Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Yêu em từ cái nhìn đầu tiên
Phần 21: Anh đang đợi em
Hiểu Linh cảm thấy đời người thật có nhiều điều ngạc nhiên.
Ví dụ như bây giờ, đêm trước hôm thi tiếng Anh cấp sáu, cô bị Vy Vy kéo
đi mua quần áo.
Được thôi, tuy Hiểu Linh đã từng nói trước khi thi phải thoải mái một chút
thế nhưng Vy Vy cũng đâu cần phản ứng nhanh như thế, ngay lập tức lôi cô
đi khắp các cửa hang quần áo xung quanh trường…..
Nhị Hỷ và Ty Ty cũng cảm thấy kì lạ.
Sau khi ăn cơm xong và trở về kí túc thì không thấy Vy Vy và Hiểu Linh
đâu nữa, sách vở vẫn nằm trên bàn, đương nhiên là không phải đi tự học rồi.
Nhị Hỷ cảm thấy chán nản nên nhắn tin hỏi Hiểu Linh đang ở đâu.
Rất nhanh sau đó đã có tin trả lời từ Hiều Linh, cô đang cùng Vy Vy đi mua
quần áo.
Nhị Hỷ cảm thấy như sét đánh ngang tai, hỏi rõ rang xem là cửa hàng nào
và kéo Ty Ty cùng đi tham gia. Chạy đến nơi, đẩy cửa vào thì vừa lúc thấy
Ty Ty ở phòng gửi đồ đi ra.
Nhị Hỷ và Ty Ty chết lặng ngay ở cửa.
Từ trước đến giờ chưa bao giờ thấy Vy Vy rạng rỡ như thế này.
Mái tóc từ trước đến giờ buộc cao bây giờ xõa ra, nên có lọn xoăn nhỏ tự
nhiên, xõa xuống hai vai. Cô mặc một chiếc váy màu hồng qua đầu gối,
chiếc cổ váy thiết kế hình chữ V tinh tế. Chất liệu váy mỏng bó sát lấy từng
đường cong của cơ thể. Mỗi bước di chuyển chiếc váy lại bồng lên như
từng lớp sóng, đôi chân dài trắng muốt làm cho người ta không thể rời mắt,
đôi chân nhỏ đi trên đôi giày màu thủy tinh, mỗi bước đi trông rất đáng yêu.
Cô toát ra sự hấp dẫn xung quanh, cái tiệm nhỏ này trở nên tươi sáng hơn
bao giờ hết.
Cửa hàng im lặng, rồi lại im lặng trong chốc lát, Hiểu Linh ngây người một
lúc rồi mới nhìn sang Nhị Hỷ và Ty Ty, cô kiêu hãnh nói: “Thế nào, tớ chọn
cho Vy Vy đấy, quá phù hợp phải không?”.
Quả là có con mắt thẩm mỹ, quả là có con mắt thẩm mỹ, Nhị Hỷ đang định
khen như thế thì Vy Vy vừa soi gương vừa phụng phịu nói: “Hiểu Linh, cậu
không thể chọn cho tớ một bộ quần áo con nhà tử tế một chút được hay
sao?”.
Hiểu Linh: “………….”
Nhị Hỷ: “…………”
Ty Ty: “…………”
Nhân viên trong quán cũng không biết phải nói gì nữa, bộ váy này có chỗ
nào không giống con nhà không tử tế đâu chứ! Cơ thể cô ấy quá bốc lửa
hấp dẫn thì liên quan gì đến bộ váy của cửa hàng chứ!
Sau phút im lặng Hiểu Linh quay người tiếp tục lựa chọn áo váy cho Vy Vy,
Nhị Hỷ lại gần Vy Vy và hỏi: “Sao lại muốn mua quần áo thế?”.
Vy Vy: “Bởi vì tớ phát hiện thấy quần áo năm ngoái của tớ hỏng rồi >0< “
Nhị Hỷ im lặng, điều này đã nói với cậu ấy từ lâu rồi mà, thế nhưng mấy
hôm trước cô ấy còn vui vẻ mặc cơ mà?
Ty Ty nói: “Vậy thì cậu cũng đâu cần đi mua vào lúc này chứ, ngày mai thi
rồi mà”.
“Ờ…” Vy Vy không biết nói gì, chuyện đi gặp mặt Nại Hà bây giờ chưa thể
nói cho bọn họ biết được: “Chuyện này…tối ngày mai tớ đi phỏng vấn”.
Điều này không phải là lừa dối, cuộc gặp gỡ ngày mai là cuộc gặp cả đời ấy
chứ!
Nhị Hỷ càng ngạc nhiên hỏi: “Cậu muốn đi làm them hè à? Cái chỗ làm
đáng ghét nào lại chọn ngày phỏng vấn là tối thứ 7 thế? Ngày mai thi xong
là năm giờ hai mươi phút rồi”.
Vy Vy chết lặng.
Lúc chiều khi Nại Hà đề nghị gặp mặt, tâm trạng của Vy Vy lúc đó… nói
thế nào được nhỉ? Giống như vừa phát hiện ra đói bụng thì trên trời rơi
xuống một đống đùi gà.
Ngạc nhiên quá!
Vui mừng quá!
Không biết phải làm gì cả.
Tâm trạng hồi hộp lo lắng.
Thậm chí còn nghĩ ngợi lung tung nữa, Nại Hà gặp cô chỉ đơn giản là vì
chuyện bản quyền của kênh thôi mà, đúng không, đây chỉ là cái cớ? Thế
nhưng cái suy nghĩ này ích kỉ quá, Vy Vy nghĩ rồi chon gay cái suy nghĩ này
quay lại não bộ.
Hậu quả của việc nghĩ ngợi lung tung đó là lúc đó Vy Vy thấy mình thụ
động quá, khi trả lời Nại Hà cách đây cả nửa tiếng rồi mà, hơn nữa chỉ có
một chữ ok đơn giản.
Nại Hà thì không hề chú ý đến sự chậm chạp của Vy Vy, sau khi nhận được
câu trả lời của cô thì ngay lập tức đã nói cho cô cách liên hệ với cậu ấy như
thế nào.
“ Số điện thoại của anh là 13xxxxxxxxxx”.
Vy Vy nhìn hàng số, tim đập loạn xạ, dường như còn đập nhanh hơn lúc Đại
Thần xuất hiện đến vài phần.
Số điện thoại của Nại Hà.
Cuối cùng, cuối cùng, hiện thực họ cũng có liên quan với nhau rồi.
Vy Vy vội vàng ấy bút ghi lại số, sau khi ghi xong mới nhớ là mình cũng
nên cho số Nại Hà, thế nhưng bây giờ cô không có điện thoại di động .
Điện thoại của Vy Vy năm ngoái bị mất rồi, sau này cô mới phát hiện những
ngày không có điện thoại thật là đơn giản và thoải mái thế nên không mua
nữa. Thực ra sinh viên đâu có nhiều việc không dung điện thoại không được
chứ, trong phòng có các bạn nữa thế nên có việc gì cũng biết hết.
Thế nhưng bây giờ nếu không cho số điện thoại liệu Nại Hà có nghĩ cô
không có thành ý không nhỉ? Vy Vy ngập ngừng đánh mấy chữ: “Điện thoại
em bị mất rồi vẫn chưa mua >0<”.
Để thể hiện mình rất có thành ý gặp mặt, Vy Vy chủ động đề nghị: “Chúng
ta gặp nhau ở đâu? Em học trường đại học A, ngoài vòng thứ tư
(1) của
thành phố, anh cũng ở thành phố B phải không?”
Tuy từ trước chưa bao giờ hỏi cụ thể thông tin của nhau thế nhưng qua
những lần nói chuyện thì chắc chắn Nại Hà có đoán ra cô cũng ở thành phố
B nên mới chủ động hẹn gặp mặt.
“Ừ, anh ở đó”. Nại Hà đáp lại lạnh lùng. “Anh đến trường đại học A đón
em, em rỗi lúc nào?”
Vy Vy bị từ “đón” làm cho choáng váng, đầu óc không còn tỉnh táo nữa rồi:
“Mai em thi, sau năm giờ rưỡi là có thời gian rỗi”.
“Sáu giờ anh đợi em ở cổng trường phía đông nhé?”
“Năm giờ rưỡi đi”. Đỡ phải đợi thêm 30 phút nữa, hình như Nại Hà khá
thông thuộc đại học A, trong đầu Vy Vy hiện lên suy nghĩ này, mà làm sao
cô lại hẹn lúc 5 giờ rưỡi nhỉ, có phải là biểu hiện của cô quá gấp gáp
không?
Càng nghĩ càng thấy xấu hổ, nhanh chóng hẹn xong địa điểm và thời gian
Vy Vy vội gõ: “Ngày mai đến giờ em sẽ gọi cho anh, em có việc nên out
trước đây”. Nói rồi cô thoát ngay lập tức, sau đó ngồi ngây người nhìn cái
máy tính, lát sau lại ngây người ngồi trước tủ quần áo……..
……………
“Kiểu con nhà tử tế, thử xem nào”.
Bối Vy Vy ngốc nghếch lại chìm đắm trong suy tưởng, Hiểu Linh cáu giận
ném bộ quần áo trong tay cho Vy Vy, thật là, bản thân thì cứ ngây người ra
còn để cô ấy phải suy nghĩ, đã thế lại còn lựa chọn lên xuống nữa chứ. Hix
Vy Vy hậm hực ôm quần áo vào phòng thay đồ, sau khi mặc xong Hiểu
Linh gật gù đồng ý.
Lần này không phải là áo liền váy nữa mà là một chiếc áo màu trắng bó eo,
cùng với chiếc váy ngắn in hoa màu xanh nước biển nhạt. Bộ váy áo được
cắt may rất bình thường thế nhưng khi Vy Vy mặc lên người thì rất đẹp, rất
tinh tế, hơn nữa hai màu xanh và trắng là màu của bầu trời dịu mát nên cũng
làm tôn màu da của Vy Vy.
Nói theo cách của Nhị Hỷ là đã thành công trong việc ngụy tranh thành con
gái nhà lành
Vy Vy cũng thấy rất vừa lòng với bộ áo váy này, tuy không quen mặc váy
ngắn trên đầu gối mấy phân thế nhưng khi mặc lên cũng thấy tự nhiên, cô
mạnh dạn bước đến trước gương.
Ty Ty nhìn Vy Vy trong gương bèn nói đùa: “Vy Vy, có cần long trọng thế
không, chẳng qua chỉ là đi phỏng vấn thôi mà, không phải cậu luôn dựa vào
nội dung hay sao?”
Vy Vy thở dài thườn thượt: “Lần đầu tiên đi phỏng vấn, nội dung chỉ là bèo
bọt phù du mà thôi, cái thứ vũ khí này phù hợp để giết người hơn”.
Nhị Hỷ: “…….Cậu được đấy”.
Vừa nói chuyện với bạn Vy Vy vừa ngắm mình từ đầu đến chân, Vy Vy cảm
thấy có chút gì đó vẫn còn thiếu sót, nghĩ một hồi cô mới thốt lên: “À, đôi
giày”.
Cô vẫn đang đi đôi giày màu thủy tinh nhạt lần trước, cũng là Hiểu Linh
chọn giúp cô.
Hiểu Linh nói: “Đôi giày này rất đẹp mà, mặc váy ngắn phải đi giày này
mới đẹp!”.
Vy Vy lắc đầu: “Cao quá!”.
Vy Vy vốn cao 1m69 rồi, đôi giày này phải cao 7; 8 phân, cộng lại thì cô
phải cao 1m75 mất.
Nếu mà Nại Hà…không cao như thế này thì làm thế nào….
>0<
Lần này không phải vất vả nhờ Hiểu Linh nữa, Vy Vy tự mình lựa chọn một
đôi giày màu trắng đế hơi cao một chút thôi, sau khi được sự nhất trí của
các bạn, Vy Vy mới bắt đầu mặc cả với nhân viên bán hàng.
Đi sau Vy Vy, Nhị Hỷ bắt đầu nói nhỏ: “Cái áo này thật là kín…”
Hai hàng cúc áo rất là kín, không lộ ra ngoài cái gì cả.
Hiểu Linh gật đầu: “Rất sạch sẽ thoáng mát, rất phù hợp với Vy Vy, đi
phỏng vấn giống sinh viên một chút cũng tốt”.
Nhị Hỷ không lên tiếng nữa mà cứ lẩm bẩm trong miệng, lẽ nào một người
cảm thấy cúc áo đóng kín như thế thì càng hấp dẫn sao? Thế nào gọi là
thẩm mỹ, hấp dẫn, chính là đây chứ đâu.
Nhị Hỷ âm thầm rơi nước mắt.
Cuối cùng, Vy Vy mua 3 thứ đó hơn năm trăm nghìn, hôm sau mặc luôn đi
thi, bởi vì hẹn vào năm giờ rưỡi nên thi xong không có thời gian quay về
phòng thay đồ.
Kết quả………
Làm chấn động cả phòng thi.
Thực ra những thứ Vy Vy mặc rất bình thường, thế nhưng do cô rất ít khi
mặc váy. Cũng không phải do mặc váy bị làm sao mà chỉ đơn giản là lớp
học ở xa kí túc quá mặc váy đi xe đạp không tiện.
Thế nên hôm nay chỉ là thay trang phục bên dưới thôi thế mà làm bao nhiêu
cặp mắt ngạc nhiên. Vy Vy bị mọi người nhìn quen rồi nên hôm nay cảm
thấy hơi mất tự do, cũng may là vào giờ thi nên cô nhanh chóng thoát khỏi
cảm giác này.
Thi tiếng Anh cấp sáu thuận lợi không ngờ, có một bài đọc tiếng Anh gần
giống với bài đọc Vy Vy đọc được trên tạp chí tiếng Anh gần đây, làm cho
Vy Vy tiết kiệm được khá nhiều thời gian, làm xong bài còn kiểm tra một
lượt nữa mà chưa đến 5 giờ 10 phút.
Vy Vy nhìn lại đáp án một lần nữa, vốn nghĩ vì thi nên cảm giác khá lo lắng,
dềnh dàng thêm mấy phút nữa Vy Vy quả quyết đứng dậy và nộp bài.
Đi ra từ phòng thi cô thở sâu một cái.
Thời gian đến càng lúc càng gần, sắp năm giờ rưỡi, Nại Hà chắc đang trên
đường đến trường đại học A, anh ấy bây giờ…liệu có hồi hộp như cô
không?
Đi trên con đường ít người qua lại Vy Vy cảm thấy bước chân mình lúc nhẹ
tênh lúc thì chậm rãi, giống như lòng cô bây giờ lúc thì hân hoan vui vẻ lúc
thì trầm tư. Trong tay nắm chặt cuốn sổ có ghi số điện thoại của Nại Hà,
thực ra cô đã thuộc số của cậu ấy rồi thế nhưng sợ lát nữa nhớ nhầm thì lại
không tìm được Nại Hà.
Phòng thi của Vy Vy cũng khá gần cửa đông, đi bộ đến nơi chỉ mất khoảng
mười phút, cửa đông đã ở ngay trước mặt. Vy Vy không nhìn thấy bóng
người nào giống Nại Hà cả thế nhưng lại nhìn thấy một nhân vật trong
truyền thuyết.
Tiêu Nại?
Người đứng dưới gốc liễu phía ngoài cửa trường là Tiêu Nại sao?
Vy Vy không kiềm chế được lại nhìn thêm một lúc.
Cây liễu ở ngoài cửa phía đông rất đẹp, từng ngọn liễu xanh rủ xuống dưới,
mềm mại đung đưa, dưới ánh tịch dương đưa qua đưa lại, người đó mặc áo
sơ mi giản dị lặng lẽ đứng dưới gốc cây, xa xa, Vy Vy chỉ nhìn thấy mái tóc
đen huyền của cậu ấy.
Thế nhưng, đúng là Tiêu Nại rồi.
Anh ấy làm sao lại xuất hiện ở đây chứ?
Xem ra hình như anh ấy cũng đang đợi ai đó? Ai đó thật mất mặt, lại để
Tiêu Nại Đại Thần đợi thế này
Trong đầu thì nghĩ thế nhưng Vy Vy lại đang tự động đi về hướng khác, cô
không đủ dũng cảm để đứng cùng một nơi với Tiêu Nại. Đi được vài bước
cô mới phát hiện mình đi về phía có dựa một chiếc xe đạp du lịch ở phía
ngoài cửa đông.
Trời…
Không cách nào khác cô chỉ còn cách đi về phía Tiêu Nại đang đứng, còn
vào lúc này Tiêu Nại đã hướng ánh mắt nhìn về phía cô.
Bước chân Vy Vy ngập ngừng, ngước lên nhìn ánh mắt trong vắt của Tiêu
Nại.
Vy Vy không nhớ là ai đã nói câu này, Tiêu Nại ở đâu là ở đó trong thoáng
chốc sẽ biến thành phong cảnh, mọi thứ trở nên đẹp hơn, có khí chất hơn.
Khoảnh khắc này đúng là như thế, Tiêu Nại chỉ đứng yên ở chỗ đó thôi thế
nhưng cảm giác không khí ở nơi này đã không còn như bình thường nữa,
giống như nó được khoác lên mình một cảm giác thanh nhã từ một nơi xa
xôi khác vậy.
Trong mông lung, Vy Vy chỉ cảm thấy cảnh này rất quen, dường như đã gặp
ở đâu đó.
Gió nhẹ thổi qua từng cành liễu.
Chàng trai mang vẻ tiêu diêu tự tại đầy mê hoặc.
Dáng vẻ đứng lặng lẽ chờ đợi.
Nhìn thấy ở đâu rồi nhỉ? Vy Vy mơ hồ nghĩ lại, rồi bất giác đưa mắt nhìn
một lần nữa, cô cúi đầu bước tiếp nhưng dường như cảm thấy…
Không kiềm chế đươc lại ngẩng đầu lên Thế nhưng lại lướt qua ánh nhìn
của Tiêu Nại.
Anh ấy vẫn lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt trong vắt và tập trung, điều này làm
cho Vy Vy có cảm giác anh ấy đang đợi cô bước đến.
Thế nhưng làm sao mà thế được? Vy Vy không muốn nghĩ như thế.
Thê nhưng làm sao anh ấy cứ nhìn Vy Vy như thế? Lẽ nào Tiêu Nại gặp cô
rồi à? Cũng biết cô học khoa máy tính sao? Thế nên anh ấy mới nhìn cô như
thế?
Ờ, đúng, cái cách nghĩ này có vẻ hợp lý… vậy có cần phải chào hỏi anh ý
không nhỉ? Giống như chào đàn anh của khoa thôi mà.
Thế nhưng liệu có bị hiểu nhầm là bắt chuyện không nhỉ? >0<
Bước chân của Vy Vy càng lúc càng chậm lại, thế nhưng càng chậm, càng
chậm thì cũng đến rồi…
Rốt cuộc cũng không có sức phản kháng cái nhìn ấy trong một thời gian
dài, chuẩn bị sẵn sẽ bị hỏi câu “Em là ai?”, Vy Vy dừng chân, lấy hết dũng
khí lên tiếng: “Anh Tiêu Nại, thật trùng hợp”.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
……....
Không tiếng trả lời.
Vy Vy lại cúi đầu, trong lòng thấy cực kì xấu hổ, trong đầu nghĩ tại sao
mình lại không kiềm chế chứ, cứ thế mà đi qua là được rồi mà, chào cái gì
mà chào, bây giờ thì bị lạnh nhạt rồi.
Nếu không thì, cứ nhẹ nhàng mà đi?
Nghĩ ngợi linh tinh một hồi Vy Vy lại ngước nhìn Tiêu Nại, cô thấy anh
đang cong môi nhìn cô, dường như trên môi là một nụ cười.
Sau đó Vy Vy nghe thấy tiếng cậu ấy.
“Không trùng hợp”
“Anh đang đợi em”. Giọng Tiêu Nại pha chút lạnh lùng vang lên bên tai cô.
(1): Ở TQ cũng như 1 số quốc gia phát triển khác chia thành phố theo vòng
(ND )
Khi mà càng lúc cô càng cảm thấy hồi hộp thì cuối cùng anh ấy cũng đã
lên tiếng: “Từ lúc nào chúng ta đã không còn là mối quan hệ đó nữa?”
Phần 22: Là anh ấy
Thi xong, cổng trường càng lúc càng đông sinh viên qua lại, dường như mọi
người khi đi qua đôi trai gái với ngoại hình rạng rỡ thế này đều chậm bước
lại, liếc nhìn một chút. Tuy nhiên Vy Vy chẳng có cảm giác gì với những
ánh mắt ấy, bởi vì vào khoảnh khắc Tiêu Nại nói ra câi ấy cô dường như
đang đứng ở một không gian khác rồi.
Anh đang đợi em………
Anh đang đợi em………
Anh đang đợi em………
…………
Giọng nói này……….
Giọng nói này……….
Giọng nói này……….
Vy Vy mê muội nhìn gương mặt người con trai đang đứng trước mặt mình,
ánh mắt ấy dường như có cả ánh tịch dương đang dần buông xuống nữa, thế
nên cô cảm thấy dường như nó có cả sự dịu dàng không giống như thật,
dáng đứng của anh ấy vừa nhẫn nãi, vừa yên ả…
Vy Vy mấp máy môi, không có âm thanh gì cả, cô hít thật sâu, cố gắng
khống chế cảm xúc đang hỗn loạn trong lòng, cô nói, dường như có tới 20%
không tin: “…Nại Hà?”.
Người đối diện đang nhìn cô, giữ thái độ điềm tĩnh nói: “Là anh”.
Trong nháy mắt trong đầu Vy Vy chỉ có một ý nghĩ, đó là, may mắn là mình
đi đôi giày đế không cao, nếu không thì chắc chắn cô đã ngạc nhiên đến
mức ngã luôn ra đây rồi.
Nại Hà Tiêu Nại Nại Hà Tiêu Nại Nại Hà Tiêu Nại… hai cái tên này cứ
quay vòng trong đầu cô thế nhưng cô chẳng có cách nào hợp chúng lại làm
một cả. Nại Hà làm sao lại là Tiêu Nại được chứ? Làm sao lại thế, làm sao
lại thế?...
Hơn nữa, làm sao anh ấy nhận ra cô được chứ?
Có quá nhiều điều ngạc nhiên, quá nhiều câu hỏi, Vy Vy thì lại không hỏi
được câu nào cả, thậm chí ngay cả người đang đứng trước mặt cũng cảm
thấy là không thật nữa. Tay cô vò chặt tờ giấy ghi đến nát cả ra, việc cô
muốn làm ngay bây giờ là chạy ngay đến bốt điện thoại gọi vào số này, để
xem điện thoại của Nại Hà có kêu hay không…
Còn lúc này, cô cảm nhận được trước sau có bao nhiêu ánh nhìn đang đổ
dồn lại phía mình.
Tiêu Nại thì dường như không để ý đến những cái nhìn xung quanh, cậu
nhìn thời gian và nói: “Em nộp bài trước à?”.
Vy Vy chậm chạp gật đầu.
“Suýt nữa thì lại bắt em đợi”.
Hả?
Vy Vy không hiểu cách anh ấy nhìn chằm chằm vào cô như đang chiêm
ngưỡng mình, lát lâu sau cô mới hiểu cậu ấy đang nói đến chuyện lỡ hẹn ở
trận quyết đấu.
Anh ấy là Nại Hà thật rồi…
Vy Vy dường như có chút mất cảm giác, cô lắc đầu: “Không có…”.
Thế nhưng ngay bản thân cô cũng không biết cô đang nói không có gì
nữa…
Tiêu Nại vẫn nhìn cô chăm chú, đôi môi khẽ nở nụ cười nói: “Đi thôi, đi ăn
trước đã”.
Cậu rảo bước đi vào phía trong trường, Vy Vy chần chừ đi sau, cho dù thế
nào cũng còn hơn là đứng ở đây. Thế nhưng đi được vài bước Vy Vy không
kiềm chế được lại quay đầu nhìn về phía cửa đông.
Lát nữa… ở nơi đó liệu có một Nại Hà nữa xuất hiện không?
Tuy rằng sự thật đã rất rõ ràng, Tiêu Nại chính là Nại Hà, thế nhưng vẫn
cảm thấy có chút gì đó không thật…
Cô vừa đi vừa quay đầu lại nên bước chân cũng chậm dần, Tiêu Nại đã
đứng lại trước mặt cô. Vy Vy đỏ mặt đi lại gần, Tiêu Nại đợi cô đến gần rồi
hỏi nghiêm túc: “Vy Vy, em có ăn cá không?”.
Được thôi, Vy Vy bị cách Tiêu Nại gọi “Vy Vy” một cách tự nhiên như thế
này làm cho choáng váng.
Lúc này Vy Vy còn nghĩ rằng Tiêu Nại sẽ dẫn cô vào một quán cá nào đó
trong trường, thế nhưng thực tế lại không phải như thế, Tiêu Nại lại dẫn cô
đi lòng vòng đến một quán ăn nhỏ cũ kĩ ở cạnh khu nhà tập thể của trường.
Vy Vy mở to mắt nhìn bát canh đầu cá to tướng ngay trước mặt.
Tiêu Nại ung dung cầm muôi múc canh và nói : “Dì Giang không nói
chuyện được, thế nhưng nấu ăn rất ngon, bố mẹ anh không giỏi việc bếp
núc cho nên từ nhỏ anh đều ăn ở đây chứ không ăn ở nhà”.
Hả, tuổi thơ của Đại Thần? Trái tim bị làm cho tê dại của Vy Vy được hồi
phục một chút rồi. Tiêu Nại nhìn ánh mắt sáng của Vy Vy, tự nhiên cười
một cái rồi hỏi: “Còn muốn ăn gì nữa không?”.
Vy Vy lắc đầu, bát canh to như thế này ăn hết cũng không phải chuyện dễ
dàng gì, cô ngửi thấy mùi thuốc bắc trong đó thì phải, cô hỏi: “Trong canh
có thuốc bắc à?”.
“Ừ”. Tiêu Nại nói mà mặt không chút biểu cảm. “Lần trước bị tai nạn, bố
mẹ anh đặt canh đầu cá nấu với xuyên khung, thiên ma trong nửa tháng ở
đây, để cho a bổ não”.
“…………..”
Không hiểu sao tự nhiên Vy Vy lại muốn cười thế? Nhất là khi nhìn thấy
gương mặt không chút biểu cảm của Đại Thần……
Vy Vy cảm thấy mình thật là không chu đáo chút nào >0<, nghĩ ngợi một
lúc, cô cố gắng hỏi một câu khác: “Giáo sư Tiêu à? Em cũng đã được học
môn của giáo sư Tiêu”.
Tiêu Nại ngước mắt nhìn cô, rồi tiếp tục nói với gương mặt không chút tình
cảm: “Có ngủ gật trong giờ không?”.
“…………”
Vy Vy không biết nói gì nữa. Đại Thần à, tuy môn học của giáo sư Tiêu quả
thật hơi học thuật một chút thế nhưng dù gì bác ấy cũng là bố anh, anh đâu
cần nói thẳng như thế chứ?
“…… Thực ra giáo sư Tiêu giảng về kinh nghiệm khảo cổ học của thầy rất
hay”. Vy Vy không cố ý nói như thế để lấy thể diện cho giáo sư Tiêu.
Tiêu Nại vừa đưa canh cho cô vừa nói: “Anh cũng học môn của bố anh, đi
học có hai tiết:.
Ý của câu này có nghĩa là nói em không cần phải nói tốt cho bố anh nữa.
Thế là Vy Vy vừa im lặng cúi đầu ăn canh cá, giáo sư Tiêu à, em đã cố gắng
làm trọn đạo lý học trò rồi, Nại Hà con thầy thì không nể mặt thầy chút
nào… có điều nói đi cũng phải nói lại, Đại Thần chọn học môn của thầy lẽ
nào cũng vì môn của thầy dễ kiếm điểm sao?...
Vy Vy chẳng nghĩ gì, cô cứ lẩm ba lẩm bẩm một hồi, tự nhiên thấy thoải
mái hơn chút ít.
Ăn xương cá Vy Vy mới phát hiện Tiêu Nại đã múc cả cái đầu cá sang cho
cô… Đại Thần không phải vì ghét ăn nó nên mới múc cho cô đấy chứ
Trong đầu cô lóe lên cái suy nghĩ này, thế nhưng trước mặt là Nại Hà, thêm
vào đó là thân phận sáng chói của Tiêu Nại ngay lập tức làm cho Vy Vy
phải dẹp ngay cái suy nghĩ vừa mới manh nha của mình.
Đại Thần làm sao lại có thể làm cái chuyện âm mưu thế này được chứ,
không được từ chối, không được từ chối!
Lãng phí lương thực là không có đạo đức thế nên Vy Vy bắt đầu cố gắng ăn
đầu cá, dì Giang mang đến mấy đĩa rau nữa và đặt trước mặt Vy Vy một bát
cơm đầy, trong miệng Vy Vy lúc này đang ngậm cá, không tiện nói chuyện
nên cô học tập Tiêu Nại làm động tác cảm ơn bằng tay.
Dì Giang cười vì không hiểu ý nghĩa động tác bằng tay của Vy Vy, cô quay
sang nhìn Tiêu Nại, thấy Tiêu Nại đang nhìn cô, cặp lông mày mở rộng, ánh
mắt sáng lên.
Vy Vy từ từ hạ tay xuống, cô đột nhiên cảm thấy mình thật là ngốc nghếch
>0<. Tuy nhiên nhịp tim loạn xạ của cô đột nhiên đập nhanh hơn, giống như
lâu ngày rồi mới quay lại, nó đập mạnh trong lồng ngực như muốn tuyên bố
mình đã quay lại vậy.
Vy Vy lặng lẽ ăn đầu cá, trong đầu cứ phân vân nên hay không nên nói
chuyện, cô nhẹ nhàng ngước mắt nhìn người ngồi trước mặt, cậu ấy cũng
đang uống canh, phong thái nho nhã, nhẹ nhàng không phát ra tiếng động
nào. Một khi cậu ấy im lặng thì dường như dáng vẻ ấy có từ khi sinh ra, cho
dù cậu ấy đang ở trong một quán ăn cũ kĩ thế này nhưng cảm giác thanh
thoát khiến người ta quên đi điều đó.
Tiêu Nại bây giờ không giống với Nại Hà trên mạng, dường như có khoảng
cách xa hơn… thế nhưng nhịp tim của cô đập vẫn nhanh như thế.
Thôi bỏ qua cái này đi, nghe nói bố mẹ Tiêu Nại đều xuất thân từ gia đình
danh giá, nói không chừng có quy định khi ăn cơm không nói chuyện cũng
nên… hơn nữa với tình hình của cô bây giờ hiểu không rõ chuyện thì càng
nói càng sai, tốt nhất cứ im lặng. Đúng rồi, an toàn là số một, cô cứ ăn cá
đi…
Ăn cá ăn cá…
Thế là, bàn ăn bỗng chốc im lặng hẳn, thế nhưng vẻ im lặng bây giờ không
giống như im lặng khi đi trên đường lúc nãy, dường như ngay cả không khí
cũng được bao trùm bởi một vẻ khác lạ.
Tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên phá vỡ bầu không khí im lặng
này.
Tiếng chuông điện thoại vừa vang lên rất quen, ngay lập tức Vy Vy nhớ ra
đó là tiếng sáo trúc ở đoạn mở đầu của kênh khi nữ tặc cướp rể.
Sau đó cô thấy Tiêu Nại lấy điện thoại ra.
Vy Vy ngây người nhìn chiếc điện thoại màu trắng ánh bạc trên tay cậu ấy,
nhạc chuông của Đại Thần là đoạn ấy sao?
Lẽ nào, lẽ nào Đại Thần rất nhớ đến những ngày bị cướp sao?...
Vy Vy nghĩ ngợi lung tung một hồi, lúc này Tiêu Nại đã nghe điện thoại,
một giọng con trai ồm ồm vang lên từ trong máy, tiếng nói rất to khiến Vy
Vy cũng nghe thấy.
“Anh ba, anh đang ở đâu đấy? Trận thi đấu tạm biệt hôm nay anh có đến
không?”.
Tiêu Nại ngước mắt nhìn đồng hồ trên tường và nói: “Không phải là bảy giờ
sao? Bây giờ còn sớm”.
“Đến sớm một chút để khởi động chứ, hôm nay chắc anh không có việc gì
chứ, đến đi mọi người đang đợi anh”.
“Có việc”.
“Hả, việc gì, bây giờ anh đang làm gì?”.
Tiêu Nại trả lời một cách bình thản: “Hẹn hò”.
Bên kia điện thoại im lặng một lát, Vy Vy cầm đũa, cảm thấy, cảm thấy…
hình như cô không còn cảm giác gì nữa…
Lát sau bên kia điện thoại có người khác nói chuyện, giọng có vẻ sắc, còn
nói to hơn người lúc nãy: “Anh ba, anh hẹn hò ở đâu thế? Dẫn đến đây, dẫn
đến đây, dẫn đến đây”.
Tiêu Nại suy nghĩ một lát rồi nói: “Để anh hỏi cô ấy xem có đồng ý không
đã”.
Cậu nhìn sang Vy Vy và hỏi: “Năm thứ tư khoa mình tổ chức thi bóng rổ
tạm biệt, có đi xem không?”.
Linh hồn của Vy Vy đã bị hai chữ hẹn hò thổi bay tiêu tan rồi nên cô gật đầu
trong vô thức, Tiêu Nại bình tĩnh nói với người bên kia: “Lát nữa anh dẫn
cô ấy đến”.
Nói xong không cần đợi bên kia phản ứng thế nào cúp máy luôn.
Sau đó… sau đó… đương nhiên là tiếp tục ăn… bình tĩnh… ăn…
Tính tiền.
Vy Vy hồn xiêu phách lạc nghĩ, thật là rẻ, nhiều thức ăn thế này mà có hơn
một trăm nghìn, lại ngon nữa, sao từ trước đến giờ chưa nghe thấy quán này
bao giờ nhỉ?
Ra khỏi quán Tiêu Nại nói đứng đây đợi cậu ấy, cậu ấy đi lấy xe.
Vy Vy hồn xiêu phách lạc nghĩ, hả, nhà của Đại Thần ở cạnh đây sao?
Xa xa, Vy Vy thấy Đại Thần đi xe đạp tới.
Vy Vy hồn xiêu phách lạc nghĩ, hóa ra Đại Thần không chỉ cưỡi ngựa đẹp
trai mà ngay cả đi xe đạp cũng đẹp trai. ~~~
Vy Vy hồn xiêu phách lạc nghĩ, trời. Đại Thần mời cô cùng lên xe?
Cùng lên xe?!
Vy Vy tỉnh táo hẳn, trong nháy mắt ba hồn chín vía cũng về với cô hết.
Nhìn xe đạp, nhìn Đại Thần, Vy Vy xinh đẹp lắp bắp nói: “Cái này, cái
này,… em……”.
Tiêu Nại thấy hơi khó hiểu.
Vy Vy trấn tĩnh nói: “……. Anh đèo em?”
“Ừ, đường xa thế chả nhẽ đi bộ?”.
Sân bóng rổ đương nhiên là xa, thế nhưng, thế nhưng sợ hơn chính là anh
đèo em!
Vy Vy thấy có chút bất bình.
Với sự nổi tiếng vĩ đại của Tiêu Nại, cộng thêm sự nổi tiếng nho nhỏ của Vy
Vy, đi dọc theo trường thế này thì chắc chắn sẽ có lời bàn tán ngay lập tức.
Tuy rằng bọn họ có thể, chắc chắn sẽ có người hâm mộ ghen tị, thế nhưng
bây giờ, hiện tại, ngay lúc này bọn họ còn trong sáng hơn cả thủy tinh
nữa…
“Như thế này, như thế này không hợp lí lắm. Người khác nhìn thấy sẽ hiểu
nhầm”. Vy Vy cố gắng từ chối, hai tai cũng đỏ ửng cả lên.
“Hiểu nhầm?”
Lẽ nào cậu ấy không hiểu? Vy Vy chỉ còn cách chau mày giải thích rõ ràng:
“Hiểu nhầm chúng ta là, là quan hệ đó…”.
Tiêu Nại điềm tĩnh nhìn cô, không nói nửa lời, Vy Vy mơ hồ cảm thấy hồi
hộp… cô không nói gì sai đấy chứ?
Khi mà càng lúc cô càng cảm thấy hồi hộp thì cuối cùng anh ấy cũng đã lên
tiếng: “Từ lúc nào chúng ta đã không còn là mối quan hệ đó nữa?”.
Nhị Hỷ phì một cái, nói không ra hơi: “Vy Vy, lẽ nào cậu không biết cậu
và Tiêu Nại đã công nhận là cặp tình nhân không có khả năng nhất sao?”.
Phần 23: Đôi tình nhân không có khả năng
nhất
Ánh hoàng hôn chiếu lên hai người họ, như phủ lên họ một lớp ánh sáng
huyền ảo, Vy Vy nhìn đôi lông mày của cậu ấy, cô hoàn toàn bị thu hút rồi.
Một lát sau cô mới có cảm xúc để nén lại thứ cảm xúc ấy, thứ cảm xúc cực
đoan và phức tạp, tim đập nhanh đến mức nghẹt thở, một thứ cảm giác bất
bình không tên nữa.
Bọn họ, bọn họ từ khi nào đã là thứ quan hệ đó chứ? Tuy cô rất muốn hai
người trở thành thứ quan hệ đó thế nhưng không phải trở thành như thế
này…
Thế nhưng nói đi nói lại, lúc đầu cô định làm rõ ý của Đại Thần thế nhưng
bây giờ Đại Thần nói rồi, nếu cô không chấp nhận thì có phải thiệt quá
không?
Chấp nhận cũng thiệt, không chấp nhận cũng thiệt, rốt cuộc là thế nào đây
chứ…
Logic của Vy Vy càng ngày càng loạn hết cả lên, trình tự trong đầu cũng bắt
đầu đi vào chỗ bế tắc, Vy Vy vội vàng hét lên một tiếng với chính bản thân
mình – dừng!
Không được nghĩ nữa!
Không được theo lời của Đại Thần, như thế là không có đường thoát, cứ coi
như chưa nghe thấy gì, coi như đó là một thứ bệnh dịch phải cách ly…
Cố gắng nói thế với bản thân, Vy Vy cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh và nói với Tiêu
Nại: “Sắp không kịp thời gian rồi, hay là đi xe đạp…”.
Đây không phải là thỏa hiệp, mà là cô vừa mới nghĩ đến, nếu đi bộ thì còn
thu hút người khác nhìn hơn là đi xe đạp, ít ra thì thời gian càng dài, càng
thu hút cái nhìn của người khác. Còn không bằng đi xe đạp, đi xe đạp
nhanh, có khi người khác còn không kịp nhìn thấy mình ấy chứ.
Thật là, đã có hẹn đi chơi bóng sao còn hẹn gặp nhau hôm nay chứ, ngày
mai cũng được mà, hơn nữa lúc đầu cậu ấy nói sáu giờ, mà bảy giờ là chơi
bóng rồi, lẽ nào bọn họ sẽ hẹn nhau ở sân bóng sao?
Không đúng không đúng, không phải là hẹn nhau mà là gặp nhau…
Dưới ánh sáng, Tiêu Nại đang nhìn mặt cô. Sự phòng thủ của cô mỏng
manh quá, là tấn công hay phòng thủ đây, là một sự giả vờ hay là có mưu
đồ?
Khả năng tính toán của cậu ấy rất nhanh nhạy, trong nháy mắt đã có thể
phán đoán ra, cậu gọi tên cô một cách chậm rãi : “Vy Vy”.
“Hả?”.
“Thực ra khả năng đạp xe của anh cũng không tồi”.
Hả? Vy Vy nhìn cậu không hiểu.
“Thế nên, em không cần thể hiện biểu cảm như thế. Không phải sắp chết
đâu”. Giọng cậu nói chậm rãi.
Vy Vy: “………”.
Hóa ra, biểu cảm của cô bi thảm đến thế sao.
Với thái độ “chỉ là đi dạo phố thôi”, Vy Vy ngồi lên xe, sau khi ngồi lên một
bên cô cũng không có cảm giác gì đặc biệt cả, thế nhưng sau đó cô hối hận
rồi, bởi vì lúc này cô mới nhớ ra, hôm nay cô mặc váy ngắn…
Bình thường mặc váy trên đầu gối mấy phân thì khi ngồi xe sẽ cao trên đầu
gối mấy chục phân, tuy không đến mức như đi bộ thế nhưng thế này cũng
thu hút sự chú ý của mọi người, đạp xe mới được có mấy phút đã thu hút
bao nhiêu cái nhìn xung quanh rồi.
Vy Vy chỉ muốn nhảy ngay xuống xe rồi chạy ngay đi, cô co chân lại, thế
nhưng chẳng có hiệu quả gì, cái túi mang theo thì nhỏ quá nên không che
hết được… tất cả là tại Đại Thần ban nãy nói shock quá nên làm cô không
nghĩ tới chuyện này nữa.
Lại có hai cậu con trai đi xe đạp qua và ngoái lại nhìn.
Tiêu Nại đột nhiên dừng xe lại.
Vy Vy giật mình nhảy xuống, Tiêu Nại lạnh lùng nói: “Anh đi mua mấy
thứ”.
Vy Vy nhìn theo bóng cậu bước vào trong tiệm, lát sau mang theo một túi
đồ to ra và đưa cho cô.
“Gì thế?”
”Đồ uống, hôm nay thức ăn hơi mặn, lát nữa em sẽ khát”.
Thức ăn không mặn mà, hơn nữa cho dù có mặn thì cũng không phải mua
nhiều đồ thế này chứ, ngoài đồ uống ra còn có nhiều đồ ăn vặt nữa, Vy Vy
ôm một túi to như thế nên có chút hoài nghi, có điều ngồi phía sau ôm đồ
nên mới thấy nhiều thứ tiện lợi từ túi đồ, hi hi hi, túi đồ to có thể che được
cho cô.
Không còn nhiều người nhìn nữa, Vy Vy thấy không còn xấu hổ nhiều nữa.
Không cần trực tiếp nhìn Tiêu Nại, Vy Vy cũng có thể tìm cho mình một
khoảng tĩnh lặng để lần đầu tiên mình suy nghĩ về mọi thứ…
Thế nhưng thực tế cũng không có gì đáng phải nghĩ cả.
Gió mùa hè thổi nhè nhẹ, xe đạp như đi qua ánh chiều đang dần xuống, đi
qua từng bóng cây rậm rạp um tùm, đi qua những con đường nhỏ trong
trường…
Tất cả đều thật đẹp.
Vy Vy nghĩ mình cần phải dũng cảm lên chút nữa.
Tiêu Nại, Tiêu Nại thì sao chứ, sau này anh ấy mới là Tiêu Nại, còn bây giờ
đối với cô mà nói., anh ấy là Nại Hà, chỉ là Nại Hà, còn cô, thích Nại Hà.
Phía trước không xa là một con dốc, Vy Vy mím chặt môi, cô thu tay lại rồi
nhẹ nhàng túm lấy áo người ngồi đằng trước.
Tốc độ xe đột nhiên chậm lại.
Đôi môi Vy Vy nhẹ nhàng chụm lại, một tay kia giữ chặt cái túi đựng đồ ăn.
Đương nhiên, việc dũng cảm này cũng cần phải tính toán cả thời gian và địa
điểm, sự dũng cảm của Vy Vy bây giờ tuyệt đối không bao gồm cả việc
cùng Tiêu Nại bước vào sân bóng rổ trước ánh mẳt của bao nhiêu người.
Thế nên, đến ngoài sân bóng rổ, nhân lúc Tiêu Nại khóa xe Vy Vy nhanh
chóng nói một câu: “Em tìm bạn cùng xem bóng, tối lên mạng liên lạc sau
nhé!”, nói rồi cô vụt chạy mất và không quên ôm túi đồ ăn vặt.
Vừa chạy cô vừa làm công tác tư tưởng tâm lý, cô làm như thế này không
phải là bỏ chạy, là lùi để tiến! Đúng, là lùi để tiến!
Nói chung, đây chính là chiến lược trong truyền thuyết.
Vy Vy đi vào sân bóng từ cửa bên.
Vẫn còn mười mấy phút nữa trận đấu mới bắt đầu thế nhưng bên trong đã
đông nghịt người, thậm chí có nhiều người còn đứng. Vy Vy đứng trên bục
quan sát để tìm mấy cô bạn cùng phòng, mấy hôm trước có nghe thấy họ
bàn tán về chuyện này rồi nên chắc hôm nay có đến xem. Tìm hết một lượt
không thấy, khi tìm lần thứ hai thì Nhị Hỷ tìm thấy cô trước, Nhị Hỷ vẫy
tay gọi cô sang bên đó.
Lúc này mọi người trong sân bóng cũng chú ý đến cô, vốn là sân bóng đã
náo nhiệt rồi nên bây giờ thêm náo nhiệt chút nữa thôi.
Đại Trung thấy vậy thì đứng dậy nhường chỗ còn Vy Vy thì ngại ngùng ngồi
xuống.
Nhị Hỷ thấy Vy Vy đến rất vui và nói : “Vy Vy cậu cũng đến rồi à, hôm nay
náo nhiệt thật đấy”.
“Sao?”
Nghe đến hai từ “náo nhiệt” Vy Vy đột nhiên cảm thấy có chút khép nép.
“Thật nhiều mĩ nữ đến đây thế?. Nhị Hỷ nói hai cái tên liền một lúc rồi cao
hứng nói: “Mạnh Dật Nhiên cũng đến rồi, cô ấy ngồi sau chúng ta ba bốn
hàng ghế”.
Ty Ty nói tiếp: “Vy Vy, cậu có nhớ Mạnh Dật Nhiên không? Chính là người
năm ngoái cùng tranh chức hoa khôi với cậu đấy, cuối cùng cậu bị cô ấy
đánh bại vì cô ấy thuần khiết hơn cậu”.
Vy Vy: “… Cậu không cần dung chữ “tranh” có được không vậy?”.
Cô rõ ràng muốn tránh xa nó còn không được. Đối với Vy Vy danh hiệu hoa
khôi của trường cũng giống như danh hiệu đệ nhất cao thủ võ lâm vậy, đều
rắc rối như nhau. Lúc đó khi Vy Vy biết mình bị lôi vào cuộc thi này đã lo
cuống như thế nào, cũng may cô còn có ưu điểm là “không được thuần
khiết” nên cuối cùng mới không được chọn.
Hiểu Linh chõ miệng vào nói: “Hôm nay có phải là ngày đầu tiên hai mỹ nữ
của trường cùng xuất hiện không?”
“Ồ, hình như thế đấy”.
Hiểu Linh tỏ vẻ buồn rầu nói: “ Nếu sớm biết người đẹp họ Mạnh đến thì
Vy Vy nên mặc chiếc váy đó, tuyệt đối chắc chắn khiến cho cô ấy thua
luôn.”
“Đúng đúng đúng, thân hình người đẹp kia còn thua xa Vy Vy nhà ta”.
“Thực ra gương mặt Vy Vy nhà ta cũng xinh đẹp hơn cô ấy, ôi dào, bức ảnh
năm ngoái Vy Vy tham gia vòng bầu chọn không biết là ai chụp lén nữa,
chụp xấu quá, thật là, so với tấm ảnh của Mạnh Dật Nhiên thua kém nhiều
quá!”.
“Đúng thế, đã vậy Vy Vy lại còn không để cho chúng ta gửi bức ảnh đẹp đi
nữa chứ!”.
“Dừng! Ăn đã”.
Vy Vy vội vàng ném túi đồ ăn vặt cho bọn họ nếu không thì bọn họ càng nói
càng loạn, những lời này người khác nghe được thì Vy Vy sẽ mất mặt lắm.
Nhị Hỷ cầm túi đồ rồi hét lên: “Wa, Vy Vy phát tài à, sao mua nhiều đồ thế
này, mua hết bao nhiêu tiền thế?”
“…………” Vy Vy có biết đâu chứ!
Cũng may Nhị Hỷ không chú ý đến câu trả lời của Vy Vy. Vừa nhanh tay
cướp đồ Hiểu Linh vừa nói: “Ái chà, sao cậu lại mua khoai tây chiên của
hãng này, không ngon bằng Pleasure”.
Nhị Hỷ: “Pleasure cũng thế nhưng vị này thì không ngon”.
Vy Vy nghĩ thầm, Đại Thần chỉ có ba phút để mua mấy thứ này, các cậu còn
mong anh ấy chọn đủ vị nữa sao?
Ty Ty nói: Vy Vy không phải là cậu đi phỏng vấn thành công nên mua mấy
thứ này ăn mừng đấy chứ?”.
“… Cứ coi như thế đi”.
Vy Vy chả còn cách nào khác nên nói xong là cầm miếng khoai tây lên ăn…
Nhị Hỷ có đồ ăn rồi nên quay sang quan tâm hỏi thăm Vy Vy: “Phỏng vấn
xong rồi à? Thế nào?”.
Vy Vy không biết nói gì, cô phải nói thế nào nhỉ? “À,… quá trình thì thất
bại nhưng kết quả thì khá bất ngờ”.
“Bất ngờ thì nghĩ làm gì nữa, qua là được rồi”. Nhị Hỷ không để ý lắm đến
vấn đề này nữa, cô vừa nói vừa nhai tóp tép miếng khoai tây chiên, sau đó
huyên thuyên tiếp: “Quan trọng là, Vy Vy à, hôm nay anh Tiêu Nại nhất
định sẽ đến”.
Vy Vy im lặng ngậm miệng ăn miếng khoai tây, tất nhiên là tớ biết anh ấy
đến chứ, các cậu đang ăn mấy thứ này là do anh ấy mua đấy chứ!
Ty Ty nói: “À, hôm nay là trận thi đấu giữa khoa máy tính và khoa kiến
trúc, Mạnh Dật Nhiên học khoa âm nhạc, vậy cô ấy đến đây làm gì?”
Nhị Hỷ nói: Ty Ty, cậu nói thế là không đúng rồi, trai đẹp là tài nguyên của
cả vũ trụ này, không thể chỉ có khoa mình hưởng được”.
Bọn họ ngồi nói linh tinh Vy Vy cũng chẳng muốn nghe gì cả, ánh mắt
không ngừng hướng về phía cửa, Tiêu Nại sao giờ này còn chưa vào chứ?
Vừa mới nghĩ thế thì lập tức cô thấy một bóng người điển trai mặc áo sơ mi
trắng xuất hiện ở cửa.
Tất cả âm thanh xung quanh đột nhiên ngừng lại, Vy Vy chỉ nghe thấy tiếng
trái tim mình đang đập loạn xạ trong lồng ngực mà thôi. Cô cứ nghĩ rằng
hôm nay gặp cậu ấy nhiều rồi thì chắc chắn chả còn cảm xúc gì nữa để mà
kích động, thế nhưng sự thực thì ngược lại, nhịp tim của cô bây giờ đập còn
nhanh và mạnh hơn tất cả những lần mới gặp xong.
Cô và cậu ấy, sau này sẽ không như trước nữa.
Cho dù cứ xa xôi như thế, không tiếp xúc cũng có rất nhiều mối liên hệ với
nhau.
Tiêu Nại vừa bước vào sân thì có hai người cao to bằng cậu ấy cùng chạy
lại rồi nhìn trước nhìn sau Tiêu Nại, có người thậm chí còn chạy ra ngoài
cửa nữa. Vy Vy nhìn phát buồn cười, 2 người nãy chắc là 2 người gọi điện
thoại cho Tiêu Nại khi nãy, liệu có phải là Ngu Công và Hầu Tử Tửu không
nhỉ?
Do ngồi xa quá nên Vy Vy nhìn không rõ, tuy nhiên hai người bạn cùng đội
bóng của Nại Hà lúc này đột nhiên lại đưa mắt lên nhìn khắp khán đài, Vy
Vy nhớ lại lúc mình bỏ rơi Tiêu Nại ở ngoài sân bóng, bây giờ chỉ muốn
cầm túi đồ ăn lên che mặt lại, thế nhưng chỉ là cô nghĩ thế mà thôi.
Ánh mắt Tiêu Nại tìm khắp một lượt khán đài, cuối cùng dừng lại ở chỗ Vy
Vy, ánh mắt cậu dừng lại mấy giây sau đó cậu bước vào phòng thay đồ.
Vy Vy một lúc sau mới định thần lại, cô nghe thấy tiếng các bạn đang bàn
tán sôi nổi.
Ty Ty: “Tiêu Nại vừa nhìn ai đấy?”.
Nhị Hỷ: “Mạnh Dật Nhiên à?”.
Ty Ty: “Không chắc đâu, hôm nay có nhiều người đẹp đến lắm”.
Nhị Hỷ nói tiếp: “Thế nhưng mà Tiêu Nại nhìn về phía chúng ta mà. Ở bên
này chỉ có mỗi Mạnh Dật Nhiên thôi, Tớ nghĩ ra rồi, Mạnh Dật Nhiên và
Tiêu Nại chắc gì đã quen nhau, Tiêu Nại có đến dự vũ hội của trường duy
nhất một lần, lần đó Mạnh Dật Nhiên cũng lên biểu diễn, tuy không phải là
một tiết mục thế nhưng mọi người đều chơi nhạc cụ dân tộc, biết đâu lại có
quan hệ gì thì sao?”
Hiểu Linh nói : “Tiêu Nại đâu phải là loại người thích ngắm gái thế chứ, các
cậu làm gì mà lại nghĩ anh ấy như thế!”.
Nhị Hỷ nói: “Thôi đi Hiểu Linh cậu đừng quá ngây thơ như thế chứ, Tiêu
Nại có bao giờ chú ý đến người xem đâu, với anh ấy thì xung quanh làm gì
có ai, Tiêu Nại chắc chắn hôm nay có mục tiêu rồi”.
Khi các bạn đang bàn tán sôi nổi chuyện này thì Vy Vy đột nhiên để tay lên
tay Hiểu Linh và nói một cách nghiêm túc: “Sự thật chỉ có một”.
Các bạn cùng phòng quay hết sang nhìn Vy Vy chờ đợi.
Vy Vy nói với vẻ nghiêm túc hơn: “Anh ấy đang nhìn tớ”.
Hiểu Linh: “………”
Ty Ty: “……….”
Nhị Hỷ phì một cái, nói không ra hơi: “Vy Vy, lẽ nào cậu không biết, cậu và
Tiêu Nại đã được công nhận là đôi tình nhân không có khả năng nhất sao?”.
Hóa ra trên thế giới thật sự có truyện này, chỉ trong nháy mắt có thể đạt
được đỉnh điểm với người mình thích.
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)
==========
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire