Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Yêu em từ cái nhìn đầu tiên
Phần 24: Trận bóng rổ tạm biệt
Vy Vy nói câu này chẳng qua là muốn gây cười một chút thôi, cô cũng
không ngờ bọn họ lại tin là sự thật, ai biết được Nhị Hỷ lại nói câu đó nữa
làm cô thấy có chút hoang mang.
“Công nhận? Ý gì đây?”
Nhị Hỷ nói: “Trên diễn đàn của trường có một mục đang hot, đó là ghép đôi
nam nữ độc thân nổi tiếng trong trường với nhau, cậu và Tiêu Nại chính là
đôi không hợp nhau nhất đấy”.
Vy Vy cảm thấy bị bọn họ đả kích thật sự, cô vội nói: “Ngay cả cái mục này
cũng có sao, mấy người trường mình thật rỗi việc”.
Không ai tiếp lời cô nên cái chủ đề này bị dừng tại đây. Im lặng một lúc là
Hiểu Linh và Nhị Hỷ bắt đầu nói sang chủ đề khác. Vy Vy lại lập tức làm
nóng vấn đề lên: “Bọn tớ không hợp nhau chỗ nào?”.
Nhị Hỷ thấy hôm nay Vy Vy có chút không bình thường, làm sao cứ hỏi
chuyện này mãi thế, thế nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, cô nói luôn:
“Trên diễn đàn mọi người đều nói đến ngoại hình, công việc, tớ thấy mọi
người nói cũng hay mà”.
Cô nhớ lại và kể: “Hình như là nói thế này, một người nho nhã thanh thoát
như thủy mặc, một người nhan sắc đậm đà như tranh sơn dầu, một người là
thiên ngoại phi tiên, một người là phú quý nhân gian, ái chà, nói chung là
như thế”.
Nhị Hỷ lúc nãy vui vẻ thì bây giờ đã cáu ngay rồi.
Vy Vy nói với gương mặt không chút biểu cảm: “Trời, nổi hết cả da gà lên
rồi, còn nữa, tớ không phải tranh sơn dầu”.
Nhị Hỷ: “… Cách nói chuyện của cậu thật lạnh lùng”.
Vy Vy vẫn cảm thấy không thoải mái: “Công việc của bon tớ có gì không
hợp nhau chứ, đều học khoa máy tính, một đôi IT…”.
Nhị Hỷ nói : “Cậu có thể nghĩ ra cái tên khác khó hơn được không? Làm
cùng một nghề thì làm gì có cảm giác ngưỡng mộ nữa hả? Hơn nữa máy
tính chẳng qua cũng chỉ là một trong những sở trường của Tiêu Nại mà
thôi”.
Vy Vy không còn gì để nói nữa rồi, cô im lặng một hồi lâu, đột nhiên cô
nghĩ ra một câu hỏi quan trọng, cô nói: “Vậy mọi người nói ai hợp với Tiêu
Nại?”.
“Không ai cả, nói ai cũng có người phản đối”.
Hay lắm! Vy Vy vừa ý rồi.
Lúc này không khí trong nhà thi đấu ồn ào hẳn lên, Vy Vy lập tức nhìn ngay
xuống sân đấu bóng, quả nhiên là Tiêu Nại vừa xuất hiện sau khi thay quần
áo xong.
Tiêu Nại vốn đã đẹp trai nên sau khi thay bộ quần áo thi đấu màu trắng nhìn
càng đẹp trai và cuốn hút hơn. Đỡ lấy trái bóng được chuyền từ đồng đội
cậu từ từ bình thản dẫn một hai lần rồi đột ngột tăng tốc vượt qua rào cản
của đối phương, mọi người cứ nghĩ cậu sẽ đột phá thế nhưng cậu lại dừng
lại đột ngột, rồi chẳng có chuẩn bị gì thì cậu bật lên ném bóng, trái bóng
lượn trên không theo đường vòng cung tuyệt đẹp, không gian và thời gian
dường như dừng lại, Vy Vy nhìn theo mái tóc của cậu như đang bay trong
khoảnh khắc tĩnh lặng ấy.
Bụp!
Trái bóng rơi vào rổ một cách chuẩn xác.
Cú ném bóng ăn ba điểm.
Tất cả khán đài sau giây phút tĩnh lặng ấy thì ồn ào hét to tên cậu, thế
nhưng Tiêu Nại lúc đó chẳng có phản ứng gì cả, cậu nói với đồng đội mấy
câu rồi bắt đầu khởi động. Ánh mắt của cậu bây giờ chỉ tập trung trên sân
bóng, mọi ánh mắt xung quanh đều như không.
Nhị Hỷ thở dài và nói: “Ôi thần tượng”.
Ty Ty: “Nghe nói Tiêu Nại bơi còn giỏi hơn bóng rổ, không biết thi bơi thì
thế nào nhỉ?”.
Vy Vy quay sang nhìn Ty Ty rồi nghĩ một lúc, dáng vẻ cậu ấy khi bơi, Đại
Thần mặc quần bơi…
Đột nhiên mặt Vy Vy đỏ bừng.
Ty Ty thấy Vy Vy đỏ mặt liền hỏi một cách kì lạ: “Vy Vy cậu nóng thế cơ
à?”
Vy Vy hiểu câi đó theo nghĩa bóng nên nhìn Ty Ty và nói: “Cậu thật háo
sắc”.
Ty Ty: “…………..”
Ty Ty thật đáng thương.
Mười mấy phút sau trận đấu bắt đầu, Tiêu Nại phát bóng đầu tiên.
Bóng rổ là môn thế thao rất đáng xem, chỉ đứng sau môn thế thao tốn nhiều
thời gian là bóng đá mà thôi, bóng rổ lúc nào cũng có thể khiến trái tim ng`
xem lơ lửng trên cao.
Trên sân bóng, Tiêu Nại là người thu hút ánh mắt của người xem nhất, điều
này không chỉ vì ngoại hình bắt mắt và độ nổi tiếng của cậu ấy mà hơn nữa
là vì tài biểu diễn khiến người xem không thể rời mắt của mình.
Dường như Vy Vy đã thấy Nhất Tiếu Nại Hà trong trò chơi.
Thực ra cô không hiểu nhiều về bóng rổ nhưng nhìn dáng vẻ ung dung đàng
hoàng của cậu ấy khi truyền những đường bóng tinh xảo, đẹp mắt, hình ảnh
cậu thông minh khi vượt qua các đối thủ cản bóng, sức mạnh vượt trội đột
phá, làm cho Vy Vy liên tưởng ngay đến hình ảnh đệ nhất cao thủ trong trò
chơi.
Có lúc Tiêu Nại trên sân bóng dường như có thể dung từ nho nhã để hình
dung về cậu, thế nhưng một khi cậu bùng nổ thì tất cả khí chất ấy khiến cho
người ta không cản phá nổi, giữa động và tĩnh đó chính là sự chấn động
được mang tới sức mạnh và tốc độ nguyên thủy nhất.
Thế nên Vy Vy hiểu rồi.
Hóa ra trên thế giới thật sự có chuyện này, chỉ trong nháy mắt có thể đạt
được đỉnh điểm với người mình thích.
Trận bóng này Vy Vy xem và hồi hộp muôn phần, Nhị Hỷ và các bạn thì lại
nghĩ khác, sau khi hiệp 1 kết thúc Hiểu Linh nói với giọng đầy hưng phấn:
“Tiêu Nại vừa nãy chơi bóng trên không thật là đẹp trai, nhất định tớ phải
bắt Đại Trung tập mới được”.
Ty Ty nói: “Động tác này hình như yêu cầu rất cáo với thể chất, tố chất cơ
thể của mỗi người đó”.
Hiểu Linh nói: “Không biết đc, trời ơi, Tiêu Nại đúng là văn võ song toàn”.
Đúng là văn võ song toàn, Vy Vy đưa mắt nhìn bóng dáng người đang ngồi
nghỉ ngơi, bất giác cô nghĩ đến kênh mà Nại Hà làm. Người này thật đúng
là quá ưu tú, sau này nếu có ở bên nhau cô nhất định phải cố gắng thật
nhiều mới được.
Thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi trôi qua, trận đâuss bước vào hiệp thi đấu
căng thẳng thứ hai.
Điểm thi đấu của Tiêu Nại trên sân hôm nay không phải là cao nhất, có lúc
cậu thích truyền bóng cho đồng đội hơn, thế nhưng cậu luôn tỏ ra mình là
người có khả năng điều tiết mọi động tác nhất, khoa máy tính dưới sự chỉ
huy của cậu chơi rất thuận lợi và xuất sắc, khi hiệp hai kết thúc khoa máy
tính dẫn cách biệt đội bạn gần 20 điểm.
Hiểu Linh nói: “Tiêu Nại sắp nghỉ rồi, Đại Trung nói hôm nay anh ấy chỉ
chơi nhiều nhất là nửa trận thôi”.
Ty Ty tỏ rõ vẻ thất vọng nói: “Tại sao chứ?”.
Vy Vy cũng quay sang nhìn Hiểu Linh.
Hiểu Linh nói: “Trời ơi, trận thi đấu tạm biệt mà, các anh khác năm thứ tư
cũng muốn thi đấu lắm chứ, hơn nữa các cậu quên rồi à? Anh Tiêu Nại mới
bị tai nạn, vận động nhiều thời gian quá cũng không tốt”.
Vy Vy nghe thấy vậy không tránh khỏi buồn rầu, mới đầu khi nghe nói các
anh năm thứ tư bị tai nạn cô biết không có gì nghiêm trọng nên không để ý
làm gì, có ai biết đâu…
Đời người thật là kì diệu.
Sau mười phút nghỉ ngơi hiệp đấu thứ ba bắt đầu, Tiêu Nại quả nhiên không
ra thi đấu, khán giả xem thất vọng thấy rõ và bắt đầu bàn tán. Vy Vy ngược
lại không thất vọng gì cả, cô vẫn chăm chú xem bóng, chỉ có điều chú ý
nhiều hơn đển Tiêu Nại đang ngồi bên cạnh sân bóng.
Chú ý đến cậu ấy nói chuyện với đồng đội, chú ý đến mọi người đang nói
chuyện trận đấu.
Chú ý đến cậu ấy……….
………….
………………
Đặt chai nước khoáng xuống đột nhiên cậu chạy lại chỗ khán đài.
Vy Vy chết lặng ngay tại chỗ.
Sự chú ý của khán giả dường như không dồn vào sân bóng nữa mà tất cả
đang dõi theo cậu ấy.
Tiêu Nại vẫn cái dáng vẻ điềm tĩnh tự tin ấy, dường như cậu luôn cảm thấy
ánh mắt mọi ngưỡiung quanh không tồn tại, cậu bước từng bước tự nhiên
như không lên bậc thang chỗ khán đài, sau đó đi qua một hàng ghế rồi đi
thẳng đến trước mặt Vy Vy.
Vy Vy ngồi ở hàng ghế gần lối đi, thế nên cậu rất thoải mái khi bước đến
bên cô, một tay cậu đặt lên thành ghế sau lưng cô, sau đó cậu hơi cúi người
và nhìn sâu vào mắt cô.
“Lát nữa mọi người định đi ra ngoài liên hoan, tối nay anh không lên mạng
được”.
Vy Vy gật đầu.
“Ngày mai em định làm gì?”.
“Tự học”. Vy Vy nói
Thái độ của Vy Vy cũng rất điềm tĩnh thế nhưng nếu nghe kĩ lời cô nói thì
sẽ phát hiện ra rằng, nếu nói cô điềm tĩnh thì thà nói là…........
Tiêu Nại nói: “Ờ, ngày mai anh đi cùng với em”.
Vy Vy nói: “Ờ, ngày mai em sẽ nhận chỗ cho anh”.
…………
Cô hoàn toàn rơi vào trạng thái phản xạ có điều kiện…
Tiêu Nại quay đầu ra nhìn một lúc rồi nói với Ty Ty: “Bên kia còn chỗ
trống, có thể dịch sang bên đó một chút không?”.
Ty Ty nhìn sang bên cạnh mình, quả nhiên không biết từ bao giờ bên đó có
chỗ trống nữa, Ty Ty dịch sang bên một chút, Nhị Hỷ, Hiểu Linh cũng dịch
sang theo, Vy Vy bước sang ngồi chỗ của Hiểu Linh.
“Cảm ơn”.
Tiêu Nại lịch sự nói, sau đó cậu ngồi cạnh xuống bên Vy Vy rồi nhìn ra sân
bóng, rất điềm tĩnh cậu bắt đầu xem thi đấu.
Lấy cậu là trung tâm, trong vòng mười mét xung quanh đều im bặt, khác
hẳn với không khí náo nhiệt đang diễn ra trên sân bóng.
Gần bên nhau, hóa ra đây là một chuyện kinh động linh hồn.
Phần 25 Trận chiến lóe điện
Một lát sau xung quanh bắt đầu rộn lên tiếng bàn tán, Vy Vy nghe thấy tên
mình và Nại Hà được nhắc đi nhắc lại nhiều lần, dần dần cũng có nhiều ánh
mắt chốc chốc lại nhìn hai người.
Lại một lát sau, tiếng nói to hơn, ầm ầm một đám, ánh mắt nhìn hai người
càng lúc càng nhiều hơn, càng ngày càng nhìn lâu hơn…
Trong lúc mọi người không bình tĩnh thì Vy Vy đột nhiên lại bình tĩnh.
Cô bắt đầu học tập Đại Thần, bình tĩnh xem bóng, xem một hồi cô mới ngạc
nhiên thốt lên.
Tỉ số trận đấu bị san bằng rồi.
Tiêu Nại dường như hiểu cô đang ngạc nhiên điều gì nên cậu nói nhẹ
nhàng: “Không cần lo lắng đâu, đợi khi bọn họ không nhìn lên khán đài nữa
thì tỉ số
trận đấu sẽ vươn lên cách biệt thôi”.
Bởi vì trận đấu ồn ào nên khi cậu ấy nói chuyện, tự nhiên sẽ ghé lại gần bên
cô, hình thành tư thế như đang nói chuyện bí mật vậy, hơi thở tan đều vào
giữa, Vy Vy chỉ cần cúi nhẹ xuống là có thể nhìn thấy rõ đôi lông mi dài và
rậm của cậu…
Gần bên nhau, hóa ra đây là một chuyện kinh động linh hồn.
Vy Vy cúi xuống nhìn, thấy tóc mình xõa trên cánh tay cậu, thực ra cô vốn
không chú ý đến những gì cậu nói, cô chỉ cảm thấy xung quanh lại im lặng
rồi…
Hiệp thi đấu thứ ba kết thúc, Nhị Hỷ như tỉnh mộng và kêu lên một tiếng:
“Làm sao mà khoa mình chỉ dẫn trước có hai điểm thế kia ?”.
Vy Vy nghe thấy tiếng của Nhị Hỷ mới nhớ ra là cô vẫn chưa giới thiệu
Tiêu Nại với các bạn của mình, thế nhưng Tiêu Nại cứ chú ý đến trận thi
đấu nên cô cũng không tiện giới thiệu. Lúc này cậu ấy vẫn chăm chú nhìn ra
sân bóng, Vy Vy muốn gọi cậu một tiếng thế nhưng lại cảm thấy khó khăn
khi không biết phải gọi thế nào.
Gọi là anh khóa trên nghe thật kỳ lạ.
Gọi là Nại Hà thì càng kỳ lạ, đây có phải trò chơi đâu…
Gọi Tiêu Nại… trời ơi… có chút gì đó ngại quá… mà tại sao Đại Thần lại
đột nhiên gọi cô là Vy Vy một cách tự nhiên thế chứ >o<.
Cũng may là Tiêu Nại không chú ý đến sân bóng nữa rồi đỡ cho Vy Vy phải
suy nghĩ vất vả.
Vy Vy vội nói: “Đây là… bọn họ là bạn cùng phòng em”.
Đợi Tiêu Nại quay sang nhìn ba người Vy Vy mới lần lượt nói: “Hiểu Linh,
Nhị Hỷ, Ty Ty”.
Ánh mắt Tiêu Nại lướt qua ba người một lượt rồi cậu cười tươi và nói: “Xin
chào”.
Thế là……
Thần trí mới quay lại của ba cô gái lại một lần nữa bị kinh động và bay đi
tiếp.
Vy Vy giữ được thăng bằng rồi.
Con người quả thật luôn luôn cần so sánh, so sánh một chút cô thấy biểu
hiện của mình còn quá tốt.
Sau khi hiệp thi đấu thứ tư bắt đầu đúng như lời Tiêu Nại nói tỉ số trận đấu
được cách biệt dần, khoa máy tính cầm chắc chiến thắng rồi. Gần kết thúc
trận đấu Tiêu Nại đột nhiên nói: “Ngu Công và Hầu Tử Tửu ở dưới sân, em
có muốn đến chào không?”.
Vy Vy giật mình hỏi: “Là số 10 và số 11 à ?”.
Tiêu Nại gật đầu.
“Mojata đâu ?”.
“Cậu ấy không đến”.
Vy Vy nghĩ một lúc rồi nói: “Bọn họ có biết em là Lô Vỹ Vy Vy không ?”.
“Không”.
Vậy tại sao anh lại biết chứ?
Vy Vy nhìn cậu, thái độ ngạc nhiên biến mất dần thay vào đó là sự nghi
hoặc càng lúc càng nhiều, có điều xung quanh ồn ào quá nên bây giờ không
phải lúc để hỏi.
Vy Vy không do dự gì, cô đáp luôn: “Em đi”.
Tiếng chuông báo hiệu trận đấu kết thúc vang lên, khoa máy tính chiến
thắng khoa kiến trúc với số điểm 18 cách biệt. Vy Vy quay lại nói với mấy
cô bạn “Lát nữa cùng về nhé!” rồi cùng Tiêu Nại đi xuống dưới khán đài.
Sau lưng cô, Ty Ty đang nhìn trân trân vào túi đồ ăn trong tay: “Chúng ta
vừa ăn mấy thứ này lẽ nào là của Tiêu Nại mua?”.
Hiểu Linh chả có thời gian mà nghĩ đến chuyện ăn với uống, cô đập tay Nhị
Hỷ và nói: “Thế giới này thật là kì diệu, phải không Nhị Hỷ?”.
Nhị Hỷ không nói gì cả, cô vẫn đang nhìn bóng đôi ấy đang bước xuống
dưới sân, mãi lâu sau cô mới nói: “Vy Vy nhà ta rõ ràng là rất hợp với Tiêu
Nại mà, ai nói không hợp chứ, mấy người trên diễn đàn trường mình đúng
là không có mắt”.
Vy Vy và Tiêu Nại bước xuống dưới khán đài trong ánh mắt của bao nhiêu
người, khi đến cửa khán đài, Ngu Công và Hầu Tử Tửu đang đợi sẵn ở đó.
“Ha ha, anh ba, cuối cùng anh…”.
Một người cao to lực lưỡng mặt vuông đi đến vỗ vai Tiêu Nại một cái, dáng
vẻ như không còn lời nào để nói vậy.
Một người khác mặt nhỏ hơn, cao hơn một chút cũng nói với gương mặt
như thế: “Cô đơn ngàn năm hoàn lương rồi”.
“Cô đơn ngàn năm”, cách nói này làm Vy Vy nhớ đến lần đầu tiên gặp bọn
họ trong trò chơi Mộng du giang hồ, trước mặt mình hai người lạ đột nhiên
trở nên quen thuộc và thân thiết thế.
Tiêu Nại không trả lời câu hỏi của hai người này, cậu giới thiệu với Vy Vy:
“Số 10 là Vu Bán San, người kia là Khâu Vĩnh Hầu”.
Cậu không hề giới thiệu theo nick name trong game của bọn họ thế nhưng
thông qua tên thật thì cũng có thể đoán ra rồi. Tiếp đó cậu đang định giới
thiệu Vy Vy với mọi người thì cô chủ động bước lên một bước và nói:
“Chào các anh, em là Vy Vy”.
Ngu Công - Vu Bán San ngạc nhiên một lúc rồi cười khà khà, sau đó nói
liền hai tiếng “xin chào, xin chào”, trong lòng thì nghĩ anh đương nhiên biết
em là Bối Vy Vy rồi, hoa khôi của khoa cơ mà, nhưng mà không nghĩ em lại
cùng với anh ba đi với nhau thôi. Thiên tài khoa máy tính đi cùng với hoa
khôi máy tính, việc này vốn là việc nước chảy thành sông mà, thế nhưng
khi đặt hai người này cạnh nhau làm sao lại cứ “thấy mà giật mình” chứ?
(Mong mọi người bỏ qua cho trình độ sử dụng thành ngữ của Ngu Công).
Hơn nữa người đẹp này lại tự nhiên thế, lần đầu tiên gặp mặt đã xưng Vy
Vy rồi.
Hầu Tử Tửu cũng cười khà khà, về cơ bản suy nghĩ giống như Ngu Công.
Vy Vy thấy phản ứng của hai người như thế nên đoán là họ vẫn chưa kịp
hiểu ra chuyện gì. Thế là Vy Vy có chút ngại ngùng nói thêm: “Ngu Công,
Hầu Tử Tửu, em muốn nói en là Lô Vỹ Vy Vy”.
Nghe đến từ “Ngu Công” là hai người này bắt đầu hơi ngây người ra, nghe
tiếp đến bốn chữ “Lô Vỹ Vy Vy” thì ngay lập tức Hầu Tử Tửu trông như bị
chém, miệng mở to mà không nói được gì, Ngu Công thì nhìn còn kinh điển
hơn – trái bóng trong tay cậu rơi luôn xuống đất.
…….
Ngày hôm nay lần thứ hai Vy Vy thấy vui vẻ rồi.
Cô cảm thấy mình hiểu Đại Thần thêm chút nữa, cảm giác khi nhìn mọi
người ngạc nhiên như bị điện giật Vy Vy thấy thật sảng khoái, ha ha.
Thế nhưng Vy Vy đắc ý không được bao lâu, lát sau tất cả đồng đội của
Tiêu Nại cũng ùa đến, những người bạn trên mạng của Vy Vy nhanh chóng
thành những người bạn thân…
Thực ra Vy Vy chỉ cần không phải đối mặt với Tiêu Nại thôi, những người
khác đều đối phó rất tự nhiên. Thế nhưng tất cả các anh năm thứ tư cùng hỏi
thì Vy Vy chỉ còn cách đối phó vừa đủ, còn Tiêu Nại thì khoanh tay đứng
bên cạnh, cười mỉm, chỉ khi nào bạn cậu rủ Vy Vy cùng đi liên hoan thì cậu
ra tay ngăn hộ Vy Vy mà thôi.
Vy Vy lúc đó nghĩ ngay đến biện pháp cũ, chẳng qua là chạy thôi mà, thế là
cô nhìn ra cửa và nói: “Bạn em đang đợi em, em phải đi đây”.
Nói xong cô định chạy ngay, có điều Tiêu Nại vẫn chưa cho cô đi, cậu kéo
tay cô lại và hỏi:
“Bình thường mấy giờ em đi tự học?”.
“…Bảy giờ ba mươi”.
Tất cả sức chú ý của phản xạ có điều kiện hình như đã tập trung hết ở cánh
tay bị cầm chặt thì phải…
Tiêu Nại cười sau đó nhẹ nhàng buông tay cô ra và nói: “Biết rồi, mai anh
đợi em ở tầng dưới ký túc, Vy Vy, nhớ giữ chỗ cho anh nhé!”.
Vy Vy chạy một mạch ra khỏi sân bóng rổ, suốt cả đoạn đường cô vẫn
không nghĩ ra được sự việc hôm nay thế nào nữa, nên cứ im lặng không nói
chuyện. Đi được một đoạn cô đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không phù
hợp lắm, làm sao mà ngay cả Nhị Hỷ cũng không nói gì thế!
Nhìn hai người còn lại, bọn họ cũng im lặng một cách kì lạ. Vy Vy đột
nhiên cảm thấy kì lạ, điều này không đúng, càng im lặng gò bó thế này thì
lúc bùng nổ càng kịch liệt, gay cấn, tốt nhất là cô nên chủ động đề nghị bị
thẩm vấn thì hơn.
Vy Vy ho lên một tiếng và nói: “Các cậu có gì muốn hỏi thì cứ hỏi đi”.
Thấy Vy Vy lên tiếng Nhị Hỷ ngay lập tức tiến lên trước và nói: “Cậu và
Tiêu Nại yêu nhau lâu như thế rồi mà không nói gì cho bọn tớ!”.
Tiếng nói của Vy Vy bị uy phong của Nhị Hỷ làm cho lắp ba lắp bắp: “…
Oan uổng…việc này…tớ cũng mới biết…”.
Nhị Hỷ hét lên: “Cậu coi bọn tớ là lũ ngốc à? Nhìn hai cậu hôm nay nếu
không phải gian tình hơn nửa năm thì ai mà tin được”.
Vy Vy không hiểu, nửa năm? Nửa tiếng may ra thì đúng. Vy Vy lấy hết sức
nói luôn một câu: “Tớ cần mười phút tự do không bị làm phiền để nói
chuyện này”.
Nhị Hỷ, Hiểu Linh và Ty Ty quay sang nhìn cô rồi xua tay ra bộ khai ân
huệ: “Còn không nhanh khai thật đi”.
Hiểu Linh nói thêm: “Hai người đến giai đoạn nào rồi, đã kiss chưa, nụ hôn
đầu tiên là bao giờ?”
“………”
Vy Vy không nhìn mấy người họ, cô lấy giọng và kể lể: “Sự việc là thế này,
một ngày của mấy tháng trước, thời tiết xanh trong, mây bay khắp nơi,
trăng sáng đầy sao, tớ đi vệ sinh một lát thì…..”.
Ba người đồng loạt quát lên: “Nói trọng tâm”.
Trọng điểm chính là sau khi cô đi vệ sinh vào mà, mấy người này thật thiếu
kiên nhẫn, cô muốn nói mấy câu linh tinh trước để chuẩn bị mà, thực ra cô
vẫn còn bất ngờ mà…….
Trời ơi, làm thế nào để nói cho bọn họ hiểu và từ tức giận chuyển sang đồng
tình được nhỉ?
Vy Vy bắt đầu nhớ lại và tường thuật lại câu chuyện, cô là điển hình của
sinh viên khoa học tâm lý, giọng văn cứ đều đều, dưới sự trần thuật của cô
ấy câu chuyện của cô và Tiêu Nại như biến thành từng đoạn kịch trong trò
chơi, gặp nhau, kết hôn và cuối cùng là gặp mặt. Có một số chi tiết nhỏ cô
không nói, không phải vì cô muốn che giấu điều gì mà chẳng qua cô không
tìm được cảm giác tự nhiên để kể thôi, ví dụ như làm thế nào mà Tiêu Nại
lại nhận ra cô trong đời thường. Rồi chuyện Tiêu Nại nói với cô những lời
đó… cô ngại nên không kể. >o<
Thế nhưng phần sau câu chuyện làm cho bọn Nhị Hỷ rất vừa ý.
Sau khi hỏi một loạt các tình tiết nhỏ, Nhị Hỷ nói: “…Thế nên hai người
mới gặp mặt có hai tiếng thôi à?”.
Vy Vy im lặng gật đầu, thấy cô bị oan rồi chứ!
Ty Ty: “Thế là cậu với Tiêu Nại gặp nhau lần đầu là bị mọi người đồn đại
hẹn hò rồi à?”.
Vy Vy ngửa mặt nhìn trời, cô muốn trả lời là không phải lắm chứ, thế nhưng
sự thật vẫn là sự thật, không thể chối cãi.
“… Chắc thế rồi”. Nhìn mặt mấy cô bạn rồi nói giọng trầm xuống: “Nếu mà
có lần sau thì nhất định tớ sẽ để sáng mai gặp nhau…”.
Ty Ty nói với giọng thương xót: “Cậu chết chắc rồi, làm gì có lần sau”.
“Tớ đã nói là cậu yêu trên mạng mà”. Hiểu Linh nói với vẻ ta đây thông
minh biết trước sự việc, cô tiếp lời: “Có điều không ngờ đối tượng lại là
Tiêu Nại…”.
Bây giờ xem ra vẫn chưa thể chấp nhận được.
Ty Ty nhớ ra điều gì đó và nói: “Đúng rồi, Vy Vy cậu nhắc đến kênh gì đó
mà, không cho bọn tớ xem gì cả”.
“Lát về cho các cậu xem”. Vy Vy đáp luôn, đột nhiên cô nhớ ra chuyện gì
đó, cô dừng lại đứng ngây người ra, kênh… kênh…
Cô lại quên sạch chuyện này chứ!
Vy Vy há hốc mồm bó tay.
Một bên Vy Vy bị trí nhớ của mình làm cho chán nản, một bên Nhị Hỷ nói
với giọng đầy ngưỡng mộ: “Tiêu Đại Thần quả thật quá lợi hại, theo đuổi
một người mà cũng như một trận chiến lóe điện trong truyền thuyết vậy”.
Cô biết ngay mà, quan tâm chính là mây trôi…
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)
==========
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire