mardi 9 septembre 2025

Chương 409: Đêm quá mê người, quý noãn quá quyến rũ

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Cô gái tiếp rượu ngồi bên Mặc Cảnh Thâm có vẻ không phục, nhưng thấy dáng vẻ phóng túng đầy quyến rũ của Quý Noãn trong mấy phút vừa rồi liền chậc lưỡi, không dám khıêυ khí©h.

Kể cả cô ta có cởi hết quần áo đứng dậy thì cũng không thể thu hút cả phụ nữ như Quý Noãn được.

Vừa rồi, rõ ràng là Quý Noãn chỉ mặc một chiếc váy dài bình thường, không ngờ cô chỉ cởi một chiếc cúc áo ra, xõa tóc xuống và nở nụ cười là đã có thể tạo ra hiệu ứng mạnh mẽ như vậy.

Vẻ đẹp của cô khiến ngay cả phụ nữ cũng muốn phạm tội.

Thật ra cô gái tiếp rượu này chỉ muốn kiếm chút tiền nên mới định ôm ấp người đàn ông bên cạnh. Tuy nhiên cô ta mơ hồ nhận ra cả vị khách này và cô gái kia không phải là người cô ta có thể làm mất lòng. Lại thấy, tuy người đàn ông này không bỏ đi, nhưng cũng không ôm eo hay chủ động động chạm vào người mình, mà lúc này vẫn đang tập trung chú ý vào cô gái xinh đẹp kia. Cô ta cảm thấy mặc cảm tự ti, từ từ nhích ra xa người Mặc Cảnh Thâm rồi cúi đầu bỏ chạy.


Quý Noãn nhìn thấy cảnh đó, gương mặt tươi cười cũng không lộ ra bất cứ biến đổi nào.

Mục đích của cô không phải là đuổi cô gái kia đi, mà là nhằm vào Mặc Cảnh Thâm.

Trong lúc khiến đám đàn ông ở đây háo hức vây xem, Quý Noãn cũng như cười như không nhìn Mặc Cảnh Thâm từ đầu đến cuối vẫn ngồi yên trên sofa.

“Mặc Cảnh Thâm, chẳng phải anh muốn ly hôn sao?” Quý Noãn cất tiếng, giọng nói của cô như mang theo mùi rượu Brandy và hơi mát lạnh của đá, khiến những người bên cạnh đều nghe được rõ ràng: “Nếu như tôi đồng ý ngày mai ký đơn ly hôn, có phải là đêm nay, ở đây, tôi được ai đưa đi cũng đều không liên quan tới anh không?”

Quý Noãn nói xong, lại uống một ngụm rượu. Động tác uống rượu của cô không phóng túng nồng nhiệt như một số phụ nữ khác, nhưng động tác hờ hững như vậy càng khiến nhiều đàn ông thích thú.


Mái tóc dài của Quý Noãn xõa ra sau lưng như thác đổ, xương quai xanh và vùng da thịt ấm áp trước ngực trắng như ngọc, dưới ánh đèn như mời gọi người khác chạm vào, thật sự rất đẹp.

Đám đàn ông nghe nói cô sắp ly hôn, ánh mắt thèm khát càng dán chặt lên thân hình cô, dường như khi cô trở thành một người không có chồng, ở bên ngoài nấm mồ hôn nhân thì bất cứ lúc nào cũng sẽ có một người trong số họ đưa cô đi ngay lập tức.

Đêm quá mê người, cô gái cũng rất quyến rũ, tiếng nhạc Blues dập dìu khiến không ai nghe rõ ba tiếng “Mặc Cảnh Thâm” mà Quý Noãn vừa gọi người đàn ông ngồi trên sofa.

Người đàn ông ngồi chính giữa sofa. Chiếc sofa này được đặt ở một nơi tương đối yên tĩnh trong quán bar, gương mặt người đàn ông lẩn khuất dưới ánh đèn lờ mờ, đám đàn ông vây quanh đều không thấy rõ.


“Ly hôn? Người đẹp như vậy mà thằng đàn ông nào nỡ bỏ vậy?”

“Ly hôn đi! Ly hôn nhanh lên một chút! Hôm trước ly hôn xong, hôm sau bọn anh sẽ đưa em đi lấy giấy chứng nhận!”

Tiếng cười nói trêu chọc liên tục vang lên.

Bầu không khí xung quanh Mặc Cảnh Thâm càng lúc càng âm trầm, vẻ lạnh lùng trong đáy mắt anh cũng càng lúc càng tăng.

Quý Noãn cười mỉm đứng trước sofa, không nhìn anh. Trong khoảnh khắc vừa ngửa cổ uống cạn ly rượu, cô liền tiện tay ném chiếc ly xuống đất. Tiếng ly thủy tinh vỡ vụn như khơi thông chốt chặn của cảm xúc, khiến đôi mày Mặc Cảnh Thâm từ từ nhíu lại.

Quý Noãn xoay người, đưa tay nâng mái tóc dài mượt mà sau lưng lên. Tiếng xôn xao ở một góc nhỏ của quán bar đã khiến nhân viên điều khiển ánh sáng chú ý. Trong khoảnh khắc cô một mình tiến ra sàn nhảy, đèn trên sàn nhảy theo động tác của cô mà được tắt đi từng chiếc một, cuối cùng chỉ còn lại một ngọn đèn mờ nhất. Khi cô hất đầu vung mái tóc lên, chiếc váy dài xoay tròn tại chỗ, từng ngọn đèn cũng được bật sáng dần theo tiết tấu xoay tròn càng lúc càng nhanh của cô, độ sáng của ngọn đèn cũng tăng dần theo tiết tấu đó.

Đó là một vẻ đẹp hết sức chói lòa, tỏa sáng rực rỡ giữa đám đông như một tinh linh chui từ dưới đất lên. Mỗi một vòng xoay của cô đều khiến vạt váy dài bay tung lên, đôi chân thon dài trắng nõn lộ ra trước mặt người khác, thu hút đông đảo đàn ông đến gần, những tiếng huýt sáo vang lên liên tục.

Quý Noãn chỉ nhảy một điệu vũ xoay váy đơn giản, quần áo không quá hở hang, nhưng ánh mắt cô quyến rũ đầy mê hoặc. Điệu nhảy xoay váy cô biểu diễn đã tạo ra một hiệu ứng thị giác uyển chuyển rung động lòng người khiến bầu không khí trong quán bar như muốn nổ tung. Có người vào sàn nhảy rót rượu đưa tới cho Quý Noãn, cô mỉm cười đón nhận. Trong giây phút toàn bộ ánh sáng rọi vào người mình, cô vung tay hắt rượu trong ly lên cao, rồi ngửa mặt lên nhìn những giọt rượu đang rơi xuống, sau đó nhắm mắt lại, mặc cho những giọt rượu rơi lên đầu mình. Rượu theo tóc chảy xuống, rơi vào nơi nào trên chiếc váy trắng đều biến nơi đó thành nửa trong suốt.

Một ly rượu này đối với mấy người đàn ông có mặt là quá ít, trong giây lát, mọi người đua nhau rót rượu đưa tới cho cô.

Quý Noãn vừa cười vừa xoay tròn tới bên một người đàn ông, đồng thời nhân lúc nhận lấy ly rượu, cô cố ý nắm lấy khuỷu tay, kéo người đó xoay tròn theo mình, cho tới lúc người đó không cầm lòng được muốn ôm eo cô, cô mới từ trong lòng người đó xoay tròn thoát ra ngoài. Tuy không để đối phương chạm vào cơ thể, nhưng động tác của cô lại khiến đám đàn ông xung quanh cảm thấy bứt rứt.

Điệu nhảy của Quý Noãn tùy hứng và nóng bỏng. Nơi này thật sự quá nóng, mồ hôi của cô rịn ra, lăn dài từ cổ rơi xuống, chui vào trong viền cổ chữ V, khơi gợi trí tưởng tượng phong phú của mọi người. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn, da thịt trắng nõn của cô trông càng mê người, mái tóc dài buông xõa lay động qua lại nơi vòng eo thon trông càng khêu gợi. Mồ hôi ướt đẫm mái tóc đen nhánh nhưng không hề làm giảm đi vẻ mỹ lệ của cô, mà ngược lại còn làm hút thêm nhiều đàn ông chạy về bên này, vây quanh lấy cô giữa sàn nhảy.

Quý Noãn lại một lần nữa hắt rượu lên cao, khi những giọt rượu tí tách rơi lên cơ thể cô, lưng áo bị thấm ướt trở thành nửa trong suốt, hiện rõ từng đường nét trên lưng.

Ánh mắt mọi người, cả nam lẫn nữ đều dán vào cơ thể cô. Nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt của Quý Noãn đều chỉ nhìn về một hướng. Cho dù mọi người đứng chen chúc, nhưng qua khe hở nho nhỏ giữa đám người, cô vẫn có thể nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm.

Người vây lại càng lúc càng đông, nơi này càng lúc càng nóng, mồ hôi cũng càng lúc càng rơi nhiều. Dù Quý Noãn không nhận lấy ly rượu nào nữa, mồ hôi cũng làm ướt váy của cô, lớp vải trước ngực của chiếc váy bị mồ hôi đẫm ướt từng chút một, da thịt nõn nà vì đẫm mồ hôi mà dường như sáng bóng lên, càng thêm mê người.

Ánh mắt của cô lướt qua đám đàn ông đi cùng bạn gái, cuối cùng dừng lại ở một người có tướng mạo dễ nhìn dường như tới đây một mình. Cô nhìn anh ta mỉm cười hết sức rạng rỡ, rồi đưa ngón tay lên ngoắc, như mời anh ta cùng nhảy.


Chương 410: Có mấy cái đầu mà dám đoạt phụ nữ của tổng giám đốc mặc?


Người đàn ông kia không ngờ người đẹp giữa sàn nhảy lại mời mình nhảy, anh ta hưng phấn định bước tới.

Nhưng anh ta còn chưa kịp tới gần Quý Noãn thì đã có một bóng người mặc đồ đen tiến vào giữa đám đông trong lúc Quý Noãn vẫn đang đưa ngón tay lên ngoắc. Ánh mắt người mặc đồ đen sắc bén như lưỡi dao đâm vào mặt người đàn ông kia. Nhìn thấy bóng dáng cao lớn lạnh lùng nghiêm nghị kia tiến vào, những người xung quanh vẫn chưa hiểu ra chuyện gì, cho đến khi trong đám đông có người tinh mắt bỗng nhiên kêu lên: “Tổng…Tổng Giám đốc Mặc?”

Quán bar Galant này là nơi rất nhiều người giàu có ở Hải Thành thường lui tới uống rượu. Dù không phải tất cả mọi người đều nhận ra Mặc Cảnh Thâm, nhưng ít ra cũng có vài người từng gặp hoặc từng hợp tác với anh nhận ra.

Trong thoáng chốc, xung quanh đột nhiên yên lặng khác thường. Có một số người nhận ra người đi tới, theo bản năng lui về phía sau.

Tay của người đàn ông vừa bị Quý Noãn dẫn dụ bước vào sàn nhảy còn chưa chạm vào cô đã bị giữ chặt lại.

Người kia ngẩn người, chỉ nghe một tiếng quát lạnh như băng: “Cút!”.

Anh ta còn chưa kịp phản ứng, thì Phó Tổng Giám đốc công ty đi cùng đã kéo anh ta rời khỏi “chiến trường” trước mắt, tránh bị vạ lây.

Người kia vẫn không cam lòng, vì trên sàn nhảy có rất nhiều người, nhưng cô gái xinh đẹp kia chỉ vẫy một mình anh ta. Anh ta định quay trở lại thì chợt nghe vị Phó Tổng Giám đốc kia run sợ nói: “Người lúc nãy là Tổng Giám đốc của Tập đoàn Mặc thị! Anh có mấy cái đầu mà dám cướp người phụ nữ của anh ta?”

Quý Noãn không dừng động tác, định vẫy tay gọi một người khác. Dù sao trong đám người kia vẫn có người không nhận ra Mặc Cảnh Thâm, bởi vì từng nụ cười, từng cái nhíu mày của cô mà vẫn muốn tiếp cận cô.

Nhưng Mặc Cảnh Thâm đã giữ chặt tay Quý Noãn, mặt không đổi sắc kéo cô đi trong tiếng kêu kinh ngạc của mọi người.

Quý Noãn không chống cự cũng không giãy giụa. Khi bị kéo ra khỏi đám người, cô hơi lảo đảo, có thể thấy Mặc Cảnh Thâm kéo cô mạnh tới mức nào. Cô đưa mắt nhìn về phía Tần Tư Đình vừa đi tới. Tần Tư Đình liếc nhìn cô, ánh mắt như ra hiệu cô hãy tự cầu phúc cho mình.

Cô cười mỉm, quay đầu lại nhìn về phía đám đông, lập tức sau lưng cô lại vang lên tiếng huýt sáo. Cô cảm thấy cổ tay vốn đã bị siết đến mức sắp bị bóp nát, thì giờ cả người bị kéo mạnh tới trước, suýt nữa va vào vai Mặc Cảnh Thâm.

Quý Noãn không nhìn thấy vẻ mặt của Mặc Cảnh Thâm. Cô chỉ cảm thấy tay anh siết rất mạnh, cô gần như không theo kịp bước chân của anh, bị lôi tuột ra khỏi đám đông. Sau khi kéo cô tới một chỗ ít người, anh lách mình kéo cô vào một phòng vệ sinh còn trống, rồi đóng sầm cửa lại.

Chỉ một chớp mắt sau, cô bị anh ấn lên cánh cửa, lưng bị đè mạnh đến mức đau nhói lên. Gương mặt thoáng tái nhợt, cô ngẩng mặt lên nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh.

“Sao? Chẳng phải anh thờ ơ với tôi sao? Nổi giận rồi à?” Quý Noãn thuận thế dựa vào cửa, đồng thời cũng áp sát vào người anh. Bị anh kìm giữ không được tự do, nhưng cô hoàn toàn không có ý định chạy trốn hay né tránh, chỉ cười nhạt nhìn anh.

Không cần nhìn, cô cũng biết đây là phòng vệ sinh nam.

Chỉ là khách của bar Galant này đều không phải là người tầm thường, bởi vậy trong phòng vệ sinh cũng rất sạch sẽ, thậm chí còn có mùi đàn hương thoang thoảng trong không khí.

Nhưng mùi mà mũi cô nhận ra trước tiên là mùi rượu thoang thoảng hòa lẫn mùi hương trong lành quen thuộc như mùi cây cỏ tỏa ra từ người anh.

Cô vẫn mỉm cười, nụ cười dịu dàng dường như không mang tính khıêυ khí©h. Gương mặt thường ngày hiền lành, lúc này dường như bỗng nhiên tràn đầy vẻ chống đối, mang lại một nét đẹp khác lạ khiến đôi mắt xưa nay vốn bình tĩnh của Mặc Cảnh Thâm thoáng lóe lên sắc lạnh.

Quý Noãn không hề sợ hãi, đón nhận ánh mắt của anh. Cô vùng thoát khỏi bàn tay đang siết chặt cổ tay mình của anh, rồi đưa hai cánh tay mảnh mai vòng lên cổ, dán sát người vào ngực anh, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười phóng túng: “Mặc Cảnh Thâm, có bản lĩnh thì anh cứ tiếp tục thờ ơ với tôi đi. Nói đến tàn nhẫn hay thủ đoạn, tôi thật sự không bằng anh. Tôi chỉ có chút bản lĩnh để so với anh xem ai tự chà đạp bản thân mạnh mẽ hơn. Anh thích chơi đùa kiểu đó, thì tôi sẽ chơi đùa cùng anh!”

Anh lạnh lùng nheo mắt lại, vì bị cô ôm cổ mà nhìn cô trong tư thế rất mờ ám: “Cô to gan lắm, dám tới những chỗ như thế này mà làm chuyện càn quấy.”

“Chẳng qua là uống rượu, nhảy múa một chút thôi. Phải chăng thường ngày tôi đã giữ khoảng cách với đám đàn ông thèm khát tôi quá xa? Trước đây tôi thật sự quá vâng lời anh. Anh bảo tôi cách xa đàn ông một chút, tôi liền hết sức ngoan ngoãn làm theo. Ngay cả một bông hoa người đàn ông khác tặng, tôi cũng chưa từng nhận lấy. Bây giờ anh đã tùy tiện kéo mấy cô gái tiếp rượu kề vai ấp má, thì tại sao tôi không thể mời một người đàn ông thích mình khiêu vũ chứ?”

Quý Noãn vừa nói vừa cười, ngửa mặt nhìn anh, cánh tay vẫn ôm cổ anh, hơi thở thơm tho hướng về phía trước, kề sát khóe môi anh, nét cười trong mắt cũng trở nên lạnh lùng, nói: “Sau khi ly hôn, tôi với anh không còn bất cứ quan hệ gì, anh quản được tôi sao?”

Chiếc váy trên người vẫn còn những chỗ nửa trong suốt, tóc quấn bên cổ, trên người thoang thoảng mùi hương thơm mát hòa lẫn mùi rượu Brandy, nhanh chóng lấn át một phần không khí trong phòng vệ sinh.

Khi nói, Quý Noãn cố ý chạm vào môi anh, bất chợt anh giữ lấy cằm cô, dùng sức siết chặt khiến cô cảm thấy đau đớn.

Nhưng trên mặt Quý Noãn vẫn là nụ cười không sợ hãi: “Mặc Cảnh Thâm, anh có bản lĩnh thì bóp chết tôi ngay tại đây đi!”

Ánh mắt ngùn ngụt lửa giận của anh cho thấy anh hận không thể bóp chết cô ngay tại chỗ.

Chỉ là anh cố gắng kiềm chế mà thôi.

Quý Noãn biết rõ anh đang cố gắng kiềm chế, giống như cách xử sự thường ngày của anh vậy. Sức kiềm chế của người đàn ông này quá mạnh mẽ. Ở bất cứ phương diện nào, anh cũng đều thâm trầm ẩn giấu tất cả suy nghĩ và cảm xúc của mình, khiến người ta không thể nào biết được rốt cuộc anh nghĩ gì, muốn gì.

Bỗng anh buông cô ra, lui về phía sau một bước, ánh mắt cũng khôi phục sự bình tĩnh vốn có.

“Quý Noãn, không phải cô muốn thay đổi quỹ đạo cuộc sống là có thể thay đổi. Trở lại điểm khởi đầu mới là điều cô nên làm.” Giọng anh hờ hững, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng.

Quý Noãn mỉm cười, trong khoảnh khắc anh lui về phía sau, đột nhiên cô bước tới túm lấy cổ áo sơ mi của anh. Nhân lúc anh không đề phòng, hoặc cũng có thể thừa dịp anh không định ra tay với mình, cô liền kéo anh tới, đẩy mạnh anh dựa sát vào tường, tay túm cổ áo sơ mi của anh, bắt chước dáng vẻ anh dồn mình vào tường lúc nãy.

Mặc Cảnh Thâm thấy cô đột nhiên sử dụng sức mạnh, ánh mắt u tối cụp xuống. Nhìn người phụ nữ thấp hơn mình hơn một cái đầu, anh lãnh đạm khẽ nói: “Cô tưởng là cô có thể dồn ép được tôi sao?”

Chương 411: Mặc cảnh thâm, anh đúng là người có thể hiểu rõ hoàn toàn con người tôi… 


Quý Noãn không trả lời, chỉ nhìn anh đang gần mình trong gang tấc. Khi mặt cô kề sát vào mặt anh, đôi mày lạnh lùng của anh hơi cau lại, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.

Hai tay cô ấn mạnh vào người anh, dù biết đè không được nhưng vẫn đè. Rồi cô đăm đăm nhìn vào mặt anh, như là đã lâu lắm không nhìn anh gần như thế, như muốn ngắm nghía xem rốt cuộc anh có phải là Mặc Cảnh Thâm hay không.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô bằng ánh mắt bình thản thâm trầm không đoán được cảm xúc, lãnh đạm nói: “Không được làm chuyện như đêm nay nữa! Hiện nay nhà họ Quý đã không còn bảo vệ được cô, nếu cô vẫn tiếp tục cư xử hồ đồ như vậy, chỉ có mình cô bị thiệt thòi thôi!”

Anh sợ cô bị thiệt thòi?

Quý Noãn bật cười, bỗng nhiên buông áo sơ mi của anh ra. Không chỉnh lại áo váy xốc xếch, cũng không vén gọn những sợi tóc vấn vít sau cổ, cô chỉ cười nhạt đưa tay lên nắm cửa, rồi mở cửa ra thì nhìn thấy Tần Tư Đình đã đứng bên ngoài từ lúc nào rồi.

Trên tay Tần Tư Đình cầm một điếu thuốc đang hút dở, nhíu mày khi thoáng nhìn thấy Quý Noãn với dáng vẻ như vậy bước ra từ phòng vệ sinh.

Quý Noãn lại bình thản nhìn lướt qua anh ta, rồi tiếp tục bước đi không nói một lời.

Trong quán bar vẫn ầm ĩ tiếng nói cười, Quý Noãn đi ngang qua đám đông. Đám đàn ông ban nãy còn thèm nhỏ dãi vây quanh cô lúc này đang săn tìm đối tượng xinh đẹp khác đột nhiên thấy cô một mình trơ trọi đi ra thì lập tức có hai người đi tới.

Nhưng họ còn chưa tới gần cô thì đã bị hai vệ sĩ mặc đồ đen ngăn lại, đành trơ mắt nhìn cô gái xinh đẹp kia đi ra ngoài. Vẻ mặt hai người vừa tiếc nuối vừa đau lòng, nhưng vừa nhìn thấy hai vệ sĩ kia không dễ trêu vào, thật sự họ cũng không dám đắc tội.

Rất nhanh, hai vệ sĩ kia đã đi tới trước cửa, nhìn kỹ phương hướng Quý Noãn rời đi. Đến khi Mặc Cảnh Thâm tới gần, một vệ sĩ thấp giọng nói: “Bà Mặc đi vào khách sạn phía trước một lúc rồi chưa bước ra.”

Mặc Cảnh Thâm không lên tiếng, chỉ thản nhìn nhìn Tần Tư Đình đang đi tới.

Gương mặt Tần Tư Đình không đổi sắc: “Đừng nhìn tôi, cô ấy có phải là vợ tôi đâu! Tôi không thể đi trông chừng xem cô ấy chỉ thuê phòng khách sạn ngủ lại một đêm, hay là muốn trèo lên sân thượng của khách sạn nhảy xuống tự sát. Dù sao thì khách sạn này…” Anh ta nhìn về phía trước một chút, rồi vẫn bình thản nói: “Thật sự là rất cao!”

“Hơn nữa…” Sắc mặt Tần Tư Đình không hề thay đổi, nói tiếp: “Tuy đó là khách sạn năm sao, nhưng lại ở gần con phố quán bar, có đủ loại thành phần bất hảo trong xã hội. Quý Noãn ăn mặc như thế đi vào nơi đó, lại đã uống đến mức đi đứng nghiêng ngả như vậy, nếu chẳng may bị kẻ xấu lôi vào phòng, hẳn là cũng không ai hay ai biết…”

Mặc Cảnh Thâm không nói, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta, rồi lại liếc nhìn về phía hai vệ sĩ ở trước cửa.

Vệ sĩ do dự một chút rồi nói: “Ông Mặc, hẳn là không tiện lắm nếu chúng tôi vào phòng của bà Mặc…”

***

Với tình trạng hiện tại, Quý Noãn cũng không muốn quay về Ngự Viên. Cô sợ chị Trần nhìn thấy dáng vẻ của cô sẽ sốt ruột tức giận, hoặc sẽ gọi điện thoại mách ông nội Mặc.

Quý Noãn không muốn về nơi đó, nên sau khi rời khỏi quán bar, cô đi thẳng vào khách sạn đối diện thuê phòng, rồi cầm thẻ phòng bước vào thang máy. Cô bước đi như một cái xác không hồn trước ánh mắt hiếu kỳ của mọi người.

Cô bước vào phòng, bật đèn lên, cũng thuận tay bật điều hòa. Quần áo trên người đầy mùi rượu, cô nhíu mày, đi thẳng vào phòng tắm.

Cô mở vòi sen trong phòng tắm, gạt cần sang phía nước lạnh để tỉnh táo lại.

Vì chỉ muốn tỉnh táo lại, nên cô tắm có vài phút. Khóa vòi sen, choàng khăn tắm lên người, tóc cũng chưa kịp lau khô thì cô chợt nghe có tiếng mở cửa.

An ninh của khách sạn này có vấn đề sao? Sao cửa phòng của cô lại có người mở ra?

Quý Noãn thò đầu ra, lập tức chạm phải ánh mắt của anh.

Cũng đúng thôi, người có thể dễ dàng vào phòng cô, đương nhiên phải là người chồng vẫn còn hợp pháp đứng trước mặt cô kia.

Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy trên người cô đang choàng khăn tắm, mái tóc dài vẫn còn nhỏ nước. Anh bước vào phòng, đặt túi quần áo và phần ăn khuya vừa mua dưới lầu lên chiếc bàn gần cửa nhất, lại tiện tay ném cái váy dài màu trắng mà Quý Noãn đặt bên ngoài phòng tắm vào thùng rác.

“Tôi còn tưởng là anh sẽ sai người nào tới xem tôi có leo lên nằm sấp trên ban công hay chạy lên sân thượng tự sát hay không chứ!” Quý Noãn quay vào phòng tắm lấy khăn mặt, vừa lau tóc vừa bước ra, rồi dựa cửa lạnh nhạt nhìn gương mặt lạnh lùng của anh: “Không ngờ anh đích thân tới.”

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, nói: “Cô đâu phải là loại người không có lý trí? Trút giận rồi thì cũng nên tỉnh táo lại, không nên làm những việc sai trái khiến người khác phải hao tâm tổn trí vì cô.”

Quý Noãn chớp mắt loại bỏ hơi nước trong mắt để nhìn anh rõ ràng hơn.

“Mặc Cảnh Thâm, trong mắt anh, tôi là một người rất kiên cường sao? Thế nên mới hết lần này tới lần khác chịu đựng nổi những hành động gây thương tổn và đả kích của anh?”

“Ít ra cô cũng không mềm yếu.”

Quý Noãn cụp mắt xuống, giọng thản nhiên, như không có cảm xúc: “Anh còn có điều gì muốn nói với tôi không?”

Mặc Cảnh Thâm không đáp.

“Có lẽ anh đã chờ đợi cái giây phút này từ lâu lắm rồi, giây phút mà tôi rốt cuộc cũng đành lòng từ bỏ? Và cũng từ lâu rồi, anh đã không còn lời nào để nói với tôi nữa, đúng không?”

Giọng của anh vẫn bình thản đến mức không đoán được cảm xúc gì: “Đúng.”

Quý Noãn mỉm cười: “Nào có không ly hôn, nào có ‘không sinh ly, chỉ có tử biệt’, hóa ra tất cả chỉ là tôi tự nghĩ quá nhiều mà thôi.”

“Chuyện này cho tới bây giờ, rốt cuộc đã là tử biệt.” Mặc Cảnh Thâm nhìn đôi mắt trong trẻo ảm đạm của cô, nói: “Cô có thể nghĩ rằng, Mặc Cảnh Thâm mà cô yêu đã chết trong tai nạn xe kia rồi. Tôi bây giờ đã không còn là Mặc Cảnh Thâm mà cô biết nữa.”

Con ngươi của Quý Noãn bỗng chốc co rút lại, đôi mắt vẫn dán vào người anh, nhìn chằm chằm khuôn mặt anh, rồi dần dần đỏ lên.

Cô chết lặng một hồi lâu rồi mới gằn từng chữ một: “Mặc Cảnh Thâm, anh thật sự là một tên đao phủ biết tường tận từng đường gân thớ thịt trên người tôi, dễ dàng nắm được điểm yếu của tôi trong tay, biết cách để làm tôi hoàn toàn tuyệt vọng.”

Mặc Cảnh Thâm thấy khóe mắt cô đỏ lên. Đáy mắt phản chiếu hình bóng của anh đang dần dần bị nhuộm đỏ.

Ánh mắt anh nhìn như bình tĩnh và dịu dàng, nhưng vì vẻ bình tĩnh này mà lại có vẻ đặc biệt lạnh lẽo thấu xương và tàn nhẫn.

Cô nhìn anh, chỉ cảm thấy tất cả nỗi đau chất chứa đã lâu trong lòng như hàng vạn mũi tên đâm xuyên trái tim. Những mũi tên dày đặc, bé nhỏ mà bén nhọn kia khiến tất cả giác quan của cô bị nhấn chìm trong nỗi đau đớn cùng cực, làm cô gần như không thở nổi.

Dùng hết sức lực, cô gắng gượng hít vào một hơi, rồi bất chợt lao tới trước. Hai tay cô túm chặt cổ áo của anh, trừng mắt nhìn gương mặt gần trong gang tấc của anh.

Chương 412: Người biết cách kiểm soát tất cả mới là người đáng sợ nhất


Mười tháng hay mười năm đối với cô cũng không có gì khác biệt.

Mặc Cảnh Thâm mà cô biết, trước sau mãi mãi vẫn là Mặc Cảnh Thâm, bất kể là sau mười tháng hay là sau mười năm cũng vẫn vậy.

Anh là người cô đã từng dựa vào. Anh là người cận kề bên gối mà cô rất quen thuộc, nhưng trong giờ phút này, lại xa lạ đến ngỡ ngàng.

Cô nhìn khuôn mặt vô cùng trầm tĩnh của anh, dù không cố gắng tỏ ra lạnh nhạt và xa cách, nhưng anh vẫn vô cùng lạnh lùng.

Quý Noãn không khóc nổi, đôi mắt đỏ ửng nhìn anh, trong mắt chất chứa nỗi niềm, chất chứa tuyệt vọng. Cô túm chặt áo anh: “Mặc Cảnh Thâm, nhân danh cái chết mà buông tay, anh giỏi lắm, tàn nhẫn lắm!”

“Quý Noãn.”

“Đừng gọi tên tôi!” Giọng cô rất nhẹ, nhưng lại rất dứt khoát: “Không phải là anh đã chết rồi sao? Anh chết rồi chứ gì? Vậy thì Mặc Cảnh Thâm, từ hôm nay trở đi tôi xem như anh thật sự đã chết rồi!”

Anh không trả lời cũng không phủ nhận, chỉ nhìn đôi mắt gần như chết lặng của cô. Vẻ dửng dưng và thâm trầm trong mắt anh khiến cô cười nhạt một tiếng.

“Cút!” Cô nói.

Anh nhìn cô.

“Tôi bảo anh cút đi!”

Ánh mắt của anh lặng lẽ và chậm rãi quấn theo ánh mắt đầy căm hận và lạnh như băng của cô.

“Mặc Cảnh Thâm, thật ra anh hoàn toàn không thật sự yêu tôi. Anh quá lạnh lùng và bình tĩnh. Anh bình tĩnh biết mình nên và không nên làm gì, biết làm thế nào để yêu tôi, chiều chuộng tôi, biết cách đối xử tốt với một người. Nhưng cho tới bây giờ, anh chưa từng mất kiềm chế. Giống như giờ phút này đây, anh càng có thể hoàn toàn bình tĩnh xé tôi ra thành trăm nghìn mảnh!” Quý Noãn giận quá hóa cười nhìn anh: “Người biết cách kiểm soát tất cả mới là người đáng sợ nhất. Anh chỉ tin tưởng bản thân mình, cho tới bây giờ, anh tuyệt đối không tin tưởng bất cứ ai. Anh cho rằng tất cả những gì mình làm đều đúng, bất luận là vì nguyên nhân gì, bất luận là trong hoàn cảnh nào, anh cũng đều đúng cả…”

Mặc Cảnh Thâm không đáp lại, thân hình cao lớn lặng lẽ đứng thẳng tắp, ánh mắt trong trẻo như nước. Cảm giác lạnh lẽo từ anh phát ra như có thể thấm qua da thịt, xâm nhập vào tận xương cốt cô.

Quý Noãn nhắm mắt lại, chỉ về phía cửa phòng đóng chặt: “Nếu anh không cút, thì tôi sẽ rời khỏi đây!”

Anh vẫn đứng yên ngắm nhìn cảm xúc hiện ra trong mắt cô. Quý Noãn chợt nhấc chân định bước ra ngoài.

Nhưng khi đi ngang qua người anh, cổ tay cô bị anh giữ lại.

“Tôi đi.” Giọng anh trước sau như một, vẫn rất bình tĩnh.

Cửa mở ra rồi đóng lại, trong thoáng chốc căn phòng khôi phục sự yên tĩnh ban đầu.

Quý Noãn đứng bên ngoài phòng tắm, chỉ có thể nghe được tiếng tim mình đập thình thịch, thình thịch từng tiếng một trong l*иg ngực.

***

Sáng sớm hôm sau, Quý Noãn bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc.

Cô có cảm giác như mình bị kẻ nào đó đột nhiên bắt cóc, bịt kín mũi miệng, hô hấp rất khó khăn. Sau đó, kẻ bắt cóc nhốt cô vào một chiếc xe, rồi ném cô vào một nơi rất lạnh.

Bốn phía đều là núi tuyết, khắp nơi đều là một màu tuyết trắng, đâu đâu cũng lạnh giá. Người cô như đông cứng lại, tay chân không thể động đậy.

Rất lạnh.

Núi tuyết lần lượt biến thành sông băng, cô bị đông cứng trên sông băng ấy, như là có người nào đó cài một mũi tên băng rồi “vụt” một tiếng, bắn thẳng về phía ngực cô.

Đừng!

Quý Noãn giật nảy người tỉnh lại từ trong giấc mơ, cảm thấy cả người đờ đẫn không còn sức lực, đầu cũng nặng trịch, gần như không thể ngồi dậy nổi.

Cô cố gắng hết sức mới ngồi dậy được. Cái cảm giác như bị đổ chì lỏng vào người khiến cô phải dùng hết sức mới có thể đưa tay lên sờ tóc.

Rất lạnh, lạnh đến mức không chịu nổi.

Chẳng lẽ nằm mộng còn có thể ảnh hưởng tới tri giác của con người? Hoặc là cô nằm mơ bị choáng váng, đến bây giờ còn chưa tỉnh táo?

Quý Noãn nhắm mắt ngồi trên giường một lúc, sau đó vén chăn lên, đứng dậy xuống giường, định đi tắm nước nóng. Khóe mắt thoáng nhìn thấy màn hình trên máy điều hòa hiển thị 16 độ C. Nhưng đầu óc mơ hồ, trong lúc nhất thời cô cũng không nhận thức được 16 độ C có ý nghĩa gì, liền đi thẳng vào phòng tắm.

Rất lạnh! Cô run cầm cập ngồi bên cạnh bồn tắm, vừa mở nước nóng vừa run run cởϊ qυầи áo trên người ra.

Khi mực nước trong bồn đã đủ, cô bước vào bồn, rùng mình ớn lạnh, phải ngồi thụp xuống nước nóng mới thấy cả người ấm lên.

***

Hải Thành mưa dầm liên tục hai ngày, trong phòng làm việc của Tổng Giám đốc Tập đoàn Mặc thị cũng mây đen giăng đầy.

Xưa nay Thẩm Mục biết rõ tính nết của Mặc Cảnh Thâm, nên khi làm việc đều rất chú ý chừng mực, hầu như chưa từng phạm sai lầm. Nhưng hai ngày nay, cậu ta liên tiếp nhận được ánh mắt lạnh lẽo của Tổng Giám đốc Mặc, cảm thấy vị trí của mình cũng sắp không giữ được.

Hôm qua chị Trần gọi điện thoại từ Ngự Viên tới công ty, Thẩm Mục chưa kịp báo lại thì đã bị cử đi khảo sát một công ty hợp tác, một chữ cũng không dám nói. Đến khi cậu ta quay lại đã là chiều ngày hôm sau. Một người thường ngày rất cẩn thận trong công việc, hiếm khi vì công việc quá bận rộn mà quên khuấy việc chị Trần gọi tới.

Khi Thẩm Mục nhận được điện thoại của chị Trần lần nữa thì đã là lúc sắp tan tầm của ngày hôm sau.

“Trợ lý Thẩm, tôi gọi điện thoại cho ông Mặc nhưng không được. Hôm qua chưa xác định được mức độ nghiêm trọng của tình hình nên tôi cũng không nói gì. Thế nhưng đến bây giờ thì bà Mặc đã mất tin tức suốt hai ngày liền, tôi sợ đã xảy ra chuyện…”

Nghe vậy, Thẩm Mục mới sực nhớ hôm qua chị Trần gọi điện tới nói muốn báo cho Tổng Giám đốc Mặc biết chuyện này. Sau khi gác máy, Thẩm Mục vội rảo bước tới phòng họp.

Cuộc họp đã kết thúc lúc bốn giờ chiều, chỉ là còn có mấy người trưởng phòng đang báo cáo công việc với Tổng Giám đốc Mặc, nên chưa ra ngoài.

Thẩm Mục chờ một lát ở bên ngoài, lại nhìn đồng hồ, nghĩ tới giọng nói gấp gáp của chị Trần, liền đẩy cửa đi vào, bước nhanh tới bên cạnh Mặc Cảnh Thâm, kề tai anh thấp giọng nói: “Mặc tổng, Ngự Viên gọi đến báo, đã hai ngày rồi không có tin tức của bà Mặc. Giọng của chị Trần có vẻ rất lo lắng, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi.”

Ánh mắt khựng lại, Mặc Cảnh Thâm liếc nhìn Thẩm Mục: “Bên đó gọi điện đến lúc nào?”

“Dạ hôm qua, nhưng lúc đó tôi được phái đi khảo sát, nên quên báo lại. Vừa rồi chị Trần lại gọi tới, tôi mới…”

Mặc Cảnh Thâm nhìn tài liệu của công ty trong tay, do dự vài giây, rốt cuộc cũng đặt tài liệu xuống, lạnh lùng ném lại một câu: “Tạm dừng ở đây, ngày mai tiếp tục báo cáo.”

Các trưởng phòng trong phòng họp đưa mắt nhìn nhau, không ai dám hỏi vì sao.

Sau khi rời khỏi phòng họp, Mặc Cảnh Thâm gọi điện thoại cho chị Trần. Chị Trần nói: “Tôi cũng không biết mấy ngày nay bà Mặc đi đâu. Thường ngày nếu làm thêm giờ hoặc phải nghỉ lại ở nơi khác, bà Mặc đều gọi điện về Ngự Viên báo trước. Mà nếu như bà Mặc không báo trước, tôi gọi tới phòng làm việc của bà ấy, cũng sẽ có người nói cho tôi biết tình hình của bà ấy. Thế nhưng hai ngày nay, đồng nghiệp của bà Mặc đều nói không biết bà ấy đi đâu.”

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire