jeudi 11 septembre 2025

Chương 585: Trong đó có một tin là: Mặc cảnh thâm, em yêu anh

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Mặc Cảnh Thâm không nói lời nào, Quý Noãn cũng không hề mở miệng.

Nhưng không thể cứ dông dài như thế.

Quý Noãn mới vừa ra ngoài về, hôm nay cô muốn dồn tất cả các buổi xã giao trong vòng hai ba ngày để giải quyết một thể, sau đó sẽ về Hải Thành sớm chút. Lúc này cô đã hơi mệt, không có sức đối đáp quá nhiều.

Cô hờ hững nói: “Tôi sẽ hoàn thành đủ số công việc trong mấy ngày tới ở Bắc Kinh, sẽ không bỏ sót. Về phần mấy chuyến phải đi cùng anh, tôi cũng đã nói với Tiểu Hồ rồi, nếu thời gian trùng khớp thì tôi đi, còn không trùng thì tự ai người đó đi..."

Cô nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của anh, cười nói: “Dù sao khách sạn Thịnh Đường cũng là khách sạn được công ty anh đầu tư, huống chi có rất nhiều đối tác cũng tới đó, anh ở lại nơi đó quả thật rất hợp, nhưng tôi thì khác. Đi theo Mặc tổng bôn ba trong giới thượng lưu Bắc Kinh nhiều ngày vậy rồi, cũng đã gặp đủ kiểu ông lớn, bây giờ cũng đã đến lúc tôi trở lại công việc ban đầu của mình. Ở đâu cũng vậy thôi, sau khi kết thúc lịch trình, tôi sẽ về Hải Thành ngay.”


“Quý Noãn.”

Cô cười: “Hửm?”

Mặc Cảnh Thâm nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói nồng đậm dường như không thể hòa tan, nhưng lại lạnh lùng và hờ hững, như muốn nhìn thẳng vào nơi sâu nhất của cô: “Em thật sự hết yêu anh rồi sao?”

Đầu tiên Quý Noãn sững sờ, sau đó chậm rãi bật cười.

Nhưng người đàn ông trên ghế sofa từ đầu đến cuối vẫn yên lặng nhìn cô. Dần dần cô không cười nổi nữa, chỉ khẽ nhếch miệng.

Nếu như nói khi đồng sinh cộng tử ở Campuchia cô yêu anh sâu đậm, nếu như nói khi anh muốn ly hôn, cô vẫn mặt dày mày dạn kiên trì ở bên anh, thậm chí không chịu rời đi khi anh mắng cô là đồ đê tiện, thì có lẽ cô đã thật sự yêu anh đến độ không oán trách không hối hận.

Nhưng, cô vẫn nhớ trước đây mình đã mang tâm trạng thế nào để đi ký đơn ly hôn, cũng nhớ ba năm qua mình đã sống như thế nào.


Cô nhớ ngày đó mình đã uống rượu cả đêm, sau đó ngồi ngẩn người cả đêm trên ban công ở khách sạn, sau khi tỉnh lại thì đã cắt mái tóc dài đi.

Nếu như nói cô còn chút kích động hoặc không vui với chuyện mờ ám của anh và những người phụ nữ khác, thì có lẽ đó chỉ là chút không vui tuôn ra trong lòng khi thấy thứ từng là của mình bị người khác coi trọng. Đây là bản năng của con người, nhưng cô không thể xác định chuyện này có được đánh đồng với yêu hay không.

Nếu ngay cả Mặc Cảnh Thâm cũng biết rõ là cô hết yêu, vậy có lẽ thái độ của cô đã quá buông xuôi, mất đi khát vọng muốn dồn hết tâm trí để níu kéo thứ gì đó. Cô không cố ý trốn tránh, cũng không cố ý tới gần, có lẽ cũng vì cô đã không còn tâm tư muốn lãng phí thời gian với anh, nên anh mới có thể nói cô hết yêu.


Vậy, có lẽ là cô đã hết yêu thật rồi.

“Có lẽ vậy.” Hồi lâu sau Quý Noãn mới đáp lại.

“Lý do?”

Quý Noãn nhìn anh, chợt hơi ngẩn ra, sau đó lập tức quay mặt đi chỗ khác, nhẹ nhàng đặt tay lên tay kéo của vali, nói nhỏ: "Có lẽ là ba năm trước, khi đứa bé bắt đầu có tim thai, kiên cường sống hơn hai tháng trong bụng tôi mất đi, hoặc cũng có lẽ là khi chờ đến giây phút người tôi yêu nhất tỉnh lại đã làm trái tim bị thủng trăm ngàn lỗ của tôi đóng băng chỉ trong vòng một đêm. Dù sau này anh lấy lý do hợp lý, thậm chí lấy lý do lúc nào cũng nghĩ cho tôi để đυ.c vỡ lớp băng bên ngoài, thì máu thịt trong tôi cũng đã chết lặng, không còn chút hơi ấm nào."

Thấy ánh mắt anh ảm đạm, cô biết anh cũng đang nghĩ về đứa bé kia. Đây là chuyện nhạy cảm với Quý Noãn thì sao lại không phải chuyện nhạy cảm của Mặc Cảnh Thâm? Vì thế anh thường tránh nói về đề tài này, không bao giờ nhắc đến.

Ngoài khách sạn, dòng xe cộ qua lại, cách đó không xa bên ngoài phòng nghỉ có tiếng nói chuyện khe khẽ của những người đi qua, tất cả dường như trở thành khung cảnh hư ảo sau lưng Quý Noãn. Qua vẻ mặt của cô, Mặc Cảnh Thâm như thấy lại được cảnh tượng cô gái có sắc mặt tái nhợt luôn ngồi bên ngoài phòng bệnh chờ anh qua khe cửa khi anh vừa mới tỉnh lại vào ba năm trước.

Trong ba năm qua, những gì có thể tiếp nhận và không thể tiếp nhận, cô đều lặng lẽ đón lấy. Cô đột phá trong ba năm qua, vì đau đớn mà trở nên kiên cường, nhưng cũng vì kiên cường mà đóng chặt những thứ vốn dĩ nên mềm yếu trong nội tâm.

Cô đã học được cách nắm lấy hay buông bỏ, thành công và thất bại, học được cách cúi đầu dưới mái hiên, cũng học được cách tìm cơ hội để xông ra khỏi l*иg giam. Nhìn như thỏa hiệp, nhưng thực tế, ngay cả một góc của bức tường thành cao ngất trong lòng cô cũng không hề bị phá hủy.

Quý Noãn bình tĩnh nói: “Hoặc cũng có lẽ là vì tôi đã sống hai kiếp, đã yêu điên cuồng, thế nên sau khi cố hết sức và sau khi biết được toàn bộ sự thật, tôi chỉ cảm thấy nhẹ nhõm, lại buông bỏ được nhiều thứ đã từng cố chấp từ lâu. Mặc Cảnh Thâm, ba năm qua tôi đã hiểu ra một điều, đó là… tình yêu là thứ không gây chết người, nó chỉ phá tan niềm tin ban đầu của tôi, nhưng lại để tôi xây lại niềm tin mới, để Quý Noãn ngủ say, để Quý Noãn tôi sống bây giờ không còn là Quý Noãn nữa.”

“Thế nên, nếu ngay cả anh cũng hỏi như thế, vậy có lẽ là tôi hết yêu rồi.” Quý Noãn lạnh nhạt đưa ra kết luận cuối cùng.

Nhìn dáng vẻ lúc Quý Noãn nói ra hai chữ hết yêu, Mặc Cảnh Thâm nhớ lại ba năm trước, khi anh xem hơn mười tin nhắn cô gửi cho anh, trong đó có một tin là: “Mặc Cảnh Thâm, em yêu anh.”

Nhưng những tin nhắn đó lại bị xóa đi từng cái một trong thái độ buộc phải bình tĩnh và lạnh lùng của mình.

***

Mặc Cảnh Thâm không ép Quý Noãn về khách sạn Thịnh Đường. Trên thực tế, dù Quý Noãn có về thì cũng không có thời gian nghỉ ngơi, cùng lắm chỉ ngủ một giấc vào ban đêm mà thôi.

Bây giờ đã không có gì có thể giày vò được cô, cô dồn tất cả công việc trong vòng mấy ngày như thế, ở đâu cũng vậy thôi.

Cô vẫn ở lại khách sạn hiện tại, coi như chính thức bước vào chuyến công tác vô cùng bận rộn.

Sau khi Quý Noãn nói hết những lời thật lòng, cô lại trở về dáng vẻ lạnh lùng khó gần như khi mới về nước.

Có một vài lần Mặc Cảnh Thâm dừng xe trước cửa khách sạn của Quý Noãn, lúc Quý Noãn đi ra nhìn thấy cũng không lên xe anh, mà đi thẳng ra trạm tàu điện ngầm, hoặc lên xe của vài đối tác chờ bên ngoài.

Bắc Kinh đã vào Thu, hai ngày nay thời tiết trở lạnh. Giữa trưa, sau khi làm việc xong, buổi chiều đáng lẽ Quý Noãn có thể tạm thời nghỉ ngơi một lát, nhưng cô chợt nhận được một cuộc điện thoại.

Là Thư ký Dương của Mr. Vinse gọi tới, nói rằng Mr. Vinse đột nhiên bị viêm dạ dày cấp tính. Hôm qua lúc đưa vào bệnh viện cô ta mới biết Mr. Vinse đã phát sốt liên tục mấy ngày, hơn nữa đã sốt đến mức ý thức không tỉnh táo cho lắm.

Bọn họ vẫn chưa rời khỏi Bắc Kinh, sau khi hỏi bọn họ địa chỉ bệnh viện, Quý Noãn lập tức gọi xe chạy tới.

Chương 586: Cô và mặc cảnh thâm… rất có thể vẫn chưa ly hôn

Sau khi đến bệnh viện, cô mới biết Mr. Vinse đã được đưa tới bệnh viện từ hôm qua vì viêm dạ dày cấp tính, hôm nay đã chuyển sang phòng bệnh bình thường để tiêm thuốc tiêu viêm.

Quý Noãn nói chuyện điện thoại với Thư ký Dương, sau khi xác định tình hình, bèn đi mua một ít thức ăn bổ dưỡng dễ tiêu hóa mà người bị viêm dạ dày có thể ăn được xách vào.

Vì bọn họ chỉ tạm thời đến Bắc Kinh công tác, nên bên này không có người nhà hoặc người của công ty. Hôm qua chắc là đã có vài đối tác đến thăm, nên hôm nay phòng bệnh vô cùng yên tĩnh. Thư ký Dương thấy Quý Noãn tới thì đi ra ngoài.

Quý Noãn đi qua, nhìn Mr. Vinse đang tái nhợt mặt ngồi dựa vào giường bệnh, trên mu bàn tay có mấy lỗ kim, vẫn còn đang truyền nước biển. Có thể thấy rằng anh ta đã được tiêm rất nhiều thuốc tiêu viêm.

“Ngày đó tôi đã nói với anh thế nào? Bảo anh tranh thủ đến bệnh viện khám, kết quả anh không nghe. Giờ lại đột nhiên trở nặng thế này, có phải hai ngày nay dạ dày khó chịu mà anh vẫn ra ngoài uống rượu xã giao không?” Quý Noãn để đồ ăn dinh dưỡng xuống bàn.

Mr. Vinse thấy cô tới, mặc dù sắc mặt không khỏe, nhưng tâm trạng không tệ lắm, cười nói: “Ban đầu tôi tưởng mình chịu được, chỉ là viêm dạ dày thôi, ai ngờ cuối cùng vẫn bị vài ly rượu quật ngã.”

Quý Noãn im lặng nhìn anh ta, cầm lấy nhiệt kế để ở cạnh giường: “Vẫn ổn, xem ra đã hết sốt. Thư ký Dương nói không biết anh đã sốt cao liên tục từ mấy ngày trước. Cô thư ký này của anh cũng không đáng tin cho lắm, hôm đó ở buổi triển lãm tôi đã biết anh bị sốt, sao cô ấy lại không phát hiện nhỉ?”

“Cô ấy không ở cùng khách sạn cũng không luôn đi theo tôi, tôi bảo cô ấy đi khảo sát mấy khu xung quanh Bắc Kinh.” Mr. Vinse giải thích.

Thảo nào.

Quý Noãn thở dài: “Bác sĩ nói không sao à? Chỉ bị viêm dạ dày thôi hả?”

Mr. Vinse cười nhẹ, gật đầu: “Còn có thể có sao gì chứ? Nếu bị bệnh nặng gì đó, cô nghĩ Thư ký Dương sẽ rảnh rỗi nhường không gian riêng trong phòng bệnh cho hai chúng ta sao?”

Quý Noãn: “…”

Lúc này rồi mà vẫn không quên tán gái.

Cô mở những thứ mà mình đã mua ra: “Tôi có mua chút bún và cháo. Tình trạng hiện giờ của anh thì mấy ngày nay chắc chỉ có thể ăn mấy món dễ tiêu hóa này. Anh ráng chăm sóc dạ dày cho thật tốt, trong thời gian ngắn đừng uống rượu nữa.”

“Những người như chúng ta, người khác nhìn vào đều ngưỡng mộ, nhìn như rất có tiền, cuộc sống suôn sẻ, vạn sự vô lo. Nhưng có rất nhiều khoản tiền và chuyện làm ăn đều nói trên bàn rượu, cô tưởng Tổng Giám đốc của BGY rảnh rỗi lắm sao? Uống rượu để bàn chuyện làm ăn cũng là bản lĩnh, dù sao tửu lượng của tôi cũng có ích hơn người vừa uống mấy ly đã say như cô.”

Quý Noãn cười ha ha: “Đúng vậy, tửu lượng kém cũng có cái lợi của tửu lượng kém, ít nhất cũng không kí©h thí©ɧ dạ dày mình thế này. Tôi thấy đây là anh đang dùng tính mạng của mình để đi bàn chuyện làm ăn đó.”

“Làm gì nghiêm trọng như cô nói chứ. Cô chưa từng say sao?” Mr. Vinse biết rõ câu trả lời, nhưng vẫn mỉm cười hỏi lại.

Quý Noãn khựng lại trong giây lát, vẫn không ngừng động tác mở hộp đồ ăn dinh dưỡng, chỉ hờ hững nói: “Đã từng say, nhưng lâu rồi chưa say.”

Những năm ở Luân Đôn, thật ra cô cũng từng say xỉn, nói là say nhưng không phải say mèm, ít nhất cô vẫn luôn tỉnh táo.

Những năm đó cô buộc phải giữ tỉnh táo mọi lúc mới có thể cầm lòng được.

Hai người nói từ chủ đề rượu sang chủ đề khác, Quý Noãn luôn nói về chuyện làm ăn với Mr. Vinse theo thói quen. Trước đây ở Luân Đôn cũng thế, sau khi về nước cũng thế. Cô đã từng lúng túng khi anh ta nói về quan hệ giữa hai người, vì vậy luôn chọn nói về chuyện kinh doanh. Bây giờ thì họ không cần cố gắng tìm chủ đề nữa, kiểu trò chuyện này đã thành thói quen rồi.

Thế này cũng rất tốt, ít nhất sẽ không xấu hổ.

“Cô và Tổng Giám đốc Mặc rốt cuộc là có chuyện gì thế?” Sau hai tiếng hàn huyên trong phòng bệnh, ban đầu Quý Noãn định để Mr. Vinse ngủ một lát, cô ngồi thêm lát nữa sẽ đi. Kết quả, vừa yên tĩnh một lát, anh ta lại lên tiếng hỏi.

Mà câu hỏi đó lại không phải về chuyện làm ăn.

Quý Noãn đang tùy ý lướt điện thoại bỗng khựng lại, ngước mắt nhìn Mr. Vince, đúng lúc chạm phải ánh mắt của anh ta.

Cô lại nhìn vào điện thoại, mở WeChat, trả lời tin nhắn mà Hạ Điềm vừa gửi, sau đó vô tình trông thấy tin nhắn WeChat bên dưới mà cô vẫn chưa trả lời.

Tên của người đàn ông vẫn để trống, trang cá nhân cũng trống không, nhưng ảnh đại diện vẫn là ảnh của cô, chưa đổi, có lẽ là cũng không có ý định đổi.

Cô nhẹ nhàng tắt màn hình điện thoại, mỉm cười: “Có thể có chuyện gì chứ? Chẳng qua là đã từng kết hôn, sau đó cùng làm trong thương trường nên khó tránh khỏi sẽ gặp phải, xảy ra chút va chạm nhỏ mà thôi.”

“Hình như anh ta không có ý định buông tay cô. Trước đây sao hai người lại ly hôn? Hai người chắc chắn đã ly hôn rồi chứ?”

Quý Noãn không hiểu sao anh ta lại hỏi thế, lập tức cảm thấy hơi buồn cười.

“Tôi ký tên vào đơn thỏa thuận ly hôn, ký xong là sang Anh. Mấy thủ tục liên quan đến chuyện ly hôn dù tôi không đích thân đến Cục Dân chính thì anh ta cũng có bản lĩnh giải quyết, sao anh lại hỏi vậy?”

Vẻ mặt của Mr. Vinse khựng lại: “Cô không đến Cục Dân chính?”

Quý Noãn cũng khựng lại, cảm thấy hình như trong lời nói của anh ta có hàm ý: “Sao vậy?”

Ánh mắt của Mr. Vinse chợt tối trong phút chốc, nhưng rồi bất đắc dĩ thở dài, cười: “Quý Noãn, đây là xã hội được cai trị bởi pháp luật. Vì cô và Mặc Cảnh Thâm đăng ký kết hôn ở trong nước chứ không phải ở nước ngoài, nên khi ly hôn không phải chỉ cần một tờ thỏa thuận đơn giản là xong. Dù anh ta có bản lĩnh đi nữa thì cũng phải hoàn thành việc ly hôn ở trong nước. Ngoài chữ ký của chính cô, thì cô cũng phải đến Cục Dân chính. Dù Mặc Cảnh Thâm có là Thượng đế thì cũng không thể nào ra mặt thay cô.”

Khóe miệng Quý Noãn hơi giật giật, trong tim có một góc sập xuống: “Là sao?”

“Dù với tôi mà nói đây không phải tình huống lạc quan gì, nhưng tôi vẫn đề nghị cô nên xem kỹ lại quan hệ giữa cô và Mặc Cảnh Thâm, cô và anh ta chắc chắn là đã ly hôn rồi chứ?”

Quý Noãn: “…”

Sao có thể chưa ly hôn được?

Mặc Cảnh Thâm vì quỹ đạo cuộc sống của cô mà làm ra biến động lớn như thế, dứt khoát ép cô, đẩy cô sang Anh sống một mình, một mình đối mặt với mọi thứ lạ lẫm trong ba năm. Chuyện tàn nhẫn này mà anh cũng làm được, sao có thể không ly hôn chứ?

Huống chi đơn thỏa thuận ly hôn là do anh gửi cho cô trước, cô ký tên xong thì gửi lại cho anh.

Tuy lúc cô ký tên thì bên nam vẫn trống không, nhưng chắc là anh sẽ lập tức ký vào ngay sau khi nhận được.

Ký tên, ly hôn, từng bước đều y như kiếp trước.

Nếu nghĩ cho quỹ đạo cuộc sống của cô thì anh nhất định phải ký tên, cũng nhất định phải ly hôn.

Chương 587: Khựng lại vì trông thấy mặc cảnh thâm thình lình xuất hiện trong thang máy

Trừ khi kiếp trước bọn họ vẫn chưa ly hôn hẳn.

Thấy dáng vẻ bây giờ của Quý Noãn cứ như bị bắt mất hồn, Mr. Vinse nhíu mày: “Cô đã từng thấy giấy chứng nhận ly hôn chưa?”

Quý Noãn đặt tay lên đùi mình, không nói gì, chỉ ngước mắt nhìn anh ta: “Ở trong nước, không phải cũng chia ra rất nhiều tình huống sao? Với quyền thế của nhà họ Mặc và bản lĩnh của Mặc Cảnh Thâm, chỉ cần sau khi tôi ký tên đồng ý, không phải tùy tiện bàn giao là có thể hoàn thành được à?”

Mr. Vinse hiếm khi cười xòa: “Ngây thơ.”

Quý Noãn lập tức im bặt.

Buổi chiều, cô lại ngồi với Mr. Vinse trong chốc lát. Sau khi trò chuyện về vài vấn đề khác, đến khi mặt trời lặn, bác sĩ vào phòng bệnh muốn đưa anh ta đi kiểm tra dạ dày thì Quý Noãn mới đứng dậy ra về.

Trên đường về khách sạn, cô cầm điện thoại lên mạng tra các vấn đề liên quan đến việc khi ly hôn có bắt buộc phải chính người đó tới trình diện hay không. Tất cả đáp án tra ra được đều là hai bên liên quan phải cùng nhau trình diện, đây là điều kiện pháp lý cần thiết cho thủ tục ly hôn.

Taxi dừng ở trước cửa khách sạn, tài xế ngoái đầu lại nhìn cô, thấy sau khi xem điện thoại xong cô liền tỏ vẻ mặt khó hiểu, rồi từ từ nhắm mắt dựa vào ghế xe như sắp ngủ thϊếp đi. Sau khi dừng xe hẳn, tài xế mới dám đánh thức cô: “Cô à, đã tới nơi rồi, cô khó chịu trong người hả? Cần tôi đưa cô đến bệnh viện không?”

Quý Noãn lập tức mở mắt ra, không hề có vẻ buồn ngủ: “Không cần đâu.”

Nói xong cô thanh toán tiền xe, mở cửa bước xuống.

Trước khi trở về phòng, cô lại lấy điện thoại muốn gọi cho Mặc Cảnh Thâm để hỏi thử. Nhưng nghĩ đến khả năng nào đó, lại nghĩ đến hôm đó mình đã nói chuyện tuyệt tình như thế trước mặt anh, vậy có gọi cuộc điện thoại này hay không cũng không cần thiết.

Thôi bỏ đi, cô mau chóng xong việc ở Bắc Kinh rồi về Hải Thành sớm chút, đến Cục Dân chính Hải Thành tra thử là biết.

***

Sáng hôm sau tỉnh lại, Quý Noãn mở điện thoại ra thì bỗng bị mấy tin nhắn ném bom.

Hạ Điềm: “Tình huống này của cậu là sao vậy? (hình ảnh)”

Quý Noãn phóng to tấm ảnh được Hạ Điềm gửi tới. Đó là phần tin đồn được đăng trên báo Tài chính và Kinh tế, bên trên đăng một tấm ảnh màu. Cảnh trong ảnh là phòng bệnh của Mr. Vinse ngày hôm qua, Quý Noãn đang cho Mr. Vinse ăn gì đó, hai người đều mỉm cười, nhìn rất thân thiết.

Góc độ của bức ảnh thoạt nhìn là do nhân viên y tế hoặc người nào đó đi ngang qua phòng bệnh chụp lén qua ô vuông nhỏ bằng kính trên cửa. Không ngờ bọn họ chỉ là người làm ăn trong giới kinh doanh mà cũng bị người qua đường nhận ra, còn bị người ta coi là scandal, tuồn ảnh ra ngoài.

Giới kinh doanh không phức tạp như giới giải trí, nhưng có một vài ông lớn nổi tiếng hoặc một vài người làm trong ngành nghề quan trọng, thường xuyên được truyền thông phỏng vấn, dần dần cũng sẽ có người nhận ra bọn họ.

Huống chi bây giờ giới bất động sản trong nước rất được quan tâm. Vì vậy, tên và hình ảnh của những người đứng đầu các tập đoàn bất động sản lớn trong nước như BGY được rất nhiều người nhìn thấy.

Tiêu đề trên tấm ảnh là: “Lý do khiến nữ doanh nhân trẻ đầu tiên của Forbes về nước là vì cô đã yêu Tổng Giám đốc của Tập đoàn BGY!”

Sau khi thấy tin này, Quý Noãn không trả lời tin nhắn của Hạ Điềm, mà trực tiếp gọi điện, bảo người thông báo với truyền thông nhanh chóng rút lại những tin tức linh tinh này.

Có lẽ Tập đoàn MN vẫn chưa đạt đến trình độ có thể trở tay biến mây thành mưa, nhưng vụ scandal trên tờ báo nhỏ như báo Kinh Tế và Tài chính thì cô vẫn có bản lĩnh gây áp lực. Đồng thời, loại báo Kinh tế và Tài chính này không được quan tâm nhiều như báo giải trí, nhân lúc vẫn chưa bị lan truyền lung tung thì phải triệt tiêu tin tức và hình ảnh trước đã.

Đến khi liên hệ xong xuôi với bên truyền thông, thuyết phục và gây áp lực, dùng hết một số biện pháp, cuối cùng đối phương cũng ngoan ngoãn gỡ tin tức được đăng trên mạng xuống, đồng thời còn dự định công khai xin lỗi trên báo về hành động lấy ảnh chụp của người qua đường gửi tới để đưa tin.

Bây giờ đã là buổi chiều, hôm nay Quý Noãn có mấy cuộc xã giao và hội họp ăn uống với một vài đối tác tại một câu lạc bộ giải trí ở Bắc Kinh, khó tránh khỏi sẽ uống chút rượu. Cô đã hẹn một chiếc xe đợi đến giờ sẽ đến đón mình ở câu lạc bộ.

Sau khi đến câu lạc bộ giải trí, cô mỉm cười bắt tay với mấy tổng giám đốc đối tác. Vì đều là những bạn cũ từng hợp tác lâu năm, nên tối nay Quý Noãn không hề câu nệ, ăn cơm uống rượu cũng không quá khách sáo. Đương nhiên cô biết rõ tửu lượng của mình, nên không uống quá nhiều. Trong lúc đó, không thiếu người hỏi cô về tin tức hôm nay giữa cô và Mr. Vinse, Quý Noãn chỉ cười, nói đó chỉ là đi thăm bạn cũ, không ngờ lại bị người qua đường ở ngoài phòng bệnh chụp trộm một tấm ảnh không rõ mặt rồi tuồn ra. Cô còn giải thích mấy năm nay mình luôn theo chủ nghĩa độc thân, nếu thật sự ngày nào đó có bạn trai thì nhất định sẽ nói rõ.

Thấy cô nói về chuyện này rất thoải mái, những người trong giới này cũng không có nhiều lời đồn lung tung, chỉ cười cười nói nói rồi cho qua, nên tiếp tục nói chuyện kinh doanh thế nào thì tiếp tục nói thế ấy.

Đến nửa phần sau thì đã là mười giờ đêm, ngoài câu lạc bộ đang đổ mưa to, thế là các tổng giám đốc đề nghị đợi tạnh mưa hãy về, quyết định đặt một phòng VIP lớn trong câu lạc bộ để cùng ca hát và uống vài ly. Quý Noãn đã ngà ngà say, nhưng vừa nãy đang bàn về một dự án không tệ, tâm trạng rất tốt nên cũng ở lại góp vui.

Trong phòng VIP đã qua ba lần rượu. Đêm nay có lẽ thật sự Quý Noãn uống hơi nhiều. Cô cầm một lon bia mới khui, đi đến một góc của phòng VIP xa hoa trên tầng cao nhất của câu lạc bộ. Ngoài cửa sổ sát đất hình bán nguyệt đang mưa rất to, một tay cô cầm bia, một tay áp lên cửa, nhìn xuống đèn đóm của thành phố Bắc Kinh qua lớp kính dày.

Nhưng giờ phút này, cô không có tâm tư thưởng thức thứ ánh sáng trơ trọi trong mưa ấy. Trong đầu cô cứ nghĩ về chuyện Mr. Vinse nói hôm nay, rằng cô đã thật sự ly hôn hay chưa.

Càng nghĩ về những chuyện này, cô càng uống, nhưng càng uống thì lại càng tỉnh táo.

Mãi đến khi gần mười hai giờ đêm, mưa vẫn chưa tạnh, thậm chí còn có xu hướng càng lúc càng lớn hơn. Xe ô tô mà Quý Noãn đặt trước đó đã đỗ bên ngoài hồi lâu, tài xế gọi cho cô mấy cuộc điện thoại mà cô không bắt máy. Trong phòng VIP này quá ồn ào, Quý Noãn hoàn toàn không nghe thấy tiếng chuông điện thoại, và cũng vì uống nhiều quá mà cô quên béng chuyện có tài xế sẽ đến đón mình.

Lúc Quý Noãn nhớ ra chuyện này thì đã là mười hai giờ rưỡi đêm, cô lấy điện thoại gọi cho tài xế, vừa gọi vừa loạng choạng đi ra ngoài.

Đi đến trước thang máy, cô nhìn đăm đăm vào cửa thang máy trước mặt. Lúc cánh cửa vừa mở ra, cô đang định bước vào thì chợt khựng lại vì sự xuất hiện bất ngờ của Mặc Cảnh Thâm…

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire