Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Không quay đầu
Nhưng bà lạnh lùng lướt qua anh ta như không khí.
Bà kéo tôi ngồi xuống ghế:
“Tiểu Trừng, ba năm không gặp, mỗi ngày bà đều ngóng cháu về.”
“Giờ cháu đã về rồi, có phải nên… xem xét chuyện trăm năm không?”
Phó Vũ Nhiên lập tức như được “kích hoạt”, lặng lẽ bước đến đứng sau lưng bà,
Ánh mắt anh ta bỗng trở nên ướt át u oán như thể tôi mới là người phụ lòng anh ta vậy.
Tôi đứng lên, xoay một vòng nhẹ nhàng:
“Bà nội xem, cháu đang mặc bộ đồ bà tặng này.”
“Đẹp lắm.” – Bà mỉm cười mãn nguyện –
“Bà còn nhớ rõ lúc đó cháu nói sẽ mặc bộ này để đính hôn với Vũ Nhiên.”
Tôi cũng cười, lắc đầu:
“Bà ơi, lúc đó để lấy được bộ váy này, cháu nói gì cũng dám hứa.”
“Giờ váy thì còn, áo khoác thì bị hủy rồi… lời hứa cũng theo đó mà hết hiệu lực thôi ạ.”
Nụ cười trên mặt bà chợt cứng lại. Nhưng bà vẫn nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, giọng đầy yêu thương:
“Không sao đâu, bà không chỉ biết may đồ, còn biết sửa nữa. Cháu đưa áo khoác cho bà, bà nhất định khôi phục lại như mới.”
“Chuyện đó…” – Tôi nhìn về phía màn hình đang phát đoạn trích từ camera giám sát.
Trên màn hình, Trần Thiên Tình xé áo, giẫm lên áo, ném vào túi rác, rồi túi rác bị cho lên xe, xe rác lăn bánh rời đi.
Sắc mặt Phó Vũ Nhiên đỏ bừng, môi run rẩy, lắp bắp mãi không thốt được một câu hoàn chỉnh.
Tôi thở nhẹ:
“Xem ra… không lấy lại được nữa rồi.”
“Với lại… chuyện hủy hôn, tôi và Phó Vũ Nhiên đã nói rõ với nhau rồi.”
Bà cụ cố gắng nặn ra một nụ cười:
“Tiểu Trừng à, nể mặt bà…”
Tôi ngắt lời bà bằng một giọng bình thản nhưng chắc nịch:
“Cháu sẽ không vì chuyện hôm nay mà làm khó nhà họ Phó.”
“Cháu hiểu rất rõ, cảm xúc cá nhân không thể làm tổn hại đến lợi ích gia tộc.”
Bà nội gật đầu như thở phào.
Nhưng sau đó—
Bà đột ngột quay đầu quát lớn:
“Phó Vũ Nhiên! Quỳ xuống xin lỗi Tiểu Trừng!”
“Bịch!”
Phó Vũ Nhiên quỳ xuống dứt khoát không chút do dự.
Tôi vội đứng dậy, bước sang một bên, để mặc anh ta quỳ vào khoảng không.
Phó lão phu nhân thở dài—rõ ràng đã hiểu rõ thái độ của tôi.
“Phương Trừng, anh…” – Phó Vũ Nhiên còn định tiến lên, nhưng bị bà nội chặn lại bằng một cú gõ gậy cảnh cáo.
“Xin lỗi em!” – Anh ta quỳ đó, gương mặt đầy vẻ hối lỗi –
“Bộ đồ đó anh sẽ tìm lại cho em, điện thoại anh sẽ cho người sửa… Mong em suy nghĩ lại về chuyện hôn ước.”
Tôi cười nhạt, bình tĩnh đáp:
“Điện thoại thì khỏi sửa. Chẳng phải lúc nãy anh bắt tôi bồi thường một triệu vì làm vỡ chai rượu à?”
“Giờ điện thoại của tôi bị người của anh làm hỏng, vậy anh cũng bồi thường lại đi.”
Nghe đến điện thoại, Trần Thiên Tình cuối cùng cũng dám lên tiếng:
“Cô Phương… là tôi làm hỏng… xin cô đừng gây khó dễ cho Phó tổng…”
“Bao nhiêu tiền, tôi trả.” – Cô ta cắn răng nhìn tôi, tỏ vẻ sám hối.
“Không cần tiền.” – Tôi nở một nụ cười dịu dàng nhưng lạnh buốt –
“Làm thư ký cho bạn tôi một tháng là được.”
“Được.” – Trần Thiên Tình lập tức đồng ý, sau đó lại quay sang nhìn Phó Vũ Nhiên đầy ấm ức:
“Phó tổng, em hoàn toàn tự nguyện…”
Ánh mắt anh ta thoáng xao động, gật đầu thật mạnh, như thể cảm động đến rơi nước mắt.
Hai người này đứng bên nhau, nhìn chẳng khác gì một đôi uyên ương khổ mệnh.
Phó lão phu nhân nhìn cảnh tượng trước mắt mà mặt đen như đáy nồi, một ánh mắt cũng không buồn bố thí cho Phó Vũ Nhiên.
Tôi chậm rãi nói tiếp, giọng thản nhiên mà âm sắc từng từ đều bén như dao cạo:
“Bạn tôi họ Ngô, là con gái của bạn cùng lớp mẫu giáo tôi.
Là con dâu của hàng xóm, bạn thân của chó nhà người quen.”
“Dạo gần đây tâm lý hơi bất ổn vì bị người ta bắt nạt.”
“Phiền ‘thư ký Trần’ quan tâm chăm sóc thật tốt.”
Cô gái nhà họ Ngô—người mà cả nhà họ Phó không dám đụng vào,
hôm nay được chính tôi “chỉ định” đưa người đến phục vụ.
Đây không chỉ là một cú đáp trả.
Mà là một bước cờ.
Từ nay về sau, mối quan hệ giữa hai nhà Ngô – Phương, có lẽ sẽ cực kỳ “suôn sẻ”.
“Phó tổng… cô Phương muốn tôi đi làm thư ký cho nhà họ Ngô, chẳng phải là muốn tiễn tôi xuống địa ngục sao…”
Trần Thiên Tình cuối cùng cũng hiểu ra, giọng lắp bắp run rẩy.
Phó Vũ Nhiên hoảng hốt, định cầu xin:
“Bà nội…”
“Tôi chỉ muốn nói chuyện với Tiểu Trừng thôi, hôm nay sao mà ồn ào thế!”
Phó lão phu nhân nện mạnh gậy xuống sàn, giọng nghiêm lạnh:
“Đám vô dụng, có thể im miệng lại không?!”
Ông Vạn nhìn thế cục đã quá rõ ràng, không nói không rằng, lập tức xách bánh sinh nhật úp thẳng vào mặt Trần Thiên Tình,
rồi tiện tay đổ nguyên chai rượu đỏ lên đầu Phó Vũ Nhiên.
“Tiểu Trừng, để bà nội đưa cháu về.”
Trên gương mặt đầy nếp nhăn của bà cụ, cuối cùng cũng nở một nụ cười hiền từ.
…
Bên ngoài bắt đầu rộ lên tin đồn:
Tổng giám đốc Phó Vũ Nhiên đã đắc tội với một thế lực ngầm, nên mới ra nông nỗi hôm nay.
Không thì làm sao một người ngạo mạn như anh ta lại cam chịu phơi mình giữa trưa nắng, tay trần lật tám mươi tấn rác, đến mức bàn tay cũng bị thương mà không dám dừng?
Ba ngày sau, Phó Vũ Nhiên gửi tới một chiếc áo choàng làm bằng vàng nguyên khối, nghe nói trị giá cả chục triệu.
“Mang đi quyên góp.” – Tôi liếc nhìn chiếc áo xa xỉ –
“Ghi tên đơn vị tài trợ là Tập đoàn Phó thị.”
Thư ký gật đầu, tiện tay đưa thêm một tập tài liệu:
“Bên Ngô gia chủ động hạ giá, nhường 10% lợi nhuận trong hợp tác lần này, xem như cảm ơn việc ‘chuyển giao nhân sự’.”
Còn Trần Thiên Tình…
Nhà họ Ngô từng nổi tiếng nhờ làm tín dụng đen, giờ thì chuyển sang ngành logistics.
Chỉ có điều… mấy trò “đào tạo đặc biệt”, e là vẫn còn giữ nguyên bài bản.
…
“Gần đây có tin đồn, đại tiểu thư đi lại rất thân thiết với Phó Vũ Nhiên.”
“Nghe nói có khả năng sẽ liên hôn.”
Tôi cạn lời:
“Chị cả tôi kết hôn ba lần rồi, chẳng lẽ đến giờ còn chưa hiểu – liên hôn chỉ có giá trị khi là mạnh kết hợp với mạnh?”
Thư ký giơ tài liệu lên:
“Đại tiểu thư đang muốn mượn Tập đoàn Phó thị để xoay mình trở lại. Cần can thiệp trước không?”
“Không cần.” – Tôi cười nhạt.
“Thay vào đó, cô đi báo với bà nội…”
“Tôi rảnh rồi. Có thể gặp Trình Thâm.”
Trình Thâm – con trai của nhà mẹ đẻ bà nội, một trong những người thừa kế mạnh tay nhất thị trường.
Tài sản nhà họ Trình không thua kém gì Phó thị.
Lần trước, bà nội đích thân tiến cử anh ấy cho tôi — xem ra bà đã sớm có ý muốn cắt đứt với Phó Vũ Nhiên.
Tôi vốn không thích xen vào chuyện nhà người khác—
Nhưng điều đó không có nghĩa là ai cũng có quyền xen vào chuyện nhà tôi.
Trình Thâm, người thừa kế tập đoàn Trình thị, chỉ sau một năm tiếp quản đã kéo lợi nhuận tăng gấp đôi, là người vừa có đầu óc lại vừa có năng lực.
Quan trọng hơn, anh ta lại là kiểu đàn ông “rõ ràng bước ra từ truyện tranh”—gương mặt tuấn tú, khí chất trầm ổn giống hệt Phó lão phu nhân, khiến người khác vừa nhìn đã sinh lòng nể trọng.
“Cô đúng là gan thật đấy, chỉ vì một bộ váy mà cũng đồng ý đính hôn.” – Trình Thâm bật cười, nụ cười vừa nhẹ vừa châm chọc.
“Lúc đó tôi thật sự ‘yêu từ cái nhìn đầu tiên’ với bộ váy ấy.”
Bây giờ nhớ lại, tôi cũng không khỏi buồn cười vì mình ngày trước.
“Nhà tôi còn giữ một tác phẩm khác của bà nội—không biết có thể khiến cô Phương thêm một lần ‘trúng tiếng sét ái tình’ không.”
Tôi mỉm cười:
“Phải xem rồi mới biết.”
Tôi không bài xích sự tiếp cận của anh ta, thậm chí còn cảm thấy khá thoải mái.
Sau khi thanh toán xong, Trình Thâm vào nhà vệ sinh.
Tôi đứng ngoài nhà hàng chờ, thì nghe thấy tiếng bước chân tiến lại.
Ngẩng đầu lên—là Phó Vũ Nhiên.
Anh ta lao thẳng về phía tôi, nói không kịp thở:
“Tiểu Trừng! Em vẫn còn để ý đến anh, đúng không? Vừa nghe tin anh sắp kết hôn là em xuất hiện ngay!”
“Tiểu Trừng à?” – Giọng Trình Thâm vang lên sau lưng tôi, khẽ nghiêng người, giọng chậm rãi –
“Anh ta được gọi ‘Tiểu Trừng’ rồi, thì tôi chắc phải gọi là ‘Tiểu Cam’ thôi.”
Tôi bật cười.
Còn Phó Vũ Nhiên thì mặt cứng đờ, chỉ có thể cúi đầu, không dám đối mặt với ánh mắt của Trình Thâm.
“Tôi đã gửi cho em bao nhiêu tin nhắn… tại sao em không trả lời lấy một lần?”
“Chỉ cần một icon, một dấu chấm, anh cũng sẽ cảm thấy được an ủi…”
“Ngày trước khi em ở nước ngoài, chúng ta đâu có như thế này…”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta:
“Phó Vũ Nhiên, không phải anh đã chặn tôi rồi sao?
Giờ lại diễn cái gì nữa đây?”
“Không hề! Em xem này—anh vẫn nhắn tin cho em mỗi ngày.”
Anh ta vội vàng mở điện thoại, kéo lên màn hình đầy tin nhắn dài như sớ—
Từng đoạn từng đoạn đều gửi cho một tài khoản dùng avatar giống hệt tôi.
“Đây mới là tài khoản WeChat của cô ấy.” – Trình Thâm mỉm cười, giơ điện thoại lên, rõ ràng để chế độ ghim đầu danh sách –
“Vừa mới kết bạn xong, bảo đảm chính chủ.”
Phó Vũ Nhiên như bị tát thẳng mặt, ngơ ngác không tin nổi.
Anh ta lập tức gửi một biểu cảm qua “WeChat của Phương Trừng”.
“Ting!”
Điện thoại vang lên sau lưng.
Người ngồi trên xe lăn, là Trần Thiên Tình.
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire