jeudi 11 septembre 2025

Chương 592: Biết rõ ba năm qua cô chưa làm nên không thể nhanh như vậy…

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Tiếng dây thắt lưng mở ra vang lên giòn rã, Quý Noãn bất chợt nhỏm người trên lên muốn tránh né, nhưng anh lại một lần nữa ấn cô xuống sofa.

Đến giờ phút này cô vẫn không chịu khuất phục. Nhưng dưới sự khống chế của người đàn ông đã hiểu rõ cô như lòng bàn thay thì cô không thể kháng cự dù chỉ một chút.

Thừa lúc anh buông chân cô ra, Quý Noãn nhấc chân định đá anh, nhưng chưa kịp đá thì mắt cá chân đã bị anh ghìm lại.

***

Sau ba năm xa cách, cơ thể cô như trở lại lần đầu tiên.

Quý Noãn đau đến trắng bệch mặt mũi, bất chợt quay đầu kiên quyết cắn mạnh vào cánh tay anh.

Mà Mặc Cảnh Thâm cũng không khá hơn là bao.

Vừa rồi cô có dấu hiệu phát sốt, vốn dĩ người đã nóng rồi.

Anh không thể kiểm soát, cánh tay bất giác vươn lên chụp lấy cằm cô rồi hôn xuống.


Quý Noãn liên tục vùng vẫy, hoàn toàn không phối hợp. Tay chân mất đi kiểm soát, hoàn bị chi phối bởi cảm giác say. Cô chỉ muốn đánh anh, đẩy anh ra, muốn anh không được thỏa mãn. Tại sao anh muốn làm gì thì làm, tại sao anh tự cho mình là đúng, vì cô mà giấu giếm tất cả mà tàn nhẫn hắt hủi cô, rồi cuối cùng lại chỉ điềm nhiên buông một câu: tất cả cũng chỉ vì cô. Tại sao anh có thể tỉnh táo lý trí mà kiểm soát tất cả như vậy…

Thậm chí, bình thường Mặc Cảnh Thâm có cố chấp đến đâu đi nữa thì cũng vẫn quan tâm đến cảm nhận của cô, không quá cưỡng ép, kể cả trước khi ly hôn, anh cũng chưa bao giờ cưỡng ép cô cả.

Nhưng bây giờ là chuyện gì đây!

Anh lại dám cưỡng ép cô!

Đồ khốn kiếp này! Đồ lưu manh! Anh không còn liên quan gì đến cái chữ quân tử kia nữa rồi! Đồ khốn kiếp!


***

Cuộc chiến của hai người rất kịch liệt.

Mấy năm nay ở Anh, Quý Noãn sợ da bị dị ứng sưng đỏ nên vẫn luôn mặc đồ che chắn. Ba năm giữ gìn khiến cho làn da vốn đã non mềm của cô càng trắng nõn mịn màng, thậm chí lại càng thêm nhạy cảm. Chỉ cần anh hơi mạnh tay một chút là đã dễ dàng lưu lại dấu vết trên người cô.

Nhìn đến những vết hôn đậm nhạt trên người Quý Noãn, Mặc Cảnh Thâm như bị ếm bùa không thoát được, kích động hôn xuống từng vết vết hôn kia.

Màn đêm say đắm.

***

Nếu nói, đêm nay Quý Noãn bị cưỡng ép rút mạnh từng cái gai nhím ra, thì Mặc Cảnh Thâm chính là đại boss Mặc hóa thân thành thổ phỉ.

Thậm chí cô còn không nhớ rõ hôm qua mình có thốt lên được một câu trọn vẹn nào không, chỉ mơ hồ nhớ láng máng vài câu. Cô mông lung nhớ hơi thở rối loạn của anh, nhớ giọng nói dịu dàng trầm thấp bên tai cô, hết lần này đến lần khác truy vấn: “Anh hỏi em, em còn yêu anh không?”


Chỉ cần không lấy được câu trả lời mình mong muốn là anh đổi cách để giày vò cô, cho đến khi Quý Noãn gần như khóc sụt sùi đưa cho anh câu trả lời như ý.

***

Trời sáng.

Quý Noãn gần như không thể ra khỏi giường, thậm chí còn không bò lên được.

Tóc cô gái nhỏ rối bời, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch bị ức hϊếp đêm qua bây giờ đã hồng rực. Từ rạng sáng đến bây giờ cô vẫn ngủ mê man chưa hề tỉnh dậy.

Anh vừa chạm đến người cô đã thấy trán cô nóng hầm hập.

Đêm qua người Quý Noãn vẫn rất nóng, đến mức Mặc Cảnh Thâm gần như mất lý trí, đắm chìm say sưa trong hơi nóng hầm hập đó, hết lần này đến lần khác bỏ mặc cô khản giọng kêu gào. Bây giờ anh mới cầm chiếc nhiệt kế mà nhân viên khách sạn đưa đến, nhìn cột nhiệt độ hiện ba chín độ sáu thì cuối cùng mới tỉnh táo trở lại.

Quý Noãn vẫn đang ngủ, ngón tay anh vén lọn tóc dính trên mặt cô, để lộ ra khuôn mặt ửng hồng khác thường. Cô vùi nửa mặt vào gối, nhìn thoáng qua vừa khó chịu vừa bất lực.

Cô ngủ gần một ngày mới gắng gượng tỉnh dậy được, mở mắt nhìn thấy mình đang nằm trên giường, nhưng dường như cả thế giới đang quay mòng mòng xung quanh. Cô khó chịu nhíu cặp lông mày, tiếp tục nhắm mắt lại như muốn ngăn cảm giác trời đất quay cuồng này lại.

Nhưng sau khi nhắm mắt lại thì cảm giác đó lại càng tệ hơn. Cô không thể không mở mắt ra, rồi lại nhắm mắt, mở mắt cố làm quen với ánh đèn trong phòng.


Chương 593: Em chắc chắn có thể xuống giường với bộ dạng như thế này không?

Người cô nặng trĩu, cả người đau mỏi tưởng chết đi được, không có chút sức lực nào. Nhưng cơ thể lại sảng khoái dễ chịu, không giống như lúc thấm đẫm mồ hôi bị anh giày vò trên giường đêm qua.

Chắc hẳn anh đã tắm rửa sạch sẽ cho cô rồi, đến cả mái tóc rối bù cũng đã gọn gàng trở lại, còn có mùi thơm của dầu gội.

Có lẽ vì mở mắt ra đã phát hiện mình vẫn còn đang trong phòng khách sạn, đồng thời cảm giác được cơn đau mơ hồ khó chịu ở bên dưới, nên không cần nhớ lại, Quý Noãn cũng biết tất cả mọi chuyện xảy ra đêm qua đều là thật.

Quý Noãn mở mắt ra nhìn trần nhà và đèn trần, vẫn ngơ ngẩn, không hiểu sao mọi chuyện lại đến nông nỗi này.

Cô lại đảo mắt nhìn trời ngoài cửa sổ. Trời sắp tối, rõ ràng là cô đã lỡ chuyến bay về Hải Thành rồi.

Nhưng ý thức của cô giờ rất mơ hồ, cô giơ tay lên sờ trán, chạm phải một miếng hạ nhiệt hình chữ nhật. Cô bóc miếng dán hạ sốt xuống, nhìn một chút rồi lại nhắm mắt để làm giảm cảm giác choáng váng trong đầu, trong lòng thầm mắng Mặc Cảnh Thâm trăm nghìn lần.

Biết rõ đêm qua cô đã phát sốt lên rồi mà còn làm cả đêm. Với chuyện xảy ra đêm qua, nếu không phải mấy năm nay cô để ý rèn luyện cơ thể, kiên trì vận động nên thể chất đã khỏe hơn nhiều, thì chắc có lẽ đã bỏ mạng sau một đêm phóng túng quá độ như đêm qua rồi.

Phải dùng đến cả miếng dán hạ sốt này, hơn nữa bây giờ mới nhớ đến mình không chút sức lực nào, nên cô đoán hẳn là mình sốt cao, mà đêm qua cô còn say rượu.

Chẳng trách bây giờ cô cảm thấy mình choáng váng chóng mặt khó chịu như vậy.

Quý Noãn vẫn nằm trên giường chống chọi với cảm giác trời đất quay cuồng, nhưng dù cố gắng nửa ngày cô vẫn không thể ngồi dậy nổi. Chỉ cần cô hơi nhúc nhích là đã cảm thấy cả thế giới muốn điên đảo.

Say rượu thật là khó chịu. Cô quay đầu liếc nhìn gói thuốc giải rượu trong góc sofa. Mặc Cảnh Thâm biết cô tỉnh dậy sau khi say sẽ rất bức bối nên mua sẵn cho cô. Thế nhưng cô không chỉ không uống, mà cuối cùng còn biến thành như thế này…

Cô lại áp miếng dán hạ sốt lên đầu rồi thả tay xuống, nghiêng đầu sang một bên. Bất chợt khuôn mặt đẹp trai và bóng dáng đàn ông cao lớn xuất hiện trong tầm mắt cô.

Thấy Mặc Cảnh Thâm vẫn còn ở trong phòng, tuy anh đã mặc quần áo, nhưng vết cào đỏ ửng chói mắt trên cổ anh vẫn làm nhức mắt cô. Đây đều là vì đêm qua cô bị hành hạ kêu khóc khàn cả giọng mà phát tiết lên người anh.

Quý Noãn liền ngồi bật dậy, nhưng động tác quá nhanh quá mạnh, khiến cho cô còn chưa kịp trừng trộ thì đã đột ngột đờ người ngã ra sau. Đầu cô đập xuống gối thì không còn đau nữa, nhưng cảm giác choáng váng lại khiến cô khó chịu hừ một tiếng. Cô giơ tay lên ôm đầu, lại đau đớn rên thêm tiếng nữa.

Anh bê cốc nước thủy tinh trong tay, nhìn thấy cô ngã xuống gối như vậy thì đến gần, giọng nói trầm thấp vang lên trên đầu cô: “Nằm yên, tỉnh rồi thì uống thuốc hạ sốt đi.”

Quý Noãn liếc thấy cốc nước được anh đặt ở đầu giường, còn chưa trả lời thì anh đã đỡ người cô dậy, lấy chiếc gối mềm mại kê sau lưng cho cô, để cô tựa người vào giường, dễ dàng uống thuốc.

Quý Noãn không còn chút sức lực nào, nhìn thấy thái độ anh vẫn ngang nhiên thoải mái như chưa có chuyện gì xảy ra thì tức đỏ cả mắt.

Lại thêm những chuyện đêm qua ào ạt trở lại khiến cơn giận của cô bùng nổ. Cô không chút do dự, ngồi thẳng dậy cố sức đẩy người đàn ông đang định cho cô uống nước ra.

Nhưng cô làm gì có sức, vừa rồi còn không thể ngồi vững được. Mặc Cảnh Thâm không bị đẩy xuống giường, nhưng ly nước trong tay anh suýt chút nữa bị cô làm đổ. Anh giữ vững ly nước rồi đặt lên cạnh giường, đồng thời một tay kia cầm lấy cổ tay Quý Noãn, giữ lấy cơ thể sắp đổ của Quý Noãn.

“Sốt nguyên một ngày một đêm rồi, đừng tự phí sức nữa, em ngoan ngoãn uống thuốc đi.”

Quý Noãn ngước mắt lên nhìn dáng vẻ ung dung bình thản của anh thì lại phát hỏa, hít thở vài lần mới nói ra được một câu trọn vẹn, vừa lạnh lùng vừa cố nén giận: “Anh còn biết tôi sốt một ngày một đêm sao? Vậy sao đêm qua anh vẫn không chịu dừng lại? Tôi đã cầu xin anh như vậy mà anh cũng không chịu dừng! Anh muốn tôi chết phải không?”

Anh ngồi xuống bên mép giường, nhìn ánh mắt như sắp đóng băng của cô, chạm vào gò má nóng hầm hập như đang dỗ dành. Anh thoáng nở nụ cười, ấm áp nói: “Em càng cầu xin thì anh càng không thể khống chế được chính mình. Xin lỗi, sau này anh sẽ nhẹ hơn một chút.”

“Anh còn muốn sau này?” Ánh mắt Quý Noãn lạnh lùng cắt ngang người anh.

Một đêm phóng túng, hiện tại trên người Quý Noãn không có mảnh vải nào. Cô thấy Mặc Cảnh Thâm đã ăn mặc nghiêm chỉnh thì máu nóng lại càng sôi trào, cô mấp máy môi, ngoài mắng chửi ra thì không còn muốn gì nữa.

Sau này?

Chắc chắn không có sau này!

Cô đang định đánh người thì anh đã nhét thuốc vào miệng cô. Vị đắng lập tức tràn ra khắp trong miệng, anh cũng lập tức kề ly nước bên miệng cô.

Quý Noãn không thể không nhanh chóng uống nước để nuốt thuốc xuống.

Nhưng cổ họng vẫn còn đau, bây giờ lại uống không ít nước nên lập tức bị sặc. Cô ho khan vài tiếng, anh liền đặt tay lên lưng cô vỗ nhẹ nhàng vài cái. Dù anh có nhẫn nại thì cũng không thể xóa được hành động cưỡng ép tối qua được đâu.

Hôm qua vật lộn như vậy, quần áo của Mặc Cảnh Thâm trên sofa đã không thể mặc được nữa. Bộ quần áo bây giờ của anh chắc là có người đưa đến. Thấy bây giờ anh đã ăn mặc nghiêm chỉnh, lại nhớ đến cử chỉ xâm lược đàn áp không thể ngăn cản được của anh đêm qua, Quý Noãn hắng giọng vài cái rồi nghiêng đầu đi ho tiếp, không muốn nhìn mặt anh nữa.

“Lúc sáng anh mới gọi bác sĩ đến đây kê thuốc cho em. Em mới tắm nước ấm lại bị dính mưa thu, bị nhiễm lạnh quá nhanh nên mới sốt cao mãi không hạ được. Uống thuốc đúng giờ và nghỉ ngơi nhiều, hết sốt là sẽ khỏe thôi.” Tay của anh vẫn dán lên lưng cô, lúc Quý Noãn ho khan thì lại vỗ về.

Quý Noãn muốn vùng khỏi anh, muốn đi xuống giường, nhưng động tác nhẫn nại dịu dàng không ngừng của anh vẫn vững vàng giữ cô lại trên giường, không để cho cô dễ dàng rời khỏi.

“Em chắc chắn có thể xuống giường với bộ dạng như thế này không?” Giọng nói của anh đều đều bình thản, nhưng câu nói này dường như có hai nghĩa.

Bộ dạng hiện nay của cô?

Đây là đang nhắc nhở cô à?

Quý Noãn lại xô anh nhưng không được, cuối cùng đành phải giật lấy cái chăn bên cạnh, túm một góc chăn trùm lên người mình, quấn kín người không một khe hở để che đi mấy dấu vết hồng hồng tím tím trên cơ thể.

Thấy cô sốt cao đến mức gương mặt đỏ hây hây mà còn có sức nổi giận giằng co với mình, Mặc Cảnh Thâm khẽ cười: “Nằm xuống đi, anh đắp chăn giúp em.”

Quý Noãn kéo một góc khăn, tức giận nói: “Không cần!”

Chương 594: Mặc cảnh thâm bế cô từ trong chăn lên

Nhưng không biết anh buông tay ra từ bao giờ, cô vừa túm được góc chăn thì lập tức cả người đổ rạp xuống giường. Cô vừa nằm xuống, liếc sang thì đã thấy cặp môi mỏng của anh mím lại như đang cười cô không biết tự lượng sức mình.

Cô càng tức giận lườm anh, túm chăn lên che kín đầu.

“Em mới uống thuốc, chờ một lát nữa sẽ có người mang cơm lên. Em không có sức thì anh sẽ đút cho em. Sốt đến thế này rồi, có muốn đấu với anh thì cũng phải có sức khỏe tối thiểu cái đã. Em nên biết như thế nào mới là tốt nhất cho bản thân.” Giọng anh vang lên từ bên ngoài chăn.

Quý Noãn buồn bực nằm trong chăn không trả lời. Nhưng đúng là cô sốt rất cao, rất nghiêm trọng. Cô hậm hực trong chăn đến nửa ngày mà vẫn không toát được mồ hôi. Nếu toát được mồ hôi thì có khi cô đã hạ sốt luôn rồi.

Một lát sau, cô cảm thấy anh đứng lên rời khỏi giường thì mới từ từ kéo chăn xuống. Mắt cô nhìn chằm chằm ra sắc trời chạng vạng bên ngoài cửa sổ, xác định đúng là mình đã ngủ cả một ngày.

Vào lúc này, thật sự là cô không có sức khỏe hay tâm trạng mà suy nghĩ nữa. Nếu đã lỡ chuyến bay về Hải Thành, bây giờ cô có đến sân bay thì cũng chưa chắc đã đặt được vé máy bay trong ngày. Huống hồ hiện tại cô thật sự không gượng dậy nổi. Đêm qua cô mới bị hành hạ đến mức thần trí và sức lực đều mất hết, giờ cũng không cần thiết phải tự làm khó mình như vậy.

Cô mở to mắt nhìn sắc trời ngoài cửa sổ một lát rồi dần dần nhắm lại, không ngờ lại thϊếp đi.

Nửa tiếng sau, Mặc Cảnh Thâm ra ngoài cửa nhận bữa tối mà nhân viên mang lên. Anh bê đồ vào thì đã thấy cô gái nhỏ nằm ngủ co quắp thành một đống như thể vô cùng thiếu cảm giác an toàn.

Cái tư thế nằm co người này của cô là do trên người cô không mặc gì, cuốn chăn sát vào người. Rạng sáng anh bế cô đi tắm xong cũng định mặc quần áo vào cho cô. Thế nhưng cô lại mệt mỏi mê mệt, anh đặt cô lên giường rồi cô lại khóc lóc giãy giụa không cho anh chạm vào. Cuối cùng cô quấn chăn vào người rồi rúc vào một góc giường nằm im không nhúc nhích, nhắm mắt khóc sụt sùi cho đến khi ngủ thϊếp đi. Thấy dáng vẻ cô tội nghiệp đáng thương nên anh mới bỏ cuộc, không cố ép cô mặc quần áo vào nữa.

Mặc dù anh không đành lòng đánh thức cô dậy, nhưng cô đã ngủ mê mệt cả ngày, không ăn gì, đến thuốc cũng là anh cho cô uống. Nếu bây giờ cô không ăn thì khi uống thuốc hạ sốt, bụng sẽ cồn cào khó chịu. Huống hồ vì cơn sốt hôm qua mà cô còn tiêu hao nhiều thể lực như thế.

“Ăn chút đồ rồi lại ngủ tiếp.” Mặc Cảnh Thâm bế cô từ trong chăn ra.

Quý Noãn vốn đang mơ màng ngủ, đột nhiên bị anh bế ra khỏi giường thì nhíu mày lại theo phản xạ. Cô còn chưa mở mắt ra đã nghe thấy giọng anh khàn khàn hỏi: “Có bánh bao, canh đậu hũ, cháo rau cải, mấy loại súp, em muốn ăn gì?”

Quý Noãn mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt anh gần trong gang tấc. Cô ý thức được mình đang bị anh bế thì khuôn mặt đang đỏ rần lên vì sốt lập tức nhăn nhó như táo tàu. Cô quay đầu nhìn chiếc mâm thức ăn đặt trên bàn gần đó.

Cô nhắm mắt lại, khàn giọng nói: “Tôi muốn ăn một mâm gà quay, một mâm đại tiệc Mãn Thanh, sushi, pizza, xá xíu, sủi cảo chiên, cá hồi…”

Anh lặng lẽ nghe cô nói xong: “Hết sốt rồi ăn, bây giờ em chỉ được ăn thanh đạm thôi.”

Quý Noãn vừa nghe xong thì lập tức kéo chăn định trùm lên đầu, hậm hực nói: “Vậy tôi không ăn.” Nói xong, cô định nghiêng người nằm xuống giường, thoát ra khỏi lòng anh.

Nhưng cô vừa định lăn xuống giường thì đã bị anh dễ dàng bế trở lại, kiên quyết dựng cô ngồi dậy: “Không ăn gì thì em định giữ cái trạng thái không dậy nổi này đến tận sáng mai?”

Quý Noãn bị anh ép ngồi lên thì lập tức nổi cáu: “Tôi nhạt miệng, không muốn ăn thanh đạm!”

Anh gật đầu, khi Quý Noãn đang định quay về giường nằm xuống thì anh lại cúi xuống ngậm lấy đôi môi nóng hầm hập của cô. Người Quý Noãn đột nhiên giật bắn lên, cô gần như dồn hết sức đẩy anh ra, nhưng khó khăn lắm mới tách môi anh ra được một chút. Mắt cô tóe lửa, đang định tranh cãi thì anh lại tiếp tục cúi đầu hôn cô.

Quý Noãn vùng vẫy mấy giây, tay anh lại càng ghì chặt gáy cô, hoàn toàn không vì cô kháng cự mà dịu đi, ngược lại còn hôn sâu hơn.

Môi lưỡi quấn quýt, nhất là khi cô không còn say rượu mà hoàn toàn tỉnh táo thì rất dễ dàng khiến từng cảnh của đêm qua quay trở lại. Chỉ trong nháy mắt, cô cảm thấy da đầu mình tê dại, cô đẩy anh ra, cuối cùng không còn sức lực, chỉ có thể ngửa đầu lên đón nhận nụ hôn của anh, ngón tay không thể không bấu chặt lấy áo anh.

Khi ý thức của cô đang hỗn loạn, tay anh buông gáy cô ra, đồng thời không tiếp tục hôn cô nữa. Khi Quý Noãn suýt chút nữa thì yếu ớt ngã ra phía sau, anh lại ôm hông, siết cô vào lòng.

Quý Noãn còn chưa kịp hoàn hồn thì anh đã bâng quơ nói: “Hết nhạt chưa?”

Quý Noãn: “…”

“Anh bế em sang kia.”

“Mặc Cảnh Thâm, tôi còn chưa mặc quần áo!” Khi anh đang định bế cô ra khỏi chăn thì Quý Noãn vội vàng cố gắng túm chặt chăn trên người.

Anh thoáng khựng lại rồi đứng lên đi đến vali hành lý để trong phòng của cô, lấy ra một chiếc áo khoác rộng thùng thình khá đẹp rồi quay lại khoác lên người giúp cô. Lúc này Quý Noãn mới buông lỏng nắm tay đang túm chặt chăn. Anh giúp cô cài từng nút áo rồi bế ngang người cô lên.

Anh bế cô đến gần chiếc bàn để đồ ăn, đặt cô ngồi xuống sofa rồi hỏi: “Em muốn ăn gì?”

Quý Noãn không trả lời, chỉ liếc nhìn mấy món ăn trên bàn rồi dừng lại ở cháo rau cải và canh đậu hũ.

Anh không hỏi thêm, đặt hai món ăn mà cô đang nhìn chằm chằm tới trước mặt. Anh định để cô tự ăn, nhưng thấy cô gần như không có xương, yếu ớt bất lực ngồi tựa vào sofa, thì bê bát, cầm thìa xúc canh đưa đến miệng cô: “Há nào.”

Quý Noãn không định phối hợp, nhưng quả thật cô cũng cần lấy lại sức, không thể để mình yếu hơn nữa.

Huống hồ đêm qua Mặc Cảnh Thâm vẫn mặc kệ cô khóc lóc cầu xin mà hành động như cầm thú, bây giờ anh có phục vụ cô ăn cơm thì cũng không có gì quá đáng.

Vậy nên Quý Noãn ôm chút hậm hực mà khẽ há miệng ra nuốt xuống, vẫn ôm thái độ vừa lạnh vừa hận nhìn người đàn ông trước mặt.

Từ đầu đến cuối, anh vẫn ngồi bên cạnh giúp cô ăn cơm, sống lưng thẳng tắp, tao nhã lạnh lùng. Áo sơ mi thanh nhã thẳng thớm, động tác tự nhiên khiến cô có cảm giác anh như đang mớm cho thú cưng ăn.

Thú cưng?

Sống cả hai kiếp người, ý nghĩ này khiến Quý Noãn bất giác rùng mình. Cô lập tức giơ tay lên giật lấy cái bát trong tay anh, tức giận nói: “Tôi tự ăn.”

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire