Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Quý Noãn chống một tay trên cửa, một tay nâng lên túm lấy ống tay áo của anh, ngước mắt nhìn cặp mắt lãnh đạm của anh: “Nói đi Mặc Cảnh Thâm.”
Anh lạnh lùng không chút cảm xúc nhìn cô, không đáp.
“Anh nói đi.” Quý Noãn từ từ đứng thẳng người ở trước cửa, hai tay đè mạnh cánh cửa đằng sau: “Anh có thể phũ phàng hơn được nữa thì nói ra đi, để tôi hoàn toàn chết tâm, nói đi!”
“Không chịu buông tay thì cô còn có thể làm gì?” Mặc Cảnh Thâm nhìn ánh mắt ửng hồng của cô. Mắt anh cứ lướt xuống từng chút, đôi môi anh nhếch lên đường cong lạnh lẽo tàn nhẫn: “Cô đang muốn mượn chút hơi men trên người cô và tôi đang ngà say à? Hay cô cho rằng cô đủ quyến rũ để tôi lại giẫm lên vết xe đổ trên người cô?”
Anh vừa nói vừa dùng ngón tay thon dài lộ rõ khớp xương nâng cằm của cô lên, không cho cô tránh đi.
Quý Noãn đang run sợ thì anh bất ngờ nghiêng người xuống, ghì cả người cô vào cửa, cúi đầu nửa mập mờ nửa nguy hiểm ghé sát lên môi cô, cất tiếng cười khàn khàn u ám: “Chi bằng cô cứ nói thẳng ra, cô muốn cái gì? Hả?”
Quý Noãn giơ tay lên muốn đẩy anh ra theo bản năng, nhưng tay vừa giơ lên đã bị anh nắm chặt lại.
Hơi thở nam tính mát lạnh dễ chịu phủ quanh cô, phả lên môi cô: “Muốn thì cứ nói thẳng, chuyện xảy ra giữa đàn ông và đàn bà thế này cô cứ nói thẳng ra. Dù sao cũng đã ngủ với nhau nhiều như vậy rồi, tôi cũng không tuyệt tình đến mức người dâng lên tận miệng mà còn không muốn. Nếu cô thừa nhận mình cô đơn, tôi cũng có thể hiểu được.”
Giọng anh thật khẽ, thật hờ hững, nói đúng ra là hoàn toàn chà đạp lên lòng tự trọng của cô.
Quý Noãn phẫn uất, nước mắt liền rơi xuống.
Anh cố tình muốn hủy hoại hình tượng cùng tất cả những gì tốt đẹp về anh trong cô sao?
Cảm giác được anh ghé đầu lại gần, Quý Noãn vội vàng tránh đi theo năng thì lại bị anh siết lấy cằm bắt quay lại. Cô đang định mở miệng nói mình không có ý đó thì anh đã cứng rắn giam cầm cô, cúi đầu hạ xuống môi cô. Môi cô bị cảm giác quen thuộc mềm mại bao phủ. Cho đến khi Quý Noãn phản ứng lại được thì anh đã lập tức dùng lưỡi cạy răng cô ra, nhanh chóng xâm chiếm khoang miệng cô.
“Không…” Quý Noãn ra sức vùng vẫy thì lại bị anh cứng rắn ghì chặt hai cánh tay vào cửa, giãy giụa thế nào cũng không thể cử động. Cô giơ chân lên theo phản xạ thì lập tức bị anh chặn lại, không thể nhúc nhích.
“Mặc Cảnh … Thâm… anh… ưm…” Quý Noãn liều lĩnh quay đầu đi, anh lại càng như cố ý hôn mạnh hơn, càng lúc càng triền miên, càng lúc càng sâu, khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu, không cách nào hít thở được.
Quý Noãn cũng không biết đã bao lâu rồi anh không ôm không hôn cô. Cô chỉ cảm thấy cái hôn này như vừa mạnh mẽ tàn nhẫn lại vừa nặng nề sâu sắc. Toàn bộ giác quan và dây thần kinh của cô run rẩy dữ dội không ngừng nghỉ, đến cả trái tim cô cũng đập điên cuồng mãnh liệt.
Cho đến khi lưỡi cô bị xoắn lên, nụ hôn tàn nhẫn của anh vì giọt nước không kìm nén được của cô rơi xuống miệng hai người mà nhẹ đi một chút.
Chỉ trong nháy mắt, dường như Mặc Cảnh Thâm quen thuộc trước kia đang hôn cô, hôn lên cảm giác chua xót trong miệng cô, hôn lên khóe miệng ướŧ áŧ của cô, hôn hết những giọt nước mắt trên mặt cô. Thế rồi ngay lập tức anh ngừng lại, tay phủ lên gáy cô, ánh mắt đen láy sâu thẳm không thấy đáy lẳng lặng nhìn cô.
Anh nhìn người phụ nữ vừa bị hôn đang dựa vào cửa há miệng ra thở như cá mắc cạn, cặp mắt đỏ bừng đẫm nước mắt.
Anh chỉ yên lặng một giây, ánh mắt nặng nề khó đoán, rồi chậm rãi mím môi: “Cô muốn cái này sao?”
Tâm trạng Quý Noãn chấn động. Trong tích tắc kia, cảm giác dịu dàng quen thuộc khiến cho cảm xúc cô rối loạn, nhưng anh vừa lên tiếng đã khiến cho cô luống cuống chân tay muốn đẩy anh ra.
Vậy mà anh vẫn nhanh tay hơn, ghì cô vào trong ngực, ấn cô lên cánh cửa rồi lại giam cô trong lòng. Đôi môi ập xuống lần này còn dấn sâu mãnh liệt hơn vừa rồi. Quý Noãn tuyệt vọng đẩy anh ra, nhưng càng đẩy mạnh lại càng khiến anh ghì cô chặt hơn chứ không có tác dụng gì.
Hơi thở của cô như bị cướp đoạt tàn nhẫn, vì khó thở mà cô xụi lơ dựa vào ngực anh. Cuối cùng Mặc Cảnh Thâm cũng buông lỏng tay, đưa lưỡi rời khỏi. Khuôn mặt tái nhợt của Quý Noãn đã ửng hồng, trong miệng ngập tràn hương vị mát lạnh của anh.
Cả người cô nhũn ra dính lên cửa gần như muốn trượt ngã xuống, tay không còn sức vịn lấy tay nắm cửa để đứng vững.
Thậm chí cô còn không đủ sức ngẩng lên nhìn nét mặt anh, chỉ có thể nghe giọng nói lạnh lùng giội xuống từ đỉnh đầu: “Còn muốn nữa không? Tôi không ngại đêm nay chiều theo ý cô.”
Giọng anh ngập tràn vẻ giễu cợt cao ngạo bề trên: “Nếu cô kiên quyết không chịu ly hôn, thì đứng từ góc độ pháp luật, dường như đúng là tôi còn có thể thực hiện trách nhiệm vợ chồng này vài lần trước khi ly hôn. Tôi thấy có vẻ như cô đang cực kỳ tiếc nuối thì phải.”
Quý Noãn không màng đến gì khác, cả người dựa lên cửa, cúi đầu thở hổn hển.
Ngón tay cô nắm chặt tay cầm không nhúc nhích, khoảnh khắc nghe anh cười hỏi “Còn muốn nữa không”, bàn tay đang cầm tay nắm chợt buông ra, sau đó giơ tay lên muốn giáng lên mặt anh một cái tát.
Anh không ý định ngăn cản, cứ đứng bất động trước mặt nhìn cô. Thế nhưng tay cô vẫn không hề rơi xuống, chỉ cứng đờ trong không trung. Ánh mắt cô vẫn dán lên khuôn mặt lạnh lùng của anh, nhưng cô lại nhìn thấy chiếc xe Bentley trên đường Los Angeles hôm đó lao như bay đến trước mặt cô rồi bốc cháy.
Cánh tay Quý Noãn cứ gắng gượng cứng đờ giữa không trung.
Sau đó cô chậm rãi buông tay xuống siết thành nắm đấm, móng tay cắm thật sâu vào lòng bàn tay.
“Mặc Cảnh Thâm, xem như tôi có từng để lại ấn tượng quá xấu xa trong lòng anh thì cũng không đáng để anh lãng quên tất cả tình cảm bao lâu nay của chúng ta như thế. Anh tàn nhẫn phũ phàng với tôi như vậy, anh thật sự thấy thoải mái hơn sao?”
Khóe miệng anh cong lên một đường lãnh đạm, ánh mắt như xa như gần nhìn cô, không biết câu nào là thật, câu nào là giả, giọng nói lạnh nhạt cất lên: “Nói thật, nếu bây giờ cô đứng ở đây nhảy từ ban công xuống thì tôi cũng chẳng có cảm giác gì, nói gì đến thoải mái hay đau khổ?”
Cánh tay Quý Noãn căng cứng rồi lại thả lỏng, cuối cùng cô dựa vào cánh cửa, rũ mắt nhìn xuống đôi chân trần của mình, nhắm mắt lại rồi nở nụ cười, cũng không biết là đang cười cho ai nhìn.
Cô cố gắng vặn tay nắm đằng sau, rồi khi cửa mở ra, cô cầm giày và túi lên, mặc kệ cả người ướt sũng, quay người bước ra ngoài.
“Cô đi đâu?” Mặc Cảnh Thâm hỏi.
Chương 390: Anh sờ thấy nhiệt độ khác với ngày thường trên người cô sao?
Mặc Cảnh Thâm bước ra, gương mặt lạnh tanh, khoác khăn tắm lên người Quý Noãn: “Trên người cô toàn là nước, vào tắm đi, đừng đi lung tung khắp nơi.”
Quý Noãn gạt khăn tắm ra, lạnh nhạt nói: “Không cần, đây là chỗ của anh, đáng lý tôi không nên đến.”
Người đàn ông nhìn vẻ mặt như bị khoét rỗng trái tim của cô, im lặng không lên tiếng.
Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, Quý Noãn bước thẳng vào trong. Cô đã quên mất lúc mình vội vội vàng vàng đỡ anh vào nhà đã cởi giày quăng ở đâu rồi. Dù sao hiện giờ cô mang hay không mang giày cũng chẳng có gì khác biệt. Cô cứ đi chân trần, cũng không thèm nhìn sắc mặt anh nữa. Sau khi ấn phím số 1, cửa thang máy chầm chậm đóng lại trước mắt cô.
Quý Noãn đứng dựa lên vách tường thang máy, nhìn anh vô cảm: “Anh làm gì đấy?”
“Cô như thế thì đi thế nào? Trở vào với tôi.” Khuôn mặt Mặc Cảnh Thâm vẫn không hề có chút độ ấm, bàn tay anh bắt lấy cánh tay Quý Noãn kéo thẳng ra khỏi thang máy.
Quý Noãn đã không còn hơi sức, hơn nữa cô cũng giãy không ra, đến giờ trên môi cô vẫn còn cảm giác tê dại.
Khi anh mở cửa phòng ra lần nữa, kéo cô vào trong, Quý Noãn nhìn không gian đã từng quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn trước mắt, bình tĩnh tỉnh táo nói: “Dù sao nơi này cũng là chỗ của anh, chỉ cần tôi ở đây, nhất định anh sẽ rời đi. Tôi không thể cứ chiếm chỗ anh vậy được. Loại phụ nữ đã không còn quan trọng với anh như tôi, lúc nên tự giác thì cũng phải biết điều mà trả lại chỗ cho anh mới đúng.”
“Tôi trở về Ngự Viên rồi tắm.”
“Đừng để tôi nói lần thứ hai.”
Quý Noãn đứng yên tại chỗ bất động, cơ thể lạnh băng cũng không thể lạnh bằng trái tim cô.
“Hay là cô hi vọng tôi giúp cô tắm?”
Nghe câu này Quý Noãn mới khựng lại một chút, tay bóp chặt túi, hồi lâu sau mới xoay người đi thẳng ra phía ngoài, không muốn nói thêm bất kỳ câu nào nữa.
Nhưng cô còn chưa bước ra khỏi cửa, thì cánh tay đã bị một sức lực thật mạnh kéo ngược trở về. Ngay khi Quý Noãn còn chưa đứng vững, Mặc Cảnh Thâm đã lôi thẳng cô vào phòng tắm. Trong khoảnh khắc Quý Noãn định đẩy anh ra, Mặc Cảnh Thâm đã giơ tay lên nắm chặt cổ tay cô, khiến cô không thể tránh được, vừa nguy hiểm vừa đe dọa nói: “Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, tự mình tắm, hoặc là bây giờ tôi xé hết quần áo cô ra.”
Mặc Cảnh Thâm vẫn không nhúc nhích, dường như bàn tay đang định xé quần áo cô thật.
“Đừng!” Quý Noãn vội vàng giơ tay lên túm chặt quần áo mình, cùi chỏ gập lại ngăn trở anh.
“Tắm hay không?” Tựa như anh đang cảnh cáo lần cuối cùng.
Quả thật Quý Noãn rất lạnh. Vốn dĩ mấy ngày qua cô còn hơi cảm mạo, vừa rồi lại bị xối nước lạnh nên bây giờ cả trong lẫn ngoài đều lạnh lẽo. Khớp hàm cô run lập cập, không biết là vì lạnh hay vì sợ. Hiện giờ cô mới phát hiện hóa ra cũng có một ngày mình sẽ sợ Mặc Cảnh Thâm.
Vừa rồi lúc anh hôn cô, Quý Noãn cũng không để ý chuyện này. Nếu bây giờ bị anh cởϊ qυầи áo, hoặc là phát sinh chuyện gì ở đây đêm nay, cô e rằng mình có thể sẽ mất nửa cái mạng.
Lúc Mặc Cảnh Thâm còn dịu dàng với cô, thể lực của anh đã đủ giày vò cô đến không xuống giường nổi. Nếu như anh giở trò trong tình huống này, không biết cô sẽ còn trở nên như thế nào nữa.
“Tôi tự tắm!” Cô che quần áo.
Anh lùi lại, lách qua khỏi vũng nước đọng trên đất, bước ra khỏi phòng tắm một lần nữa. Anh chỉ ném lại một câu lãnh đạm: “Mười lăm phút, nếu cô không ra thì tôi vào.”
Quý Noãn nhìn bóng lưng anh, lại nhìn bồn tắm bên cạnh.
Ép cô tắm nước nóng, nhưng lại chỉ cho cô mười lăm phút?
Quý Noãn xoay người đóng cửa phòng tắm, sau đó mới cởϊ qυầи áo dinh dính ướt nhẹp xuống. Thời gian chỉ có mười lăm phút, không đủ để cô ngâm bồn tắm, cho nên cô quyết định cầm vòi sen bị Mặc Cảnh Thâm ném qua một bên lúc nãy, vặn mở nước nóng tắm rửa.
Quý Noãn tắm từ đầu đến chân một lần. Không biết đã qua bao lâu, có lẽ cũng sắp mười lăm phút, cô tắt nước, mặc áo choàng tắm rồi mới bước ra khỏi phòng.
Dù sao trước đây Quý Noãn cũng từng ở tại Quốc tế Oran, cho nên trong phòng ngủ còn treo không ít quần áo của cô. Quý Noãn đang định chuẩn bị vào phòng ngủ thay đồ, đột nhiên nghe thấy tiếng Mặc Cảnh Thâm ném hai hộp thuốc lên bàn trà: “Trước khi ngủ thì uống thuốc hạ sốt. Vết thương dưới chân không nghiêm trọng lắm, bôi chút thuốc là được, đừng để thương tích nặng hơn.”
Quý Noãn dời mắt nhìn thuốc anh đặt trên bàn.
Cô chỉ hơi cảm mạo, sốt không nặng lắm, chẳng lẽ vừa rồi anh sờ thấy nhiệt độ khác với ngày thường trên người cô sao?
Mặc Cảnh Thâm rất quen thuộc với thân thể cô, cho dù chỉ là một chút khác thường nhưng anh vẫn nhận ra. Tuy nhiên bây giờ cô lại hoàn toàn không quen, thậm chí cảm thấy xa lạ với anh.
Quý Noãn không lên tiếng, bước vào phòng ngủ thay đồ. Sau khi thay xong thì lại bước ra, nhưng cô đã không thấy Mặc Cảnh Thâm đâu nữa.
Quý Noãn còn nghĩ rằng trong tích tắc vừa rồi lương tâm anh trỗi dậy, hoặc là đã khôi phục lại sự dịu dàng lúc trước, nên mới dặn dò cô tắm rửa ăn cơm uống thuốc.
Nhưng hóa ra sau khi dặn dò xong, anh không ở lại mà bỏ đi.
Chung cư rộng lớn, các gian phòng đều vô cùng trống trải, yên tĩnh. Quý Noãn bước tới gần ghế sofa ngồi xuống, cầm hộp thuốc lên mở ra, lấy một viên thuốc hạ sốt bỏ vào miệng.
Quý Noãn đảo mắt nhìn thuốc để trên sofa. Những thứ thuốc này không giống như thuốc ở trong hộp y tế mà giống như mới vừa mua. Cô nhìn hồi lâu rồi mới cầm lên xem.
Vừa rồi Mặc Cảnh Thâm đi mua thuốc là vì vết thương bị mảnh vỡ cắt trên chân cô sao?
Quý Noãn nheo mắt, rõ ràng anh muốn đẩy cô ra, nhưng dường như lại vẫn muốn khống chế chuyện lớn chuyện nhỏ của cô. Rốt cuộc là anh có ý gì?
Quý Noãn bỏ thuốc xuống, tính ra Mặc Cảnh Thâm vừa mới đi khỏi đây mấy phút. Thang máy đi từ lầu mười tám xuống phải mất ít nhất hai phút, cô do dự đứng dậy bước tới cửa sổ sát sàn, đẩy cửa ra, bước ra ban công, nhìn xuống phía dưới.
Chiếc Ghost màu đen đỗ ngay bên dưới, đèn xe bật sáng, chứng tỏ anh đã lên xe, nhưng lại không lái xe đi.
Quý Noãn nhìn chằm chằm chiếc xe bên dưới, đứng ở ban công quan sát mười mấy phút đồng hồ, đúng là chiếc xe không hề bỏ đi.
Chẳng lẽ anh sợ cô lại leo ra ban công tự tử lần nữa?
Nếu như hiện giờ cô thật sự leo ra ban công đứng ở vị trí nguy hiểm, anh có lên đây nữa không?
Bàn tay Quý Noãn phủ nhẹ lên tay vịn ban công, cười nhạo suy nghĩ nực cười và đáng xấu hổ của mình.
Cuộc sống tươi đẹp như vậy, thế giới rộng lớn như vậy, nếu tình cảm có vấn đề thì phải nghĩ cách giải quyết, thế nào rồi cũng sẽ có một con đường để đi. Chẳng qua bây giờ cô tạm thời chưa tìm được lối ra mà thôi, cô sẽ không nghĩ quẩn, càng sẽ không trở nên cực đoan hèn yếu như vậy.
Chương 391: Là được hôn hay là được ôm?
“Ngủ rồi, ngủ ngon.”
Sau khi gửi xong, Quý Noãn đợi một lát, đến lúc thuốc dưới chân đã khô, cô mới đứng lên đi về phía ban công.
Lúc cô nhìn xuống phía dưới, chiếc xe đã đi mất.
Quý Noãn nâng mắt nhìn đoàn xe như mắc cửi trên con phố dài phía xa.
Anh quan tâm đến sống chết của cô, nhưng về mặt tình cảm lại cố ý không cho cô đến gần.
Thú vị.
Thật là thú vị.
Nếu như anh thật sự hi vọng tôi sống tốt đến thế.
Vậy thì Mặc Cảnh Thâm, bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ sống hết sức thoải mái, hết sức đặc sắc, đặc sắc đến rực rỡ, khiến anh có tránh cũng không tránh được! Đâu đâu anh cũng nhìn thấy hình bóng của tôi!
Mùa hè ở Hải Thành vô cùng nóng bức.
Phòng giao dịch Mặc Noãn sắp dời đến địa điểm mới. Tòa cao ốc làm việc đã thành hình, chỉ còn một ít văn phòng bên trong cần phải sửa sang, hẳn là phải hơn một tuần lễ nữa mới có thể hoàn thành.
Quý Noãn mặc áo phông nữ màu trắng in hoa rộng rãi và quần soóc hàng ngày, tay cầm dụng cụ sơn tường, bận rộn đi tới đi lui trong phòng làm việc.
Hạ Điềm vừa đi mua mười mấy que kem về, nhìn thấy những người dọn dẹp khác trong văn phòng đều đã nghỉ ngơi, chỉ còn lại Quý Noãn vùi đầu dốc sức làm việc.
“Cậu đúng là không xem mình là bà chủ. Nhân viên nhiều như vậy, bọn họ nghỉ hết cả rồi, cậu còn ở đây một mình sơn cái gì? Không phải thợ thi công nói chỗ này sẽ lắp đặt một tấm kính dày sao? Quét sơn trắng cũng đâu có tác dụng, dù sao nhìn cũng không thấy được.” Hạ Điềm lấy một que kem từ trong túi ra đưa cho cô: “Nóng chết đi được, hiện giờ tòa cao ốc còn chưa có điện, máy điều hòa không thể vận hành, mồ hôi toát ướt cả người, nhanh làm mát đi nào.”
Trên mặt cô không chỉ có một đốm trắng, mà chóp mũi, cằm và cổ đều dính hết. Hạ Điềm nhịn cười, đưa que kem cho cô: “Cậu ăn trước đi, lát nữa nhớ rửa mặt đấy.”
Quý Noãn nhìn cô khó hiểu, vừa xé vỏ bọc cây kem ra vừa nói: “Cười cái gì? Chưa thấy bà chủ nào xinh đẹp như vậy à?”
“Mình chưa từng gặp bà chủ nào giống như bị trâu nhập như cậu vậy. Cả tuần lễ gần đây cậu trúng tà gì thế? Khoảng thời gian trước thì ủ rũ xuống tinh thần, gần đây lại sung sức hăng hái, dốc lòng làm việc. Mình thấy bây giờ cậu không cần tập thể dục đâu, chỉ cần ở chung với đám thợ hồ sửa sang quét tường trong tòa cao ốc này là đã đủ lượng vận động rồi.”
Hạ Điềm nhướng mày, lại liếc mắt nhìn khuôn mặt mỗi bên dính một ít sơn trắng của cô: “Vừa rồi mình đi ra ngoài gặp được Vinse ở quán cà phê gần đây, là cái người trước giờ vẫn cứ tặng hoa cho cậu đấy. Anh ta biết cậu ở đây, nên bảo lát nữa muốn mời chúng ta uống cà phê đá, còn cố ý mời cậu nữa. Cậu đi không?”
Vẻ mặt Quý Noãn vô cảm: “Không phải mình đã bảo các cậu nói với anh ta sau này đừng tặng hoa cho mình nữa à? Biết ý mình vậy rồi, cậu còn chấp nhận lời mời của anh ta làm gì?”
Hạ Điềm phẩy tay: “Gần đây muốn thấy bóng dáng boss Mặc cũng khó, dù sao mình cũng phải giúp cậu tìm kiếm mùa xuân thứ hai chứ. Với cương vị là bạn thân tốt nhất thế giới, chẳng lẽ cậu không thấu hiểu được nỗi khổ tâm của mình sao?”
Quý Noãn liếc mắt: “Mình thấy do cậu chê cuộc sống của mình quá bình lặng nên mới khuấy thêm một chút sóng gió thì có. Mình không có hứng thú với cái người gọi là Mr. Vinse gì đấy. Nếu như anh ta có dự án mới cần tìm mình hợp tác thì mình gặp, còn những chuyện khác thì khỏi phải bàn nữa.”
“Cậu đâu cần phải nguyên tắc như thế? Cậu nguyên tắc cũng không có nghĩa là chồng cậu cũng nguyên tắc. Sáng hôm nay mình thấy hình Mặc Cảnh Thâm chụp tại buổi triển lãm đăng trên tạp chí Thương mại, có vài cô thiên kim nổi tiếng của Hải Thành cũng tham gia triển lãm lần này đấy.” Hạ Điềm vừa nói vừa chăm chú nhìn Quý Noãn: “Mấy cô tiểu thư kia vẫn nhìn anh ta giống hổ rình mồi như trước, đến nỗi một buổi triển lãm mà cũng không bỏ qua, còn đứng phía sau anh ta xin chụp hình chung nữa. Cậu nhìn lại mình đi, mỗi ngày ăn mặc như thợ hồ vậy, bây giờ mà nói cậu là bà Mặc thì đến mình còn thấy ngượng thay.”
Quý Noãn tập trung ăn kem, giống như không quan tâm: “Mình cũng nhận được thư mời dự triển lãm, chẳng qua là không tham gia mà thôi. Chụp ảnh đứng chung với mấy cô đó thì sao, cậu thấy mấy cô đó được hôn hay được ôm không hả?”
“… Từ khi nào mà tính tình cậu thay đổi nhiều đến vậy?” Vẻ mặt Hạ Điềm nhìn Quý Noãn như không thể tin nổi, cô giơ tay sờ đầu Quý Noãn: “Khoảng thời gian trước mình còn tưởng rằng cậu sẽ giống như Lâm Đại Ngọc, có thể ngã xuống bất cứ lúc, nhưng cuối cùng gần đây lại không giống như vậy nữa.”
Quý Noãn đẩy tay cô ra, giơ tay sờ đầu mình, cũng thuận miệng giải thích: “Chẳng qua mình cảm thấy có một số việc nhìn không giống như bề ngoài. Dù sao cuộc sống vẫn phải tiếp tục, không thể cứ mãi suy sụp rồi làm cuộc sống rối loạn lên.”
Hạ Điềm cười nhạo: “Nói năng thâm sâu vậy à, mình nghe không hiểu đâu. Chị Hai à, có thể giải thích dễ hiểu một chút không?”
Quý Noãn cắn que kem, đáp qua loa: “Chỉ có thể nói là con người mình có lòng kiên trì và sức chiến đấu bền bỉ thôi.”
Vẻ mặt Hạ Điềm trào phúng, cô muốn sờ đầu Quý Noãn một cái nữa để xem có thật là vậy hay là phát sốt rồi không. Kết quả Quý Noãn ăn xong cây kem lại tiếp tục cầm dụng cụ lên, xoay người trở về văn phòng, nhanh nhẹn leo lên ghế cao tiếp tục sơn tường.
Tiểu Bát bước đến bên cạnh Hạ Điềm, nhỏ tiếng hỏi: “Chị Hạ, ai kí©h thí©ɧ chị Đại vậy?”
Hạ Điềm lắc đầu: “Không biết, chị nghĩ có thể là thật sự bị đả kích rồi.”
Dứt lời, Hạ Điềm định bước lên muốn giúp đỡ. Nhưng lúc này, cô mới nhìn thấy quyển tạp chí Thương mại trên ghế cao Quý Noãn đứng. Trang bìa tạp chí là hình chụp chung giữa Mặc Cảnh Thâm và mấy cô tiểu thư nhà giàu cuồng trai đẹp. Tuy nhiên quyển tạp chí này đang bị Quý Noãn giẫm dưới chân làm đệm lót.
Hạ Điềm: “…”
Quý Noãn ở trong tòa cao ốc mới này bận rộn suốt hai ngày. Hạ Điềm khuyên cô trở về nhưng cô mặc kệ. Điện thoại để ở đây hết pin cũng không sạc, tắt máy suốt hai ngày trời.
Cho đến khi chuẩn bị rời khỏi tòa cao ốc trở về phòng giao dịch, Quý Noãn mới sạc pin điện thoại trong xe. Sau khi điện thoại mở lên, quả nhiên cô nhìn thấy một loạt tin nhắn và cuộc gọi nhỡ khổng lồ lần lượt tràn vào. Phía đối tác không gọi được cho cô thì sẽ tự động gọi điện thoại cho những người khác ở công ty, đa số các cuộc gọi nhỡ lại đến từ điện thoại nhà họ Mặc.
Là điện thoại bàn nhà họ Mặc!
Còn các cuộc gọi khác là điện thoại từ Ngự Viên và di động của chị Trần.
Quý Noãn nheo mắt, lập tức gọi lại cho chị Trần.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire