Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Quý Noãn gật đầu, ra hiệu cho Thẩm Mục yên tâm: “Tôi thật sự không uống rượu, tay lái cũng không có vấn đề gì, để tôi đưa anh ấy về.”
“Vậy cô đến đây bằng cách nào? Xe của cô…”
“Đồng nghiệp ở phòng giao dịch đều đang ở đây, chìa khóa xe cũng đang để chỗ trợ lý, họ sẽ đi xe tôi về, không sao.”
“Vậy thì tốt, tôi đi trước nhé, làm phiền bà Mặc.”
Cho đến khi Thẩm Mục xoay người chạy ra ven đường vội vã bắt một chiếc taxi, Quý Noãn vẫn đứng bên cạnh chiếc xe Ghost màu đen, nhìn cửa xe như tỏa ra ánh sáng lạnh trước mặt, suy nghĩ một chút rồi vòng sang ghế lái, mở cửa xe bước vào.
Sau khi vào xe thì quả nhiên cô ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Cô nghiêng đầu liếc ra đằng sau, nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm yên vị ở ghế sau, mắt nhắm nghiền, không biết là anh ngủ thϊếp đi hay là say đến không mở mắt ra được.
Trước kia không phải cô chưa bao giờ ngửi thấy mùi rượu trên người anh, nhưng nồng nặc đến thế này thì là lần đầu tiên. Hơn nữa gần như cô chưa bao giờ thấy anh uống nhiều như bây giờ. Sự kiềm chế của anh quá mạnh, chưa bao giờ anh quá buông thả bản thân.
Quý Noãn lại quan sát quần áo của anh, áo sơ mi đen và quần âu. Quả nhiên cô quan sát không hề sai, từ sau khi anh tỉnh dậy sau hai tháng hôn mê, gần như lúc nào anh cũng mặc lên người bộ đồ đen, càng nhìn càng thấy băng giá khó gần.
Thừa lúc anh vẫn nhắm mắt như không phát hiện ra ghế lái đã có người khác ngồi, Quý Noãn khởi động xe, định chuẩn bị lái xe đi thì giọng nói trầm thấp bất chợt vang lên: “Thẩm Mục.”
Quý Noãn không lên tiếng, cũng không quay đầu lại nhìn, chỉ ngước mắt nhìn vào kính chiếu hậu. Cô thấy anh nhắm nghiền hai mắt, dường như uống quá nhiều nên đầu bị đau, đôi mắt lạnh lùng nhíu lại.
“Lấy nước cho tôi.” Giọng anh khàn khàn lãnh đạm, mắt vẫn nhắm nghiền.
Quý Noãn cụp mắt tìm nước trên xe, đến khi nhìn ở cánh cửa ghế lái phụ có một chai nước suối còn nguyên liền đưa tay lấy về, đưa ra đằng sau.
Mặc Cảnh Thâm khẽ mở mắt, trong xe không có đèn, ánh đèn bên ngoài xe vào cũng rất mờ, khoảnh khắc anh giơ tay lên định nhận chai nước thì nhìn thấy những ngón tay mảnh khảnh trắng nõn. Mắt anh chỉ khẽ sững lại một giây rồi lại âm thầm nhận lấy chai nước, mở nắp uống một ngụm rồi lại nhắm mắt dựa người vào lưng ghế, không nói thêm gì nữa.
Cảm thấy hình như anh không nhận ra điều gì khác thường, Quý Noãn rút tay về đặt trên tay lái, lại khởi động xe một lần nữa, lái chiếc xe Ghost đen đang đỗ ở trước cửa câu lạc bộ rời đi.
Cô lái xe rất ổn, dù sao cô cũng không còn là tay mới từ lâu rồi. Người đàn ông ngồi ở ghế sau vẫn yên lặng không nói câu nào, Quý Noãn liếc vào gương chiếu hậu nhìn ra đằng sau, thấy Mặc Cảnh Thâm vẫn nhắm nghiền mắt như đang ngủ thϊếp đi.
Xe đi được mười lăm phút thì về đến Tập đoàn Mặc thị. Quý Noãn không chút do dự nhấn chân ga vọt lên, không có ý định dừng lại.
Khi đi đến gần Quốc tế Oran thì cô mới do dự. Lúc đầu cô định lừa chở anh về Ngự Viên. Sau khi về nước anh vẫn chưa từng về Ngự Viên, cô cảm thấy cần phải đưa anh về nhà.
Nhưng cô lại sợ lỡ sau khi anh tỉnh rượu, chị Trần không chịu nổi lửa giận của anh, nên cô chần chừ, vòng xe vào Quốc tế Oran.
Khi dừng xe, Quý Noãn cởi dây an toàn, quay đầu ra sau thấy anh vẫn chưa mở mắt ra thì mới mở cửa xuống xe, đi vòng sang cạnh anh mở cửa, đưa tay vỗ nhẹ lên người anh.
Anh vẫn nhắm nghiền mắt ngồi im, mùi rượu trên người nồng nặc.
Quý Noãn lại vỗ anh.
Không có phản ứng.
Anh thật sự ngủ thϊếp đi rồi sao?
Quý Noãn dứt khoát đưa tay ôm lấy cánh tay anh lôi người ra ngoài, cho đến khi cả người anh rời khỏi xe dựa hẳn vào cô thì cô vừa cố sức dìu anh vừa đưa tay đóng cửa xe lại, rồi lảo đảo dìu anh đi vào thang máy trong bãi đỗ xe ngầm.
Cô vất vả dìu anh vào thang máy, nhưng vì anh quá cao nên sức nặng của một người to khỏe đè lên người chỉ nặng chưa đầy bốn mươi lăm cân như cô khiến cô đứng không vững được, cuối cùng chỉ còn cách dựa vào vách thang máy để anh dựa hẳn vào người mình. Đầu anh rũ xuống vai cô, hơi thở đầy mùi rượu khẽ phả vào cổ cô.
Bị ép như vậy một lúc, Quý Noãn thò đầu ra xem số tầng thang máy di chuyển thì mới chợt nhớ ra mình chưa quẹt thẻ thang máy cũng chưa bấm mật mã của tầng. Thang máy vẫn còn dừng lại ở tầng một, cô vội vã đẩy anh: “Anh để em bấm mật mã trước đã…”
Cô đẩy nửa ngày mà không đẩy được, cuối cùng chỉ có thể cứ đứng như vậy, một tay cố sức đỡ anh, một tay cố sức với ra cố gắng bấm mật mã rồi vội vàng rụt lại đỡ thân thể nặng nề cao lớn của anh. Cho đến khi thang máy dừng lại ở tầng của họ, Quý Noãn mới lôi anh đi ra khỏi thang máy.
Lúc trước, khi Mặc Cảnh Thâm bế cô đều bế ngang người cô lên rất dễ dàng. Còn bây giờ khi giúp anh thì cô như ôm một tảng đá đã nặng lại còn cao. Cô thật sự không chống đỡ nổi!
Vất vả mở cửa đưa anh vào nhà, Quý Noãn lại lảo đảo đỡ anh, sợ anh ngã lăn ra sàn. Cô dìu anh đến bên sofa rồi đặt anh ngồi xuống.
Nhìn thấy anh cứ ngồi dựa vào sofa, Quý Noãn xoa cổ tay ê ẩm vì phải chống đỡ anh rồi quay người đi đóng cửa, thay giày, rồi mở tủ giày cầm đôi dép lê đi trong nhà của anh đến, ngồi xuống giúp Mặc Cảnh Thâm thay đôi giày da ra.
Vật lộn nửa ngày đến nỗi cả người toát mồ hôi, sắc mặt Quý Noãn đang trắng bệnh vì chưa khỏi ốm thì bây giờ cũng hơi phớt hồng.
Đến khi thay giày, bật điều hòa lên xong, cô chống người lên sofa trầm tư nhìn anh đang ngồi tựa vào sofa không hề nhúc nhích.
Cô đã thành công bắt anh về nhà…
Tiếp theo cô phải làm gì đây?
Người tỉnh táo rõ ràng còn không thèm nói bất kỳ lời nào với cô, bây giờ đã say thành thế này rồi lại càng không thể nói chuyện được. Cùng lắm là anh chỉ ở trước mặt cô, để cô có thể nhìn thấy anh, chạm vào anh.
Cô cũng không thể vì đã quá lâu chưa được chạm vào người anh mà thừa dịp anh uống say để sờ mó một đêm được.
Khi ý nghĩ này mới lóe lên trong đầu, Quý Noãn liền cảm thấy cơn buồn nôn quặn lên tận miệng. Nhìn anh nhắm nghiền mắt giơ tay lên vuốt mi tâm, cô dứt khoát xoay người đi tìm thuốc. Cô vừa tìm vừa thi thoảng quay đầu lại nhìn về phía sofa, thấy anh vẫn ngồi một chỗ không có ý định đứng lên đi thì lại cúi đầu tiếp tục lục lọi.
Sau khi tìm được thuốc, cô lập tức đi đun nước, rồi lấy chiếc khăn lông màu trắng dấp nước lạnh, vắt khô, sau đó rảo bước về phía sofa định giúp anh lau mặt.
Thế nhưng cô vừa bước tới thì nhìn thấy anh gạt cánh tay đặt trên trán xuống, cặp mắt đen có men say nhưng đã minh mẫn hơn. Anh ngồi đó, điềm tĩnh lạnh lùng nhìn cô.
Chương 386: Đưa tôi về, định làm gì với tôi?
“Nếu tôi không tỉnh dậy, sau khi mang tôi về đây, cô định làm gì với tôi?” Ánh mắt anh sáng rực sâu thẳm tĩnh lặng: “Hay cô cho rằng mang tôi về nhà thế này thì có thể giải quyết được vấn đề gì?”
Tất nhiên Quý Noãn hiểu, không thể giải quyết được gì cả.
Cảm giác như mình mới vượt qua giới hạn khiến cô không dám ngẩng mặt lên đối mặt với anh, cả người lạnh toát.
Mặc Cảnh Thâm ngày hôm nay không chỉ là Tổng Giám đốc Mặc khiến người ta chỉ nghe danh đã sợ mất mật, mà trong xương cốt anh còn là Tổng Giám đốc Tập đoàn Shine toàn cầu khiến giới tài chính phương Tây phải khϊếp sợ, tất cả đều ẩn giấu dưới thái độ lãnh đạm bình tĩnh.
Đối với người đàn ông này, ngoại trừ nhớ thương tiếc nuối, nhiều hơn nữa chính là cảm giác xa lạ.
Rõ ràng anh vẫn say, nhưng ánh mắt lạnh lùng bén nhọn như mũi dao băng đang cứa vào máu thịt cô.
Quý Noãn suy nghĩ một chút mới hỏi: “Anh tỉnh từ lúc nào? Hay là anh không hề say?”
Anh dựa vào sofa, không có ý định đứng lên, hoặc có lẽ đúng là anh có chút men say, nhưng không định đứng dậy. Anh cứ ngồi như vậy nhìn cô, khẽ mỉm cười nhưng lại càng làm cho người ta lạnh giá hơn, giọng điệu ngạo mạn nói: “Không say thì sao có thể cho phép cô ngồi lên ghế lái được?”
“Chuyện em lái xe đưa anh về rất đơn giản. Thẩm Mục nói bạn gái bị đau bụng, bệnh đau bụng của phụ nữ thì nặng nhẹ khó lường, nên anh ấy mới đưa chìa khóa cho em rồi vội vã đi về.” Quý Noãn bình tĩnh nói: “Lúc ấy em cũng đang ở câu lạc bộ đó, lại không uống rượu, nên mới lái xe đưa anh về.”
Ánh mắt anh quá lạnh lùng thờ ơ, quá sắc bén.
Đứng trước anh, dường như Quý Noãn không có chỗ nào để ẩn náu.
Cho dù gần đây anh cự tuyệt không gặp cô thì những gì anh làm vẫn dẫn đến tâm lý phản kháng trong cô. Với tính tình xưa hay, cô nhất định không chịu nổi kiểu đối xử như vậy, sẽ giậm chân bỏ đi từ lâu rồi.
Nhưng từ trước đến giờ Mặc Cảnh Thâm đối xử với cô quá tốt, tốt đến mức khiến cô không thể nào giận dỗi anh được. Hơn nữa, thật sự là cô quá nhớ anh.
Chỉ là, khi đối diện với ánh mắt này, Quý Noãn né tránh theo bản năng, không đối mặt với anh mà đi vào phòng bếp: “Nước sôi rồi, để em pha trà giải rượu cho anh.”
Cô nói rồi bước nhanh vào bếp, lập tức lấy ly thủy tinh đi rót nước rồi thả thuốc vào, khẽ lắc lắc. Dường như cô không cảm nhận được ly rất nóng, cứ bê ly thủy tinh đặt lên bàn trà.
Anh yên lặng nhìn cô không lên tiếng, Quý Noãn cũng không nói chuyện. Hai người cứ im lặng như vậy một lúc lâu thì Quý Noãn mới chỉ cái ly trên bàn: “Đang còn nóng, anh uống đi, để thuốc phát huy tác dụng nhanh hơn một chút. Thẩm Mục nói tối nay anh uống không ít rượu, nên có thể sẽ đau dạ dày hoặc nhức đầu, uống vào sẽ dễ chịu hơn.”
Mặc Cảnh Thâm không thể hiện cảm xúc, hình như chẳng có chút hứng thú gì với cô hay với ly trà.
Hoặc là, anh đang đề phòng cô…
Đề phòng cái gì? Sợ cô chuốc thuốc cho anh sao?
Quý Noãn đón ánh mắt của anh: “Bây giờ anh chán ghét em đến vậy sao?”
“Rõ rồi còn gì.”
Cô sững lại rồi hỏi bằng giọng đều đều: “Hôm trước em và Hạ Điềm ở trong cửa hàng nhìn thấy anh và An Thư Ngôn đi cùng nhau, anh đưa cô ta đi shopping sao? Hay vì nguyên nhân gì khác…”
Anh nghe cô hỏi thì lạnh lùng nheo mắt: “Cô hi vọng nghe được câu trả lời như thế nào?”
Cánh môi Quý Noãn run run, Mặc Cảnh Thâm đã từng là người rất ghét giữa bọn họ có chuyện hiểu lầm.
Nếu có một chuyện gì đó khiến cô hiểu lầm thì anh sẽ giải thích hợp lý để cô yên tâm, không để cô suy nghĩ lung tung.
Cô rất muốn hỏi Mặc Cảnh Thâm luôn đặt cô trong tim thật sự đã đi đâu rồi.
Nhưng câu hỏi lên đến khóe miệng thì không thể thoát ra ngoài.
Dưới ánh mắt lạnh của của anh, Quý Noãn đứng sau bàn trà đến nửa ngày mới nói: “Em không biết thái độ của anh bây giờ đối với em là chán ghét hay đề phòng, hay có thể là… Em không hiểu được ý tứ nào khác… Nhưng ngay từ đâu, em chỉ muốn sống tốt hơn, không muốn dựa dẫm vào bất kì ai. Nếu như anh đã nhớ lại tất cả những chuyện đã qua, thì càng nên biết tất cả tình cảm em dành cho anh đều là thật lòng, cũng giống anh từng yêu em trước kia, rất trong sáng, em…”
Cô còn chưa nói hết thì đã nghe anh cười khẩy.
Là tiếng cười phát ra từ l*иg ngực, lạnh lùng giễu cợt, rất nhẹ, rất nhỏ, nhưng cô vẫn nghe thấy.
Anh đứng dậy vòng qua bàn trà bước đến trước mặt cô. Hương vị sạch sẽ trên người anh hòa vào mùi rượu. Lỗ chân lông của Quý Noãn dựng lên theo bản năng khi thấy anh chủ động rút gần khoảng cách với mình. Cô ngước mắt lên nhìn, cùng lúc anh cúi đầu ghé bên cạnh cô, hơi thở gần trong gang tấc phả vào làn da trên gò má cô: “Trong sáng? Cô nói hai tiếng này với tôi mà không thấy đỏ mặt sao?”
Quý Noãn ngửa đầu nhìn anh, dùng vẻ mặt nghiêm túc nhưng lại bướng bỉnh không để khí thế của anh áp bức, nói: “Tất nhiên em không đỏ mặt! Em chỉ dựa vào bài học kinh nghiệm nên mới học được cách quý trọng như thế nào, cũng muốn tránh tất cả tổn thương mà sống cho thật tốt. Em gánh được hai chữ trong sáng này! Anh cũng vậy, Mặc Cảnh Thâm! Tình cảm của em dành cho anh hoàn toàn trong sáng! Anh có thể không tin, nhưng không thể cứ như vậy mà từ bỏ em hoàn toàn!”
Cô nhìn anh trân trối: “Người đàn ông em đã từng yêu, em sẽ không dễ dàng buông tay! Anh đã từng vì em mà đến cả mạng cũng không cần, bây giờ kể cả anh có cắm con dao lên người em thì em cũng sẽ không nói một chữ không. Dù sao khi ấy anh còn đau đớn hơn em gấp vạn lần. Cuộc hôn nhân này là của em, anh là của em, nhà cũng là của em! Anh không có quyền bắt em buông tay!”
Mặc Cảnh Thâm nâng cằm cô lên, giọng nói trầm thấp ngạo mạn: “Cố chấp như vậy sao? Thâm tình như vậy sao?”
Quý Noãn nhìn thấy ánh mắt anh ngập ý giễu cợt.
Nhưng khi cô ngước mắt nhìn anh thì quả thật ngoài vẻ lạnh lùng, cô không thể dò được tâm trạng của anh.
Quý Noãn dời mắt, không muốn bị ánh mắt anh chiếu vào. Cô tránh anh, cúi người bê ly trà trên bàn lên: “Không còn nóng nữa, anh uống cái này trước đi.”
Bình thường cô chỉ bôi chút son môi chứ ít khi dùng phấn, nên vết thương trên trán không có gì che phủ. Cho nên lúc ngước đầu lên hay cúi đầu xuống, những sợi tóc lòa xòa của cô hất ra phía sau, để lộ ra vết đỏ trên trán.
Khi cô bê ly thủy tinh trước mặt anh, bởi vì ánh mắt anh thoáng đờ ra trong tích tắc vì nhìn thấy vết thương trên trán cô mà hai người không nói với nhau lời nào. Không gian lớn như vậy lại yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng kim rơi xuống đất, chỉ có điều tiếng tim Quý Noãn nghe to rõ khác thường.
Anh nhìn cô, cất giọng nói thật trầm thấp: “Quý Noãn, từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ nói chơi, một khi đã nói ra hai chữ ly hôn thì nên chấm dứt hoàn toàn.”
Mát lạnh, cao quý, dù mùi rượu trên người rất nồng nặc nhưng cũng không ảnh hưởng chút nào đến nửa phần anh tuấn động lòng người của anh.
Mặc Cảnh Thâm – anh là Mặc Cảnh Thâm.
Lúc nào Quý Noãn cũng nhắc nhở mình, cho dù bây giờ anh có dữ tợn tuyệt tình với cô đến đâu đi chăng nữa, thì chỉ cần nghĩ đến khoảnh khắc anh lái chiếc Bentley lao ra dùng tính mạng của mình che chắn cho cô là cô đã không thể nào nổi giận anh được nữa.
Có lẽ đó chỉ là một giấc mơ bị vỡ nát mà thôi, còn khi nhìn vào thực tại thì đây mới chính là anh.
“Đừng dây dưa nữa, tôi không thích.” Anh vẫn không hề đưa tay ra đón nhận ly nước của cô.
Vào lúc nghe thấy tiếng cửa mở, ly thủy tinh trong tay Quý Noãn rơi xuống sàn, anh đứng trước cửa không ngoảnh lại nhưng động tác khẽ dừng lại.
Nhìn thấy anh đứng đó không cử động, nhìn thấy anh dừng lại thì Quý Noãn mới xoay người bước đến đứng sau lưng anh. Cô nhìn bóng lưng anh thật lâu rồi mới chậm rãi giơ tay lên, dè dặt ôm lấy anh từ sau lưng.
Trước kia khi muốn ôm anh, cô chưa bao giờ phải dè dặt thế này.
Cô không nhìn thấy gương mặt sâu xa của anh, chỉ có thể cảm nhận được đôi tay anh tàn nhẫn vô tình muốn gạt tay cô ra. Quý Noãn ôm chặt lấy anh không buông, cô không lên tiếng, anh cũng không lên tiếng, hai người cứ im lặng như vậy mà đọ sức với nhau. Đôi tay cô và tay anh cứ đọ sức dây dưa như vậy.
Cảm giác được dòng nước lạnh tràn đến chân, Quý Noãn bất chợt rùng mình, ánh mắt nhìn xuống sàn rồi lại ngước lên nhìn người đàn ông đang đứng trước cửa.
Máu trong người cô như đông lại, dần dần ngưng kết thành băng giá.
Lạnh thấu xương.
Cô không nói một tiếng, bất chợt cúi xuống giẫm lên mảnh vụn muốn nhặt mảnh vỡ lên.
Mặc Cảnh Thâm liếc sang nhìn thấy Quý Noãn đi chân trần giẫm lên mảnh vỡ thì mí mắt lãnh đạm không chớp, lạnh lùng nói: “Quý Noãn, dùng cách tự hành hạ mình để thu hút sự chú ý của tôi là hành động ngu xuẩn nhất. Dưới chân cô có nhiều vết thương hơn nữa cũng không làm tôi thay đổi được đâu, chỉ có là cô mất mấy ngày liên tiếp không làm việc được. Ảnh hưởng đến công việc của cô không nói, cô chỉ làm tôi thấy cô ngu ngốc nhàm chán.”
Quý Noãn ngồi xổm trên sàn, dường như không nghe thấy anh nói. Chân cô tránh mảnh vỡ ra nhưng ít nhiều vẫn bị thương. Cô bước tránh sang chỗ khác rồi nhặt mảnh vỡ lên, nhặt được một lúc cô mới bình tĩnh nói: “Tôi không tự hành hạ mình.”
“Vậy hả?” Anh nhìn chân cô không có nhiều vết cứa nhưng vẫn có vết máu chảy ra: “Tự lo cho tốt.”
Nói rồi anh đi thẳng ra ngoài.
Nghe tiếng cửa mở rồi đóng lại, Quý Noãn đang máy móc nhặt mảnh vụn dưới sàn như chết lặng, giẫm lên mảnh vụn cũng hình như không cảm thấy đau. Cô đứng dậy lấy chổi và cây lau nhà đến quét qua mảnh vụn, quay lại thì phát hiện bước chân cô đi có vệt máu chảy dài.
Cô quả quyết ném đồ trong tay vào tường, rồi cứ ngồi trên sàn nhà còn không ít mảnh vỡ, nhìn sang mấy chai rượu rơi xuống chỉ bị vỡ phần trên, nửa chai còn lại vẫn còn rượu bên trong.
Quý Noãn cầm lên một chai, cũng không biết là rượu từ năm nào, nhưng tóm lại nếu đã là rượu Mặc Cảnh Thâm mang về thì không thể rẻ được.
Cô tránh lớp vỏ vỡ, ngửa đầu uống một ngụm.
Mùi vị rất lạ, lại có chút đắng.
Cô cầm lấy một bình khác, vẫn tránh chỗ vỡ để không bị rách miệng, ngửa đầu rót một ngụm vào miệng.
Chậc, vẫn đắng.
Cô nếm liên tục mấy chai cũng đều bị đắng.
Cô chép miệng, liếʍ khóe miệng mình mới phát hiện hóa ra trong miệng mình đắng chát đến thế này.
Lau miệng xong, cô nhìn thấy rượu đắt tiền đầy dưới sàn, thật sự không muốn lãng phí. Rượu đổ ra sàn thì đành chịu, nhưng những chai còn chút rượu ở đáy chai thì ít ra vẫn còn có thể uống được.
Cô lại uống tiếp một ngụm, không đắng, nhưng hơi chát, cô tiếp tục thử hết chai này đến chai khác, vẫn là mùi vị giống nhau.
Người phụ nữ có tửu lượng không đáng kể, đôi chân trần trắng mềm ngồi dưới đất, cầm hết chai nọ đến chai kia lên, cuối cùng uống cạn mấy chai rượu đến khi nhìn thấy đáy. Cô hé mắt nhìn cửa phòng im ắng đóng chặt, không nhìn thấy bóng dáng Mặc Cảnh Thâm đâu, rồi lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
A, thật là nhiều sao.
***
Chiếc xe Ghost màu đen lao như bay trên đường. Mặc Cảnh Thâm đến tiệm thuốc gần đây mua thuốc sát trùng rồi quay lại.
Anh xuống xe định đưa thuốc cho bảo vệ để họ đưa lên cho cô, nhưng mới đi xuống thì bước chân anh khựng lại. Anh ngước mắt lên nhìn thấy trên ban công tầng mười tám, một người phụ nữ đang ngồi gần mép lan can, hai chân bị thương lúc ẩn lúc hiện, chỉ cần một cơn gió lớn là có thể thổi cô từ tầng mười tám xuống.
Sắc mặt Mặc Cảnh Thâm đanh lại, anh đóng sầm cửa xe, cầm điện thoại di động gọi cho Quý Noãn.
Cô vẫn ngồi trên ban công không di chuyển, không biết điện thoại di động đang để trong nhà hay cầm trên tay. Chuông vang thật lâu mới có người nghe máy.
Điện thoại vừa được kết nối thì giọng nói rét lạnh của Mặc Cảnh Thâm đã vang lên: “Quý Noãn, cô làm gì vậy?”
Giọng phụ nữ mơ mơ màng màng vang lên trong điện thoại: “Hả? Tôi hả? Tôi đang làm gì á? Tôi đang… ngắm sao mà…”
Mặc Cảnh Thâm ngước mắt lên nhìn về phía ban công tầng mười tám, hai chân cô vẫn còn đung đưa qua lại, một tay áp lên tai nghe điện thoại.
Chương 388: Bị anh ôm lấy bả vai kéo cả người xuống
“Không có à? Nhưng tôi nhìn thấy có rất nhiều sao mà…”
Nói rồi người phụ nữ ngồi trên ban công lại đung đưa chân.
Chân mày Mặc Cảnh Thâm nhíu chặt, anh chợt nghi ngờ, có phải mới vừa rồi cô đã uống số rượu sót lại trong chai hay không?
***
Cửa phòng bị mở ra bất thình lình, một luồng gió xuyên từ cửa trước đến cửa sổ sát sàn rộng mở, thổi tung rèm cửa sổ phấp phới giữa không trung, thổi cả quần áo và tóc của người phụ nữ trên ban công.
Mặc Cảnh Thâm nhìn những vết máu nhợt nhạt và toàn bộ chai rượu trống không trên sàn thì bước thẳng vào đi đến chỗ ban công Quý Noãn đang ngồi: “Quý Noãn, đi xuống!”
Quý Noãn quay đầu lại nhìn anh, nét mặt say sưa không tỉnh táo nhếch miệng cười với anh: “Sao anh lại quay lại? Chẳng phải đã đi rồi sao?”
“Tôi… tôi ở đây không sao cả, rất an toàn.” Quý Noãn cúi xuống nhìn chỗ mình ngồi rồi lại lẩm bẩm: “Mấy chai rượu của anh thật là khó uống, tôi thật sự không hiểu sao chai rượu nào trong tủ của anh cũng khó uống như vậy, nhưng tôi đoán là rất đắt. Tôi thấy không nỡ, nên mới uống… Ha… Anh biết gì không? Uống hết rồi tôi lại nhìn thấy… sao kìa…”
Cô vừa nói vừa rũ đầu xuống, sau đó lại đắc ý vui vẻ đong đưa hai chân. Nhìn thấy cô còn có gan ngồi trên ban công lắc lư chân, ánh mắt Mặc Cảnh Thâm như tỏa ra hơi lạnh: “Đừng động đậy!”
Quý Noãn thắc mắc ngây ngô liếc anh một cái: “Sao hả? Anh cũng muốn đến ngắm sao?”
Nói rồi cô chợt nhích mông sang một bên: “Đây, nhường chỗ cho anh, đến đây cùng ngắm đi…”
Hai chân vừa đáp xuống đất thì suýt nữa cô đứng không vững, lảo đảo trong lòng anh, cô theo phản xa giơ tay lên nắm lấy vạt áo sơ mi của anh kéo ra rồi tựa vào ngực anh mơ hồ nói: “Mặc Cảnh Thâm, sao anh lại quay về… không đúng… phải hỏi… có phải anh quay lại rồi không…”
Anh không đáp lại, kéo cô từ ban công vào trong phòng, đóng cửa sổ phịch một tiếng. Anh đang định đẩy cô ra thì đôi tay cô chợt quấn lấy cổ anh, phả mùi rượu còn nồng nặc hơn vào mặt anh, nũng nịu nhõng nhẽo ghé vào tai anh: “Có phải anh quay về rồi không… Mặc Cảnh Thâm… Bây giờ anh mới thật sự tỉnh lại đúng không… Anh quay về thật rồi đúng không…”
Quý Noãn khựng lại, ngoan ngoãn ngồi xuống sofa trước ánh mắt băng giá của anh.
Anh lạnh lùng hờ hững liếc cô, nhặt cây chổi cô ném xuống ban nãy lên quét mảnh vụn dưới sàn mang vứt đi, rồi lại nhìn thấy những vết máu nhợt nhạt trên sàn. Anh đi đến thấy lòng bàn chân Quý Noãn vẫn còn một mảnh vỡ thủy tinh rất nhỏ đang cắm vào chân, vết máu và bụi đất cũng dính vào chân cô.
Quý Noãn nhìn thấy anh bước đến, chưa kịp lên tiếng thì bất chợt bị anh xách lên như gà đưa vào phòng tắm.
“Mặc Cảnh Thâm, anh muốn làm gì…” Cô mờ mịt nhìn anh.
Vào phòng tắm, Mặc Cảnh Thâm định để cô ngồi trên nắp bồn cầu để rửa sạch chân cho cô thì cô lại không nghe lời, khua khoắng tay chân. Nhìn thấy gương mặt ngà say không tỉnh táo của cô, anh chợt vươn tay lấy vòi hoa sen mở mức nước lớn nhất giội thẳng lên đầu cô xuống khắp người.
“A!!!”
Quý Noãn co người trên bồn cầu, run rẩy. Nước vừa mạnh vừa lạnh như băng dội ướt cả người cô khiến đầu óc cô lập tức tỉnh táo lại. Cô ngước mắt lên cố lau nước trên mặt, giãy giụa định đứng dậy nhưng bị anh ấn xuống ngồi trên nắp bồn cầu, dùng nước lạnh dội từ đầu đến chân cô.
“Anh làm gì vậy…” Quý Noãn không thốt nên lời, miệng vừa mở ra đã bị nước vào, sợ bị sặc, chỉ có thể cố gắng tránh đầu đi chỗ khác.
Cuối cùng tiếng nước cũng ngừng lại.
Sau đó là giọng nói đàn ông còn lạnh hơn cả dòng nước vừa rồi: “Tỉnh chưa?”
Quý Noãn ngồi đờ đẫn trên nắp bồn cầu, đúng là tỉnh rồi.
Cô liếc nhìn anh, áo sơ mi đen và quần âu của anh cũng bị nước bắn lên ướt, nhưng rõ ràng không xộc xệch như cô. Anh lạnh mắt nhìn cô: “Vì muốn níu kéo tôi mà cô thật sự đã dùng đủ mọi cách nhỉ?”
Quý Noãn lặng người một lúc rồi mới nhớ ra mình vừa bò lên ban công ngắm sao.
Vừa rồi thật sự không có gì, cô chỉ uống mấy loại rượu cùng lúc, sau đó trước mắt cô đều là sao, dưới bàn chân lại hơi nhức, cô bước đến kéo cửa sổ ra định nhìn xem Mặc Cảnh Thâm đi hay chưa. Thế rồi không biết nghĩ thế nào mà cô lại bò lên ngồi trên ban công ngắm sao.
Cô bị nước lạnh giội xuống, đôi môi trắng bệch run rẩy, ngước mắt lên nhìn đôi mắt lạnh nhạt của anh một lúc lâu mới khàn giọng hỏi: “Sao anh lại quay về…”
“Nếu cô nhảy từ tầng mười tám xuống chết tươi tại chỗ thì mấy công ty ở xung quanh đây cũng bị ảnh hưởng. Để mạng của cô ảnh hưởng đến phong thủy đắc địa của Hải Thành là một chuyện, tôi từ một người đàn ông ly dị vợ lại biến thành người chồng góa vợ thì đen đủi lắm.”
Lý trí Quý Noãn đang bị hơi men ăn mòn thì ngay lập tức thần kinh bị giọng nói của anh đâm xuyên mà run sợ.
Đôi mắt đen tối sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói không nặng nề, thậm chí còn có thể coi như đang kể lại một chuyện không mấy quan trọng: “Vì uống rượu say mà ngã từ tầng mười tám xuống chết lại càng ngu ngốc hơn.”
“Bớt làm mấy chuyện liên lụy đến người khác đi. Cô cố mà sống cho tốt, đừng có làm gánh nặng của bất kỳ ai.” Mặc Cảnh Thâm túm chiếc khăn tắm ném lên đầu cô, không chút lưu luyến xoay người đi ra ngoài.
Quý Noãn túm lấy chiếc khăn tắm trên đầu xuống, nhìn bóng lưng lạnh lùng tuyệt tình của anh: “Mặc Cảnh Thâm, tôi là gánh nặng của anh sao?”
Bóng dáng cao lớn của anh sững lại trong tích tắc, anh không trả lời. Dường như anh đã thật sự bước ra khỏi thế giới của cô, không bao giờ bước vào nữa.
Mí mắt Quý Noãn sụp xuống, đôi mắt nhắm hờ suy nghĩ rồi từ từ cố gắng đứng dậy. Mái tóc dài như tảo biển quấn quanh vai cô, chiếc quần trắng cũng bị ướt mà dính sát vào người, giống như yêu quái đại dương vừa gợi cảm lại vừa mê hoặc.
Cô liêu xiêu ra khỏi phòng tắm, rồi lại liêu xiêu bước ra cửa, trước khi anh bước ra ngoài thì cô duỗi tay dùng sức sập cửa lại.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire