nhất Tiếu Nại Hà không để ý đến cảm xúc của Vy Vy, cậu trả lời
rất nhanh: "Không phải anh".
Vy Vy: "Hả?"
Nại Hà: "Cậu ấy không phải anh, anh không đi làm đến bước ấy đâu".
Vy Vy im lặng một hồi, thật là, đôi môi bắt đầu mím chặt lại.
Trong thời gian này kênh của Chân Thủy Vô Hương và Tiểu Vũ Yêu Yêu
cũng được phát lại, thế nhưng độ nóng sốt không bằng lần trước, xét cho
cùng thì về mặt nội dung tình tiết và chế tác còn lâu mới sánh được với Lô
Vỹ Vy Vy và Nại Hà.
Thời gian phát đã kết thúc, bắt đầu bước vào thời gian bỏ phiếu. Vy Vy và
Nại Hà dẫn đầu, bỏ xa các đối thủ phía sau, thứ hai là Chân Thủy và Tiểu
Vũ. Điều này làm một người luôn khiêm tốn như Vy Vy cũng cảm thấy cơ
hội chiến thắng của bọn họ quá rõ ràng rồi.
Tuy nhiên, trước khi có kết quả một ngày Vy Vy nhận được tin nhắn kì lạ
của Thần Lôi Ni Ni.
"Vy Vy, có câu này muốn hỏi cậu".
"Câu gì?"
"Cậu phải hứa không giận thì tớ mới nói".
Vy Vy không hiểu có chuyện gì xảy ra nữa, hỏi thì cứ hỏi đi, lại còn phải
rào trước thế này, thế nhưng Vy Vy vẫn nói: "Cậu nói đi, tớ không giận".
"Không giận thật nhé, thực ra tớ cũng chỉ hỏi hộ thôi, nếu mà, tớ nói nếu
mà thôi nhé, có người đưa cho cậu một số tiền lớn thì cậu có đồng ý rút
khỏi cuộc thi này không?".
Vy Vy giật mình, nhanh chóng hỏi lại: "Chân Thủy Vô Hương?".
Thần Lôi Ni Ni: "Vy Vy cậu đoán ra rồi".
Vy Vy: "Không cần đoán".
Điều này quá rõ còn gì? Nếu cô rút khỏi cuộc thi này thì người trực tiếp
được lợi là ai chứ? Mà Thần Lôi Ni Ni còn quen ai được nữa chứ?
Thần Lôi Ni Ni: "Tiểu Vũ Yêu Yêu rất thích bộ quần áo đó nên Chân Thủy
giấu cô ấy và nhờ tớ giúp đỡ, chắc anh ấy ngại hỏi trực tiếp cậu, cậu không
giận chứ?".
Nếu nói Vy Vy không tức giận thì thật là giả dối, nhưng mà nếu tức giận thì
không đáng. Thực ra trong trò chơi mua bán đồ đạc là chuyện bình thường,
cũng chẳng có vấn đề gì nếu nói tới nó cả, thế nhưng đây thì lại trực tiếp
cầm tiền muốn người ta rút khỏi cuộc thi, thật là quá đáng quá mức!
Vy Vy dừng tay trên phím, cô định trả lời thế này.
Đương nhiên là phải từ chối rồi, thế nhưng đối mặt với loại người thích
dùng tiền dọa người khác thì từ chối không thích lắm, không thể đả kích
anh ta được. Cách tốt nhất là phải nhiều tiền hơn anh ta, cho anh ta tức chết.
Tuy Vy Vy không có tiền... thế nhưng có thể giả vờ cơ mà, đằng nào cũng là
qua mạng, sợ gì bị lật mặt chứ.
Thế là một cô gái xuất thân từ gia đình bình thường thuộc kiểu công nông
liên minh bắt đầu lên giọng giống một người nhiều tiền: "Không giận, chỉ
thấy buồn cười thôi. Tự nhiên có người thích dùng tiền để muốn mình rút
lui, thật quá buồn cười, anh ta nghĩ anh ta nhiều tiền hơn tớ sao?".
"Nhà anh ta có mấy ngôi trên thế giới này? Người hầu nhà anh ta đi chợ
bằng ô tô hãng gì? Mèo nhà anh ta thuộc chủng loại gì? Nhà anh ta...".
Vy Vy nói một loạt câu so sánh cho đến khi không nghĩ ra cái gì để nói nữa
mới dừng lại nói chốt một câu: "Nếu anh ta không có ý định bỏ ra mấy chục
triệu mấy trăm triệu để tớ rút lui thì khuyên anh ta đừng xuất hiện để mất
mặt thêm nữa".
Thần Lôi Ni Ni kinh ngạc không biết nói gì nữa, mấy chục mấy trăm triệu,
Chân Thủy làm gì bỏ ra số tiền lớn như thế chứ, nghe anh ta nói chỉ có mấy
triệu, nhiều nhất là hai lăm triệu thôi, xem ra Lô Vỹ Vy Vy thật sự là người
giàu có rồi, chỉ nói linh tinh mà đơn vị đã là mấy chục mấy trăm rồi.
"Vy Vy, hóa ra nhà cậu có nhiều tiền đến thế, thật là nhìn không ra đấy!".
Vy Vy: ">o<, tớ đã hạ thấp rồi đấy!".
Thần Lôi Ni Ni nói: "Vậy thì thôi, cậu đừng có giận nhé, thực ra tớ cũng
đâu có muốn hỏi giúp anh ấy đâu, chỉ là tớ cảm thấy anh ấy rất yêu Tiểu Vũ
Yêu Yêu thôi, nên tớ có chút mềm lòng".
Vy Vy còn chưa kịp trả lời cái tin này thì Ni Ni đã nhắn tiếp cái nữa: "Cậu
biết không, bọn họ gặp nhau rồi, bây giờ bên ngoài cũng thành đôi rồi
đấy!".
Vy Vy im lặng nhìn bọn họ một lúc sau đó quay sang nhìn Nại Hà, Đại
Thần à, anh đúng là giết người không thấy máu.
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)
==========
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire