Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Vừa chạm mắt với người đàn ông trong thang máy, chân Quý Noãn lập tức hóa đá.
Có phải cô uống nhiều quá nên xuất hiện ảo giác không?
Sao Mặc Cảnh Thâm lại tới đây giờ này được?
Nhưng, không đợi cô nói câu nào, anh đã bước ra với vẻ mặt không cảm xúc, liếc qua căn phòng VIP nồng nặc mùi rượu vẫn đang có người gào thét hát karaoke phía sau cô.
Quý Noãn cố gắng đứng thẳng người, nhưng anh chỉ bước đến cạnh cô thì cô đã vô thức tránh sang bên. Kết quả, cô vừa nhấc chân đã lảo đảo, trong khoảnh khắc suýt ngã thì eo đột nhiên bị siết chặt, Mặc Cảnh Thâm dễ dàng ôm eo cô lại, sau đó cụp mắt lạnh lùng liếc cô: “Đầu tiên là đến bệnh viện anh anh em em với tên BGY kia, sau đó lại ra ngoài uống rượu xã giao đến hơn nửa đêm với những người này, còn uống say như thế, đây là cách em tuyên chiến với anh sao?”
Đầu óc Quý Noãn hỗn loạn, rối như tơ vò, hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì, cô vô thức giơ tay muốn đẩy anh ra. Nhưng vừa chạm vào vai anh thì cả người cô đã mềm oặt, ngã vào lòng anh. Trong khoảnh khắc va đầu vào ngực anh, cô nhíu mày giãy giụa muốn lùi về sau, nhưng anh lại kéo cô vào lòng, không hề có dấu hiệu buông ra.
“Mặc Cảnh Thâm, anh thả tôi ra… Tôi không say…” Quý Noãn lại nghe thấy tiếng cửa thang máy mở. Lúc bị anh dìu vào thang máy, cô hơi loạng choạng, khó khăn lắm anh mới đưa cô vào được. Cô giơ tay đẩy anh ra hai lần, lại đánh vào người anh hai cái. Biết không thể đẩy ra được, cô quyết định thôi không giãy nữa, chỉ bất động tựa vào ngực anh. Tuy nhiên, càng hít mùi hương mát lạnh quen thuộc trên người anh là cơn say trong người cô lại càng lúc càng cuộn trào mãnh liệt.
Cô định lắc đầu để tỉnh táo hơn, kết quả, còn chưa kịp lắc thì bàn tay đang ôm vai cô đã đổi thành ôm eo, ấn mạnh một cái, cả người cô đều áp sát vào người anh.
“Ưm…” Quý Noãn áp mặt vào ngực anh, có một khoảnh khắc cô không thể nào hít thở được, gắng gượng quay đầu ra, miệng rên hừ hừ, lên tiếng: “Tôi thật sự không say… Tôi vẫn có thể nhận ra anh là Mặc Cảnh Thâm… Thật đó…”
Từ đầu đến cuối anh không nói gì thêm, đến khi cô được đưa ra khỏi câu lạc bộ, có một chiếc ô tô đã đỗ sẵn trước cửa, vị trí đó không bị mưa giội đến. Nhưng Quý Noãn vẫn nhìn ra ngoài, bỗng nhoẻn miệng cười, mơ hồ nói: “A, trời mưa… Ôi, mưa lớn quá… Ha, tốt quá…”
Cô vẫn chưa nói xong thì đã bị người đàn ông đột ngột ấn vào trong xe.
Quý Noãn ngã nhào trong xe. Bây giờ cô đã say đến nỗi xụi lơ như bùn nhão, không thể để cô ngồi yên ở vị trí kế bên tài xế. Hiện giờ gần như là cô nằm sấp ở băng ghế sau. Cô định thử bò dậy, nhưng sau mấy giây cố gắng thì vẫn nằm nhoài xuống ghế xe, sau đó cau mày ôm bụng. Tư thế nằm sấp này khiến dịch rượu trong dạ dày cuộn lên, cô cảm thấy hơi buồn nôn.
“Muốn nôn hả?” Anh thấy cô ôm bụng thì hỏi một câu trước khi đóng cửa xe.
Quý Noãn không đáp lại, vẫn nằm im ở ghế sau. Cô muốn cử động, nhưng thật sự không còn sức, vừa khẽ cựa mình đã cảm thấy trời đất quay cuồng, dạ dày đang cuộn trào.
Thấy cô không lên tiếng, Mặc Cảnh Thâm liền đóng cửa xe.
Xe lái rất nhanh, chiếc xe và tài xế mà Quý Noãn hẹn đến đón cô trước đó đều bị để lại bên ngoài câu lạc bộ. Bây giờ cô hoàn toàn chẳng nhớ ra gì cả.
Khách sạn cô đang ở khá gần câu lạc bộ vừa rồi, nhưng lại cách khách sạn Thịnh Đường khoảng hai ba kilomet. Xe dừng trước cửa khách sạn cô ở, trong cơn mưa xối xả, chiếc xe lóe lên ánh sáng sắc lạnh. Cửa xe vừa mở ra, không biết Quý Noãn lấy sức lực từ đâu, bỗng ngồi bật dậy, đẩy mạnh người đàn ông khi anh đang định đưa cô ra khỏi xe, nhào xuống, lao ra trời mưa, khom người nôn xuống mặt đường.
Nhịn đến bây giờ, không nôn trên xe đã là tia lý trí cuối cùng mà còn sót lại.
“Oẹ…” Nôn hồi lâu cũng chỉ nôn ra ít rượu. Tối nay cô ăn không nhiều, nhưng thật sự đã uống rất nhiều, nhất là bia.
Mấy năm nay Quý Noãn đã rèn được tửu lượng, nhưng cũng chỉ giới hạn ở rượu Tây hoặc Champagne. Rượu đế và bia trong nước thì cô vẫn không chịu nổi.
May mà mưa lớn, những dịch rượu mà cô nôn ra lập tức được cuốn trôi xuống cống thoát nước ven đường, chớp mắt đã biến mất không thấy đâu.
Sau khi nôn ra các loại rượu đã uống vào trong dạ dày, Quý Noãn bủn rủn gần như quỳ xuống đất. Vào lúc hai đầu gối sắp quỵ xuống, eo cô bỗng nhiên bị siết chặt, Mặc Cảnh Thâm kịp thời vươn tay kéo cô vào lòng, cúi đầu nhìn cô đứng trong mưa mà vẫn chưa tỉnh táo, vẻ mặt mơ màng. Anh lạnh lùng nâng cả người cô lên, để cô đứng vững.
Quý Noãn hơi ngây người nhìn người đàn ông trước mặt, lắc đầu, sau đó lại bỗng muốn nôn tiếp. Cô đẩy mạnh anh ra lần nữa, nhưng lần này Mặc Cảnh Thâm không bị cô đẩy ra, mà trực tiếp dìu cô sang bên, đỡ cô để cô xoay người lại nôn, tránh cho cô đứng không vững sẽ ngã xuống đất.
Lần này nôn không nhiều, có lẽ do uống quá nhiều, sau đó lại nằm sấp trong xe hồi lâu, cộng thêm di chứng của say rượu là say xe, nên cô mới khó chịu như vậy.
Lại nôn trong chốc lát, Quý Noãn đã hoàn toàn rã rời, thậm chí không còn sức để giãy giụa trong lòng Mặc Cảnh Thâm. Hai chân cô như nhũn ra, mệt mỏi dựa vào ngực anh.
Thấy cô đã nôn gần hết, Mặc Cảnh Thâm bế cô lên, cất bước đi vào khách sạn.
Nhân viên khách sạn thấy Quý Noãn bị ướt sũng bởi dầm mưa, lại được một người đàn ông cũng ướt sũng bế vào. Bọn họ có ấn tượng với Quý Noãn, biết cô thuê phòng ở đây, nhưng không biết người đàn ông đang bế cô vào là ai.
Ban đầu bọn họ muốn đến hỏi thăm vài câu hoặc giúp một tay. Kết quả, lúc anh bế cô vào thang máy đã nhìn ra ngoài với ánh mắt lạnh lùng, khiến bọn họ dừng chân lại, không dám tới gần nửa bước.
Trên thẻ phòng của Quý Noãn có ghi rõ tầng lầu và số phòng. Lúc được bế vào phòng, cô còn nhíu mày, vô thức giơ tay chộp lấy ván cửa một lát, mơ hồ nói: “Không được… Mặc Cảnh Thâm… đây là chỗ ở của tôi… Anh đi ra ngoài…”
Anh làm như không nghe thấy những lời mơ hồ của cô, bế cô đi thẳng vào phòng.
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng cửa đóng lại sau lưng, đèn trong phòng lập tức sáng rõ, Quý Noãn bỗng mở mắt ra. Đèn thủy tinh treo phía trên khiến cô vô thức nheo mắt lại.
Chương 589: Hay để anh cởϊ qυầи áo cho em ngay tại đây?
Từ sau khi nói những lời đó, cô vẫn không muốn đối diện với anh. Lúc này cô hoa mắt chóng mặt, cả người nặng trĩu, nên càng dứt khoát để mặc mình ngồi bất động trên ghế sofa.
Tuy Quý Noãn uống rất nhiều, nhưng mấy năm nay cô đã có thói quen luôn luôn giữ được chút lý trí, kể cả khi rất say thì cũng không nói lảm nhảm. Dù bây giờ cô rất muốn người đàn ông này ra khỏi phòng mình, nhưng tay cô hơi nâng lên được một chút lại buông thõng xuống, cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Say cũng say rồi, nôn cũng nôn rồi, bây giờ cô chỉ thấy buồn ngủ.
Vậy mà trong lúc đầu óc cô sắp rơi vào mơ màng thì giọng nói của anh lại vang lên: “Vừa mới dính mưa, em tự đi vào tắm, hay để anh cởϊ qυầи áo cho em ngay tại đây?”
“Đừng nói huyên thuyên nữa, đi vào tắm nhanh đi.”
Quý Noãn nhìn anh một thoáng rồi lại nhìn phòng tắm không xa phía sau. Đến khi anh cúi người định bế cô từ sofa vào nhà tắm thì cô mới như bị điện giật, vùng cánh tay né tránh. Cô lảo đảo đứng dậy đi về phòng tắm, nhưng có lẽ vì cảm giác say mà gần như không thể đứng vững được, tay cô chống lên tường, dừng lại một lúc rồi mới đi vào trong, đóng cửa lại.
Bây giờ cô không muốn tắm, nên quyết định mở vòi sen để rửa qua người. Cô nhớ vừa rồi mình vừa nôn nên lấy bộ bàn chải đánh răng dùng một lần trong phòng tắm để đánh răng. Cô chà răng nửa ngày vẫn không biết trong miệng mình có còn mùi rượu không, cúi đầu ngửi mà cũng không thấy có mùi gì. Cô cứ đứng ngẩn người dưới vòi tắm hoa sen, ánh mắt nhìn thẳng ngơ ngác, không có cách nào lấy lại được tỉnh táo.
Cô bị dính mưa đi vào tắm mà anh thì không chút vội vã đi tắm rửa. Chiếc áo khoác âu ướt sũng bị ném trên ghế sofa chỉ đủ cho hai người ngồi. Áo sơ mi và quần âu của anh màu đen nên không nhìn thấy có gì khác biệt sau khi bị ướt.
Quý Noãn đứng ngoài cửa phòng tắm nhưng hơi loạng choạng, quay người tựa vào tường, miễn cưỡng lấy lại tỉnh táo nói: “Công việc của tôi ở Bắc Kinh gần như đã hoàn thành. Tối nay là buổi xã giao cuối cùng, tôi nghĩ ngày mai là có thể trở về Hải Thành rồi nên cũng cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, mới uống hơi nhiều một chút, nhưng vẫn chưa đến mức say quá.”
Cô dựa người vào tường, lãnh đạm nói: “Vé máy bay về Hải Thành của tôi cũng đã đặt xong rồi, chuyến bay vào chiều ngày mai.”
Anh vẫn lạnh lùng yên tĩnh ngồi một chỗ thờ ơ nhìn cô. Quý Noãn giơ tay lên sờ soạng mái tóc ướt sũng của mình, vuốt thấy một đầu nước thì thoáng khó chịu cau mày lại. Cô đang định quay về phòng tắm lấy khăn ra lau tóc thì chợt dừng lại, nhớ ra điều gì đó mới nói: “Có phải anh đã nhìn thấy tin tức hôm qua tôi đi vào bệnh viện không?”
Cô thoáng dừng lại rồi tiếp tục: “Ba năm vừa rồi tôi chỉ chấp nhận để một người đàn ông theo đuổi. Bây giờ tôi cũng không thể tiếp tục sống như thế này nữa, Mr. Vinse cũng được, người khác cũng được. Trước đây lúc tôi hoàn toàn không biết nguyên nhân ly hôn ban đầu là gì, thì sau khi ly hôn, tôi vẫn có quyền theo đuổi hạnh phúc bất cứ lúc nào một lần nữa. Kể cả tôi thật sự có quan hệ mập mờ với người đàn ông khác, hoặc có tình cảm vượt trên tình bạn thì cũng không phải là hành động trái với đạo đức, thậm chí kể cả khi tôi có đi quá giới hạn thì cũng chẳng là gì cả.”
Huống hồ cô đã từ chối Mr. Vinse không biết bao nhiêu lần, cho đến bây giờ vẫn không hề đáp lại tình cảm của anh ta. Có điều lần này Mr. Vinse bị bệnh, nên cô mới chủ động quan tâm mà thôi.
Chuyện cô làm cũng chỉ đứng từ phương diện tình bạn, hơn nữa hiện tại cô đã quen làm theo ý mình, cũng không quan tâm người ta nghĩ thế nào, nhìn thế nào.
Có lẽ trong bụng cô còn rượu chưa nôn ra hết, cũng có lẽ vừa rồi trong phòng tắm quá nóng, nên bây giờ Quý Noãn cũng chỉ có thể giữ tỉnh táo được một lúc. Sau khi nói xong thì cô cũng không nhớ mình vừa nói cái gì. Chỉ có điều, từ ánh mắt anh, cô có thể nhận ra được hình như mình đang nói chuyện gì đó rất tuyệt tình.
Cô vẫn có cảm giác buồn nôn, nên xoay người vào phòng tắm, cúi xuống bồn cầu nôn khan nhưng không thể nôn ra được cái gì.
Từ đầu đến cuối, anh ngồi nghe cô nói nhưng vẫn không lên tiếng. Anh quẳng khăn lông lên đầu cô: “Ngẩng đầu lên lau cho khô đi, anh đi mua thuốc giải rượu.”
Quý Noãn không trả lời, chỉ giơ tay lên như muốn lấy khăn lông che kín cả đầu mình lại. Đến khi nghe thấy tiếng mở cửa thì cô mới kéo khăn xuống, máy móc lau tóc.
Đến khi lau khô tóc rồi, Quý Noãn đi ra khỏi phòng tắm. Cảm thấy hơi khát nước, cô tự rót cho mình cốc nước, thế nhưng cả người nhũn ra, tay cũng không cầm chắc được cái cốc. Một cốc nước không quá nóng chưa đưa được đến miệng cô đã bị rơi xuống đất. Cũng may là nước không nóng, Quý Noãn cũng đang đứng bên cạnh bàn, ngơ ngác nhìn chiếc cốc thủy tinh rơi xuống làm tràn nước ra thảm một lúc lâu mới lấy lại tinh thần. Cô ngước mắt lên, nhìn thấy bên ngoài cửa sổ, trời vẫn mưa to.
Cô đang ở trên tầng rất cao, là tầng mấy nhỉ? Hình như khách sạn này có hơn ba mươi tầng, đứng ở đây cũng có thể nhìn rõ một nửa thành phố Bắc Kinh đèn đuốc sáng choang dưới màn mưa xối xả.
Quý Noãn lại rót thêm cho mình cốc nước, cẩn thận nâng cốc lên định uống, nhưng tay cô vẫn mềm nhũn không giữ vững được. Cả hai tay cùng cầm cốc, thế mà nước còn chưa lên đến miệng thì đã đổ tràn lên cả người cô.
Cô bỏ cuộc, khó chịu đá văng hai cái cốc trên sàn nhà. Cô giơ tay sờ vào mảng ướt trên áo choàng, cảm thấy đầu nóng lên. Cô nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, rất muốn gió lạnh thổi vào để mình tỉnh táo lại một chút.
Vậy nên cô mở toang cửa sổ ra, mặc áo choàng tắm, bỏ dép ra bước đến ban công. Mặt sàn ban công cũng bị nước mưa tạt vào, đọng lại thành từng vũng lạnh lẽo, nhưng lại khiến cô cảm thấy thoải mái dễ chịu. Lúc mới đầu cô còn thò chân để thăm dò, cuối cùng thì quyết định bước hẳn ra ban công.
Chương 590: Đồ Khốn nhà anh! đừng có cởi đồ Của tôi…
Thật dễ chịu.
Mấy năm này vì trong người có thể hàn nên cô rất chú ý, không chạm vào bất kỳ món nào lạnh, cũng không uống thứ gì lạnh. Kể cả vào ngày nóng nhất giữa mùa Hè thì cô cũng không dám uống lấy một ngụm nước đá.
Bây giờ đột nhiên được đứng trên sàn gạch đọng đầy nước lạnh, lại có những giọt mưa lạnh rơi xuống đầu, tự nhiên làm dịu hơi nóng trên người, cô thấy thật dễ chịu.
Quý Noãn tê dại đứng ở ban công đón mưa đón gió. Cô nhắm mắt lại, để mặc cho cơ thể mới vừa tắm gội xong lại được gột rửa một lần nữa, để mặc mái tóc chạm vai rơi rối bời. Hơi thở của cô trong cơn mưa ướt lạnh như băng.
Tiếng chuông điện thoại reo lên từ chiếc túi xách trong phòng, Quý Noãn gần như không nghe thấy cũng không để ý đến. Cô chỉ mở to cặp mắt nhìn cơn mưa xối xả, khóe miệng nở nụ cười.
Đến khi cô nghe thấy tiếng thì anh đã đẩy rầm cánh cửa sổ sàn nửa khép sau lưng cô ra.
Quý Noãn bị tiếng động làm giật mình mà rụt vai lại. Cô ngoái đầu, ánh mắt mơ hồ vì mưa tạt vào nhìn gương mặt lạnh lùng cau có của anh.
“Em đang làm gì vậy?” Giọng nói của anh còn lạnh hơn cả cơn mưa thu này, khiến Quý Noãn đang được tắm mưa dễ chịu bỗng chốc run rẩy trong lòng.
Cô thoáng mụ mị nhìn anh, cặp môi bị mưa tạt vào nên trắng bệch run rẩy: “Ngắm mưa thôi…”
Dáng vẻ của Quý Noãn bây giờ, nói là hoàn toàn tỉnh táo cũng đúng, mà nói là uống quá chén thì cũng đúng. Mái tóc cô ướt sũng, áo choàng tắm bị ướt lại càng thêm lạnh như băng, nặng trĩu trên người. Chiếc khăn bông vừa dùng để lau tóc vẫn còn khoác trên vai cô, hứng trọn nước mưa. Cả khuôn mặt cô cũng đẫm nước.
Quý Noãn khẽ nghiêng đầu, khóe mắt nhìn thấy món đồ trong tay anh vừa mua từ hiệu thuốc về. Ai có thể ngờ đường đường là Mặc Cảnh Thâm mà cũng có lúc chạy ra ngoài mua thuốc vào ban đêm khi trời đang mưa. Rõ ràng anh cũng bị ướt sũng, nhưng hình như cô mới là người có vẻ tương đối chật vật kia.
Cô không nhịn được mà bật cười.
Tiếng cười của cô lại càng khiến cho sắc mặt của anh khó coi hơn nữa.
Cổ tay cô chợt bị người ta nắm chặt lấy. Quý Noãn chưa kịp thốt ra tiếng nào thì đã bị anh kéo thẳng từ ban công vào trong nhà. Ngay sau đó cánh cửa sổ sàn bị đóng sầm lại, mạnh đến nỗi rèm cửa sổ bị gió thổi tung lên rồi mới từ từ phấp phới buông xuống.
Không biết Quý Noãn tự chuếnh choáng hay vì lực cánh tay anh ôm vào người mà cô thấy người mình như chao liệng. Cảm giác trời đất quay cuồng kia lại ập đến khiến cô lập tức phải nheo mắt cau chặt lông mày, không thèm giải thích một tiếng mà bặm môi đẩy anh ra.
Nếu không phải bây giờ sắc mặt Quý Noãn đã trắng bệch hết cả ra thì chắc chắn Mặc Cảnh Thâm sẽ còn nặng lời hơn nữa. Nhưng khi nhìn cô gái nhỏ say đến quên trời quên đất mà vẫn gân lên muốn chống cự thì anh sa sầm mặt, ôm cô đến sofa, quẳng túi thuốc giải rượu trong tay lên bàn, vươn tay như muốn cởi chiếc áo choàng tắm ướt sũng nước mưa của cô ra.
Quý Noãn chợt cực kỳ nhạy cảm, giơ tay lên kéo cổ áo choàng tắm che kín lại, khẽ giãy giụa: “Tôi thích tắm thì sẽ tự tắm! Chẳng phải anh đã mua thuốc giải rượu về rồi sao! Để tôi tự lấy uống! Anh đi đi!”
Tay anh đang gần cổ áo cô bỗng dừng lại một thoáng. Quý Noãn không thèm nhìn vào mắt anh, quay người định tránh đi. Thế nhưng chân cô loạng choạng rồi lại được cánh tay dài của anh kéo trở lại.
Quý Noãn vì áo choàng ướt nặng mà hơi bực mình. Cô tức giận giơ tay lên dùng hết sức vừa đẩy vừa đập vào người anh. Thế nhưng cho dù cô có dùng hết sức đi nữa thì cũng không thể đánh anh mạnh được. Cô ngước đôi mắt lơ mơ không tỉnh táo, trừng trộ nhìn đôi mắt đen láy sâu thẳm của anh: “Anh…”
“Em tự mình đi tắm à? Tự mình uống thuốc giải rượu à? Nếu em có thể tự làm được thì ba năm trước đã không suýt nữa thì mất cái mạng nhỏ này trong bồn tắm ở khách sạn rồi. Đã có tiền lệ, nên nếu anh không nhìn thấy em ngoan ngoãn tự lo cho bản thân thật tốt thì sẽ không đi. Có sức như thế này thì chẳng thà em lao vào tắm nước nóng đi!” Sờ thấy người cô lạnh như băng, anh nhíu mày một cái rồi tháo dây lưng áo choàng của cô ra.
Quý Noãn vội vàng giơ tay giữ mạnh cổ áo choàng sắp bị bung ra. Khi anh giơ tay lên giúp cô cởϊ áσ thì cô cúi đầu định cắn anh. Nhưng cắn đến nửa ngày vẫn không được, mắt cô đỏ lên vì tức, hậm hực mắng anh: “Mặc Cảnh Thâm! Tên khốn này! Anh đừng có cởi đồ của tôi ra… Hôm đó tôi nói gì, anh không nhớ rõ phải không…”
Động tác tay của anh vẫn không dừng lại. Nhiệt độ trên da cô đang dần thay đổi, từ lạnh như băng giờ thậm chí còn nóng lên. Anh nghi ngờ không biết có phải sau khi cô bị đẫm nước mưa thì phát sốt rồi không. Thế mà Quý Noãn vẫn ôm riết lấy vạt áo của mình, sống chết không chịu buông tay, miệng vẫn không ngớt lời mắng nhiếc, cho đến khi cô oán hận nói: “Tôi nói rồi, tôi không yêu anh…Tôi không yêu anh! Mặc Cảnh Thâm! Tôi không cho phép anh cởi đồ của tôi! Tôi không yêu anh! Anh cút ngay đi…”
Cô còn chưa kịp mắng thêm vài câu khó nghe hơn nữa thì giây tiếp theo đã bị anh túm mạnh lấy. Lúc cô còn đang đỏ mắt muốn mắng thêm thì anh đã ghì chặt gáy cô mà hôn xuống.
Hơi thở đàn ông mang theo hơi mưa mát lạnh bao trùm lên môi cô, thậm chí đây không chỉ là một nụ hôn đơn giản như trước kia, mà anh cạy hẳn môi cô ra, ào ào tiến công thăm dò, vừa sâu vừa dai dẳng. Đầu óc tê dại vì hơi cồn của Quý Noãn trong nháy mắt như chìm xuống, cô giãy giụa trong lòng rồi cắn anh một cái. Nhân lúc có khe hở mà cô vùng vẫy thốt lên: “Tôi không… Ưm!”
Đến cả lưỡi của cô hình như cũng bị anh giam lại. Dây thần kinh cả người Quý Noãn rung lên, cô giơ chân định đạp anh nhưng áo choàng tắm quá nặng, chân cô lại chỉ đi đôi dép lê trong nhà nên cú đạp này không hề có lực.
Nhưng ngược lại, bàn tay anh giam hãm cô thì vô cùng mạnh, gần như muốn khảm cơ thể cô vào mình. Khi Quý Noãn đang định cắn mạnh một lần nữa thì anh tàn nhẫn nghiến lên môi cô, đẩy người về phía sau, nặng nề ngã xuống sofa.
Chương 591: Không phải anh lợi dụng khi người ta gặp khó khăn, mà hôm nay – anh phải có được em!
Quý Noãn ngã ngửa trên sofa, vì tư thế nằm dưới người anh mà ánh mắt cô thoáng thảng thốt.
Mặc Cảnh Thâm đè ở phía trên, mặc kệ cô giãy giụa đấm đạp, đôi mắt anh đen láy như biển sâu không đáy nhìn cô, ánh mắt như ngọn lửa bình ổn lẳng lặng thiêu đốt cô.
Trước ánh mắt của anh, Quý Noãn như rối loạn. Cô lập tức né tránh, lại liếc thấy ngón tay thon dài lộ rõ khớp xương của anh đang tự cởi nút áo sơ mi của mình ra.
Quần áo của anh cũng bị ngấm mưa từ lâu nhưng nó vẫn là một màu đen tuyền. Cổ áo của anh từ từ mở rộng, Quý Noãn nhìn yết hầu anh chuyển động ngay trước mắt mình, cả người chợt căng cứng lại.
“Em nói lại không yêu nữa đi, hửm?” Một tay anh ghì lấy cô, một tay anh cởϊ qυầи áo của mình, tạm thời không còn rảnh để tiếp tục hôn cô. Giọng nói nặng nề của anh khiến cho cô cảm nhận được rõ ràng, anh thật sự bị cô chọc giận rồi.
Chiếc áo choàng tắm sũng nước trên người cô bị lơi ra không ít vì dây lưng đã bị tháo xuống. Anh dễ dàng lột bỏ lớp áo choàng, áp người xuống. Quý Noãn giơ tay lên chống mạnh vào người anh: “Mặc Cảnh Thâm, anh định làm gì? Anh muốn gì?”
Một tích tắc sau đó, cổ tay cô bị anh ghì chặt lại, ấn lên sofa đằng sau. Mặc Cảnh Thâm cúi đầu, hơi thở phả lên mặt cô: “Em.”
Thoạt đầu Quý Noãn không phản ứng kịp, đợi đến khi cô liên tưởng một chữ anh vừa nói với câu phía trước của mình thì lập tức hiểu ra, đôi mắt và gương mặt của cô đều đỏ ửng lên, nhưng vẫn không thể thốt thành lời. Anh lại tiếp tục hôn xuống, lần này không cho phép cô tránh né nữa.
Từ trước đến giờ, Mặc Cảnh Thâm luôn rất chiều chuộng cô. Cô không đồng ý thì anh sẽ không ép buộc quá mức.
Thế mà vào giờ phút này, khi bị anh đè trên sofa, Quý Noãn cảm giác được rất rõ rằng, anh đang dùng đến bản năng chinh phục nguyên thủy nhất của đàn ông để trấn áp cô. Nụ hôn này của anh tràn đầy ý đồ chiếm đoạt cướp bóc, thỏa thuê tàn phá khiến cho cơ thể cô không ngừng run rẩy bên dưới anh.
“Đừng… A…” Quý Noãn vẫn còn vùng vẫy. Áo tắm nặng nề trên người không biết từ bao giờ đã bị cởi mất, bên trong cô không hề mặc gì hết.
Anh chặn môi cô lại. Hai tay cô bị một tay của anh ấn ngược lại vào sofa ở đằng sau, đầu gối của anh vẫn chặn cô, ngăn không cho cô nhúc nhích.
Cô càng giãy giụa chống đối thì anh lại càng khao khát đàn áp. Cô càng vùng vẫy mạnh mẽ thì anh càng mất kiểm soát. Mà một khi đã vậy thì dù môi hay tay, anh đều không hề kiềm chế mà càng lúc càng dùng lực mạnh hơn.
Nhiệt độ trên người Quý Noãn nóng hầm hập, khiến cho nhiệt huyết người đàn ông vốn đang muốn kiềm chế lại càng sôi trào, không hề có ý buông tha cho cô.
Áo choàng tắm bị anh ném xuống dưới sofa nên cả người Quý Noãn không còn mảnh vải. Còn anh, ngoại trừ áo sơ mi đã mở thì quần áo trên người vẫn còn nguyên vẹn. Cô bị anh giam hai tay thì giận đến đỏ bừng mắt, nghiến răng nghiến lợi gọi tên anh: “Mặc Cảnh Thâm!”
Anh lại áp môi xuống hôn cô, chặn lại tiếng mắng chửi của cô, đồng thời dùng răng gặm nhấm đôi môi sưng đỏ vì bị hôn kia. Quý Noãn run rẩy yếu ớt, đến cả tay đang chống giữa hai người cũng mềm nhũn lại, mái tóc rối trải dài lên sofa, cảnh xuân e ấp, vừa phóng túng vừa gợi cảm khó cưỡng.
“Mặc Cảnh Thâm, tối nay tôi uống rượu nhưng vẫn còn tỉnh táo. Anh đừng lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.”
Một tay anh siết bên hông cô, một tay kia chống bên cạnh, đôi mắt đen láy nóng bỏng không kiêng dè nhìn cô chằm chằm. Anh khẽ hé đôi môi mỏng, giọng nói khàn mà kiên quyết: “Có tỉnh hay không thì cũng tự tay em làm súng của anh lên nòng. Không phải là anh lợi dụng lúc người ta khó khăn, mà hôm nay – anh phải có được em.”
Quý Noãn không dám tin mà nhìn anh chằm chằm, hơi thở cô tắc nghẽn vì lời nói của anh.
Cô cuống quýt cố gắng đẩy anh ra nhưng anh vẫn như trước, chỉ dùng một tay đã dễ dàng giam cầm hai tay cô, thậm chí còn mạnh tay hơn, ấn cô xuống sofa.
Quý Noãn phẫn nộ: “Anh…”
Cô còn chưa dứt lời thì anh đã lại cúi đầu hôn, miết từ môi cô đến gò má rồi đến vị trí rất nhạy cảm ở tai, cuối cùng mυ"ŧ lấy dái tai cô.
Bị xâm chiếm dần dần từng chút một, tất cả dây thần kinh của Quý Noãn rung lên. Chân Quý Noãn vẫn bị chặn, cô muốn vùng vẫy, muốn chộp lấy đồ gì đó đập vào người anh mà vẫn không thể làm được. Thậm chí cô muốn nói mình không yêu anh, nhưng lần nào mở miệng ra cũng bị anh dùng miệng ngăn lại, một lời trọn vẹn cũng không thể nói ra được.
Đến khi cánh tay Quý Noãn lại bị anh kéo xuống một lần nữa, sắc mặt cô lập tức cứng đờ, cả người run lẩy bẩy dưới ánh mắt đầy khao khát của anh.
“Tối nay anh không giữ được, có tắm nước lạnh cũng vô ích, ngoan ngoãn đi, hửm?” Hơi thở của anh phả bên tai cô, giọng nói khản đặc.
Ý của anh thế này… là đang nói cho cô biết, đêm nay dù thế này thì anh cũng không chừa cho cô con đường sống.
Nhưng đúng là Quý Noãn cũng có đường trốn thoát. Cô bất chợt hối hận nghìn lần vì tự nhiên uống quá nhiều rượu, làm cho bây giờ người mềm nhũn đến không có cả một cơ hội chống cự.
Hơn ba năm không làm chuyện này, trong lòng Quý Noãn có chút trống rỗng, cũng có chút mông lung.
Cô nhớ đến ba năm trước, lúc người đàn ông này ghì cô vào cánh cửa trong phòng bệnh ở Los Angeles, liên tục dùng lời nói cứa từng nhát dao vào tim cô. Cô nhớ đến năm đầu tiên ở Luân Đôn, nếm trải mùi vị thất tình không ngủ được, mỗi ngày đều bán mạng làm việc như cái máy. Cô nhớ đến lời chị Trần nói, sau khi cô ký tên ly hôn thì anh đập hết đồ đạc ở Ngự Viên…
Cô vươn tay lên định gạt mạnh khuôn mặt anh ra, nhưng vừa nâng tay lên thì ngay lập tức bị anh chộp lấy. Đôi môi mỏng của anh kề sát vào tai cô, giọng nói trầm khàn: “Bây giờ bất kỳ cử chỉ nào của em cũng sẽ kích động làm anh mất lý trí. Nếu không muốn anh làm em đau thì ngoan ngoãn đi, đừng lộn xộn.”
Quý Noãn dữ tợn nghiến chặt đôi môi đã bị chính mình cắn đến trắng bệch. Người đàn ông này còn uy hϊếp cô?
Cô nhìn anh chằm chằm, cảm giác người mình lúc lạnh lúc nóng, thỉnh thoảng còn lên cơn run, thấy anh đang bình tĩnh cởi bỏ thắt lưng ngang hông.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire