jeudi 11 septembre 2025

Chương 582: Cắn ác như thế, xem ra em rất mong chờ đến tối, hửm?

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Không phải Quý Noãn muốn đi nhà vệ sinh, cô chỉ muốn rời xa khu vực chiến tranh lạnh mà thôi.

Cô rửa tay rồi dặm qua lại lớp trang điểm. Khoảng mười phút sau, đang định quay người đi ra ngoài, vừa ra đến cửa thì cô chợt trông thấy Mặc Cảnh Thâm đang dựa người vào vách tường bên ngoài hút thuốc.

Vừa bước ra ngoài thì cô đã trầm mình trong làn khói mù lượn lờ. Cô lập tức dừng chân lại, nhìn dáng vẻ khi đang hút thuốc của anh. Lúc hút thuốc, trông Mặc Cảnh Thâm không giống với những người khác, mà rất tỉnh táo và điềm tĩnh. Dù cho có khói mù lượn lờ thì cũng không phải là mùi khiến người ta khó tiếp nhận, trái lại trong thuốc lá này có mùi bạc hà thoang thoảng.

Nhưng không biết sao anh lại đến đây hút thuốc, rõ ràng là nhà vệ sinh nam ở dưới lầu, nơi này là nhà vệ sinh nữ.


Sau khi ra ngoài, Quý Noãn không nhúc nhích, ma xui quỷ khiến mà cô lại đứng yên tại chỗ nhìn anh. Anh cũng nhìn cô như thế khi cô bước ra, đốm lửa giữa ngón tay lập lòe, không hề dừng lại vì trông thấy cô, nhưng cũng không có bất kỳ hành động cố ý nào.

Hai người cứ thế nhìn nhau, một người đứng yên tại chỗ, một người im lặng hút thuốc. Mãi đến khi Mặc Cảnh Thâm dập tắt mẩu thuốc lá, ném sang bên, Quý Noãn mới hỏi: “Hình như trước đây anh không hút thuốc.”

“Ừ.” Anh lạnh nhạt đáp lại.

“Ba năm nay anh thường xuyên hút sao?”

“Thỉnh thoảng thôi.”

Quý Noãn không nói gì nữa. Dù sao khi nãy ở dưới lầu anh còn làm mặt lạnh với cô, vậy mà giờ cô chỉ đi nhà vệ sinh mà anh cũng đi theo. Một mặt, cô cảm thấy mình không làm gì sai, mặt khác, trong lòng lại không biết nói gì hoặc không biết mình muốn làm gì.


Lúc này, anh nhìn vào nhà vệ sinh sau lưng cô: “Bên trong có ai khác không?”

“Không.” Vừa rồi khi Quý Noãn ở trong, quả thật chỉ có mình cô.

Anh lại nhìn cô, bỗng đổi tư thế dựa tường thành tư thế đứng thẳng. Sau đó, vào lúc Quý Noãn chưa kịp phản ứng, anh bước đến gần cô. Động tác này gây cảm giác ngột ngạt nào đó, khiến cô vô thức lùi vào nhà vệ sinh mấy bước.

Đến khi anh từ từ đi vào, ánh mắt cô cứng đờ: “Đây là nhà vệ sinh nữ…”

Cô còn chưa dứt lời thì cửa phòng đã bị anh tiện tay đóng lại.

Quý Noãn: “…”

Anh vẫn tiếp tục áp sát, cô nhìn anh với vẻ khó hiểu, lùi lại từng bước, cho đến khi lưng cô tựa vào cạnh bồn rửa tay.

“Mặc Cảnh Thâm, anh muốn giở trò lưu manh trong nhà vệ sinh nữ sao?” Quý Noãn để tay sau lưng, chắn giữa eo mình và bồn rửa tay bằng đá hoa cương phía sau.


Thấy anh không nói lời nào mà chỉ nhìn cô, như muốn nhìn thấu xem rốt cuộc cô đang suy nghĩ gì.

Quý Noãn hơi nghiêng đầu đi, không vui nói: “Vừa rồi không phải anh đang giận tôi sao? Còn muốn chiến tranh lạnh với tôi nữa mà? Bây giờ là sao đây?”

“Ừ, bây giờ không giận nữa.” Anh cất giọng lạnh nhạt, nhưng vẫn không lùi lại.

Quý Noãn lập tức liếc anh: “Gì mà không giận nữa? Đây là anh tự nhiên nổi giận, rồi lại tự nhiên hết giận…”

“Có vài cảm xúc ập đến không hề có lý lẽ, cũng thật sự là không kiểm soát được.” Anh nói: “Nhưng nếu giận tiếp, hình như không có ích gì cho anh cả.”

Mặt Quý Noãn lạnh lùng: “Quả nhiên là anh luôn có sự bình tĩnh kinh người đối với mọi chuyện, lúc này rồi mà còn cân nhắc thiệt hơn.”

“Không cân nhắc thì có thể làm gì? Với tính nết hiện giờ của em, đến cả việc dỗ người ta cũng không biết nữa rồi. Anh kéo em về cũng chưa chắc có thể kéo về được, nếu lại đẩy em ra, e rằng em sẽ càng nhảy xa hơn.”

Giọng điệu của anh nghe nhẹ bẫng như mây trôi, nhưng hình như có chút uất ức.

Uất ức bởi vì sao? Bởi vì cô không dỗ anh ư?

Mặc Cảnh Thâm này vừa trẻ con vừa không trẻ con…

Có điều, nói đi cũng phải nói lại, những lời nói và hành động bây giờ của cô quả thật đều từ tính tình của cô mà ra, rất không kiêng dè.

Quý Noãn không lên tiếng, chỉ giơ tay đẩy anh ra, sau đó đặt tay lên người anh, cất giọng lạnh lùng: “Nói tới chuyện cũ trong nhà vệ sinh, anh còn nhớ trước khi ly hôn, trong quán bar lần đó, vì tôi liếc mắt đưa tình với mấy người đàn ông khác trong sàn nhảy mà anh đã kéo tôi vào thẳng nhà vệ sinh nam. Tôi tức giận đè anh vào tường, nắm lấy cổ áo sơ mi của anh, còn nhớ lúc đó anh đã nói gì với tôi không?”

Anh hơi cau mày lại, không nói gì, nhưng rõ ràng là vẫn nhớ những lời anh từng nói và những việc anh từng làm trước kia.

“Anh nói… Em nghĩ mình đè được tôi sao?” Giọng Quý Noãn lạnh nhạt, sau đó nhướng mày, hơi nắm lấy cổ áo sơ mi của anh, sau đó lạnh lùng nhếch môi: “Mặc Cảnh Thâm, vậy anh cho rằng bây giờ anh có thể đè được tôi sao?”

Nói rồi, cô liền tỉnh bơ đẩy anh ra.

Kết quả, anh không những không bị đẩy ra, mà ngược lại còn nắm chặt lấy tay cô dễ như trở bàn tay, tay kia ôm lấy eo, kéo cô vào lòng, cúi đầu cười khẽ dưới ánh mắt ngạc nhiên của cô: “Đương nhiên là anh có thể rồi.”

Quý Noãn: “!!!”

Kịch bản này sai rồi!

Tiếp theo, anh đặt cô lên bồn rửa tay bằng đá hoa cương, cái tay đang ôm eo đổi thành đỡ lấy gáy cô, cúi đầu hôn mạnh xuống.

Nụ hôn này dường như mang theo cơn giận vẫn chưa tan biến khi nãy, bộc lộ rõ ràng rằng anh không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Nụ hôn này vừa vội vã vừa có tính công kích cực mạnh, Quý Noãn dựa lưng vào cạnh bồn rửa tay, đột nhiên muốn phản kháng, muốn giơ chân đá vào đùi anh, nhưng anh lại dùng đôi chân dài thẳng tắp của mình đè chân cô xuống dưới, làm cô không thể cử động được chút nào.

“Ưm… Mặc Cảnh… ưm… Thâm…” Quý Noãn bực bội giãy giụa trong lòng anh.

Mặc Cảnh Thâm ôm lấy eo cô, càng hôn càng sâu, nụ hôn đầy công kích lúc đầu dần dần trở nên dịu dàng, chuyển thành lưu luyến kéo dài.

Nhân lúc để cô thở đều trở lại, anh cất giọng khàn khàn bên môi cô: “Hôn thì ít nhất có thể khiến anh bớt giận, dù sao em cũng không muốn anh giận đến đêm đúng không?”

“…”

Đêm?

Mấy ngày nay quá bận, hiếm khi Mặc Cảnh Thâm không vào phòng cô mà để cô nghỉ ngơi thật tốt sau khi về khách sạn. Bây giờ anh lại có tính toán gì sao?

Quý Noãn liếc mắt, cắn mạnh vào môi anh.

Môi bị đau nhưng anh vẫn không buông cô ra, cho đến khi cả hai đều nếm được mùi máu tươi trong miệng, anh mới rời khỏi môi cô, nhưng lại cười như không cười, rũ mắt nhìn cô.

“Cắn ác như thế, xem ra em rất mong chờ đến đêm nhỉ?”

Trên môi anh có chút máu, ngoài ra còn có một vết thương nhỏ bị cô cắn trông khá rõ ràng khi ở khoảng cách gần. Nhưng hiệu ứng thị giác kiểu này thoạt nhìn luôn cảm thấy gợi cảm chết người.

Quý Noãn giơ tay che cái miệng đã bị anh hôn đến sưng đỏ của mình lại, cấm anh tiếp tục giày vò môi mình.

Lúc này, bên ngoài có người đang gõ cửa, Quý Noãn ngây người, đảo mắt nhìn ra cửa phòng vệ sinh.

Chương 583: Lần đầu tiên boss mặc thật sự dùng…

Cô vô thức muốn bảo Mặc Cảnh Thâm trốn vào trong, nhưng người đàn ông trước mặt cô lại làm như không nghe thấy tiếng gõ cửa, vẫn vây cô trong lòng, nhưng không tiếp tục làm gì, chỉ hôn lên má cô một cái.

Sau đó anh buông cô ra, quay người đường hoàng đi mở cửa.

Ngoài cửa có hai cô gái đang vội vào nhà vệ sinh, vừa nhìn thấy đàn ông từ bên trong đi ra thì giật nảy mình. Nhưng anh quá tuấn tú, hai cô gái định hét lên lại lập tức im bặt, không thể tin mà nhìn theo bóng lưng người đàn ông trước mắt dù bước ra từ nhà vệ sinh nữ mà vẫn thản nhiên như thể chỉ tùy tiện đi dạo trong siêu thị.

“Má ơi, đẹp trai quá…”

“Bây giờ điểm mấu chốt chẳng lẽ không phải nên chất vấn sao anh ta lại vào nhà vệ sinh nữ à? Lỡ như là biếи ŧɦái thì sao? Có cần báo cảnh sát không?”

“Báo cảnh sát cái gì! Người đẹp trai như vậy sao có thể là biếи ŧɦái được! Có lẽ là thợ sửa bồn cầu?”

“… Cậu từng gặp thợ sửa bồn cầu nào mặc áo sơ mi đắt tiền vậy chưa?”

Quý Noãn vừa bị thợ sửa bồn cầu đặt lên bồn rửa tay mà hôn: “…”

***

Buổi chiều Quý Noãn không về khách sạn, vì cô đã có lịch trình được đặt sẵn từ trước. Chỉ đến Bắc Kinh mấy ngày, mặc dù không có nhiều đối tác của Tập đoàn MN ở Bắc Kinh, nhưng có rất nhiều ông lớn tề tựu ở Bắc Kinh này, khó tránh khỏi cũng có vài đối tác tới đây. Vì thế mấy ngày nay cô thường phải đi bàn việc và xã giao.

Sau khi ăn trưa xong, Tiểu Hồ liền đưa Quý Noãn đến nơi làm việc. Quý Noãn bảo Tiểu Hồ về trước, đến tối sau khi xong việc sẽ gọi điện bảo cậu ta đến đón mình.

Nhưng thực tế đến khi xong việc, trời còn chưa tối, Quý Noãn lại không muốn liên lạc với Tiểu Hồ. May mà mấy ngày nay cô để ý, mang theo tất cả chứng minh thư và đồ đạc trong người, vì thế muốn đổi khách sạn cũng rất tiện. Điều duy nhất không tiện là hành lý vẫn còn để ở khách sạn Thịnh Đường. Có điều chuyện này cũng không quan trọng, tùy tiện gọi điện bảo cửa hàng gần đây gửi đến mấy bộ đồ là được.

Thế là, người đàn ông giữa trưa còn đè Quý Noãn vào bồn rửa tay trong nhà vệ sinh nhà hàng, luôn mồm nói chữ “đêm” với ý nghĩa sâu xa, đến tận trời tối cũng không đợi được cô trở về.

Hơn bảy giờ tối, trời đã nhá nhem, Bắc Kinh lên đèn rực rỡ.

Mặc Cảnh Thâm vừa đi vừa nhận lấy tài liệu được Tiểu Hồ đưa cho, đang định quay người về phòng thì bỗng dừng chân lại, đảo mắt nhìn về phía cửa phòng đóng chặt không ai ở, đôi mắt đen sâu thẳm chậm rãi nheo lại.

Anh có một linh cảm.

Có lẽ đêm nay cô gái này sẽ không về.

Không đầy nửa tiếng sau, linh cảm của Mặc Cảnh Thâm đã trở thành sự thật.

Tiểu Hồ vừa nhận một cuộc điện thoại, nói rằng Quý Noãn đang thuê phòng ở một khách sạn sáu sao cách khách sạn Thịnh Đường khoảng hai ba kilomet. Các thiết bị an ninh trong phòng rất đầy đủ, hơn nữa cửa phòng còn có thêm hai lớp khóa, dù bên ngoài có người lấy được thẻ phòng thì cũng không thể vào được.

Sau khi nghe Tiểu Hồ thấp thỏm báo cáo tất cả, sắc mặt của Mặc Cảnh Thâm không nhìn ra chút manh mối nào, anh chỉ lạnh nhạt để tài liệu xuống mặt bàn, chậm rãi cất giọng: “Giỏi lắm.”

***

Đến khách sạn mới, phòng mới, lại xách theo hai bộ quần áo mới vừa đặt mua trong cửa hàng, sau khi vào phòng, Quý Noãn hít thở không khí thoải mái và tự do trong phòng, nằm phịch xuống giường, cảm thấy ngay cả mùi thuốc khử trùng trên giường của khách sạn này cũng đáng yêu.

Bây giờ có rất nhiều khách sạn không cho phép trong phòng có quá nhiều chức năng khóa trái. Bởi vì mấy năm gần đây có nhiều kẻ phạm pháp chuyên làm chuyện xấu trong khách sạn, cũng thường xuyên xảy ra mấy vụ đánh thuốc mê và án mạng. Nếu trong phòng khóa trái, một khi sự việc xảy ra thì nhân viên khách sạn sẽ không cách nào phát hiện được và giải cứu kịp thời. Vì vậy, bây giờ hầu hết cửa phòng ở khách sạn chỉ có một lớp khóa hoặc dùng thẻ phòng mở cửa. Một số khách sạn cao cấp đặc biệt thì chỉ cần một tấm thẻ phòng là có thể mở được tất cả các khóa trong ngoài, ví dụ như khách sạn Thịnh Đường, dù cô có khóa trái bên trong cũng vô dụng.

Nếu không phải mấy ngày nay tạm thời tăng thêm lịch trình quan trọng, có lẽ cô đã bay thẳng về Hải Thành.

Khách sạn này là cô đặc biệt nhờ người ở gần đây tìm giúp, cách khách sạn Thịnh Đường không xa lắm, chỉ khoảng hai ba kilomet mà thôi. Nếu thật sự phải đi làm với Mặc Cảnh Thâm thì cũng không chậm trễ quá lâu. Hiếm khi tìm được một khách sạn sáu sao có điều kiện tốt, cao cấp, đầy đủ thiết bị an ninh, lại có thể yên tâm khóa trái cửa thế này, vừa bước vào phòng là lòng cô nhẹ nhõm kinh khủng.

Hầu hết lịch trình vào mấy ngày trước đều đi chung với Mặc Cảnh Thâm, vậy nên cô buộc phải ở khách sạn Thịnh Đường. Nhưng từ hôm nay trở đi, cơ bản cô đã thăm dò lịch trình của mấy ngày kế tiếp, phần lớn thời gian là cô làm việc một mình, vậy cũng không còn lý do gì để tiếp tục trói buộc ở bên cạnh anh.

Hơn nữa, cửa sổ của căn phòng này đối diện với hồ nước nổi tiếng ở Bắc Kinh, ngoài cửa sổ còn có một cái ban công không lớn không nhỏ.

Quý Noãn đứng dậy đẩy cửa sổ đi ra ban công. Trời đã tối mịt, đèn xe qua lại trên đường phố dưới khách sạn thật rực rỡ và lóa mắt. Gió ở Bắc Kinh mạnh hơn gió ở Hải Thành, cũng khô hanh hơn, thổi quần áo bay phấp phới.

Quý Noãn đứng trên ban công, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm chìm trong những đám mây đen, cảm thấy Bắc Kinh trong mấy ngày gần đây có lẽ sẽ đổ mưa.

Điện thoại để trên giường bỗng đổ chuông. Thấy chân trời có mưa, Quý Noãn quay người vào phòng, đóng cửa sổ, đi đến cạnh giường.

Là tin nhắn của Mặc Cảnh Thâm gửi tới.

Hơn nữa đây còn là lần đầu tiên người đàn ông này gửi tin nhắn WeChat cho cô.

Đây có lẽ là lần đầu tiên trong hai kiếp, boss Mặc thật sự dùng WeChat.

Tuy nhiên, thứ được gửi tới WeChat chỉ là một đoạn tin nhắn thoại dài hai giây.

Quý Noãn ấn mở, nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh: “Trốn à?”

Sau khi nghe xong, Quý Noãn không tỏ thái độ gì, chỉ liếc qua hộp thoại ngắn hai giây kia rồi bỏ điện thoại sang bên, cầm quần áo mới mua đi vào phòng tắm để tắm.

Trong khách sạn Thịnh Đường cách đó hai ba kilomet, người đàn ông ngồi trước chiếc vali 76cm ngoan ngoãn dựa sát tường trong căn phòng lớn, im lặng nhìn điện thoại hồi lâu.

Mặc Cảnh Thâm nheo mắt lại, cụp mắt nhìn giao diện trò chuyện trên điện thoại, một phút, hai phút… mười phút… nửa tiếng…

Không trả lời?

Sau khi rời khỏi tầm mắt anh là cô lại bắt đầu trở lại bộ mặt ban đầu rồi phải không?

Ngay lúc Mặc Cảnh Thâm đen mặt chuẩn bị bỏ điện thoại xuống, bỗng điện thoại trong tay rung lên, phát ra âm báo có tin nhắn WeChat đến.

Nhưng người gửi tin nhắn WeChat không phải Quý Noãn. Thấy chữ số 1 hiển thị ở phía trên bên trái màn hình, Mặc Cảnh Thâm thoát khỏi khung chat của Quý Noãn, trông thấy tin nhắn của Tần Tư Đình gửi tới.

Chương 584: Cứ dễ dàng nhịn nhục cậu như vậy, bây giờ cậu càng ngày càng không biết xấu hổ phải k

Tần Tư Đình: “Ảnh đại diện của cậu, tôi nhịn mấy ngày rồi, thế mà đến giờ vẫn chưa đổi à?”

Mặc Cảnh Thâm liếc qua giọng điệu như vô cùng ghét bỏ của Tần Tư Đình, không trả lời.

Kết quả, Tần Tư Đình lại gửi qua một câu: “Không phải tôi nói cậu đâu, mà cậu dùng ảnh của Quý Noãn làm hình đại diện có lộ liễu quá không?”

Mặc Cảnh Thâm tỉnh bơ nhắn lại: “Cậu có ý kiến?”

Tần Tư Đình: “Đương nhiên tôi không có ý kiến. Nhưng tôi nghi ngờ không biết Quý Noãn có ý kiến không. Cô ấy dễ dàng nhịn nhục cậu như vậy nên bây giờ cậu càng ngày càng không biết xấu hổ phải không?”

Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mấy chữ mang ý mỉa mai của Tần Tư Đình.

Đột nhiên anh nhớ lại mấy năm trước, Tần Tư Đình từng nói trong điện thoại rằng, nếu ngày nào đó Mặc Cảnh Thâm anh muốn tìm Quý Noãn về nhưng làm thế nào cũng không tìm được, anh ta sẽ đâm từng dao từng dao vào tim anh, để anh nếm trải nỗi đau không thốt nên lời và mùi vị bị anh em cắm dao.

Mặc Cảnh Thâm vẫn không trả lời.

Nhưng mấy phút sau, Tần Cắm Dao lại gửi qua một ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện.

Nội dung trong ảnh chụp màn hình là lịch sử trò chuyện của Tần Tư Đình và Quý Noãn vào hai phút trước.

Tần Tư Đình: “Hôm nay cô hỏi chuyện liên quan đến viêm dạ dày, là dạ dày ai khó chịu vậy?”

Quý Noãn trả lời ngay: “Một người bạn.”

Tần Tư Đình: “Trả lời nhanh vậy sao? Không phải giờ này cô nên nghỉ ngơi à?”

Quý Noãn:”Vừa mới tắm xong, đang nằm trên giường xem điện thoại, lát nữa ngủ.”

Tần Tư Đình: “Không phải cô đang đi công tác ở Bắc Kinh sao? Không ở chung với Mặc Cảnh Thâm hả?”

Quý Noãn: “Không.”

Tần Tư Đình: “(cười to) Giỏi lắm.”

Mặc Cảnh Thâm nhìn ảnh chụp màn hình mấy tin nhắn vào vài giây trước của Quý Noãn, sắc mặt dần dần âm u đến không cách nào hình dung.

Tần Cắm Dao: “Cậu lừa người ta đến Bắc Kinh, thế mà bây giờ vẫn chưa giải quyết xong. Tôi thấy hiện giờ 80% là Quý Noãn đã sớm coi nhẹ tình cảm rồi, cũng hoàn toàn không còn yêu cậu nữa. Hay là cậu dứt khoát buông tay để người ta đi cưới người khác đi. Dù sao người buông tay trước cũng là cậu mà (mỉm cười) (cười đáng yêu) (cười to).”

Thấy Mặc Cảnh Thâm từ đầu đến cuối vẫn không hồi âm, trong lòng Tần Tư Đình có linh cảm nào đó, bèn nhắn đại một biểu tượng cảm xúc qua. Quả nhiên nó trở thành dấu chấm than biểu thị đối phương không còn là bạn bè.

Chậc.

Mặc Cảnh Thâm luôn bình tĩnh như thần cũng có ngày thẹn quá hóa giận.

Xem ra là bị anh ta nói trúng tim đen rồi.

Ngẫm lại, tình cảnh hiện giờ của Mặc Cảnh Thâm giống y như lúc anh ta nhìn thấy cảnh Quý Noãn đứng như hồn ma lang thang ở ngoài hành lang bệnh viện Los Angeles dạo trước vậy.

Mặc dù bây giờ người gặp quả báo là anh em của anh ta, nhưng thật sự không hiểu sao anh ta lại thấy khá là sảng khoái.

***

Quý Noãn ngủ một giấc rất ngon, rất yên bình, sau khi thức dậy cũng đã hơn tám giờ sáng. Cuộc hẹn sáng nay là tầm mười giờ, lại ở gần đây, nên cô cũng không gấp lắm.

Cô đứng dậy cầm điện thoại lên nhìn, sau đó bỏ xuống, tắm rửa, thay quần áo, chải đầu, trang điểm.

Làm xong tất cả, cô đang chuẩn bị ra ngoài thì Tiểu Hồ gọi tới.

“Quý tổng, lịch trình sáng nay đã sắp xếp xong rồi, tôi lái xe tới đón cô nhé?” Giọng của Tiểu Hồ có chút thăm dò. Dù sao tối qua Quý Noãn cũng đến khách sạn khác ở, bây giờ chẳng biết tình hình bên cô rốt cuộc thế nào.

“Không cần, chỗ của tôi rất gần chỗ đó, đi khoảng mấy trạm tàu điện ngầm là tới. Tôi đi tàu điện ngầm qua đó được rồi.”

Tiểu Hồ: “Vậy được, vậy tối nay cô…”

Tiểu Hồ vốn định hỏi tối nay Quý Noãn có về khách sạn Thịnh Đường không. Dù sao đêm qua cô đổi khách sạn, Tổng Giám đốc Mặc đã ở trong phòng cô cả đêm, đến tận bây giờ vẫn chưa hề đi ra.

Kết quả, Tiểu Hồ còn chưa hỏi thì đã thấy cửa phòng bên cạnh chợt mở ra. Mặc Cảnh Thâm vẫn mặc bộ đồ tối qua, quần áo trên người không có nếp nhăn gì, có vẻ như anh đã thức trắng cả đêm. Sau khi ra ngoài anh cũng chẳng lên tiếng, chỉ lạnh nhạt nhìn cậu ta.

Tiểu Hồ lập tức im bặt, chỉ nói ngắn gọn mấy câu về lịch trình trong mấy ngày tới với Quý Noãn, sau đó định tắt máy. Ngay trước lúc tắt máy, cậu ta bỗng nghe thấy Quý Noãn nói ở đầu dây bên kia: “Nếu tiện, phiền cậu tối nay dành thời gian chuyển hành lý của tôi qua đây, dù sao thì laptop và vài thứ khác của tôi đều để trong vali.”

Tiểu Hồ không biết có nên đồng ý hay không, ợm ờ đáp lại rồi tắt máy.

Sau đó cậu ta ngước mắt nhìn vào đôi mắt trầm tĩnh của boss nhà mình: “Mặc tổng, Quý tổng vừa nói hôm nay cô ấy muốn tự đi tàu điện ngầm đến nơi làm việc…”

Mặc Cảnh Thâm vẫn không nói lời nào, mặc dù cả đêm không ngủ, nhưng vẻ mệt mỏi trên mặt anh cũng không rõ ràng cho lắm, ánh mắt lạnh lùng, chẳng nói năng gì.

Tiểu Hồ cảm thấy bầu không khí này hình như hơi ngột ngạt, lập tức nhoẻn cười để giảm bớt sự bối rối của mình, nói: “Tình hình tắc đường ở Bắc Kinh khá nghiêm trọng, nếu không tự lái xe, quả thật ngồi tàu điện ngầm khá là tiện.”

Cậu ta nhìn vẻ mặt không hề gợn sóng và biến hóa của anh, ngẫm nghĩ một lát rồi lại nói tiếp: “Ngoài ra, Quý tổng còn bảo tôi tối nay chuyển vali của cô ấy qua bên kia. Mặc tổng, tôi… nên chuyển cho cô ấy không?”

“Chuyển đi.” Giọng của Mặc Cảnh Thâm trầm xuống. Tiểu Hồ còn chưa thấy rõ sắc mặt của boss nhà mình thì anh đã quay người trở vào phòng

***

Đêm đó, Quý Noãn từ bên ngoài trở về khách sạn, quả nhiên nhìn thấy chiếc vali to tướng của mình đã được Tiểu Hồ chuyển tới, đang để ở quầy lễ tân dưới tầng một của khách sạn. Nhân viên nhìn thấy cô liền chủ động đẩy vali đến.

Tuy nhiên, không chỉ có vali được chuyển tới, mà còn có Mặc Cảnh Thâm đang ngồi chờ trong phòng nghỉ VIP của khách sạn.

Biết được Mặc Cảnh Thâm tới đây, Quý Noãn cũng chẳng nói gì, chỉ theo chỉ dẫn của nhân viên đi xuống phòng nghỉ VIP. Cô đi qua, đúng lúc cánh cửa trước mặt được nhân viên mở ra, Quý Noãn đi vào.

Bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt đen của Mặc Cảnh Thâm nhìn thẳng vào mặt Quý Noãn, nhìn cô cứ thế ung dung đẩy vali của mình tới, hồi lâu sau vẫn không rời mắt.

Quý Noãn hờ hững liếc mắt nhìn anh, không hề bất ngờ khi anh có mặt ở đây, nhưng chỉ điềm nhiên lướt qua, không hề dừng lại.

Nhân viên khách sạn rất hiểu chuyện, đi ra ngoài, nhường lại không gian cho bọn họ. Căn phòng lớn cứ thế tự dưng rơi vào yên tĩnh.

Quý Noãn nhẹ nhàng nắm lấy tay kéo của vali, tùy tiện nhìn điều kiện của căn phòng nghỉ này. Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm nhìn cô không rõ cảm xúc, nhưng từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi mặt cô.

Cô đột nhiên quay đầu lại, đối mặt với ánh mắt thâm trầm của anh.

Hai người nhìn nhau mấy giây

Cô cười: “Mặc tổng.”

Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt ngước mắt. Sau khi trốn khỏi vòng vây của anh, giọng điệu của cô gái này lại bắt đầu mang vẻ xa cách rồi. Giọng nói đáng yêu khi đùng đùng nổi giận gọi đầy đủ ba chữ Mặc Cảnh Thâm vào mỗi lần bị anh chọc giận trong mấy ngày qua đều bị cảm giác xa cách toát ra từ xương cốt cô lấp mất.

Cảm giác như bị đâm từng dao vào tim đêm qua đã không còn, nhưng rõ ràng là Quý Noãn cứ luôn cố gắng tránh né anh, cũng không hề có ý giải thích chuyện cô không để ý tin nhắn anh gửi tới, thậm chí còn coi đó là chuyện đương nhiên.

Vuốt mèo cô ẩn giấu bấy lâu giờ mới lộ ra, quả là sắc bén vô cùng.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire