Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Tôi là nhân vật chính
Tôi không về nhà ngay.
Thay vào đó, tôi ghé vào quán cà phê dưới tòa nhà, chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Nắng chiếu qua lớp kính, rọi lên người tôi, ấm áp là thế… nhưng chẳng xua nổi cái lạnh len lỏi trong lòng.
Tin nhắn của Tô Khê vẫn liên tục gửi tới.
“Vy à, đồ đạc của cậu tính sao? Có cần tớ giúp thu dọn mang về không?”
Tôi chỉ nhắn lại một câu:
“Không cần. Tớ tự làm.”
Có những chuyện… nhất định phải tự mình kết thúc.
Nửa tiếng sau, tôi quẹt thẻ quay trở lại công ty.
Lần này, ánh mắt của anh bảo vệ gác cổng nhìn tôi đã khác đi—có gì đó dè chừng, khó xử… thậm chí là một chút thương hại.
Tôi bước thẳng về phía bàn làm việc của mình.
Từ xa, tôi đã nhìn thấy khung cảnh ấy.
Chỗ ngồi quen thuộc—nơi tôi từng ngồi hơn mười hai tiếng mỗi ngày—giờ đây chẳng khác gì một bãi đổ nát.
Màn hình máy tính đen thui, quyền truy cập đã bị khóa.
Chậu trầu bà tôi từng chăm sóc mỗi sáng bị hất đổ dưới đất, đất văng tung tóe, chậu sứ vỡ tan.
Tất cả đồ đạc cá nhân của tôi—sách, tài liệu, cốc nước, gối tựa…
Đều bị nhét bừa vào một cái thùng carton cũ, méo mó, trông chẳng khác gì một đống rác.
Nó nằm chỏng chơ ngay giữa lối đi.
Những đồng nghiệp đi qua đều lặng lẽ né tránh, như thể sợ dẫm vào đó sẽ lây nhiễm thứ gì xui xẻo.
Ánh mắt họ nhìn tôi—kẻ thì ái ngại, người thì lảng tránh, có vài kẻ còn lóe lên chút thích thú lẫn thỏa mãn mơ hồ.
Không một ai mở miệng chào tôi một câu.
Tất cả sự lạnh lùng, xa lánh, giả vờ không thấy—
Chỉ trong khoảnh khắc, cái gọi là “văn hóa công sở” bỗng hiện lên trần trụi, rõ ràng đến đau lòng.
Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn cái thùng giấy ấy.
Không khóc, không nói gì.
Chỉ lặng im… như đang nhìn lại chính những tháng năm mình đã bỏ ra, giờ đây bị vứt lại chẳng chút tôn trọng.
Ngực tôi như bị thứ gì đó chặn lại, nặng trĩu, đau âm ỉ.
Từng đêm thức trắng tôi dành cho công ty này, từng giọt mồ hôi đổ xuống…
Giờ phút này, tất cả đều hóa thành một trò cười.
Tô Khê từ phòng pha trà chạy tới, vừa thấy cảnh tượng trước mắt liền tức đến đỏ mặt:
“Quá đáng thật sự! Nhất định là Triệu Nhã làm! Lúc nãy tớ còn thấy cô ta lén lút quanh quẩn bên chỗ cậu!”
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi người, đưa tay nhấc chiếc thùng giấy kia lên.
Ngay khi chạm tay vào, tôi khựng lại—
Cả phần đáy ướt sũng, nhớp nháp.
Hóa ra là bình giữ nhiệt của tôi bị đổ, nước loang hết ra trong thùng, làm ướt gần nửa số đồ đạc bên trong.
“Vy, nghe tớ nói—”
Tô Khê kéo tay tôi, lôi tôi vào góc hành lang cạnh cầu thang thoát hiểm, khuất tầm nhìn.
Gương mặt cô ấy lộ rõ sự phẫn nộ và lo lắng:
“Cậu đáng lẽ nên rời đi từ lâu rồi! Cái chuyện giữa Lục Đào và Triệu Nhã, ai trong công ty này mà không biết?”
Tim tôi trĩu xuống.
“Bọn họ lên kế hoạch từ sớm rồi,” Tô Khê nghiến răng nói tiếp, “Chỉ đợi cậu ký xong cái hợp đồng bên Đức là lập tức đá cậu đi. Ghế của cậu—được dọn sẵn cho Triệu Nhã.
Còn cái danh ‘du học sinh ưu tú’ của cô ta? Chẳng qua là Lục Đào bỏ tiền ra dựng lên, để bịt miệng thiên hạ.”
Thì ra là vậy.
Không phải một cú phản bội bất chợt.
Mà là một màn dàn dựng có chủ đích từ đầu đến cuối.
Tôi không phải bị “thay thế” trong chớp mắt—mà là bị rình rập, bị nhử, bị lợi dụng đến tận giọt sức lực cuối cùng.
Bọn họ giống như hai kẻ thợ săn đói khát, từ sớm đã giăng lưới khắp nơi, chỉ chờ con mồi là tôi cắn câu.
Tôi dùng tất cả trí lực, tâm huyết để săn về con mồi ngon nhất—và đến phút cuối cùng, bọn họ nhảy ra, cướp lấy chiến lợi phẩm.
Còn tôi thì bị vứt đi như một cái xác trơ, không hơn không kém.
Một cơn buồn nôn dâng lên dữ dội.
Không chỉ vì Lục Đào, vì Triệu Nhã…
Mà còn vì chính bản thân tôi—cái người đã từng mù quáng tin tưởng, từng bất chấp tất cả để cống hiến.
Tàn dư cuối cùng của sự lưu luyến với công ty này, sau lời của Tô Khê, cũng tan như khói mỏng.
“Tớ hiểu rồi.”
Tôi gỡ tay Tô Khê ra, giọng điềm tĩnh đến lạnh người.
Tôi quay lại hành lang, đối mặt với chiếc thùng giấy cũ kỹ chứa đựng cả mấy năm thanh xuân của mình.
Tôi không cúi xuống nhặt nó lên.
Tôi chỉ lấy điện thoại ra, giơ máy chụp lại cảnh tượng bừa bộn trước mắt—
Không filter, không chỉnh góc, không thêm hiệu ứng.
Chỉ là một tấm hình bình thản đến rợn người.
Rồi tôi xoay người.
Bước thẳng về phía văn phòng tổng giám đốc của Lục Đào.
Nếu đã ra đi—phải có lời kết.
Không chỉ là kết thúc cho bản thân tôi.
Mà là để đòi lại một phần danh dự, cho tất cả những người từng bị giẫm đạp bởi những kẻ đội lốt “sếp lớn” như anh ta.
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire