jeudi 11 septembre 2025

Chương 595: Anh vô cùng tự giác bế cô quay về giường

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Mặc Cảnh Thâm không bóc mẽ ý định trả thù nhỏ nhen của cô gái nhỏ. Khi cô nhận lấy bát cúi đầu ngoan ngoãn ăn thì khóe môi anh khẽ cong lên, giọng nói đều đều: “Ăn đi, không còn nóng nữa đâu.”

Quý Noãn không trả lời, cắm cúi tập trung ăn.

Sau khi ăn xong, cô còn chưa lên tiếng thì anh đã vô cùng tự giác bế cô về giường.

Cái kiểu bế đi bế lại này…

Cổ họng Quý Noãn khó chịu, sau khi ho khan một tiếng, cô chỉ ngồi trên giường không nói chuyện, rồi chợt nhớ đến điện thoại của mình: “Mặc Cảnh Thâm, lấy túi xách cho tôi.”

Nghe giọng nói ra lệnh kia, anh chỉ ý tứ nhìn cô rồi cầm túi lên đưa tới mà không nói một lời nào.

Quý Noãn mở khóa túi lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy điện thoại chỉ còn bốn phần trăm pin. Cô vừa định lấy sạc pin điện thoại vừa trượt điện thoại lên, liền nhìn thấy có mấy cuộc gọi nhỡ.


Trong đó có mấy cuộc là của tài xế đêm qua. Cô vốn hẹn tài xế đến tối đưa cô về khách sạn, thế nhưng lại uống nhiều quá, rồi bị Mặc Cảnh Thâm mang từ câu lạc bộ về. Tài xế không liên lạc được với cô, chắc cũng đã vào trong hỏi han người khác, biết cô về rồi thì sẽ bỏ đi. Chắc cô không hại người ta phải đợi cả đêm bên ngoài chứ?

Quý Noãn vừa nghĩ vừa nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ khác. Đều là cuộc gọi của người ở công ty. Ngoại trừ những người quen biết thì cũng chỉ có người bên công ty hay gọi đến số điện thoại này của cô.

Quý Noãn vội vàng gọi điện cho đồng nghiệp và gọi lại cho tài xế rồi giơ tay lên sờ trán. Hình như cô vẫn sốt, cũng gần như không có dấu hiệu ra mồ hôi.

Cuối cùng cô lại gọi điện cho Tiểu Bát, nghe Tiểu Bát càu nhàu qua điện thoại: “Chị Đại, sao giờ chị mới gọi lại? Từ sáng đến giờ em gọi điện, gửi tin WeChat rồi nhắn tin đủ kiểu mà chị không trả lời, làm em sợ chết đi được! Nếu biết thế em đã không để chị đi Bắc Kinh một mình, được đi theo chị em sẽ đỡ lo lắng!”


Quý Noãn cụp mắt thờ ơ trả lời: “Sao? Có chuyện gì gấp vậy?”

“Thật ra cũng không có gì gấp, Mr. Vincent từ Luân Đôn đến. Công ty mình dời trụ sở về nước cũng mấy tháng rồi mà Mr. Vincent cũng chưa từng đến thăm lần nào. Bây giờ ông ta về nước công tác nên tiện thể đến Hải Thành, nhưng chị lại không có ở đây.”

“Ông ta tiện thể đến Hải Thành nên ghé qua hay là cố tình đến tìm chị?”

“Chắc là tiện thể. Chẳng phải chị vẫn luôn nói Mr. Vincent là sư phụ của chị sao? Thời gian đầu ở Luân Đôn, ông ấy cũng đã dẫn dắt chị. Em cứ tưởng nếu chị không gặp được ông ấy ở Hải Thành thì sẽ rất tiếc nuối chứ.”

“Có cái gì mà phải tiếc? Hai năm cuối ở Luân Đôn, ông ta cũng không đến gặp chị được mấy lần. Công ty ông ta lấy danh nghĩa bỏ vốn đầu tư và đích thân đầu tư không phải ít. Ông ta là sư phụ của chị, nhưng học trò của ông ta thì có khắp nơi trên thế giới. Huống hồ, khi chị có chuyện cần gặp thì ông còn đang ngao du ở những quốc gia khác, không có thời gian quan tâm đến. Bây giờ chị đoán ông ta cần làm ăn gì đó ở Hải Thành nên tiện đường đi qua gặp chị. Không gặp được thì thôi, chắc ông ta sẽ không ở lại lâu đâu.”


“… Hả? Chị nói như thần. Mr. Vincent biết chị không có ở Hải Thành nên cũng đi luôn rồi, còn không bảo bọn em nhắn nhủ gì chị cả. Thoạt nhìn thì đúng là chỉ tiện đường ghé qua.”

Quý Noãn bật cười: “Loại người bận rộn đánh nam dẹp bắc như ông ta, nếu không có mục đích thì sẽ không có thời gian ghé qua chơi đâu. Chị đoán ông ta thấy Tập đoàn MN chính thức chuyển về trong nước nên muốn bàn chuyện hợp tác trong nước với chị.”

“Ôi, thế là chị không định hợp tác với Mr. Vincent nữa sao?”

“Để xem ông ta có thiện chí đến đâu. Nếu ông ta thật sự muốn thì sẽ gọi điện thoại lại cho chị, hoặc đến Hải Thành tìm chị.” Quý Noãn thờ ơ nói, ngước mắt lên thì thấy Mặc Cảnh Thâm vẫn đang đứng nhìn cô, dường như là đánh giá thái độ và lời nói cử động của cô đối với nhiều công ty khác nhau qua nội dung câu chuyện trong điện thoại.

Sau vài lời ngắn gọn với Tiểu Bát, Quý Noãn tắt máy rồi định cầm điện thoại đi sạc. Nhưng khi nhìn thấy dây sạc điện thoại đặt ở bên sofa thì cô lại đưa điện thoại cho Mặc Cảnh Thâm: “Sạc pin giúp tôi.”

Vẫn là giọng nói sai khiến giận dỗi.

Anh nhìn thái độ coi chuyện này là đương nhiên của cô rồi cầm lấy điện thoại, quay người đi sạc pin giúp, thản nhiên nói: “Mr. Vincent ở Anh là một chuyên gia gây dựng công ty cũng như phân tích tài chính rất nổi tiếng. Mấy năm gần đây, dưới sự tư vấn của ông ấy, có không ít công ty thành công xâm nhập vào thương trường, trong đó có công ty của em. Nhưng đương nhiên, Tập đoàn MN là công ty người Hoa duy nhất mà ông ấy nâng đỡ, em cũng không phụ kỳ vọng của ông ấy. Trong mắt ông ấy, tiềm năng của em không hề nhỏ, sắp tới nếu ông ấy có dự định hợp tác với em thì em nên tiếp nhận.”

Mặc Cảnh Thâm nói xong thì không khí bất chợt rơi vào sự im lặng quái đản.

Quý Noãn ngồi trên giường, đang định giơ chăn lên đắp chân thì chợt khựng lại. Tầm mắt cô liếc nhìn bóng lưng người đàn ông rắn rỏi cao lớn mới vừa cầm điện thoại đi sạc giúp cô.

Ba năm trước, Mr. Vincent đi công tác Hải Thành, bất chợt muốn nâng đỡ công ty cô, nói rằng ông ta coi trọng rất nhiều khái niệm, ý tưởng về công ty và dự cảm về bất động sản cũng như các ngành nghề khác của cô. Sau khi nói chuyện rất lâu với cô, ông ta nói muốn giúp cô chỉnh đốn lại phòng giao dịch, lại còn nói muốn giúp cô gây dựng một tập đoàn thương mại lớn mạnh.

Lúc đó Quý Noãn cảm thấy người này rất mạnh miệng nên không thèm để ý đến. Nhưng về sau, khi trái tim cô chết lặng và bản thân muốn ra đi thì cô cũng không hiểu mình nghĩ gì mà lại chợt nhớ đến Mr. Vincent, quyết định đến Luân Đôn thử một lần.

Khi đó cô chỉ nghĩ rằng những đối tác khác đã giới thiệu công ty cô cho Mr. Vincent mà chưa từng nghĩ đến một khả năng khác.

Một người có đẳng cấp như Mr. Vincent, vốn được xem như ông Bụt của rất nhiều người quản lý các công ty tập đoàn mới, sao có thể nhìn trúng một phòng giao dịch nhỏ bé của cô được?

“Mr. Vincent là do anh kết nối sao? Chuyện ông ta đưa tôi đến Anh để phát triển công ty cũng là do anh sắp xếp?” Quý Noãn chợt hỏi.

Anh thấy cô mặc áo khoác màu sáng định nằm xuống thì nghĩ chất liệu vải cói của áo khoác sẽ khó chịu khi nằm, nên tiện tay mở vali của cô ra tìm chiếc váy ngủ, đồng thời thản nhiên nói: “Nguyên nhân mà một chuyên gia đầu tư lẫy lừng thế giới chịu ở bên cạnh giúp đỡ em suốt một năm khó đoán lắm sao?”

Quý Noãn: “…”

Chẳng trách, lúc đó những người quen biết Mr. Vincent ở Luân Đôn còn trêu chọc, nói có phải ông ta có ý gì với Quý Noãn không, nếu không sao lại chịu ở bên cạnh cô lâu như vậy, đây là chuyện chưa từng có tiền lệ. Lúc đó Mr. Vincent cũng không thèm giải thích, nhưng Quý Noãn biết động cơ của Mr. Vincent ngay từ ban đầu đã rất trong sáng, không hề như người ngoài nghĩ.


Chương 596: Tự hành hạ mình như vậy thì thức ăn tiêu hóa hết rồi

Nên cho dù ông ta giúp cô hay thờ ơ nhìn cô phải vật lộn để tự trưởng thành, hay tại thời điểm cô cần thêm vốn đầu tư thì lại rót thêm tiền, nhìn qua tưởng chừng ông ta chỉ là một người vô cùng thực tế và lạnh lùng, nhưng thật ra tất cả đều vì muốn rèn luyện cho cô mà thôi.

Như vậy là, từ khi cô khởi nghiệp cho đến bây giờ, từng đường đi nước bước trong ba năm vừa qua của cô đều nằm trong dự liệu của Mặc Cảnh Thâm, không có một bước nào sai lệch.

Cũng có nghĩa là, Mr. Vincent mà cô vẫn coi là sư phụ, là người giúp cô gây dựng Tập đoàn MN, cũng chính là người mà Mặc Cảnh Thâm sắp xếp ở bên cạnh cô.

Quý Noãn cảm thấy luồng thông tin như sắp vỡ vụn trong đầu mình. Những gì cô vẫn thấy nghi ngờ khó hiểu đã dần dần trở nên sáng tỏ.

Cánh môi cô run run, khó tin hỏi: “Vậy là anh biết hết mọi chuyện xảy ra với tôi trong ba năm ở Anh?”

Anh lấy một cái áo ngủ ra thay cho cô. Quý Noãn không có sức lực, bây giờ cũng không còn tâm trạng mà giãy giụa, mà có giãy cũng vô ích, nên để mặc anh cởϊ áσ khoác trên người xuống. Anh nhẹ nhàng mặc váy ngủ vào cho cô, rồi vén mái tóc ngang vai ra ngoài, tránh tóc chui vào trong áo làm cô khó chịu.

Quý Noãn ngước lên nhìn chiếc cằm hoàn hảo của anh: “Mặc Cảnh Thâm, anh nói rõ ràng cho tôi.”

Anh vẫn nhìn cô, bàn tay dừng lại ở đuôi tóc, ngón tay thon dài lộ khớp xương vuốt mái tóc cô: “Có rất nhiều chuyện, nếu như anh thật sự có thể nắm trong lòng bàn tay thì sẽ không cần phải kiên quyết ép em ly hôn, rồi phải dùng hết mọi cách khiến cho trái tim em hoàn toàn nguội lạnh mà ra đi. Hóa ra bản thân anh cũng có những chuyện phải bất lực.”

Quý Noãn nhìn anh không trả lời. Bàn tay anh rơi xuống lưng cô, vừa dịu dàng trấn an, vừa xác định những suy nghĩ mới xuất hiện ở trong lòng cô: “Tuy việc em ở Luân Đôn ba năm nằm trong sắp xếp của anh, nhưng anh thật sự không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì, cũng không cố tình tìm hiểu. Chuyện duy nhất anh làm, là trước khi em rời khỏi, giao em cho một người khiến anh có thể an lòng mà buông tay em.”

Quý Noãn nhìn người có gương mặt đẹp trai đứng đó, nhất thời không biết phải hình dung thế nào về người đàn ông này.

Thoạt nhìn anh coi trời bằng vung, tỉnh táo bày mưu tính kế. Anh có sức phán đoán và năng lực cứu sống cô, cũng có thể khiến cho cô tin tưởng rằng anh thật sự không hề yêu mình. Nhưng bây giờ, khi muốn cô quay lại thì anh lại để cô phát hiện được tâm tư của anh sâu như biển, thì ra anh có rất nhiều chuyện mà cô không hề hay biết.

Giống như ban đầu khi không hề biết gì, cô có thể tùy hứng muốn làm gì thì làm, cũng có thể căm hận mà trả thù. Lúc trưởng thành hay làm bất cứ chuyện gì, cô cứ nghĩ là mình đã rất thành công, nhưng có những chuyện cô còn chưa biết thì anh lại đã biết rồi.

Quý Noãn mím môi không nói một tiếng. Anh nhìn thấy ánh mắt cô sa sầm thì đưa tay lên áp vào trán, rồi lại phủ xuống cổ cô: “Vẫn còn nóng lắm. Lúc em chưa tỉnh dậy, nhiệt độ là ba tám độ bảy, e rằng bây giờ vẫn chưa hạ được xuống dưới ba tám độ. Để anh đo nhiệt độ lại một lần nữa, chờ lát nữa mà không hạ thì anh sẽ nghĩ cách chườm hạ sốt cho em.”

Nói rồi, tay anh rời khỏi cổ cô.

Nhưng Quý Noãn vẫn ngồi im trên giường không hề nhúc nhích, ánh mắt nhìn đăm đăm vào cúc áo sơ mi ở ngực anh, giọng nói nhuốm vẻ cay đắng: “Mặc Cảnh Thâm.”

Nghe thấy giọng nói đầy cảm xúc của cô, Mặc Cảnh Thâm nhìn cô một cái nhưng không đáp lại, cũng không đứng né ra.

Quý Noãn chậm rãi ngước mắt lên, cặp mắt ửng đỏ, nước mắt đọng ở bờ mi. Cô nhìn anh thật lâu rồi mới nói: “Anh quá đáng sợ.”

Anh nheo mắt lại nhìn tâm trạng phức tạp của cô. Anh còn chưa trả lời thì không biết Quý Noãn bất chợt gom được sức lực ở đâu mà giống như bùng nổ, túm lấy cái gối ở đầu giường đập mạnh lên người anh. Cô không hét mắng thêm câu nào nữa, chỉ cắn chặt môi, dùng hết sức đập gối lên ngực, lên vai, lên mặt anh.

Nếu cô thật sự muốn đánh anh thì đã chẳng dùng đến gối. Nhưng cô vẫn kiên trì cầm gối đập vào anh, rõ ràng là đang cần phát tiết, nhưng cũng không muốn nặng tay.

Mặc Cảnh Thâm đứng im cạnh giường không động đậy, để kệ cô vung gối lên đập hết cái này đến cái khác lên người, mặc cho đôi mắt cô càng lúc càng hồng, nước mắt càng lúc càng rơi nhanh, không biết là vì yêu hay vì hận, có lẽ, vì cả hai. Cô yêu bởi anh vì cô mà làm tất cả mọi chuyện, yêu anh bây giờ như trước đây cô vẫn yêu. Cô hận bởi vì anh kiên quyết bình tĩnh đến đáng sợ, hận anh khi cô vừa mất đi đứa con mà vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra, đẩy cô từ thiên đường xuống địa ngục.

Ở đời sợ nhất yêu hận không dứt, cô cũng đã trải qua. Ở đời sợ nhất cả một đời lại hết lần này đến lần khác đều thua bởi một người, cô cũng đã trải qua!

Cô đánh anh đến mệt lả nhưng vẫn cố gắng dùng gối đập tiếp. Chiếc gối trắng bền chắc trong khách sạn bị tay cô túm giật thành đủ hình dạng méo mó. Cô không biết bản thân dùng sức đánh anh hay dùng sức để nắm chặt cái gối. Cô chỉ biết nếu bây giờ cô không phát tiết những thứ không thể nói ở trong lòng ra thì sẽ bùng nổ.

“Quý Noãn.” Thấy cô đánh đến kiệt sức, Mặc Cảnh Thâm mới cụp mắt nhìn người phụ nữ đang khóc đến đỏ cả mắt, tóc tai rối bù, khẽ gọi tên cô.

Nhưng dường như Quý Noãn nửa nghe thấy nửa không, vì động tác yếu ớt của cô bất chợt mạnh hơn, nện cái gối vào mặt anh.

Anh chợt túm lấy cái gối trong tay cô giật xuống, một cánh tay kéo cô vào lòng mình. Trong tay Quý Noãn trống không, cô bất ngờ đấm vào cằm anh, không thèm ngừng lại mà càng điên tiết giãy giụa, cộng thêm tay chân đấm đá. Tay cô liên tục đánh vào vai vào cổ vào cằm, thậm chí cả mặt anh. Móng tay được gọt giũa của cô không thể làm rách má anh, nhưng vì dùng sức mà vẫn tạo thành mấy vệt đỏ trên đó. Nước mắt cô tràn ra thấm ướt áo sơ mi, anh vỗ về cô vài lần để cô bình tĩnh lại, nhưng cô cũng vẫn làm như không nghe thấy mà đấm vào người anh…

Rồi anh bất ngờ cúi đầu xuống hôn lên đôi môi đẫm nước mắt của cô. Nụ hôn của anh nhanh và mạnh, ép cô xuống giường, khống chế cơ thể không ngừng vùng vẫy, kiên quyết dùng sức ngăn cô lại. Đến khi cô dần dần tê liệt không vùng vẫy nữa, chỉ trừng cặp mắt ửng đỏ đầy oán hận lên nhìn anh thì anh mới khẽ rên một tiếng trên môi cô. Anh xót xa hôn khóe môi cô, rồi hôn lên gương mặt, lên mắt, lên cặp mày, hôn lên những dòng nước mắt mặn chát trên má cô.

“Được rồi, vừa rồi em ăn chẳng được bao nhiêu mà lại tự hành hạ mình như vậy thì chắc giờ thức ăn tiêu hóa hết rồi. Đã ốm thì phải có dáng vẻ của người ốm, hết sốt rồi anh đứng im cho em đánh, nhé?” Tay anh mơn trớn gương mặt cô, vén lọn tóc đang dính lên má cô ra.

Chương 597: Em không biết đêm qua anh mới được ‘ăn mặn’, hôm nay…

Quý Noãn giơ tay lên định đánh vào mặt anh, nhưng lần này anh túm lấy cổ tay cô. Anh vẫn nằm đè trên người cô, ánh mắt cụp xuống đắm đuối nhìn người phụ nữ mình yêu.

“Xem dáng vẻ này của em là đang định mang tất cả tinh thần sức lực còn lại để đánh anh phải không?” Giọng nói của anh khe khẽ đều đều, không hề có một chút nóng giận giống cô, mà chỉ bình thản như đang hỏi cô ngày mai ăn gì vậy.

Đôi môi Quý Noãn tức giận run rẩy nhưng không thốt nên lời. Rất lâu sau, cô mới buột ra được một câu như lúc nãy: “Anh quá đáng sợ…”

Mặc Cảnh Thâm khẽ cong môi: “Anh xem như em đang khen anh nhé?”

Cô chợt quay đầu đi, không chịu nhìn nụ cười có thể khiến người ta tức chết của anh.

Cô không hề nghĩ tất cả những gì cô đã trải qua trong ba năm qua, từ vật lộn, thay đổi, trưởng thành, đều nằm trong lòng bàn tay của anh. Cô tưởng rằng mình đã tự do vẫy vùng, nhưng thì ra anh vẫn đứng sau giật dây.

Quý Noãn tiếp tục làm loạn trong lòng anh. Vừa rồi cô đã khóc hết nước mắt, mắt vẫn đỏ bừng, lại chưa hạ sốt nên cả mặt cũng đỏ rực lên, nhìn cả người như sắp bị nấu chín đến nơi.

Anh dịu dàng vuốt tóc cô, xoa đỉnh đầu như dỗ dành: “Thôi nào, đừng làm loạn nữa, anh thấy em sắp hết sức đến nơi rồi.”

Bị anh nói đúng rồi.

Vừa rồi Quý Noãn không biết lấy sức lực từ đâu ra mà đánh anh điên cuồng một lúc lâu, nhưng đa phần sức lực trong ấy đều dồn hết lên cái gối rồi.

Bây giờ cả người cô mềm nhũn ra, đến cánh tay cũng không nâng lên nổi, chỉ có thể động đậy người một chút. Nhưng vì cơ thể của hai người áp sát vào nhau, nên mỗi cử động, cô đều có thể cảm giác được sự biến hóa của cơ thể anh.

Đến khi cô cảm thấy bụng mình bị anh cấn lên thì Quý Noãn lập tức trừng mắt hung dữ: “Đồ lưu manh vô liêm sỉ! Tôi như vậy mà anh còn cương lên được à!”

Anh đang tìm cách xem nên dỗ dành cô thế nào, nhưng ngay lập tức lại bật cười vì câu nói kia.

Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn cô, vô cùng nhẫn nại vuốt tóc cô: “Anh tưởng rằng tối qua em đã rất rõ sự khát vọng của anh đối với em rồi chứ? Tròn ba năm cô quạnh, em nghĩ chỉ một đêm là có thể bù đắp được ư?”

Quý Noãn không có vẻ mặt gì, nhưng mắt với mặt cô lại đỏ bừng, nên dù không có biểu cảm thì trông cũng không hề lạnh lùng như trước. Ngược lại anh còn thấy cô rất đáng yêu.

Sự vui vẻ trong mắt anh càng tăng lên: “Em không biết đêm qua anh mới được ‘ăn mặn’, hôm nay phải cố gắng đến mức nào mới có thể kiềm chế được đâu. Nếu không phải hôm nay em bị sốt mê man thì anh cũng sẽ tìm cách khác để em nằm một ngày một đêm trên giường, khóc lóc đến mất cả giọng.”

Quý Noãn: “…”

Cô nhíu mày: “Anh đừng có đè lên em! Tránh ra đi!”

Anh càng đè lên cô thì cô càng cựa quậy, lại càng nguy hiểm.

Tình trạng của cô như thế này thì không thể chịu nổi anh lại làm lần nữa.

“Chịu ngoan ngoãn rồi hả?” Anh hạ giọng hỏi.

Quý Noãn nhắm mắt xoay đầu sang chỗ khác: “Không còn sức.”

Cô trả lời lập lờ nước đôi, nhưng ý bên trong đó là nếu mà cô còn sức thì đã tiếp tục giày vò anh rồi.

Anh mỉm cười, vỗ đầu cô như đang trêu chọc trẻ con. Anh đứng dậy, nhìn vầng trán mướt mồ hôi bết tóc của cô rồi nói: “Giằng co một hồi cũng không phải là không có tác dụng. Ít nhất cuối cùng cũng làm em đổ mồ hôi được rồi.”

Quý Noãn ngẩn ra, giơ tay lên sờ trán mình, quả nhiên là cô toát mồ hôi rồi.

Nghĩa là cô sắp hạ sốt.

Quý Noãn không động đậy nữa, nằm nghiêng người trên giường, nhắm mắt lại muốn nghỉ ngơi một chút.

Thấy mồ hôi của cô càng lúc càng toát ra nhiều, có lẽ đúng là đã hạ sốt rồi, Mặc Cảnh Thâm bèn quay người vào phòng tắm xả nước tắm cho cô.

Mấy phút sau anh đi ra ngoài, nhìn thấy Quý Noãn vẫn nhắm mắt nằm trên giường, không gối đầu lên gối, chỉ lặng lẽ nằm một chỗ nhưng rõ ràng là không ngủ.

“Ra mồ hôi được một lúc rồi, sau khi hạ sốt thì đi tắm đi, anh đã xả nước xong rồi.”

Quý Noãn không để ý đến Mặc Cảnh Thâm, vẫn nằm bất động trên giường.

Cô thật sự không ngủ, vừa rồi nhân lúc Mặc Cảnh Thâm vào trong nhà tắm, cô vẫn mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy anh bước ra rồi thì mới nhắm mắt lại.

Người cô toát mồ hôi không ngừng, chiếc váy ngủ mới được anh ép thay cũng nhanh chóng ướt sũng mồ hôi, không biết hôm nay cố sốt nghiêm trọng đến mức nào nữa.

Thấy cô ướt sũng mồ hôi nằm bất động vô cùng đáng thương, Mặc Cảnh Thâm bước tới, tay áp lên cái trán ướt đẫm của cô, rồi lại áp lên gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng.

Quý Noãn vẫn không nhúc nhích, cũng không tránh né tay của anh. Cô mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, dứt khoát không thèm nhìn anh.

Tính tình nóng nảy ghê nhỉ.

Mặc Cảnh Thâm khẽ nói: “Anh bế em đi tắm nhé?”

Cô vẫn không nhúc nhích, lúc này lại càng ngoảnh hẳn mặt đi, đến cả khóe mắt cũng không liếc nhìn anh.

Anh tiện tay cầm nhiệt kế điện tử trên giường lên đo cho cô. Quả nhiên nhiệt độ trên người cô đã giảm đi nhiều, bây giờ chỉ còn ba bảy độ hai.

Anh đặt nhiệt kế xuống, bế cô gái vì ra mồ hôi mà ướt nhẹp cả người lên. Quý Noãn chưa kịp né thì đã bị anh bế dậy ngồi ở cạnh giường, lại không hề ngại người cô nhớp mồ hôi. Anh đặt tay lên lưng váy ngủ sũng mồ hôi của cô, khẽ vỗ về: “Cáu thì cũng phải để sau.”

Quý Noãn không muốn để ý, không muốn nói chuyện với anh, vì nhìn thấy anh là cô liền nổi giận.

Thấy cô ra vẻ không chịu hợp tác, Mặc Cảnh Thâm vẫn không buông cô ra, chậm rãi khoan thai bế cô ngồi xuống đùi mình. Anh ôm cả người cô vào lòng, giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu: “Nói đi, phải thế nào thì em mới nguôi giận?”

Quý Noãn cũng không biết mình giận cái gì, chỉ là có nhiều chuyện không thể lập tức chấp nhận được ngay.

Nhưng từ đầu đến giờ anh vẫn không chịu nói với cô, vẫn luôn giấu giếm. Dường như mỗi một quyết định, một hành động mà cô vô thức hay cố ý thực hiện cũng đều nằm trong dự liệu từ trước của anh.

Lúc này cô cũng không còn sức lực tránh né anh, vẫn bị anh ôm ghì trong lòng. Cô ngước mắt lên nhìn gương mặt điềm nhiên bình thản của kia, như thể anh làm gì cũng đúng, như thể mọi chuyện vẫn đều nằm trong kế hoạch của anh, kể cả từng cảm xúc của cô, như bây giờ cô đang cáu kỉnh như một cô bé không hiểu chuyện, cau có nằm trong lòng anh.

“Mặc Cảnh Thâm, anh có nghĩ đến cảm xúc của em không?”

Vòng tay ôm ghì lấy cô vẫn không hề nhúc nhích, cặp mắt sâu thẳm nhìn cô, anh thản nhiên nói: “Có nghĩ đến, cũng biết em sẽ giận. Em không thấy anh vẫn luôn nhân nhượng, vẫn để em tùy ý phát tiết đây sao?”

Chương 598: Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn cô gái nhỏ đang nấp trong chăn

Thái độ bây giờ của Quý Noãn với anh giống như ngày trước cô lạnh như băng nói không yêu anh, như thể có cũng được, mà không có cũng không sao, mà lại cũng như thể không hề để bụng mọi chuyện. Tính tính của cô nóng nảy, nhưng cũng không quá quắt, chỉ là có suy nghĩ muốn trả thù, muốn cắm một dao vào tim anh.

Song, dáng vẻ giận dữ cầm gối lên đập vào người anh không ngừng như vừa rồi thì rất hiếm thấy.

“Em không cần anh nhân nhượng, anh bỏ tay ra đi!”

Dù cô nói thế nào anh cũng không chịu buông ta. Quý Noãn định vùng ra khỏi ngực anh, lại nhớ ra bây giờ anh không thể chịu nổi bị trêu chọc, cô cứ vùng vẫy trong lòng anh như vậy thì chỉ thiệt thân chứ không được lợi lộc gì.

Cuối cùng, cô cau có nhìn xuống: “Cả người em đều mồ hôi, anh không ngại nhưng em ngại. Để em đi tắm.”

“Em còn sức không? Để anh bế em vào?”

“Không cần, em tự đi được.”

Mặc Cảnh Thâm nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn mướt mồ hôi của cô, lại thấy cô trừng mắt nhìn mình nên cuối cùng anh cũng buông cô ra.

Có lẽ vì bây giờ cô không còn sốt nữa nên dù mất khá nhiều sức nhưng không còn cảm giác nhức đầu choáng váng nặng như trước nữa. Cô xuống giường, đứng vững rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Trong phòng tắm mờ mịt hơi nước, Quý Noãn giơ tay lên vuốt mái tóc sũng mồ hôi, liếc mắt nhìn bồn tắm đã được Mặc Cảnh Thâm xả đầy nước. Cô cúi người ngồi bên mép bồn tắm, ngơ ngẩn nhìn mặt nước một lúc.

Đến khi anh chợt gõ lên cửa phòng tắm hai tiếng, giọng nói trầm thấp vừa bình thản vừa mang ý cảnh cáo: “Anh để em vào đi tắm chứ không phải đi trốn anh. Nếu quá năm phút mà anh không nghe thấy tiếng động nào thì anh sẽ vào trong bất cứ lúc nào đấy.”

Quý Noãn cởi chiếc váy ngủ ướt sũng mồ hôi ra, ném lên giá treo rồi mới bước chân vào trong nước ngồi xuống bồn tắm.

Cô không còn sức, nhưng bồn tắm này cũng không cần cô phải tắm rửa. Bồn tắm trong khách sạn cao cấp này có chức năng tắm rửa tự động, cô chỉ cần ngồi trong bồn thì nước từ nhiều hướng nhịp nhàng phun vào người cô, gột rửa, thi thoảng còn có bong bóng xà phòng xịt ra. Chỉ một lúc sau, cả bồn tắm như biến thành một bồn bong bóng.

Từ đầu đến cuối, Quý Noãn vẫn nằm ngửa bất động, nhìn lên bóng đèn trong phòng tắm, để mặc cho người mình được tắm rửa sạch sẽ.

Sau đó vì rất thoải mái nên suýt nữa cô đã ngủ thϊếp đi. Song, cô mới nhắm mắt được khoảng hai phút thì lại có tiếng gõ, giọng anh trầm thấp vang lên: “Đừng ngủ trong đấy.”

Quý Noãn: “…”

Anh lắp máy giám sát trong phòng tắm sao? Sao cô làm gì anh cũng đoán ra được vậy?

Khách sạn này do chính cô chọn, hôm qua Mặc Cảnh Thâm đưa cô từ câu lạc bộ về, là lần đầu tiên anh đến đây, nên không thể có chuyện máy giám sát gì đó được.

Nhưng Quý Noãn vẫn đảo mắt một vòng quanh phòng tắm theo bản năng, sau đó cô đổi nước trong bồn, tắm lại một lúc rồi mới đứng dậy. Nhưng vừa cúi đầu xuống, cô liền nhìn thấy những vết mập mờ trên người mà dù có tắm mấy lần cũng vẫn lưu lại vết tích. Thật sự không biết được đêm qua Mặc Cảnh Thâm biếи ŧɦái đến mức độ nào. Từ đầu đến chân cô, quả thật không có tấc da thịt nào mà anh không hôn đến!

Lại còn nhân cơ hội cô bị sốt cao, ý thức không được tỉnh táo nữa!

Quý Noãn nghiêm mặt bước chân ra khỏi bồn tắm, một chân cô giẫm lên dép đi trong nhà tắm, chân kia bước lên trước một bước, vươn tay về phía giá để khăn bằng kim loại. Thế nhưng chân cô trượt một cái, cả người ngã “bịch” xuống đất. Cũng may cô phản ứng nhanh, không phải ngã xoạc chân mà hơi nghiêng người ngã ngồi xuống đất.

“A!!!”

Gần như cùng lúc Quý Noãn đau đớn khẽ rên lên một tiếng thì cửa phòng tắm cũng bật mở. Mặc Cảnh Thâm vừa bước vào đã nhìn thấy Quý Noãn trần trụi mặt trắng bệch ngồi dưới đất, có vẻ như bị ngã dập mông.

Anh vội bước đến, cúi người định bế cô lên, song Quý Noãn vừa ôm cái mông đau vừa chỉ tay về phía trước: “Khăn tắm, lấy khăn tắm cho em!”

Mặc Cảnh Thâm tiện tay với lấy khăn tắm trùm lên người cô, ngay lập tức đỡ người cô lên: “Sao vậy? Ngã đau lắm không? Sao chỉ đi tắm thôi mà cũng ngã được?”

Quý Noãn rất muốn nói có phải mình với Mặc Cảnh Thâm xung khắc hay không. Vì sao cô ở Luân Đôn mấy năm, mỗi ngày đều trôi qua một cách yên bình, không hề gặp mấy chuyện mất mặt như thế này. Thế mà cô vừa đứng trước mặt anh thì đã sốt đã ngã. Có phải anh xung khắc với cô không?

“Vừa rồi xà phòng nhiều quá nên bị tràn ra ngoài. Em không để ý, không ngờ mặt sàn trơn như vậy.” Quý Noãn giải thích, tay vẫn che đằng sau, nét mặt chưa hết giận trở nên lúng túng bực bội.

Cô còn có tâm trạng lạnh mặt thì có lẽ ngã cũng không đau lắm. Mặc Cảnh Thâm bế cô lên ra khỏi phòng tắm rồi đặt cô xuống giường.

Mông Quý Noãn vừa đặt xuống giường thì cô khẽ nhích ra sau một chút. Cô lấy chiếc khăn tắm quấn một vòng đơn giản kín khắp người.

Nhưng khăn tắm có to đến mấy thì cũng chỉ che được từ ngực cô trở xuống. Mấy dấu vết anh lại từ đêm qua trên cổ, trên xương quai xanh, trên bả vai cô cùng với làn da ửng hồng lên vì mới tắm quá lâu lồ lộ toàn bộ ra trước mắt anh.

Quý Noãn bị ánh mắt anh nhìn chằm chằm một lúc liền bất chợt chỉ vào vali quần áo: “Lấy cho em bộ váy ngủ.”

Anh liếc cái khăn tắm trên người cô: “Em mang theo mấy bộ váy ngủ?”

“… Hai bộ.”

Lập tức Mặc Cảnh Thâm bật cười: “Bộ còn lại chính là cái váy hai dây màu hồng kia phải không?”

Quý Noãn vừa nghĩ đến kiểu dáng chiếc váy ngủ kia thì lập tức câm nín.

Lần đó ở khách sạn Thịnh Đường, anh vừa nhìn thấy chiếc váy ngủ của cô thì thiếu chút nữa đã không kiềm chế được. Nếu không phải hôm đó cô đến ngày thì chắc đã bị anh làm gỏi tại chỗ rồi. Nhưng hôm đó cô cũng đâu tránh được nạn, bị mỏi tay rất lâu mới đỡ đi được.

“Anh thấy, cái ít vải như vậy thì em có mặc hay không cũng như nhau thôi.”

Nhưng cũng hơn choàng khăn tắm như thế này. Cái khăn tắm này cùng lắm cũng chỉ che quá bắp đùi cô một chút.

“Lấy đi! Em muốn mặc!”

Mặc Cảnh Thâm cũng không nói thêm, cô muốn mặc thì cứ để cô mặc. Anh nhẫn nại đi đến vali tìm váy ngủ cho cô. Khi tìm thấy chiếc váy ngủ màu hồng bằng lụa mềm mại thì anh cầm đến cho cô.

“Anh mặc giúp em nhé?”

“Để em tự mặc.” Quý Noãn giơ tay ra.

Mặc Cảnh Thâm đưa váy cho cô.

Quý Noãn cầm được váy thì nhấc chăn lên, mặc váy dưới chăn.

Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn cô gái nhỏ nấp trong chăn thay váy. Đến khi cô thả chăn xuống, thì chiếc váy ngủ màu hồng đập vào mắt anh.

Nhìn thấy chiếc váy hồng để lộ ra những dấu vết ở xương quai xanh của cô, lông mày anh bất giác giật giật.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire